Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 167

Huyết Chiến Tuyệt Vọng: Kiếm Ý Thức Tỉnh

2735 từ
Mục tiêu: Tiếp nối và giải quyết trực tiếp tình huống cliffhanger từ Chương 166, đẩy Lâm Phong và các đồng đội vào tình thế nguy hiểm tột cùng.,Khắc họa rõ nét sự tuyệt vọng và kiệt sức của Lâm Phong cùng đồng đội dưới áp lực của 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' và sự tấn công của Ma giáo.,Kích hoạt sự 'bùng nổ' năng lượng thần bí từ Cửu Thiên Huyền Kiếm bên trong Lâm Phong, như một phản ứng tự vệ trước hiểm cảnh.,Hé lộ một phần bí ẩn về mối liên hệ giữa Lâm Phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm và 'Thần Khí Chi Tâm', củng cố tiền đề cho sự đột phá Nguyên Anh ở chương 170.,Tăng cường sự gắn kết và tinh thần chiến đấu của nhóm Lâm Phong, dù trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Huyết Đồ Trưởng Lão, Ma Sát Trưởng Lão, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Tense, desperate, action-packed, thrilling, emotional, mysterious, foreshadowing
Kết chương: [object Object]

Cổ Di Tích Huyền Không giờ đây không còn vẻ huyền bí, tĩnh lặng vốn có, mà chìm trong hỗn loạn của cuộc chiến sinh tử. Trên những tòa tháp đá trắng ngà, những đình đài chạm khắc tinh xảo, và cả những cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ giữa không trung, ma khí cuồn cuộn như bão tố, xen lẫn với linh lực đang giao tranh kịch liệt. Gió rít qua các khe đá không còn mang theo tiếng chim lạ, mà là những tiếng gào thét của Ma Môn Đệ Tử, tiếng pháp bảo va chạm chát chúa, và tiếng kiếm khí xé gió lạnh lẽo. Mùi đá cổ, rêu phong và ẩm mốc giờ đây bị lấn át bởi mùi máu tanh, mùi ma khí nồng nặc, và cả mùi khét của linh lực bị thiêu đốt. Bầu không khí vốn thanh tịnh, huyền bí, giờ đặc quánh sự tuyệt vọng.

Lâm Phong gồng mình, "Huyễn Mặc Kiếm Quyết" thi triển đến cực hạn, kiếm khí hóa thành từng dải mực đen kịt, cố gắng xuyên phá trùng trùng điệp điệp Ma Môn Đệ Tử đang vây hãm. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể như bị xé toạc, Kim Đan chân nguyên đã cạn kiệt đến mức báo động. Mỗi chiêu "Thiên Cương Lôi Quyết" tung ra chỉ còn là những tia sét yếu ớt, không còn uy lực kinh thiên động địa như trước. Hắn nghiến chặt răng, cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu ngón chân lên tận đỉnh đầu, là dấu hiệu của sự kiệt sức tột độ. Ánh mắt hắn vẫn quật cường, nhưng bên trong, một ngọn lửa bất lực đang cháy âm ỉ.

Tuyết Dao, với làn da trắng ngần như ngọc giờ đây tái nhợt như tờ giấy, khóe môi vương vãi một vệt máu tươi. Nàng vừa đỡ một đòn chí mạng từ một tên Ma Tướng, thân thể mảnh mai lảo đảo như sắp đổ gục. Tuyết Hoa Kiếm trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nhưng mỗi nhát chém đều chậm đi một phần, mỗi luồng băng khí đều yếu ớt đi một chút. Nàng quay đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt phượng dài sắc lạnh hiếm hoi lộ ra sự lo lắng tột độ. "Lâm Phong... mau đi! Đừng vì ta..." Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc, từng chữ như bị gió cuốn đi, nhưng sự kiên định trong đôi mắt vẫn không hề suy suyển. Nàng không thể để chàng gục ngã tại đây. Với nàng, Lâm Phong là tất cả.

