Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 168

Huyền Kiếm Trỗi Dậy: Phản Kích Thần Ma

4204 từ
Mục tiêu: Khắc họa Lâm Phong bắt đầu nắm giữ được một phần sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm, vượt qua giới hạn của bản thân.,Tung ra những đòn đánh kinh thiên động địa từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, làm kinh hãi cả địch lẫn ta, thể hiện sức mạnh vượt trội của bảo vật.,Tạo ra một tia hy vọng giữa vòng vây Ma giáo, thay đổi cục diện chiến trường đang tuyệt vọng.,Làm sâu sắc thêm mối liên kết giữa Lâm Phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển và Thần Khí Chi Tâm.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến sự đột phá Nguyên Anh kỳ của Lâm Phong trong chương 170.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Huyết Đồ Trưởng Lão, Ma Sát Trưởng Lão, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Căng thẳng, hành động, hy vọng, kinh ngạc, bi tráng
Kết chương: [object Object]

Sâu thẳm trong cơ thể Lâm Phong, một luồng năng lượng kiếm đạo kinh thiên động địa đột ngột bùng nổ. Đó không phải là linh lực thông thường, cũng không phải là chân nguyên của Kim Đan, mà là một sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy, mang theo khí tức của vạn cổ, của một thứ quyền năng đã ngủ say hàng thiên niên kỷ. Luồng năng lượng này mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh Lâm Phong bỗng chốc trở nên vặn vẹo, không gian như bị xé rách thành từng mảnh nhỏ. Một tiếng "keng" thanh thúy, vang vọng như tiếng kiếm minh từ hư vô, cắt ngang mọi âm thanh hỗn loạn của chiến trường.

Ma Sát Trưởng Lão, đang lao tới với vẻ đắc thắng, đột nhiên cảm thấy một sức mạnh vô hình kinh khủng đánh thẳng vào lồng ngực. Lão ta không kịp phản ứng, thân hình vạm vỡ bị đẩy lùi mạnh mẽ, như một mũi tên rời cung, đập sầm vào một tảng đá lớn. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, và lão ta hộc ra một ngụm máu đen, đôi mắt đầy sát khí giờ đây ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ. Lão không thể tin được, một phàm nhân đang kiệt sức lại có thể phát ra một sức mạnh đáng sợ đến vậy.

Không chỉ Ma Sát Trưởng Lão, mà toàn bộ 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' đang bao trùm Cổ Di Tích cũng rung chuyển dữ dội. Những cột ma khí đen kịt đang duy trì trận pháp bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, ánh sáng xanh lam từ 'Thần Khí Chi Tâm' và phù văn đen từ Huyễn Mặc Quyển dường như đang chống lại sự phong tỏa tà ác của trận pháp. Ma khí bị đẩy lùi, không gian bên trong trận pháp bỗng chốc trở nên thanh khiết hơn đôi chút, như thể một luồng gió tươi mát vừa thổi qua một vùng đất chết.

Huyết Đồ Trưởng Lão, đang niệm chú từ xa, khuôn mặt nhăn nhó giờ đây cứng lại vì kinh ngạc. Đôi mắt đỏ ngầu của lão trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, miệng lẩm bẩm: "Đây là... đây là... kiếm ý của Cửu Thiên Huyền Kiếm? Không thể nào! Huyết mạch cổ xưa của ngươi... rốt cuộc là gì?" Giọng lão run rẩy, không còn vẻ tự mãn như trước, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Lão nhận ra, điều lão vừa chứng kiến không phải là một sự đột phá thông thường, mà là sự thức tỉnh của một sức mạnh vĩ đại, đã ngủ yên hàng ngàn năm. Lão chợt nhớ lại những lời đồn đại cổ xưa về một 'kẻ nghịch thiên' sẽ xuất hiện, mang theo huyết mạch liên thông với các bảo vật trấn thế.

Lâm Phong nhắm mắt lại, một cơn đau xé ruột gan lan truyền khắp toàn thân, như thể hàng ngàn lưỡi kiếm đang cắt xẻ gân cốt của hắn. Thế nhưng, cùng với cơn đau đó, một cảm giác sức mạnh vô song, một luồng năng lượng nguyên thủy và hùng vĩ đang cuộn trào, dâng trào trong huyết quản. Hắn cảm thấy mình như đang hòa làm một với vạn vật, với Cổ Di Tích này, với cả vũ trụ bao la. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một ánh sáng kỳ dị, vừa sắc bén như kiếm, vừa thâm trầm như vực thẳm, vừa mang theo vẻ cổ xưa của tháng năm.

