Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 18

Linh Thạch Luyện Khí: Pháp Khí Sơ Thành và Bến Phà Kỳ Lạ

3815 từ
Mục tiêu: Lâm Phong sử dụng linh thạch thu được để củng cố tu vi Luyện Khí, chuẩn bị cho các thử thách lớn hơn.,Lâm Phong luyện chế thành công một số pháp khí đơn giản, thể hiện tài năng luyện khí ban đầu và sự sáng tạo với Huyễn Mặc Quyển.,Giới thiệu địa điểm "Bến Phà Lão Quỷ" và nhân vật "Lão Quỷ", mở ra một ngã rẽ mới trong hành trình.,Củng cố mối quan hệ giữa Lâm Phong và Trần Hạo, thể hiện sự tin tưởng và phụ thuộc lẫn nhau.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Lão Quỷ
Mood: Tập trung, bí ẩn, phiêu lưu, có chút căng thẳng và tò mò.
Kết chương: [object Object]

Tiếng va chạm nhẹ nhàng của linh thạch vào nhau, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và hơi gió lạnh luồn qua những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng đầy ám ảnh trong lòng hang động sâu thẳm. Ánh sáng xanh lam nhạt từ hàng ngàn viên linh thạch sơ cấp vẫn lấp lánh như những vì sao bị giam cầm trong lòng đất, chiếu rọi lên hai bóng người đang miệt mài làm việc. Trần Hạo vẫn đang cẩn trọng cạy từng viên linh thạch ra khỏi vách đá, khuôn mặt lấm lem bụi bặm nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm vui. Hắn không khỏi cảm thán trước sự kỳ diệu của tạo hóa, cũng như sự may mắn của bản thân khi được đồng hành cùng Lâm Phong.

Lâm Phong thì không còn thu thập linh thạch nữa. Chàng ngồi khoanh chân ngay giữa một đống linh thạch lấp lánh như ngọc bích, xung quanh chàng là một vầng sáng mờ ảo, huyền bí. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng ngay trước mặt chàng, cuốn sách cổ xưa với những ký tự như rồng bay phượng múa, tỏa ra một luồng ánh sáng tím đen mê hoặc. Luồng ánh sáng ấy dường như có sinh mệnh, kéo lấy toàn bộ linh khí dồi dào trong hang động, dẫn dắt chúng len lỏi vào cơ thể Lâm Phong. Chàng cảm nhận rõ từng tia linh khí tinh thuần đang được Huyễn Mặc Quyển tinh luyện, sau đó luân chuyển qua các kinh mạch, đan điền, củng cố từng tầng tu vi Luyện Khí.

Cảm giác linh lực chảy tràn trong cơ thể giống như một dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi tạp chất, mang lại sự sảng khoái và mạnh mẽ đến khó tả. Mỗi một chu thiên trôi qua, Lâm Phong đều cảm thấy căn cơ của mình vững chắc hơn một bậc, linh lực cuồn cuộn hơn một phần. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, nó còn như một người thầy vô hình, dẫn dắt chàng đi qua những ngưỡng cửa khó khăn nhất, giúp chàng hấp thụ linh khí hiệu quả gấp nhiều lần so với các công pháp thông thường. Chàng không cần lo lắng về việc tẩu hỏa nhập ma hay linh khí tạp loạn, vì Huyễn Mặc Quyển luôn giữ cho dòng chảy linh lực trong cơ thể chàng được thanh khiết và cân bằng nhất. Đây chính là Huyễn Mặc Chi Đạo, một con đường độc nhất vô nhị mà chỉ mình chàng mới có thể bước đi.

"Phong ca, huynh đã tu luyện mấy ngày rồi. Có ổn không? Cứ thế này chẳng phải sẽ tẩu hỏa nhập ma sao?" Trần Hạo cất tiếng hỏi, giọng điệu đầy vẻ lo lắng. Hắn đã thấy Lâm Phong ngồi bất động như vậy gần ba ngày ba đêm rồi, chỉ có linh khí xung quanh chàng là không ngừng cuồn cuộn. Dù biết Lâm Phong tài giỏi, nhưng tu luyện cường độ cao như vậy vẫn khiến hắn thấp thỏm không yên.

