Cơn đau đầu như búa bổ dần dịu lại, nhưng Lâm Phong vẫn cảm thấy một sự choáng váng khôn tả, như thể linh hồn vừa trải qua một cuộc lữ hành vạn dặm trong tích tắc. Hắn thở hổn hển, cố gắng hít thở sâu để điều hòa Kim Đan chân nguyên đang cuồn cuộn trong đan điền. Những mảnh ghép thông tin, những hình ảnh chớp nhoáng vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như một giấc mơ vừa thức dậy, vừa chân thực lại vừa hư ảo. Hắn vẫn quỳ trên sàn đá lạnh lẽo của Thần Điện Huyết Nguyệt, nơi ánh sáng mờ ảo của 'Thần Khí Chi Tâm' vẫn dịu dàng tỏa ra, chiếu rọi lên gương mặt lo lắng của Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly.
"Lâm Phong, huynh không sao chứ? Huynh vừa ngất đi…" Giọng Tuyết Dao vang lên, trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng. Nàng quỳ xuống bên cạnh, bàn tay ngọc ngà khẽ đặt lên trán hắn, truyền một luồng linh lực ấm áp. Cảm giác lạnh giá từ linh lực của nàng giúp Lâm Phong tỉnh táo hơn một chút, nhưng cơn nhức nhối trong đầu vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Hắn cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ nàng, một dòng suối ấm áp chảy qua trái tim đang hỗn loạn của mình.
Tần Nguyệt, với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự suy tư sâu sắc, chậm rãi nói: "'Thần Khí Chi Tâm' đã truyền một luồng ý niệm vào thần thức của chàng. Chắc chắn không phải là ma khí thông thường. Nó... nó có vẻ là một loại thông điệp cổ xưa, được mã hóa bằng ý chí, chứ không phải ngôn ngữ." Nàng vẫn đứng cách 'Thần Khí Chi Tâm' một khoảng, ánh mắt không rời khỏi luồng sáng xanh lam huyền ảo đang bốc lên từ nó. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt và chút hương thảo mộc tự nhiên vẫn vương vấn trong không khí, giờ đây hòa lẫn với một mùi vị linh khí tinh thuần đặc biệt, không phải là linh khí của trời đất mà là linh khí đã được tôi luyện qua hàng vạn năm, mang theo dấu ấn của thời gian.
Lâm Phong cố gắng ngồi thẳng dậy, lắc lắc cái đầu vẫn còn ong ong. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mẩu thông tin rời rạc vừa nhận được. Đó không phải là một bài diễn thuyết hay một câu chuyện mạch lạc, mà là những cảm xúc, những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh lướt qua nhanh như chớp. "Một lời cầu cứu... một thảm kịch kinh hoàng... và những hình ảnh... một thanh kiếm... một cuộn sách..." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc. Kim Đan chân nguyên trong cơ thể hắn dần trở lại ổn định, dưới tác động của linh lực Tuyết Dao và ý chí kiên định của chính hắn. Hắn cảm thấy mình như một mảnh gỗ trôi dạt giữa biển cả thông tin, cố gắng bám víu lấy bất kỳ thứ gì có thể hiểu được.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, lay nhẹ vai Lâm Phong. "Lâm Phong đại ca, huynh thật sự không sao chứ? Trông huynh tệ quá!" Nàng nói, giọng líu lo nhưng lại lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng vẫn còn nhớ rõ những trận chiến mà Lâm Phong từng trải qua, nhưng chưa khi nào chàng lại đau đớn và bối rối đến vậy. Bên cạnh đó, Thôn Thiên Thử vẫn không ngừng "chiêm chiếp" xung quanh Lâm Phong, cái đuôi nhỏ xíu vẫy vẫy liên hồi, đôi mắt nhỏ bé đỏ hoe nhìn Lâm Phong đầy vẻ bất an. Con chuột nhỏ dường như cảm nhận được sự nguy hiểm vô hình mà Lâm Phong vừa trải qua.
