Nhịp tim Lâm Phong đập dồn dập, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn của một cuộc chiến sắp bắt đầu, một cuộc chiến định đoạt số phận của cả một thế giới. Hắn ngẩng cao đầu, đôi mắt đen láy sắc bén như chim ưng lướt qua từng gương mặt Ma Môn Đệ Tử đang vây hãm, rồi dừng lại trên Quỷ Vương U Ảnh, kẻ đang đứng sừng sững như một ngọn núi đen giữa biển ma khí cuồn cuộn.
Mùi ma khí nồng nặc đến rợn người, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những đòn pháp thuật tà ác đã được thi triển từ trước, và cả mùi rêu phong ẩm ướt của phế tích cổ xưa, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Quả cầu năng lượng đỏ sẫm ở trung tâm Thần Điện Huyết Nguyệt rung động dữ dội, ma khí từ đó không ngừng phun trào, xoáy thành một cột đen kịt vút lên đỉnh điện, khiến không gian xung quanh méo mó và áp bức. Những ánh sáng xanh lè từ ngọn đuốc trong tay đám Ma Môn Đệ Tử chiếu rọi lên những gương mặt dữ tợn, khắc họa rõ nét sự tham lam và cuồng tín trong đôi mắt chúng.
Quỷ Vương U Ảnh, với thân hình cao lớn bao phủ trong áo choàng đen, và chiếc mặt nạ quỷ dị che khuất khuôn mặt, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sát khí, khẽ cười khẩy. Giọng hắn ta khàn đặc nhưng chứa đầy sự ngạo mạn, vang vọng khắp đại điện: "Lâm Phong, dù ngươi vừa đột phá, nhưng một mình ngươi làm sao chống lại Ma giáo ta? Hãy dâng 'Thần Khí Chi Tâm' và đầu hàng đi! Ngươi không có cửa thắng đâu, tiểu tử!" Hắn phất tay, một làn sóng ma khí đen kịt cuồn cuộn từ tay áo hắn bùng ra, đẩy mạnh đám Ma Môn Đệ Tử phía trước lao về phía nhóm Lâm Phong như đàn kiến vỡ tổ.
"Ma giáo tà ác, đừng hòng chạm vào một sợi tóc của Lâm Phong!" Tuyết Dao lạnh lùng gằn giọng. Nàng không hề nao núng trước cảnh tượng áp đảo, vẻ đẹp thoát tục của nàng càng trở nên kiên cường hơn dưới ánh sáng mờ ảo. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng bỗng phát ra một luồng hàn khí cực mạnh, biến thành một vầng trăng lưỡi liềm băng giá, sắc bén như dao cạo, chém thẳng vào đám Ma Môn Đệ Tử đang lao đến. Kiếm khí băng hàn xé toạc không khí, đông cứng những kẻ xui xẻo nhất thành tượng băng ngay lập tức, rồi vỡ vụn tan tành. Nàng vung kiếm liên tục, tạo thành một bức tường băng kiên cố, vừa phòng ngự vừa phản công, bảo vệ Lâm Phong và những người còn lại.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát thường ngày, giờ đây đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ phẫn nộ. "Hừ, dám ức hiếp Lâm Phong đại ca, ta sẽ cho các ngươi biết tay!" Nàng gầm gừ, thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám Ma Môn Đệ Tử. Nàng vận dụng yêu thuật, những sợi dây leo xanh biếc sắc như roi quất vụt ra từ lòng đất, quấn chặt lấy chân tay kẻ địch, kéo chúng ngã lăn lóc. Đôi móng vuốt sắc nhọn của nàng ẩn sau lớp tay áo, mỗi cú vồ đều để lại những vết cào sâu hoắm trên thân thể chúng. Nàng nhảy nhót linh hoạt như một con sóc nhỏ, vừa gây nhiễu loạn đội hình địch, vừa tung ra những đòn tấn công bất ngờ, khiến đám Ma Môn Đệ Tử vốn hung hãn cũng phải dè chừng.
