Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 170

Nguyên Anh Phá Cảnh: Kiếm Khí Xé Nát Hư Không

4266 từ
Mục tiêu: Đưa Lâm Phong đột phá lên Nguyên Anh kỳ một cách kịch tính và đầy uy lực, giải quyết tình huống sinh tử của chương trước.,Khắc họa Lâm Phong hoàn toàn làm chủ Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, biến chúng thành một phần sức mạnh của mình.,Chứng kiến sự thất bại thảm hại của Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão dưới tay Lâm Phong, xoay chuyển cục diện đại chiến tại Cổ Di Tích Huyền Không.,Khẳng định vị thế và sức mạnh áp đảo của Lâm Phong, gây ấn tượng sâu sắc cho cả đồng đội và kẻ thù.,Hé lộ thêm những bí mật về Cổ Di Tích Huyền Không và mối liên hệ với sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước.,Giới thiệu nhân vật Đại Quan Tham một cách ấn tượng, mở ra một loại xung đột mới sau đại chiến.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Huyết Đồ Trưởng Lão, Ma Sát Trưởng Lão, Ma Môn Đệ Tử, Đại Quan Tham
Mood: Hồi hộp, kịch tính, hoành tráng, chiến thắng, sau đó chuyển sang suy tư và gợi mở, với một chút tương phản châm biếm.
Kết chương: [object Object]

Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi Huyết Đồ và Ma Sát Trưởng Lão tung ra đòn chí mạng cuối cùng, khi Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đã kiệt sức và chuẩn bị đón nhận cái chết, Lâm Phong đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt chàng không còn ánh xanh tím hỗn loạn, mà trở nên trong suốt, sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Một tia sáng tinh khiết, không phải từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, mà từ sâu thẳm đan điền của Lâm Phong, chợt lóe lên, rực rỡ như một vì sao băng. Đó là dấu hiệu của một sự chuyển biến, một sự đột phá, một sự thức tỉnh. Chàng đã sẵn sàng.

***

Sẵn sàng đón nhận vận mệnh, sẵn sàng đối diện với bi kịch, sẵn sàng chiến đấu vì những người thân yêu. Tiếng 'keng' vang vọng từ sâu thẳm hư không không còn là tiếng kim loại cọ xát, mà như tiếng vỡ vụn của xiềng xích vô hình, tiếng những gông cùm kiềm hãm sức mạnh bấy lâu nay bị phá tan. Thần Khí Chi Tâm trong cơ thể Lâm Phong, thứ đã ngủ yên bấy lâu, đột nhiên bùng nổ, không phải là một luồng năng lượng hỗn loạn, mà là một dòng suối nguyên lực mênh mông, tinh khiết tuôn trào, như một con sông lớn vừa được đập vỡ, ào ạt chảy khắp kinh mạch, thấm vào từng tế bào, từng thớ thịt của chàng.

Ánh sáng vàng kim rực rỡ, không chói mắt mà ấm áp, bỗng bùng nổ từ đan điền của Lâm Phong, lan tỏa ra khắp cơ thể, rồi hóa thành một vầng hào quang chói lòa bao trùm lấy chàng. Luồng sáng ấy hùng vĩ đến mức đẩy lùi hoàn toàn mọi ma khí đang cuồn cuộn quanh đó, khiến không gian xung quanh Lâm Phong trở nên trong trẻo lạ thường, như thể một vùng nước đục ngầu vừa được thanh lọc. Ma Sát Trưởng Lão và Huyết Đồ Trưởng Lão, hai lão ma đầu vừa mới hùng hổ lao tới, đang ở giữa không trung, chợt bị luồng sáng đẩy bật ra xa, như những con thiêu thân bị ngọn lửa hất văng. Khuôn mặt chúng biến sắc, từ vẻ dữ tợn cuồng loạn chuyển sang kinh hãi tột độ, đôi mắt lồi ra nhìn chằm chằm vào ánh sáng rực rỡ đang bao trùm lấy Lâm Phong, như thể đang chứng kiến một điều không thể tin được, một phép màu đi ngược lại mọi lẽ thường.

"Không thể nào! Hắn... hắn đột phá ngay giữa trận chiến!" Huyết Đồ Trưởng Lão rít lên, giọng nói khản đặc vì sốc, cả cơ thể run rẩy một cách bất thường, không còn vẻ ngạo mạn, khinh miệt như trước. Ma Sát Trưởng Lão cũng không khá hơn, y lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy cánh tay bị thương, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. "Nguyên Anh... Đây là Nguyên Anh! Một Kim Đan hậu kỳ làm sao có thể đột phá Nguyên Anh dễ dàng đến vậy? Hắn là quái vật sao?"

