Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 171

Uy Chấn Nguyên Anh: Tiễu Trừ Tà Ác, Di Tích Quy Thuộc

3968 từ
Mục tiêu: Lâm Phong sử dụng sức mạnh Nguyên Anh mới đột phá để nhanh chóng tiêu diệt hoàn toàn tàn dư Ma giáo còn sót lại tại Cổ Di Tích Huyền Không.,Bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Thôn Thiên Thử sau trận đại chiến.,Khẳng định vị thế áp đảo và quyền kiểm soát của Lâm Phong đối với Cổ Di Tích Huyền Không, bắt đầu quá trình khai thác và bảo vệ.,Tăng cường sự tin tưởng, ngưỡng mộ và phụ thuộc của các đồng đội vào Lâm Phong.,Hé lộ thêm một số bí mật hoặc cơ chế vận hành của Cổ Di Tích Huyền Không, đặc biệt là mối liên hệ với sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Triumphant, powerful, mysterious, hopeful, anticipatory
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng Nguyên Anh chói lòa đã tan đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn lơ lửng trong không gian Cổ Di Tích Huyền Không, như một lời tuyên bố đanh thép về sự ra đời của một cường giả mới. Lâm Phong đứng đó, dáng người cao ráo, thanh tú nhưng giờ đây lại toát lên một uy thế khiến người khác phải cúi đầu. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng không còn vẻ lanh lợi, tinh nghịch thường ngày, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng vẫn còn rung động khẽ, từng luồng khí kiếm màu tím đen vẫn còn lượn lờ quanh thân kiếm, như thể nó cũng đang hưởng ứng với chủ nhân mới của mình.

Gió lạnh thấu xương lùa qua các tòa tháp đá trắng ngà, rít lên những âm thanh ma quái, hòa cùng tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách đá cheo leo. Mùi máu tanh còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn mùi ma khí đang dần tan rã, mùi đá cổ kính và mùi ẩm ướt của mây mù đặc quánh. Rạng sáng đã đến, nhưng ánh mặt trời vẫn bị màn sương dày đặc che khuất, chỉ có những quầng sáng lờ mờ như những bóng ma lướt qua, càng khiến khung cảnh thêm phần u ám và huyền bí.

Lâm Phong chậm rãi đảo mắt qua tàn dư Ma giáo đang co rúm lại. Bọn chúng, vốn đã kinh hồn bạt vía sau cái chết thảm của hai vị trưởng lão Huyết Đồ và Ma Sát, giờ đây run rẩy như cầy sấy. Vẻ mặt dữ tợn thường thấy của chúng đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ, tuyệt vọng. Chúng không thể tin vào mắt mình, một phàm nhân bị chúng khinh thường, một thanh niên non nớt chỉ vài khắc trước còn đang vật lộn với sức mạnh phản phệ, giờ đây lại đứng sừng sững, phát ra uy áp của một Nguyên Anh chân nhân. Đó là một sự chuyển biến đột ngột và tàn khốc, vượt xa mọi giới hạn nhận thức của chúng.

"Những kẻ tà ác các ngươi, hôm nay đừng hòng chạy thoát!" Giọng nói của Lâm Phong vang lên, không quá lớn, nhưng lại mang theo một luồng uy thế hùng vĩ, lạnh lẽo đến tận xương tủy, xuyên thấu qua tiếng gió rít và những tiếng la hét yếu ớt của bọn Ma giáo. Hắn không có ý định khoan dung cho những kẻ đã gây ra tội ác tày trời, đã suýt chút nữa hủy hoại mọi thứ mà hắn và đồng đội đã cố gắng bảo vệ. Ý chí kiên định và tấm lòng nhân ái của Lâm Phong không cho phép hắn nhượng bộ trước cái ác.

