Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 182

Nguyên Anh Phá Cảnh: Thiên Đạo Vấn Đáp

4251 từ
Mục tiêu: Lâm Phong đạt đến giới hạn sinh tử, bất ngờ lĩnh ngộ thiên đạo và đột phá thành công lên Nguyên Anh kỳ ngay giữa chiến trường.,Sự đột phá của Lâm Phong khiến cục diện đại chiến tại Cổ Di Tích Huyền Không thay đổi hoàn toàn, đánh bại cường địch và đẩy lùi Ma giáo.,Củng cố vị thế và sức mạnh của Lâm Phong, đồng thời hé lộ những bí mật sâu sắc hơn về thiên đạo và thân thế của chàng, liên quan đến bối cảnh 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu'.,Thiết lập nền tảng cho giai đoạn 'falling_action' của Arc 3, nơi Lâm Phong củng cố sức mạnh và đối mặt với trách nhiệm ngày càng lớn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Cường Giả Ma Giáo (mang ý chí Ma Tôn), Hắc Sa Hộ Pháp, Quỷ Diện Lang Quân, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Hành động, căng thẳng, sử thi, chiến thắng, awe-inspiring
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong cảm nhận ma khí của Cường Giả Ma Giáo đã hoàn toàn biến mất, chàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó là một cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến. Linh lực trong cơ thể chàng cạn kiệt, sức mạnh huyết mạch như rút đi mọi sinh lực, toàn thân chàng đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim châm. Cửu Thiên Huyền Kiếm rơi khỏi tay, cắm sâu xuống đất, ánh kiếm quang lờ mờ như một ngôi sao vừa tắt lịm. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay chàng cũng ngừng xoay tròn, trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, những hoa văn cổ xưa chìm vào lớp da thịt, tựa như một giấc ngủ sâu. Chàng loạng choạng, rồi ngã khuỵu xuống, được Tuyết Dao nhanh chóng đỡ lấy. Nàng ôm chặt lấy chàng, cảm nhận nhịp tim chàng đang đập mạnh mẽ nhưng cũng đầy mệt mỏi. Làn da nàng lạnh buốt, nhưng lại mang đến cho Lâm Phong một cảm giác an toàn và dễ chịu đến lạ lùng.

"Ngươi không sao chứ, Lâm Phong?" Tuyết Dao thì thầm, giọng nói nàng khẽ run, ánh mắt băng giá thường ngày giờ đây tràn đầy sự lo lắng, tựa như một hồ băng vỡ tan bởi một cơn địa chấn. Nàng ghì chặt chàng vào lòng, từng thớ thịt trên cơ thể Lâm Phong dường như đang run rẩy, biểu thị sự kiệt quệ đến tận cùng.

Mộc Ly chạy đến, đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên vẻ hiếu chiến khi chứng kiến những kẻ địch chạy trốn, nhưng cũng đầy vẻ quan tâm khi nhìn thấy Lâm Phong. "Tên đáng ghét, chạy nhanh thật! Lâm Phong, ngươi không sao chứ? Ta có Hồi Sinh Thảo đây, ngươi ăn đi!" Nàng nhanh chóng lấy ra một loại linh thảo xanh biếc từ túi trữ vật, tỏa ra mùi hương thanh mát, tựa sương sớm đọng trên lá. Mùi hương ấy lập tức xua tan đi một phần nhỏ cảm giác ngột ngạt của ma khí còn vương vất.

Tần Nguyệt cũng bước đến, vẻ mặt trầm tĩnh hơn, nhưng trong đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự nhẹ nhõm. Nàng kiểm tra nhanh các trận pháp xung quanh bằng thần thức. "Cổ Di Tích bị tổn hại nghiêm trọng, chúng ta cần nhanh chóng ổn định trận pháp và sửa chữa những hư hại. Ma khí vẫn còn rất nồng đậm. Lâm Phong cần được nghỉ ngơi ngay lập tức." Nàng nhìn chàng với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Chiêu thức vừa rồi của ngươi... tuy mạnh mẽ, nhưng chắc chắn đã tiêu hao rất nhiều." Lời nàng nói như một lời khẳng định cho sự cố gắng phi thường của Lâm Phong.