Ở một góc khác, Tần Nguyệt cắn chặt đôi môi hồng, trên trán lấm tấm mồ hôi. Nàng đang cố gắng duy trì một kết giới phòng ngự yếu ớt, đồng thời liên tục ném những viên đan dược hồi phục cho Lâm Phong và mọi người. Các phù văn trên kết giới run rẩy liên hồi, có vẻ như sẽ vỡ tan bất cứ lúc nào. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng giờ đây đầy vẻ mệt mỏi, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ chỉ còn sự lo âu. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đã cạn kiệt, mỗi lần kết ấn đều đau đớn như bị ngàn kim châm vào. "Trận pháp này quá mạnh... không thể chống cự lâu hơn..." Nàng thốt lên khàn giọng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ chỉ còn là tiếng thở dốc nặng nề. Nàng biết, nếu không có phép màu, tất cả sẽ kết thúc ở đây.

Mộc Ly, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn thường ngày giờ cũng đã rệu rã. Yêu lực của nàng đã gần như cạn kiệt, những cành cây và dây leo mà nàng triệu hồi chỉ còn lướt qua yếu ớt, không thể cản phá bước tiến của Ma Môn Đệ Tử. Chiếc áo màu xanh lá cây của nàng rách tả tơi, lộ ra những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu giờ đây đỏ hoe, tràn đầy sự phẫn nộ và bất lực. "Đám khốn kiếp này! Sao chúng cứ mãi... mãi... không hết!" Nàng gầm gừ, cố gắng vung những chùm gai kịch độc về phía kẻ thù, nhưng bản thân nàng cũng chỉ còn gắng gượng.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, giờ đây cả người dính đầy bụi bẩn và máu. Đôi mắt to tròn long lanh của nó đỏ ngầu, không ngừng phát ra tiếng "chiêm chiếp" giận dữ, xen lẫn tiếng gầm gừ uy hiếp. Nó lao vào cắn xé không chút do dự, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám Ma Môn Đệ Tử. Thế nhưng, Ma Sát Trưởng Lão đã chú ý đến nó, một cú vung tay tùy ý đã hất văng Thôn Thiên Thử, khiến nó đập mạnh vào một bức tường đá cổ, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

"Ha ha ha! Lâm Phong, ngươi cũng chỉ đến thế! Để xem ngươi còn có thể chống đỡ đến bao giờ!" Ma Sát Trưởng Lão gầm lên, thân hình cao lớn, vạm vỡ, áo bào đen rách rưới giờ đây thấm đẫm máu tươi của kẻ địch, nhưng không phải của lão. Khuôn mặt dữ tợn của lão hiện rõ vẻ đắc thắng, đôi mắt khát máu nhìn chằm chằm vào Lâm Phong như nhìn con mồi đã nằm gọn trong lưới. Lão vung song chùy, tạo ra những luồng ma khí đen đặc, liên tục dồn ép Lâm Phong vào góc chết của một vách đá.

Từ xa, Huyết Đồ Trưởng Lão vẫn đứng đó, tay không ngừng niệm chú, duy trì 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa'. Khuôn mặt nhăn nhó, hằn lên vẻ tàn độc của lão giãn ra trong một nụ cười ghê tởm. "Ngươi chạm vào bí mật không nên chạm. Số phận của ngươi và Cổ Di Tích này đã được định đoạt, kẻ mang huyết mạch cổ xưa!" Lão ta thốt ra những lời lẽ đầy ẩn ý, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia sáng kỳ dị, như thể lão biết được một bí mật nào đó về Lâm Phong mà chính chàng cũng không hay. "Ma giáo ta đã chờ đợi thời khắc này từ lâu! Đại Trận U Hồn Phong Tỏa này sẽ phong ấn tất cả, biến các ngươi thành những linh hồn u uất, mãi mãi bị giam cầm trong Cổ Di Tích này!"

Lâm Phong cảm thấy linh lực trong Kim Đan của mình đang bị hút ra từng chút một, cơ thể hắn trở nên nặng nề, những vết thương do Ma Sát Trưởng Lão gây ra bắt đầu nhức nhối. Hắn liếc nhìn Tuyết Dao đang ho ra máu, Mộc Ly đang lảo đảo đứng dậy với những vết thương chí mạng, Tần Nguyệt với khuôn mặt trắng bệch đang cố gắng duy trì phòng ngự, và Thôn Thiên Thử nằm bẹp dưới chân tường, rên rỉ yếu ớt. Một cơn sóng tuyệt vọng dâng lên trong lòng hắn, nhưng ngay lập tức bị đè nén bởi sự phẫn nộ tột cùng. Hắn không thể để bọn họ chết ở đây. Không thể! Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Hắn phải tìm ra cách!

