Mật thất cổ kính chìm trong một thứ ánh sáng huyền ảo, mờ ảo như mơ, được dệt nên từ vô số đốm sáng li ti màu lam nhạt vừa tan biến của Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà như những vì tinh tú nhỏ bé, từ từ hòa nhập vào cơ thể Lâm Phong, từ trán, qua ngực, rồi lan tỏa khắp tứ chi. Cùng lúc đó, một phần nhỏ của những đốm sáng ấy cũng dung nhập vào Huyễn Mặc Quyển, khiến Quyển càng thêm rực rỡ, như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô tận.
Lâm Phong đứng đó, sừng sững như một pho tượng cổ, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vẫn rung động khẽ khàng, như cảm nhận được sự chuyển hóa đang diễn ra trong chủ nhân. Hắn nhắm nghiền đôi mắt đen láy, cố gắng tiếp nhận và điều hòa luồng năng lượng huyết mạch cuồn cuộn đang trào dâng trong cơ thể mình. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là vô số ký ức, tri thức, và ý chí còn sót lại của vị tiên nhân, giờ đây đang truyền thừa trọn vẹn vào chàng. Trong tâm trí Lâm Phong, những hình ảnh về “Sự Mục Nát Nguyên Thủy” càng trở nên rõ ràng hơn, những ký ức rời rạc về cuộc chiến giữa gia tộc chàng – những "Thủ Hộ Giả Vũ Trụ" – và thế lực tà ác cổ xưa cứ thế hiện lên, như một lời cảnh báo, một lời nhắc nhở về sứ mệnh nặng nề đang chờ đợi. Hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một hạt cát nhỏ trong đại dương tà ác ấy, và cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, một cuộc chiến vĩ đại mà gia tộc chàng đã thất bại ngàn năm trước. Gánh nặng này, không phải là thứ có thể dễ dàng buông bỏ. Nó là một lời thề, một di nguyện, một vận mệnh đã được định sẵn từ buổi hồng hoang.
Không khí trong mật thất trở nên đặc quánh, tràn ngập một thứ linh khí tinh thuần đến mức gần như hóa lỏng, thấm đẫm từng thớ thịt, từng kinh mạch của Lâm Phong. Bên ngoài bức tường đá cổ, tiếng gió rít qua khe đá cổ nghe rõ hơn, xen lẫn tiếng chim lạ kêu vang vọng từ xa, tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo. Mùi đá cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm ướt của mây mù, mùi thảo dược tự nhiên thoang thoảng vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, tất cả đều hòa trộn với một cảm giác trang nghiêm, thiêng liêng đến lạ.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá, lúc này lại hiện lên vẻ xúc động hiếm thấy. Nàng khẽ bước tới gần Lâm Phong, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng giờ đây ánh lên sự lo lắng và tin tưởng tuyệt đối. Nàng đưa tay khẽ đặt lên vai chàng, hơi ấm từ bàn tay nàng như muốn xoa dịu dòng năng lượng cuộn trào bên trong Lâm Phong. "Lâm Phong, chàng không sao chứ? Sức mạnh mới có ổn định không?" Giọng nói của nàng vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc, một sự kiên định không gì sánh bằng. Nàng hiểu gánh nặng mà chàng đang gánh vác, và nàng muốn chàng biết, chàng không hề đơn độc.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn còn long lanh nước, nhanh chóng lau đi những giọt lệ vừa trào ra, nắm chặt tay Tuyết Dao. Nàng nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng đầy lo lắng. "Có chúng ta ở đây, huynh đừng lo một mình!" Giọng nói líu lo thường ngày của nàng giờ đây pha chút run rẩy, nhưng ý chí kiên định lại bừng sáng trong đôi mắt. Nàng là người hoạt bát nhất, nhưng cũng là người cảm nhận rõ nhất sự cô đơn và gánh nặng trên vai Lâm Phong.