"Ta không sao, chỉ là... quá nhiều thông tin cùng lúc." Lâm Phong hít sâu một hơi, dần mở mắt ra. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã ánh lên sự kiên định và một tia sáng của sự hiểu biết. Hắn ngước nhìn 'Thần Khí Chi Tâm' lần nữa. Luồng sáng xanh lam hoặc tím nhạt mờ ảo vẫn lung linh, nhưng giờ đây nó không còn cảm giác uy hiếp hay đau đớn như lúc đầu nữa, mà thay vào đó là một sự kết nối kỳ lạ, như một sợi dây vô hình vừa được hình thành giữa hắn và nó. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một ý chí cổ xưa, một linh hồn đang bị phong ấn, ẩn sâu bên trong quả cầu năng lượng này.
"Thảm kịch... một trận chiến cổ xưa... sự chia cắt của đại địa..." Lâm Phong lẩm bẩm, những từ ngữ rời rạc hiện lên trong tâm trí hắn. "Và... một lời cầu cứu. Cứu... cứu ta... cứu lấy thế giới..." Hắn chợt nhớ lại lời đe dọa của Quỷ Vương U Ảnh về 'thời khắc thức tỉnh' và 'số phận của kẻ nghịch thiên'. Hắn không biết 'kẻ nghịch thiên' đó là ai, nhưng hắn có một linh cảm mạnh mẽ rằng nó có thể liên quan đến chính hắn, hoặc ít nhất là con đường tu tiên đầy chông gai mà hắn đang bước đi.
Tần Nguyệt tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng quét qua Lâm Phong rồi dừng lại ở 'Thần Khí Chi Tâm'. "Thông điệp này... có thể là chìa khóa để giải mã bí ẩn về Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. Chàng có cảm nhận được sự thôi thúc nào không, Lâm Phong?" Nàng hỏi, giọng điệu có chút gấp gáp hơn thường lệ, cho thấy sự kích thích trí tuệ đối với một phát hiện vĩ đại.
Lâm Phong gật đầu, cố gắng đứng dậy. Tuyết Dao vội vàng đỡ lấy hắn. "Ta cảm thấy... một sự thúc giục. Không phải là mệnh lệnh, mà là một lời khẩn cầu. Như thể nó muốn ta... giải thoát nó, hoặc ít nhất là tìm hiểu về quá khứ của nó." Hắn nhìn quanh Thần Điện tan hoang, nơi những vệt ma khí đen vẫn còn vương vãi trên các cột đá nứt vỡ, đối lập hoàn toàn với luồng linh khí tinh thuần đang tỏa ra từ 'Thần Khí Chi Tâm'. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ bên ngoài, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng của sự cổ kính và bí ẩn.
"Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể ta... cũng có chút phản ứng." Lâm Phong khẽ nói, đưa tay chạm vào ngực. Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng từ cuốn sách cổ xưa, như thể nó cũng đang cố gắng hấp thụ hoặc phản ứng với luồng thông tin và linh khí từ 'Thần Khí Chi Tâm'. "Có lẽ... chúng có mối liên hệ."
Tuyết Dao nhìn hắn, ánh mắt vẫn đầy lo lắng nhưng cũng pha chút tin tưởng. "Nếu đó là lời cầu cứu, và nếu huynh cảm thấy có mối liên hệ... chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt." Nàng nói, giọng điệu kiên định. Dù là băng giá như tuyết, nàng luôn là hậu phương vững chắc nhất của Lâm Phong.
Mộc Ly cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ lo lắng chuyển sang sẵn sàng chiến đấu. "Đúng vậy! Có gì mà phải sợ! Ma giáo đã chạy mất dép rồi, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì!" Nàng vung nắm đấm nhỏ, đầy vẻ hào hứng. Thôn Thiên Thử cũng "chiêm chiếp" một tiếng dài, như muốn khẳng định điều Mộc Ly vừa nói.
Lâm Phong nhìn các nàng, lòng chợt ấm áp. Hắn biết, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, có họ bên cạnh, hắn sẽ không đơn độc. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua Thần Điện một lần nữa. Những vết nứt trên tường, những cột đá đổ nát, những dấu hiệu của một trận chiến khốc liệt vừa qua. Mùi ẩm ướt của mây mù và mùi đá cổ càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn và bí ẩn của nơi này. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm từ các trận pháp cổ xưa và tàn dư ma khí. Bầu không khí vẫn yên tĩnh, huyền bí, mang đậm dấu ấn thời gian nhưng giờ đây xen lẫn sự tàn phá của trận chiến.