Ánh sáng kiếm ý vô hình lan tỏa từ cơ thể Lâm Phong, không chỉ đẩy lùi ma khí mà còn xua tan cả sự tuyệt vọng trong lòng Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. Họ nhìn Lâm Phong, không khỏi sững sờ. Chàng trai mà họ quen biết, người thường ngày dí dỏm, thông minh, giờ đây toát ra một khí chất hoàn toàn khác. Hắn đứng đó, như một vị thần kiếm vừa thức tỉnh từ giấc ngủ vạn cổ, mang theo uy áp không thể lay chuyển.

Tuy vẫn còn cảm thấy đau đớn, và luồng năng lượng này vẫn còn xa lạ, chưa hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của hắn, nhưng Lâm Phong biết, đây chính là cơ hội. Cơ hội để hắn bảo vệ những người hắn yêu thương, cơ hội để hắn phá tan trận pháp này, và có lẽ, cơ hội để hắn khám phá ra bí mật về Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển, và cả thân thế của chính mình.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sức mạnh đang sôi trào trong cơ thể. Cuộc chiến này, vẫn chưa kết thúc!

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội như tiếng sấm giữa trời quang. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt tràn ngập kiếm ý, nhìn thẳng vào hai vị trưởng lão Ma giáo đang kinh hoàng, và cả quân đoàn Ma Môn Đệ Tử đang hoảng loạn lùi bước.

Một chương mới của cuộc đời hắn, vừa được mở ra.

***

Tiếng gió rít qua các khe đá cổ kính, mang theo hơi ẩm ướt của mây mù và mùi rêu phong đặc trưng của Cổ Di Tích Huyền Không. Trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ sau tiếng kiếm minh rung chuyển cả đất trời, Lâm Phong cảm thấy toàn thân như bị rút cạn. Hắn ngã quỵ xuống, quỳ một gối trên nền đá lạnh lẽo. Cơ thể chàng run rẩy bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng sức mạnh cuồng bạo vừa được phóng thích, một dòng lũ năng lượng cổ xưa đang cày xới từng tấc huyết mạch, từng sợi gân cốt. Đôi mắt hắn vẫn mở to, nhưng đồng tử đã biến thành một màu xanh tím kỳ dị, ánh lên những tia điện nhỏ li ti, như thể cả một bầu trời đầy sao đang ẩn chứa trong đó.

Xung quanh Lâm Phong, ma khí dày đặc của 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' bị đẩy lùi một cách ngoạn mục. Một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, mang theo khí tức của vạn vật và sự cổ kính của thời gian, lấy hắn làm trung tâm mà cuồn cuộn lan tỏa. Luồng năng lượng này không hề có dấu hiệu ngừng lại, ngược lại, nó càng lúc càng dâng trào mãnh liệt, như một con sông lớn vừa thoát khỏi đập chắn. Lâm Phong cảm thấy 'Thần Khí Chi Tâm' trong lồng ngực hắn đang đập thình thịch, cộng hưởng với một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ đang nằm sâu trong cơ thể hắn – chính là Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn có thể cảm nhận được nó, một thanh kiếm cổ xưa đang rung lên bần bật trong vô hình, như một con mãnh thú đã ngủ say hàng thiên niên kỷ, giờ đây đang dần được thả xích, khao khát được vung vẩy, khao khát được uống máu.

"Chuyện gì vậy? Hắn chỉ là một thằng nhóc Trúc Cơ... không thể nào!" Huyết Đồ Trưởng Lão, với khuôn mặt giờ đây tái mét như ma, lẩm bẩm. Đôi mắt đỏ ngầu của lão trợn tròn, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, một phàm nhân bị lão coi thường, lại có thể bộc phát ra một sức mạnh đáng sợ đến vậy, thậm chí còn hơn cả những cường giả Nguyên Anh kỳ lão từng đối mặt.