Tần Nguyệt, gương mặt thanh lịch và điềm tĩnh, đôi mắt phượng uyên bác quét một lượt qua chiến trường. Nàng không trực tiếp tham chiến, nhưng vai trò của nàng cũng không kém phần quan trọng. "Lâm Phong, cố lên, chúng ta sẽ cầm cự!" Nàng khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nàng nhanh chóng ném ra vài viên đan dược màu xanh lam cho Tuyết Dao và Mộc Ly, giúp họ bổ sung linh lực và trị thương nhẹ. Đồng thời, nàng cũng rải xuống đất những hạt bột trắng mịn, vô hình, kích hoạt một trận pháp nhỏ. Ngay lập tức, một làn sương mù mỏng tanh mang theo mùi thảo dược thoang thoảng bốc lên, che khuất tầm nhìn của Ma Môn Đệ Tử, khiến chúng mất phương hướng và hoảng loạn. Một vài kẻ hít phải làn sương đó liền loạng choạng, cảm thấy toàn thân tê dại, không còn sức chiến đấu.
Thôn Thiên Thử, con chuột lông trắng muốt, không hề thua kém. Nó hóa thành một cái bóng xám mờ ảo, nhỏ xíu đến mức khó lòng bị phát hiện trong màn hỗn loạn. Tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu của nó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng gầm gừ hung hãn khi nó lướt qua các khe hở trong đội hình địch. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây trở nên lạnh lùng, và hàm răng sắc nhọn của nó không ngừng cắn xé, gặm nhấm pháp bảo, hoặc cắn thẳng vào mắt cá chân, cổ tay của Ma Môn Đệ Tử, gây ra những tiếng kêu đau đớn và sự rối loạn tột độ. Nó là một con quái vật nhỏ nhưng vô cùng hiệu quả trong việc phá vỡ đội hình đối phương.
Lâm Phong đứng giữa vòng vây, không hề vội vã ra tay. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận Kim Đan chân nguyên cuồn cuộn chảy trong đan điền, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của hắn cũng phát ra một luồng sáng ấm áp, như một lời động viên. Mọi áp lực từ Ma giáo, từ Quỷ Vương U Ảnh, từ ma khí tàn độc của 'Thần Khí Chi Tâm' đều được hắn biến thành chất xúc tác, nung nấu ý chí chiến đấu. Hắn muốn cảm nhận trọn vẹn sức mạnh mới, muốn làm quen với sự bùng nổ của Kim Đan, để mỗi đòn đánh sau này đều đạt đến cực hạn.
"Tốt lắm, các nàng! Cứ giữ vững vị trí!" Lâm Phong quát lớn, giọng nói chứa đầy sự tự tin và uy lực, át đi tiếng ồn ào của trận chiến. Hắn biết Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly đang dốc toàn lực, nhưng lực lượng Ma giáo quá đông đảo. Nếu hắn không ra tay sớm, họ sẽ không thể cầm cự được lâu. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng quyết đoán. "Đã đến lúc cho các ngươi nếm mùi Kim Đan!"
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, toàn bộ linh lực trong cơ thể dồn về Kim Đan. Kim Đan quay tròn với tốc độ chóng mặt, phát ra một luồng kim quang rực rỡ, không còn là những tia sáng yếu ớt của Trúc Cơ nữa, mà là một vầng hào quang chói lọi, xua tan ma khí xung quanh hắn. Hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với đất trời, với linh khí trong không gian, như thể toàn bộ thế giới này đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Đây chính là sức mạnh của Kim Đan, một cảnh giới hoàn toàn khác biệt! Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên cao, mũi kiếm chỉ thẳng vào Quỷ Vương U Ảnh, ánh mắt kiên định.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Những câu nói ấy không còn là lời nhắc nhở, mà là tuyên ngôn của một cường giả, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, tiếp thêm cho hắn sức mạnh vô biên. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc phản công.
