Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 19

Liên Minh Đen Tối: Âm Mưu Dưới Ánh Hoàng Hôn

3935 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống cliffhanger từ Chương 18: Lâm Phong và Trần Hạo vượt sông an toàn.,Truyền tải thông tin về sự trở lại và những thành tựu gần đây của Lâm Phong (chủ yếu là việc tìm thấy linh thạch và khả năng mới) đến Linh Khê Trấn, đặc biệt là Trương Tam và Đội Trưởng Mã.,Khắc họa sự ghen tức, lo sợ và cảm giác bị đe dọa của Trương Tam và Đội Trưởng Mã trước sự trỗi dậy của Lâm Phong.,Đẩy mâu thuẫn giữa Lâm Phong và Trương Tam/Đội Trưởng Mã lên đỉnh điểm, chính thức hình thành liên minh chống lại Lâm Phong.,Thiết lập một kế hoạch cụ thể của Trương Tam và Đội Trưởng Mã để gây khó dễ, chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực diện trong chương tiếp theo.,Lâm Phong và Trần Hạo cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, củng cố quyết tâm đối mặt.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Lão Quỷ, Trương Tam, Đội Trưởng Mã, Vương Chưởng Quỹ, Lý Trưởng
Mood: Tense, scheming, mysterious, building anticipation, determined.
Kết chương: [object Object]

Sương mù đặc quánh như một tấm màn lụa trắng khổng lồ, bao phủ lấy con sông Giới Hà Vô Biên, khiến mọi cảnh vật trở nên mờ ảo, hư thực. Chiếc phà cũ kỹ của Lão Quỷ từ từ cập vào một bãi đá gồ ghề, nơi những thân cây cổ thụ với tán lá rậm rạp vươn mình ra đón chào, như những ngón tay xương xẩu của một gã khổng lồ đang cố níu kéo kẻ lữ hành. Không khí nơi đây lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi ẩm ướt của nước sông, mùi tanh nồng của cá và rêu phong bám trên những tảng đá đã trải qua vô vàn năm tháng. Tiếng nước chảy xiết dưới đáy sông như tiếng ngàn vạn con mãnh thú gầm gừ, hòa lẫn với tiếng gió rít hun hút qua các ghềnh đá, tạo nên một bản giao hưởng ma mị, đầy ám ảnh.

Lâm Phong và Trần Hạo bước chân lên bờ, cảm nhận từng viên đá lạnh buốt dưới đế giày. Sương đêm vẫn còn đọng lại trên từng phiến lá, lấp lánh như những hạt pha lê dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh đang cố gắng xuyên qua màn sương dày đặc. Linh khí nơi đây không hề tĩnh lặng như ở Hang Linh Thạch, mà lại hỗn loạn một cách kỳ lạ, như có vô số luồng năng lượng va đập, xoáy cuộn vào nhau, tạo thành một cảm giác choáng ngợp và bất an. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung lên, một cảm giác cảnh giác lan tỏa khắp toàn thân, báo hiệu rằng nơi này không hề bình yên như vẻ ngoài của nó.

Lão Quỷ vẫn bình thản như không, chiếc tẩu thuốc trên tay lão đã tắt từ lúc nào. Đôi mắt sâu thẳm của lão nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn dò xét đến tận cùng tâm can chàng trai trẻ. "Vùng đất này... có những linh hồn không bao giờ ngủ yên. Kẻ ngoại lai như các ngươi, nên cẩn trọng." Giọng lão trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi của thời gian, nhưng lại chứa đựng một sự từng trải mà không ai có thể phủ nhận. Lời nói của lão không phải là một lời đe dọa, mà là một lời cảnh báo chân thành, ẩn chứa những bí mật kinh hoàng mà chỉ những kẻ đã sống đủ lâu mới có thể thấu hiểu.

Trần Hạo có chút rùng mình, bản năng của một chiến binh mách bảo hắn rằng nơi đây ẩn chứa hiểm nguy khôn lường. Hắn siết chặt thanh trường kiếm bên hông, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. "Lão nhân gia, rốt cuộc là nơi nào mà đáng sợ đến vậy?" Hắn không khỏi tò mò hỏi, nhưng giọng điệu đã không còn vẻ tùy tiện như thường ngày.

