Trong đại sảnh cổ xưa, ánh sáng vàng kim và tím đen dần lụi tàn, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm. Những phù văn trên trụ đá khổng lồ giờ đây chỉ còn lập lòe yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một nền văn minh đã ngủ vùi vạn năm. Lâm Phong đứng đó, toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cú sốc quá lớn, một sự thấu hiểu đột ngột nhưng vẫn còn mơ hồ. Hình ảnh về Đại Địa Phân Liệt, về bóng người nhỏ bé mang khí chất tương đồng với hắn, và đặc biệt là cuộn Huyễn Mặc Quyển đen tuyền trong tay người đó, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí chàng, như một thước phim quay chậm của định mệnh.
Chàng cảm thấy một sự liên kết không thể chối cãi với bóng người mờ ảo đó, một sợi dây vô hình đã kết nối chàng với quá khứ xa xăm. Những bí ẩn về thân thế hắn, về nguồn gốc Huyễn Mặc Quyển, về Cửu Thiên Huyền Kiếm, và cả sự kiện Đại Địa Phân Liệt, dường như đang dần được hé mở, nhưng đồng thời cũng tạo ra vô vàn câu hỏi mới. Một cảm giác vừa hoang mang, vừa kích thích, vừa có chút bất an dâng lên trong lòng chàng. Hắn không còn là Lâm Phong của ngày hôm qua nữa, kẻ phiêu bạt chỉ vì những kỳ ngộ và mong muốn mạnh lên. Giờ đây, một sứ mệnh vĩ đại hơn, một gánh nặng của quá khứ, dường như đang đè nặng lên đôi vai chàng.
"Ta... ta là ai?" Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi hình ảnh vừa biến mất, như thể muốn xuyên thấu tấm màn thời gian để tìm kiếm câu trả lời. Sức mạnh Nguyên Anh mới, sự kiểm soát Cổ Di Tích, và giờ là hình ảnh về tổ tiên bí ẩn cùng Huyễn Mặc Quyển – tất cả đang vẽ nên một bức tranh lớn hơn, một sứ mệnh vĩ đại hơn mà hắn chưa từng hay biết. Huyễn Mặc Chi Đạo, con đường tu tiên của hắn, có vẻ như đã được định sẵn từ hàng ngàn năm trước, và hắn chính là người được chọn để tiếp nối huyền thoại này. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có một manh mối, một sợi dây kết nối với quá khứ, và một ý chí kiên định hơn bao giờ hết để khám phá sự thật.
Tần Nguyệt, Mộc Ly, và Tuyết Dao đều nín thở, đôi mắt mở to nhìn Lâm Phong. Họ biết rằng, những gì họ vừa chứng kiến không chỉ là một sự tái hiện lịch sử, mà còn là một lời giải đáp, và cũng là một câu hỏi lớn hơn dành cho Lâm Phong.
"Lâm Phong, huynh không sao chứ?" Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng đầy lo lắng, nhẹ nhàng tiến đến bên chàng. Nàng khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, truyền cho chàng một chút ấm áp và an ủi. Nàng luôn là người tỉnh táo nhất, luôn lo lắng cho sự an toàn của chàng, và giờ đây, cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ đang lan tỏa quanh Lâm Phong.
Mộc Ly thì không giữ được bình tĩnh, nàng tinh nghịch chạy lại, ánh mắt to tròn đầy tò mò quét một lượt khắp đại sảnh và rồi dừng lại trên khuôn mặt Lâm Phong. "Lâm Phong đại ca, huynh vừa thấy gì vậy? Người đó trông giống huynh quá chừng! Có phải tổ tiên của huynh không? Vậy Huyễn Mặc Quyển là của gia tộc huynh à?" Hàng loạt câu hỏi líu lo tuôn ra, xua đi phần nào không khí căng thẳng.
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, ánh mắt trầm ngâm quét qua những phù văn cổ xưa trên trụ đá và trên tấm bia đá gần đó. Nàng chậm rãi tiến lại gần hơn, vẻ mặt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Thông điệp đó... không thể nào chỉ là ngẫu nhiên." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng khiến Mộc Ly thoáng im lặng. "Nó không chỉ là một lời giải thích lịch sử, mà còn là một gợi mở về một điều gì đó... lớn hơn rất nhiều."