"Không có thời gian để nghỉ ngơi." Lâm Phong nói, giọng dứt khoát. "Ma giáo rút lui là có chủ ý. Chúng chắc chắn đã để lại cạm bẫy hoặc phong tỏa những lối đi quan trọng. Nhưng 'Thần Khí Chi Tâm' này ẩn chứa bí mật lớn hơn nhiều. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về âm mưu của Ma giáo và tìm ra manh mối về nguồn gốc của di tích này, cũng như về cái 'thảm kịch' mà nó nhắc đến." Hắn nhìn Tần Nguyệt, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Tần Nguyệt tỷ tỷ, tỷ có thể giúp chúng ta giải mã những trận pháp cổ xưa không?"
Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng. "Ta đồng ý. Dù nguy hiểm, nhưng cơ duyên lớn cũng thường đi kèm với hiểm nguy. Ta có thể giúp giải mã một số trận pháp cổ xưa. Những phù văn này... có vẻ quen thuộc với một số ghi chép cổ mà ta từng đọc." Nàng nói, ánh mắt quét qua những bức tường đá đổ nát, nơi những phù văn cổ xưa mờ nhạt vẫn còn in dấu. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để khám phá, để vén bức màn bí ẩn đã che phủ thế giới tu chân suốt 5000 năm qua.
"Vậy thì, chúng ta sẽ tiếp tục tiến sâu hơn." Lâm Phong tuyên bố, Kim Đan chân nguyên trong cơ thể hắn vận chuyển, mang lại một luồng sức mạnh mới và sự tự tin. Hắn cảm thấy sự kết nối với linh khí xung quanh mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể toàn bộ di tích này đang "lắng nghe" hắn. Hắn không còn là Lâm Phong phàm nhân ngày nào, mà là một Kim Đan chân nhân, một tu sĩ có đủ tư cách để đối mặt với những bí ẩn của thiên địa.
Hắn nhìn Tuyết Dao, nàng khẽ gật đầu, tay đã đặt lên chuôi băng kiếm. Tuyết Dao biết rằng Lâm Phong không phải là kẻ liều lĩnh, chàng luôn có lý do cho mọi quyết định của mình. Sự tin tưởng vào chàng đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng. Mộc Ly hào hứng vươn vai, đôi mắt tinh nghịch quét qua mọi ngóc ngách, sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới. Nàng luôn yêu thích những điều mới mẻ và những thử thách. Thôn Thiên Thử cũng "chiêm chiếp" một tiếng, rồi nhanh nhẹn nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ lanh lợi nhìn về phía trước, sẵn sàng dò đường và cảnh báo nguy hiểm.
Lâm Phong bắt đầu vạch ra kế hoạch. "Quỷ Vương U Ảnh đã rút lui, nhưng hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua nơi này. Chúng ta phải nhanh chóng. Tần Nguyệt tỷ tỷ, tỷ hãy đi phía sau, cảnh báo về những trận pháp cổ xưa hoặc những cạm bẫy tiềm ẩn. Tuyết Dao, Mộc Ly, hai người yểm hộ hai bên sườn, đề phòng bất trắc. Ta sẽ đi đầu, phá vỡ những phong tỏa và ma khí mà Ma giáo để lại." Hắn chỉ tay về phía một hành lang tối tăm dẫn sâu vào bên trong Thần Điện, nơi có những luồng ma khí âm u vẫn đang lởn vởn.
Tuyết Dao và Mộc Ly đều gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vâng, Lâm Phong huynh!" Mộc Ly đáp, giọng dứt khoát.
Tần Nguyệt cũng khẽ mỉm cười. "Cứ yên tâm, ta sẽ không để bất kỳ thứ gì qua mắt đâu." Nàng nói, trong nụ cười có chút tự tin của một học giả uyên bác. Nàng biết, cơ hội được khám phá một di tích cổ xưa liên quan đến Đại Địa Phân Liệt là một điều hiếm có trong đời.
