Ma khí cuồn cuộn như sóng thần lao ra, mang theo mùi tanh tưởi, thối rữa đến ghê người, nuốt chửng cả không gian phía trước. Từ trong màn đêm hỗn loạn đó, một bóng đen khổng lồ, cao ngất trời, dần dần hiện hình. Đó không phải là một hình hài cụ thể, mà là một khối năng lượng ma quỷ ngưng tụ, với đôi mắt đỏ rực như than hồng đang cháy, và một cái đầu mang hình dáng sừng quỷ dữ tợn vươn thẳng lên không trung. Áp lực mà nó tỏa ra mạnh đến mức, ngay cả Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ vừa còn kiêu ngạo, cũng phải lùi lại một bước, lộ vẻ kính sợ tột cùng dưới lớp mặt nạ xương.
Lâm Phong và các đồng đội của chàng nhìn chằm chằm vào thực thể tà ác đó, trái tim họ như muốn ngừng đập. Đây không phải là Ma Môn Đệ Tử tầm thường, cũng không phải Hộ Pháp cấp thấp. Đây là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều, một phân thân mang theo ý chí của Ma Tôn Huyết Ảnh, một phần của "Sự Mục Nát Nguyên Thủy" mà gia tộc chàng đã phải hy sinh để phong ấn. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Không gian xung quanh biến dạng dưới sức ép của ma khí, những phiến đá cổ đại bắt đầu nứt toác, rung lên bần bật. Ngọn lửa âm u nhảy múa trong đôi mắt đỏ rực của Cường Giả Ma Giáo, như muốn thiêu rụi mọi thứ. Hắn không nói nhiều lời, chỉ một cái liếc mắt đầy khinh thường quét qua Lâm Phong, rồi hắn cất tiếng, giọng nói như đến từ địa ngục sâu thẳm, vang vọng khắp Cổ Di Tích, mang theo sự tàn bạo và kiêu ngạo vô biên: "Ngươi không thể thoát khỏi số mệnh, Lâm Phong! Huyễn Mặc Quyển... nó sẽ thuộc về Ma Tôn!"
Lời nói vừa dứt, hắn giơ một bàn tay khổng lồ bằng ma khí lên, năm ngón tay sắc nhọn như móng vuốt quỷ, tóm thẳng xuống Lâm Phong. Không gian xung quanh như bị bóp méo, tạo thành một cơn lốc xoáy đen ngòm, nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi tanh tưởi của ma khí càng trở nên nồng nặc, như một lời cảnh báo về cái chết cận kề.
Lâm Phong cảm nhận được áp lực kinh hoàng đè nặng lên mình, như có hàng ngàn ngọn núi đang sụp đổ. Huyết mạch Thượng Cổ trong cơ thể chàng bắt đầu sôi trào, một luồng sức mạnh cổ xưa bừng tỉnh, nhưng nó vẫn cuồng bạo, khó kiểm soát hoàn toàn. Tuy nhiên, ý chí của chàng không hề nao núng. Chàng biết, lùi một bước lúc này là vạn kiếp bất phục. "Muốn đoạt lấy? Bước qua xác ta trước đã!" Lâm Phong gằn giọng, đôi mắt đen láy bỗng nhiên lóe lên ánh sáng vàng kim, khí thế bỗng chốc tăng vọt.
Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng, vốn dĩ chỉ là một cuộn sách cổ, giờ đây lại phát ra ánh sáng huyền ảo, đen tối nhưng không hề âm u, mà mang một vẻ đẹp thần bí, cổ kính. Nó xoay tròn nhẹ nhàng, rồi đột nhiên phóng ra một luồng hắc quang, bao bọc lấy Cửu Thiên Huyền Kiếm đang nằm trong tay Lâm Phong. Cửu Thiên Huyền Kiếm như được truyền thêm sức mạnh, bỗng chốc trở nên nặng nề hơn, nhưng cũng linh hoạt hơn, kiếm thể ngân vang trong không trung, phát ra hàng vạn tia kiếm khí.