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, từ nãy giờ vẫn rúc trong tay áo Lâm Phong, giờ đây bắt đầu kêu chiêm chiếp đầy bất an, như cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng chủ nhân. Nó liếc nhìn tấm bia đá, rồi lại nhìn Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cảm giác mát lạnh và tràn đầy năng lượng từ Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn lan tỏa khắp cơ thể chàng. Hắn đưa mắt nhìn quanh đại sảnh, nơi những tòa tháp đá trắng ngà vươn cao, những đình đài chạm khắc tinh xảo ẩn hiện trong sương mù, những cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ. Linh khí ở đây vẫn cực kỳ tinh thuần, nhưng giờ đây, một cảm giác huyền bí và cổ xưa hơn bao giờ hết đang bao trùm lấy không gian. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng, tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ, tất cả đều hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của thời gian.
"Ta cũng không biết nữa, Mộc Ly. Nhưng chắc chắn, mọi thứ đều có liên quan." Lâm Phong đáp, giọng nói đã lấy lại được vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự phức tạp của nội tâm. Hắn chậm rãi rút Cửu Thiên Huyền Kiếm khỏi khe cắm trên đài đá. Một cảm giác trống rỗng thoáng qua, nhưng ngay sau đó, một luồng ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển – vốn đã trở về lơ lửng bên cạnh chàng – bao phủ lấy thân kiếm, như một sự khẳng định về mối liên kết không thể tách rời.
Với một sự thôi thúc không thể giải thích, một sự mách bảo từ sâu thẳm linh hồn, Lâm Phong bước về phía tấm bia đá cổ xưa mà Tần Nguyệt đang quan sát. Bề mặt tấm bia phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhưng những phù văn cổ xưa, hình ảnh về vũ trụ, các chòm sao, và những sinh linh kỳ dị vẫn hiện rõ mồn một. Một mùi đá cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm ướt của mây mù, và cả mùi thảo dược tự nhiên thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch, vừa sống động.
"Tấm bia này..." Tần Nguyệt đưa tay lướt nhẹ trên bề mặt lồi lõm của tấm bia, "có vẻ là chìa khóa cho một cấm chế khác. Năng lượng của nó quá cổ xưa, đến mức ta cũng khó lòng phân tích được hoàn toàn. Nhưng có lẽ, nó liên quan đến những gì chúng ta vừa thấy."
"Ngươi nghĩ nó có thể tiếp tục hé lộ bí mật về Đại Địa Phân Liệt và về... người đó không?" Lâm Phong hỏi, ánh mắt đầy kiên định. Hắn không còn do dự nữa. Sự thật, dù có đáng sợ đến mấy, hắn cũng phải đối mặt.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng lộ rõ vẻ lo lắng. "Lâm Phong, huynh cẩn thận. Nơi đây ẩn chứa quá nhiều điều không thể lý giải. Sau những gì chúng ta vừa chứng kiến, ta e rằng không gian này còn nhiều cạm bẫy."
Lâm Phong gật đầu, trấn an nàng bằng một nụ cười nhẹ, nhưng không hề che giấu sự quyết tâm trong ánh mắt. "Ta hiểu. Nhưng ta nghĩ, đây là thứ mà ta phải làm." Hắn biết rõ sự nguy hiểm, nhưng một sức mạnh vô hình đang kéo chàng về phía trước, một tiếng gọi từ quá khứ, một sứ mệnh tiềm ẩn mà chàng cảm nhận được sâu sắc trong huyết quản. Hắn không thể lùi bước.
Hắn đưa tay chạm vào tấm bia đá. Lập tức, một cảm giác lạnh lẽo nhưng cũng tràn đầy năng lượng truyền vào đầu ngón tay chàng, sau đó lan tỏa khắp cơ thể. Các phù văn trên tấm bia bỗng chốc bừng sáng, không phải ánh sáng vàng kim hay tím đen như trước, mà là một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, như những ngọn lửa ma trơi nhảy múa trên bề mặt đá. Ánh sáng đó nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ thân thể Lâm Phong, như một kén tằm rực rỡ.
Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, mạnh mẽ đến mức khiến cả đại sảnh rung chuyển. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm minh vang vọng, như đang cố gắng chống lại một sức mạnh vô hình nào đó. Huyễn Mặc Quyển, lơ lửng bên cạnh chàng, cũng phát ra ánh sáng mãnh liệt, những hoa văn cổ xưa trên đó xoay chuyển điên cuồng, cố gắng trấn áp luồng năng lượng đang tuôn trào từ tấm bia. Nhưng tất cả dường như đều vô ích.
