Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 166

Đại Trận U Hồn: Tuyệt Cảnh Phong Tỏa

4069 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình trạng choáng váng và tâm lý của Lâm Phong sau khi tiếp nhận thông điệp cổ xưa từ 'Thần Khí Chi Tâm' ở chương 165.,Giới thiệu lực lượng cấp cao mới của Ma giáo Huyết Ảnh (trưởng lão mạnh nhất) và một trận pháp tà ác quy mô lớn nhằm phong tỏa toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không.,Đẩy Lâm Phong và các đồng đội vào tình thế hiểm nghèo chưa từng có, tạo áp lực cực lớn để thúc đẩy sự phát triển sắp tới của Lâm Phong.,Khắc họa rõ nét sự hung ác, xảo quyệt của Ma giáo và sự đáng sợ của trận pháp tà ác, làm sâu sắc thêm xung đột chính trong arc.,Tăng cường sự gắn kết và tinh thần chiến đấu của Lâm Phong và các đồng đội trước hiểm cảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Huyết Đồ Trưởng Lão, Ma Sát Trưởng Lão, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Tense, desperate, action-packed, mysterious, epic.
Kết chương: [object Object]

Căn phòng bí mật sâu thẳm trong Cổ Di Tích Huyền Không vẫn chìm trong ánh sáng huyền ảo, sự hòa quyện giữa luồng quang mang xanh lam từ 'Thần Khí Chi Tâm' và ánh sáng đen nhánh từ Huyễn Mặc Quyển tạo nên một cảnh tượng vừa tráng lệ vừa uy nghiêm. Trên bức tường đá cổ kính, hình ảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển hiện lên sống động như thể chúng vừa được triệu hồi từ cõi hư vô. Những dòng chữ cổ đại xoắn xuýt, phức tạp và bí ẩn, nhảy múa trên đá, như đang kể lại một câu chuyện bị lãng quên hàng vạn năm.

Lâm Phong đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào những hình ảnh đó. Cảm giác choáng váng ban đầu đã nhường chỗ cho một sự kinh ngạc sâu sắc, một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ ùa về, như thể linh hồn hắn đã từng chạm vào những thứ này từ rất lâu rồi. Hắn thều thào, giọng nói khàn đặc như vừa trải qua một giấc mộng dài: "Một thảm kịch... một tiếng gọi... ta thấy máu và những mảnh vỡ của một thế giới... Tiếng khóc than của vô số sinh linh... và một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến... như thể toàn bộ thiên địa đang sụp đổ..." Hắn đưa tay lên ôm lấy thái dương, những mảnh ký ức rời rạc, những hình ảnh chớp nhoáng không đầu không cuối cứ thế tràn ngập tâm trí, khiến đầu óc hắn ong ong. Mặc dù chỉ là những mảnh vụn, nhưng chúng mang theo một nỗi bi thương cổ xưa, một sức nặng mà hắn không thể nào lý giải.

Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt nàng vô cùng nghiêm trọng. Nàng không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường thấy, đôi mắt phượng dài mở lớn, chứa đựng sự kinh hoàng lẫn hiếu kỳ. Nàng cẩn thận chạm tay vào bức tường, cảm nhận những phù văn cổ xưa dưới đầu ngón tay mình. "Đây không phải ma khí đơn thuần... không phải là dấu vết của Ma giáo Huyết Ảnh. Nó giống như một loại 'Linh Hồn Khí Cụ' nào đó, cố gắng truyền tải thông điệp... thông qua ý thức của ngươi, Lâm Phong. Có lẽ nó liên quan trực tiếp đến Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước... và cả thân thế của ngươi nữa." Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy phức tạp, như thể đang nhìn vào một bí ẩn sống động. Nàng biết, những gì Lâm Phong vừa trải qua không phải là ảo giác, mà là sự giao cảm với một thực thể cổ xưa, một phần của lịch sử đã bị chôn vùi.