Lâm Phong mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ tinh anh và đầy sức sống. Chàng khẽ cười, một nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực. "Yên tâm, Trần huynh. Huyễn Mặc Quyển này rất đặc biệt, nó sẽ không để ta gặp nguy hiểm. Linh khí nơi đây dồi dào, ta cần củng cố căn cơ cho vững chắc trước khi ra ngoài đối mặt với những kẻ như Trương Tam. Hơn nữa... ta còn muốn thử luyện chế vài thứ."

"Luyện chế? Huynh còn biết cả luyện khí sao?" Trần Hạo kinh ngạc, tay hắn vẫn còn cầm viên linh thạch vừa cạy ra. Hắn biết Lâm Phong thông minh, tài giỏi, nhưng việc luyện khí là một môn học phức tạp, đòi hỏi kiến thức uyên thâm và kinh nghiệm dày dặn. Một phàm nhân mới tu luyện Luyện Khí chưa lâu mà lại có thể luyện khí sao? Chuyện này thật khó tin!

Lâm Phong nhún vai, đứng dậy, bước đến một góc hang động nơi chàng đã thu gom một ít khoáng thạch thô và vài vật liệu lạ lùng tìm thấy trong hang. "Mấy món đơn giản thôi. Nhưng có chúng, chúng ta sẽ an toàn hơn nhiều." Chàng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy tự tin, nhưng cũng pha chút nghịch ngợm.

Với Huyễn Mặc Quyển trong tay, Lâm Phong không chỉ tìm thấy công pháp tu luyện, mà còn khám phá ra vô số kiến thức khác, từ trận pháp, phù chú, cho đến luyện đan, luyện khí. Quyển sách thần bí này dường như là một kho tàng tri thức vô tận. Mấy ngày nay, trong khi tu luyện, chàng cũng không ngừng nghiên cứu các phương pháp luyện khí sơ cấp được ghi chép trong Huyễn Mặc Quyển.

Chàng lấy ra một khối khoáng thạch màu xám bạc, hình thù thô kệch, nhưng lại có một chút ánh kim loại ẩn chứa bên trong. Đây là một loại khoáng thạch cứng rắn mà chàng tìm thấy gần mỏ linh thạch. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ngưng tụ linh lực vào lòng bàn tay. Từ Huyễn Mặc Quyển, một luồng hỏa diễm màu tím đen bùng lên, không quá rực rỡ nhưng lại tỏa ra một nhiệt lượng kinh người. Ngọn lửa này không giống với bất kỳ loại linh hỏa nào mà Trần Hạo từng biết, nó mang một vẻ ma mị, huyền ảo.

Hỏa diễm tím đen bao bọc lấy khối khoáng thạch thô, từ từ nung chảy nó. Khối khoáng thạch dần mềm ra, biến thành một dòng chất lỏng lấp lánh. Lâm Phong điều khiển dòng chất lỏng này bằng linh lực một cách khéo léo, tựa như một họa sĩ đang vẽ tranh. Chàng tập trung cao độ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi vật thể đang được định hình.

Đầu tiên, chàng định hình một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn dần hình thành dưới tác động của linh lực và hỏa diễm, từ một khối kim loại lỏng trở thành một chiếc vòng tròn hoàn hảo, có khắc vài phù văn đơn giản mà Lâm Phong học được từ Huyễn Mặc Quyển. Những phù văn này tuy sơ sài nhưng lại có tác dụng tăng cường phòng ngự và ẩn chứa linh lực. Sau khi chiếc nhẫn nguội đi, nó hiện ra với màu xám bạc ánh kim, trông có vẻ bình thường nhưng lại ẩn chứa sự chắc chắn đáng kinh ngạc. Lâm Phong đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, cảm nhận luồng linh lực nhỏ bé đang lưu chuyển trong đó. Tuy không phải là pháp bảo cao cấp, nhưng đối với một tu sĩ Luyện Khí kỳ như chàng, đây đã là một món đồ phòng thân cực kỳ hữu dụng.