Lâm Phong không chút do dự, vận dụng toàn bộ linh lực trong Kim Đan đỉnh phong của mình, kết hợp với sức mạnh huyết mạch đang cuộn trào, vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên. Kiếm quang màu xanh lam hòa quyện với hắc quang từ Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một dòng sông ánh sáng cuồn cuộn, hung hãn bổ thẳng vào bàn tay ma khí khổng lồ.
"Huyễn Mặc Kiếm Phá!" Chàng gầm nhẹ, âm thanh hòa cùng tiếng kiếm khí xé gió, rung động cả không gian.
Cú va chạm giữa kiếm quang và bàn tay ma khí tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, vang vọng khắp Cổ Di Tích. Sóng xung kích lan tỏa, thổi bay những mảnh đá vụn, xé toạc lớp sương mù dày đặc đang bao phủ. Mùi khét lẹt của năng lượng va chạm nồng nặc trong không khí.
Bàn tay ma khí khổng lồ bị kiếm quang của Lâm Phong xuyên phá, từ từ tan rã, nhưng không hoàn toàn biến mất. Phần còn lại của nó vẫn lao về phía chàng với tốc độ kinh hồn. Lâm Phong nghiến răng, cơ thể như muốn bị xé nát bởi áp lực, nhưng chàng vẫn đứng vững. Huyễn Mặc Quyển lại xoay tròn, phóng ra một luồng sức mạnh vô hình, hút lấy phần ma khí còn sót lại, như một cái hố đen nuốt chửng mọi thứ. Cảm giác đau đớn như bị xé toạc linh hồn thoáng qua, nhưng ngay sau đó là một luồng sức mạnh mới, kỳ lạ và cường đại, bùng phát từ sâu bên trong chàng. Lâm Phong biết, Huyễn Mặc Quyển đang giúp chàng hấp thụ và chuyển hóa ma khí, nhưng quá trình này không hề dễ dàng.
Cường Giả Ma Giáo khẽ "Ồ" lên một tiếng, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ kinh ngạc hiếm thấy. Hắn không ngờ một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong lại có thể chặn đứng đòn tấn công của hắn, lại còn hấp thụ được một phần ma khí. Hắc Sa Hộ Pháp đứng phía sau, nhìn thấy cảnh này cũng không khỏi rùng mình. Ánh mắt hắn quét qua Lâm Phong, trong đó không chỉ có sự kinh ngạc mà còn là một tia sợ hãi khó hiểu. Hắn biết, nếu Ma Tôn biết được điều này, chắc chắn sẽ rất tức giận.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và nó không hề đơn giản như Cường Giả Ma Giáo tưởng tượng. Mây mù vẫn bao phủ Cổ Di Tích Huyền Không, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với ma khí đen kịt và ánh sáng rực rỡ của linh lực, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Gió rít qua các khe đá, mang theo tiếng gầm thét của ma công và tiếng kiếm quang xé gió, báo hiệu một trận chiến sinh tử sắp sửa diễn ra.
***
Trận chiến giữa Lâm Phong và Cường Giả Ma Giáo mang theo ý chí Ma Tôn diễn ra khốc liệt đến tột độ, biến Cổ Di Tích Huyền Không thành một chiến trường rực lửa và băng giá. Kiến trúc cổ kính của Cổ Di Tích, với những tòa tháp đá trắng ngà và đình đài chạm khắc tinh xảo, giờ đây đang phải hứng chịu sự tàn phá khủng khiếp. Những cây cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ bị phá hủy từng mảng, rơi xuống vực sâu không đáy. Các bức tường phủ đầy rêu phong và dấu vết thời gian giờ chi chít vết nứt, như thể sắp đổ sụp bất cứ lúc nào. Âm thanh chiến đấu vang dội, át cả tiếng gió rít qua các khe đá hay tiếng chim lạ kêu vọng. Mùi tanh tưởi của ma khí hòa lẫn mùi khét lẹt của năng lượng va chạm, mùi ẩm mốc của đá cổ và mùi thảo dược từ các trận pháp của Tần Nguyệt, tạo nên một hỗn hợp kinh hoàng.