Tuyết Dao tiến lên, thanh Băng Phách Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên như cảm nhận được sự bất thường. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong, ánh mắt băng lãnh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự lo lắng và kiên định. "Bất luận là gì, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, như một lời cam kết không thể lay chuyển. Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, tin tưởng vào ý chí kiên cường của hắn, và nàng sẽ luôn đứng bên cạnh hắn, dù cho hiểm nguy có lớn đến mức nào.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn mở to đầy vẻ kinh ngạc, đã nhanh chóng lấy lại vẻ tinh nghịch thường thấy. Nàng huơ huơ nắm đấm nhỏ nhắn, vẻ mặt đầy kiên quyết. "Đúng vậy! Bọn Ma giáo đáng ghét kia mà quay lại, ta sẽ cho chúng nếm mùi đá tảng của ta! Dám làm phiền huynh trưởng Lâm Phong của ta khi đang khám phá bí mật sao? Không thể tha thứ!" Nàng không hiểu sâu xa về những truyền thuyết cổ xưa hay Đại Địa Phân Liệt, nhưng nàng hiểu rằng Lâm Phong đang gặp rắc rối, và Ma giáo là kẻ thù cần phải bị đánh bại. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng "chiêm chiếp" liên hồi, đôi mắt nhỏ bé của nó ánh lên vẻ tò mò và phấn khích, như thể cũng đang cố gắng nắm bắt những bí ẩn đang diễn ra. Nó cọ cọ đầu vào má Lâm Phong, truyền một luồng hơi ấm áp, như một lời động viên thầm lặng.

Lâm Phong từ từ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn trong đầu. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt hắn đã dần lấy lại sự sắc bén, nhưng vẫn ẩn chứa sự bối rối và suy tư sâu sắc. Hắn nhìn chằm chằm vào 'Thần Khí Chi Tâm' đang nằm trong lòng bàn tay, giờ đây nó đã dịu đi, chỉ còn phát ra một luồng sáng xanh lam yếu ớt, như một ngọn lửa nhỏ trong đêm. Hắn cảm nhận một mối liên kết kỳ lạ, không phải là sự kiểm soát, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc giữa hắn, 'Thần Khí Chi Tâm', Huyễn Mặc Quyển, và cả thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong truyền thuyết. "Thần Khí Chi Tâm... nó đã cố gắng nói với ta về một quá khứ bi thương... một lời cảnh báo... nhưng ta vẫn chưa thể hiểu hết được." Hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng, mang theo một chút nặng nề. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là giải mã những bí ẩn đã bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử, và có vẻ như, hắn, Lâm Phong, đã được chọn để thực hiện sứ mệnh này. Một sứ mệnh mà có thể sẽ thay đổi vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên. Hắn tự nhủ, dù khó khăn đến mấy, hắn cũng phải tìm ra sự thật. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, hắn sẽ không để những bi kịch cổ xưa lặp lại.

Bầu không khí trong căn phòng bí mật trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, không phải vì áp lực bên ngoài, mà vì những bí mật cổ xưa vừa được hé mở. Cả nhóm đều cảm nhận được một gánh nặng vô hình đang đè lên vai Lâm Phong, và cũng là đè lên chính họ. Tần Nguyệt vẫn đang say sưa nghiên cứu các phù văn trên tường, cố gắng tìm kiếm thêm manh mối. Tuyết Dao cảnh giác quét mắt xung quanh, trực giác của nàng mách bảo rằng sự yên bình này sẽ không kéo dài. Mộc Ly thì thầm to nhỏ với Thôn Thiên Thử, nhưng ánh mắt nàng vẫn luôn hướng về Lâm Phong, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu.

Ngay khi Lâm Phong vừa định lên tiếng nói gì đó, toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không đột nhiên rung chuyển dữ dội. Một tiếng "ầm" vang trời lở đất, như thể có một ngọn núi khổng lồ vừa sụp đổ, khiến cả căn phòng bí mật cũng không ngừng lắc lư, những mảnh đá vụn nhỏ li ti rơi lả tả từ trần nhà. Tiếng gió rít gào bên ngoài trở nên thảm thiết, không còn là tiếng gió bình thường nữa, mà là tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm, tiếng ma khí cuồng bạo xé toạc không gian.

Một luồng ma khí đen kịt, nồng nặc mùi tanh tưởi và lưu huỳnh, từ bên ngoài ập đến, xuyên qua những khe hở của di tích cổ xưa, như một cơn sóng thần dữ tợn, bao trùm toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không. Ánh sáng dịu nhẹ trong căn phòng bí mật lập tức bị nuốt chửng, mọi thứ chìm vào bóng tối mịt mờ, chỉ còn lại những ánh sáng lờ mờ từ các pháp bảo của Lâm Phong và đồng đội. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương xuyên qua lớp quần áo, khiến mọi người rùng mình.