Bên cạnh Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng bàng hoàng không kém, nhưng sự bàng hoàng của họ không phải là sợ hãi, mà là kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển thành niềm hy vọng bùng cháy. Tuyết Dao, nàng tiên nữ băng giá, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây mở to, ánh lên tia sáng rực rỡ. Nàng cảm nhận được một luồng sinh khí tinh thuần, mạnh mẽ đến khó tin đang trào dâng từ Lâm Phong, một luồng sức mạnh mà nàng chỉ từng thấy ở các vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ của tông môn. Mộc Ly thì đã hoàn toàn quên đi vết thương, nàng há hốc mồm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào vầng sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ vui sướng và ngưỡng mộ. Thôn Thiên Thử, linh thú nhỏ bé, cũng khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, đôi mắt nó lấp lánh như những vì sao nhỏ, nó cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ chủ nhân, một sự biến đổi mang tính cách mạng.

Trong vòng hào quang vàng kim ấy, Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình như thoát ly khỏi thân xác và bay vút lên bầu trời, vượt qua mọi giới hạn của vật chất. Chàng nhìn thấy toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không từ trên cao, thấy những đảo đá lơ lửng, những tháp cổ kính, những vết nứt không gian đen ngòm đang ngày càng lan rộng. Chàng cảm nhận được linh khí của trời đất đang cuồn cuộn đổ về, hòa vào cơ thể mình, thanh lọc mọi tạp chất, gia tăng sức mạnh đến một mức độ kinh ngạc. Đó là một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc, như thể chàng đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.

"Đây là Nguyên Anh... Ta đã thành công! Sức mạnh này... vạn vật đều trong tầm tay!" Tâm tưởng của Lâm Phong vang vọng một tiếng reo hò không thể kiềm chế. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng, thứ bảo vật đã từng khiến chàng khổ sở vì không thể khống chế, giờ đây không còn nặng nề hay phản kháng, mà trở nên nhẹ bẫng, như một phần kéo dài của cánh tay chàng, hoàn toàn nghe theo ý chí của chàng. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng tỏa sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, những hoa văn cổ xưa trên đó như sống động, luân chuyển không ngừng, tạo thành một lớp phòng hộ vững chắc, hấp thụ mọi ma khí xung quanh và chuyển hóa chúng thành linh lực tinh thuần.

Trong trạng thái Nguyên Anh, giác quan của Lâm Phong được mở rộng đến mức tối đa. Chàng không chỉ nhìn thấy, nghe thấy, cảm nhận được mọi thứ rõ ràng hơn gấp trăm lần, mà còn "nhận thức" được chúng ở một tầng sâu hơn. Những mảnh ký ức về 5,000 năm trước, về sự kiện Đại Địa Phân Liệt, về lời nguyền cổ xưa không còn mơ hồ nữa, mà trở nên rõ ràng như những thước phim quay chậm. Chàng thấy một nền văn minh rực rỡ bị hủy diệt, thấy những vị cường giả chống lại số phận, thấy một sức mạnh Hủy Diệt đáng sợ nuốt chửng vạn vật. Chàng cảm nhận được một gánh nặng, một sứ mệnh đang đặt lên vai mình, một sợi dây vô hình kết nối chàng với quá khứ xa xăm ấy.

Cổ Di Tích Huyền Không, vốn đã rung chuyển dữ dội, giờ đây càng thêm chấn động mạnh mẽ, như thể chính nó cũng đang cộng hưởng với sự đột phá của Lâm Phong. Những tảng đá khổng lồ bắt đầu rơi xuống từ các đảo bay, tạo ra những tiếng động kinh hoàng, như tiếng sấm nổ liên hồi. Các vết nứt đen ngòm trên không gian chớp nhoáng càng lúc càng nhiều, càng lúc càng lớn, như những con mắt của vực sâu đang nhìn chằm chằm vào chàng, nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn sợ hãi, mà chỉ cảm thấy một sự bình tĩnh tuyệt đối. Sức mạnh Nguyên Anh của chàng không chỉ là sức mạnh của một cá nhân, mà còn là sự thức tỉnh của một ý chí cổ xưa, một lời thề đã được lãng quên. Chàng đã trở thành một cường giả, một tồn tại có khả năng xoay chuyển càn khôn.