Cường Giả Ma Giáo, với thân hình khổng lồ được tạo thành từ ma khí cuồn cuộn, liên tục tung ra những đòn tấn công hủy diệt. Mỗi chưởng vung ra đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, có thể san bằng một ngọn núi. Hắn không ngừng phóng thích những luồng ma hỏa âm u, những tia sét đen kịt, và những mũi tên ma khí độc địa, tất cả đều nhắm thẳng vào Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển.
Lâm Phong vận dụng toàn bộ sức mạnh Kim Đan đỉnh phong, kết hợp với huyết mạch Thượng Cổ đang sôi trào trong người. Hắn như một con thoi giữa làn ma khí dày đặc, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vung lên, hóa thành hàng vạn tia kiếm khí, vừa phòng thủ vừa tấn công. Ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển bao bọc lấy chàng, đôi khi nó phát ra một luồng hắc quang kỳ lạ, nuốt chửng những đòn ma công của đối thủ, giúp chàng hóa giải một phần áp lực. "Huyễn Mặc Kiếm Ý!" Lâm Phong gầm lên, một luồng kiếm khí khổng lồ mang theo ánh sáng đen và trắng hòa quyện, như một dải ngân hà thu nhỏ, xuyên phá tầng tầng lớp lớp ma khí, lao thẳng vào Cường Giả Ma Giáo.
"Ngươi chỉ là Kim Đan, sao có thể...?!" Cường Giả Ma Giáo gầm lên, giọng nói đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ khi kiếm ý của Lâm Phong xuyên thủng lớp phòng ngự ma khí của hắn, gây ra một vết rách lớn trên thân thể hư ảo. Dù không phải thân thể thật, vết rách đó vẫn làm hắn cảm thấy nhức nhối, như bị một lưỡi dao sắc bén cắt vào linh hồn. Hắn không thể tin được một tu sĩ Kim Đan kỳ lại có thể phát huy sức mạnh đến mức này, vượt xa mọi quy luật tu luyện mà hắn từng biết.
Trong khi Lâm Phong đối đầu trực diện với kẻ thù chính, các đồng đội của chàng cũng không hề rảnh rỗi.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng ánh mắt tràn đầy lo lắng cho Lâm Phong, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma giữa làn ma khí. "Lâm Phong, cẩn thận!" Nàng khẽ gọi, rồi Băng Kiếm trong tay nàng múa lên, tạo thành một cơn bão tuyết. Hàng ngàn tinh thể băng sắc nhọn lao về phía Cường Giả Ma Giáo, cố gắng phong tỏa và làm chậm bước tiến của hắn. Hàn khí âm u từ Băng Kiếm của nàng va chạm với ma khí, tạo ra những tiếng "rắc rắc" liên hồi như băng vỡ, rồi tan biến thành hơi nước lạnh giá. Nàng cũng không ngừng bảo vệ Lâm Phong khỏi những đòn đánh lén hay những tia ma hỏa bay lạc.
Mộc Ly, tràn đầy năng lượng, linh hoạt như một con sóc rừng. "Tên xấu xa kia, đừng hòng làm hại Lâm Phong!" Nàng hét lên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiếu chiến. Những dây leo xanh biếc, cứng như thép và sắc như dao cạo, từ trong lòng đất và các phiến đá bị phá hủy đột ngột vươn ra, quấn chặt lấy chân của Cường Giả Ma Giáo, cố gắng giữ hắn lại. Từ những dây leo đó, hàng loạt gai độc bắn ra, đồng thời những quả cầu linh lực hệ Mộc bùng nổ, gây ra những vết thương nhỏ nhưng liên tục lên thân thể ma khí của hắn. Nàng cũng nhanh nhẹn chặn đứng một vài Ma Môn Đệ Tử đang cố gắng vượt qua để tấn công Lâm Phong từ phía sau.