Ma Sát Trưởng Lão, vừa hộc máu nằm vật vã dưới chân tảng đá lớn, cố gắng gượng dậy, đôi mắt âm u đầy vẻ xảo quyệt giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn. Lão khạc ra một bãi máu đen, run rẩy nói: "Cẩn thận! Luồng khí tức này... Nó không đơn giản! Đây không phải là linh lực của người tu tiên bình thường, mà là... là một sức mạnh cổ xưa! Hình như... nó có liên hệ với Cổ Di Tích này!" Lão ta cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng. Những lời đồn đại về sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm và 'Thần Khí Chi Tâm' chỉ là truyền thuyết, nhưng giờ đây, lão ta đang chứng kiến nó bằng xương bằng thịt.

Lâm Phong vùng vẫy trong nội tâm, cố gắng nắm bắt và kiểm soát luồng sức mạnh hỗn loạn đang cuồn cuộn trong mình. Hắn cảm thấy như thể cơ thể mình là một con thuyền nhỏ, đang bị một cơn sóng thần khổng lồ nhấn chìm. Cơn đau thể xác dữ dội, nhưng nỗi sợ hãi lại không hề xuất hiện. Thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn phải kiểm soát nó! Hắn phải làm chủ nó! Vì Tuyết Dao, vì Tần Nguyệt, vì Mộc Ly, và vì Thôn Thiên Thử đang nằm la liệt xung quanh hắn, với những vết thương chồng chất.

Tuyết Dao, với làn da trắng ngần nay đã lấm lem vết máu và bụi bẩn, đôi mắt phượng dài mơ hồ nhìn về phía Lâm Phong. Nàng ho khan một tiếng, khó nhọc cựa quậy. Nàng cảm thấy một luồng sức sống mới đang tràn vào cơ thể, như những giọt mưa xuân tưới mát một cành cây khô héo. Linh khí trong không gian không còn bị trận pháp hút cạn nữa, mà ngược lại, trở nên tinh thuần hơn, dồi dào hơn.

Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, giờ đây cũng nằm im lìm, hơi thở yếu ớt. Nhưng đôi mắt to tròn long lanh của nàng vẫn hé mở, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lâm Phong, nơi ánh sáng xanh tím kỳ dị đang bùng lên. Một cảm giác quen thuộc, một sức mạnh bí ẩn, như thể nàng đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó, từ rất lâu rồi.

Tần Nguyệt, với vết thương sâu hoắm ở vai, cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng để bảo vệ Tuyết Dao và Mộc Ly. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kinh ngạc. Nàng là người hiểu rõ nhất về 'Thần Khí Chi Tâm' và Cửu Thiên Huyền Kiếm, nàng biết chúng đại diện cho sức mạnh cổ xưa đến nhường nào. Nhưng Lâm Phong, chỉ là một Kim Đan kỳ, làm sao có thể chịu đựng và điều khiển nó? Hay đây chính là "Huyết mạch cổ xưa" mà Huyết Đồ Trưởng Lão nhắc đến? Nàng chợt nhớ lại những ghi chép về các vị Tiên Vương vĩ đại thời viễn cổ, những người có thể dùng ý niệm điều khiển pháp bảo, biến chúng thành một phần của cơ thể mình. Phải chăng, Lâm Phong cũng đang đi theo con đường đó?

Lâm Phong nhắm nghiền đôi mắt, cảm nhận từng dòng năng lượng đang dâng trào. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một dòng sông dữ, phải nắm lấy một sợi dây mong manh để không bị cuốn trôi. Huyễn Mặc Quyển trong ý thức hải của hắn cũng đang phát ra ánh sáng đen huyền ảo, hòa quyện với ánh sáng xanh lam của 'Thần Khí Chi Tâm', tạo thành một vòng xoáy âm dương tương sinh, tương khắc. Hai bảo vật này, dường như đang dẫn dắt, đang chỉ lối cho hắn, giúp hắn dần làm quen với sức mạnh mới này.

Hắn nhớ lại những lời mà 'Thần Khí Chi Tâm' đã truyền tải vào tâm trí hắn, những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại vàng son đã lụi tàn, về những vị Tiên Vương vĩ đại, về một thanh kiếm trấn thế mang tên Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn cảm thấy một mối liên kết sâu sắc với chúng, như thể chúng là một phần của hắn, đã được định sẵn để thuộc về hắn từ hàng vạn năm trước.