***

Đột phá thành công, Lâm Phong mở mắt, đôi mắt chàng giờ đây không chỉ sâu thẳm như vũ trụ mà còn ẩn chứa uy áp của một cường giả Nguyên Anh chân chính. Không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, chỉ còn sự bình tĩnh, uy nghiêm đến đáng sợ. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không còn rung rẩy mà trở nên vững chắc, phát ra kiếm quang tím đen rực rỡ, như một phần kéo dài của cánh tay chàng, hoàn toàn nghe theo ý chí của chàng. Kiếm thân như sống lại, từng hoa văn khắc trên đó như chảy tràn linh quang, không chỉ mang theo sức mạnh của kim loại mà còn mang theo ý chí của một vị thần khí đã được thức tỉnh. Huyễn Mặc Quyển thì tự động bay lượn quanh chàng, tạo thành một lớp phòng hộ vững chắc, hấp thụ mọi ma khí xung quanh, biến chúng thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không. Chiếc vòng tay Thần Khí Chi Tâm cũng như đã hoàn toàn hòa làm một với chàng, không còn là một vật phẩm bên ngoài mà là một phần không thể tách rời, cội nguồn của sức mạnh Nguyên Anh vừa thức tỉnh.

Lâm Phong không nói một lời, chỉ một cái phất tay nhẹ nhàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm, như một con rồng đen tím vừa thoát khỏi xiềng xích, hóa thành một tia sáng chói lòa, mang theo uy lực Nguyên Anh kỳ, xé toạc hư không. Nó không còn là một đòn đánh thăm dò, không còn là một kỹ năng nửa vời, mà là một nhát kiếm hoàn mỹ, tích tụ toàn bộ tinh hoa của Đạo, của Nguyên Anh, và của thần kiếm cổ xưa. Tốc độ của nó nhanh đến mức không thể tin được, như ánh sáng xuyên qua màn đêm, trực tiếp xuyên qua mọi phòng ngự của Huyết Đồ Trưởng Lão và Ma Sát Trưởng Lão.

Hai trưởng lão Ma giáo, vốn đang kinh hoàng tột độ, không kịp phản ứng. Đòn đánh chí mạng mà chúng vừa tung ra đã bị luồng linh lực Nguyên Anh của Lâm Phong dễ dàng hóa giải như bọt biển, và giờ đây, chúng chỉ có thể trơ mắt nhìn tia kiếm quang tím đen xé nát không gian, lao thẳng đến. Huyết Đồ Trưởng Lão gầm lên một tiếng tuyệt vọng, cố gắng triệu hồi ma khí phòng ngự, nhưng tất cả đều vô vọng. Ma khí của lão ta vừa chạm vào kiếm quang đã tan biến như tuyết gặp lửa, không để lại chút dấu vết. Ma Sát Trưởng Lão cũng không khá hơn, đôi mắt y mở to, tràn ngập vẻ kinh hoàng và hối hận.

*Xoẹt!*

Một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng lụa xé, nhưng lại mang theo một sức mạnh kinh thiên động địa. Kiếm quang tím đen xuyên qua Huyết Đồ Trưởng Lão trước, rồi không hề giảm tốc độ mà tiếp tục xé toạc Ma Sát Trưởng Lão. Không có tiếng gào thét thảm thiết, không có máu tươi bắn tung tóe. Thân thể chúng, vốn được bao bọc bởi ma khí cuồng bạo và linh lực cường đại, bỗng chốc vỡ vụn thành từng hạt bụi đen, rồi tan biến hoàn toàn vào hư không, hồn phi phách tán, không để lại một chút dấu vết nào của sự tồn tại. Một nhát kiếm, hai cường giả Nguyên Anh kỳ của Ma giáo, những kẻ đã từng khiến Lâm Phong phải chật vật đến đường cùng, đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

"Thật không thể tin được! Một kiếm định càn khôn!" Tuyết Dao thốt lên, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên đầy sự kinh ngạc, đôi mắt nàng dõi theo tia kiếm quang rồi nhìn về phía Lâm Phong, trong đó chứa đựng sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến rất nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một cường giả nào có thể giải quyết hai Nguyên Anh kỳ địch thủ chỉ bằng một nhát kiếm, đặc biệt là khi vừa mới đột phá. Mộc Ly thì không kìm được niềm vui sướng, nàng vỗ tay "bốp bốp" hai cái, khuôn mặt rạng rỡ như một đóa hoa vừa nở. "Lâm Phong ca ca thật lợi hại! Huyết Đồ và Ma Sát kia không còn là đối thủ của chàng nữa rồi!" Nàng reo lên, giọng líu lo vui vẻ.

