Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 185

Cổ Thần Tiên Tri: Huyết Mạch Di Họa

3758 từ
Mục tiêu: Lâm Phong phát hiện một tầng bí mật cuối cùng của Cổ Di Tích Huyền Không, nơi ẩn chứa những hình ảnh tiên đoán về tương lai và phần thân thế bi tráng của gia tộc mình.,Làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của Lâm Phong về 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' và tác động của nó đến thế giới và gia tộc chàng.,Củng cố trách nhiệm và ý chí của Lâm Phong, chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn trong tương lai.,Gieo mầm cho các sự kiện sắp tới, đặc biệt là xung đột nội tâm của Lâm Phong trong Chương 188.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Bí ẩn, xúc động, bi tráng, kiên định
Kết chương: [object Object]

Bình minh lên, những tia nắng vàng óng ả như những dải lụa mềm mại, xuyên qua tầng mây mỏng manh, rọi chiếu khắp Cổ Di Tích Huyền Không. Ánh sáng ấm áp xua đi tàn dư cuối cùng của ma khí đêm qua, trả lại cho nơi đây một vẻ thanh tịnh, cổ kính đến nao lòng. Những bức tường đá trắng ngà, giờ đây đã được gột rửa khỏi lớp uế khí, hiện lên những phù điêu tinh xảo, những đường nét kiến trúc hùng vĩ mà trước đó bị che khuất bởi màn đêm và sự hỗn loạn. Tiếng gió rít khe khẽ qua các khe đá, mang theo hơi ẩm của sương sớm và mùi rêu phong cổ kính, hòa quyện với tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những cây cổ thụ vươn mình trên vách núi. Dưới chân, tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, như lời thì thầm của thời gian.

Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đang cẩn trọng đi sâu vào Di Tích. Mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng nhưng cũng tràn đầy kỳ vọng. Ma khí đã tan, nơi này dường như đã trở lại vẻ thanh tịnh vốn có, song một cảm giác kỳ lạ vẫn bao trùm, như có gì đó đang chờ đợi họ, một bí mật đã ngủ yên hàng thiên niên kỷ giờ đây đang cựa mình thức giấc.

“Ma khí đã tan, nơi này dường như đã trở lại vẻ thanh tịnh vốn có,” Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối, đôi mắt phượng đẹp đẽ lướt qua những phiến đá rêu phong, vẻ mặt nàng giãn ra một chút sau những giờ phút căng thẳng. Nàng khoác trên mình bộ y phục trắng muốt, càng tôn lên vẻ thoát tục, tựa băng tuyết của mình, đứng cạnh Lâm Phong như một đóa sen thanh khiết giữa ngàn hoa.

Mộc Ly thì không giữ được sự trầm tĩnh như Tuyết Dao. Nàng chạy nhảy xung quanh, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu không ngừng tìm kiếm những điều mới lạ. Mái tóc nâu hạt dẻ của nàng tung bay theo từng bước chân nhanh nhẹn. “Nhưng vẫn còn cảm giác kỳ lạ, như có gì đó đang chờ đợi chúng ta!” Nàng líu lo, chỉ vào một khối đá có khắc hoa văn cổ xưa mà trước đó họ chưa từng thấy. Năng lượng hoạt bát của nàng như một đốm lửa nhỏ, sưởi ấm không khí xung quanh.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, ánh mắt phượng sâu xa hơn bao giờ hết, nhìn về phía những công trình kiến trúc ẩn hiện trong sương mờ. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm mà rõ ràng. “Cổ Di Tích này ẩn chứa quá nhiều bí mật, có lẽ chúng ta mới chỉ chạm đến bề mặt của nó.” Nàng mặc một bộ trang phục lụa tím nhạt, thanh tao, càng khiến nàng toát lên khí chất của một trưởng bối uyên bác. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy, mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ pháp trận nào mà Ma giáo có thể bố trí.