Lâm Phong cố gắng cười nhẹ, nhưng nụ cười đó yếu ớt đến thảm hại, chỉ là một cái nhếch mép vô lực. "Chúng đã... rút lui." Chàng khẽ nói, rồi nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Chàng biết, trận chiến này đã kết thúc, nhưng nó chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh, dù chỉ là một phần ý chí, cũng đã kinh khủng đến vậy. Và Huyễn Mặc Quyển... nó vẫn còn quá nhiều bí ẩn. Chiêu thức "Huyễn Mặc Đoạn Hồn" vừa rồi dường như không phải do chàng tự nghĩ ra, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển, như thể cuốn sách cổ đang dẫn dắt chàng. Chàng vẫn chưa hoàn toàn làm chủ được nó, và đó là một mối lo ngại lớn.

Thế nhưng, khi tâm trí Lâm Phong vừa thả lỏng, một cơn ớn lạnh không thể giải thích đột nhiên chạy dọc sống lưng chàng. Không phải là ma khí đơn thuần, mà là một cảm giác nặng nề, dồn nén đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng cảm nhận được, sắc mặt các nàng đột ngột thay đổi, từ nhẹ nhõm chuyển sang cảnh giác tột độ. Thôn Thiên Thử, đang định nhảy lên vai Lâm Phong, bỗng dưng cụp tai, toàn thân lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ sợ hãi chưa từng có, phát ra những tiếng "chiêm chiếp" đầy bất an.

Một tiếng "ẦM!" vang lên, không phải tiếng nổ, mà giống như âm thanh của một thứ gì đó vô hình vừa sụp đổ. Mặt đất dưới chân nhóm người Lâm Phong rung chuyển dữ dội, những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên nền đá cổ của Cổ Di Tích Huyền Không, xuyên qua những bức tường đổ nát và cả những tàn tích của trận pháp. Ma khí, vốn đã tan đi phần nào, giờ đây cuồn cuộn trở lại, không phải từ một hướng, mà từ mọi ngóc ngách của di tích, tụ lại thành một xoáy đen khổng lồ ở trung tâm, nơi Lâm Phong đang nằm.

"Ngươi nghĩ... đã kết thúc sao?" Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa, vang vọng khắp Cổ Di Tích, không phải là giọng của Cường Giả Ma Giáo ban nãy, mà là một âm thanh sâu thẳm, uy áp hơn gấp vạn lần, như thể đến từ tận cùng của vực sâu, mang theo sự lạnh lẽo của thời gian và sự mục nát của vũ trụ. Giọng nói này khiến linh hồn Lâm Phong run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một bản năng nguyên thủy đang bị đánh thức.

Từ giữa xoáy ma khí, một bóng đen khổng lồ dần hiện rõ. Nó không còn là hình dáng con người mơ hồ như kẻ ban nãy, mà là một tồn tại thuần túy của ma khí, một khối ý chí cô đọng, cao vút chạm tới vòm đá sụp đổ của Cổ Di Tích. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu chiếu thẳng vào Lâm Phong, xuyên thấu mọi phòng ngự, nhìn thẳng vào linh hồn chàng. Áp lực khủng khiếp từ nó dồn nén Lâm Phong, khiến chàng cảm thấy như có một ngọn núi Thái Sơn đang đè nặng lên cơ thể mình. Mọi vết thương cũ đột nhiên đau nhức dữ dội hơn, và linh lực vừa cạn kiệt dường như càng bị hút khô, thậm chí cả ý chí chiến đấu cũng bị lung lay.

"Đây mới là... ý chí đích thực của Ma Tôn Huyết Ảnh sao?" Lâm Phong cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân chàng dường như bị cố định bởi một lực lượng vô hình. Cửu Thiên Huyền Kiếm cắm dưới đất đột nhiên phát ra tiếng kêu "keng! keng!" yếu ớt, cố gắng chống lại áp lực, nhưng ánh kiếm cũng chập chờn như ngọn nến trước gió. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay Lâm Phong lại phát ra một vệt sáng mờ nhạt, tựa như một lời cảnh báo, chứ không phải sự trợ giúp mạnh mẽ như trước.

Tuyết Dao nghiến răng, khí tức băng hàn bao phủ quanh nàng, cố gắng tạo ra một lớp phòng ngự mỏng manh cho Lâm Phong. Nhưng lớp băng ấy vừa hình thành đã bị ma khí xâm thực, vang lên những tiếng "rắc rắc" như sắp vỡ vụn. Mộc Ly rút ra một chiếc nỏ nhỏ, lắp một mũi tên tẩm độc, nhưng cánh tay nàng run rẩy, đôi mắt đầy vẻ bất lực. Tần Nguyệt nhanh chóng kích hoạt một trận pháp phòng ngự còn sót lại, tạo ra một rào chắn ánh sáng yếu ớt, nhưng nàng biết rõ, nó không thể cầm cự được bao lâu trước sức mạnh kinh hoàng này.