"Cẩn thận! Ma giáo đã trở lại!" Tần Nguyệt khẽ thốt lên, giọng nói nàng đầy vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự sắc bén và cảnh giác. Nàng nhanh chóng rút ra một vài viên đan dược bổ sung linh lực và một xấp phù chú phòng ngự, sẵn sàng ứng phó.

Từ sâu thẳm trong màn ma khí, hai bóng người khổng lồ, cao lớn hơn người thường, từ từ hiện ra. Toàn thân bọn họ bị bao phủ bởi ma khí nồng đậm, ánh mắt đỏ ngầu như máu tươi, tỏa ra sát khí nồng nặc khiến cả không gian như đông cứng lại. Dẫn đầu đội quân Ma Môn Đệ Tử đông đảo đang gầm gừ phía sau, chúng lao đến như bão tố, phá hủy mọi thứ trên đường đi.

"Tiểu tử Lâm Phong, ngươi nghĩ có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay Ma giáo ta sao?" Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang vọng khắp không gian, như tiếng móng vuốt của ác quỷ cào xé màng nhĩ. Đó là Huyết Đồ Trưởng Lão, lão già gầy gò với đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, mặc trường bào đen thêu hình đầu lâu máu, tay cầm một quyền trượng xương trắng ghê rợn, đầu quyền trượng khắc một đầu lâu đang há hốc miệng như muốn nuốt chửng vạn vật. Từ lão ta toát ra một thứ ma khí âm hàn, tà ác, khiến không khí xung quanh trở nên vô cùng ngột ngạt. Lão bước đi chậm rãi nhưng mỗi bước đều mang theo một áp lực vô hình, như một vị thần chết đang đến gần.

Bên cạnh lão là Ma Sát Trưởng Lão, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, khuôn mặt dữ tợn với những vết sẹo chằng chịt, máu me. Toàn thân y bao phủ ma khí cuồng bạo, cầm một thanh đại đao đen kịt, lưỡi đao tỏa ra ánh sáng âm u, tựa như có thể nuốt chửng linh hồn. Y cười gằn, tiếng cười man rợ vang vọng khắp Cổ Di Tích, như tiếng thú hoang rống giận. "Xem ra ngươi đã chạm vào bí mật không nên chạm. Thật đáng tiếc, tất cả sẽ kết thúc ở đây! Cửu Thiên Huyền Kiếm? Huyễn Mặc Quyển? Ngươi không xứng có được chúng!" Giọng nói của y khàn đục, tràn đầy sự khinh miệt và hung tợn, như một con quỷ đang thèm khát máu tươi.

Tuyết Dao lạnh lùng rút thanh Băng Phách Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm nhọn hoắt chĩa thẳng vào hai tên trưởng lão Ma giáo. Ánh sáng xanh băng tỏa ra từ thanh kiếm, đối chọi với ma khí đen kịt xung quanh. "Ma giáo đáng ghét! Lần này các ngươi sẽ không dễ dàng thành công đâu!" Giọng nàng tuy trong trẻo nhưng đầy sự kiên quyết, không hề nao núng trước khí thế áp đảo của đối phương. Nàng đã trải qua không ít trận chiến sinh tử, và nàng biết rằng lùi bước lúc này chỉ có nghĩa là cái chết.

Lâm Phong hít một hơi sâu, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định chưa từng có. Mặc dù trong lòng vẫn còn bối rối bởi những bí mật cổ xưa, nhưng hắn biết bây giờ không phải lúc để suy nghĩ. Sống còn mới là điều quan trọng nhất. Hắn nắm chặt 'Thần Khí Chi Tâm' trong tay, cảm nhận sức mạnh ẩn chứa trong đó. "Đến đây thì cứ đến! Ta sẽ không lùi bước!" Hắn nói, giọng nói vang dội, không hề che giấu sự khinh thường đối với Ma giáo. Sự hài hước thường thấy của hắn tạm thời biến mất, thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng, một ý chí chiến đấu sắt đá.

