Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một uy lực không thể nghi ngờ. Hắn đã hoàn toàn kiểm soát Cổ Di Tích Huyền Không, và vô số thông tin, vô số kiến thức cổ xưa của nền văn minh đã bị hủy diệt 5000 năm trước, lập tức tràn vào tâm trí hắn. Một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ với di tích này, như thể hắn chính là trái tim, là linh hồn của nó. "Ta đã thành công." Hắn nói, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cổ Di Tích Huyền Không này không chỉ là một kho báu, mà còn là một thư viện khổng lồ, chứa đựng vô vàn bí mật về Đại Địa Phân Liệt, về những nền văn minh cổ xưa, và có lẽ cả về thân thế bí ẩn của hắn. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, cảm thấy con đường tu tiên của hắn, con đường Huyễn Mặc, sẽ không còn đơn độc nữa.
Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đều ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt. Toàn bộ di tích như sống lại, phát ra một luồng năng lượng thần bí. Họ biết, Lâm Phong không chỉ đột phá Nguyên Anh, mà còn trở thành chủ nhân của Cổ Di Tích Huyền Không. Đây không chỉ là một chiến thắng, mà là một bước ngoặt vĩ đại trong hành trình tu tiên của chàng. Tin tức về sự kiện này chắc chắn sẽ lan truyền như cháy rừng, thu hút sự chú ý của Ma Tôn Huyết Ảnh và các thế lực lớn khác trong Hạ Giới. Nhưng giờ đây, với Cổ Di Tích trong tay, Lâm Phong đã có một căn cứ vững chắc, một nguồn tài nguyên khổng lồ, và một vị thế hoàn toàn khác. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Lâm Phong tin rằng, với sức mạnh mới và những người đồng đội thân thiết, hắn sẽ có thể đối mặt với mọi phong ba bão táp, vén màn mọi bí ẩn. Một huyền thoại mới đã thực sự bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mỏng như lụa là phủ khắp Cổ Di Tích Huyền Không, khiến những tòa tháp đá trắng ngà, đình đài chạm khắc tinh xảo và những cây cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ ẩn hiện mờ ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Những bức tường đá cổ kính đã phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ cổ xưa, như những người khổng lồ trầm mặc canh giữ bí mật ngàn năm. Trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách núi cao, và tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ đổ xuống những hồ nước trong vắt. Đôi khi, còn có một âm thanh "ù ù" yếu ớt, như tiếng của một trận pháp nào đó vẫn đang vận hành một cách chậm rãi, thoi thóp. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt, mùi mây mù và mùi thảo dược tự nhiên hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí huyền bí, tĩnh lặng, mang đậm dấu ấn của thời gian. Linh khí nơi đây cực kỳ tinh thuần, dày đặc đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm từ các trận pháp cổ xưa đã ngủ yên hàng ngàn năm.
Nhóm Lâm Phong tập trung tại khu vực trung tâm của Cổ Di Tích, nơi trận chiến khốc liệt đêm qua đã để lại một vết sẹo lớn. Một phần kiến trúc đã sụp đổ, để lộ ra những kẽ hở và lối đi mới sâu thẳm vào lòng đất. Lâm Phong đứng giữa, dáng người cao ráo, cân đối, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ hào hứng và tò mò. Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Với Nguyên Anh lực mạnh mẽ vừa đột phá, hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự biến động của linh khí và những tần số năng lượng cổ xưa ẩn sâu bên dưới những tàn tích này. Cảm giác di tích như một phần mở rộng của chính mình vẫn còn rất rõ ràng.