"Ngươi nghĩ sức mạnh bé nhỏ này có thể chống lại ý chí của Ma Tôn sao? Thật nực cười!" Giọng nói kia vang lên, mang theo sự khinh miệt tột độ, như thể Lâm Phong chỉ là một con kiến đang cố gắng lay chuyển đại thụ. Ma khí từ bóng đen khổng lồ tỏa ra, không chỉ gây áp lực vật lý mà còn xâm nhập vào tâm trí, gieo rắc sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi. Lâm Phong cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ môi trường mà còn từ tận sâu trong linh hồn. Chàng nhìn thấy sự tàn phá của Cổ Di Tích Huyền Không, những viên đá cổ kính bị ma khí ăn mòn, những trận pháp vỡ vụn như những chiếc gương tan tành. Nơi đây, từng là một thánh địa của tu chân giả, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, và chàng, dù đã cố gắng hết sức, dường như cũng không thể bảo vệ được nó, hay những người bên cạnh mình.

Một ý nghĩ tuyệt vọng chợt lóe lên trong đầu Lâm Phong: "Không thể... ta không thể gục ngã ở đây!" Ý chí của chàng gào thét, nhưng cơ thể dường như không còn nghe lời. Chàng cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, ma khí lạnh lẽo như những sợi xích vô hình trói chặt chàng. Mùi máu tanh từ vết thương của chàng hòa quyện với mùi ẩm mốc của đá cổ và mùi khét của năng lượng va chạm, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Ánh sáng ma khí đỏ sẫm từ bóng đen khổng lồ bao trùm lấy tất cả, nuốt chửng mọi ánh sáng khác.

Xa xa, Hắc Sa Hộ Pháp và Quỷ Diện Lang Quân, những kẻ đã tháo chạy, giờ đây lại ẩn mình quan sát từ một khoảng cách an toàn. Hắc Sa Hộ Pháp, dù sợ hãi Lâm Phong, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này, hắn lại nở một nụ cười quỷ dị dưới lớp mặt nạ xương. "Hahaha! Xem ra... Ma Tôn đại nhân không cho phép kẻ này sống sót!" Hắn thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy sự hả hê. Quỷ Diện Lang Quân, với vẻ mặt ẩn sau chiếc mặt nạ cười, đôi mắt hắn lấp lánh như đang tính toán điều gì đó. Hắn không hề có ý định nhúng tay vào, chỉ muốn thu thập thêm thông tin. "Chậc chậc... Sức mạnh này... thật khủng khiếp. Kẻ đó liệu có chịu nổi không?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn. Cả hai đều không ngờ rằng, chính khoảnh khắc tuyệt vọng này lại là khởi đầu cho một sự biến đổi kinh thiên động địa.

***

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi toàn thân Lâm Phong bị ma khí vây hãm, linh hồn chàng bị kéo vào một cõi hư vô lạnh lẽo, chàng nhìn thấy một tia sáng. Không phải là ánh sáng vật lý chói chang, mà là một sự lĩnh ngộ sâu sắc, tựa như một cánh cửa vừa hé mở trong tâm trí. Chàng nhìn thấy dòng chảy của thời gian, sự lên xuống của linh khí, sự hình thành và hủy diệt của vạn vật. Chàng nhận ra, sự suy yếu của linh khí trong 'Đại Địa Phân Liệt' không phải là tận cùng, không phải là một dấu chấm hết, mà là một chu kỳ, một sự biến đổi tất yếu của Thiên Đạo. Nó giống như một nhịp thở khổng lồ của vũ trụ, có hít vào và có thở ra, có thịnh và có suy.