Thôn Thiên Thử, dù vẫn còn mệt mỏi sau trận chiến nhưng đôi mắt to tròn của nó lại ánh lên vẻ hưng phấn tột độ. Nó chiêm chiếp kêu vài tiếng, nhảy nhót quanh Lâm Phong, như thể muốn cùng chàng tham gia vào cuộc tàn sát cuối cùng này. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, nhìn Lâm Phong với vẻ mặt kinh ngạc tột độ. "Lâm Phong thật lợi hại!" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo vẫn còn pha chút run rẩy. Nàng chưa từng thấy ai có thể thay đổi mạnh mẽ đến vậy chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hình ảnh Lâm Phong uy nghi giữa màn sương mờ, như một vị thần giáng trần, sẽ mãi in sâu trong tâm trí nàng.

Tuyết Dao đứng phía sau Lâm Phong, vẻ đẹp thoát tục của nàng vẫn tỏa sáng giữa khung cảnh hoang tàn. Nàng thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh giờ đây lại tràn ngập sự ngưỡng mộ sâu sắc, pha lẫn một chút lo lắng tiềm ẩn. "Phong... Phong ca... thật sự đã đột phá!" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng mang theo niềm tự hào không thể che giấu. Nàng biết Lâm Phong mạnh, nhưng sức mạnh Nguyên Anh này đã vượt xa mọi dự đoán của nàng. Đó là một rào cản mà vô số tu sĩ đã phải đổ xương máu mới có thể vượt qua, vậy mà Lâm Phong lại làm được trong một khoảnh khắc sinh tử. Nàng cảm thấy ấm áp trong lòng, như thể mọi gian nan đều xứng đáng khi có Lâm Phong bên cạnh.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, ánh mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, giờ đây cũng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng cẩn thận quan sát Lâm Phong, đôi môi khẽ mấp máy. Nàng đã từng chứng kiến nhiều thiên tài, nhưng Lâm Phong lại là một trường hợp đặc biệt. Sự đột phá của chàng không chỉ là về tu vi, mà còn là sự lột xác hoàn toàn về khí chất, như thể chàng đã chạm tới một cảnh giới cao hơn, không chỉ của bản thân mà còn của cả vũ trụ. Nàng bắt đầu suy nghĩ về những bí ẩn sâu xa hơn của Cổ Di Tích, và mối liên hệ giữa Lâm Phong với những thứ cổ xưa này.

"Không thể nào... Nguyên Anh kỳ! Hắn ta là quái vật!" Một tên Ma Môn Đệ Tử gào lên trong tuyệt vọng, hắn ta cố gắng quay người bỏ chạy, nhưng cơ thể dường như đã bị một luồng khí tức vô hình khóa chặt. Sự hoảng loạn lan truyền nhanh chóng trong hàng ngũ Ma giáo. Chúng đã từng coi thường Lâm Phong, coi hắn chỉ là một món mồi ngon. Giờ đây, con mồi đó đã hóa thành một con mãnh thú khát máu, sẵn sàng nuốt chửng chúng.

Lâm Phong không nói thêm lời nào. Hắn biết, trong thế giới tu tiên, đôi khi hành động còn có sức thuyết phục hơn vạn lời nói. "Kiếm Khí Trảm Ma!" Hắn khẽ lẩm bẩm, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay lập tức phát ra những luồng kiếm khí tím đen chói lòa, mỗi luồng mang theo uy lực Nguyên Anh mạnh mẽ đến mức xé toạc cả không gian. Từng nhát kiếm không chỉ là sát chiêu, mà còn là sự phô diễn uy lực kinh thiên động địa của Nguyên Anh chân nhân. Kiếm khí như những con mãng xà khổng lồ, lao thẳng vào đám Ma giáo đang cố gắng chống cự yếu ớt.

