Linh khí cuộn trào, ma khí tán loạn, Cổ Di Tích Huyền Không vốn cổ kính, huyền ảo, nay như một bức tranh thủy mặc bị xé toạc giữa cơn giông bão. Những tòa tháp đá trắng ngà, từng sừng sững vươn mình giữa mây trời, nay đổ nát nghiêng ngả, để lộ những vết sẹo sâu hoắm. Đình đài chạm khắc tinh xảo, cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ, giờ đây chỉ còn là tàn tích hoang phế, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhuốm một màu tang thương đến nao lòng. Tiếng gió rít qua các khe đá vỡ vụn, mang theo âm thanh than khóc của một di tích cổ xưa, hòa cùng tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách đá xa xăm. Dưới chân, tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo vẫn kiên trì vang lên, như một khúc ca bi tráng giữa sự hỗn loạn. Không khí đặc quánh mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt của mây mù, xen lẫn mùi thảo dược tự nhiên dịu nhẹ, nhưng trên tất cả, là mùi ma khí âm lãnh và linh lực cuồng bạo vẫn còn vương vấn, tạo nên một bầu không khí vừa yên tĩnh, huyền bí, lại vừa căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng mờ ảo của Cổ Di Tích, vốn đã được bao phủ bởi sương mù quanh năm, nay càng trở nên u ám hơn dưới sự tàn phá của trận chiến.
Lâm Phong đứng sừng sững giữa trung tâm của sự hủy diệt, tựa như một cây cổ thụ duy nhất còn sót lại giữa rừng hoang. Khí tức Nguyên Anh hùng vĩ của chàng tỏa ra, không còn cuồng bạo như khi vừa đột phá, mà đã trở nên trầm ổn, uy nghiêm đến kinh người, như biển sâu không đáy, mỗi gợn sóng đều chứa đựng sức mạnh kinh thiên. Đôi mắt đen láy của chàng sắc bén như chim ưng, quét qua chiến trường tan hoang, nơi ma khí vẫn còn cuồn cuộn như những con trăn khổng lồ đang giãy giụa trong đau đớn. Tàn quân Ma giáo, những kẻ đã may mắn sống sót sau đòn công kích của Lâm Phong và sự tháo chạy của Hắc Sa Hộ Pháp cùng Quỷ Diện Lang Quân, giờ đây đang hoảng loạn tột độ. Chúng chỉ là những con tốt thí bị bỏ rơi, không còn chỉ huy, không còn ý chí chiến đấu, chỉ còn lại bản năng sinh tồn và nỗi sợ hãi tột cùng.
"Không thể nào! Ý chí của Ma Tôn đại nhân... bị tiêu diệt rồi sao? Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?" Một tên Ma Môn đệ tử run rẩy thốt lên, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Những kẻ khác cũng không khác gì, chúng co cụm lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với vẻ sợ hãi tột cùng, như thể đang nhìn một vị thần giáng thế.
Đúng lúc này, Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ vừa mới tháo chạy không lâu, lại đột ngột quay trở lại. Hắn đã bị thương nặng, một vết kiếm xuyên qua vai, máu tươi vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo choàng đen. Chiếc mặt nạ xương của hắn giờ đây cũng nứt một vệt dài, để lộ một phần khuôn mặt tái nhợt, đầy vẻ căm phẫn và tuyệt vọng. Hắn đã cố gắng rút lui, nhưng nỗi nhục nhã khi phải bỏ chạy trước một Kim Đan hậu kỳ, nay lại là Nguyên Anh sơ kỳ, đã khiến hắn không cam lòng. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng Ma Tôn ý chí lại bị một tiểu tử Nhân tộc tiêu diệt dễ dàng đến vậy. Hắn biết, nếu không thể mang về ít nhất là một tin tức hữu ích, hoặc cố gắng vãn hồi chút thể diện, hắn sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt khủng khiếp hơn cả cái chết từ Ma Tôn Huyết Ảnh bản thể.
"Đồ phế vật! Các ngươi còn đứng đó làm gì? Ma Tôn đại nhân bất diệt! Hắn chỉ là một tiểu tử may mắn đột phá mà thôi!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, giọng nói khản đặc, cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Hắn vận dụng chút ma khí còn sót lại, cố gắng tạo ra một luồng áp lực, nhưng so với khí tức Nguyên Anh của Lâm Phong, nó yếu ớt và vô lực đến thảm hại. "Tập hợp lại! Chúng ta không thể để hắn yên! Chúng ta còn những bí mật của Ma Tôn đại nhân cần bảo vệ!"