Lâm Phong nheo mắt nhìn về phía trước, nơi màn sương vẫn còn dày đặc, che khuất mọi thứ. Chàng không cảm thấy sợ hãi, thay vào đó là một sự tò mò và khao khát khám phá. Những "linh hồn không bao giờ ngủ yên" mà Lão Quỷ nhắc đến, liệu có phải là những tàn hồn của các tu sĩ đã ngã xuống trong những trận chiến khốc liệt từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hay là những thực thể ma quái khác đang ẩn mình chờ đợi? Ý nghĩ đó không làm chàng chùn bước, mà còn thổi bùng lên ngọn lửa phiêu lưu trong tâm trí chàng. "Đa tạ lão nhân gia đã đưa đường. Chúng ta sẽ cẩn thận." Lâm Phong đáp, giọng điệu kiên định, không hề nao núng. Chàng biết rằng trên con đường tu tiên, không có nơi nào là tuyệt đối an toàn, và hiểm nguy chính là một phần của quá trình trưởng thành.

Lão Quỷ chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Lão buông mái chèo, đẩy nhẹ chiếc phà ra khỏi bờ. Chiếc phà cũ kỹ từ từ quay đầu, hòa vào màn sương dày đặc, tiếng mái chèo khua nước đều đặn, mỗi nhịp một chậm rãi, rồi dần dần chìm hẳn vào hư không, chỉ còn lại tiếng nước sông gầm gừ như một lời tiễn biệt. Lâm Phong và Trần Hạo đứng trên bãi đá hoang vắng, nhìn theo bóng chiếc phà mờ dần, cho đến khi nó hoàn toàn biến mất, để lại hai người trong không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo đến rợn người.

Trần Hạo thở dài một hơi, cảm giác nặng nề vẫn còn đè nặng trong lòng hắn. "Phong ca, lão nhân gia đó thật kỳ lạ. Huynh nghĩ lời lão nói có ý gì?"

Lâm Phong không trả lời ngay, chàng nhắm mắt lại, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể vận chuyển nhẹ nhàng. Chàng cảm nhận được những luồng linh khí hỗn loạn xung quanh, và cả những dấu vết mờ nhạt của một sức mạnh cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương. "Chắc chắn không phải là chuyện đùa. Vùng đất này có lẽ ẩn chứa nhiều bí mật hơn chúng ta tưởng tượng." Chàng mở mắt, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là con đường chúng ta phải đi. Hiểm nguy càng lớn, cơ duyên càng nhiều. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Chúng ta phải mạnh mẽ hơn, để đối mặt với mọi thứ." Chàng vỗ vai Trần Hạo, nở một nụ cười nửa miệng quen thuộc, xua tan đi phần nào không khí u ám. "Đi thôi, Trần Hạo. Hãy xem vùng đất 'linh hồn không ngủ yên' này có gì chờ đợi chúng ta." Cả hai cùng bước sâu vào màn sương, tiến về phía trước, nơi những bí ẩn và thử thách mới đang chờ đón. Bóng dáng hai người dần chìm vào cõi hư vô, tựa như hai chấm nhỏ trong bức tranh thủy mặc của Giới Hà Vô Biên.

***

Trong khi Lâm Phong và Trần Hạo đang khám phá vùng đất bí ẩn bên kia Giới Hà, tại Linh Khê Trấn, một làn sóng tin đồn đã bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn cả gió thu. Chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những mái ngói xám của các ngôi nhà gỗ đơn giản, tạo nên một khung cảnh yên bình thường ngày. Tiếng nói chuyện của người dân, tiếng xe ngựa lọc cọc trên con đường lát đá, tiếng nước suối chảy róc rách dưới cây cầu đá nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên âm thanh quen thuộc của Linh Khê Trấn. Mùi thức ăn nấu nướng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới của những xưởng mộc, thoang thoảng mùi thảo dược từ tiệm thuốc, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, tất cả đều tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thiện, mang chút linh khí từ Thanh Vân Sơn vọng xuống.