Lâm Phong không nói gì, hắn đang dùng thần thức quét qua từng ngóc ngách của Di Tích. Thần thức Nguyên Anh cường đại như dòng nước lũ cuồn cuộn, không bỏ sót một kẽ hở, một dấu vết nào. Hắn cảm nhận dòng linh khí, nó không còn hỗn loạn mà trở nên tinh thuần, nồng đậm đến kinh người, dường như sau khi ma khí bị thanh tẩy, linh mạch của Di Tích đã được tái thông. Hắn chú ý đến những điểm bất thường nhỏ nhất, những luồng năng lượng dao động yếu ớt nhưng khác biệt, ẩn mình sâu dưới lòng đất. Bỗng nhiên, Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt đang lanh lợi chạy khắp nơi, đột nhiên dừng lại. Đôi mắt to tròn long lanh của nó dán chặt vào một phiến đá cổ nằm khuất dưới gốc cây cổ thụ, rồi nó kêu chiêm chiếp một tiếng đầy phấn khích, cào cào vào phiến đá, ra hiệu cho Lâm Phong.

Lâm Phong nhíu mày, theo bản năng đi đến gần. Phiến đá kia nhìn qua có vẻ bình thường, nhưng dưới ánh mắt của Thôn Thiên Thử, hắn cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần đang rò rỉ ra, không mạnh mẽ nhưng lại bền bỉ và cổ xưa đến khó tin. Hắn đưa tay chạm vào phiến đá, cảm giác lạnh lẽo từ đá truyền đến đầu ngón tay, nhưng sâu bên trong, hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng sống động đang ẩn mình.

“Có gì đó ở đây,” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ tò mò. Hắn cẩn thận dùng linh lực thăm dò, và quả nhiên, phiến đá không phải là một khối đá tự nhiên, mà là một phần của một cơ quan nào đó, được ngụy trang hoàn hảo. Một trận pháp ẩn giấu cực kỳ tinh vi, vượt xa sự hiểu biết của hắn về trận pháp hiện tại.

Mộc Ly nhanh nhảu chạy đến, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào phiến đá. “Thôn Thiên Thử tìm thấy gì vậy, Lâm Phong ca ca?” Nàng hỏi, giọng líu lo.

Tần Nguyệt cũng tiến lại, ánh mắt sắc bén của nàng quan sát cẩn thận phiến đá. “Kết giới này… không phải là của thời đại gần đây. Nó mang hơi thở của hàng vạn năm về trước.”

Lâm Phong gật đầu, hắn đã cảm nhận được điều đó. Hắn đưa Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm linh rung lên bần bật như đang reo vui. Một luồng kiếm ý thuần túy, sắc bén như lưỡi đao, từ mũi kiếm truyền vào phiến đá. Đồng thời, Huyễn Mặc Quyển cũng tự động bay ra, lơ lửng bên cạnh hắn, phát ra ánh sáng mờ ảo, những phù văn cổ xưa trôi nổi xung quanh. Linh khí từ Huyễn Mặc Quyển và kiếm ý của Cửu Thiên Huyền Kiếm hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng năng lượng kỳ dị.

Và rồi, một tiếng “rắc” nhỏ vang lên. Phiến đá cổ từ từ tách ra, lộ ra một khe hở nhỏ. Luồng linh khí cổ xưa bên trong lập tức tràn ra, tinh thuần đến mức chỉ hít thở một hơi cũng khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi dường như cũng được củng cố. Khe hở dần mở rộng, để lộ ra một lối đi tối tăm, sâu hun hút, không biết dẫn đến nơi nào. Không khí bên trong ẩm ướt và lạnh lẽo hơn hẳn bên ngoài, nhưng không hề có chút mùi mục nát hay tử khí, ngược lại, là mùi của đất cổ và linh khí nguyên thủy.

“Đây là… nơi mà ngay cả Ma giáo cũng không chạm tới được sao?” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt không thể che giấu sự kinh ngạc. Hắn nhìn vào lối đi, cảm thấy một lực hút vô hình đang lôi kéo hắn.

Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Kết giới này không phải của thế giới này, nó mang hơi thở của thời đại cổ xưa hơn. Có lẽ là từ trước cả thời kỳ Đại Địa Phân Liệt. Ma giáo dù mạnh đến đâu cũng khó lòng phá giải được những phong ấn cổ xưa như vậy, trừ khi chúng sở hữu một thứ gì đó có cùng nguồn gốc.”

Không chút do dự, Lâm Phong bước vào lối đi. Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng nhanh chóng đi theo, Thôn Thiên Thử nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt nó sáng rực như hai đốm lửa nhỏ. Lối đi dốc xuống sâu vào lòng đất, đá hai bên vách tường được cắt gọt tinh xảo, dù đã trải qua vô số năm tháng vẫn còn nguyên vẹn, không hề có dấu vết của sự xói mòn. Những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá phát ra ánh sáng mờ ảo, soi sáng con đường.