Tần Nguyệt, luôn giữ vẻ bình tĩnh và trí tuệ, liên tục điều khiển những trận pháp hỗ trợ. "Hỏa Liệt Trận, khai!" Nàng hô to, những lá Đan Phù trong tay hóa thành hàng loạt vòng lửa rực rỡ, thiêu đốt đám Ma Môn Đệ Tử đang cố gắng chen chúc lại gần. Nàng cũng không ngừng ném ra những viên đan dược hồi phục linh lực và trị thương, giúp Lâm Phong và đồng đội duy trì trạng thái tốt nhất. Những ánh sáng lấp lánh từ các trận pháp và đan dược của nàng như những ngôi sao nhỏ giữa màn đêm ma khí, mang lại hy vọng và sức sống. Tâm trí nàng luôn phân tích tình hình, tìm ra những điểm yếu của đối thủ, đồng thời củng cố phòng ngự cho Cổ Di Tích. Nàng biết, nếu không có cô, Lâm Phong sẽ phải đối mặt với áp lực lớn hơn nhiều.
Thôn Thiên Thử, biến thành cự thử, gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than. Nó là mũi nhọn trong việc càn quét đám Ma Môn Đệ Tử. Với tốc độ kinh hồn, nó lao vào giữa đám đông, móng vuốt sắc nhọn xé toạc thân thể chúng, răng nanh như kiếm đâm xuyên qua lớp phòng ngự ma khí. Tiếng "chiêm chiếp" giận dữ của nó khi chiến đấu khiến Ma Môn Đệ Tử kinh hoàng. Nó không chỉ là sức mạnh thể chất, mà còn là một luồng khí độc màu xám, mỗi khi phun ra, đều khiến những tên Ma Môn Đệ Tử trúng phải phải ôm ngực gục xuống, toàn thân co giật, hóa thành vũng máu đen tanh tưởi.
Hắc Sa Hộ Pháp và một vài Ma Môn Đệ Tử tinh nhuệ còn sót lại cố gắng phá vỡ hàng phòng ngự của Tuyết Dao và Mộc Ly, nhưng họ bị kiềm chế một cách hiệu quả. Mỗi khi hắn cố gắng tiến lên, Tuyết Dao lại tung ra một trận băng phong, hoặc Mộc Ly dùng dây leo gai độc quấn chặt, khiến hắn không thể tập trung vào việc hỗ trợ Cường Giả Ma Giáo. Quỷ Diện Lang Quân, sau khi biến mất, đã lén lút tìm kiếm thứ gì đó trong những khe nứt của Cổ Di Tích, nhưng khi cảm nhận được sự khủng khiếp của trận chiến chính, hắn càng quyết tâm không tham gia sâu, chỉ âm thầm thu thập thông tin và chờ đợi cơ hội rút lui.
Lâm Phong, dù đang ở thế thượng phong, nhưng chàng cũng cảm thấy sức lực đang cạn dần. Sức mạnh huyết mạch tuy đã thức tỉnh, nhưng chàng chưa hoàn toàn làm chủ nó, mỗi lần vận dụng đều phải trả giá bằng sự đau đớn dữ dội và hao tổn linh lực cực lớn. Tuy nhiên, ý chí của chàng không cho phép chàng lùi bước. Chàng cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Tuyết Dao, sự nhiệt huyết của Mộc Ly, sự vững vàng của Tần Nguyệt và sự trung thành của Thôn Thiên Thử. Tất cả những điều đó như tiếp thêm sức mạnh cho chàng. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Cường Giả Ma Giáo càng chiến càng kinh hãi. Hắn không ngờ một tu sĩ trẻ tuổi lại có thể sở hữu sức mạnh và ý chí kiên cường đến vậy. Hắn bắt đầu cảm thấy nóng ruột, ý chí của Ma Tôn trong hắn đang giục giã hắn phải kết thúc trận chiến này thật nhanh. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân ma khí bùng nổ, tạo thành một cơn sóng xung kích đen kịt, đẩy lùi Tuyết Dao và Mộc Ly, đồng thời cố gắng phá vỡ Huyễn Mặc Kiếm Ý của Lâm Phong.
Lâm Phong biết, đây là thời điểm quyết định. Chàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt tập trung cao độ, nhìn thẳng vào Cường Giả Ma Giáo. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng nhiên rung lên bần bật, và Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay chàng xoay tròn nhanh hơn bao giờ hết, phát ra một luồng ánh sáng tối đen và huyền ảo, không giống bất kỳ loại linh quang nào chàng từng thấy. Đó là ánh sáng của hỗn độn, của sự khởi nguyên và kết thúc.