Thế nhưng, sự yên bình đó lại bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào bàn tán xôn xao tại tiệm tạp hóa của Vương Chưởng Quỹ. Vương Chưởng Quỹ, một lão béo lùn bụng phệ, mặc chiếc áo gấm bóng bẩy, khuôn mặt lúc nào cũng tính toán lợi ích, đang đon đả tiếp chuyện khách hàng. Đôi mắt ti hí của lão sáng rỡ khi lão huỵch toẹt những tin tức nóng hổi mà lão thu thập được. "Này, các vị có nghe gì chưa? Thằng nhóc Lâm Phong... cái thằng mà ai cũng tưởng đã bỏ mạng trong Rừng Cổ Mộc ấy..." Lão ta ngừng lại một chút, ra vẻ bí ẩn, tận hưởng sự chú ý của mọi người. "Không những không chết, mà còn vớ được một kho báu linh thạch khổng lồ! Đúng là mạng lớn, số nó sướng hơn cả tiên!" Lão ta cười khà khà, vỗ vỗ cái bụng phệ của mình, như thể kho báu đó là của lão.

Dân làng xôn xao, người ngạc nhiên, người bán tín bán nghi. "Thật sao? Thằng nhóc đó... phàm nhân mà lại tìm được linh thạch? Chắc là Vương Chưởng Quỹ lại nghe nhầm rồi!" Một người phụ nữ bán rau cất tiếng hoài nghi.

Vương Chưởng Quỹ lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt nghiêm trọng. "Nhầm nhọt gì chứ! Tin tức này là do chính mấy gã thợ săn linh thú trở về từ Rừng Cổ Mộc kể lại đó. Chúng nó tận mắt thấy Lâm Phong và Trần Hạo khuân vác linh thạch ra khỏi hang động bí mật đó! Còn nói thằng nhóc đó tu vi đã đột phá, còn biết luyện chế pháp khí nữa chứ!"

Tin tức này như một quả bom nổ tung giữa đám đông. Một phàm nhân bị coi thường, một kẻ yếu ớt bỗng chốc vớ được cơ duyên lớn, còn đột phá tu vi và biết luyện khí? Điều này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Vô số lời bàn tán, thán phục, ghen tị vang lên khắp nơi.

Gần đó, Trương Tam và Đội Trưởng Mã, đang đi tuần tra về, tình cờ nghe được câu chuyện. Sắc mặt Trương Tam, vốn đã thô kệch, giờ càng trở nên méo mó vì tức giận và ghen tị. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía Vương Chưởng Quỹ. "Cái gì? Thằng Lâm Phong đó không chết? Còn có linh thạch? Làm sao có thể!" Hắn không thể tin vào tai mình. Hắn đã tin chắc rằng Lâm Phong đã bỏ mạng ở Rừng Cổ Mộc, hoặc chí ít cũng trở về trong bộ dạng thảm hại. Nhưng giờ đây, tin tức này như một cái tát thẳng vào mặt hắn, vào niềm kiêu hãnh và sự coi thường mà hắn dành cho Lâm Phong.

Đội Trưởng Mã, với thân hình cường tráng, mặc bộ giáp sắt sáng loáng, gương mặt nghiêm nghị thường ngày giờ cũng trở nên u ám. Hắn đập mạnh nắm đấm xuống quầy hàng gần đó, tạo ra một tiếng động lớn, khiến mọi người giật mình. "Hừ! Một thằng phế vật mà cũng dám làm càn! Chắc chắn là ăn trộm của ai đó! Linh thạch là tài nguyên quý hiếm, sao có thể để một thằng nhãi ranh không rõ lai lịch như nó chiếm giữ!" Hắn cảm thấy quyền uy của mình bị đe dọa. Lâm Phong, một kẻ mà hắn đã từng dễ dàng ra lệnh, giờ lại có thể đột phá tu vi, còn tìm được linh thạch? Điều này khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục. Tham lam cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn. Kho linh thạch đó, nếu có thể chiếm đoạt, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích khổng lồ.