Lời nói của Hắc Sa Hộ Pháp tuy hùng hồn, nhưng ẩn chứa sự yếu ớt và tuyệt vọng. Lâm Phong chỉ im lặng nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm. Chàng cảm nhận rõ ràng từng luồng linh lực đang tuôn chảy trong cơ thể, từng tế bào như được tái sinh, tràn đầy sức sống và năng lượng. Nguyên Anh trong đan điền chàng đã hoàn toàn ổn định, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, kết nối với mọi ngóc ngách của cơ thể và cả thế giới xung quanh. Cái cảm giác 'Đại Địa Phân Liệt' mà chàng đã lĩnh ngộ trong khoảnh khắc đột phá, giờ đây không còn là một khái niệm mơ hồ mà là một sự thật hiển hiện. Chàng có thể cảm nhận sự suy yếu của linh khí trong thế giới này, những vết nứt vô hình trong Thiên Đạo, và cả tiềm năng to lớn của huyết mạch Thượng Cổ đang cuộn trào trong huyết quản mình, khao khát được giải phóng.
"Ngươi nghĩ ta sẽ cho các ngươi cơ hội sao?" Giọng Lâm Phong vang lên, trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi tên Ma Môn đệ tử, khiến chúng rùng mình sợ hãi. "Các ngươi đã xâm phạm cấm địa, hủy hoại di tích, và còn mưu đồ sát hại đồng bạn của ta. Tội ác tày trời, dù có chết vạn lần cũng không thể chuộc hết."
Nói rồi, Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Chàng bước lên phía trước một bước, nhẹ nhàng như lông hồng, nhưng mỗi bước chân đều như giáng một ngọn núi xuống lòng đất. Khí tức Nguyên Anh của chàng lập tức bùng nổ, không còn giữ lại chút nào. Một luồng uy áp vô hình, hùng vĩ và tinh thuần đến cực điểm, từ chàng lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng. Không gian xung quanh Lâm Phong như bị bóp méo, những mảnh vụn đá bay lơ lửng rồi vỡ tan tành. Ma khí cuồn cuộn từ các tên Ma Môn đệ tử bị áp chế đến mức phải co rút lại, hóa thành những luồng khói đen mỏng manh rồi tan biến.
"Rút! Rút lui!" Hắc Sa Hộ Pháp gào lên một tiếng thảm thiết, không còn giữ được chút uy nghiêm nào. Hắn nhận ra sự chênh lệch khủng khiếp giữa mình và Lâm Phong. Nguyên Anh sơ kỳ của Lâm Phong, không phải là Nguyên Anh sơ kỳ bình thường. Khí tức đó, uy áp đó, thậm chí còn đáng sợ hơn cả một số Nguyên Anh trung kỳ hắn từng biết. Hắn cố gắng vận dụng bí pháp, định bỏ chạy một lần nữa. Nhưng đã quá muộn.
Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong rung lên bần bật, một tiếng kiếm reo trong trẻo, ngân vang khắp Cổ Di Tích, như một con mãnh thú vừa được thả xích, khao khát được uống máu kẻ thù. Ánh sáng xanh biếc từ thân kiếm chói lòa, những phù văn cổ xưa khắc trên đó sáng rực, như những vì sao trên nền trời đêm. Linh tính của thần kiếm đã hoàn toàn thức tỉnh dưới sự nuôi dưỡng của Nguyên Anh của Lâm Phong. Nó không còn là một thanh kiếm đơn thuần, mà đã trở thành một phần mở rộng của ý chí chàng, một hiện thân của Thiên Đạo mà chàng vừa lĩnh ngộ.
"Các ngươi đã chọn sai đối thủ," Lâm Phong lặp lại, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương, "Hôm nay, ta sẽ tiễn các ngươi về địa ngục!"