Sau một hồi đi xuống, họ đến một không gian rộng lớn, hình tròn. Nơi đây không có bất kỳ kiến trúc phức tạp nào, chỉ có duy nhất một bệ đá cổ sừng sững ở trung tâm, phát ra một luồng sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp tâm hồn. Không khí trong căn phòng này dường như ngưng đọng, thời gian mất đi ý nghĩa. Không có âm thanh, không có mùi hương đặc trưng, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào.

Lâm Phong bước lên bệ đá, cảm giác lạnh lẽo của đá lan tỏa từ lòng bàn tay. Hắn đặt tay lên mặt bệ đá, cảm nhận những phù văn cổ xưa chạm khắc trên đó. Huyễn Mặc Quyển tự động bay ra, lơ lửng phía trên đầu hắn, những phù văn đen tuyền trên đó bắt đầu luân chuyển, phát ra một ánh sáng huyền ảo, bao bọc lấy chàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn cũng rung lên bần bật, một luồng kiếm ý mạnh mẽ, thuần túy như muốn phá tan mọi thứ, nhưng lại vô cùng hòa hợp với Huyễn Mặc Quyển.

Khi Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm đạt đến đỉnh điểm của sự cộng hưởng, bệ đá dưới chân Lâm Phong bỗng phát sáng rực rỡ, một cột sáng chói lòa phóng thẳng lên không trung, xuyên qua trần đá vô hình, như muốn chạm đến tận hư vô. Và rồi, những hình ảnh ba chiều sống động bắt đầu hiện lên xung quanh Lâm Phong, không phải là ảo ảnh, mà chân thực đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đích thân trải nghiệm.

Đó là một thước phim quay ngược thời gian, mở ra trước mắt Lâm Phong và các đồng đội.

Hình ảnh đầu tiên hiện ra là một thế giới tu tiên rực rỡ, hùng vĩ. Những ngọn núi cao chọc trời, những dòng sông rộng lớn như dải lụa bạc, những thành trì tráng lệ lơ lửng giữa tầng mây. Vô số tu sĩ bay lượn, pháp bảo rực rỡ, khí thế ngút trời. Trong số đó, một gia tộc nổi bật hơn cả, với những tòa tháp cao vút, những phù văn phát sáng rực rỡ, và những cường giả mang khí chất phi phàm. Họ chính là Lâm gia, gia tộc của Lâm Phong, nhưng là Lâm gia của hàng vạn năm về trước, hùng mạnh đến không tưởng. Hắn thấy những vị tổ tiên của mình, ánh mắt tràn đầy trí tuệ và sức mạnh, tay cầm pháp bảo trấn áp quần hùng, công pháp mà họ thi triển lấp lánh tinh quang, chiếu rọi cả thiên địa.

Nhưng rồi, khung cảnh bắt đầu thay đổi, một bóng ma khổng lồ bao trùm lấy thế giới. Đó là thảm họa “Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu”. Hắn thấy mặt đất rung chuyển dữ dội, những vết nứt khổng lồ xé toạc mặt đất, nuốt chửng thành trì, núi non. Thiên không rách nát, linh khí cuồn cuộn như dòng lũ, nhưng lại không phải là linh khí thuần túy, mà là linh khí hỗn loạn, mang theo cả sát khí và oán niệm. Vô số sinh linh kêu gào trong tuyệt vọng. Hắn thấy linh khí bắt đầu suy yếu, thế giới trở nên cằn cỗi, những ngọn núi hùng vĩ hóa thành sa mạc, những dòng sông khô cạn.

Và trong cảnh tượng hỗn loạn đó, gia tộc Lâm gia đã đứng lên chống lại. Họ dùng sức mạnh cuối cùng của mình, dùng sinh mệnh để cố gắng vá víu lại những vết nứt không gian, cố gắng cứu vãn thế giới đang sụp đổ. Hắn thấy những cường giả Lâm gia ngã xuống, máu của họ hòa vào đất, linh hồn của họ hóa thành những vì sao mờ nhạt. Một sự bi tráng đến tột cùng.