Tần Nguyệt, đôi mắt phượng dịu dàng, khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp, trấn an. Nàng không vội vã lại gần, mà đứng xa hơn một chút, quan sát Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng, tỏa sáng rực rỡ. Nàng là người hiểu biết nhất về tu luyện và các loại bí thuật, nàng biết rằng quá trình dung hợp huyết mạch thượng cổ không phải là chuyện ngày một ngày hai. "Huyết mạch của chàng vừa thức tỉnh, cần thời gian để dung hợp hoàn toàn. Đừng quá vội vã." Lời nói của nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự từng trải và trí tuệ, như muốn nhắc nhở Lâm Phong rằng mọi sự đều cần có quá trình, và sự nôn nóng có thể dẫn đến hậu quả khó lường. Nàng quan sát kỹ lưỡng từng biến chuyển trên khuôn mặt Lâm Phong, từng dao động của linh khí xung quanh chàng, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên trên vai Lâm Phong, bỗng nhiên giật mình. Toàn thân lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi tai nhỏ nhắn vểnh cao, đôi mắt to tròn long lanh chuyển động nhanh chóng, quét một lượt khắp mật thất rồi dừng lại, nhìn chằm chằm ra phía cửa. Một tiếng "chiêm chiếp" khẽ khàng, nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ không thể nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự cảnh báo rõ ràng. Nó dụi đầu vào cổ Lâm Phong, không phải để làm nũng, mà như một lời nhắc nhở, một dấu hiệu của sự nguy hiểm đang đến gần. Cơ thể nhỏ bé của nó run rẩy nhẹ, như cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác đang từ từ bao phủ lấy Cổ Di Tích.
Lâm Phong vẫn nhắm mắt, nhưng đôi lông mày hắn khẽ nhíu lại. Hắn cảm nhận được sự bất an từ Thôn Thiên Thử, và đồng thời, một luồng khí tức lạnh lẽo, tanh tưởi bắt đầu len lỏi vào mật thất, xuyên qua lớp trận pháp cổ xưa đã phần nào suy yếu. Linh khí trong mật thất, vốn tinh thuần nay lại pha lẫn một chút tạp khí, một mùi lưu huỳnh thoang thoảng, giống như mùi của địa ngục. "Mọi người... cẩn thận," Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, như đang phải gắng sức điều hòa luồng năng lượng khổng lồ trong cơ thể. Hắn biết, khoảnh khắc bình yên này đã kết thúc. Những thử thách mới, những kẻ địch mới, đã đến. Tiếng gió rít qua các khe đá cổ bên ngoài mật thất bỗng trở nên mạnh hơn, dồn dập hơn, như tiếng gào thét của một con quái vật vô hình, báo hiệu cơn bão sắp ập đến.
***
Tiếng gió rít qua các khe đá cổ bên ngoài mật thất giờ đây không còn là tiếng gió đơn thuần nữa, mà đã hòa lẫn với những âm thanh hỗn tạp, đầy hung hãn. "Rầm rầm!" Tiếng va chạm mạnh mẽ của thứ gì đó bị phá vỡ, tiếng la hét yếu ớt rồi tắt hẳn, xen lẫn những tiếng cười man rợ, the thé vang vọng từ sâu trong hành lang đá. Bầu không khí trong mật thất, vốn đã căng thẳng, giờ đây như bị bóp nghẹt bởi một luồng ma khí nồng nặc, đặc quánh, mang theo mùi lưu huỳnh khó chịu và cả mùi tanh tưởi của máu tươi. Nét mặt của Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đều trở nên nghiêm trọng.
Mộc Ly là người đầu tiên không kìm được, nàng kêu lên, giọng đầy lo lắng, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự quyết đoán của một chiến binh: "Có kẻ đột nhập! Ma khí! Rất nhiều! Trận pháp bên ngoài bị phá rồi!" Nàng nắm chặt vũ khí của mình, một cặp dao găm sắc bén, toàn thân căng cứng, sẵn sàng ứng chiến. Mùi ma khí nồng nặc đến mức nàng có thể cảm nhận rõ ràng, như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực. Tiếng chân dồn dập, tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung ầm ầm từ bên ngoài ngày càng gần, như những hồi trống trận thúc giục tử vong.