Luồng sáng xanh lam bùng lên chói lòa, nuốt chửng Lâm Phong. Chỉ trong một khoảnh khắc, chàng biến mất, như thể chưa từng tồn tại, để lại ba nữ nhân và Thôn Thiên Thử đứng sững sờ trong đại sảnh, nơi chỉ còn lại tiếng gió rít gào và sự im lặng đến đáng sợ. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng của Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. Cấm chế đã được kích hoạt, và Lâm Phong đã bị kéo vào một không gian mà họ không hề biết.
***
Lâm Phong cảm thấy mình lạc vào một thế giới quay cuồng. Một lực hút kinh hoàng kéo chàng xuống, xuyên qua một đường hầm vô tận của ánh sáng và bóng tối. Đầu óc chàng ong lên, cơ thể như bị xé toạc thành từng mảnh, rồi lại được hàn gắn lại trong một khoảnh khắc chớp nhoáng. Khi mọi thứ ổn định trở lại, chàng thấy mình đứng trên một chiến trường hoang tàn, đầy rẫy khói lửa và mùi máu tanh nồng.
Tiếng gào thét của sinh linh, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng khóc than ai oán xé nát thinh không. Dưới chân chàng là những xác chết không toàn thây, máu tươi nhuộm đỏ đất cát. Lâm Phong nhận ra đây là cảnh tượng quen thuộc, một ký ức đau thương đã bị chôn vùi sâu thẳm trong tâm trí chàng – trận chiến tàn sát gia tộc Lâm gia!
"Cha! Mẹ! Không!" Lâm Phong gào lên, cố gắng chạy về phía những hình bóng quen thuộc đang ngã xuống trong vũng máu. Chàng muốn cứu họ, muốn ngăn chặn thảm kịch, nhưng cơ thể chàng như bị xiềng xích, không thể nhúc nhích. Chàng thấy mình chỉ là một đứa trẻ yếu ớt, bất lực đứng nhìn những kẻ thù hùng mạnh cười man rợ, đạp đổ mọi thứ chàng yêu quý.
Hình ảnh chợt thay đổi. Mùi khói bếp thoang thoảng, một ngôi nhà nhỏ ấm cúng hiện ra. Lam Yên, nàng Lam Yên xinh đẹp, đang nở nụ cười rạng rỡ, pha trà cho chàng. "Phong ca ca, huynh về rồi!" Giọng nói trong trẻo của nàng như một liều thuốc an thần, xoa dịu trái tim chàng. Nhưng ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ vụt qua, Lam Yên ngã xuống, máu tươi loang lổ trên bộ y phục trắng muốt. "Phong ca ca... đừng buồn..." Nàng đưa tay lên, cố gắng chạm vào mặt chàng, nhưng rồi bất lực buông thõng.
"Không! Lam Yên! Không!" Lâm Phong quỳ xuống, ôm lấy thân thể lạnh ngắt của nàng, nước mắt tuôn rơi lã chã. Nỗi đau mất đi người thân yêu, sự bất lực trong quá khứ một lần nữa hiện về, sắc nét như thể mới diễn ra ngày hôm qua.
"Ngươi mãi mãi chỉ là phế vật! Không xứng có được tất cả!" Một giọng nói đầy khinh bỉ vang lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo. Dương Thiên Minh, với vẻ mặt ngạo mạn và khinh thường, hiện ra trước mắt chàng. Hắn cười nhạo, vung kiếm chém tới. Lâm Phong cố gắng chống trả, nhưng Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng trở nên nặng trịch, không một chút uy lực. Chàng cảm thấy mình trở lại là cái tên phế vật không thể tu luyện ở Lâm gia, yếu ớt và vô dụng.
Những ảo ảnh không ngừng biến đổi, liên tục tấn công vào những điểm yếu nhất trong tâm trí Lâm Phong. Nỗi sợ hãi về việc mất đi Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt hiện rõ mồn một. Chàng thấy Tuyết Dao bị xiềng xích, đôi mắt băng giá của nàng giờ đây tràn ngập tuyệt vọng. Mộc Ly ngây thơ, tinh nghịch bị kéo lê trên đất, nước mắt giàn giụa. Tần Nguyệt, trí tuệ và bình tĩnh, giờ đây cũng gục ngã, ánh mắt u buồn nhìn chàng.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể bảo vệ được ai? Tất cả những người ngươi yêu quý sẽ chết dưới tay ta!" Giọng nói khàn đặc, đầy tà khí của Ma Tôn Huyết Ảnh vang vọng khắp không gian ảo ảnh. Hắn hiện ra, thân hình khổng lồ, khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu lại ánh lên sự tàn nhẫn và khoái trá. Hắn vươn những xúc tu đen kịt, nuốt chửng những người phụ nữ quan trọng nhất đời Lâm Phong.