Cả nhóm bắt đầu di chuyển. Thần Điện Huyết Nguyệt, nơi vừa chứng kiến một trận chiến khốc liệt và một sự đột phá ngoạn mục, giờ đây lại trở thành cánh cửa dẫn đến một bí ẩn lớn hơn. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng và tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo. Bầu không khí yên tĩnh, huyền bí, mang đậm dấu ấn thời gian nhưng giờ đây xen lẫn sự tàn phá của trận chiến. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm từ các trận pháp cổ xưa và tàn dư ma khí. Ánh sáng thường mờ ảo do sương mù, tạo cảm giác như đang bước vào một thế giới khác.
Lâm Phong dẫn đầu, Kim Đan chân nguyên trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng. Một luồng kim quang mỏng manh bao bọc lấy thân thể hắn, không chỉ để phòng ngự mà còn để cảm nhận những dao động linh khí dù là nhỏ nhất. Hắn cảm thấy mình như một giác quan sống của di tích này, có thể nhận biết được từng dòng chảy linh khí, từng luồng năng lượng âm u của ma khí. Hắn đưa tay ra, một luồng chân nguyên Kim Đan tinh thuần bùng nổ, dễ dàng xua tan những đám ma khí còn vương vãi trên đường đi. Những phù văn phong tỏa yếu ớt mà Ma giáo để lại cũng vỡ vụn dưới sức mạnh của Kim Đan chân nguyên, không thể cản bước hắn dù chỉ một giây.
"Bên phải có cạm bẫy ẩn giấu!" Tần Nguyệt đột nhiên cảnh báo, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, chỉ vào một vệt sáng mờ nhạt trên tường đá mà người thường khó có thể nhận ra. Nàng đã đưa tay ra, một đạo phù văn cổ xưa bay ra, nhẹ nhàng hóa giải cạm bẫy mà không gây ra tiếng động lớn. Nàng quả nhiên là một bậc thầy về trận pháp và phù văn.
"Để ta!" Mộc Ly hồ hởi đáp lời, nhanh nhẹn như một con sóc, yêu lực màu xanh lá cây bùng nổ từ lòng bàn tay. Một đám dây leo gai nhọn bất ngờ vọt ra từ bức tường bên trái, nhưng yêu lực của Mộc Ly đã nhanh chóng phá hủy chúng trước khi chúng kịp gây nguy hiểm. Nàng cười khúc khích, đôi mắt to tròn lanh lợi ánh lên vẻ thích thú khi được thể hiện sức mạnh của mình.
"Tuyết Dao, phong tỏa phía bên phải! Lâm Phong, cẩn thận phía trước có một tên Ma Môn Đệ Tử đang ẩn nấp!" Thôn Thiên Thử đột ngột "chiêm chiếp" liên hồi, đôi mắt nhỏ bé của nó phát ra ánh sáng đỏ, báo hiệu nguy hiểm. Ngay lập tức, một tên Ma Môn Đệ Tử còn sót lại từ trận chiến trước, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng tối, lao ra tấn công Lâm Phong bằng một nhát kiếm tẩm độc.
"Hừ!" Tuyết Dao hừ lạnh một tiếng. Nàng không cần Lâm Phong ra lệnh. Nàng đã kịp thời phản ứng. Băng kiếm trong tay nàng vút lên, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương, nhanh như cắt chặn đứng tên Ma Môn Đệ Tử kia. "Đã rõ!" Nàng nói, giọng lạnh lùng nhưng hành động lại cực kỳ dứt khoát. Kiếm khí băng hàn quét qua, đóng băng hoàn toàn cánh tay đang cầm kiếm của đối thủ, rồi một nhát chém khác kết liễu hắn ngay tại chỗ. Tên Ma Môn Đệ Tử thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, đã hóa thành một khối băng và tan biến trong làn sương mờ của di tích. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, như thể nàng vừa làm một việc vô cùng đơn giản.
