Sau cuộc đại chiến, Cổ Di Tích Huyền Không chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, như một người khổng lồ vừa trải qua cơn bạo bệnh. Ma khí dày đặc từ trận chiến trước đã dần tan đi, bị đẩy lùi bởi làn sóng linh lực Nguyên Anh của Lâm Phong, nhưng không khí vẫn còn nặng nề, mang theo mùi của đá vỡ, bụi đất và một chút huyết tanh nhàn nhạt chưa kịp tiêu tán. Chạng vạng tối buông xuống, nhuộm hồng những tàn tích đổ nát thành một màu bi tráng, rồi nhanh chóng chìm vào sắc xám bạc của sương mù nhẹ buổi đêm.
Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn lấp lánh trong tay, tựa một phần cơ thể chàng. Huyễn Mặc Quyển nhẹ nhàng xoay tròn trên đỉnh đầu, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo như muốn xoa dịu vết thương của thời gian. Dáng người chàng cao ráo, cân đối, giờ đây toát lên một vẻ trưởng thành và kiên nghị hơn bao giờ hết. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự trầm tư, gánh vác. Chàng cảm nhận được dòng linh lực Nguyên Anh cuộn trào trong đan điền, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, nhưng cũng nặng nề hơn. Đó là gánh nặng của sức mạnh, của trách nhiệm.
Tuyết Dao nhẹ nhàng bước đến bên chàng, bàn tay mềm mại khẽ đặt lên cánh tay Lâm Phong. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhưng giờ đây đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng lại ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Phong, chàng có sao không? Vẫn còn ma khí mạnh như vậy! Xem ra Ma giáo vẫn chưa từ bỏ." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo chút run rẩy khó nhận thấy. Nàng nhìn những khối đá cổ xưa đã nứt toác, những đình đài chạm khắc tinh xảo giờ chỉ còn là phế tích hoang tàn, một cảm giác bất an len lỏi. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng trong màn đêm sắp xuống, càng khiến khung cảnh thêm phần u ám. Mùi đá cổ, rêu phong, ẩm ướt của mây mù trộn lẫn với mùi thảo dược tự nhiên từ các tàn tích đã bị phá hủy, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và sự sống sót.
Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, đã kéo cung, mũi tên ánh bạc đã sẵn sàng trên dây. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng giờ đây đầy cảnh giác. "Hừ! Dù có là thứ gì, cũng không thể thoát khỏi ta!" Nàng hừ một tiếng khinh thường, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím lay động theo từng cử chỉ. Nàng liên tục quét mắt khắp những khu vực đổ nát, không bỏ qua bất kỳ kẽ hở hay bóng tối nào. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đã trở lại hình dạng ban đầu, nép sát vào chân Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nó nheo lại đầy cảnh giác, những tiếng "chiêm chiếp" gầm gừ khe khẽ, mũi nó liên tục đánh hơi, như đang cảnh báo về một mối đe dọa vô hình.
Tần Nguyệt đi đến sau cùng, bước chân nàng trầm ổn, chậm rãi hơn. Vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ của nàng vẫn như vậy, nhưng đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng của nàng giờ đây lại hiện lên vẻ sắc sảo lạ thường. Nàng nhìn chằm chằm vào trung tâm của Cổ Di Tích, nơi một luồng ma khí đen tối đang âm ỉ, cuộn xoáy. "Không phải ma khí thông thường, nó dường như đang hấp thụ linh khí của di tích để ngưng tụ. Nó càng ngày càng mạnh mẽ hơn, như thể có một ý chí nào đó đang cố gắng hồi sinh." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, nhưng mang theo một sự thận trọng đặc biệt.
Lâm Phong nhíu mày, cảm nhận được điều tương tự. Linh lực Nguyên Anh trong chàng tự động vận chuyển, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ như một lời đáp trả. Chàng biết, đây chính là mối họa cuối cùng của Ma giáo tại Cổ Di Tích này, một tàn niệm, một ý chí điên cuồng của Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã bị chàng đánh bại phần nào trong trận chiến trước. Hắn không chỉ muốn cướp bóc, mà còn muốn hủy diệt, chôn vùi tất cả.