***
Lâm Phong mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây rực sáng như hai ngôi sao, một luồng kim quang chói lọi bùng phát từ cơ thể chàng, xua tan ma khí đen kịt đang bao phủ quanh thân. Hắn không còn là một Lâm Phong trầm ổn quan sát nữa, mà là một chiến thần uy phong, khí thế ngút trời. Cả Thần Điện Huyết Nguyệt dường như bị nhấn chìm trong ánh sáng vàng rực rỡ do Kim Đan chân nguyên của Lâm Phong tạo ra, khiến đám Ma Môn Đệ Tử phải nheo mắt, thậm chí là kêu la vì chói lóa.
"Ma giáo tà ác, hôm nay ta sẽ tiễn các ngươi về địa ngục!" Lâm Phong hùng hồn quát lớn, giọng nói vang vọng khắp đại điện, chứa đựng một uy áp không thể lay chuyển. Kim Đan chân nguyên cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, mang lại cho chàng một cảm giác sức mạnh chưa từng có. Chàng nhấc Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, mũi kiếm không còn chỉ là một vũ khí sắc bén, mà dường như đã hòa làm một với chàng, trở thành một phần của ý chí và linh hồn.
Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của Lâm Phong cũng rung động mạnh mẽ, hòa cùng với năng lượng Kim Đan, biến thành một lớp áo giáp vô hình bao bọc quanh thân chàng, phát ra những hoa văn huyền ảo, cổ kính. Lớp áo giáp này không chỉ tăng cường phòng ngự, mà còn giúp Lâm Phong cảm nhận và điều khiển linh khí trong không gian một cách mượt mà hơn. Hắn vung kiếm, không còn là những chiêu thức phức tạp mà là những đường kiếm đơn giản nhưng chứa đựng sức mạnh kinh người. Một đường kiếm ngang, một làn sóng kim quang sắc bén như lưỡi đao khổng lồ quét qua, dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự của hàng chục Ma Môn Đệ Tử, khiến chúng gục ngã không kịp kêu một tiếng. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi ma khí và mùi lưu huỳnh.
Quỷ Vương U Ảnh đứng từ xa, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ quỷ dị lóe lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn không ngờ một kẻ vừa đột phá Kim Đan lại có thể sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy. "Không thể nào! Sức mạnh này... Ngươi rốt cuộc là ai?!" Hắn gầm lên, không còn giữ được vẻ khinh khỉnh như trước. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, một sự đe dọa không tưởng từ một kẻ ở cảnh giới thấp hơn hắn.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng vốn băng giá giờ đây lại rực sáng một tia ngưỡng mộ sâu sắc. "Lâm Phong... chàng ấy thật sự đã mạnh đến mức này!" Nàng khẽ thì thầm, kiếm khí trong tay cũng theo đó mà mạnh mẽ hơn. Nàng không còn phải lo lắng quá nhiều về việc bảo vệ chàng, mà có thể toàn tâm toàn ý chiến đấu, tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của Lâm Phong.
Mộc Ly phấn khích reo lên: "Tuyệt vời, Lâm Phong đại ca! Cứ thế mà đánh chết hết bọn chúng!" Nàng nhảy nhót nhanh nhẹn hơn, những sợi dây leo của nàng quất mạnh hơn, những móng vuốt của nàng sắc bén hơn, phối hợp nhịp nhàng với Lâm Phong, tạo thành một mũi tên nhọn xuyên phá đội hình Ma giáo. Thôn Thiên Thử cũng "chiêm chiếp" một tiếng đầy hưng phấn, biến thành một tia chớp xám, cắn phá tứ tung, thậm chí còn dám khiêu khích vài Ma Môn Đệ Tử có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ khiến chúng phát điên.
Tần Nguyệt đứng sau, vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt nàng lại tập trung cao độ vào Lâm Phong. Nàng ghi nhớ từng cử chỉ, từng đường kiếm, từng luồng năng lượng mà chàng thi triển. Nàng nhận ra Kim Đan của Lâm Phong không hề đơn giản, nó mang một khí tức cổ xưa, mạnh mẽ đến lạ thường, hoàn toàn khác biệt so với những Kim Đan mà nàng từng thấy trong ghi chép. Nàng không ngừng ném ra những viên đan dược cường hóa, những lá bùa hộ thể, hỗ trợ tối đa cho nhóm.