***
Thời gian như ngừng lại trong Cổ Di Tích Huyền Không, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng linh lực va chạm ầm ĩ. Khu vực trung tâm của di tích đã bị tàn phá nặng nề, những mảnh vỡ đá cẩm thạch và kim loại vương vãi khắp nơi, tạo thành một khung cảnh hoang tàn nhưng cũng đầy bi tráng. Linh khí trong không gian dao động mạnh mẽ, hòa lẫn với tàn dư ma khí, tạo nên một trường năng lượng hỗn loạn và nguy hiểm. Lâm Phong đứng đó, không hề nhúc nhích, nhưng khí tức Nguyên Anh từ chàng bùng nổ hoàn toàn, biến thành một trường lực vô hình cực kỳ khủng khiếp, ép toàn bộ những tên Ma giáo còn ngoan cố phải khuỵu gối, thậm chí có kẻ yếu hơn đã nổ tung thân thể, hóa thành một làn máu thịt be bét.
Hắc Sa Hộ Pháp, với thương thế chưa lành và tâm trí đầy sợ hãi, gồng mình chống đỡ. Hắn vận dụng toàn bộ ma khí còn sót lại, tạo ra một lớp giáp ma khí đen kịt bao phủ toàn thân, cố gắng phản công một cách tuyệt vọng. Hắn gầm lên một tiếng, hai tay kết ấn, một luồng ma khí cực đại từ trong cơ thể hắn bắn ra, hóa thành một cây đao lớn màu đen, bổ thẳng về phía Lâm Phong. Đó là Ma Đao Đoạn Hồn của hắn, một pháp bảo trung phẩm được tẩm luyện bằng vô số linh hồn oan khuất, uy lực đủ để chặt đứt một ngọn núi.
"Chết đi! Lâm Phong!" Hắc Sa Hộ Pháp hét lên, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ xương nứt vỡ, hắn đã dồn hết tất cả vào đòn tấn công này.
Thế nhưng, Lâm Phong chỉ đứng đó, không né tránh. Một nụ cười khinh miệt hiện lên trên môi chàng. "Chỉ vậy thôi sao? Ma Đạo... chung quy vẫn chỉ là tà đạo!" Chàng khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tiếc nuối vừa kiên định. Tiếc nuối cho những kẻ đã sa chân vào con đường ma đạo, tự mình đoạn tuyệt nhân tính; nhưng kiên định với con đường chính đạo mà chàng đang đi, với Thiên Đạo mà chàng đã lĩnh ngộ.
Nguyên Anh trong đan điền chàng bỗng nhiên xoay tròn, linh lực tinh thuần như thác đổ, rót vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Thanh kiếm trong tay chàng không còn là vật chết, nó sống động như một sinh linh, hòa vào hơi thở của chàng, hòa vào nhịp đập của trái tim chàng. Những phù văn cổ xưa trên thân kiếm phát ra ánh sáng chói lòa, không chỉ là màu xanh biếc mà còn pha lẫn sắc tím huyền ảo, như những tia sét nhảy múa trên bầu trời đêm. Cả thân kiếm rung lên bần bật, một tiếng kiếm reo vang dội, như tiếng rồng ngâm, như tiếng phượng hót, xé toạc không gian, khiến linh hồn mỗi kẻ nghe thấy đều phải run rẩy.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một sự kết nối sâu sắc chưa từng có với Cửu Thiên Huyền Kiếm. Nó không chỉ là pháp bảo, mà là một phần của chàng, một hiện thân của ý chí chàng. Khi chàng vung kiếm, chàng không chỉ điều khiển linh lực, mà còn điều khiển cả sức mạnh của Thiên Đạo mà chàng đã lĩnh ngộ. Cái cảm giác 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' không còn là gánh nặng, mà là một cơ hội, một lợi thế. Chàng hiểu rằng, trong một thế giới mà linh khí đã suy yếu, sức mạnh Nguyên Anh tinh thuần, không bị pha tạp bởi ma khí hay các tạp chất khác, sẽ càng trở nên mạnh mẽ và áp đảo hơn bao giờ hết.
"Cửu Thiên Trảm Ma!" Lâm Phong khẽ thốt ra, giọng nói không quá lớn, nhưng lại vang dội như sấm sét giữa trời quang. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, không một động tác thừa, không một chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một nhát chém đơn giản, trực diện.
Nhưng nhát chém đó, lại ẩn chứa uy năng kinh thiên động địa.