Nhưng cách nào? Trận pháp quá mạnh, kẻ địch quá đông, và linh lực của hắn đang cạn kiệt. Cảm giác tuyệt vọng lại bắt đầu xâm chiếm, nhưng ngay cả trong khoảnh khắc đó, một tia sáng yếu ớt vẫn lóe lên trong tâm trí Lâm Phong. Hắn nhìn chằm chằm vào 'Thần Khí Chi Tâm' đang rung động yếu ớt trong tay, và rồi, hắn đưa mắt nhìn về phía bức tường đá nơi hình ảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển vẫn còn mờ ảo hiện hữu. Có lẽ nào... sức mạnh của chúng...

Lâm Phong nghiến răng, một tia điên cuồng lóe lên trong mắt. Hắn biết, nếu không có một bước đột phá nào đó, bọn họ sẽ không thể thoát khỏi đây. Cuộc chiến này không chỉ là sống còn, mà còn là một cuộc thử thách ý chí, một bước ngoặt quyết định số phận. Hắn phải làm gì đó, dù là phải liều mạng! Hắn phải tin tưởng vào bản thân, vào Huyễn Mặc Quyển, vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, và vào mối liên kết kỳ lạ mà hắn cảm nhận được.

Không còn đường lui! Hắn, Lâm Phong, không thể để mình và những người hắn yêu thương bị chôn vùi tại nơi này.

***

Ma Sát Trưởng Lão gầm lên một tiếng vang động cả Cổ Di Tích, đôi mắt đỏ ngầu tóe ra sát ý. "Chết đi, Lâm Phong! Ngươi không có cơ hội!" Lão vung song chùy, hai luồng ma khí đen đặc xoáy thành một cơn lốc hủy diệt, lao thẳng vào Lâm Phong. Cơn lốc ma khí mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, xé nát không khí, khiến đá vụn bay tứ tung. Đó là đòn chí mạng, một đòn tấn công mà Lâm Phong, với Kim Đan chân nguyên đã cạn kiệt, không còn khả năng chống đỡ. Hắn cảm nhận được cái chết cận kề, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn.

Trước mắt Lâm Phong, hình ảnh Tuyết Dao ngã gục, Tần Nguyệt kiệt sức, Mộc Ly trọng thương, và Thôn Thiên Thử nằm bất động hiện lên rõ mồn một. Một nỗi đau đớn, một sự bất lực khủng khiếp xé toạc tâm can hắn. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng đó. Tất cả những người hắn yêu thương, tất cả những nỗ lực bấy lâu nay, lẽ nào sẽ kết thúc trong thất bại thảm hại này? Không! Tuyệt đối không! Hắn gầm lên một tiếng, không phải là tiếng gầm của sự tuyệt vọng, mà là tiếng gầm của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, tiếng gầm của ý chí nghịch thiên. "KHÔNG! TA KHÔNG THỂ GỤC NGÃ Ở ĐÂY!"

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi Ma Sát Trưởng Lão đã ở ngay trước mặt, móng vuốt sắc nhọn đã vươn tới cổ họng Lâm Phong, một điều kỳ diệu đã xảy ra. 'Thần Khí Chi Tâm' trong cơ thể Lâm Phong, vốn đang rung động yếu ớt, bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng xanh lam chói lòa, mãnh liệt đến mức làm chói mắt tất cả những kẻ đang có mặt. Ánh sáng ấy không còn yếu ớt, lập lòe như ngọn nến trước gió nữa, mà bùng cháy như một ngôi sao đang hồi sinh. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong, cuốn sách cổ xưa luôn ẩn chứa những bí mật khó lường, cũng rung lên dữ dội, tỏa ra vô số phù văn cổ xưa màu mực đen, chúng xoay tròn quanh Lâm Phong như một vũ điệu của thời gian.

Từ sâu thẳm trong cơ thể Lâm Phong, một luồng năng lượng kiếm đạo kinh thiên động địa đột ngột bùng nổ. Đó không phải là linh lực thông thường, cũng không phải là chân nguyên của Kim Đan, mà là một sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy, mang theo khí tức của vạn cổ, của một thứ quyền năng đã ngủ say hàng thiên niên kỷ. Luồng năng lượng này mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh Lâm Phong bỗng chốc trở nên vặn vẹo, không gian như bị xé rách thành từng mảnh nhỏ. Một tiếng "keng" thanh thúy, vang vọng như tiếng kiếm minh từ hư vô, cắt ngang mọi âm thanh hỗn loạn của chiến trường.