Tiếp theo, Lâm Phong lấy ra một loại khoáng thạch khác, màu đen tuyền, sắc bén và cứng cáp hơn. Lần này, chàng muốn luyện chế một vũ khí. Chàng lặp lại quá trình nung chảy và định hình, nhưng với sự tinh tế và tập trung cao độ hơn. Hỏa diễm tím đen nhảy múa quanh khối khoáng thạch, biến nó thành một lưỡi dao sắc nhọn, thon dài. Đây là một chiếc phi đao, một loại vũ khí tầm gần và tầm xa linh hoạt, phù hợp với phong cách chiến đấu của Lâm Phong.

Khi chiếc phi đao hoàn thành, nó ánh lên một màu đen huyền bí, với những đường vân sắc sảo trên bề mặt. Mũi dao nhọn hoắt, lưỡi dao bén ngót, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ cảm nhận được sự nguy hiểm của nó. Lâm Phong tung chiếc phi đao nhẹ nhàng trong tay, cảm nhận sự cân bằng hoàn hảo của nó. "Chỉ là những món đơn giản thôi, nhưng có chúng, chúng ta sẽ an toàn hơn nhiều." Chàng lặp lại lời nói lúc nãy, nhưng lần này với một sự tự mãn không hề che giấu.

Trần Hạo đứng cạnh đó, há hốc mồm kinh ngạc. Hắn đã từng nghe nói về luyện khí sư, nhưng chưa bao giờ được chứng kiến tận mắt. Việc Lâm Phong, một người mới bước vào con đường tu tiên không lâu, lại có thể tự mình luyện chế ra pháp khí, dù chỉ là sơ cấp, điều này vượt quá sức tưởng tượng của hắn. "Phong ca... huynh thật sự là... quá lợi hại! Luyện khí sư đó! Huynh đúng là toàn năng mà!" Hắn thốt lên, trong giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ và kính phục.

Lâm Phong chỉ cười, không nói gì thêm. Chàng biết rằng những gì mình làm được đều nhờ vào Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách này không chỉ đơn thuần là một công pháp, mà nó còn là một kho tàng tri thức khổng lồ, bao hàm tất cả các lĩnh vực của tu tiên giới. Điều này càng làm chàng tin tưởng vào tiềm năng vô hạn của Huyễn Mặc Quyển, và cũng càng thôi thúc chàng khám phá sâu hơn những bí ẩn mà nó che giấu.

Chàng kiểm tra lại chiếc nhẫn phòng ngự và phi đao, cảm thấy hài lòng với thành quả của mình. Với nguồn linh thạch dồi dào, chàng đã củng cố tu vi Luyện Khí tầng thứ ba, và có thể sẽ sớm đột phá lên tầng thứ tư. Cùng với hai món pháp khí tự luyện này, chàng đã tự tin hơn rất nhiều khi đối mặt với những hiểm nguy phía trước. Đặc biệt là Trương Tam, kẻ thù không đội trời chung của chàng, và Đội Trưởng Mã, những kẻ đang âm mưu hãm hại chàng và Trần Hạo. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

***

Sau khi Lâm Phong củng cố tu vi và luyện chế xong pháp khí, cả hai quyết định đã đến lúc phải rời khỏi Hang Động Linh Thạch. Mặc dù nơi đây linh khí dồi dào và tương đối an toàn, nhưng nó không phải là nơi để họ dừng chân mãi mãi. Thế giới tu tiên rộng lớn đang chờ đợi, và những thử thách mới là điều cần thiết để Lâm Phong tiếp tục phát triển. Với một lượng lớn linh thạch đã được thu thập và cất giữ cẩn thận trong túi trữ vật của Lâm Phong, họ đã có đủ tài nguyên cho một chặng đường dài.