"Cẩn thận!" Lâm Phong khẽ nhắc nhở, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. "Đây là Huyết Ảnh Tàn Phách, ý chí của Ma Tôn Huyết Ảnh còn sót lại. Hắn muốn phá hủy nơi này, chôn vùi mọi bí mật."
Đúng lúc lời Lâm Phong vừa dứt, một luồng ma khí cực mạnh bỗng bùng nổ từ sâu trong di tích. Tiếng gào thét thê lương vang vọng khắp không gian, như hàng vạn oan hồn đang gào khóc. Ma khí đen kịt từ từ ngưng tụ, tạo thành một hình hài mơ hồ, chập chờn nhưng đầy uy áp. Đó là một thực thể ma khí khổng lồ, hình dáng không rõ ràng, như một bóng đen khổng lồ vặn vẹo, với đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa địa ngục. Sát khí nồng nặc và ý chí hủy diệt từ nó tỏa ra, khiến linh khí xung quanh bị ô nhiễm, ngay cả những tia sáng cuối cùng của chạng vạng cũng bị nuốt chửng.
Huyết Ảnh Tàn Phách, với hình dạng mơ hồ nhưng đầy đáng sợ, phát ra một tiếng gầm gừ khàn đặc, rung chuyển cả những tàn tích đá cổ. "Ngươi không thể ngăn cản sự hủy diệt! Di Tích này phải chôn vùi cùng với những bí mật của nó!" Giọng nói của nó vang vọng khắp không gian, như hàng ngàn âm hồn đồng thanh gào thét, mang theo sự thù hận và điên cuồng vô biên. Ngay lập tức, vô số tia ma khí đen kịt bắn ra, như những lưỡi hái tử thần nhằm thẳng vào Lâm Phong và nhóm người.
Lâm Phong đứng vững, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vung lên, tạo thành một lá chắn kiếm quang rực rỡ, chặn đứng những tia ma khí. "Hừ! Muốn chôn vùi bí mật? Không dễ vậy đâu!" Chàng cảm nhận được áp lực cực lớn. Dù đã đột phá Nguyên Anh kỳ, nhưng Huyết Ảnh Tàn Phách này là một tàn niệm của Ma Tôn, một tồn tại vượt xa các cường giả Nguyên Anh bình thường. Sức mạnh của nó không đến từ bản thân, mà đến từ sự ăn mòn và hấp thụ linh khí cổ xưa của Cổ Di Tích Huyền Không, khiến nó trở nên bất phàm. Gió lớn bắt đầu rít gào, sương mù càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng tất cả.
Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng lập tức ra tay. Tuyết Dao giơ tay, hàng loạt băng tiễn sắc bén như dao găm lao về phía Huyết Ảnh Tàn Phách, mỗi mũi tiễn đều mang theo sức mạnh đóng băng không gian. Mộc Ly liên tục bắn ra những mũi tên linh lực, mỗi mũi tên đều được bao phủ bởi ngọn lửa xanh biếc, mang theo sức mạnh của Mộc Linh. Tần Nguyệt thì nhẹ nhàng thi triển pháp quyết, một bức màn ánh sáng huyền ảo hiện lên, bao bọc lấy cả nhóm, giảm bớt áp lực từ ma khí đang xâm thực. Thôn Thiên Thử cũng không chịu kém cạnh, nó biến thành một cái bóng trắng, thoắt ẩn thoắt hiện, dùng những chiếc răng sắc nhọn tấn công vào những điểm yếu của Huyết Ảnh Tàn Phách, dù chỉ là những vết cào xước nhỏ, nhưng cũng đủ gây ra chút nhiễu loạn cho thể rắn ma khí đó.
Huyết Ảnh Tàn Phách gầm lên, không hề nao núng. Nó vung cánh tay ma khí khổng lồ, quét tan băng tiễn và mũi tên lửa, rồi đánh thẳng vào lá chắn của Tần Nguyệt. Bức màn ánh sáng chấn động mạnh, suýt chút nữa đã vỡ vụn. "Chỉ là những con kiến bé nhỏ, cũng dám cản đường Ma Tôn ta! Để ta cho các ngươi thấy, sự tuyệt vọng thực sự!"