Tần Nguyệt khẽ cau mày, đôi mắt phượng dịu dàng giờ đây sắc bén như dao. Nàng nhìn về hướng phát ra tiếng động, khuôn mặt trầm tư. "Chúng đến nhanh vậy sao? Trận pháp phòng ngự bên ngoài đã bị phá hủy hoàn toàn. Mục tiêu của chúng rất rõ ràng." Giọng nói của nàng trầm ấm, nhưng đầy vẻ lo lắng. Nàng biết rõ sự kiên cố của trận pháp cổ xưa này, việc nó bị phá hủy nhanh chóng như vậy chứng tỏ thực lực của kẻ địch không hề tầm thường. Mục tiêu của chúng, không nghi ngờ gì nữa, chính là những bí mật và bảo vật ẩn chứa trong Cổ Di Tích, đặc biệt là Huyễn Mặc Quyển và Lâm Phong. Nàng nhanh chóng kiểm tra các loại Đan Phù trong tay áo, sẵn sàng cho một trận chiến khốc liệt.
Lâm Phong, lúc này đã mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, nhưng cũng rực lên một ngọn lửa kiên định. Khuôn mặt thanh tú của chàng nghiêm nghị hơn bao giờ hết, không còn vẻ hài hước, tinh quái thường ngày. Hắn cảm nhận rõ rệt từng luồng ma khí đang tràn vào, cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không. Bức tường đá cổ kính bắt đầu rung chuyển nhẹ, những hạt bụi nhỏ li ti rơi lả tả từ trần nhà xuống. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong là một dòng nhiệt huyết đang cháy bỏng. Sức mạnh huyết mạch Thượng Cổ vẫn đang cuồn cuộn trong cơ thể, chưa hoàn toàn được kiểm soát, nhưng nó đã mang đến cho chàng một cảm giác mạnh mẽ chưa từng có.
"Không thể để chúng tiếp cận sâu hơn. Mọi người cẩn thận!" Lâm Phong ra lệnh, giọng nói trầm vang, đầy uy lực. "Huyễn Mặc Quyển, ẩn mình!" Hắn khẽ niệm chú, Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên thu liễm toàn bộ ánh sáng, hóa thành một đạo quang mang mờ ảo, nhỏ lại rồi dung nhập vào cơ thể Lâm Phong, biến mất không dấu vết. Đây là một trong những khả năng mới mà chàng vừa mới cảm nhận được khi huyết mạch thức tỉnh, cho phép chàng giấu đi bảo vật trấn tộc một cách hoàn hảo.
Ngay khi Lâm Phong vừa dứt lời, một nhóm Ma Môn Đệ Tử đã xông thẳng vào hành lang dẫn đến mật thất. Chúng mặc trang phục đen hoặc đỏ sẫm, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt đỏ ngầu, tham lam và cuồng tín, thân thể bao phủ bởi ma khí nồng nặc. Chúng không nói một lời, chỉ gầm gừ những âm thanh quái dị, lao thẳng vào nhóm Lâm Phong như những con dã thú khát máu.
"Đến đây thì đừng hòng!" Lâm Phong gầm lên một tiếng, không còn chút do dự. Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng tím đen bùng lên mạnh mẽ, mang theo một luồng uy áp đáng sợ, đánh thẳng vào đám Ma Môn Đệ Tử đang xông tới. Một luồng kiếm khí sắc bén như cắt xuyên không gian, xé toạc màn ma khí, khiến những tên Ma Môn Đệ Tử đi đầu phải khựng lại, hoảng sợ.
Tuyết Dao không nói một lời, thân ảnh nàng lướt đi như một làn tuyết trắng. Nàng triệu hồi Băng Kiếm, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, sắc bén như sương tuyết mùa đông. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng cả không gian, khiến ma khí cũng phải ngưng trệ. Nàng yểm hộ phía bên trái Lâm Phong, ngăn chặn những tên Ma Môn Đệ Tử định vòng qua.
Mộc Ly hóa thành bán yêu, thân thể nàng trở nên nhanh nhẹn và linh hoạt hơn bao giờ hết. Móng vuốt sắc nhọn từ đôi tay nàng vươn ra, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Nàng vung lên những nhát chém xé gió, kết hợp với các loại độc tố từ thảo dược mà nàng đã chuẩn bị, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc phía bên phải. "Lâm Phong huynh, để ta!" Nàng kêu lên, giọng nói đầy hăng hái, một chút liều lĩnh nhưng trung thành.