Kiếm quang xanh tím chói lòa hóa thành hàng ngàn lưỡi kiếm nhỏ hơn, mỗi lưỡi kiếm đều sắc bén vô cùng, như những tinh linh của Thiên Đạo được Lâm Phong triệu hồi. Chúng không chỉ mang theo linh lực Nguyên Anh hùng hậu, mà còn ẩn chứa ý chí hủy diệt ma đạo, thanh tẩy tà khí. Những lưỡi kiếm này không bay thẳng mà lượn lờ như những con rồng nhỏ, uốn lượn xung quanh Ma Đao Đoạn Hồn của Hắc Sa Hộ Pháp.
"Vỡ nát!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, cây Ma Đao Đoạn Hồn của Hắc Sa Hộ Pháp, một pháp bảo trung phẩm uy lực, trong nháy mắt đã bị hàng ngàn lưỡi kiếm xanh tím chém tan tành, vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ rồi biến mất trong hư không, không còn một chút ma khí nào vương lại. Năng lượng phản phệ từ pháp bảo bị phá hủy khiến Hắc Sa Hộ Pháp phun ra một ngụm máu lớn, thân hình hắn loạng choạng, nhưng chưa kịp định thần, hàng ngàn lưỡi kiếm đã xuyên thủng lớp giáp ma khí của hắn, ghim chặt vào cơ thể hắn như những mũi tên băng giá.
"A... Không thể nào!" Hắc Sa Hộ Pháp thốt lên một tiếng kêu thảm thiết, đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn cảm thấy linh hồn mình như bị hàng ngàn mũi kim châm vào, ma khí trong cơ thể bị phong tỏa hoàn toàn, không thể vận chuyển dù chỉ một tia. Hắn muốn tháo chạy, muốn sử dụng bí thuật, nhưng cơ thể hắn đã hoàn toàn bất động, bị kiếm khí Nguyên Anh phong tỏa chặt chẽ.
Những tên Ma giáo còn lại, vốn đang cố gắng chống đỡ, chứng kiến cảnh tượng này thì hoàn toàn tan vỡ ý chí. Chúng không còn chút dũng khí nào để chiến đấu. Một số kẻ điên cuồng lao vào Lâm Phong như những con thiêu thân, nhưng chỉ chạm vào trường lực Nguyên Anh đã hóa thành tro bụi. Số khác thì quỳ rạp xuống đất, run rẩy cầu xin tha mạng.
Lâm Phong không hề nao núng. Đối với những kẻ đã làm ác, sự nhân từ chỉ là thứ xa xỉ. Chàng vung kiếm một lần nữa, lần này kiếm quang không còn chia nhỏ, mà hóa thành một dải lụa xanh tím khổng lồ, quét ngang qua chiến trường. "Thanh tẩy!"
Dải kiếm quang lướt qua, không một chút máu me, không một tiếng kêu thảm thiết. Những tên Ma Môn đệ tử còn sót lại, cùng với Hắc Sa Hộ Pháp, thân thể chúng như bị khí tức Nguyên Anh và kiếm ý Thiên Đạo thanh tẩy hoàn toàn. Chúng không chết theo kiểu thông thường, mà thân thể tan rã thành từng hạt bụi li ti, ma khí bị tiêu diệt hoàn toàn, không còn chút dấu vết. Ngay cả linh hồn của chúng cũng bị thanh tẩy, không còn cơ hội chuyển kiếp hay luân hồi. Đó là sức mạnh thanh tẩy của Thiên Đạo, một khi đã được thi triển bởi Nguyên Anh của Lâm Phong, không một tà vật nào có thể thoát khỏi.
Chiến trường chìm vào tĩnh lặng. Âm thanh duy nhất còn lại là tiếng gió rít gào, và tiếng nước chảy róc rách. Mùi khét của năng lượng, mùi bụi đất và mùi máu tanh thoảng qua, nhưng đã nhanh chóng bị gió cuốn đi, nhường chỗ cho không khí trong lành hơn. Lâm Phong đứng đó, khí tức Nguyên Anh trong cơ thể dần thu liễm, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng an tĩnh trở lại, nhưng vẫn còn rung lên nhè nhẹ, như một con thú cưng vừa thỏa mãn cơn đói khát, đang thư thái tận hưởng dư vị của chiến thắng. Chàng cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ, nhưng đó là sự mệt mỏi của một cơ thể vừa phát huy hết sức mạnh, không phải sự kiệt quệ. Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng đầy năng lượng, một sự viên mãn sau khi đã hoàn thành sứ mệnh.