Lâm Phong biết không thể kéo dài. Huyết Ảnh Tàn Phách đang hấp thụ linh khí của di tích, càng đánh càng mạnh. Chàng cần một đòn kết liễu. Đôi mắt chàng lóe lên ánh sáng quyết đoán. Trong khoảnh khắc đột phá Nguyên Anh, chàng đã cảm nhận được một mối liên kết sâu sắc hơn với Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, không chỉ là pháp bảo, mà là một phần của huyết mạch Thượng Cổ trong chàng. Chàng tin rằng, sức mạnh chân chính của chúng nằm ở sự hợp nhất.
"Ta sẽ không để ngươi làm điều đó! Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển, cùng ta chiến!" Lâm Phong hét lớn, giọng nói vang vọng át đi tiếng gào rú của Huyết Ảnh Tàn Phách. Chàng nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm ý ngập trời bùng phát, như một ngọn lửa thiêu đốt màn đêm. Cửu Thiên Huyền Kiếm cộng hưởng mạnh mẽ với Nguyên Anh của chàng, phát ra tiếng kiếm minh vang dội, kiếm quang rực rỡ như hàng ngàn vì sao hội tụ, xuyên qua sương mù dày đặc.
Đồng thời, Huyễn Mặc Quyển bay ra khỏi đỉnh đầu Lâm Phong, lơ lửng giữa không trung. Nó không còn là một quyển sách tĩnh lặng, mà tỏa ra những tia sáng bạc huyền ảo, từng trang giấy dường như đang tự động lật mở, lộ ra những phù văn cổ xưa, phức tạp và đầy bí ẩn. Một luồng năng lượng Huyễn Mặc cuồn cuộn từ quyển trục tuôn ra, bao phủ lấy Lâm Phong, khiến chàng như được khoác lên mình một lớp áo giáp ánh sáng.
Kiếm quang rực rỡ của Cửu Thiên Huyền Kiếm và năng lượng Huyễn Mặc màu bạc từ Huyễn Mặc Quyển bắt đầu hòa quyện vào nhau. Không phải là sự chồng chất đơn thuần, mà là sự dung hợp hoàn hảo, như hai dòng sông chảy về một biển lớn. Chúng xoắn xuýt, giao thoa, tạo thành một luồng xoáy năng lượng khổng lồ, vừa mang sự sắc bén vô địch của kiếm ý, vừa ẩn chứa sự huyền ảo, biến hóa của Huyễn Mặc. Luồng xoáy này càng lúc càng lớn, nuốt chửng mọi ánh sáng khác, biến Cổ Di Tích thành một hố đen năng lượng.
Lâm Phong dồn toàn bộ sức mạnh Nguyên Anh, linh lực trong cơ thể chàng cạn kiệt nhanh chóng, nhưng đôi mắt chàng vẫn kiên định, không chút nao núng. Huyết mạch Thượng Cổ trong chàng cũng kích hoạt, một cảm giác cổ xưa, mạnh mẽ trào dâng, giúp chàng duy trì sự kết nối phi thường này. Đây là một đòn đánh vượt qua giới hạn của Nguyên Anh kỳ, một đòn đánh mang theo ý chí của Thiên Đạo mà chàng đã lĩnh ngộ, ý chí thanh tẩy mọi tà ác.
"Kiếm Mặc Hợp Bích! Trảm!" Lâm Phong gầm lên, vung Cửu Thiên Huyền Kiếm. Luồng xoáy năng lượng khổng lồ, mang theo kiếm quang rực rỡ và ánh sáng Huyễn Mặc màu bạc, lao thẳng vào Huyết Ảnh Tàn Phách. Tiếng rít gào của gió, tiếng va chạm pháp bảo, tiếng gầm rú của Ma Tôn... tất cả đều bị nuốt chửng bởi âm thanh xé rách không gian của đòn đánh này. Nó không chỉ là một đòn vật lý, mà còn là một đòn đánh vào linh hồn, vào ý chí.