Huyết Đồ Trưởng Lão không nói thêm lời nào, lão giơ cao quyền trượng xương trắng lên không trung. Những phù văn màu đỏ máu bắt đầu nhảy múa xung quanh quyền trượng, phát ra những âm thanh rít gào chói tai. "Đại Trận U Hồn Phong Tỏa, khởi!" Lão niệm chú tà ác, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ khóc. Ma khí cuồn cuộn từ quyền trượng và từ hàng trăm Ma Môn Đệ Tử tụ lại, tạo thành một cơn lốc xoáy đen kịt khổng lồ. Cơn lốc này nhanh chóng mở rộng, bao trùm toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không, biến nơi đây thành một nhà tù ma quái.

Một trận pháp phong tỏa khổng lồ, màu đen kịt, với những đường nét phù văn đỏ máu xoắn xuýt, hiện rõ trên không trung, như một bàn tay khổng lồ của tử thần đang siết chặt lấy di tích. Từ trận pháp này, một lực hút kinh hoàng bắt đầu lan tỏa, hút cạn linh khí trong không gian, khiến mọi thứ trở nên ngột ngạt và nặng nề. Cây cối trong di tích héo úa chỉ trong chốc lát, những dòng suối trong vắt bốc hơi, linh thú trong di tích hoảng loạn gào thét rồi ngã xuống, khô héo. Sức mạnh của trận pháp này không chỉ là phong tỏa, mà còn là hủy diệt sự sống.

Ma Sát Trưởng Lão cười lớn, tiếng cười man rợ vang vọng khắp không gian. "Giết! Không để một kẻ nào sống sót!" Y cầm đại đao, dẫn đầu đội quân Ma Môn Đệ Tử đông đảo, lao thẳng về phía Lâm Phong và đồng đội, như một con mãnh thú khát máu. Ma Môn Đệ Tử gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu, vung vẩy binh khí, tạo thành một làn sóng đen cuồn cuộn, chực nuốt chửng tất cả. Mùi ma khí tanh nồng, mùi máu tươi và mùi lưu huỳnh nồng nặc lan tỏa khắp nơi, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ánh sáng bị ma khí che phủ, biến Cổ Di Tích Huyền Không thành một địa ngục trần gian.

Bị bao vây bởi 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' và hàng ngàn Ma Môn Đệ Tử hung hãn, Lâm Phong và đồng đội phải chống trả quyết liệt. Không khí bên trong trận pháp trở nên cực kỳ khắc nghiệt, ma khí nồng đậm không ngừng xâm nhập vào cơ thể, bào mòn linh lực và ý chí của họ. Mọi thứ xung quanh bị nhuộm một màu đen tối, chỉ có ánh sáng từ pháp bảo và những tia sáng yếu ớt của kỹ năng tu luyện mới có thể xuyên qua màn ma khí dày đặc. Tiếng gầm rú của Ma Môn Đệ Tử, tiếng pháp thuật va chạm chói tai, và tiếng binh khí leng keng tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.

Tuyết Dao là người đầu tiên ra tay, nàng xoay cổ tay, thanh Băng Phách Kiếm hóa thành một dải lụa băng trắng xóa, quét ngang qua không khí. Hàng chục Ma Môn Đệ Tử đang lao đến lập tức bị đóng băng thành tượng, sau đó vỡ tan thành những mảnh vụn băng giá. Nàng sử dụng Băng Kiếm, tạo ra những lớp băng phòng thủ kiên cố bao quanh cả nhóm, chặn đứng làn sóng tấn công đầu tiên. Những bông tuyết sắc bén như những mũi tên băng, bay lượn trong màn ma khí, găm vào những kẻ địch đang đến gần. Nàng di chuyển duyên dáng nhưng đầy sức mạnh, mỗi chiêu kiếm đều mang theo hàn khí thấu xương, vừa phòng thủ vững chắc vừa tấn công sắc bén. Dù vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng, nhưng ánh mắt nàng không ngừng dõi theo Lâm Phong, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.