Không có tiếng la hét kéo dài, chỉ có những tiếng nổ "bùm! bùm!" liên tiếp vang lên. Các đệ tử Ma giáo, dù cố gắng thi triển ma pháp phòng thủ hay dùng pháp khí che chắn, cũng không thể chống đỡ nổi một đòn kiếm khí của Lâm Phong. Thân thể chúng bị kiếm khí xuyên thủng, nổ tung thành từng mảnh thịt vụn hoặc hóa thành tro bụi đen sì, tan biến vào hư không. Mùi máu tươi hòa với mùi khét lẹt của cơ thể cháy xém, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian.

Trong khi đó, Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ xưa bí ẩn, tự động bay ra từ sau lưng Lâm Phong. Nó lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một luồng hắc quang u ám nhưng lại vô cùng kiên cố. Hắc quang nhanh chóng lan tỏa, tạo thành một kết giới vô hình, phong tỏa toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không. Những tên Ma giáo còn sống sót, khi cố gắng bỏ chạy khỏi phạm vi chiến trường, đều đâm sầm vào kết giới, bật ngược trở lại với tiếng kêu thảm thiết. Chúng bị mắc kẹt như những con kiến trong một cái lọ thủy tinh, không lối thoát, chỉ còn chờ đợi lưỡi kiếm tử thần.

Lâm Phong không hề nao núng hay do dự. Từng kiếm chiêu của hắn đều dứt khoát, mạnh mẽ, không cho bất kỳ kẻ thù nào cơ hội phản kháng. Hắn hiểu rằng, đối với Ma giáo, lòng nhân từ là một sự xa xỉ không cần thiết, thậm chí còn là sự ngu xuẩn. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Hắn thầm nhủ. Đạo của hắn là bảo vệ những người hắn yêu thương, và để làm được điều đó, hắn phải diệt trừ cái ác. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng.

Linh khí Nguyên Anh trong cơ thể Lâm Phong vận chuyển liên tục, không chút ngưng trệ. Hắn cảm thấy mình như một dòng sông cuồn cuộn, không ngừng tuôn chảy, mà không cần phải lo lắng về việc cạn kiệt. Sức mạnh này không chỉ là một sự gia tăng về lượng, mà còn là một sự thăng hoa về chất. Hắn có thể cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất trong không gian, từng luồng linh khí trôi nổi, từng ý niệm của kẻ thù. Mọi thứ trở nên rõ ràng và dễ dàng đến khó tin.

Chẳng mấy chốc, tiếng la hét và những tiếng nổ đã hoàn toàn im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng chim kêu đơn độc trong màn sương mờ. Cả khu vực chiến trường chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có những vết tích đổ nát và mùi máu tanh nồng nặc là minh chứng cho một trận tàn sát vừa diễn ra. Ma giáo đã bị tiêu diệt hoàn toàn, không một ai sống sót.

Lâm Phong thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng tím đen dần tắt lịm, trả lại vẻ cổ kính, u trầm cho thanh kiếm. Uy áp Nguyên Anh từ người chàng cũng dần thu lại, nhưng khí thế uy nghiêm vẫn còn đó, như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển. Hắn quay lại nhìn Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, ánh mắt không còn lạnh lẽo mà thay vào đó là sự ấm áp quen thuộc, pha chút mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện.

"Mọi người không sao chứ?" Lâm Phong mỉm cười nhẹ, giọng nói trầm ấm, dịu dàng hơn rất nhiều so với lúc trước. Hắn đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Thôn Thiên Thử đang dụi vào chân chàng, cảm nhận sự trung thành tuyệt đối từ linh thú nhỏ bé này.

Tuyết Dao khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong. "Chúng ta không sao, nhưng Phong ca... sức mạnh của huynh..." Nàng ngừng lại, không biết phải diễn tả thế nào. Sự thăng cấp của Lâm Phong đã vượt quá mọi sự tưởng tượng của nàng, nó mạnh mẽ đến mức nàng cảm thấy mình trở nên nhỏ bé và yếu ớt. Nhưng trong lòng nàng, không có sự ghen tị, chỉ có niềm tự hào và tình yêu thương vô bờ bến. Nàng biết, chàng đã phải trải qua những gì để có được sức mạnh này.