"Nơi này... có vẻ như chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Phía dưới còn ẩn chứa nhiều hơn thế." Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm ấm, ánh mắt quét qua những tảng đá đổ nát, như đang nhìn xuyên qua chúng để thấy những gì bên trong. Hắn nhắm mắt lại, Nguyên Anh lực vô hình lan tỏa, như những xúc tu thăm dò, quét khắp khu vực sụp đổ. Hắn cảm nhận được một mạng lưới phức tạp của các đường hầm và không gian rộng lớn bên dưới, một mạng lưới mà Ma giáo hiển nhiên chưa từng chạm tới. Huyễn Mặc Quyển, vẫn đeo bên hông chàng, khẽ rung động bần bật, tỏa ra một luồng hắc quang u ám nhưng không hề đáng sợ, như một người bạn cũ đang chỉ dẫn. Nó kéo nhẹ Lâm Phong đến một vị trí cụ thể, một bức tường đá lớn phủ đầy rêu phong, dường như không có gì đặc biệt.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, đôi mắt phượng uyên bác của nàng chăm chú nhìn vào những phù văn cổ xưa khắc trên những tảng đá vỡ. Nàng khoác trên mình bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc. "Những phù văn này... có vẻ cổ xưa hơn cả những gì chúng ta từng thấy. Có lẽ chúng đã tồn tại từ thời Đại Địa Phân Liệt." Giọng nói của nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự kinh ngạc không che giấu. Nàng là người uyên bác nhất trong nhóm về các loại trận pháp và phù văn, vậy mà những ký tự này lại hoàn toàn xa lạ với nàng. "Chúng không giống bất kỳ hệ thống phù văn nào được ghi chép lại sau Đại Địa Phân Liệt. Có thể chúng là một loại ngôn ngữ năng lượng của nền văn minh cổ đại."
Mộc Ly, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, thường ánh lên vẻ tò mò, ranh mãnh. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lá cây, chất liệu nhẹ nhàng, thuận tiện cho việc di chuyển. Nàng đang cúi xuống ngửi một tảng đá phủ đầy rêu. "Có mùi gì đó rất lạ, như là... mùi của thời gian vậy!" Nàng thốt lên, đôi mắt sáng rỡ. "Nó vừa cổ kính, vừa mang một chút hương vị của đất, của nước, nhưng cũng có một thứ gì đó rất... đặc biệt, rất khó tả." Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, chui ra khỏi túi Lâm Phong, kêu chiêm chiếp, rồi bất ngờ nhảy phóc lên bức tường đá mà Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn, dùng mũi nhỏ xíu của nó hít ngửi, rồi lại kêu to hơn, như muốn xác nhận điều gì đó. Nó thậm chí còn dùng móng vuốt cào nhẹ vào lớp rêu phong, chỉ về một điểm cụ thể.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, đứng cạnh Lâm Phong. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh dài mượt mà. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. "Ngươi cảm nhận được gì, Lâm Phong?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng là người luôn đặt Lâm Phong lên hàng đầu, sẵn sàng hỗ trợ chàng bất cứ lúc nào.
Lâm Phong mở mắt ra, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của hắn. "Thôn Thiên Thử quả nhiên không hổ danh là chuột tìm bảo, giác quan của nó nhạy bén hơn ta tưởng." Hắn khẽ vuốt ve đầu Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ kêu chiêm chiếp tỏ vẻ đắc ý. "Nơi này... có một lối đi bí mật. Một lối đi mà năng lượng của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm đang phản ứng rất mạnh." Cửu Thiên Huyền Kiếm, vẫn nằm trong tay hắn, khẽ rung lên bần bật, phát ra ánh sáng tím đen mờ ảo, như một con rồng đang thức tỉnh, cảm nhận được một thứ gì đó quen thuộc. "Có lẽ, chúng ta đang đứng trước cánh cửa dẫn vào trái tim thực sự của Cổ Di Tích này."
Hắn đưa Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, mũi kiếm nhắm thẳng vào bức tường đá mà Thôn Thiên Thử đã chỉ. "Tần Nguyệt, Mộc Ly, Tuyết Dao, cẩn thận. Bên trong có thể ẩn chứa những nguy hiểm mà chúng ta chưa từng biết." Hắn dặn dò, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Nhưng ta có cảm giác... đây sẽ là một cuộc phiêu lưu đáng giá, và có lẽ, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho rất nhiều bí ẩn." Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định. Với sức mạnh Nguyên Anh, hắn cảm thấy mình có đủ khả năng để đối mặt với mọi thử thách. Hắn hít một hơi thật sâu, tích tụ Nguyên Anh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một luồng kiếm khí tím đen mãnh liệt bùng nổ, không phải để phá hủy, mà là để mở ra. Kiếm khí như một con dao sắc bén, lướt nhẹ qua bức tường đá cổ kính. Không có tiếng nổ lớn, không có bụi bay mù mịt. Bức tường đá khổng lồ, cứng rắn như kim cương, từ từ nứt ra, rồi hé lộ một khe hở. Một luồng không khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm và sự tĩnh mịch của ngàn năm, thổi ra từ bên trong. Bóng tối sâu thẳm ẩn hiện phía sau khe hở, như một vực thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi "thời gian" mà Mộc Ly cảm nhận được dường như càng trở nên đậm đặc hơn, khiến cả nhóm cảm thấy một sự choáng ngợp kỳ lạ. Lâm Phong là người đầu tiên bước vào, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung, Cửu Thiên Huyền Kiếm tỏa sáng, chiếu rọi bước chân hắn.