Quỷ Vương U Ảnh không thể chịu đựng được cảnh tượng hỗn loạn và sự sỉ nhục này. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình vụt biến thành một cái bóng đen kịt, lao thẳng về phía Lâm Phong. "Ngươi dám càn rỡ trước mặt bản tọa! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là Kim Đan trung kỳ!"
Ma khí cuồn cuộn từ người Quỷ Vương U Ảnh bùng phát, tạo thành một cỗ áp lực kinh hoàng, khiến sàn đá của Thần Điện nứt toác. Hắn vung một quyền, ma khí đen kịt ngưng tụ thành một nắm đấm khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt, đánh thẳng vào Lâm Phong. Tiếng gầm thét của hắn vang vọng, hòa cùng tiếng va chạm pháp bảo chói tai, tiếng gào thét của Ma Môn Đệ Tử, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.
Lâm Phong không hề lùi bước. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, Kim Đan chân nguyên dồn hết vào một chiêu thức mới mẻ, mạnh mẽ mà hắn vừa lĩnh ngộ sau khi đột phá Kim Đan. "Kim Đan Phá Ma!" Hắn gầm nhẹ, một luồng kim quang cực mạnh từ mũi kiếm bùng nổ, không phải là một làn sóng, mà là một mũi khoan năng lượng xoáy tròn, mang theo sức mạnh phá hủy tất cả. Mũi khoan kim quang này va chạm trực diện với nắm đấm ma khí của Quỷ Vương U Ảnh, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất.
Toàn bộ Thần Điện rung chuyển dữ dội, đá vụn bắn tung tóe. Cú va chạm tạo ra một luồng xung kích kinh hoàng, thổi bay đám Ma Môn Đệ Tử gần đó như lá rụng. Lâm Phong lùi lại nửa bước, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Quỷ Vương U Ảnh thì bị đẩy lùi xa hơn, lớp ma khí bao phủ quanh người hắn bị xé rách một mảng lớn. Hắn rít lên một tiếng đau đớn, nhận ra cánh tay vừa ra chiêu đã tê dại.
Không để Quỷ Vương U Ảnh kịp phản ứng, Mộc Ly đột ngột xuất hiện phía sau hắn như một bóng ma, tung ra một luồng yêu thuật gây nhiễu, khiến thị giác của hắn tạm thời mờ đi. Cùng lúc đó, Thôn Thiên Thử, đã lén lút bò lên vai Quỷ Vương U Ảnh từ lúc nào, bất ngờ cắn mạnh vào cổ hắn. Dù không gây ra vết thương chí mạng, nhưng nó khiến Quỷ Vương U Ảnh mất tập trung trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Chỉ khoảnh khắc ngắn ngủi đó là đủ. Lâm Phong đã lao đến như một tia chớp vàng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không chút do dự, chém thẳng vào lồng ngực Quỷ Vương U Ảnh. "Phụt!" Một tiếng động vang lên, và Quỷ Vương U Ảnh phun ra một ngụm máu đen đặc, nhuộm đỏ lớp áo choàng đen của hắn. Hắn lảo đảo lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự sợ hãi và căm hờn. Hắn không thể tin được, mình, một Quỷ Vương Kim Đan trung kỳ của Ma giáo, lại bị một tên tiểu tử vừa đột phá Kim Đan đánh trọng thương!
Lâm Phong đứng thẳng người, ngực phập phồng, nhưng khí thế vẫn ngút trời. Cả Thần Điện Huyết Nguyệt chìm vào im lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng đá vụn rơi lả tả và tiếng thở dốc nặng nề của Ma Môn Đệ Tử. Hắn đã thắng một trận đầu.
***
Quỷ Vương U Ảnh lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy vết thương đang rỉ máu trên ngực, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ quỷ dị nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với sự căm hờn tột độ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Hắn không ngờ một thiếu niên vừa đột phá Kim Đan lại có thể mạnh đến mức này, vượt xa mọi dự đoán của hắn. Hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, chỉ có đường chết.