Lâm Phong gật đầu tán thưởng. "Phối hợp tốt!" Hắn nói, tay vẫn không ngừng phá vỡ những chướng ngại vật phía trước. Kim Đan chân nguyên của hắn không chỉ dùng để phá vỡ trận pháp, mà còn để tạo ra một luồng khí thế áp đảo, khiến những Ma Môn Đệ Tử lẻ tẻ còn sót lại phải run sợ và không dám tấn công một cách liều lĩnh. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của vài tên khác đang ẩn nấp, nhưng chúng đều quá yếu để gây ra mối đe dọa thực sự cho nhóm của hắn.
Hành lang cổ xưa càng đi sâu vào trong càng trở nên tối tăm và u ám hơn. Mây mù dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn, nhưng linh khí lại tinh thuần đến kinh ngạc. Các bức tường đá cổ kính với những phù văn đã mờ, nhưng Tần Nguyệt vẫn có thể nhận ra những nét vẽ cổ đại, những ký hiệu mà nàng đã từng thấy trong các thư tịch cổ xưa. Tiếng vọng của bước chân họ, tiếng gió rít qua các khe hở, đôi khi có tiếng động lạ từ các cơ quan cổ xưa, tất cả tạo nên một bầu không khí rợn người nhưng cũng đầy hấp dẫn.
"Phía trước, có một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ, nhưng lại bị phong tỏa bởi một trận pháp cổ xưa." Tần Nguyệt nói, ánh mắt nàng tập trung cao độ vào những phù văn trên tường. "Trận pháp này... rất phức tạp, nhưng không phải là phong tỏa của Ma giáo. Nó là một phần của di tích, được thiết kế để bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng." Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào một phù văn phát sáng mờ nhạt trên tường. "Nếu ta không lầm, đây là trận pháp 'Huyền Vũ Thủ Hộ', dùng để phong ấn và che giấu. Chỉ những người có duyên mới có thể phá giải."
Lâm Phong tiến lên, cẩn thận quan sát. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ 'Thần Khí Chi Tâm' trong tay và Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể, dường như cả hai đều đang hướng dẫn hắn đến nơi này. Hắn đặt tay lên bức tường đá, Kim Đan chân nguyên từ từ truyền vào. Khác với những trận pháp thông thường, trận pháp này không chống cự lại sức mạnh của hắn, mà ngược lại, dường như nó đang "hấp thụ" chân nguyên của hắn, như thể đang "đánh thức" một cơ chế cổ xưa.
"Lâm Phong, cẩn thận!" Tuyết Dao cảnh báo, khi nàng thấy những phù văn trên tường đột nhiên phát sáng rực rỡ, rồi nhanh chóng tối đi.
"Đừng lo, ta cảm thấy... trận pháp này đang chấp nhận ta." Lâm Phong nói, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tinh quái. Hắn cảm nhận được một luồng ý niệm cổ xưa khác truyền vào tâm trí hắn, không phải là thông điệp đau khổ như lúc nãy, mà là một cảm giác "chào đón", "thừa nhận".
Bỗng nhiên, một tiếng "kẽo kẹt" nặng nề vang lên. Bức tường đá cổ kính trước mặt họ từ từ tách ra làm đôi, để lộ ra một lối đi bí mật. Bên trong, một căn phòng nhỏ hiện ra, không khí đặc quánh linh khí, mang theo cảm giác của thời gian đã ngưng đọng. Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm, chỉ có tiếng thở nhẹ của nhóm Lâm Phong. Mùi đá cổ, mùi linh khí tinh thuần, và một mùi hương thoang thoảng khó tả, như mùi của thời gian và bí mật, tất cả cùng lúc ập đến.
Căn phòng bí mật này khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng thấy trong di tích. Các bức tường được chạm khắc phù văn và hình ảnh cổ xưa, tinh xảo đến mức khó tin. Không có dấu hiệu của sự tàn phá, như thể nơi này đã được bảo vệ tuyệt đối qua hàng vạn năm.
"Thật là..." Mộc Ly thì thầm, đôi mắt to tròn mở to đầy vẻ kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một nơi nào linh khí tinh thuần đến vậy, nó gần như hóa thành thể lỏng, lấp lánh trong không khí.
Tần Nguyệt bước vào, ánh mắt nàng quét qua từng chi tiết trên tường, không bỏ sót một phù văn hay một nét vẽ nào. "Đây không phải là một phòng bình thường. Đây là nơi chứa đựng những bí mật cốt lõi nhất của di tích này." Nàng nói, giọng điệu run rẩy vì sự kích động.