***
Lâm Phong đi đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng tím nhạt, xua đi bóng tối sâu thẳm của hành lang ngầm. Không khí ở đây đặc quánh của sự cổ kính, mùi đá cũ, mùi đất ẩm và rêu phong quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác tĩnh mịch, bí ẩn, như thể thời gian đã ngừng trôi hàng ngàn năm. Những giọt nước ngầm nhỏ giọt đều đặn từ trần đá, tạo nên âm thanh "tích tắc" vang vọng trong không gian rộng lớn, phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức khó tin, nhưng lại mang một sự nặng nề, u uẩn, như chứa đựng vô vàn câu chuyện chưa được kể.
Hành lang rộng lớn, được đẽo gọt thẳng tắp vào lòng đất, hai bên vách đá khắc họa vô số phù văn và hình vẽ cổ xưa mà Tần Nguyệt cũng chưa từng thấy bao giờ. Những hình vẽ này không phải là tranh tượng thông thường, mà dường như được tạo ra từ một loại vật liệu đặc biệt, phát ra ánh sáng mờ ảo, như những vì sao lấp lánh trong đêm tối. Chúng miêu tả một nền văn minh rực rỡ, những con người có hình dáng thanh tú, mặc áo choàng lụa bay phấp phới, có thể điều khiển sức mạnh của không gian và thời gian. Họ cưỡi những con chim khổng lồ với đôi cánh lấp lánh như cầu vồng, bay lượn trên những thành phố trôi nổi trên bầu trời. Những hình ảnh về pháp bảo và công pháp tu luyện cũng được khắc họa, phức tạp và tinh vi đến mức khiến Tần Nguyệt phải kinh ngạc. Tuy nhiên, sau đó, những hình vẽ dần chuyển sang cảnh hỗn loạn: những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, các thành phố trôi nổi rơi xuống, và những con người hùng mạnh ấy dần chìm vào tuyệt vọng, tan rã. Một nỗi buồn man mác, bi tráng toát ra từ những bức họa, khiến người xem cảm thấy nặng trĩu.
"Hành lang này... không hề có dấu vết của Ma giáo. Có vẻ như họ chưa từng đặt chân tới đây." Lâm Phong khẽ nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm nho nhỏ. Điều đó có nghĩa là những bí mật ở đây vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị bàn tay tà ác của Ma giáo vấy bẩn. Nguyên Anh lực của hắn bao phủ toàn thân, không ngừng thăm dò mọi ngóc ngách, cảnh giác mọi động tĩnh. Đôi mắt hắn quét qua từng bức phù điêu, cố gắng giải mã những thông điệp ẩn chứa bên trong. Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ len lỏi trong tâm trí hắn, như thể hắn đã từng nhìn thấy những ký hiệu này ở đâu đó, nhưng lại không thể nhớ ra.
Tần Nguyệt tiến đến gần một bức tường, ngón tay thanh tú của nàng lướ nhẹ qua những phù văn phức tạp. "Những phù văn này... nó không thuộc bất kỳ hệ thống nào ta biết." Giọng nàng trầm ấm, đầy vẻ suy tư. "Nhưng có một số đường nét gợi nhớ đến những ghi chép về Pháp tắc Không Gian cổ xưa mà ta từng đọc trong thư tịch cổ. Tuy nhiên, những ký hiệu này lại tinh vi hơn gấp bội, dường như chúng có thể điều khiển không gian một cách trực tiếp, không cần mượn lực từ thiên địa." Nàng lắc đầu khẽ, vẻ mặt kinh ngạc. "Nền văn minh này... e rằng đã đạt đến một cảnh giới mà chúng ta hiện tại khó lòng tưởng tượng nổi."