Trương Tam cười gằn, nụ cười méo mó đầy hiểm độc. "Đúng là không biết trời cao đất dày! Để ta xem nó còn được bao lâu! Một thằng phàm nhân may mắn vớ được chút ít mà đã dám ra vẻ, không sớm thì muộn cũng sẽ bị người khác cướp sạch thôi!" Ánh mắt hắn lóe lên một tia độc ác. Hắn không thể chấp nhận được việc Lâm Phong, kẻ mà hắn luôn coi thường, lại có thể trỗi dậy. Sự ghen ghét và đố kỵ ăn sâu vào xương tủy hắn, khiến hắn quyết tâm phải tìm cách hạ gục Lâm Phong, một lần và mãi mãi. Hắn và Đội Trưởng Mã trao đổi ánh mắt, một sự đồng lõa ngầm hình thành giữa hai kẻ đầy tham vọng và thù hận. Cả hai đều biết rằng, họ cần phải hành động, trước khi "thằng nhóc" Lâm Phong trở thành một mối họa thực sự.

***

Đêm dần buông, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Tại Quán Trọ Lạc Trần, một căn phòng riêng biệt nằm ở lầu hai, ánh nến lung linh hắt bóng lên hai bóng người đang đối ẩm, thì thầm to nhỏ. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ tầng dưới, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa của các lữ khách, và cả tiếng đàn hát xa xăm của các ca nữ, tất cả đều bị lớp cửa gỗ dày và màn đêm tĩnh mịch nuốt chửng, không thể lọt vào căn phòng này. Mùi rượu nồng ấm và mùi thức ăn từ những món sơn hào hải vị thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi cái vẻ âm trầm, lạnh lẽo toát ra từ hai kẻ đang ngồi đối diện nhau.

Đội Trưởng Mã, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự bực dọc từ buổi chiều, rót đầy chén rượu cho Trương Tam. Hắn nâng chén lên, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Thằng nhóc Lâm Phong đó dám ra oai với ta! Dám làm ta mất mặt trước bao nhiêu người! Ta tuyệt đối không thể để nó sống yên thân ở Linh Khê Trấn này!" Hắn nghiến răng ken két, chén rượu trong tay bị siết chặt đến nỗi có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Quyền uy của hắn, sự tôn trọng mà hắn đòi hỏi từ dân làng, tất cả đã bị Lâm Phong làm cho lung lay. Hắn cần phải khôi phục lại vị thế, và điều đó có nghĩa là Lâm Phong phải biến mất.

Trương Tam nhấp một ngụm rượu, đôi mắt ti hí của hắn lóe lên tia độc ác. Hắn cười khẩy, nụ cười đầy mưu mô. "Đội Trưởng Mã yên tâm, ta có kế sách. Ta đã suy nghĩ rất kỹ. Chúng ta sẽ khiến nó phải quỳ xuống cầu xin, không chỉ rời khỏi Linh Khê Trấn, mà còn phải giao nộp toàn bộ linh thạch và pháp khí mà nó đã may mắn vớ được!" Hắn nói, giọng điệu hạ thấp, nhưng từng lời lại mang theo sự tàn nhẫn đến rợn người. Trương Tam đưa tay ra, đặt lên mặt bàn, vẽ nguệch ngoạc một vài nét, như đang phác thảo một kế hoạch. "Thứ nhất, chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc tung tin đồn. Rằng Lâm Phong không phải tìm được linh thạch một cách chính đáng, mà là đã cướp đoạt từ một nhóm tu sĩ khác, hoặc thậm chí là đã giết người để đoạt bảo. Dân làng sẽ nghi ngờ, và chúng ta sẽ có cớ để ra tay."

Đội Trưởng Mã nhíu mày, trầm ngâm. "Chỉ vậy thôi sao? E rằng chưa đủ để ép nó giao nộp."