Tần Nguyệt thì bình tĩnh hơn nhiều. Nàng nhanh chóng lùi lại một chút, giơ tay niệm chú. Những lá Đan Phù trong tay nàng bay ra, hóa thành từng luồng linh quang, bố trí thành một trận pháp nhỏ ngay trước cửa mật thất, giam giữ và làm chậm bước tiến của đám Ma Môn Đệ Tử. Nàng cũng không quên ném ra những loại đan dược bổ sung linh lực cho Lâm Phong và đồng đội, đồng thời tung ra những lá bùa chú mang theo hỏa diễm hoặc lôi điện, đánh tan ma khí. "Cẩn thận! Độc khí của chúng rất mạnh!" Nàng cảnh báo, đôi mắt phượng luôn dõi theo mọi biến động trên chiến trường.
Thôn Thiên Thử, lúc này đã không còn là con chuột nhỏ bé đáng yêu nữa. Nó gầm gừ một tiếng, thân thể phình to, biến thành một con cự thử khổng lồ, lông trắng muốt như tuyết nhưng đôi mắt lại đỏ rực, hung dữ. Nó lao vào đám Ma Môn Đệ Tử, những chiếc răng nanh sắc nhọn và bộ móng vuốt cứng cáp của nó càn quét, đẩy lùi chúng một cách mạnh mẽ. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu ngày nào giờ biến thành tiếng gầm gừ vang dội, uy hiếp cả hành lang.
Cuộc chiến bùng nổ, khói lửa và ma khí bao trùm lấy hành lang cổ kính. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung ầm ầm, tiếng la hét cuồng loạn của Ma Môn Đệ Tử xen lẫn tiếng gầm gừ hung tợn của Thôn Thiên Thử, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.
***
Không khí trong hành lang Cổ Di Tích trở nên ngột ngạt đến khó thở, đầy rẫy sát khí và mùi máu tanh thoang thoảng, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc từ ma khí. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung ầm ầm, tiếng la hét của Ma Môn Đệ Tử xen lẫn tiếng gầm gừ uy hiếp của Thôn Thiên Thử và tiếng kiếm khí vút qua tai, tạo nên một bản hợp xướng hỗn loạn, xé toạc sự tĩnh lặng ngàn năm của nơi đây. Ánh sáng từ pháp thuật và ma khí rực rỡ xé tan bóng tối, chiếu rọi lên những vết nứt ngày càng nhiều trên bức tường đá cổ. Cả Cổ Di Tích Huyền Không đang rung chuyển dữ dội, như một con quái vật cổ xưa bị đánh thức.
Lâm Phong dẫn đầu trận tuyến, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không ngừng vung lên, tạo ra những luồng kiếm khí tím đen kinh người. Sức mạnh huyết mạch Thượng Cổ vừa được thức tỉnh tuy chưa hoàn toàn dung hợp, nhưng đã mang lại cho chàng một nguồn năng lượng dồi dào và cảm giác kết nối sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình trong cơ thể. Mỗi nhát chém của chàng đều mang theo ý chí trấn áp tà ma, như một dòng thác thép đổ ập xuống đám Ma Môn Đệ Tử. Chỉ trong chốc lát, một nhóm lớn đã bị kiếm khí của Lâm Phong quét sạch, tạo ra một khoảng trống đáng kể trong đội hình địch. Xung quanh chàng, những vệt máu đen đặc quánh loang lổ trên nền đá, minh chứng cho sự tàn sát khủng khiếp. Tuy nhiên, Lâm Phong cảm thấy một áp lực kỳ lạ. Sức mạnh này mạnh mẽ, nhưng cũng khó kiểm soát, đôi khi nó bùng nổ quá mức, đôi khi lại như muốn thoát ra khỏi sự khống chế của chàng.
"Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch Thượng Cổ... Ma Tôn đã chờ đợi ngươi rất lâu rồi, Lâm Phong. Giao nó ra, ngươi có thể sống sót."