Cả hai men theo con đường cũ, ra khỏi hang động, trở lại với ánh sáng ban ngày của Rừng Cổ Mộc. Lúc này đã là chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán lá dày đặc của cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Không khí trong rừng mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi lá cây mục mục thoang thoảng, và mùi gỗ tươi đặc trưng của rừng già. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, yên bình.

Lâm Phong đeo chiếc nhẫn phòng ngự vào ngón tay, cảm nhận linh lực lưu chuyển một cách nhẹ nhàng. Chàng thỉnh thoảng lại tung chiếc phi đao đen tuyền trong tay, nó xoay tròn một cách điệu nghệ rồi lại quay về lòng bàn tay chàng. Mỗi lần như vậy, khóe miệng chàng lại nở một nụ cười hài lòng. Tuy chỉ là pháp khí sơ cấp, nhưng chúng là thành quả đầu tiên của chàng trong lĩnh vực luyện khí, mang theo một ý nghĩa đặc biệt.

Trần Hạo đi bên cạnh, đôi mắt cảnh giác không ngừng quét qua hai bên đường. Hắn vẫn còn chút bất an khi quay lại Rừng Cổ Mộc, nơi họ đã gặp phải Hắc Hổ Yêu và những dấu vết của Ma Cung Huyết Ảnh. "Mấy món pháp khí huynh luyện chế tuy đơn giản nhưng lại có vẻ rất chắc chắn đó, Phong ca. Ta còn tưởng luyện khí khó lắm chứ." Hắn nói, giọng điệu vẫn còn mang vẻ ngạc nhiên.

Lâm Phong cười, khẽ lắc đầu. "Cũng không dễ đâu. May mà Huyễn Mặc Quyển có chỉ dẫn, lại có linh thạch dồi dào. Nếu không, ta cũng chẳng dám thử. Nhưng giờ thì... chúng ta không thể cứ mãi trốn trong hang được. Cần tìm một con đường khác để đi, tránh Linh Khê Trấn một thời gian, dù sao Trương Tam và Đội Trưởng Mã cũng sẽ không bỏ qua dễ dàng." Vẻ mặt chàng trở nên suy tư hơn, không còn vẻ tinh quái như lúc nãy. Chàng biết rằng cuộc đối đầu với Trương Tam là điều không thể tránh khỏi, nhưng chàng cần thêm thời gian để chuẩn bị, để tích lũy sức mạnh, không phải để trốn chạy mà là để "khẳng định vị thế" của mình.

"Vậy chúng ta đi đâu? Huynh có ý tưởng gì không?" Trần Hạo hỏi, giọng hơi sốt ruột. Hắn cảm thấy mình giống như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển lớn, hoàn toàn phụ thuộc vào Lâm Phong để định hướng. Sự phụ thuộc này đôi khi khiến hắn cảm thấy bất lực, nhưng hắn cũng tin tưởng tuyệt đối vào tài trí của người huynh đệ này.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang trôi lững lờ. "Ta nghe nói có một bến phà cũ kỹ ở khúc sông phía Tây của Rừng Cổ Mộc, có thể đưa chúng ta đến một vùng đất mới... một nơi mà có lẽ không ai ngờ tới." Ánh mắt chàng lóe lên vẻ tò mò và phiêu lưu, như thể chàng đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới đầy bí ẩn. Chàng đã nghiên cứu bản đồ địa hình và những thông tin vụn vặt về khu vực này trong Huyễn Mặc Quyển, và bến phà đó là lựa chọn tối ưu nhất để tránh sự truy lùng của Trương Tam và Đội Trưởng Mã, đồng thời mở ra một con đường mới cho cuộc phiêu lưu của họ.

Họ tiếp tục đi bộ, men theo một con đường mòn ít người qua lại, tránh xa những khu vực đã từng chạm trán yêu thú hay những dấu vết của Ma Cung Huyết Ảnh. Lâm Phong không ngừng suy nghĩ về những gì mình đã đọc trong Huyễn Mặc Quyển về vùng đất phía Tây sông. Đó là một khu vực ít được khám phá, đầy rẫy những bí ẩn và cơ duyên, nhưng cũng không thiếu những hiểm nguy tiềm tàng. Chàng biết rằng cuộc sống của một tu sĩ không bao giờ bình yên, và mỗi bước đi đều là một thử thách. Nhưng chính những thử thách đó mới giúp chàng trưởng thành, giúp chàng khám phá tiềm năng của bản thân và của Huyễn Mặc Quyển.