Tần Nguyệt thì chỉ khẽ thở phào một hơi, đôi mắt phượng dịu dàng của nàng lướt qua Lâm Phong, trong đó là sự thán phục và một chút suy tư sâu xa. Nàng biết, sự đột phá này không chỉ đơn thuần là việc tăng cấp, mà còn là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời Lâm Phong, và có thể là cả vận mệnh của thế giới tu tiên. Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" sung sướng, nó thoắt cái đã nhảy lên vai Lâm Phong, cọ cọ cái đầu nhỏ bé vào cổ chàng, tỏ vẻ trung thành và mừng rỡ.

Ma Môn Đệ Tử còn lại, những kẻ đã từng hung hãn, tàn độc, giờ đây hoàn toàn kinh hoàng tột độ. Chúng vừa tận mắt chứng kiến hai vị trưởng lão mạnh nhất của mình bị tiêu diệt chỉ trong chớp mắt, không kịp phản kháng. Khí thế hung hãn của chúng tan biến như băng tuyết gặp nắng hè, thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi tột cùng. Không còn ai dám chiến đấu, chúng bắt đầu bỏ chạy tán loạn, không phân biệt phương hướng, như một đàn kiến vỡ tổ. Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp Cổ Di Tích, tiếng bước chân tháo chạy dồn dập, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.

"Không được để chúng chạy thoát! Ma giáo không thể tha thứ!" Tuyết Dao lên tiếng, nàng tuy kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên quyết. Mộc Ly cũng gật đầu lia lịa, "Đúng vậy! Phải diệt tận gốc!" Cả hai nàng, cùng với Thôn Thiên Thử, lao vào truy kích những kẻ còn lại, không cho chúng có cơ hội thoát thân. Tần Nguyệt thì vẫn đứng yên, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy vẻ thâm sâu. Nàng biết, trận chiến này đã kết thúc, nhưng một chương mới còn lớn lao hơn vừa được mở ra.

Lâm Phong vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn những hạt bụi đen cuối cùng của hai lão trưởng lão tan biến vào hư không. Gương mặt chàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, có một tia mệt mỏi chợt lóe qua, rồi nhanh chóng bị sự kiên định và ý chí mạnh mẽ thay thế. Chàng đã đạt được Nguyên Anh kỳ, đã làm chủ được Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển. Nhưng chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Tu Tiên Vô Tận, và những bí mật về thân thế, về Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước vẫn còn đang chờ chàng khám phá.

***

Trận chiến kết thúc, Cổ Di Tích Huyền Không chìm vào một sự yên tĩnh đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng vọng xa xăm của những tiếng la hét từ Ma Môn Đệ Tử đang bị Tuyết Dao và Mộc Ly truy kích. Lâm Phong thở dốc, cảm nhận linh lực Nguyên Anh kỳ lưu chuyển dồi dào trong cơ thể, một cảm giác mạnh mẽ và thanh tịnh chưa từng có. Tuy nhiên, sự đột phá và trận chiến vừa qua cũng đã vắt kiệt sức lực tinh thần của chàng. Chàng chậm rãi thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, để nó lơ lửng bên cạnh, kiếm quang tím đen vẫn lấp lánh như một ngôi sao nhỏ. Huyễn Mặc Quyển thì nhẹ nhàng đáp xuống tay chàng, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa nhưng đầy sức sống.