"Không! Dừng lại! Đồ khốn!" Lâm Phong gào thét, vùng vẫy trong vòng xoáy của tuyệt vọng và hối hận. Tâm trí chàng bị kéo vào một vòng xoáy không lối thoát, những mảnh ký ức đau buồn, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất cứ thế hiện lên, bóp nghẹt ý chí chàng. Huyễn Mặc Quyển, lơ lửng bên cạnh chàng, cố gắng xoay tròn, phát ra luồng sáng trấn áp tâm ma nhưng dường như cũng bị áp đảo bởi sự hỗn loạn trong tâm trí chủ nhân. Khí tức của Huyễn Mặc Quyển trở nên yếu ớt, mờ nhạt, như sắp bị nuốt chửng bởi bóng tối của ảo ảnh.
Những âm thanh ghê rợn, những hình ảnh tàn khốc, những lời nói độc địa cứ thế vây lấy chàng. Lâm Phong cảm thấy mình đang chìm dần xuống một vực sâu không đáy, nơi không có ánh sáng, không có hy vọng, chỉ có sự bất lực và nỗi tuyệt vọng vĩnh cửu. Mùi máu tanh nồng, mùi khói lửa, mùi tử khí cứ thế xộc vào mũi chàng, khiến chàng cảm thấy buồn nôn. Cơ thể chàng run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm, đôi mắt đỏ ngầu vì căm phẫn và đau khổ. Chàng không thể thở được, lồng ngực như bị đè nén bởi một ngọn núi khổng lồ. Tâm ma đang chiếm lấy chàng, biến chàng thành một con rối của những ký ức và nỗi sợ hãi. "Đừng... đừng biến ta thành phế vật nữa..." Lâm Phong thều thào, ý thức dần trở nên mờ mịt, như một ngọn nến sắp tắt trong cơn bão.
***
Bên ngoài ảo ảnh, trong đại sảnh cổ xưa của Cổ Di Tích Huyền Không, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt chứng kiến một cảnh tượng đầy kinh hoàng. Lâm Phong đứng bất động trước tấm bia đá, đôi mắt nhắm nghiền, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả bộ trường bào. Một màn hào quang xanh lam mờ ảo bao quanh chàng, biến đổi liên tục với những hình ảnh chớp nhoáng của chiến trường, máu và nước mắt, những gương mặt quen thuộc thoáng hiện rồi vụt tắt. Một luồng khí tức u ám, nặng nề tỏa ra từ màn hào quang, khiến không khí trong đại sảnh trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
"Lâm Phong! Huynh đang ở đâu? Mau tỉnh lại!" Tuyết Dao gào lên, vẻ đẹp thoát tục của nàng giờ đây bị bao phủ bởi sự lo lắng tột độ. Nàng đưa tay ra, cố gắng chạm vào màn hào quang, nhưng ngay lập tức bị một luồng sức mạnh vô hình đẩy lùi. Một cảm giác tê tái truyền đến, khiến nàng lùi lại vài bước. Nàng thử dùng Băng Chi Pháp Tắc, một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy uy lực lao tới màn hào quang, nhưng nó chỉ khẽ rung lên rồi phản chấn lại một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, khiến Tuyết Dao phải lùi xa, khóe môi thoáng hiện một vệt máu. "Cấm chế này... nó quá mạnh!"
Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt trầm ngâm, ánh mắt dò xét. Nàng lấy ra một số linh phù cổ xưa, màu sắc đã phai mờ theo thời gian nhưng vẫn tỏa ra khí tức mạnh mẽ, cố gắng phân tích cấu trúc cấm chế. "Đây là cấm chế 'Tâm Ma Huyễn Cảnh'!" Nàng thốt lên, giọng nói đầy nghiêm trọng. "Nó sẽ khuếch đại nỗi sợ hãi và ký ức đau buồn nhất của kẻ bị mắc kẹt, tạo ra ảo ảnh chân thực đến mức có thể nuốt chửng ý chí của người đó!"