Trương Tam nhếch mép, vẻ mặt càng thêm đắc ý. "Đương nhiên không chỉ có vậy! Đó chỉ là bước đầu để tạo ra áp lực dư luận và chính đáng hóa hành động của chúng ta. Sau đó, chúng ta sẽ sử dụng quyền lực của Đội Tuần Tra. Đội Trưởng Mã có thể phái người đến 'kiểm tra' Lâm Phong, lấy lý do là 'điều tra vụ cướp đoạt linh thạch'. Trong quá trình kiểm tra, chúng ta có thể 'vô tình' phát hiện ra những 'chứng cứ' giả mạo, vu khống nó có liên quan đến các hoạt động phạm pháp khác, như buôn lậu linh vật cấm, hoặc thậm chí là liên kết với tà tu."

Đội Trưởng Mã nghe đến đây, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác. "Vu khống? Vậy thì sao?"

"Vậy thì chúng ta sẽ có cớ để bắt giữ nó, đưa nó về nha môn!" Trương Tam nói, giọng điệu đầy phấn khích. "Khi đã vào nha môn, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Chúng ta có thể dùng hình phạt để bức cung, ép nó khai ra nơi cất giấu linh thạch, và buộc nó phải ký vào một bản cam kết tự nguyện từ bỏ mọi thứ, rời khỏi Linh Khê Trấn vĩnh viễn. Nếu nó chống đối..." Hắn ngừng lại, ánh mắt ẩn chứa ý tứ giết chóc. "Thì cứ coi như nó 'tự sát' trong ngục đi. Một phàm nhân đột nhiên vớ được kho báu, rồi lại 'tự sát' vì áp lực. Chuyện này cũng không phải chưa từng xảy ra, đúng không?"

Đội Trưởng Mã gật gù tán thành, nụ cười tàn nhẫn nở trên môi hắn. "Kế hay! Quả nhiên là Trương Tam huynh đệ có đầu óc hơn ta. Nhưng lỡ như thằng nhóc đó không quay về Linh Khê Trấn thì sao? Nghe nói nó đang ở tận Giới Hà Vô Biên."

Trương Tam cười khẩy. "Nó sẽ quay về thôi. Linh Khê Trấn là quê hương của nó, còn có Lý Trưởng và những người thân quen. Hơn nữa, nó mới chỉ là Luyện Khí kỳ, không thể mãi mãi lẩn trốn bên ngoài được. Nó cần tài nguyên, cần sự yên ổn để tu luyện. Chúng ta chỉ cần rải tin đồn đủ mạnh, đủ uy hiếp, nó sẽ tự động quay về để đối mặt, hoặc ít nhất là tìm cách giải thích." Hắn nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt lóe lên vẻ tự mãn. "Và khi nó quay về, chính là lúc chúng ta ra tay!"

Hai kẻ độc ác trao đổi ánh mắt, một liên minh đen tối đã chính thức hình thành dưới ánh nến leo lét. Tham vọng, ghen ghét và sự khát máu đã biến họ thành những kẻ mù quáng, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình, bất chấp hậu quả.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm trải khắp một thị trấn thương nhân sầm uất, nằm cách Linh Khê Trấn một quãng đường khá xa về phía thượng nguồn sông. Đây là một nơi nhộn nhịp hơn hẳn Linh Khê Trấn, với những con đường lát đá rộng rãi, hai bên là các cửa hàng gỗ san sát nhau, bày bán đủ loại hàng hóa từ gia vị, vải vóc, vũ khí thô sơ cho đến những vật phẩm tu luyện cấp thấp. Một quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn là nơi họp chợ, tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả sôi nổi, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng nói cười của đám đông tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và thực dụng. Mùi gia vị nồng nàn hòa lẫn với mùi vải vóc mới, mùi thức ăn hấp dẫn từ các quán ăn ven đường và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng của một trung tâm giao thương.