Một giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền, vang vọng khắp hành lang, như tiếng chuông từ cõi âm vọng lại. Hắc Sa Hộ Pháp xuất hiện, thân ảnh hắn cao lớn, áo choàng đen kịt, mặt nạ xương ghê rợn, che khuất gần hết khuôn mặt. Đôi mắt lộ ra từ hốc mặt nạ lạnh lẽo như băng giá, không chút cảm xúc. Hắn đứng giữa đám Ma Môn Đệ Tử, nhưng khí thế lại vượt xa cả trăm tên lính quèn. Một luồng ma khí âm hàn từ hắn tỏa ra, khiến không khí càng thêm nặng nề, như thể cả linh hồn cũng bị đóng băng. Hắn không hề vội vã, chỉ quan sát Lâm Phong với một vẻ thăm dò, và một chút... khinh miệt. Lời nói của hắn không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một lời khẳng định Ma Tôn Huyết Ảnh biết rõ về Lâm Phong, về huyết mạch của chàng, và về sứ mệnh của chàng. Điều này khiến Lâm Phong cảm thấy một sự rợn người, một mối đe dọa lớn hơn rất nhiều so với những gì chàng tưởng tượng.
Trong khi đó, ở một góc khuất hơn, Quỷ Diện Lang Quân di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma. Hắn mặc đồ đen bó sát, đội một chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, nhưng đôi mắt hẹp dài của hắn lại không hề có vẻ vui vẻ. Thay vào đó, chúng đảo quanh liên tục, dáo dác tìm kiếm thứ gì đó trên các bức tường cổ, trên những mảnh vỡ của trận pháp, hay trong những góc tối bị bỏ quên. Hắn không trực tiếp tham gia chiến đấu mà chỉ lẩn khuất, tránh né những luồng pháp thuật hỗn loạn, thỉnh thoảng mới ra tay hạ gục một tên Ma Môn Đệ Tử yếu ớt nào đó để mở đường cho mình. Hắn lẩm bẩm, giọng nói mang chút khó chịu: "Lão tử chỉ muốn kiếm chút đỉnh, sao lại dính vào chuyện lớn thế này... Phiền phức thật!" Có vẻ như Quỷ Diện Lang Quân không hề muốn đối đầu trực diện với Lâm Phong, mà hắn có một mục tiêu khác, bí ẩn và cá nhân hơn.
"Ngươi nằm mơ đi! Cổ Di Tích này không phải nơi các ngươi muốn đến thì đến! Huyễn Mặc Quyển và bí mật của gia tộc ta, các ngươi không xứng chạm vào!" Lâm Phong gầm lên, ánh mắt rực lửa, không chút sợ hãi. Hắn không thể để bọn chúng xúc phạm đến di sản của tổ tiên, đến gánh nặng mà Linh Hồn Tiên Nhân Cổ Xưa đã giao phó.
"Không ai được phép đụng vào huynh ấy!" Tuyết Dao lạnh lùng tuyên bố, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng ý chí sắc bén. Nàng lao tới, Băng Kiếm trong tay nàng như một dải lụa trắng, chém ra hàng loạt kiếm khí băng giá, chặn đứng một đợt tấn công từ phía Hắc Sa Hộ Pháp. Ma khí âm hàn của hắn va chạm với hàn khí của nàng, tạo thành những tiếng nổ nhỏ, rồi tan biến vào không khí.
Hắc Sa Hộ Pháp không nói nhiều lời. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi tung ra ám khí độc và một chưởng ma khí cực mạnh về phía Lâm Phong. Ám khí là những chiếc phi tiêu đen ngòm, lấp lánh thứ ánh sáng xanh quỷ dị, mang theo độc tính kinh người. Chưởng ma khí thì hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng hắc ám, chụp thẳng xuống, như muốn nghiền nát tất cả.