***
Cổ Di Tích Huyền Không giờ đây trông như một chiến trường đổ nát. Khói bụi mù mịt, gạch đá vỡ vụn nằm la liệt khắp nơi. Những tòa tháp đá trắng ngà từng kiêu hãnh vươn mình giờ đã sụp đổ một phần, lộ ra những vết thương sâu hoắm. Tiếng gió rít qua các khe đá bị phá hủy nghe não nề hơn, và mùi tanh tưởi của ma khí vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu và mùi khét của năng lượng sau trận chiến.
Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm chĩa thẳng về phía Cường Giả Ma Giáo, đôi mắt đen láy bỗng lóe lên một tia sáng quyết đoán. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay chàng xoay tròn với tốc độ cực nhanh, không ngừng hấp thụ ma khí xung quanh và chuyển hóa nó thành một loại năng lượng kỳ lạ, rồi dung nhập vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Thanh kiếm bỗng chốc trở nên nặng trịch, nhưng lại tràn đầy sức mạnh hủy diệt.
"Huyễn Mặc Đoạn Hồn!" Lâm Phong gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, nhưng lại ẩn chứa một ý chí kiên định. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, không phải là một chiêu thức kiếm pháp rực rỡ, mà là một nhát chém đơn giản, mang theo tất cả sức mạnh của chàng, sức mạnh huyết mạch, và sự cộng hưởng sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển. Một luồng ánh sáng tối đen và huyền ảo, như một vết nứt không gian, lao thẳng vào Cường Giả Ma Giáo. Luồng sáng này không gây ra tiếng nổ lớn, nhưng nó mang theo một cảm giác quỷ dị, như thể nó có thể xuyên thủng mọi thứ, cả thân xác lẫn linh hồn.
Cường Giả Ma Giáo trợn tròn đôi mắt đỏ rực. Hắn cảm nhận được một mối đe dọa sinh tử chưa từng có từ chiêu thức này. Nó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn nhắm thẳng vào ý chí và linh hồn của hắn. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, cố gắng dồn toàn bộ ma khí để chống đỡ, nhưng vô ích. Luồng ánh sáng đen huyền ảo xuyên qua lớp ma khí phòng ngự của hắn như xuyên qua hư vô, đánh thẳng vào trung tâm thân thể hư ảo của hắn.
"GRÀOOOOO!" Cường Giả Ma Giáo gầm lên một tiếng thét thảm thiết, chói tai, vang vọng khắp Cổ Di Tích. Thân ảnh ma khí khổng lồ của hắn bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như thể bị một lực lượng vô hình xé toạc. Đôi mắt đỏ rực của hắn vụt tắt, rồi hắn tan biến thành hàng ngàn đốm ma khí nhỏ, rồi cũng nhanh chóng hòa tan vào hư vô, chỉ để lại một luồng ma khí cực kỳ nồng đậm và một cảm giác rùng rợn.
Hắc Sa Hộ Pháp đứng gần đó, nhìn thấy cảnh này thì kinh hãi tột cùng. Hắn không ngờ cường giả được ban cho ý chí của Ma Tôn lại có thể bị Lâm Phong đánh bại một cách dứt khoát như vậy. Sự kiêu ngạo của hắn tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ. "Rút lui! Rút lui! Tất cả rút lui!" Hắn hét lên một cách hoảng loạn, giọng nói khản đặc.
Số ít Ma Môn Đệ Tử còn sót lại, vốn đã bị Thôn Thiên Thử và các cô gái tiêu diệt gần hết, giờ đây cũng hoảng loạn tột độ, bỏ chạy tán loạn theo Hắc Sa Hộ Pháp. Quỷ Diện Lang Quân, kẻ vẫn đang lén lút tìm kiếm trong một khe nứt, cảm nhận được sự thay đổi cục diện, hắn nhanh chóng thu hồi thứ mình tìm được (hoặc giả vờ tìm được), rồi hòa vào dòng người Ma giáo đang tháo chạy, biến mất không dấu vết. Hắn không quên liếc nhìn Lâm Phong một cái cuối cùng, ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ kinh ngạc, vừa có vẻ tính toán, như thể hắn vừa thu thập được một thông tin vô cùng quý giá. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!" Hắn thầm nghĩ, rồi biến mất trong màn đêm của Cổ Di Tích.