Huyết mạch Thượng Cổ trong Lâm Phong, vốn đã thức tỉnh, giờ đây như được tưới tắm bởi một dòng suối mát lành, bắt đầu cộng hưởng mãnh liệt với sự lĩnh ngộ này. Nó rung động, không còn là sự đau đớn dữ dội mà là một sự kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên của Thiên Địa. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay chàng, vốn đang mờ nhạt, đột nhiên bừng sáng rực rỡ, không còn là ánh sáng yếu ớt nữa, mà là một vầng hào quang cổ xưa, mang theo những ký ức và hiểu biết của hàng ngàn năm. Những hoa văn trên cuốn sách cổ dường như sống động, xoay tròn, truyền vào Lâm Phong vô vàn đạo lý. Cùng lúc đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm, đang cắm dưới đất, cũng kêu lên một tiếng "vù!" vang dội, thoát khỏi sự kiềm chế của ma khí, bay thẳng về phía Lâm Phong, lơ lửng bên cạnh chàng, ánh kiếm quang rực rỡ như một vì sao băng.

"Thiên Đạo... không phải là số phận, mà là quy luật... quy luật của sự sinh diệt, của biến đổi... của vĩnh hằng!" Lâm Phong thầm nghĩ trong tâm trí, giọng nói ấy vang vọng tựa như tiếng chuông chùa cổ kính, thức tỉnh chàng khỏi cơn mê. "Đại Địa Phân Liệt... không phải là kết thúc, mà là khởi đầu mới!"

Ngay khi ý niệm này vừa hình thành, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong. Nó không phải là linh lực, cũng không phải là ma khí, mà là một sự tổng hòa của vạn vật, một dòng chảy tinh thuần của sinh mệnh và ý chí. Luồng năng lượng này cuốn phăng mọi ma khí đang vây hãm chàng, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng chói lòa, đẩy lùi cả bóng đen khổng lồ của Ma Tôn ý chí. Tiếng "rắc! rắc!" vang lên không ngừng, nhưng lần này không phải là lớp băng của Tuyết Dao bị phá vỡ, mà là lớp ma khí của Ma Tôn ý chí bị xé toạc.

Linh khí từ khắp Cổ Di Tích Huyền Không, thậm chí từ không gian xung quanh, từ những khe nứt không gian vô hình mà Ma Tôn ý chí đã mở ra, điên cuồng đổ vào cơ thể Lâm Phong. Nó không chỉ là linh khí, mà là tinh hoa của đất trời, của vạn vật, của cả những linh hồn cổ xưa đang ngủ vùi trong di tích. Cơ thể chàng vốn đã kiệt quệ, giờ đây được tưới tắm bởi dòng chảy năng lượng tinh thuần ấy, bắt đầu được tẩy luyện một cách mạnh mẽ. Từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào đều được tái tạo, trở nên rắn chắc và tinh khiết hơn.

Tiếng sấm sét vang vọng khắp Cổ Di Tích, không phải là kiếp phạt, mà là sự cộng hưởng của thiên địa, như thể vũ trụ đang chào đón một sự kiện trọng đại. Ánh sáng chói lòa bao phủ Lâm Phong, khiến Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt phải nheo mắt lại. Họ cảm nhận được một luồng uy áp khủng khiếp đang lan tỏa, không còn là của Ma Tôn, mà là của Lâm Phong, một uy áp đầy linh khí và sinh mệnh.

Lâm Phong nhắm mắt, toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà vì sự biến đổi kinh thiên động địa đang diễn ra bên trong. Trong đan điền của chàng, Kim Đan vốn đã viên mãn, giờ đây bắt đầu nứt ra, không phải là vỡ nát, mà là sự lột xác. Từ bên trong Kim Đan, một hình hài nhỏ bé, trong suốt, lấp lánh như pha lê dần hiện ra. Đó chính là Nguyên Anh!

Nguyên Anh của Lâm Phong không chỉ là một khối năng lượng tinh thuần, mà nó còn mang theo một hình dáng mơ hồ của chính chàng, với đôi mắt nhắm nghiền, khoanh chân ngồi giữa đan điền, tỏa ra những luồng linh khí ngũ sắc. Xung quanh Nguyên Anh, những đường nét của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng được khắc họa, tựa như những ấn ký linh hồn, biểu thị sự gắn kết sâu sắc giữa chàng với hai thần vật này. Mỗi lần Nguyên Anh chớp động, một luồng uy áp khủng khiếp lại lan tỏa, quét tan mọi ma khí còn sót lại trong cơ thể Lâm Phong và cả không gian xung quanh. Thần thức của chàng được mở rộng đến mức chưa từng có, chàng cảm nhận được từng viên đá, từng ngọn cây, từng làn gió trong Cổ Di Tích, thậm chí là những suy nghĩ mơ hồ của Ma Tôn ý chí.

