Chương 169: Huyền Kiếm Ngâm Khúc: Huyết Chiến Tuyệt Cảnh
Tiếng gió rít gào, xoáy mạnh qua những vách đá sừng sững của Cổ Di Tích Huyền Không, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi rêu phong cổ kính. Mây mù dày đặc cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ, che khuất ánh chiều tà yếu ớt, nhấn chìm cả một vùng di tích trong vẻ âm u, huyền bí. Từ những tòa tháp đá trắng ngà đã hoang phế ngàn năm, cho đến những đình đài chạm khắc tinh xảo giờ đây chỉ còn là tàn tích đổ nát, tất cả đều toát lên một vẻ hùng vĩ bi tráng, như đang kể lại câu chuyện về một thời đại đã mất. Dưới chân các vách đá, tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ vẫn đều đặn vọng lại, như nhịp đập của thời gian vô tận, nhưng ngay cả âm thanh ấy cũng bị nhấn chìm bởi tiếng gầm thét dữ dội của hàng trăm Ma Môn Đệ Tử và tiếng vũ khí va chạm chói tai.
Lâm Phong đứng vững giữa tâm điểm cơn bão chiến loạn, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra ánh sáng xanh tím rực rỡ nhưng lại cực kỳ bất ổn, như một ngọn lửa đang cháy quá đà, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Cơ thể chàng run rẩy kịch liệt, từng thớ thịt, từng mạch máu đều đang phải chịu đựng sự quá tải khủng khiếp. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm trường bào, nhưng Lâm Phong vẫn nghiến chặt răng, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên sắc xanh tím kiên định đến lạ thường. Mỗi lần chàng cố gắng vận dụng sức mạnh cổ xưa đang cuồn cuộn trong huyết quản, một luồng đau đớn như hàng ngàn lưỡi dao sắc bén xé toạc cơ thể chàng từ trong ra ngoài. Cơn đau dữ dội đến mức khiến ý thức chàng chập chờn, tưởng chừng như có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
“Ngươi còn định chống cự đến bao giờ?” Huyết Đồ Trưởng Lão đứng từ xa, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khinh miệt và tham lam, khóe miệng nhếch lên một nụ cười độc ác. Lão ta nhìn Lâm Phong như nhìn một con mồi đã nằm gọn trong lưới. “Sức mạnh này không phải thứ phàm nhân như ngươi có thể khống chế! Chỉ là một món đồ chơi sắp nổ tung mà thôi! Ngươi nghĩ bản thân mình là ai mà dám chạm vào thứ không thuộc về mình?” Lão ta vung tay, một luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay cuộn trào, hình thành một cơn lốc xoáy ma quái, cuốn theo hàng chục Ma Môn Đệ Tử xông thẳng về phía Lâm Phong.
"Giết hắn! Cửu Thiên Huyền Kiếm sẽ thuộc về Ma giáo ta!" Ma Sát Trưởng Lão gầm gừ, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, đôi mắt đầy sát khí. Y cũng không chịu kém cạnh, tung ra hàng loạt chưởng ấn đen ngòm, mang theo khí tức tử vong nồng nặc, như những con quỷ đói khát lao tới.
Hàng trăm Ma Môn Đệ Tử cuồng loạn, hình thành một biển ma khí đen kịt bao trùm Cổ Di Tích, như một cơn sóng thần hắc ám muốn nuốt chửng mọi thứ. Chúng gào thét man rợ, vung vẩy binh khí, thi triển đủ loại ma pháp tà ác, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng. Mùi lưu huỳnh nồng nặc của ma khí hòa lẫn với mùi máu tanh, mùi bụi đá ẩm mốc và cả mùi khét lẹt của năng lượng va chạm, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quấn lấy từng hơi thở của Lâm Phong.
Nhưng Lâm Phong không đơn độc.
Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt cùng Thôn Thiên Thử đã lập thành một vòng tròn bảo vệ kiên cố quanh chàng. Tuyết Dao, dù khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức, vẫn giữ vẻ lạnh lùng băng giá. Nàng vung Băng Khí trong tay, tung ra hàng loạt Băng Phiến sắc bén như những lưỡi dao pha lê, cắt xuyên qua màn ma khí, đóng băng những tên Ma Môn Đệ Tử xông lên đầu tiên thành tượng băng. "Lâm Phong! Cố gắng điều hòa!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng, xen lẫn sự kiên quyết không gì lay chuyển được. Nàng biết, nếu Lâm Phong gục ngã, tất cả bọn họ sẽ không có đường sống.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát thường ngày giờ đây nhuốm màu hung hãn, đã hóa thành yêu thân. Nàng nhảy nhót linh hoạt giữa làn đạn ma pháp, tránh né những đòn tấn công hiểm độc, rồi bất ngờ xuất hiện phía sau kẻ địch, dùng móng vuốt sắc nhọn xé toạc cổ họng chúng. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây rực sáng với lửa giận, từng đòn đánh đều mang theo sự phẫn nộ không thể kiềm chế. "Đồ khốn nạn! Dám động đến Lâm Phong ca ca, ta sẽ xé xác bọn ngươi!" Giọng nàng líu lo thường ngày giờ đã biến thành tiếng gầm gừ đầy đe dọa. Thỉnh thoảng, nàng lại liếc nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy quan tâm, lo lắng.
Tần Nguyệt, bình tĩnh và tập trung hơn cả, liên tục ném ra các loại đan dược độc đáo và bùa chú phòng ngự. Những tấm phù chú vàng óng lấp lánh, tạo thành một kết giới vững chắc, tạm thời cản lại dòng ma khí cuồn cuộn. Những viên đan dược độc, chỉ cần chạm nhẹ vào da thịt cũng khiến ma tu co giật, rên rỉ rồi tan rã thành vũng máu đen. Nàng vẫn giữ vẻ thanh lịch, trưởng thành, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng lại ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. "Các ngươi không được phép lại gần hắn!" Nàng hạ giọng, nhưng mỗi từ nàng nói ra đều mang theo một sức nặng khó cưỡng.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, giờ đây đã biến thành một con thú khổng lồ với đôi mắt đỏ rực như hai hòn than. Nó gầm gừ, dùng thân mình vững chắc cản trở những tên ma tu hung hãn nhất, đôi khi lại bất ngờ thu nhỏ, len lỏi vào đội hình địch rồi bất ngờ phóng đại, hất tung hàng chục tên lên không trung. "Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!" Tiếng kêu của nó không còn đáng yêu nữa, mà trở nên đầy hung hãn, như một chiến binh thực thụ.
Lâm Phong cố gắng hít thở thật sâu, điều hòa dòng năng lượng đang sôi trào trong huyết quản. Chàng cảm nhận rõ ràng sự đau đớn như hàng ngàn kim châm đâm vào từng tế bào, nhưng sâu thẳm bên trong, một nguồn sức mạnh vô tận đang trỗi dậy, đòi hỏi được giải phóng. Đó là sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm, của 'Thần Khí Chi Tâm', và của cả Huyễn Mặc Quyển đang cộng hưởng mãnh liệt. Chàng biết, đây không phải lúc để lùi bước. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng lẩm bẩm, như tự trấn an mình, như tự nhắc nhở về con đường mình đã chọn.
Chàng vung kiếm, từng luồng kiếm khí xanh tím lao ra, không theo một chiêu thức cụ thể nào, mà hoàn toàn là sự bùng nổ của năng lượng nguyên thủy, hỗn loạn nhưng đầy uy lực. Mỗi nhát kiếm của chàng đều tạo ra một luồng chấn động mạnh mẽ, xé toạc không khí, thổi bay những tên ma tu yếu ớt. Nhưng mỗi lần như vậy, cơ thể chàng lại càng thêm rã rời, đau đớn. Chàng cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé đang chống chọi với cơn bão tố, chỉ cần một con sóng lớn nữa thôi, con thuyền sẽ vỡ vụn.
Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão thấy vậy thì càng thêm điên tiết. Chúng không ngờ Lâm Phong lại có thể chống cự dai dẳng đến thế. "Không thể để hắn tiếp tục!" Huyết Đồ gầm lên. "Tấn công dồn dập! Ta không tin hắn có thể chống đỡ được bao lâu!"
Trận chiến tại Cổ Di Tích Huyền Không bước vào hồi quyết liệt nhất. Ánh sáng xanh tím từ Cửu Thiên Huyền Kiếm và ma khí đen kịt từ Ma giáo liên tục va chạm, tạo ra những vụ nổ kinh thiên động địa, làm rung chuyển cả một vùng không gian. Từng mảnh đá vụn rơi lả tả từ những tàn tích cổ xưa, như thể chính di tích cũng đang rên rỉ dưới áp lực của trận chiến. Tiếng tim đập thình thịch của Lâm Phong dội lên trong lồng ngực, hòa cùng tiếng gió rít, tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Chàng biết, mình đang ở giới hạn, nhưng ý chí bảo vệ đồng đội, bảo vệ chính nghĩa đã thắp lên một ngọn lửa rực cháy trong đáy mắt chàng.
Bị dồn vào đường cùng, Lâm Phong không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dốc toàn bộ sức lực, bất chấp sự phản phệ kinh hoàng của sức mạnh cổ xưa. Chàng chợt ngẩng đầu, một tiếng hét đau đớn nhưng đầy phẫn nộ bật ra khỏi cổ họng, vang vọng khắp Cổ Di Tích Huyền Không, xuyên qua màn mây mù dày đặc. Toàn thân chàng bùng lên ánh sáng xanh tím chói mắt, không còn bất ổn như trước, mà trở nên rực rỡ, thiêng liêng đến lạ.
Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng như sống dậy, không còn chỉ là một vật vô tri. Nó rung lên bần bật, phát ra một tiếng ngâm khúc trầm hùng, kéo dài, như tiếng ca của một vị thần kiếm cổ xưa vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ vạn năm. Tiếng kiếm ngân vang vọng khắp không gian, mang theo một luồng kiếm ý cổ xưa đến mức khiến cả Huyết Đồ và Ma Sát Trưởng Lão, hai cường giả Hóa Thần kỳ, cũng phải chùn bước, mặt biến sắc vì kinh hãi. Kiếm ý đó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một loại áp lực tinh thần, một sự uy hiếp đến từ tận cùng linh hồn, khiến mọi sinh linh trong phạm vi đều cảm thấy nhỏ bé và run sợ.
"Ngươi... ngươi đang làm cái quái gì vậy?!" Huyết Đồ Trưởng Lão thốt lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập vẻ hoảng sợ thay vì khinh miệt. Lão ta cảm nhận được một luồng năng lượng vượt xa bất cứ thứ gì lão từng biết, một thứ năng lượng có thể hủy diệt cả thế gian.
Lâm Phong không trả lời. Chàng chỉ lao lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng như một tia chớp xanh tím xé toạc không gian, mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi. Đây không phải là một chiêu thức hoàn chỉnh, cũng không phải là một pháp quyết được luyện thành, mà là sự bùng nổ thuần túy của năng lượng chưa được kiểm soát hoàn toàn. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng cũng đồng thời phát ra ánh sáng cổ xưa, hòa quyện với kiếm quang, tạo thành một luồng sức mạnh tổng hợp, vô cùng khủng khiếp.
Kiếm quang xé rách không gian, tạo ra một vết nứt đen ngòm như miệng vực sâu thẳm. Nó quét qua hàng trăm Ma Môn Đệ Tử đang ào ạt xông lên, và trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người, tất cả bọn chúng đều không kịp kêu một tiếng nào, tan biến thành tro bụi, hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại. Thậm chí, khi luồng kiếm quang lướt qua Ma Sát Trưởng Lão, lão ta chỉ kịp gào lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, một cánh tay vạm vỡ của lão bị kiếm khí xé toạc, bắn máu đỏ tươi tung tóe giữa không trung, rơi xuống đất tạo thành một vũng máu đen ngòm.