Trần Hạo thì vẫn cẩn trọng quan sát xung quanh, mặc dù không khí trong rừng khá yên bình. Hắn không có được sự tự tin và tài năng như Lâm Phong, nhưng hắn có sự trung thành và lòng dũng cảm. Hắn biết rằng dù đi đâu, miễn là có Lâm Phong, hắn sẽ không bao giờ cảm thấy lạc lõng hay đơn độc. Mối quan hệ huynh đệ giữa hai người đã trở nên bền chặt hơn rất nhiều sau những thử thách đã qua, và họ đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho nhau.

Khi ánh chiều dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng, họ nhận ra mình đã gần đến đích. Tiếng nước chảy xiết dần trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu một con sông lớn đang ở phía trước. Một chương mới trong cuộc hành trình của Lâm Phong và Trần Hạo sắp sửa bắt đầu, và họ đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà định mệnh mang lại.

***

Khi những vệt nắng cuối cùng của hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Lâm Phong và Trần Hạo cuối cùng cũng đến được khúc sông phía Tây Rừng Cổ Mộc. Trước mắt họ là một khung cảnh u ám, tĩnh mịch đến rợn người. Con sông rộng lớn, nước chảy xiết và đen ngòm, trông có vẻ sâu không thấy đáy, như một dải lụa đen khổng lồ trải dài đến vô tận. Sương mù nhẹ bắt đầu bao phủ mặt sông, tạo nên một bức màn huyền ảo, che khuất tầm nhìn, khiến không khí càng thêm se lạnh.

Một bến phà cũ kỹ, mục nát hiện ra trong màn sương mờ ảo. Đó chỉ là một bãi đất nhỏ lởm chởm đá, với một vài cọc gỗ đã hoen mục cắm xuống nước, neo giữ một chiếc phà đơn sơ làm từ những tấm ván gỗ đã ngả màu thời gian. Bên cạnh bến phà là một túp lều nhỏ lụp xụp, làm từ tre nứa và lá khô, trông có vẻ xiêu vẹo như có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Từ túp lều, một làn khói trắng mỏng manh bay lên, mang theo mùi khói thuốc lá thoang thoảng.

Trên chiếc phà đơn sơ ấy, một ông lão đang ngồi. Hắn đội một chiếc mũ tre cũ kỹ, đã sờn rách, che gần hết khuôn mặt. Râu tóc bạc phơ như tuyết, xõa dài đến ngực. Lão đang chậm rãi hút một chiếc tẩu thuốc, làn khói trắng bay lượn quanh khuôn mặt nhăn nheo, gầy gò. Đôi mắt lão đục ngầu, nhưng lại ẩn chứa một tia sắc bén đến lạ thường, như thể có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. Khi Lâm Phong và Trần Hạo xuất hiện, ánh mắt lão quét qua họ, dừng lại một chút ở chiếc nhẫn trên tay Lâm Phong, rồi lại liếc nhìn Trần Hạo, có vẻ đánh giá, trước khi quay lại nhìn dòng sông đen ngòm. Lão không nói một lời, chỉ im lặng hút tẩu, như đã chờ đợi họ từ rất lâu.

Bầu không khí nơi đây u ám, tĩnh mịch, có chút kỳ quái. Tiếng nước sông chảy xiết, tiếng gió thổi hun hút và tiếng côn trùng rỉ rả là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Cảm giác bí ẩn, đôi khi rùng rợn, bao trùm lấy cả hai người.