"Kiểm soát... kiểm soát nó!" Lâm Phong tự nhủ trong tâm trí, giọng nói như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, toàn bộ tâm thần, dồn nén luồng năng lượng cuồng bạo đó vào một điểm. Ánh sáng xanh tím từ đôi mắt hắn càng lúc càng rực rỡ, lan tỏa, tạo thành một vòng xoáy năng lượng có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, bao quanh cơ thể hắn. Cửu Thiên Huyền Kiếm, giờ đây không còn là vô hình nữa, mà đã dần hiện hình. Một thanh kiếm dài ba thước, thân kiếm màu xanh ngọc bích điểm xuyết những hoa văn cổ xưa màu vàng kim, mũi kiếm nhọn hoắt như sừng rồng, chuôi kiếm khảm một viên bảo ngọc phát ra ánh sáng huyền ảo. Nó lơ lửng ngay trước mặt Lâm Phong, rung lên bần bật, như đang chờ đợi chủ nhân của nó.

Một cơn gió mạnh đột ngột thổi qua, mang theo hơi ẩm của sương mù và một chút mùi máu tanh còn vương vãi trên chiến trường. Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão trao đổi ánh mắt kinh hoàng. Bọn chúng đã từng nghe nói về những cường giả thượng cổ có thể dùng ý niệm điều khiển pháp bảo, nhưng đó chỉ là truyền thuyết. Giờ đây, một thanh niên Kim Đan kỳ lại làm được điều đó, thậm chí còn khiến thanh kiếm đó tự hiện hình, phát ra khí tức hủy diệt!

Lâm Phong chậm rãi đứng dậy. Cơ thể hắn vẫn còn run rẩy, nhưng đôi mắt xanh tím đã lóe lên sự rõ ràng, pha lẫn một tia sát khí lạnh lẽo. Hắn vươn tay ra, nắm chặt lấy chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một luồng năng lượng cuồn cuộn từ thanh kiếm truyền vào cơ thể hắn, hòa quyện với năng lượng cổ xưa đã bùng nổ, giúp hắn dần làm chủ nó. Thanh kiếm trong tay hắn không còn là một vật vô tri, mà như một phần kéo dài của chính cơ thể hắn.

"Ma giáo... Dám đụng đến người của ta... chết!" Giọng nói của Lâm Phong khàn đặc, trầm thấp nhưng vang vọng khắp Cổ Di Tích, mang theo một uy áp kinh thiên động địa. Đó không phải là giọng nói quen thuộc của hắn, mà là một âm điệu cổ xưa, trang trọng, như tiếng phán quyết của một vị thần linh.

Tuyết Dao ngẩng đầu, cố gắng nén cơn đau, đôi mắt nàng tràn ngập sự kinh ngạc. "Phong ca... Sức mạnh này...!" Nàng chưa từng thấy Lâm Phong như vậy. Chàng không còn là chàng trai dí dỏm, lanh lợi mà nàng yêu mến, mà là một chiến thần cổ xưa vừa thức tỉnh.

Huyết Đồ Trưởng Lão rít lên: "Không thể nào! Kiếm ý này... Nó vượt xa cảnh giới của hắn! Chúng ta phải nhanh chóng kết liễu nó, nếu không..." Lão ta không nói hết câu, nhưng sự lo sợ trong ánh mắt đã tố cáo tất cả. Lão ta biết, nếu Lâm Phong thực sự làm chủ được sức mạnh này, thì Ma giáo hôm nay sẽ phải trả một cái giá cực đắt.

Lâm Phong giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên cao. Ánh sáng xanh tím từ thanh kiếm bỗng chốc bùng lên chói lòa, rọi sáng cả một góc trời đang mờ mịt bởi mây mù. Hắn cảm nhận được năng lượng dồi dào trong thanh kiếm, cảm nhận được sự cộng hưởng với 'Thần Khí Chi Tâm' và Huyễn Mặc Quyển. Hắn biết, mình có thể làm được!

Với một tiếng gầm nhẹ, Lâm Phong vung kiếm. Một luồng kiếm khí khổng lồ, mang theo uy lực hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, như một con rồng xanh khổng lồ, lao thẳng vào hàng ngũ Ma Môn Đệ Tử đang hoảng loạn phía trước. Luồng kiếm khí đó xé toang không khí, tạo ra một vết nứt nhỏ trong không gian, kéo dài hàng trăm trượng. Đó chính là 'Kiếm Khí Trảm Hư Không' – một chiêu thức cổ xưa được ghi lại trong Cửu Thiên Kiếm Phổ, giờ đây được Lâm Phong thi triển bằng một phần sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm.