Cổ Di Tích Huyền Không sau trận chiến bị tàn phá nặng nề. Những đảo bay nhỏ hơn đã rơi xuống, tạo thành những hố sâu hun hút và những vết nứt lớn trên mặt đất. Những vết nứt không gian đen ngòm xuất hiện nhiều hơn, lớn hơn, như những vết thương hở của chính không gian, để lộ ra những kiến trúc cổ xưa hơn, dường như đã bị chôn vùi từ sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. Những tàn tích của một nền văn minh đã mất, những bức tường đổ nát với những ký tự cổ xưa mà không ai có thể giải mã, những pho tượng thần bí bị thời gian và chiến tranh bào mòn, giờ đây hiện ra dưới ánh hoàng hôn dần buông, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa bi tráng. Mây mù cũng đã tan dần, để lộ ra ánh chiều tà rực rỡ, nhuộm đỏ cả một góc trời, chiếu rọi lên những tàn tích đổ nát, như đang kể lại một câu chuyện bi thương đã qua.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Thôn Thiên Thử đã quay trở lại sau khi quét sạch những tên Ma Môn Đệ Tử còn sót lại. Cả ba đều mang vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì tràn ngập sự ngưỡng mộ, lo lắng và mừng rỡ khi nhìn thấy Lâm Phong. Tuyết Dao bước đến gần, đôi mắt phượng nàng ánh lên một tia dịu dàng hiếm thấy. "Lâm Phong... chàng không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Mộc Ly thì không kiềm được, nàng lao đến ôm chầm lấy Lâm Phong, đầu dụi dụi vào ngực chàng. "Lâm Phong ca ca! Chàng làm thiếp sợ chết đi được! Nhưng chàng thật là tuyệt vời!" Nàng líu lo, quên hết mọi mệt mỏi. Thôn Thiên Thử cũng nhanh nhẹn nhảy từ vai chàng xuống, chạy quanh chân chàng, "chiêm chiếp" liên tục như thể đang chúc mừng.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, đưa tay xoa đầu Mộc Ly, rồi khẽ vỗ lưng Tuyết Dao. "Ta không sao. Chỉ là... có chút kiệt sức thôi." Chàng nói, giọng hơi khàn nhưng vẫn đầy vẻ trấn an. "Mọi người cũng đã vất vả rồi. Nhờ có mọi người, ta mới có thể đột phá thành công."

Tần Nguyệt bước đến, ánh mắt nàng quét qua những tàn tích đổ nát của Cổ Di Tích, rồi dừng lại trên khuôn mặt Lâm Phong. "Cổ Di Tích này... có lẽ đã sắp hoàn toàn sụp đổ. Những gì còn lại có thể là manh mối của một nền văn minh đã mất từ 5000 năm trước. Chúng ta nên cẩn thận thu thập những gì có thể, rồi rời đi thôi." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự uyên bác và kinh nghiệm. "Sự đột phá của Lâm Phong đã kích hoạt những biến động lớn hơn trong di tích. Có lẽ nó không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự xáo trộn nào nữa."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng nhìn sâu vào những vết nứt không gian đang nhấp nháy, rồi nhìn về phía những kiến trúc cổ xưa vừa được hé lộ. "Ta cảm thấy... như mình vừa chạm vào một phần của lịch sử cổ xưa. Sức mạnh này... đi kèm với những trách nhiệm lớn lao hơn." Chàng nói, trong giọng nói chứa đựng một sự trầm tư sâu sắc. Những hình ảnh về Đại Địa Phân Liệt, về lời nguyền, về những vị tiền bối đã hy sinh vẫn còn rõ nét trong tâm trí chàng. Chàng hiểu rằng, đây không chỉ là một sự gia tăng về sức mạnh cá nhân, mà là một sự kết nối sâu sắc hơn với vận mệnh của thế giới.

Họ bắt đầu thu thập những vật phẩm quan trọng còn sót lại từ trận chiến, đặc biệt là các pháp bảo của hai trưởng lão Ma giáo, cũng như những viên linh thạch và thảo dược quý hiếm được lộ ra từ những tàn tích mới. Thôn Thiên Thử tỏ ra cực kỳ hưng phấn, nó nhanh nhẹn luồn lách vào các khe đá, tìm kiếm những món đồ mà mắt thường khó có thể thấy được. Mộc Ly thì không ngừng hỏi Lâm Phong về cảm giác khi đột phá Nguyên Anh, đôi mắt nàng lấp lánh tò mò. Tuyết Dao và Tần Nguyệt thì bàn bạc về lộ trình tiếp theo, cũng như những nguy hiểm tiềm ẩn có thể xuất hiện từ sự bất ổn của Cổ Di Tích.

Dù đã chiến thắng, nhưng không khí vẫn mang một chút trầm tư. Lâm Phong biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn. Ma giáo chắc chắn sẽ không bỏ qua việc hai trưởng lão của chúng bị tiêu diệt và Cửu Thiên Huyền Kiếm rơi vào tay chàng. Và những bí ẩn về thân thế, về Huyễn Mặc Quyển, về Cửu Thiên Huyền Kiếm, và về sự kiện 5000 năm trước, vẫn còn đó, chờ chàng từng bước vén màn. Chàng cảm thấy mình đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai.