Ma Sát Trưởng Lão, đang lao tới với vẻ đắc thắng, đột nhiên cảm thấy một sức mạnh vô hình kinh khủng đánh thẳng vào lồng ngực. Lão ta không kịp phản ứng, thân hình vạm vỡ bị đẩy lùi mạnh mẽ, như một mũi tên rời cung, đập sầm vào một tảng đá lớn. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, và lão ta hộc ra một ngụm máu đen, đôi mắt đầy sát khí giờ đây ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ. Lão không thể tin được, một phàm nhân đang kiệt sức lại có thể phát ra một sức mạnh đáng sợ đến vậy.

Không chỉ Ma Sát Trưởng Lão, mà toàn bộ 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' đang bao trùm Cổ Di Tích cũng rung chuyển dữ dội. Những cột ma khí đen kịt đang duy trì trận pháp bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, ánh sáng xanh lam từ 'Thần Khí Chi Tâm' và phù văn đen từ Huyễn Mặc Quyển dường như đang chống lại sự phong tỏa tà ác của trận pháp. Ma khí bị đẩy lùi, không gian bên trong trận pháp bỗng chốc trở nên thanh khiết hơn đôi chút, như thể một luồng gió tươi mát vừa thổi qua một vùng đất chết.

Huyết Đồ Trưởng Lão, đang niệm chú từ xa, khuôn mặt nhăn nhó giờ đây cứng lại vì kinh ngạc. Đôi mắt đỏ ngầu của lão trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, miệng lẩm bẩm: "Đây là... đây là... kiếm ý của Cửu Thiên Huyền Kiếm? Không thể nào! Huyết mạch cổ xưa của ngươi... rốt cuộc là gì?" Giọng lão run rẩy, không còn vẻ tự mãn như trước, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Lão nhận ra, điều lão vừa chứng kiến không phải là một sự đột phá thông thường, mà là sự thức tỉnh của một sức mạnh vĩ đại, đã ngủ yên hàng ngàn năm. Lão chợt nhớ lại những lời đồn đại cổ xưa về một 'kẻ nghịch thiên' sẽ xuất hiện, mang theo huyết mạch liên thông với các bảo vật trấn thế.

Lâm Phong nhắm mắt lại, một cơn đau xé ruột gan lan truyền khắp toàn thân, như thể hàng ngàn lưỡi kiếm đang cắt xẻ gân cốt của hắn. Thế nhưng, cùng với cơn đau đó, một cảm giác sức mạnh vô song, một luồng năng lượng nguyên thủy và hùng vĩ đang cuộn trào, dâng trào trong huyết quản. Hắn cảm thấy mình như đang hòa làm một với vạn vật, với Cổ Di Tích này, với cả vũ trụ bao la. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một ánh sáng kỳ dị, vừa sắc bén như kiếm, vừa thâm trầm như vực thẳm, vừa mang theo vẻ cổ xưa của tháng năm.

Ánh sáng kiếm ý vô hình lan tỏa từ cơ thể Lâm Phong, không chỉ đẩy lùi ma khí mà còn xua tan cả sự tuyệt vọng trong lòng Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. Họ nhìn Lâm Phong, không khỏi sững sờ. Chàng trai mà họ quen biết, người thường ngày dí dỏm, thông minh, giờ đây toát ra một khí chất hoàn toàn khác. Hắn đứng đó, như một vị thần kiếm vừa thức tỉnh từ giấc ngủ vạn cổ, mang theo uy áp không thể lay chuyển.

Tuy vẫn còn cảm thấy đau đớn, và luồng năng lượng này vẫn còn xa lạ, chưa hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của hắn, nhưng Lâm Phong biết, đây chính là cơ hội. Cơ hội để hắn bảo vệ những người hắn yêu thương, cơ hội để hắn phá tan trận pháp này, và có lẽ, cơ hội để hắn khám phá ra bí mật về Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển, và cả thân thế của chính mình.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sức mạnh đang sôi trào trong cơ thể. Cuộc chiến này, vẫn chưa kết thúc!

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội như tiếng sấm giữa trời quang. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt tràn ngập kiếm ý, nhìn thẳng vào hai vị trưởng lão Ma giáo đang kinh hoàng, và cả quân đoàn Ma Môn Đệ Tử đang hoảng loạn lùi bước.

Một chương mới của cuộc đời hắn, vừa được mở ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