Nhưng bi kịch không dừng lại ở đó. Giữa lúc suy yếu nhất, một thế lực hắc ám đã xuất hiện. Một bóng hình cao lớn, bao phủ bởi ma khí nồng đậm, ánh mắt đỏ như máu, cười vang đầy ngạo mạn. Đó chính là Ma Tôn Huyết Ảnh! Hắn đã lợi dụng thời cơ thế giới suy yếu, gia tộc Lâm Phong kiệt quệ để giáng một đòn chí mạng. Hắn thấy Ma Tôn Huyết Ảnh thi triển một cấm thuật kinh thiên động địa, một lời nguyền cổ xưa, hắc ám, bao trùm lấy toàn bộ huyết mạch Lâm gia. Những người còn sống sót của Lâm gia, dù may mắn thoát chết, cũng bị lời nguyền quấn lấy, tu vi suy giảm, huyết mạch bị phong ấn, không thể nào đạt đến cảnh giới cao nhất. Gia tộc hùng mạnh một thời, giờ đây chỉ còn là một cái bóng của chính mình, chìm vào quên lãng, bị coi thường, thậm chí là bị săn đuổi.

“Đây là… gia tộc Lâm gia? Họ đã trải qua những gì? Lời nguyền này là sao?” Lâm Phong nội tâm gào thét, ánh mắt thất thần, tâm thần bị cuốn vào dòng chảy của những hình ảnh và thông điệp. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, như có ai đó đang dùng dao cứa vào tim hắn. Hắn đứng bất động, thân thể run rẩy nhẹ, biểu lộ sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu rỉ ra nhưng hắn không hề hay biết.

Những hình ảnh tiên tri tiếp tục xuất hiện, xen kẽ với quá khứ bi thảm. Những cuộc chiến tranh triền miên, máu đổ thành sông, xương chất thành núi. Hắn thấy thế giới lại một lần nữa bị bao phủ bởi ma khí, Ma Tôn Huyết Ảnh xuất hiện, uy hiếp toàn bộ sinh linh. Nhưng lần này, hắn thấy một tia sáng le lói. Một bóng người trẻ tuổi, tay cầm kiếm, thân mang khí tức cổ xưa, đứng lên chống lại. Bóng hình đó… mơ hồ giống hắn.

Mộc Ly, đứng phía sau Lâm Phong, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ngập tràn sự sợ hãi. “Ma khí… mạnh quá! Nó đang bao trùm cả thế giới!” Nàng ôm chặt lấy Tuyết Dao, thân thể run lên bần bật, cảm nhận được sự tuyệt vọng từ những hình ảnh đó.

Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, vẻ mặt nàng đầy lo lắng. “Phong ca… huynh không sao chứ?” Nàng muốn bước tới, nhưng những luồng năng lượng từ bệ đá quá mạnh mẽ, khiến nàng không thể tiếp cận gần. Nàng chỉ có thể đứng đó, ánh mắt chứa chan sự tin tưởng và đồng cảm, cố gắng truyền đi sự an ủi qua khoảng cách.

Tần Nguyệt thì lại trầm tĩnh hơn, nàng nắm chặt tay, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào những hình ảnh, cố gắng thấu hiểu từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng cảm nhận được áp lực và sự bi thương tỏa ra từ những hình ảnh đó, nhưng cũng nhận ra một điều gì đó vĩ đại hơn đang được hé lộ. Những thông tin này, nếu là thật, sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của thế giới tu tiên.

Hình ảnh cuối cùng hiện lên là một bức tranh hỗn độn, nhưng giữa sự hỗn loạn đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển lại phát ra ánh sáng chói lòa, như những ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho một tương lai đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.

Khi những hình ảnh biến mất, cột sáng từ bệ đá cũng từ từ thu lại, để lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng bí mật. Thời gian dường như đã trở lại dòng chảy bình thường, nhưng không khí vẫn đặc quánh một sự nặng nề, bi tráng. Ánh chiều tà đã len lỏi vào đến lối vào hang động, hắt lên một vầng sáng cam đỏ yếu ớt.

Lâm Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn đỏ hoe, nhưng không còn vẻ thất thần, thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một ngọn lửa hừng hực cháy trong sâu thẳm con ngươi. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần đang dậy sóng. Hắn đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc của mình, về lời nguyền đã đeo bám gia tộc, và về trách nhiệm nặng nề mà hắn phải gánh vác.