Lâm Phong và Trần Hạo đang đi dạo giữa dòng người tấp nập, tìm mua một số vật phẩm cần thiết cho hành trình sắp tới. Trần Hạo đang chọn mua một chiếc túi trữ vật mới, trong khi Lâm Phong đang xem xét một vài loại linh dược đơn giản. Sau khi rời khỏi Giới Hà Vô Biên, hai người đã dành vài ngày để khám phá vùng đất mới. Đúng như lời Lão Quỷ cảnh báo, nơi đây ẩn chứa vô vàn nguy hiểm nhưng cũng đầy cơ duyên. Họ đã đối mặt với vài loài linh thú cấp thấp, thu thập được một số loại thảo dược quý hiếm và cả những mảnh vỡ của pháp bảo cổ xưa, chứng tỏ nơi này từng là chiến trường hoặc di tích của một nền văn minh tu tiên đã lụi tàn. Tuy nhiên, Lâm Phong không hề vội vàng, chàng muốn cẩn trọng thăm dò, đồng thời củng cố tu vi của mình.

"Phong ca, chúng ta cứ mãi tránh mặt như vậy sao?" Trần Hạo cất tiếng hỏi, giọng điệu có chút ưu tư. Hắn biết Lâm Phong muốn tránh đối đầu với Trương Tam và Đội Trưởng Mã cho đến khi đủ mạnh, nhưng việc cứ mãi lẩn tránh cũng không phải là cách hay. "Đã mấy ngày rồi chúng ta không về Linh Khê Trấn, e rằng bọn chúng đã nghĩ ra trò gì đó rồi."

Lâm Phong không đáp ngay. Chàng khẽ nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú khẽ cau. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng, vốn đã bình lặng, bỗng khẽ rung động. Một luồng khí tức hỗn loạn, mang theo cả sự ghen ghét, hiểm độc và một chút sát khí nhè nhẹ, từ từ truyền đến từ phía Linh Khê Trấn. Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng với khả năng cảm ứng linh khí nhạy bén của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong có thể cảm nhận rõ ràng sự bất ổn đó. Cảm giác này không chỉ là sự nghi ngờ mơ hồ, mà là một điềm báo rõ rệt về một mối nguy hiểm đang đến gần, một âm mưu đang được dệt nên để chống lại chàng. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một cẩm nang bách khoa toàn thư, một người bạn đồng hành tâm linh, và đôi khi, là một giác quan thứ sáu siêu việt, cảnh báo chàng về những mối họa tiềm tàng.

Chàng mở mắt, vẻ mặt đã không còn vẻ thư thái như trước, thay vào đó là sự nghiêm nghị và kiên định. "Không. Đã đến lúc phải giải quyết dứt điểm rồi." Lâm Phong nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi Linh Khê Trấn đang ẩn mình sau những ngọn núi. "Ta cảm thấy có kẻ đang rắp tâm hãm hại chúng ta, và e rằng không chỉ đơn thuần là muốn gây khó dễ." Chàng hít một hơi thật sâu, luồng khí tức hỗn loạn đó càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí chàng. "Việc lẩn tránh mãi mãi chỉ khiến chúng ta bị động. Đã đến lúc phải đối mặt. Ta không muốn những người vô tội ở Linh Khê Trấn phải chịu liên lụy vì chuyện của ta." Quyết định của chàng không chỉ xuất phát từ ý chí mạnh mẽ, mà còn từ sự trưởng thành trong tâm hồn, ý thức về trách nhiệm đối với những người xung quanh.

Trần Hạo nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của Lâm Phong, hắn biết rằng không thể lay chuyển được ý định của bạn mình. Hắn gật đầu, siết chặt thanh kiếm. "Được! Phong ca đã quyết, Trần Hạo này sẽ cùng huynh đối mặt với mọi thứ! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!" Hắn nói, giọng điệu kiên định, thể hiện sự trung thành tuyệt đối.

Lâm Phong quay sang nhìn Trần Hạo, nở một nụ cười ấm áp. "Ta biết. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Chàng vỗ nhẹ vai Trần Hạo, rồi quay người, ánh mắt hướng thẳng về phía Linh Khê Trấn. "Đã đến lúc trở về. Đã đến lúc cho bọn chúng biết, phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh, không phải là thứ mà bọn chúng muốn đùa giỡn!"

Hai người không chần chừ thêm nữa, họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, thanh toán tiền hàng, rồi hòa vào dòng người, hướng về con đường dẫn trở lại Linh Khê Trấn. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, nhưng với ý chí kiên định và Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm, Lâm Phong biết rằng chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