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, chạy nhảy khắp nơi, không ngừng thốt lên những tiếng "ồ" "à" đầy kinh ngạc. "Nhìn kìa! Những người này có vẻ rất mạnh, họ cưỡi những con chim khổng lồ và điều khiển cả ánh sáng!" Nàng chỉ vào một bức tranh miêu tả một chiến binh đang vung tay, triệu hồi một tia sét khổng lồ xé toạc bầu trời. "Ước gì ta cũng có thể cưỡi một con chim lớn như thế! Mà này Lâm Phong, linh vật của họ trông không giống Thôn Thiên Thử của ngươi chút nào." Nàng quay sang nhìn Thôn Thiên Thử đang cuộn mình trong túi Lâm Phong, con chuột nhỏ chớp chớp mắt, dường như cũng đang cố gắng hiểu những bức hình cổ xưa này. Mộc Ly hiếu kỳ chạm tay vào các phù văn, cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa, ấm áp nhưng cũng đầy uy lực truyền qua đầu ngón tay nàng. "Năng lượng này thật là kỳ diệu!"
Tuyết Dao lặng lẽ quan sát, vẻ mặt nàng trầm tư. "Nền văn minh này... cuối cùng đã đi về đâu?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu kín. Nàng nhìn vào những hình ảnh hỗn loạn, những thành phố sụp đổ, cảm thấy một sự bi ai cho một nền văn minh rực rỡ nhưng cuối cùng lại không tránh khỏi số phận hủy diệt. Nàng đứng phía sau Lâm Phong, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua bóng tối, đảm bảo không có bất kỳ mối nguy hiểm nào ẩn nấp. Sự hiện diện của nàng là một chỗ dựa vững chắc cho Lâm Phong, một sự yên bình giữa không gian cổ kính đầy bí ẩn.
"Đại Địa Phân Liệt." Lâm Phong khẽ thì thầm, ánh mắt dừng lại ở bức hình cuối cùng, nơi một vết nứt khổng lồ xé toạc cả bầu trời và mặt đất, nuốt chửng mọi thứ vào bóng tối hư vô. "Những gì chúng ta thấy ở đây... có lẽ chính là ký ức về sự kiện 5000 năm trước. Nền văn minh này đã chứng kiến, và có lẽ, đã trở thành nạn nhân của nó." Một cảm giác nặng nề đè nén lên ngực hắn. Nếu một nền văn minh hùng mạnh đến thế cũng không thể chống lại được thảm họa, vậy thì sức mạnh của Đại Địa Phân Liệt thực sự đáng sợ đến mức nào?
Hắn tiếp tục đi sâu hơn, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Huyễn Mặc Quyển trên tay khẽ rung lên liên tục, dường như đang dẫn đường cho hắn. Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng phát ra một tần số năng lượng kỳ lạ, tương tác với các phù văn trên vách đá. Các phù văn đôi khi phát sáng mạnh hơn khi Lâm Phong đi ngang qua, như thể chúng đang phản ứng với sự hiện diện của hắn, hay đúng hơn là với sức mạnh trong cơ thể hắn. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Phong: liệu có phải Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển cũng có nguồn gốc từ nền văn minh cổ xưa này? Hoặc ít nhất, chúng có mối liên hệ sâu sắc với nó?
"Lâm Phong, ta cảm thấy một luồng năng lượng rất mạnh từ phía trước!" Thôn Thiên Thử bỗng nhiên kêu chiêm chiếp, nhảy ra khỏi túi hắn, chạy nhanh về phía trước. Con chuột nhỏ này, dù ham ăn và đôi khi lười biếng, nhưng giác quan của nó đối với năng lượng lạ và bảo vật lại cực kỳ nhạy bén. Nó chính là một chiếc la bàn sống đáng tin cậy.
"Đừng đi xa quá, Thôn Thiên Thử!" Lâm Phong vội vàng gọi, nhưng con chuột đã biến mất vào bóng tối phía trước. Hắn tăng tốc bước chân, cả nhóm cũng vội vàng theo sau. Càng đi sâu, không gian càng trở nên rộng lớn hơn, không khí càng thêm đặc quánh, và luồng linh khí càng trở nên tinh thuần, nhưng cũng nặng nề hơn. Lâm Phong cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ phía trước, một lực hút không phải của nguy hiểm, mà là của một thứ gì đó vô cùng quan trọng, một thứ mà hắn dường như đã chờ đợi từ rất lâu. Hắn có cảm giác như mình đang bước vào một giấc mơ, một giấc mơ về quá khứ xa xăm, nơi những bí mật về thân thế và nguồn gốc sức mạnh của hắn đang dần được vén màn. Con đường tu tiên của hắn, con đường Huyễn Mặc, dường như đang được dẫn dắt bởi một bàn tay vô hình, trở về với nguồn cội của chính nó.