Lâm Phong bước đến gần hơn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng không khỏi cảm thấy chút bất an trước sự bí ẩn của ông lão này. "Lão nhân gia, đây có phải là Bến Phà Lão Quỷ không?" Chàng cất tiếng hỏi, giọng điệu cẩn trọng. Huyễn Mặc Quyển không có nhiều thông tin về bến phà này, chỉ vỏn vẹn vài dòng nhắc đến "Người lái đò canh giữ dòng sông vong linh", nghe thôi đã thấy rùng rợn.

Ông lão thong thả nhả ra một làn khói trắng, ánh mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Người trẻ tuổi, các ngươi muốn đi đâu?" Giọng lão trầm khàn, như tiếng đá lăn, mang theo sự mệt mỏi của thời gian, nhưng lại ẩn chứa một uy lực khó tả.

Trần Hạo có chút bồn chồn, hắn cảm thấy không thoải mái với không khí nơi đây. "Chúng ta muốn sang bờ bên kia." Hắn đáp, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.

Lão Quỷ khẽ nhếch mép, một nụ cười khó hiểu hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Bên kia... không phải nơi dành cho những kẻ yếu ớt. Ngươi có chắc muốn đi?" Ánh mắt lão lại quét qua Lâm Phong, dừng lại ở chiếc nhẫn phòng ngự chàng đang đeo, như thể lão đã nhìn thấu được mọi bí mật. Rồi lão lại liếc nhìn Trần Hạo, với một cái nhìn đầy ẩn ý, trước khi quay lại nhìn dòng sông. Lời nói của lão như một lời cảnh báo, mang theo sự từng trải và những điều bí ẩn mà người thường không thể hiểu được.

Lâm Phong cảm nhận được sự thâm sâu trong lời nói của lão. Chàng không khỏi nảy sinh lòng kính trọng đối với người lái đò bí ẩn này. "Chúng ta có chuyện cần làm ở đó." Chàng đáp, giọng điệu kiên định, không hề nao núng. Dù bờ bên kia có là gì đi nữa, chàng cũng phải đi, bởi đó là con đường duy nhất để chàng tiến lên, để mạnh mẽ hơn, để đối mặt với những thử thách lớn hơn, và để khám phá những bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển.

Lão Quỷ im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Được thôi. Nhưng nhớ kỹ, con đường phía trước không chỉ có linh thạch, mà còn có cả... những linh hồn không cam lòng." Giọng điệu lão trầm mặc, đầy ẩn ý, như một lời tiên tri về những hiểm nguy và bí ẩn đang chờ đợi họ ở bờ bên kia. Những "linh hồn không cam lòng" mà lão nhắc đến, liệu có phải là tàn hồn của các tu sĩ đã ngã xuống, hay là những di tích cổ xưa chứa đựng những câu chuyện bi tráng từ một quá khứ xa xăm? Điều đó khiến Lâm Phong không khỏi tò mò, và cũng dấy lên trong lòng chàng một sự cảnh giác.

Lâm Phong và Trần Hạo bước lên chiếc phà cũ kỹ. Chiếc phà rung lắc nhẹ dưới chân họ, phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt như than vãn. Lão Quỷ bỏ chiếc tẩu xuống, cầm lấy chiếc mái chèo đã mòn vẹt. Với một cú đẩy nhẹ nhàng, nhưng đầy sức mạnh, chiếc phà từ từ rời bến, trôi ra giữa dòng nước đen ngòm của con sông. Sương mù dày đặc dần bao phủ lấy họ, che khuất cả hai bờ, khiến họ như lạc vào một thế giới hư ảo, không còn phân biệt được phương hướng.

Tiếng mái chèo khua nước đều đặn, hòa vào tiếng nước sông chảy xiết, tạo nên một âm thanh ma mị. Hai bóng người trên chiếc phà cũ kỹ, cùng với lão lái đò bí ẩn, chìm dần vào màn sương, tiến về một tương lai bất định, nơi những linh hồn không cam lòng đang chờ đợi, và những bí mật của thế giới tu tiên rộng lớn đang dần hé lộ. Con đường phía trước, dù hiểm nguy đến đâu, cũng không thể ngăn cản bước chân của Lâm Phong. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