Mộc Ly, với yêu lực bùng nổ, linh hoạt như một con sóc nhỏ. Nàng không ngừng né tránh những đòn tấn công của Ma Môn Đệ Tử, rồi bất ngờ xuất hiện từ những góc khuất, vung những cành cây sắc nhọn như dao găm. Những cành cây này, được tẩm yêu lực, cứng rắn như thép, dễ dàng đâm xuyên qua lớp phòng ngự của Ma Môn Đệ Tử. Nàng liên tục tạo ra những chướng ngại vật bằng cây cối, làm chậm bước tiến của địch, đồng thời ném những hòn đá nhỏ được bao phủ bởi yêu lực, gây ra những vụ nổ nhỏ nhưng hiệu quả. "Bọn Ma giáo đáng ghét! Dám làm bẩn nơi này sao!" Nàng la lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy tức giận, mỗi động tác đều tràn đầy sự sống động và quyết liệt.

Tần Nguyệt thì lại khác, nàng không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến khốc liệt nhất. Nàng đứng phía sau, tay không ngừng thi triển các phù chú, bố trí các trận pháp nhỏ để cản đường Ma giáo. Một tấm màn ánh sáng xanh nhạt hiện lên, tạm thời đẩy lùi một nhóm Ma Môn Đệ Tử đang cố gắng đột phá. Nàng còn không ngừng tung ra các đan dược trị thương và bổ sung linh lực cho Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly. "Lâm Phong, cẩn thận! Ma khí trong trận pháp đang tăng cường! Linh lực của chúng ta đang bị bào mòn nhanh chóng!" Nàng cảnh báo, giọng nói vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng không ngừng quét qua 'Thần Khí Chi Tâm' đang nằm trong tay Lâm Phong. Nàng nhận thấy, 'Thần Khí Chi Tâm' đang phát ra ánh sáng yếu ớt hơn, như thể nó cũng đang bị ảnh hưởng bởi trận pháp tà ác này, năng lượng của nó đang bị thay đổi, trở nên hỗn loạn hơn.

Thôn Thiên Thử, vốn luôn lanh lợi và nhanh nhẹn, giờ đây cũng gầm gừ, đôi mắt nhỏ bé của nó ánh lên vẻ hung hãn. Nó nhảy từ vai Lâm Phong xuống, thân hình nhỏ bé nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn. Nó phóng ra những luồng lôi điện xanh tím, đánh trúng vào những Ma Môn Đệ Tử đang đến gần, khiến chúng co giật rồi ngã xuống. Đôi khi, nó còn biến hình thành một con chuột khổng lồ trong chốc lát, lao vào cắn xé kẻ địch, sau đó lại thu nhỏ lại, ẩn mình vào những khe hở để tránh đòn. Sự phối hợp ăn ý của nó với Lâm Phong đã tạo nên một bức tường phòng ngự vững chắc.

Ma Sát Trưởng Lão, với thanh đại đao đen kịt, lao thẳng vào Lâm Phong, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt. "Không thể thoát được đâu! Trận pháp này sẽ hút cạn linh lực của các ngươi! Chỉ có cái chết chờ đợi!" Y la lớn, giọng nói khàn đục đầy sự ngạo mạn. Ma khí từ đại đao của y tạo thành những bóng đao khổng lồ, chém phá không gian, khiến Lâm Phong phải dốc toàn lực chống đỡ.

Lâm Phong vận dụng Kim Đan chân nguyên đến cực hạn, liên tục tung ra các chiêu thức mạnh mẽ để đẩy lùi Ma Sát Trưởng Lão và quân đoàn Ma giáo. Hắn thi triển "Huyễn Mặc Kiếm Quyết", kiếm khí hóa thành những dải mực đen, xé toạc màn ma khí, đánh bật những Ma Môn Đệ Tử đang bao vây. Hắn cũng không ngừng thi triển "Thiên Cương Lôi Quyết", những luồng sét vàng rực giáng xuống, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, tạm thời đẩy lùi kẻ địch. Tuy nhiên, sức mạnh của 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' quá lớn. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị hút cạn một cách nhanh chóng, cơ bắp bắt đầu đau nhức, và một sự suy yếu rõ rệt đang len lỏi khắp toàn thân.