"Không thể nào! Đây là Nguyên Anh cảnh giới... Sao có thể..." Giọng nói của Ma Tôn ý chí, vốn đầy vẻ ngạo mạn, giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng tột độ. Nó không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Một tu sĩ Kim Đan, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, lại có thể đột phá Nguyên Anh kỳ, và Nguyên Anh này... khí tức của nó còn mạnh mẽ, tinh thuần hơn bất kỳ Nguyên Anh nào mà nó từng biết đến! Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, ngoài mọi quy luật mà Ma Tôn Huyết Ảnh từng thấu hiểu.

Lâm Phong mở bừng mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực như hai vì sao, ẩn chứa một sự sâu thẳm của vũ trụ. Khí tức Nguyên Anh bao phủ toàn thân chàng, không còn là sự mệt mỏi kiệt quệ, mà là một sức mạnh dồi dào, tràn đầy sinh lực. Chàng đứng thẳng dậy, tựa như một vị thần vừa giáng trần, không gian xung quanh chàng dường như bị bóp méo bởi áp lực vô hình. Cửu Thiên Huyền Kiếm bay vào tay chàng, kêu lên một tiếng reo mừng, ánh kiếm quang như hòa làm một với khí tức của chàng. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay cũng bừng sáng, những hoa văn cổ xưa như được sống lại, tỏa ra một vầng hào quang huyền bí.

Khí tức bùng nổ của Lâm Phong quét tan mọi ma khí, không chỉ đẩy lùi bóng đen khổng lồ của Ma Tôn ý chí, mà còn khiến nó tan rã từng chút một, như thể nó không thể chịu đựng được sự tinh thuần và uy áp của Nguyên Anh cảnh giới. Tiếng gầm gừ giận dữ và kinh hoàng vang lên từ bóng đen, rồi nó co rút lại, biến thành một tia sáng đen lao vút về phía chân trời, cố gắng thoát thân.

***

Sau khi đột phá Nguyên Anh, Lâm Phong không chần chừ một giây. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, một luồng kiếm khí chói lòa xé toạc không gian, mang theo uy lực của Nguyên Anh cảnh giới và sự cộng hưởng của Huyễn Mặc Quyển. "Huyễn Mặc Đoạn Hồn!" Chàng khẽ thốt lên, nhưng lần này, chiêu thức ấy không còn là sự bùng phát ngẫu nhiên, mà là một sự kiểm soát hoàn hảo, một sự hòa quyện giữa ý chí của chàng và sức mạnh của thần vật. Kiếm quang hóa thành một sợi xích ánh sáng khổng lồ, truy đuổi tia sáng đen của Ma Tôn ý chí, xuyên qua không gian, và cuối cùng, một tiếng "Á!!!" vang lên thảm thiết từ phía xa, rồi tia sáng đen hoàn toàn tan biến trong hư vô, không còn một chút ma khí nào sót lại. Dù chỉ là một phần ý chí của Ma Tôn, nhưng việc đánh tan nó đã chứng tỏ sức mạnh kinh người của Lâm Phong.

"Lâm Phong... chàng đã đột phá! Thật không thể tin được!" Tuyết Dao thì thầm, đôi mắt phượng dài của nàng mở to, vẻ băng giá thường ngày tan chảy, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một niềm vui sướng không thể che giấu. Nàng nhìn chàng, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ, tựa như đang nhìn một vị thần. Khí tức Nguyên Anh của chàng không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một vẻ cổ xưa, vĩ đại mà nàng chưa từng cảm nhận ở bất kỳ tu sĩ Nguyên Anh nào khác.

Tần Nguyệt, vốn luôn giữ vẻ trầm tĩnh, giờ đây cũng không khỏi thốt lên. "Cảnh giới Nguyên Anh... và khí tức này... dường như còn mạnh hơn Nguyên Anh bình thường rất nhiều." Nàng bước đến gần Lâm Phong, ánh mắt dò xét nhưng cũng đầy sự tán thưởng. "Sự lĩnh ngộ Thiên Đạo vừa rồi... chắc chắn không phải chỉ là đột phá cảnh giới thông thường. Nó liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt' mà ngươi đã cảm nhận, đúng không?" Nàng hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự tò mò sâu sắc.