"Cái gì?! Kiếm này... không thể nào!" Ma Sát Trưởng Lão gào thét, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và sợ hãi. Y không thể tin được, một Kim Đan kỳ lại có thể gây ra vết thương nghiêm trọng đến thế cho một cường giả Hóa Thần như mình.
Tuy nhiên, sau đòn đánh kinh thiên động địa đó, Lâm Phong gần như gục ngã. Toàn thân chàng co giật dữ dội, như bị hàng vạn dòng điện cao thế chạy qua. Máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ vạt áo chàng. Ánh sáng xanh tím trong mắt chàng mờ đi nhanh chóng, thay vào đó là một sự trống rỗng và mệt mỏi tột độ. Chàng cảm thấy mình như vừa bị rút cạn toàn bộ sinh lực, linh hồn cũng lung lay dữ dội. Đây chính là sự phản phệ của một sức mạnh quá lớn, vượt xa khả năng chịu đựng của cơ thể chàng.
Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Thôn Thiên Thử đều bàng hoàng nhìn cảnh tượng đó. Họ chưa từng thấy Lâm Phong thi triển một đòn đánh nào kinh khủng đến vậy, nhưng cũng chưa bao giờ thấy chàng yếu ớt đến thế. Tuyết Dao không chút do dự, dùng Băng Khí phong tỏa không gian xung quanh Lâm Phong, tạo ra một lớp băng bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố. Mộc Ly nhân cơ hội Lâm Phong gây ra sự hỗn loạn, nhanh nhẹn lao vào đội hình Ma giáo, gây nhiễu loạn thêm, tạo thêm thời gian cho Tần Nguyệt hành động.
Tần Nguyệt, đôi mắt phượng đầy lo lắng, nhanh chóng rút ra vài viên đan dược hồi phục trân quý nhất, vội vàng ném cho Lâm Phong. "Lâm Phong! Mau dùng đan dược! Cố lên!" Nàng thốt lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ cũng run rẩy vì sợ hãi. Lâm Phong cố gắng đón lấy, nhưng đôi tay chàng run rẩy đến mức không thể cầm vững. Mộc Ly kịp thời chụp lấy, nhét vào miệng Lâm Phong.
Nhưng dường như, những viên đan dược đó không đủ để chống lại sự phản phệ kinh khủng của sức mạnh vừa được giải phóng. Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc, linh hồn như bị đốt cháy. Chàng quỳ gối xuống, Cửu Thiên Huyền Kiếm cắm mạnh xuống đất, như một cây cột trụ phát sáng yếu ớt, chống đỡ cơ thể chàng khỏi sụp đổ hoàn toàn. Cổ Di Tích Huyền Không rung chuyển dữ dội hơn nữa, những vết nứt không gian màu đen xuất hiện nhấp nháy, như những vết thương hở miệng trên tấm vải không gian, báo hiệu sự bất ổn tột độ.
"Đừng... đừng lo lắng..." Lâm Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Chàng cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt, nhưng chỉ làm khuôn mặt chàng thêm xanh xao. Ánh mắt chàng vẫn ánh lên vẻ kiên cường, nhưng chỉ có bản thân chàng mới biết, chàng đang phải chịu đựng sự hành hạ đến mức nào.
Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão, dù bị thương nặng và kinh hãi, nhưng cũng nhanh chóng nhận ra Lâm Phong đang ở trạng thái cực kỳ suy yếu. Lòng tham lam và sự sợ hãi hòa lẫn, khiến chúng càng thêm điên cuồng. "Hắn sắp không trụ được nữa rồi! Tấn công! Giết hắn! Đừng để hắn có cơ hội hồi phục!" Huyết Đồ Trưởng Lão gầm lên, thúc giục những tên Ma Môn Đệ Tử còn lại, đồng thời tự mình lao về phía Lâm Phong. Ma Sát Trưởng Lão, dù mất một cánh tay, vẫn bám theo, sát khí cuồn cuộn.