***
Hành lang tối tăm cuối cùng cũng dẫn đến một đại sảnh rộng lớn, hùng vĩ đến choáng ngợp. Không gian ở đây cao vút, được bao quanh bởi vô số trụ đá khổng lồ, mỗi trụ đều khắc đầy những phù văn cổ xưa phát ra ánh sáng vàng kim và tím đen mờ ảo, huyền ảo. Âm thanh "ù ù" nhỏ, đều đặn, phát ra từ trung tâm đại sảnh, như tiếng máy móc cổ xưa đang vận hành không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng trầm hùng của thời gian. Tiếng vọng của bước chân nhỏ bé của họ bị nuốt chửng trong không gian rộng lớn, chỉ còn lại tiếng "ù ù" và tiếng nước ngầm nhỏ giọt từ những khe đá trên cao. Mùi kim loại cổ, mùi năng lượng tinh khiết, mùi đá lạnh và mùi "thời gian" đậm đặc hơn bao giờ hết, tạo nên một bầu không khí uy nghiêm, tràn ngập sự kỳ diệu và bí ẩn.
Chính giữa đại sảnh là một đài đá khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo đến từng chi tiết, như một tác phẩm nghệ thuật của một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao. Trên đỉnh đài đá, có một khe cắm hình dạng kỳ lạ, giống như một cái hốc được tạo ra để chứa một vật phẩm duy nhất, đặc biệt. Lâm Phong cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ khe cắm này, một lực hút không thể cưỡng lại, như thể nó đang gọi tên hắn. Đồng thời, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng cũng rung lên bần bật, phát ra ánh sáng tím nhạt chói lòa, mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một đứa trẻ nhận ra mẹ mình sau ngàn năm xa cách. Huyễn Mặc Quyển cũng tự động bay ra khỏi tay hắn, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra hắc quang u ám, xoay tròn quanh khe cắm, như đang kiểm tra, dò xét.
"Đây là... trung tâm của di tích sao? Nơi này chứa đựng một năng lượng cực kỳ khổng lồ!" Lâm Phong thì thầm, đôi mắt đen láy mở to, phản chiếu ánh sáng từ các phù văn cổ xưa. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng nguyên thủy, thuần khiết, mạnh mẽ đến mức có thể xé rách không gian, ẩn chứa sâu bên trong đài đá này. Nguyên Anh trong cơ thể hắn cũng rung động liên hồi, như đang cộng hưởng với nguồn năng lượng cổ xưa ấy. Một cảm giác phấn khích xen lẫn lo lắng dâng trào trong lòng hắn.
Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt nàng lộ rõ sự kinh ngạc. "Cái khe cắm này... nó dường như đang chờ đợi một thứ gì đó. Một loại chìa khóa chăng?" Nàng cố gắng giải mã những phù văn xung quanh khe cắm, nhưng chúng quá phức tạp, quá cổ xưa, đến nỗi ngay cả kiến thức uyên bác của nàng cũng không thể hiểu hết. "Ta chưa từng thấy một kiến trúc hay một cơ chế nào tinh vi đến thế này. Nền văn minh này quả thực đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết của chúng ta."
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn lấp lánh, chỉ vào Cửu Thiên Huyền Kiếm đang phát sáng trong tay Lâm Phong. "Lâm Phong, kiếm của ngươi đang phát sáng kìa! Nó muốn gì đó? Nó muốn được đặt vào cái khe đó sao?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, đầy vẻ hiếu kỳ. Thôn Thiên Thử, đã chạy đến trước đó, đang kêu chiêm chiếp bên cạnh khe cắm, dùng mũi nhỏ xíu của nó chạm vào, rồi lại quay sang nhìn Lâm Phong, như muốn giục hắn hành động.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục, vẫn đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng đầy lo lắng. "Hãy cẩn thận, Lâm Phong. Chúng ta không biết nó sẽ dẫn đến điều gì." Nàng khẽ nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một chút ấm áp và an ủi. Nàng luôn là người tỉnh táo nhất, luôn lo lắng cho sự an toàn của chàng.
Lâm Phong nhìn vào khe cắm, rồi nhìn sang Cửu Thiên Huyền Kiếm đang rung động mãnh liệt trong tay. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc không thể giải thích. Đây không phải là hành động bốc đồng, mà là một sự mách bảo từ sâu thẳm linh hồn, một sự kết nối định mệnh. Hắn hít một hơi thật sâu, gật đầu với Tuyết Dao, trấn an nàng bằng một nụ cười nhẹ. "Ta hiểu. Nhưng ta nghĩ, đây là thứ mà ta phải làm."