***
Sau khi ma khí và tàn quân Ma giáo hoàn toàn bị thanh tẩy, Cổ Di Tích Huyền Không dần chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Không khí không còn căng thẳng như trước, nhưng vẫn mang theo dư vị của một trận chiến khốc liệt. Những tiếng nổ năng lượng đã im bặt, chỉ còn tiếng gió lướt qua những tàn tích, tiếng nước chảy từ các thác đá xa xăm, và tiếng chim lạ thỉnh thoảng vang lên, như những âm thanh cuối cùng của một thế giới cổ xưa. Mùi khét của năng lượng, mùi bụi đất, mùi máu tanh thoảng qua, giờ đây đã dần tan biến, nhường chỗ cho mùi đất đá ẩm ướt và hương rêu phong đặc trưng của di tích. Trời dần quang đãng, sương mù tan bớt, để lộ ánh sáng mờ nhạt của một buổi chiều tà, chiếu rọi lên những tàn tích đổ nát, tạo nên một cảnh tượng vừa hoang tàn, vừa mang vẻ đẹp bi tráng đến nao lòng.
Lâm Phong đứng đó, tựa như một pho tượng tạc từ đá. Khí tức Nguyên Anh của chàng đã hoàn toàn thu liễm vào trong cơ thể, không còn tỏa ra uy áp khủng khiếp như trước, nhưng sự hiện diện của chàng vẫn khiến không gian xung quanh trở nên đặc biệt. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng cũng đã an tĩnh trở lại, ánh sáng xanh tím huyền ảo dần chìm vào bên trong, nó an nhiên nằm gọn trong bàn tay chàng, tựa như một phần của cơ thể, một người bạn đồng hành trung thành vừa cùng chàng vượt qua bão táp. Huyễn Mặc Quyển trên cổ tay cũng trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, những hoa văn cổ xưa như ẩn như hiện, nhưng sự kết nối giữa chàng và nó đã sâu sắc hơn rất nhiều, như thể linh hồn của cả hai đã hòa làm một.
"Lâm Phong, chàng có sao không?"
Một giọng nói trong trẻo, mang theo sự lo lắng và quan tâm sâu sắc vang lên. Tuyết Dao, với bộ y phục trắng muốt vẫn còn vương chút bụi, nhưng vẻ đẹp thoát tục của nàng vẫn không hề suy suyển, chạy đến bên chàng. Đôi mắt phượng của nàng nhìn chàng dò xét, vừa có sự ngưỡng mộ khó tả, lại vừa có nỗi lo lắng ẩn sâu. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lâm Phong, cảm nhận hơi ấm từ chàng, một sự an tâm lạ thường lan tỏa trong lòng nàng.
Ngay sau Tuyết Dao là Mộc Ly, nàng chạy đến với tốc độ của một cơn gió, đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu ánh lên vẻ phấn khích tột độ. "Lâm Phong ca ca thật lợi hại! Đánh cho bọn Ma giáo chạy té khói! Thật là quá đã!" Nàng reo lên, không giấu nổi sự vui mừng, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy cánh tay Lâm Phong, tựa như một con sóc nhỏ bám lấy cây cổ thụ, vẻ sợ hãi ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ngưỡng mộ và vui sướng không thể tả. Thôn Thiên Thử, sau khi chứng kiến chủ nhân thể hiện uy phong, cũng không chịu kém cạnh, nó nhảy bổ lên vai Lâm Phong, kêu "chiêm chiếp! chiêm chiếp!" đầy phấn khích, cọ cọ cái đầu nhỏ vào má chàng, cảm nhận uy áp quen thuộc của chủ nhân nhưng giờ đây đã cường đại hơn gấp bội. Nó cảm thấy vô cùng tự hào khi có một chủ nhân mạnh mẽ đến vậy.