“Gia tộc ta… họ không phải đã bị diệt vong một cách ngẫu nhiên. Có một âm mưu, một lời nguyền cổ xưa…” Giọng hắn khàn khàn, từng chữ như được nặn ra từ sâu thẳm trái tim. “Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn có liên quan đến tất cả.” Hắn nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, ánh mắt toát lên sự quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự liên kết sâu sắc giữa mình, Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển với những sự kiện cổ đại 5000 năm trước, một định mệnh đã được an bài từ rất lâu.

Tần Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Mọi thứ đã bắt đầu từ Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. Huyết Ảnh Tàn Phách kia đã nói về việc ‘chôn vùi bí mật’… có lẽ hắn không chỉ muốn cướp bóc mà còn muốn hủy diệt mọi dấu vết về quá khứ này, về nguyên nhân thực sự của thảm họa, và về lời nguyền đối với Lâm gia các ngươi.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, từ giờ trở đi, con đường của Lâm Phong sẽ không còn là hành trình tu tiên đơn thuần nữa, mà là một cuộc chiến vì chân tướng và số phận của cả thế giới.

Lâm Phong quay lại nhìn các cô gái, ánh mắt hắn từ từ lướt qua Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. Chàng kể lại những gì mình đã thấy, những bi kịch của gia tộc, về sự hy sinh bi tráng của tổ tiên, về lời nguyền hắc ám mà Ma Tôn Huyết Ảnh đã giáng xuống Lâm gia, và cả những tiên đoán về một tương lai đầy rẫy chiến tranh, về sự suy yếu của Thiên Đạo và những vết nứt không gian có thể tái diễn. Hắn không hề che giấu, bởi những người này là đồng đội, là người thân, là hậu phương vững chắc của hắn.

Tuyết Dao tiến lại gần, bàn tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, truyền đi hơi ấm và sự động viên im lặng. Mộc Ly nín thở lắng nghe, vẻ hoạt bát của nàng đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và một chút sợ hãi, nhưng ánh mắt nàng vẫn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Tần Nguyệt thì trầm ngâm, nàng đã phần nào đoán được, nhưng khi được xác nhận, nàng vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự lớn lao của âm mưu và gánh nặng mà Lâm Phong đang phải gánh chịu.

“Bản thân ta… ta là một phần của lời nguyền đó,” Lâm Phong nói, giọng hắn trầm khàn, “Nhưng cũng là chìa khóa để giải nó. Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm… chúng không chỉ là pháp bảo, mà là những di vật của tổ tiên, mang theo hy vọng cuối cùng của gia tộc ta.” Hắn nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận được linh hồn kiếm reo vang trong tay, như đang hưởng ứng ý chí của chủ nhân.

Thôn Thiên Thử “chiêm chiếp” một tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi đầu vào má hắn, như muốn truyền đi sự ủng hộ.

Lâm Phong nhìn về phía lối ra, nơi ánh chiều tà đang dần nhạt nhòa, báo hiệu một đêm tối sắp đến. Hắn biết, cuộc đời hắn đã không còn là của riêng hắn nữa. Những bí mật về thân thế, về huyết mạch Thượng Cổ, về Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, và cả về số phận của thế giới này, tất cả đều đang chờ hắn khám phá và đối mặt. Trách nhiệm của một Nguyên Anh cường giả, của một người mang trong mình huyết mạch Lâm gia, giờ đây không chỉ là chống lại tà ma, mà còn là tìm kiếm chân tướng, phá giải lời nguyền, bảo vệ lẽ phải, và có lẽ là… tái tạo lại một kỷ nguyên đã mất, vá víu lại những vết nứt của Thiên Đạo.

Con đường tu tiên của hắn, con đường nghịch thiên cải mệnh, sẽ còn đối mặt với vô vàn phong ba bão táp, những thử thách cam go hơn cả những gì hắn vừa trải qua. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ.

“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình… Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi đã không thể chôn vùi quá khứ này, thì cũng đừng mơ tưởng chôn vùi được tương lai!” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. Hắn đã sẵn sàng. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ không đơn độc. Với những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, bởi vì hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là kẻ thù của hắn, mà còn là kẻ thù của cả thế giới, và hắn, Lâm Phong, chính là người được chọn để đối đầu với hắn. Cổ Di Tích Huyền Không, giờ đã được thanh tẩy, đã hé lộ ra một phần chân tướng, và nó sẽ là điểm khởi đầu cho hành trình vĩ đại của Lâm Phong.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