"Aaaaaa!" Hàng trăm tiếng la hét thảm thiết vang lên. Những Ma Môn Đệ Tử cấp thấp, thậm chí cả những tu sĩ Kim Đan kỳ của Ma giáo, không kịp phản ứng. Họ bị luồng kiếm khí hung hãn kia nuốt chửng, thân thể và linh hồn tan biến thành tro bụi ngay lập tức, không để lại một dấu vết nào. Từng mảng ma khí của 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' cũng bị kiếm khí quét qua, tan rã từng mảng lớn, như thể một bàn tay vô hình đang xé toạc tấm màn đen kịt. Một góc của trận pháp khổng lồ lung lay dữ dội, những cột ma khí đen kịt bị chém đứt, ánh sáng xanh lam từ Cổ Di Tích theo đó mà bùng lên mạnh mẽ hơn.

Thôn Thiên Thử, linh thú đồng hành của Lâm Phong, đã bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng ngóc đầu dậy. Đôi mắt to tròn của nó nhìn Lâm Phong với vẻ hưng phấn tột độ, rít lên những tiếng "chiêm chiếp" chói tai, như đang cổ vũ chủ nhân của mình. Nó cảm nhận được, chủ nhân của nó đã thức tỉnh một sức mạnh kinh người!

***

Khói bụi tan đi, để lại một khoảng trống lớn trên chiến trường. Hàng trăm Ma Môn Đệ Tử đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một vệt đen cháy sém trên nền đá cổ kính của Cổ Di Tích. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm. Những Ma Môn Đệ Tử còn lại, những kẻ may mắn thoát chết, giờ đây run rẩy như cầy sấy. Đôi mắt chúng tràn ngập sự kinh hoàng tột độ, nhìn Lâm Phong như nhìn một con quỷ dữ.

Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão đứng sững sờ, vẻ mặt từ kinh hãi chuyển sang căm phẫn, rồi lại quay về kinh hãi. Bọn chúng không thể tin được vào mắt mình. Một nhát kiếm! Chỉ một nhát kiếm duy nhất, lại có thể dễ dàng hủy diệt hàng trăm tu sĩ của Ma giáo, thậm chí còn làm lung lay 'Đại Trận U Hồn Phong Tỏa' mà chúng đã dày công bố trí.

"Sức mạnh cổ xưa... Chẳng lẽ hắn đã... chạm vào bí mật đó?" Ma Sát Trưởng Lão lẩm bẩm, đôi mắt âm u đầy vẻ nghi ngờ và sợ hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong, cảm thấy một nỗi bất an dâng lên trong lòng. Thanh kiếm đó, không phải là thứ mà một phàm nhân có thể nắm giữ.

Mộc Ly, khập khiễng đứng dậy, đôi mắt to tròn long lanh của nàng giờ đây rạng rỡ như hai viên ngọc quý. Nàng quên đi vết thương, quên đi sự mệt mỏi, chỉ biết reo lên một tiếng đầy vui mừng: "Lâm Phong ca ca thật lợi hại! Nhất định là ca ca đã đánh thức được sức mạnh của Kiếm! Ca ca là mạnh nhất!" Lời nói của nàng như một tia nắng xua tan đi phần nào sự căng thẳng trên chiến trường.

Tần Nguyệt, dựa vào Tuyết Dao, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại bùng lên một tia hy vọng rực rỡ. Nàng nắm chặt tay Tuyết Dao, giọng nói khàn khàn nhưng đầy tin tưởng: "Chúng ta... có cơ hội rồi!" Tuyết Dao cũng gật đầu, đôi mắt băng giá của nàng giờ đây cũng ánh lên một tia ấm áp, nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ không lời. Nàng biết, chàng trai này chưa bao giờ làm nàng thất vọng.

Lâm Phong đứng đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vẫn tỏa ánh sáng xanh tím chói lòa, nhưng cơ thể chàng lại chấn động dữ dội. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể như muốn nứt toác. Sức mạnh cổ xưa của Cửu Thiên Huyền Kiếm và 'Thần Khí Chi Tâm' quá lớn, quá hung hãn, vượt xa khả năng chịu đựng hiện tại của hắn. Hắn như một con đập đang cố gắng chặn đứng một dòng lũ, chỉ một chút sơ sẩy thôi, con đập sẽ vỡ, và hắn sẽ bị dòng lũ cuốn trôi.