***

Cách xa Cổ Di Tích Huyền Không hàng vạn dặm, tại Thiên Phong Thành phồn hoa, cuộc sống vẫn trôi đi với nhịp điệu hối hả và ồn ào của nó. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng thành phố không hề chìm vào tĩnh lặng. Ngược lại, hàng vạn chiếc đèn lồng đủ màu sắc đã được thắp sáng, biến Thiên Phong Thành thành một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng vó ngựa lọc cọc, tiếng nói cười của đám đông, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng bàn tán xôn xao của các tu sĩ tại các quán trà, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của sự sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng quyện với mùi hương liệu thoang thoảng từ các cửa hàng, mùi rượu nồng nàn từ các quán nhậu, và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc và hương vị.

Giữa con phố đông đúc bậc nhất, một chiếc kiệu lớn được tám phu kiệu lực lưỡng khiêng đi một cách chậm rãi, nhưng đám đông vẫn tự động dạt sang hai bên, nhường đường. Đó là kiệu của Đại Quan Tham, một vị quan lớn có tiếng tăm lẫy lừng về sự giàu có và quyền lực tại Thiên Phong Thành. Hắn ta, một người đàn ông béo tốt, mặc quan phục lụa là thêu rồng phượng, vẻ mặt hống hách, ngồi vắt vẻo trên kiệu, tay phe phẩy chiếc quạt ngà voi. Hắn vừa nhận hối lộ từ một thương nhân giàu có nhưng đầy lo sợ, một túi linh thạch thượng phẩm nặng trịch, và miệng hắn nở một nụ cười khinh bỉ, đầy vẻ tự mãn.

"Lão gia, mọi việc đã ổn thỏa, ngài cứ yên tâm." Tên thư lại gầy gò, lom khom bên cạnh, bẩm báo. Đại Quan Tham chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tham lam quét qua những cửa hàng sang trọng hai bên đường.

Đột nhiên, một tiếng kêu oan thảm thiết vang lên từ đám đông. "Đại nhân! Xin ngài hãy làm chủ cho con! Nhà con bị bọn cường hào ức hiếp, cướp đoạt ruộng đất, còn đánh đập con trai con đến trọng thương! Xin đại nhân ra tay!" Một phàm nhân gầy gò, quần áo rách rưới, quỳ rạp xuống đất, cố gắng bò đến gần kiệu, đôi mắt tràn ngập nước mắt và sự tuyệt vọng.

Đại Quan Tham khẽ nhíu mày, vẻ mặt hắn ta lộ rõ sự khó chịu. Hắn không thèm nhìn người phàm nhân đó lấy một cái, chỉ đưa tay phất nhẹ, như thể đang xua đuổi một con ruồi bám víu. "Lôi hắn xuống! Thật là làm mất mặt!" Hắn lạnh lùng ra lệnh cho đám thị vệ.

Hai tên thị vệ lập tức tiến lên, dùng gậy gộc thô bạo đẩy người phàm nhân đáng thương ra xa, mặc kệ tiếng kêu la thảm thiết của hắn. Đại Quan Tham chỉ khẽ cười khẩy, giọng nói hắn ta vang lên đầy vẻ khinh miệt và quyền uy, át đi mọi âm thanh ồn ào của phố phường. "Không có tiền thì đừng mong làm gì!" Câu nói đó, lạnh lùng và tàn nhẫn, vang vọng giữa phố phường ồn ào, như một bản án khắc nghiệt giáng xuống những phận người yếu thế.

Ánh mắt hắn ta lướt qua đám đông, đầy vẻ tham lam và quyền lực, không một chút gợn sóng cảm xúc. Hắn ta hoàn toàn không biết rằng, cách đây hàng vạn dặm, một cường giả Nguyên Anh vừa xuất thế, một thanh niên mang trong mình ý chí kiên định và tấm lòng nhân ái, sẵn sàng quét sạch mọi bất công, đang dần trở về thế giới này. Một Lâm Phong đã lột xác, không chỉ mạnh mẽ về tu vi mà còn trưởng thành hơn về tâm hồn, không chỉ đối phó với yêu ma tà đạo mà còn sẵn sàng đối đầu với những thối nát, mục ruỗng trong xã hội. Cuộc đời của Đại Quan Tham, và rất nhiều kẻ như hắn, có lẽ sẽ không còn được bình yên như trước nữa. Gió đã đổi chiều, và một huyền thoại mới đang bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