Huyết Ảnh Tàn Phách gào thét kinh hoàng, đôi mắt đỏ rực lộ rõ sự sợ hãi và tuyệt vọng. Nó cố gắng ngưng tụ ma khí để chống đỡ, nhưng luồng năng lượng "Kiếm Mặc Hợp Bích" quá mạnh mẽ, quá thuần khiết, mang theo uy năng thanh tẩy mà nó không thể nào chống lại. Luồng xoáy năng lượng xuyên thủng Huyết Ảnh Tàn Phách như xuyên qua một tấm màn mỏng.
Ma khí đen kịt của Huyết Ảnh Tàn Phách bắt đầu tan rã, không phải là sự biến mất đơn thuần, mà là sự thanh tẩy triệt để. Những tia sáng bạc từ Huyễn Mặc Quyển như những lưỡi dao vô hình, cắt đứt từng sợi ma khí, còn kiếm quang của Cửu Thiên Huyền Kiếm thì thiêu đốt chúng thành hư vô. Tiếng gào thét của Huyết Ảnh Tàn Phách yếu dần, rồi hoàn toàn im bặt. Thực thể ma khí khổng lồ từ từ tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ còn những làn khói đen mỏng manh cuộn lên rồi cũng bị gió lớn cuốn đi.
Sau khi Huyết Ảnh Tàn Phách tan biến hoàn toàn, Cổ Di Tích Huyền Không chìm vào một sự tĩnh lặng đến khó tin. Tiếng gió rít vẫn còn, nhưng không còn mang theo sự gào thét thê lương của ma khí, mà trở nên nhẹ nhàng, như một lời thì thầm an ủi. Sương mù dày đặc bắt đầu tan dần, để lộ ra bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, và xa xa phía chân trời đã ửng hồng những vệt sáng đầu tiên của rạng sáng. Mùi ma khí nồng nặc cũng biến mất, thay vào đó là mùi đá cổ, rêu phong, và một hương thơm thanh khiết của linh khí, như thể toàn bộ di tích đã được "thanh tẩy" sau trận chiến.
Lâm Phong thở dốc, chàng gần như cạn kiệt toàn bộ linh lực. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng thu lại kiếm quang, trở nên trầm lặng, còn Huyễn Mặc Quyển cũng nhẹ nhàng hạ xuống, thu nhỏ lại và bay về trong tay chàng. Chàng cảm nhận được sự trống rỗng trong đan điền, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh Nguyên Anh mới, thuần khiết và ổn định hơn bao giờ hết, cùng với mối liên kết sâu sắc, không thể tách rời với hai bảo vật kia. Chúng không chỉ là pháp bảo, mà đã trở thành một phần của chàng, cộng hưởng với huyết mạch và ý chí của chàng.
Tuyết Dao nhẹ nhàng bước đến, đặt tay lên vai Lâm Phong. Bàn tay nàng mát lạnh, như xoa dịu sự mệt mỏi của chàng. Đôi mắt phượng của nàng giờ đây ngập tràn sự tin tưởng và yêu thương. "Phong, chàng đã làm được." Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, mang theo sự yên bình sau cơn bão. Nàng nhìn chàng, vẻ đẹp thoát tục của nàng càng thêm rạng rỡ dưới ánh bình minh đang lên.
Mộc Ly vui vẻ nhảy cẫng lên, đôi mắt to tròn, long lanh của nàng ánh lên vẻ hưng phấn. "Tuyệt quá! Chúng ta thắng rồi! Lâm Phong ca ca thật lợi hại!" Nàng lao đến ôm chầm lấy cánh tay Lâm Phong, năng lượng hoạt bát của nàng như một luồng gió mát lành xua đi sự căng thẳng còn sót lại. Thôn Thiên Thử cũng "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi đầu nhỏ vào má chàng, tỏ vẻ hài lòng và thân thiết.