Hắn đưa Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, mũi kiếm nhắm thẳng vào khe cắm. Khi hắn đặt Cửu Thiên Huyền Kiếm vào, một cảm giác mát lạnh nhưng cũng tràn đầy năng lượng lập tức truyền vào cơ thể hắn, giống như khi hắn lần đầu tiên chạm vào phù điêu điều khiển di tích. Nhưng lần này, cảm giác đó mạnh mẽ hơn gấp vạn lần, như hàng ngàn tia điện nhỏ đang chạy khắp cơ thể, đánh thức từng tế bào.
Ngay lập tức, toàn bộ đại sảnh bừng sáng chói lòa. Các phù văn trên trụ đá khổng lồ luân chuyển điên cuồng, phát ra ánh sáng vàng kim và tím đen đan xen, như một dải ngân hà thu nhỏ. Huyễn Mặc Quyển, đang lơ lửng giữa không trung, lao thẳng vào khe cắm, hòa vào cùng Cửu Thiên Huyền Kiếm. Thần Khí Chi Tâm trong cơ thể Lâm Phong đập mạnh như trống trận, liên tục truyền năng lượng vào đài đá.
Một hình ảnh ba chiều khổng lồ, chân thực đến mức đáng sợ, hiện lên giữa sảnh. Đó là cảnh tượng Đại Địa Phân Liệt kinh hoàng, được tái hiện lại một cách sống động. Bầu trời xé toạc, đại địa nứt vỡ, những mảnh lục địa khổng lồ trôi dạt trong hư không. Tiếng gào thét của sinh linh, tiếng rạn nứt của không gian, tất cả đều hiện rõ trong hình ảnh, dù không có âm thanh nhưng vẫn khiến người xem cảm thấy rùng mình. Và rồi, một sinh vật khổng lồ, to lớn đến mức khó tin, với những xúc tu vươn dài như muốn ôm trọn cả thế giới, xuất hiện. Nó không phải là yêu ma hay thần thú mà họ từng biết, mà là một thực thể hoàn toàn khác, mang một vẻ ngoài cổ xưa và thần bí. Nó đang cố gắng níu giữ các mảnh lục địa đang tan rã, nhưng dường như sức mạnh của nó cũng không đủ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của hình ảnh, khi mọi thứ đang dần chìm vào bóng tối hư vô, một bóng người nhỏ bé xuất hiện. Khuôn mặt của người đó mờ ảo, nhưng lại có nét tương đồng kỳ lạ với Lâm Phong, đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm và khí chất phóng khoáng. Người đó đang cầm trên tay một cuộn sách màu đen tuyền – không gì khác chính là Huyễn Mặc Quyển!
Hình ảnh đột ngột biến mất, để lại một sự im lặng nặng nề trong đại sảnh. Lâm Phong đứng đó, toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cú sốc quá lớn. Hắn cảm thấy một sự liên kết không thể chối cãi với bóng người mờ ảo đó, một sự kết nối đã vượt qua hàng ngàn năm. Những bí ẩn về thân thế hắn, về nguồn gốc Huyễn Mặc Quyển, về Cửu Thiên Huyền Kiếm, và cả sự kiện Đại Địa Phân Liệt, dường như đang dần được hé mở.
Tần Nguyệt, Mộc Ly, và Tuyết Dao đều nín thở, đôi mắt mở to nhìn Lâm Phong. Họ biết rằng, những gì họ vừa chứng kiến không chỉ là một sự tái hiện lịch sử, mà còn là một lời giải đáp, và cũng là một câu hỏi lớn hơn dành cho Lâm Phong.
"Ta... ta là ai?" Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn cảm thấy mình không còn là Lâm Phong của ngày hôm qua nữa. Sức mạnh Nguyên Anh mới, sự kiểm soát Cổ Di Tích, và giờ là hình ảnh về tổ tiên bí ẩn cùng Huyễn Mặc Quyển – tất cả đang vẽ nên một bức tranh lớn hơn, một sứ mệnh vĩ đại hơn mà hắn chưa từng hay biết. Huyễn Mặc Chi Đạo, con đường tu tiên của hắn, có vẻ như đã được định sẵn từ hàng ngàn năm trước, và hắn chính là người được chọn để tiếp nối huyền thoại này. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có một manh mối, một sợi dây kết nối với quá khứ, và một ý chí kiên định hơn bao giờ hết để khám phá sự thật.