Lâm Phong phản ứng cực nhanh. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm khí hóa thành một bức tường chắn, chặn đứng phi tiêu độc. Cùng lúc đó, Tuyết Dao và Mộc Ly phối hợp tấn công, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc. Băng Kiếm của Tuyết Dao chém ra một dòng sông băng, làm chậm bước tiến của bàn tay ma khí. Mộc Ly thì vung móng vuốt sắc nhọn, xé toạc một phần bàn tay hắc ám, đồng thời ném ra những quả cầu độc, phát nổ ngay khi chạm vào ma khí, tạo ra những làn khói xanh mù mịt, khiến Hắc Sa Hộ Pháp phải khẽ nhíu mày dưới lớp mặt nạ xương.
Tần Nguyệt không ngừng tay. Nàng liên tục tung ra những lá Đan Phù đã được chuẩn bị sẵn, hóa thành những luồng hỏa diễm thiêu đốt ma khí, hoặc những tia sét đánh thẳng vào đám Ma Môn Đệ Tử, làm suy yếu chúng. Nàng cũng ném ra những viên đan dược hồi phục linh lực, giúp Lâm Phong và đồng đội duy trì sức chiến đấu.
Thôn Thiên Thử, biến thành cự thử, gầm gừ, càn quét đám Ma Môn Đệ Tử một cách tàn bạo. Nó không chỉ dùng sức mạnh thể chất, mà còn phun ra một luồng khí độc màu xám, khiến những tên Ma Môn Đệ Tử trúng phải phải ôm ngực gục xuống, toàn thân co giật. Đôi mắt đỏ rực của nó quét một vòng, rồi bất ngờ nhìn chằm chằm về phía Quỷ Diện Lang Quân, như nhận ra điều gì đó bất thường.
Quỷ Diện Lang Quân cảm nhận được ánh mắt của Thôn Thiên Thử, hắn giật mình, rụt cổ lại, lẩn nhanh vào một khe nứt trên bức tường đá, biến mất trong nháy mắt. Hắn không muốn bị cuốn vào cuộc chiến này quá sâu, mục tiêu của hắn không phải là giao chiến trực diện.
Lâm Phong cảm nhận được áp lực từ Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ địch này mạnh hơn những gì chàng từng đối mặt rất nhiều. Sức mạnh huyết mạch trong chàng bùng nổ, nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của chàng, như một con ngựa bất kham. Chàng cần phải dung hợp nó nhanh hơn nữa. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng khẽ lẩm bẩm, rồi hít một hơi thật sâu, ánh mắt tập trung cao độ. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Hắc Sa Hộ Pháp thấy Lâm Phong còn dám lẩm bẩm những lời lẽ cao ngạo như vậy, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi bất ngờ vỗ tay xuống đất. "Ngươi sẽ không thể ngăn cản được ý chí của Ma Tôn!"
Ngay lập tức, toàn bộ Cổ Di Tích rung chuyển dữ dội hơn nữa. Không phải do chiến đấu, mà là một chấn động đến từ sâu thẳm bên dưới lòng đất. Một bức tường đá khổng lồ ở cuối hành lang, nơi dẫn vào Đại Sảnh Chính, bỗng nhiên nứt toác, rồi đổ sụp hoàn toàn, để lộ ra một khoảng không gian đen kịt, rộng lớn. Từ trong bóng tối đó, một luồng ma khí cuồn cuộn như sóng thần lao ra, mang theo một mùi tanh tưởi, thối rữa đến ghê người. Và rồi, một bóng đen khổng lồ, cao ngất trời, bắt đầu từ từ hiện hình từ trong màn ma khí. Đó không phải là người, cũng không phải là thú, mà là một thực thể tà ác khó tả, với đôi mắt đỏ rực như than hồng, và một cái đầu mang hình dáng sừng quỷ dữ tợn. Áp lực mà nó tỏa ra mạnh đến mức, ngay cả Hắc Sa Hộ Pháp cũng phải lùi lại một bước, lộ vẻ kính sợ tột cùng.
Lâm Phong và các đồng đội của chàng nhìn chằm chằm vào bóng đen khổng lồ đó, trái tim họ như muốn ngừng đập. Đây không phải là Ma Môn Đệ Tử, cũng không phải Hộ Pháp. Đây là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều. Hắn cảm nhận được, đây chính là một phần của "Sự Mục Nát Nguyên Thủy", một kẻ địch mà gia tộc chàng đã phải hy sinh để phong ấn. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.