Lâm Phong cũng bước vào, cảm giác thôi thúc từ 'Thần Khí Chi Tâm' và Huyễn Mặc Quyển trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn vô thức đưa tay ra, 'Thần Khí Chi Tâm' đang nằm trong lòng bàn tay hắn bỗng phát ra một luồng sáng xanh lam cực mạnh. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn cũng rung động dữ dội, một luồng ánh sáng đen nhánh thoát ra từ cơ thể hắn, hòa quyện với ánh sáng xanh lam từ 'Thần Khí Chi Tâm'.
Hai luồng sáng, một xanh lam, một đen nhánh, hòa quyện vào nhau, tạo thành một dải quang mang rực rỡ, chiếu thẳng lên bức tường đá đối diện. Ngay lập tức, những phù văn và hình ảnh trên bức tường, vốn chỉ mờ ảo và khó hiểu, giờ đây hiện lên rõ nét đến kinh người, như thể chúng vừa được vẽ ra.
Trên bức tường, hiện rõ hình ảnh một thanh kiếm cổ xưa, khí thế ngất trời, tựa như có thể chém đứt cả thiên địa. Thanh kiếm đó được bao bọc bởi chín tầng mây, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, khắc họa những hoa văn cổ kính, phức tạp đến mức không thể nào hình dung. Bên cạnh thanh kiếm, là hình ảnh một cuộn sách màu đen, tuy mộc mạc nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô tận, như thể chứa đựng toàn bộ tri thức của vũ trụ. Những dòng chữ cổ đại, phức tạp và bí ẩn, cũng hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng kỳ diệu đó.
Lâm Phong đứng sững sờ. "Đây là... những gì ta thấy trong thông điệp! Thanh kiếm... và cuộn sách..." Hắn thì thầm, đôi mắt mở to. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc, như thể những hình ảnh này đã được khắc sâu vào linh hồn hắn từ rất lâu rồi.
Tần Nguyệt tiến lên, đôi mắt nàng mở to đến kinh ngạc, cơ thể nàng run rẩy nhẹ. Nàng đưa tay lên che miệng, thốt lên một cách khó tin, giọng điệu vừa sửng sốt vừa đầy sự tôn kính: "Cửu Thiên Huyền Kiếm... và Huyễn Mặc Quyển! Trời đất ơi! Những truyền thuyết cổ xưa... Chúng thật sự tồn tại và liên quan đến nơi này!" Nàng đã từng đọc về chúng trong những thư tịch cổ nhất, những truyền thuyết đã bị thời gian vùi lấp, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại chân thực đến vậy, và lại xuất hiện ở nơi đây. Nàng cảm thấy như mình đang đứng trước một trang sử thi vĩ đại, một bí mật đã được chôn giấu hàng vạn năm.
Tuyết Dao và Mộc Ly cũng chăm chú nhìn, cảm nhận được sự bất thường và cổ xưa của nơi này. Dù không hiểu hết ý nghĩa của những gì Tần Nguyệt vừa nói, nhưng họ cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa đang tỏa ra từ những hình ảnh đó, một sức mạnh có thể lay chuyển cả thiên địa. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng "chiêm chiếp" liên hồi, đôi mắt nhỏ bé của nó ánh lên vẻ tò mò và phấn khích.
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào hình ảnh thanh kiếm và cuộn sách trên tường, lòng tràn ngập cảm xúc lẫn lộn. Sự choáng váng ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc, sự tò mò và một cảm giác trách nhiệm nặng nề. 'Thần Khí Chi Tâm', Huyễn Mặc Quyển, và bây giờ là Cửu Thiên Huyền Kiếm... tất cả dường như đang xâu chuỗi lại với nhau, chỉ thẳng đến một bí mật kinh thiên động địa về Đại Địa Phân Liệt và về số phận của thế giới tu tiên. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là giải mã những bí ẩn đã bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử. Và có vẻ như, hắn, Lâm Phong, đã được chọn để thực hiện sứ mệnh này.