"Lâm Phong! Ngươi đừng đắc ý sớm!" Giọng Quỷ Vương U Ảnh khàn đặc, xen lẫn sự giận dữ và bất lực. Hắn gầm lên, âm thanh đầy uy hiếp nhưng lại có phần yếu ớt hơn trước. "Thời khắc thức tỉnh đang đến, ngươi sẽ không thể ngăn cản được! Số phận của kẻ nghịch thiên như ngươi đã được định đoạt! Huyết Ảnh giáo sẽ trở lại!" Nói đoạn, hắn ta ném ra một viên châu nhỏ màu đen. Viên châu vỡ tan trong không khí, tạo ra một làn khói mù dày đặc, đen kịt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc, bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh hắn và tàn quân Ma giáo còn sót lại.
Trong làn khói mù đó, một luồng ma khí cực mạnh bùng lên rồi nhanh chóng biến mất. Khi làn khói tan đi, Quỷ Vương U Ảnh và đám Ma Môn Đệ Tử đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của Thần Điện Huyết Nguyệt và những vết tích đổ nát của trận chiến vừa qua. Tiếng gió rít qua các khe đá trên vách điện, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của những linh hồn.
Lâm Phong hạ Cửu Thiên Huyền Kiếm xuống, thở phào nhẹ nhõm. Áp lực vừa rồi quả thực quá lớn, dù hắn đã đột phá Kim Đan, nhưng đối mặt với một cường giả Kim Đan trung kỳ và một đội quân tinh nhuệ vẫn khiến hắn tiêu hao không ít linh lực. Tuyết Dao và Mộc Ly lập tức chạy đến bên chàng, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Lâm Phong, chàng không sao chứ?" Tuyết Dao hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự quan tâm. Nàng đưa tay khẽ chạm vào cánh tay chàng, kiểm tra xem có bị thương tích gì không.
Mộc Ly cũng hối hả ôm chầm lấy Lâm Phong, dụi dụi mái tóc nâu hạt dẻ vào vai chàng. "Đại ca, huynh giỏi quá! Suýt nữa là ta tưởng huynh gặp nguy hiểm rồi!"
Lâm Phong khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ lên lưng Mộc Ly. "Ta không sao. Chỉ là hơi mệt chút thôi." Hắn ngước nhìn lên, ánh mắt vẫn còn một chút cảnh giác, đề phòng Quỷ Vương U Ảnh quay lại bất cứ lúc nào. "Bọn chúng chạy rồi. Nhưng lời nói của Quỷ Vương U Ảnh..."
Tần Nguyệt không chạy đến bên Lâm Phong ngay lập tức. Nàng vẫn đứng trước 'Thần Khí Chi Tâm' ở trung tâm Thần Điện, ánh mắt nàng tập trung cao độ vào quả cầu năng lượng. Khi nguy hiểm qua đi, quả cầu năng lượng đỏ sẫm lúc nãy đã dịu đi rất nhiều. Không còn ma khí cuồn cuộn nữa, thay vào đó, nó phát ra một luồng sáng xanh lam hoặc tím nhạt mờ ảo, lung linh như một viên ngọc quý. Luồng sáng này không mang theo bất kỳ sự tà ác nào, mà ngược lại, còn có một cảm giác thanh khiết, cổ xưa đến lạ thường.
"Luồng năng lượng này... không phải ma khí thuần túy. Nó... nó có gì đó quen thuộc, giống như ghi chép về Đại Địa Phân Liệt." Tần Nguyệt khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang theo một chút kinh ngạc và suy tư sâu sắc. Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào luồng sáng phát ra từ 'Thần Khí Chi Tâm', gương mặt nàng lộ rõ vẻ bối rối và tò mò.