Mộc Ly lập tức chạy đến, kéo lấy tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch. "Lâm Phong thật là siêu cấp lợi hại! Cứ như Thần Tiên giáng trần vậy!" Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo, tràn đầy năng lượng. Đối với nàng, Lâm Phong không chỉ là một đồng đội, mà còn là một người anh hùng, một huyền thoại sống. Nàng không hiểu sâu sắc về các cấp độ tu luyện, nhưng nàng biết Lâm Phong đã trở nên mạnh hơn rất nhiều, đủ để bảo vệ mọi người.

Tần Nguyệt bước đến gần, vẻ mặt phúc hậu của nàng vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ phức tạp. "Lâm công tử, lần này đa tạ ngài. Ngài đã cứu chúng ta khỏi kiếp nạn." Nàng nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự kính trọng chân thành. Nàng lấy ra vài viên đan dược phục hồi từ túi trữ vật, đưa cho Mộc Ly và tự mình dùng một viên. Nàng cũng không quên kiểm tra tình trạng của Thôn Thiên Thử, nhưng con chuột nhỏ có vẻ không cần thuốc. "Sức mạnh của ngài đã vượt xa Kim Đan kỳ. Đây là Nguyên Anh chân nhân... Ngài đã đi được một bước đường mà vô số tu sĩ chỉ dám mơ ước."

Lâm Phong khẽ thở dài, hắn nhìn những người đồng đội thân thiết của mình. "Chúng ta là đồng đội, không cần khách sáo." Hắn đáp, rồi nhìn vào lòng bàn tay mình, cảm nhận linh lực Nguyên Anh cuồn cuộn chảy, tràn đầy sức sống. "Sức mạnh này... ta cũng cần thời gian để làm quen. Có lẽ ta đã hấp thụ quá nhiều linh khí cổ xưa từ Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển trong lúc nguy nan." Hắn nói, giọng điệu có chút trầm tư. Hắn biết, sức mạnh này là một món quà, nhưng cũng là một trách nhiệm nặng nề. Hắn cần phải hiểu rõ nó, làm chủ nó, chứ không phải để nó kiểm soát mình.

Bầu không khí căng thẳng của trận chiến đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và ấm áp của tình đồng đội. Mây mù bên ngoài cũng dần tan đi, để lộ những tia nắng yếu ớt của mặt trời xuyên qua, chiếu rọi lên những tàn tích đổ nát của Cổ Di Tích. Tuyết Dao đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt nàng không rời, nàng hiểu rằng từ giờ trở đi, chàng sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những trách nhiệm nặng nề hơn. Nhưng nàng tin, với ý chí kiên định và tấm lòng nhân ái của chàng, Lâm Phong sẽ vượt qua tất cả.

"Cổ Di Tích này..." Tần Nguyệt nhìn quanh, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc. "Sau trận chiến này, nó dường như đã biến đổi rất nhiều. Các vết nứt không gian đã ổn định hơn, nhưng một số khu vực lại bị sụp đổ, để lộ những kiến trúc cổ xưa mà trước đây chúng ta chưa từng thấy." Nàng chỉ tay về phía trung tâm di tích, nơi có một hố sâu khổng lồ vừa được tạo ra sau trận chiến. "Có lẽ, bí mật thực sự của nơi này nằm sâu bên dưới."

Lâm Phong gật đầu. Hắn cũng cảm nhận được sự thay đổi của di tích. Một luồng năng lượng đặc biệt, rất quen thuộc, dường như đang dẫn dắt hắn. Đó là một cảm giác liên kết vô hình, một lời mời gọi từ chính trái tim của Cổ Di Tích. Hắn biết, đây không chỉ là một di tích đơn thuần, mà nó còn chứa đựng những bí mật quan trọng, có thể liên quan đến cả thân thế của hắn và sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. "Chúng ta hãy vào trong xem sao." Hắn nói, ánh mắt kiên định, tràn đầy sự tò mò và quyết tâm.