Mộc Ly, khuôn mặt nhỏ nhắn giờ đây tái mét vì sợ hãi, lo lắng đi đi lại lại như con thoi. Nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh đầy nước. "Tâm Ma Huyễn Cảnh? Vậy Lâm Phong đại ca... Lâm Phong đại ca sẽ không sao chứ? Chúng ta phải làm gì? Có cách nào phá giải không?" Giọng nói trong trẻo của nàng run rẩy, đầy bất lực.
Thôn Thiên Thử, từ nãy giờ vẫn cố gắng nhảy nhót xung quanh Lâm Phong, kêu chiêm chiếp thảm thiết. Đôi mắt to tròn long lanh của nó đỏ hoe. Nó cố gắng dùng hàm răng nhỏ bé cắn xé màn hào quang, nhưng mỗi lần chạm vào, một tia điện nhỏ lại bắn ra, khiến nó phải rụt lại, kêu rên. Nó gầm gừ, đôi khi biến thành hình dạng khổng lồ hơn, cố gắng dùng móng vuốt cào xé, nhưng màn hào quang vẫn vững chắc như thép, không hề suy suyển. Mùi kim loại từ kiếm khí của Tuyết Dao và mùi thảo dược tự nhiên từ linh phù của Tần Nguyệt hòa quyện với mùi ẩm ướt của rêu phong trong không khí, tạo nên một sự hỗn loạn đến khó chịu.
Tần Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt đầy khó khăn. "Cấm chế này quá cổ xưa và tinh vi. Nó không phải là một pháp trận thông thường mà chúng ta có thể phá giải từ bên ngoài. Sức mạnh của nó đến từ chính nội tâm của người bị mắc kẹt. Phải đợi hắn tự mình vượt qua... hoặc hắn sẽ vĩnh viễn lạc lối trong đó!"
Lời nói của Tần Nguyệt như một tiếng sét đánh ngang tai Tuyết Dao và Mộc Ly. Cả hai đều chìm vào im lặng, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn Lâm Phong. Họ có thể cảm nhận được nỗi đau khổ và sự giằng xé trong nội tâm chàng qua màn hào quang mờ ảo. Hình ảnh Lâm Phong gào thét, quằn quại trong ảo ảnh, đôi khi lại cười điên dại, rồi lại rơi vào trạng thái tuyệt vọng, khiến tim họ như thắt lại. Họ đứng đó, bất lực, chỉ có thể cầu nguyện cho chàng.
Tuyết Dao nghiến răng, vẻ mặt kiên quyết. "Không! Ta không thể đứng nhìn hắn như vậy! Nhất định phải có cách!" Nàng lại cố gắng vận dụng Băng Chi Pháp Tắc, lần này là một chiêu thức mạnh hơn, nhưng kết quả vẫn như cũ, nàng bị phản chấn, máu tươi trào ra khóe môi. Nàng không cam lòng, ánh mắt ánh lên sự tức giận và bất lực.
"Tuyết Dao tỷ tỷ, đừng cố nữa! Tỷ sẽ bị thương mất!" Mộc Ly lo lắng kéo tay Tuyết Dao lại.
Tần Nguyệt thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong. "Cấm chế này được gọi là Tâm Ma Huyễn Cảnh, nhưng cũng có thể là một loại khảo nghiệm tâm cảnh cực kỳ khắc nghiệt của nền văn minh cổ xưa. Nếu Lâm Phong có thể vượt qua, đạo tâm của hắn sẽ kiên cố hơn rất nhiều, nhưng nếu không..." Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý. Cả không gian chìm vào sự chờ đợi và lo lắng.
***
Trong không gian ảo ảnh, Lâm Phong cảm thấy mình đang chìm dần xuống vực sâu của tuyệt vọng. Những tiếng gào thét của tâm ma vang vọng bên tai, kéo chàng xuống. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên trong tâm trí chàng.
"Ta sẽ không gục ngã!" Một giọng nói vang vọng trong đầu chàng, không phải là tiếng của ai khác, mà là chính giọng nói của chàng, mạnh mẽ và kiên định. "Ta còn những người phải bảo vệ! Ta còn bí mật phải khám phá! Ta là Lâm Phong, người tu luyện Huyễn Mặc Chi Đạo! Ta không thể gục ngã ở đây!"