"Không!" Lâm Phong gầm lên, một ngọn lửa không cam chịu bùng cháy trong đôi mắt hắn. Hắn hộc ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt vẫn quật cường, kiên định. "Ta sẽ không bỏ cuộc! Tuyệt đối không! Huyễn Mặc Quyển, Cửu Thiên Huyền Kiếm... ta cần sức mạnh của các ngươi!" Hắn nói, không chỉ là nói với bản thân, mà còn là một lời cầu khẩn, một sự thôi thúc với những bí ẩn đang ẩn chứa trong hắn. Đúng lúc đó, những hình ảnh về Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển trên bức tường, cùng với những mảnh ký ức rời rạc về thảm kịch cổ xưa, lại lóe lên trong tâm trí chàng, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn, về một sứ mệnh chưa hoàn thành.

Tần Nguyệt, vừa đỡ một đòn tấn công từ xa của Huyết Đồ Trưởng Lão bằng một lá chắn phù chú, vội vàng kêu lên: "Lâm Phong, trận pháp này đang ảnh hưởng đến 'Thần Khí Chi Tâm'! Năng lượng của nó đang bị thay đổi, trở nên hỗn loạn! Có lẽ nó đang cố gắng tự bảo vệ, nhưng đồng thời cũng bị trận pháp phản phệ!" Nàng lo lắng nhìn 'Thần Khí Chi Tâm' trong tay Lâm Phong, ánh sáng xanh lam từ nó giờ đây lập lòe, yếu ớt, như một ngọn nến trước gió.

Huyết Đồ Trưởng Lão, đứng từ xa, tay không ngừng niệm chú, duy trì trận pháp. Lão cười khẩy, khuôn mặt gầy gò nhăn nhó một cách ghê tởm. "Ngươi là kẻ nghịch thiên, Lâm Phong! Chạm vào những bí mật không nên chạm, ngươi chỉ tự rước lấy tai họa! Ma giáo ta đã chờ đợi thời khắc này từ lâu! Đại Trận U Hồn Phong Tỏa này sẽ phong ấn tất cả, biến các ngươi thành những linh hồn u uất, mãi mãi bị giam cầm trong Cổ Di Tích này!"

Lâm Phong cảm thấy linh lực trong Kim Đan của mình đang bị hút ra từng chút một, cơ thể hắn trở nên nặng nề, những vết thương do Ma Sát Trưởng Lão gây ra bắt đầu nhức nhối. Hắn liếc nhìn Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, bọn họ cũng đang phải chống trả kịch liệt, linh lực cũng dần cạn kiệt dưới áp lực kinh khủng của trận pháp và sự tấn công không ngừng nghỉ của Ma Môn Đệ Tử. Tuyết Dao tuy vẫn kiên cường, nhưng sắc mặt nàng đã tái nhợt. Mộc Ly thở hổn hển, yêu lực cũng đã không còn dồi dào như trước. Tần Nguyệt cắn chặt môi, cố gắng duy trì các trận pháp nhỏ và cung cấp đan dược, nhưng nàng cũng đã gần như kiệt sức.

Hắn không thể để bọn họ chết ở đây. Không thể! Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Hắn phải tìm ra cách! Nhưng cách nào? Trận pháp quá mạnh, kẻ địch quá đông, và linh lực của hắn đang cạn kiệt. Cảm giác tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm, nhưng ngay cả trong khoảnh khắc đó, một tia sáng yếu ớt vẫn lóe lên trong tâm trí Lâm Phong. Hắn nhìn chằm chằm vào 'Thần Khí Chi Tâm' đang rung động yếu ớt trong tay, và rồi, hắn đưa mắt nhìn về phía bức tường đá nơi hình ảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển vẫn còn mờ ảo hiện hữu. Có lẽ nào... sức mạnh của chúng...

Lâm Phong nghiến răng, một tia điên cuồng lóe lên trong mắt. Hắn biết, nếu không có một bước đột phá nào đó, bọn họ sẽ không thể thoát khỏi đây. Cuộc chiến này không chỉ là sống còn, mà còn là một cuộc thử thách ý chí, một bước ngoặt quyết định số phận. Hắn phải làm gì đó, dù là phải liều mạng! Hắn phải tin tưởng vào bản thân, vào Huyễn Mặc Quyển, vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, và vào mối liên kết kỳ lạ mà hắn cảm nhận được.

Không còn đường lui!

Hắn, Lâm Phong, không thể để mình và những người hắn yêu thương bị chôn vùi tại nơi này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