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn mây mù dày đặc càng thêm u ám, che khuất cả ánh trăng mờ nhạt. Gió lạnh thấu xương rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm và mùi tanh nồng của máu, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt. Lâm Phong quỳ một gối xuống, Cửu Thiên Huyền Kiếm cắm sâu vào nền đá, ánh sáng xanh tím từ lưỡi kiếm yếu ớt lung lay như ngọn nến trước gió. Chàng dựa vào nó, cố gắng hít thở từng hơi khó nhọc, từng đợt đau đớn như thủy triều dâng trào trong toàn thân. Những tàn tích của đại điện xung quanh giờ đây đổ nát hơn bao giờ hết, từng khối đá lớn nứt vỡ, đổ sập xuống, tạo nên những tiếng động lớn, vọng vào tận cùng linh hồn.
Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão, dù bị thương tích đầy mình – Huyết Đồ khuôn mặt tái mét vì sử dụng ma pháp quá độ, Ma Sát mất một cánh tay máu chảy đầm đìa – vẫn đứng vững, ánh mắt chúng nhìn Lâm Phong vừa sợ hãi, vừa tham lam đến tột độ. Huyết Đồ nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển đang ẩn hiện trên người Lâm Phong, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia sáng kỳ dị.
“Huyết mạch này… không thể sai được…” Lão ta lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như tiếng quạ kêu, mang theo một sự kinh ngạc đến mức run rẩy. Lão ta bước từng bước nặng nề về phía Lâm Phong, như một con thú săn mồi đang tiến gần con mồi đã kiệt sức. “Hắn ta là… kẻ mang huyết mạch đó… kẻ được chọn của Cửu Thiên Huyền Kiếm! Chắc chắn có liên quan đến bí mật 5000 năm trước! Không thể để hắn sống!” Sự tham lam trong mắt lão ta bùng lên dữ dội, vượt qua cả nỗi sợ hãi. Lão ta biết, nếu có được Lâm Phong và những bảo vật trên người hắn, Ma giáo sẽ có cơ hội lật đổ Thiên Đạo, thống trị vạn giới.
Một luồng sáng vàng nhạt chợt lóe lên từ Huyễn Mặc Quyển đang đeo trên người Lâm Phong. Quyển trục cổ xưa tự động mở ra, từng ký tự cổ kính rực sáng, bao bọc chàng trong một lớp năng lượng ấm áp, như một vòng tay bảo vệ. Nó giúp chàng chống đỡ phần nào sự phản phệ kinh khủng từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, nhưng vẫn không đủ để xoa dịu hoàn toàn cơn đau đang xé nát chàng.
Trong khoảnh khắc đó, khi Huyễn Mặc Quyển tỏa sáng, Lâm Phong cảm thấy một dòng ký ức xa xưa, mơ hồ, như tiếng vọng từ 5,000 năm trước, tràn ngập tâm trí chàng. Chàng nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một thế giới rộng lớn, hùng vĩ, bao la, rồi một tiếng nứt gãy kinh thiên động địa, đại địa phân liệt thành vô số mảnh, các giới diện chia cắt. Một lời nguyền cổ xưa, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu, ghim chặt vào từng mảnh đất, từng linh hồn. Một sức mạnh khổng lồ, đen tối, như muốn nuốt chửng cả thế gian. Chàng không hiểu rõ, nhưng cảm nhận được một mối liên hệ sâu sắc giữa mình, Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển và những sự kiện xa xưa đó. Đó không chỉ là một lời nguyền, mà còn là một gánh nặng, một sứ mệnh.
Ma Sát Trưởng Lão gầm lên, đôi mắt đầy vẻ cuồng loạn, ma khí từ cơ thể y bùng phát mạnh mẽ, bất chấp vết thương kinh khủng ở cánh tay. Y biết, đây là cơ hội cuối cùng. "Giết hắn! Cướp lấy thần kiếm! Ma giáo sẽ xưng bá!" Y lao đến, tung ra một chưởng ấn mạnh nhất, mang theo khí tức hủy diệt, nhắm thẳng vào trái tim Lâm Phong.