Bỗng nhiên, một luồng ý niệm cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin, không phải là âm thanh hay hình ảnh, mà là một dòng chảy thông tin trực tiếp, đột ngột tràn vào tâm trí Lâm Phong. Nó không báo trước, không có sự chuẩn bị. Lâm Phong cảm thấy một cơn đau đầu khủng khiếp ập đến, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua đại não của hắn. "Argh... cái gì thế này..." Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo. Kim Đan chân nguyên trong cơ thể hắn cũng trở nên hỗn loạn, không thể kiểm soát.
Tuyết Dao và Mộc Ly hoảng hốt. "Lâm Phong!" Tuyết Dao vội vàng quỳ xuống bên cạnh chàng, cố gắng truyền linh lực vào cơ thể chàng để trấn an, nhưng dường như vô ích. Mộc Ly cũng lay nhẹ vai chàng, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ sợ hãi và lo lắng. Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" liên hồi, nhảy loạn xạ xung quanh, tỏ vẻ bất an.
Tần Nguyệt, nghe thấy tiếng kêu của Lâm Phong, lập tức quay lại, gương mặt điềm tĩnh bỗng biến sắc. Nàng nhìn thấy Lâm Phong đang quằn quại trong đau đớn, rồi lại nhìn sang 'Thần Khí Chi Tâm' đang phát ra luồng sáng dịu hơn nhưng lại có một tần số dao động mạnh mẽ bất thường. Nàng hiểu ra. "Không lẽ... nó đang truyền tải thông điệp?" Nàng thì thầm, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Nàng đã đọc về những truyền thuyết cổ xưa về những khí linh hoặc bảo vật có thể giao tiếp trực tiếp với tâm trí người tu luyện, nhưng chưa từng nghĩ sẽ được chứng kiến tận mắt.
Dòng thông tin cổ xưa ấy tiếp tục tuôn chảy vào tâm trí Lâm Phong, không ngừng nghỉ. Đó là những mảnh ghép của hình ảnh, những đoạn ký ức rời rạc, những cảm xúc mãnh liệt về sự cô đơn, nỗi đau khổ, và một lời cầu cứu khẩn thiết. Một lời cầu cứu không bằng ngôn ngữ, mà bằng chính ý niệm, một thông điệp về sự phong ấn, về sự chờ đợi, và về một tai họa lớn hơn đang rình rập.
Lâm Phong cắn chặt răng, cố gắng chống chọi với cơn đau đầu xé nát. Hắn cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung. Nhưng cùng lúc đó, những mảnh ghép thông tin lại dần hình thành một bức tranh mờ ảo trong tâm trí hắn. Một thế giới cổ xưa hùng vĩ, một trận chiến kinh thiên động địa, một sự chia cắt đau đớn... và một lời thì thầm: "Cứu... cứu ta... cứu lấy thế giới..."
Cơn đau dần dịu đi, nhưng sự choáng váng và mệt mỏi vẫn còn đó. Lâm Phong thở hổn hển, cố gắng ngồi dậy. Hắn biết, 'Thần Khí Chi Tâm' này không chỉ là một bảo vật, nó còn là một thực thể, một linh hồn khí cụ, hoặc một vật chứa đựng bí mật kinh hoàng về sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. Và có vẻ như, hắn, Lâm Phong, đã vô tình trở thành người tiếp nhận thông điệp quan trọng này.
Hắn ngước nhìn 'Thần Khí Chi Tâm', luồng sáng xanh lam vẫn dịu dàng tỏa ra. Nỗi sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là sự tò mò và một cảm giác trách nhiệm nặng nề. Âm mưu của Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ dừng lại ở việc chiếm đoạt bảo vật, mà còn liên quan đến việc "thức tỉnh" một thứ gì đó cổ xưa. Và lời cầu cứu trong tâm trí hắn, cùng với lời đe dọa của Quỷ Vương U Ảnh, đã hé lộ một bức màn bí mật kinh thiên động địa, vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về thế giới tu tiên.
"Thần Khí Chi Tâm... Rốt cuộc ngươi là gì? Và muốn ta làm gì?" Lâm Phong thầm nghĩ, lòng tràn ngập suy tư. Con đường tu tiên của hắn, có vẻ như, còn chông gai và bí ẩn hơn hắn tưởng rất nhiều.