Ý chí sống sót, ý chí bảo vệ những người thân yêu, và khao khát khám phá sự thật bỗng bùng cháy mạnh mẽ, như một ngọn lửa nhỏ trong đêm đen. Lâm Phong nhớ về lời dặn của Hoàng Lão Quái, về mục tiêu của mình khi bước chân vào con đường tu tiên. Hắn không thể để những ảo ảnh này nuốt chửng mình. Nhân Đạo Hữu Tình, Thiên Đạo Vô Tình! Hắn phải sống, phải mạnh mẽ để bảo vệ cái hữu tình đó!
Trong ý thức hải của chàng, Huyễn Mặc Quyển, vốn đang yếu ớt, chợt bừng sáng rực rỡ. Những hoa văn cổ xưa trên cuộn sách hiện rõ, như những dòng sông ánh sáng cuộn chảy, bắt đầu hấp thụ những năng lượng tiêu cực xung quanh, thanh lọc tâm trí chàng. Từng chút một, bóng tối của ảo ảnh bị đẩy lùi, thay thế bằng luồng sáng dịu nhẹ của Huyễn Mặc Quyển.
Cùng lúc đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong cũng phát ra tiếng kiếm minh vang dội, không còn yếu ớt vô lực mà tràn đầy uy thế, chém tan những ảo ảnh yếu ớt đang vây quanh. "Vô Địch Kiếm Ý!" Lâm Phong gầm lên, vận chuyển Nguyên Anh lực, sức mạnh của Nguyên Anh kỳ bùng nổ, quét sạch những tàn dư của tâm ma. Khí tức Nguyên Anh hùng hậu, mạnh mẽ, tràn đầy sinh lực, đẩy lùi cảm giác buồn nôn và mệt mỏi. Mùi máu tanh nồng dần tan biến, thay vào đó là mùi linh khí thuần khiết.
Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo ý chí kiên định, cắt đứt các sợi dây ràng buộc của ảo ảnh. Những gương mặt đau khổ của cha mẹ, Lam Yên, những lời khinh bỉ của Dương Thiên Minh, những lời đe dọa của Ma Tôn Huyết Ảnh, tất cả đều tan biến như sương khói dưới lưỡi kiếm của chàng. Nỗi sợ hãi mất đi Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt cũng dần phai nhạt, thay vào đó là hình ảnh kiên cường của họ, tin tưởng vào chàng.
Không gian ảo ảnh dần trở nên sắc nét hơn, không còn hỗn loạn như trước. Khi Lâm Phong hoàn toàn thanh lọc được tâm trí, một ảo ảnh mới, rõ ràng và chân thực hơn cả, hiện ra. Đó là một đứa trẻ sơ sinh, được bao bọc trong một thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, không phải là ánh sáng chói chang mà là một vầng hào quang dịu nhẹ, như được tạo nên từ ngàn vạn linh khí tinh thuần. Xung quanh đứa bé là những phù văn cổ xưa đang biến mất vào hư không, như thể chúng vừa hoàn thành sứ mệnh của mình.
Và sau đó, cảnh tượng lại thay đổi. Một tòa tháp cao vút, không phải là những tháp đá trắng ngà trong Cổ Di Tích, mà là một công trình kiến trúc hoàn toàn khác biệt, cổ kính và hùng vĩ hơn nhiều. Tòa tháp ẩn hiện trong sương mù, đỉnh tháp xuyên thẳng lên mây xanh, phát ra một luồng ánh sáng kỳ dị, như một ngọn hải đăng trong biển cả hư vô. Lâm Phong cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ tòa tháp này, một cảm giác mãnh liệt hơn bất kỳ điều gì chàng từng trải qua. Đó không chỉ là một địa điểm, mà là một lời hứa, một bí mật đang chờ được khám phá, một phần của bản thân chàng.
Lâm Phong tập trung ý chí vào hình ảnh tòa tháp, cố gắng nắm bắt manh mối. Chàng biết rằng, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, chàng không còn sợ hãi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn chính là người được chọn, người sẽ tiếp nối huyền thoại này. Bí mật về thân thế của chàng, về Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, về sự kiện Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước, tất cả đều đang hội tụ về một điểm, về chính chàng. Lâm Phong đã vượt qua Tâm Ma Huyễn Cảnh, và chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi ở phía trước.