Thôn Thiên Thử chiêm chiếp kêu vài tiếng, nhảy tót lên vai Lâm Phong, đôi mắt tinh ranh của nó đảo quanh như thể đã ngửi thấy mùi bảo bối nào đó. Mộc Ly thì hớn hở theo sau, nàng không ngừng hỏi han về những gì có thể tìm thấy bên trong. Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng không chần chừ, họ tin tưởng vào quyết định của Lâm Phong. Cả nhóm cùng nhau tiến vào khu vực trung tâm của Cổ Di Tích, nơi vừa trải qua một trận chiến long trời lở đất.

Những gì hiện ra trước mắt họ khiến ai nấy đều phải kinh ngạc. Khu vực trung tâm, nơi trước đây là một quảng trường rộng lớn với những công trình kiến trúc tinh xảo, giờ đây đã biến thành một đống đổ nát khổng lồ. Tuy nhiên, giữa sự hoang tàn đó, một khung cảnh mới lạ đã hiện ra. Những dòng suối nhỏ trong vắt từ đâu chảy ra, len lỏi qua các khe đá đổ nát, tạo nên tiếng nước chảy róc rách êm tai. Mùi đất mới lạ, pha lẫn mùi linh khí cổ xưa nồng đậm, lan tỏa khắp không gian. Các vết nứt không gian, dù vẫn còn rải rác nhưng đã ổn định hơn nhiều, không còn đe dọa sụp đổ bất cứ lúc nào như trước.

Và quan trọng hơn cả, bên dưới lớp đất đá vừa sụp đổ, những kiến trúc cổ xưa hơn, chưa từng lộ diện, nay đã hiện ra một cách rõ ràng. Đó là những bức tường được chạm khắc phù văn cổ kính, những cột đá khổng lồ với những hoa văn kỳ dị, và những bậc thang dẫn sâu xuống lòng đất. Bầu không khí ở đây trở nên huyền bí, đầy thách thức và cơ hội. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, như thể đang nuôi dưỡng một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, tinh khiết đang thôi thúc hắn. Hắn đi thẳng đến trung tâm của khu vực đổ nát, nơi một phù điêu cổ lớn, được chạm khắc tinh xảo bằng một loại đá không rõ nguồn gốc, đang lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua mây mù. Phù điêu này không có vẻ gì là đã tồn tại 5000 năm, nó vẫn sáng bóng và tinh xảo như mới, dường như được bảo vệ bởi một loại năng lượng đặc biệt.

"Đây là phù văn cổ xưa, có lẽ liên quan đến sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước..." Tần Nguyệt lên tiếng, đôi mắt nàng chăm chú nhìn vào phù điêu. Nàng là một luyện đan sư, nhưng cũng có kiến thức uyên bác về các cổ ngữ và trận pháp. "Ta từng đọc trong một cuốn sách cổ, những phù văn này là biểu tượng của một nền văn minh đã bị hủy diệt trong Đại Địa Phân Liệt, chúng có khả năng điều khiển các loại năng lượng không gian và thời gian."

Lâm Phong không trả lời ngay. Hắn đặt tay lên phù điêu cổ, một cảm giác mát lạnh nhưng cũng tràn đầy năng lượng lập tức truyền vào cơ thể hắn. Hắn cảm thấy phù điêu này như một phần mở rộng của chính mình, nó đang chờ đợi hắn. "Dù là gì, ta sẽ kiểm soát nơi này." Hắn nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Nó sẽ là căn cứ của chúng ta, và là chìa khóa để khám phá những bí mật còn lại."

Tuyết Dao tiến đến gần, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, tràn đầy sự tin tưởng. "Huynh cần sự giúp đỡ gì?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Nàng muốn là hậu phương vững chắc cho chàng, cùng chàng đối mặt với mọi thử thách.