Hắn quay đầu, ánh mắt xanh tím lóe lên sự bảo vệ, nhìn về phía những người đồng đội đang nằm la liệt của mình. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, và cả Thôn Thiên Thử – những người đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy, những người mà hắn thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá. Chính cái ý niệm đó, cái ý chí kiên định đó đã giúp hắn giữ vững được lý trí, không bị sức mạnh cuồng bạo kia nhấn chìm. Hắn cố gắng hít thở thật sâu, điều hòa dòng năng lượng đang sôi trào trong huyết quản, cố gắng làm chủ nó, biến nó thành của mình.

Ma giáo bắt đầu xôn xao. Những Ma Môn Đệ Tử cấp thấp bắt đầu có ý định bỏ chạy, nhưng Huyết Đồ Trưởng Lão đã kịp thời trấn áp. "Đứng lại! Kẻ nào dám bỏ chạy, lão phu sẽ lột da rút xương!" Giọng lão ta gầm lên, tràn ngập sát khí, khiến những tên đệ tử kia phải run rẩy đứng yên tại chỗ. "Ma Sát, ngươi và ta cùng ra tay! Ta không tin, một thằng nhóc Kim Đan kỳ lại có thể điều khiển sức mạnh cổ xưa lâu đến vậy! Hắn nhất định đang phải chịu phản phệ!" Huyết Đồ Trưởng Lão nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lâm Phong như muốn nuốt chửng. Lão ta là người hiểu rõ nhất, sức mạnh càng lớn, cái giá phải trả càng đắt. Lâm Phong chắc chắn đang ở giới hạn của mình.

Lâm Phong không trả lời. Hắn chỉ siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, cảm nhận từng dòng năng lượng cổ xưa đang chảy trong huyết quản, cố gắng điều hòa nó. Hắn biết Huyết Đồ Trưởng Lão nói đúng, hắn đang chịu đựng một sự quá tải khủng khiếp. Nhưng hắn không thể gục ngã. Không thể vào lúc này!

Hắn cảm thấy Cổ Di Tích Huyền Không đang rung chuyển nhẹ, và qua vết nứt không gian mà 'Kiếm Khí Trảm Hư Không' tạo ra, hắn thoáng thấy những tia sáng kỳ lạ lấp lánh, như thể một thế giới khác đang ẩn hiện phía sau. Đó là dấu hiệu của sự bất ổn không gian, hay một điều gì đó còn lớn lao hơn?

Trong lúc này, Lâm Phong không còn là Lâm Phong chỉ biết dùng mưu mẹo, chỉ biết dựa vào sự lanh lợi của mình nữa. Hắn đã thực sự chạm vào một phần bí mật của vũ trụ, một phần sức mạnh đã ngủ yên hàng vạn năm. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự chuyển biến lớn, một sự đột phá không chỉ về cảnh giới, mà còn về bản chất của chính mình.

Sức mạnh hủy diệt của Cửu Thiên Huyền Kiếm mà hắn vừa thi triển, hắn biết, chỉ là một phần nhỏ so với tiềm năng thực sự của nó. Mối liên kết giữa hắn, Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển và 'Thần Khí Chi Tâm' ngày càng chặt chẽ, như thể chúng đang hợp nhất, tạo thành một chỉnh thể hoàn hảo. Chính sự hợp nhất này, hắn tin rằng, sẽ là chìa khóa để hắn khám phá bí mật về thân thế của mình, về nguồn gốc 5000 năm trước, và về cả số phận mà Thiên Đạo đã an bài cho hắn.

Lâm Phong ngẩng đầu, đôi mắt xanh tím nhìn thẳng vào hai vị trưởng lão Ma giáo đang do dự. Một nụ cười nửa miệng, đầy vẻ thách thức, bỗng xuất hiện trên khuôn mặt tái nhợt của hắn.

"Muốn thử lại sao?" Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp khó tả. "Nếu các ngươi muốn, ta cũng không ngại tiễn các ngươi xuống hoàng tuyền đâu."

Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng cán cân đã bắt đầu nghiêng ngả. Một tia hy vọng, rực rỡ như ánh sao băng, đã lóe lên giữa bầu trời đầy mây đen của Cổ Di Tích Huyền Không. Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, đã sẵn sàng cho một trận chiến mới, một trận chiến để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để khẳng định Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