Mộc Ly nhảy cẫng lên, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao. "Đại ca thật là lợi hại quá đi! Một đòn đánh bay cả tên Ma Tôn xấu xa kia! Ta đã bảo mà, đại ca của ta là mạnh nhất!" Nàng chạy đến ôm chầm lấy cánh tay Lâm Phong, tựa như một con sóc nhỏ bám lấy cây cổ thụ, vẻ sợ hãi ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự phấn khích tột độ. Thôn Thiên Thử, vốn đang run rẩy vì sợ hãi, giờ đây cũng nhảy bổ lên vai Lâm Phong, kêu "chiêm chiếp! chiêm chiếp!" đầy phấn khích, cọ cọ cái đầu nhỏ vào má chàng, cảm nhận uy áp quen thuộc của chủ nhân nhưng giờ đây đã cường đại hơn gấp bội.

Hắc Sa Hộ Pháp và Quỷ Diện Lang Quân, những kẻ đang ẩn mình quan sát, chứng kiến cảnh tượng này thì kinh hoàng đến tột độ. "Không thể nào! Ý chí của Ma Tôn đại nhân... bị tiêu diệt rồi sao?" Hắc Sa Hộ Pháp lùi lại liên tục, toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi Lâm Phong giờ đây đã vượt xa mọi sự kiêu ngạo. Hắn không dám chần chừ thêm một khắc, quay đầu bỏ chạy vào sâu trong Cổ Di Tích, không dám ngoảnh lại.

Quỷ Diện Lang Quân, ẩn sau chiếc mặt nạ cười, đôi mắt hắn lấp lánh một cách phức tạp. Vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự tính toán, và cả một chút sợ hãi. "Nguyên Anh... Hắn lại đột phá Nguyên Anh ngay tại đây! Hơn nữa, khí tức này... không phải Nguyên Anh bình thường." Hắn nhanh chóng quyết định, thân hình gầy gò của hắn hóa thành một làn khói đen, lao vút vào một khe nứt không gian vừa bị Ma Tôn ý chí tạo ra, biến mất không dấu vết. Hắn biết, thông tin này... giá trị của nó đã tăng lên gấp bội.

Lâm Phong đứng vững, khí tức Nguyên Anh bao phủ toàn thân, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường tan hoang. Chàng cảm nhận được sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự kiệt quệ mà là một sự nhẹ nhõm, một sự trống rỗng đầy năng lượng. Cơ thể chàng tràn đầy sức sống mới, mỗi hơi thở đều như hòa vào nhịp đập của thiên địa. Chàng收 hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, nó an tĩnh nằm trong tay chàng, tựa như một phần của cơ thể. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay cũng trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, nhưng sự kết nối giữa chàng và nó đã sâu sắc hơn rất nhiều.

"Ta không sao." Lâm Phong mỉm cười, nụ cười lần này không còn yếu ớt, mà mang theo sự tự tin và bình thản của một cường giả. Chàng nhìn Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, và cả Thôn Thiên Thử, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và biết ơn. "Cảm ơn các nàng." Chàng nhẹ nhàng xoa đầu Mộc Ly, rồi siết nhẹ tay Tuyết Dao.

Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "Tuy nguy hiểm đã tạm thời qua đi, nhưng Cổ Di Tích Huyền Không đã bị tàn phá nặng nề. Vẫn còn rất nhiều bí mật chưa được giải mã, và Ma khí của Ma Tôn vẫn còn vương vất. Đây có lẽ là một phần trong kế hoạch của chúng."

Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi tia sáng đen của Ma Tôn ý chí đã biến mất. "Sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn hiện diện rất mạnh mẽ. Ta chỉ đánh tan một phần ý chí của nó, không phải là bản thể. Cuộc chiến này... mới chỉ là khởi đầu." Chàng thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một quyết tâm lớn hơn. Sự lĩnh ngộ Thiên Đạo vừa rồi đã cho chàng một cái nhìn khác về thế giới, về những chu kỳ sinh diệt, và về vai trò của huyết mạch Thượng Cổ trong bối cảnh 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu'. Chàng biết, mình sẽ cần phải mạnh mẽ hơn nữa, khai thác sâu hơn những bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của mình, để đối phó với những thử thách kinh hoàng hơn đang chờ đợi. Cổ Di Tích Huyền Không, dù bị tàn phá, vẫn ẩn chứa vô vàn cơ duyên và bí mật, và chàng sẽ là người khám phá chúng.

"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chàng nhìn sâu vào hư không, nơi những bí mật của vũ trụ đang chờ được vén màn. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, với sức mạnh mới và những người đồng hành đáng tin cậy, chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