Tần Nguyệt tiến lại gần, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng của nàng giờ đây lại thêm phần sâu xa. Nàng nhìn Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong, rồi lại nhìn chàng với vẻ mặt trầm tư. "Sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm khi kết hợp... thật không thể tưởng tượng nổi. Ta cảm thấy có một sức mạnh cổ xưa, một sự kết nối với bản nguyên của thế giới. Đây... đây chỉ là khởi đầu thôi sao?" Lời nói của nàng như một tiếng chuông cảnh tỉnh, gợi mở về những bí mật còn lớn lao hơn.
Lâm Phong nhìn Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, khẽ vuốt ve chúng. "Đúng vậy, Tần Nguyệt. Bí mật của chúng còn nhiều hơn những gì ta biết. Và bí mật của Di Tích này... cũng vậy." Chàng cảm nhận được một sự thay đổi trong Cổ Di Tích. Sau đòn đánh "Kiếm Mặc Hợp Bích" và sự tan biến của Huyết Ảnh Tàn Phách, không chỉ ma khí bị thanh tẩy, mà dường như những phong ấn cổ xưa cũng đã được gỡ bỏ.
Cả nhóm cùng nhau đi quanh các tàn tích, dưới ánh sáng dịu nhẹ của bình minh. Những gì hiện ra trước mắt họ khiến ai nấy đều kinh ngạc. Những bức tường đá cổ kính, tưởng chừng đã bị phong hóa hàng ngàn năm, nay lại lộ ra những phù điêu tinh xảo, những bản đồ cổ xưa mà trước đây bị ma khí che phủ. Những lối đi bí mật, những cánh cửa đá khổng lồ mà trước đây bị khóa chặt hoặc ẩn mình trong sương mù, giờ đây hiện rõ mồn một, như đang mời gọi. Một vài khu vực bị tàn phá nặng nề nhất lại bất ngờ lộ ra những hang động sâu hun hút, hoặc những hồ nước trong vắt, nơi linh khí cuồn cuộn như suối nguồn.
Lâm Phong bước đến một khối đá lớn vừa bị lật đổ, trên đó hiện rõ một hàng chữ cổ, phát ra ánh sáng mờ nhạt. Chàng đưa tay chạm vào, cảm nhận được một luồng thông tin cổ xưa truyền vào thức hải. Đó là những ghi chép về "Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu," về một nền văn minh tu tiên rực rỡ đã bị chôn vùi, và cả những lời cảnh báo về Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã từng gieo rắc tai ương.
Chàng hiểu rằng, việc đánh bại Huyết Ảnh Tàn Phách không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu. Những bí mật về thân thế của chàng, về huyết mạch Thượng Cổ, về Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, và cả về số phận của thế giới này, đều đang chờ chàng khám phá. Trách nhiệm của một Nguyên Anh cường giả không chỉ là chống lại tà ma, mà còn là tìm kiếm chân tướng, bảo vệ lẽ phải, và có lẽ là... tái tạo lại một kỷ nguyên đã mất.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã nhô lên, chiếu rọi những tia nắng vàng rực rỡ lên Cổ Di Tích Huyền Không, khiến những tàn tích đổ nát cũng trở nên hùng vĩ và tráng lệ lạ thường. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ. Con đường tu tiên của hắn, con đường nghịch thiên cải mệnh, sẽ còn đối mặt với vô vàn phong ba bão táp, nhưng hắn sẽ không đơn độc.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự tin tưởng từ Mộc Ly, sự thấu hiểu từ Tần Nguyệt và sự trung thành của Thôn Thiên Thử. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi đã không thể chôn vùi nơi này, cũng đừng mong chôn vùi ta!" Chàng biết, cuộc đối đầu thực sự với Ma Tôn vẫn còn ở phía trước, nhưng giờ đây, với sức mạnh Nguyên Anh, với Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển đã hoàn toàn thức tỉnh, và với những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Cổ Di Tích Huyền Không, giờ đã được thanh tẩy, sẽ là nơi chàng tìm kiếm những manh mối đầu tiên cho hành trình vĩ đại của mình.