Tần Nguyệt đi đến sau cùng, bước chân nàng trầm ổn, chậm rãi hơn. Vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành của nàng vẫn như vậy, nhưng đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng của nàng giờ đây lại hiện lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn những tàn tích xung quanh, khẽ gật đầu. "Sức mạnh Nguyên Anh của ngươi đã hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của ta. Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng đã thật sự thức tỉnh, hòa hợp với ngươi đến mức độ này... thật sự là một kỳ tích."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ nhõm, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay Tuyết Dao, sự hoạt bát của Mộc Ly, và ánh mắt tin tưởng của Tần Nguyệt. "Ta không sao. Chỉ là hơi tiêu hao chút linh lực thôi." Chàng khẽ siết nhẹ tay Tuyết Dao để trấn an nàng, rồi vỗ nhẹ lên đầu Mộc Ly, khiến nàng cười khúc khích. "Cảm ơn các nàng. Nếu không có các nàng bảo vệ ta trong lúc đột phá, có lẽ mọi chuyện đã không suôn sẻ như vậy."
Tần Nguyệt tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng quét qua Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong. "Thanh kiếm này... linh tính của nó đã hoàn toàn thức tỉnh. Nó không còn là một pháp bảo đơn thuần, mà là một sinh linh, một người bạn đồng hành thực sự của ngươi. Sức mạnh Nguyên Anh của ngươi đã kích hoạt tiềm năng sâu nhất của nó." Nàng trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp: "Và điều quan trọng hơn, sức mạnh ngươi vừa thi triển... nó không chỉ là sức mạnh của Nguyên Anh. Ta cảm thấy có một sự 'thanh tẩy' trong đó, một uy năng đối với tà ma, như thể ngươi đã nắm giữ một phần của Thiên Đạo."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng nhìn sâu vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, rồi khẽ vuốt ve những hoa văn trên Huyễn Mặc Quyển. "Đúng vậy. Trong khoảnh khắc đột phá, ta đã lĩnh ngộ được một phần của Thiên Đạo, hiểu rõ hơn về bản chất của 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu'. Và cũng nhờ đó, ta đã kết nối sâu sắc hơn với Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển. Chúng không chỉ là pháp bảo, mà là một phần của huyết mạch Thượng Cổ trong ta."
Mộc Ly nghe vậy thì mắt tròn xoe, ngạc nhiên hỏi: "Huyết mạch Thượng Cổ? Thiên Đạo? Nghe thật là lợi hại quá đi! Vậy tức là Lâm Phong ca ca bây giờ là... Thiên Đạo sứ giả sao?"
Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ. "Tuy không đến mức đó, nhưng cũng không sai biệt lắm. Sức mạnh của Lâm Phong đã vượt xa khỏi phạm trù của một Nguyên Anh sơ kỳ bình thường. Hắn đã nắm giữ một thứ mà ít ai có được: sự hiểu biết về bản chất của thế giới này, và khả năng vận dụng nó." Nàng quay sang nhìn Lâm Phong, vẻ mặt nghiêm nghị hơn. "Tuy nhiên, sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao. Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn đó, và hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua mối thù này. Cổ Di Tích Huyền Không này... dù đã bị tàn phá, nhưng ta cảm thấy vẫn còn rất nhiều bí mật chưa được khai phá. Có lẽ, những bí mật này sẽ giúp ngươi đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh trong tương lai."
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi ma khí vẫn còn vương vấn như một lời nhắc nhở về mối đe dọa thường trực. Chàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Trở thành cường giả không chỉ là có sức mạnh, mà còn là gánh vác trách nhiệm, bảo vệ những người mình yêu thương, và đối mặt với những thế lực tà ác đang âm thầm hủy hoại thế giới. Chàng biết, cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu. Con đường tu tiên của chàng, con đường nghịch thiên cải mệnh, sẽ còn phải đối mặt với vô vàn phong ba bão táp. Nhưng giờ đây, với sức mạnh Nguyên Anh trong tay, với Cửu Thiên Huyền Kiếm đã hoàn toàn thức tỉnh, và với những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, chàng đã sẵn sàng.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Con đường này, ta sẽ không đơn độc." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chàng kiên định hướng về phía trước, nơi những bí mật của vũ trụ đang chờ được vén màn, và nơi những thử thách kinh hoàng hơn đang chờ đợi. Cổ Di Tích Huyền Không, dù bị tàn phá, vẫn ẩn chứa vô vàn cơ duyên và bí mật, và chàng sẽ là người khám phá chúng, để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng với Ma Tôn Huyết Ảnh.