"Nơi này có bảo bối gì không?" Mộc Ly lại không kìm được sự tò mò, nàng lập tức chạy đến bên cạnh phù điêu, đôi mắt to tròn quét khắp nơi, hy vọng tìm thấy những linh vật quý hiếm mà Thôn Thiên Thử có thể ăn.

Lâm Phong khẽ mỉm cười, hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những người đồng đội của mình. Hắn nhắm mắt lại, truyền linh lực Nguyên Anh mạnh mẽ vào phù điêu. Cửu Thiên Huyền Kiếm trên tay chàng khẽ rung động bần bật, phát ra ánh sáng tím đen chói lòa, như một con rồng đang thức tỉnh. Huyễn Mặc Quyển cũng tự động bay ra từ sau lưng chàng, tỏa ra hắc quang u ám, rồi hòa vào phù điêu, như thể nó đang nhận ra một chủ nhân mới. Thần Khí Chi Tâm trong cơ thể Lâm Phong cũng đập mạnh hơn, liên tục truyền năng lượng vào phù điêu.

Một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và tinh khiết, bùng nổ từ phù điêu. Toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không rung chuyển nhẹ, một luồng ánh sáng chói lòa màu vàng kim và tím đen đan xen vào nhau, bùng lên từ trung tâm, sau đó lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của di tích. Các bức tường đá cổ kính lập tức phát sáng, những phù văn cổ xưa trên đó như sống dậy, nhảy múa trong không khí.

Một cảm giác lạ lùng ập đến Lâm Phong. Hắn cảm thấy mình đã trở thành một phần của Cổ Di Tích, và Cổ Di Tích cũng đã trở thành một phần của hắn. Hắn có thể cảm nhận được từng viên đá, từng ngọn cây, từng luồng linh khí trôi chảy trong di tích. Các vết nứt không gian, vốn là mối lo ngại lớn nhất, giờ đây dần được chữa lành, khép lại một cách thần kỳ. Toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, như một pháo đài bất khả xâm phạm.

Lâm Phong mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn đã hoàn toàn kiểm soát Cổ Di Tích Huyền Không. Vô số thông tin, vô số kiến thức cổ xưa của nền văn minh đã bị hủy diệt 5000 năm trước, lập tức tràn vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ với di tích này, như thể hắn chính là trái tim, là linh hồn của nó.

"Ta đã thành công." Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một uy lực không thể nghi ngờ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cổ Di Tích Huyền Không này không chỉ là một kho báu, mà còn là một thư viện khổng lồ, chứa đựng vô vàn bí mật về Đại Địa Phân Liệt, về những nền văn minh cổ xưa, và có lẽ cả về thân thế bí ẩn của hắn. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Phong. Con đường tu tiên của hắn, con đường Huyễn Mặc, sẽ không còn đơn độc nữa.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đều ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt. Toàn bộ di tích như sống lại, phát ra một luồng năng lượng thần bí. Họ biết, Lâm Phong không chỉ đột phá Nguyên Anh, mà còn trở thành chủ nhân của Cổ Di Tích Huyền Không. Đây không chỉ là một chiến thắng, mà là một bước ngoặt vĩ đại trong hành trình tu tiên của chàng.

Sự kiện Lâm Phong đột phá Nguyên Anh, tiêu diệt Ma giáo, và kiểm soát Cổ Di Tích Huyền Không, chắc chắn sẽ không thể giữ kín được lâu. Tin tức sẽ lan truyền như cháy rừng, thu hút sự chú ý của Ma Tôn Huyết Ảnh và các thế lực lớn khác trong Hạ Giới. Nhưng giờ đây, với Cổ Di Tích trong tay, Lâm Phong đã có một căn cứ vững chắc, một nguồn tài nguyên khổng lồ, và một vị thế hoàn toàn khác. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Lâm Phong tin rằng, với sức mạnh mới và những người đồng đội thân thiết, hắn sẽ có thể đối mặt với mọi phong ba bão táp, vén màn mọi bí ẩn. Một huyền thoại mới đã thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