"Muốn hại hắn... bước qua xác ta!" Tuyết Dao thốt lên, giọng nói lạnh lùng như băng nhưng vang dội sự kiên cường. Nàng đứng chắn ngay trước Lâm Phong, Băng Khí trong tay nàng đã nhuốm màu máu, cơ thể mảnh mai của nàng run rẩy vì kiệt sức, nhưng đôi mắt băng giá vẫn ánh lên sự kiên quyết không gì lay chuyển. Nàng vung kiếm, tạo ra một bức tường băng mỏng manh, cố gắng cản lại đòn chí mạng của Ma Sát.
Mộc Ly cũng không chịu kém cạnh, nàng lao tới, biến thành yêu thân to lớn, dùng thân thể mình chắn ngang, đôi mắt rực lửa giận. "Không ai được động đến Lâm Phong ca ca!" Nàng gầm lên, dùng móng vuốt sắc nhọn cố gắng cào cấu vào chưởng ấn ma khí.
Tần Nguyệt, khuôn mặt trắng bệch, cũng run rẩy đứng dậy, tập trung chút linh lực cuối cùng, tung ra một bùa chú phòng ngự mạnh nhất. Bùa chú vàng óng tỏa sáng, tạo thành một lá chắn hình bát quái, chắn trước Lâm Phong và Tuyết Dao. Nàng biết, lá chắn này sẽ không trụ được lâu, nhưng ít nhất, nó sẽ câu giờ. "Lâm Phong... mau đứng dậy!" Nàng thốt lên, trong giọng nói chứa đựng sự cầu khẩn.
Huyết Đồ Trưởng Lão thì nhắm vào Tuyết Dao và Mộc Ly. Lão ta cười khẩy, ma khí cuồn cuộn thành hình một con quỷ dữ tợn, lao thẳng vào hai nàng. "Lũ nhãi nhép! Cút đi! Đừng cản đường lão phu!"
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự hy sinh của đồng đội, sự đau đớn tột cùng của cơ thể, và cả những mảnh ký ức mơ hồ đang tràn ngập tâm trí. Chàng cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự sống và cái chết, của lý trí và điên cuồng. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ý chí kiên định vẫn không hề lay chuyển. Chàng không thể gục ngã. Không thể để những người chàng yêu thương phải hy sinh vì mình.
Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng dòng năng lượng cổ xưa đang chảy trong huyết quản, cố gắng điều hòa nó, cố gắng làm chủ nó, biến nó thành của mình. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng tỏa sáng mạnh hơn nữa, như đang cố gắng bảo vệ và dẫn dắt chàng, như đang truyền cho chàng một phần sức mạnh, một phần ý chí cổ xưa. Những tiếng "keng" yếu ớt phát ra từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, không còn là tiếng ngâm khúc hùng tráng, mà là tiếng kim loại cọ xát, như xiềng xích vô hình đang vỡ vụn, như một cánh cửa mới đang hé mở.
Cổ Di Tích Huyền Không rung chuyển dữ dội đến mức khó tin, những tảng đá khổng lồ bắt đầu rơi xuống, tạo ra những tiếng động kinh hoàng. Không gian xung quanh Lâm Phong bỗng trở nên méo mó, những vết nứt đen ngòm chớp nhoáng, như những con mắt của vực sâu đang nhìn chằm chằm vào chàng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi Huyết Đồ và Ma Sát Trưởng Lão tung ra đòn chí mạng cuối cùng, khi Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đã kiệt sức và chuẩn bị đón nhận cái chết, Lâm Phong đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt chàng không còn ánh xanh tím hỗn loạn, mà trở nên trong suốt, sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa một sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Một tia sáng tinh khiết, không phải từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, mà từ sâu thẳm đan điền của Lâm Phong, chợt lóe lên, rực rỡ như một vì sao băng. Đó là dấu hiệu của một sự chuyển biến, một sự đột phá, một sự thức tỉnh. Chàng đã sẵn sàng.