Lâm Phong cảm nhận được ma khí của Cường Giả Ma Giáo đã hoàn toàn biến mất, chàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó là một cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến. Linh lực trong cơ thể chàng cạn kiệt, sức mạnh huyết mạch như rút đi mọi sinh lực, toàn thân chàng đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim châm. Cửu Thiên Huyền Kiếm rơi khỏi tay, cắm sâu xuống đất. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay chàng cũng ngừng xoay tròn, trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Chàng loạng choạng, rồi ngã khuỵu xuống, được Tuyết Dao nhanh chóng đỡ lấy.
"Ngươi không sao chứ, Lâm Phong?" Tuyết Dao thì thầm, giọng nói nàng khẽ run, ánh mắt băng giá thường ngày giờ đây tràn đầy sự lo lắng. Nàng ôm chặt lấy chàng, cảm nhận nhịp tim chàng đang đập mạnh mẽ nhưng cũng đầy mệt mỏi. Làn da nàng lạnh buốt, nhưng lại mang đến cho Lâm Phong một cảm giác an toàn và dễ chịu.
Mộc Ly chạy đến, đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên vẻ hiếu chiến, nhưng cũng đầy vẻ quan tâm. "Tên đáng ghét, chạy nhanh thật! Lâm Phong, ngươi không sao chứ? Ta có Hồi Sinh Thảo đây, ngươi ăn đi!" Nàng nhanh chóng lấy ra một loại linh thảo xanh biếc, tỏa ra mùi hương thanh mát.
Tần Nguyệt cũng bước đến, vẻ mặt trầm tĩnh hơn, nhưng trong đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự nhẹ nhõm. Nàng kiểm tra nhanh các trận pháp xung quanh. "Cổ Di Tích bị tổn hại nghiêm trọng, chúng ta cần nhanh chóng ổn định trận pháp và sửa chữa những hư hại. Ma khí vẫn còn rất nồng đậm. Lâm Phong cần được nghỉ ngơi ngay lập tức." Nàng nhìn chàng với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Chiêu thức vừa rồi của ngươi... tuy mạnh mẽ, nhưng chắc chắn đã tiêu hao rất nhiều."
Lâm Phong cố gắng cười nhẹ, nhưng nụ cười đó yếu ớt đến thảm hại. "Chúng đã... rút lui." Chàng khẽ nói, rồi nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Chàng biết, trận chiến này đã kết thúc, nhưng nó chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh, dù chỉ là một phần ý chí, cũng đã kinh khủng đến vậy. Và Huyễn Mặc Quyển... nó vẫn còn quá nhiều bí ẩn. Chiêu thức "Huyễn Mặc Đoạn Hồn" vừa rồi dường như không phải do chàng tự nghĩ ra, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển, như thể cuốn sách cổ đang dẫn dắt chàng. Chàng vẫn chưa hoàn toàn làm chủ được nó, và đó là một mối lo ngại lớn.
Nhưng lúc này, điều quan trọng nhất là chàng đã bảo vệ được Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, và cả Cổ Di Tích. Trách nhiệm của chàng ngày càng lớn, không chỉ là bản thân mà còn là những người chàng yêu thương, và cả vận mệnh của thế giới tu chân này. Cuộc chiến chống lại "Sự Mục Nát Nguyên Thủy" chỉ mới hé lộ một góc nhỏ của nó, và chàng biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Chàng sẽ cần phải mạnh mẽ hơn nữa, khám phá sâu hơn những bí mật của huyết mạch và Huyễn Mặc Quyển, để đối phó với những thử thách kinh hoàng hơn đang chờ đợi.
Cổ Di Tích Huyền Không, trong màn đêm của sự tàn phá, vẫn ẩn chứa vô vàn bí mật. Và Lâm Phong, người thanh niên trẻ tuổi mang trong mình huyết mạch cổ xưa và Huyễn Mặc Quyển, sẽ là chìa khóa để giải mã tất cả.