Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 186

Gánh Nặng Thiên Mệnh: Chiêm Nghiệm Khổ Hải

3889 từ
Mục tiêu: Lâm Phong suy ngẫm sâu sắc về những gì đã khám phá từ Cổ Thần Tiên Tri trong chương trước, đặc biệt là về thân thế, huyết mạch và sứ mệnh của gia tộc mình.,Nhận ra gánh nặng trách nhiệm to lớn đang đặt lên vai, vượt xa những mục tiêu cá nhân ban đầu.,Bắt đầu cảm nhận rõ ràng hơn sự tàn khốc và những âm mưu sâu xa của thế giới tu chân, không còn chỉ là những cuộc phiêu lưu đơn thuần.,Khơi gợi xung đột nội tâm mạnh mẽ trong Lâm Phong, đặt nền móng cho việc củng cố ý chí trong chương 188.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Trầm tư, nội tâm, nghiêm túc, dần chuyển sang kiên định và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương cuối cùng cũng đã hoàn toàn khuất dạng sau đỉnh núi, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng nơi Cổ Di Tích Huyền Không, một luồng sáng yếu ớt vẫn còn tỏa ra từ những khe nứt sâu thẳm, nơi Ma khí vừa bị thanh tẩy triệt để. Lâm Phong vẫn đứng bất động tại trung tâm của khu vực bí mật vừa được khai phá, nơi những hình ảnh tiên tri cổ xưa đã hiện hữu, khắc sâu vào tâm khảm hắn một sự thật tàn khốc và một gánh nặng khôn lường. Không khí xung quanh chàng vẫn còn vương vấn chút linh khí hỗn loạn, dư chấn của những ảo ảnh cổ xưa vừa tan biến, nhưng linh khí tổng thể ở đây lại vô cùng tinh thuần, tinh khiết đến mức có thể cảm nhận rõ ràng qua từng hơi thở.

Những tòa tháp đá trắng ngà, từng đình đài chạm khắc tinh xảo, những cây cầu đá uốn lượn nối liền các hòn đảo lơ lửng trong không trung, tất cả đều nhuốm một màu xanh xám của rêu phong và dấu ấn của thời gian. Những vết nứt trên đá, những mảng tường đổ vỡ, những trụ cột xiêu vẹo không hề làm giảm đi vẻ hùng vĩ cổ kính của nơi này, mà ngược lại, càng tăng thêm vẻ uy nghiêm, bí ẩn, như một chứng nhân câm lặng của một thời đại đã qua. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh văng vẳng như lời thì thầm của quá khứ. Đôi khi, một tiếng chim lạ kêu vang vọng từ sâu trong các vách đá, hoặc tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ trên đảo, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào câm lặng. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt, xen lẫn mùi thảo dược tự nhiên thoang thoảng trong làn sương mù nhẹ, tạo nên một bầu không khí vừa huyền bí, vừa thanh tịnh.

Lâm Phong vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía trước mà như không nhìn, nhưng tâm trí hắn lại đang lặn sâu vào vực thẳm của những ký ức và hình ảnh kinh hoàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm nằm gọn trong tay hắn, chuôi kiếm lạnh lẽo, nặng trĩu tựa như gánh nặng của cả một gia tộc, cả một thế giới. Kiếm quang màu đen tím khẽ nhấp nháy, như một nhịp đập của sự sống đang trỗi dậy từ trong bóng tối. Huyễn Mặc Quyển thì lơ lửng khẽ rung động bên cạnh, như một người bạn đồng hành thấu hiểu, chia sẻ gánh nặng với chủ nhân.

"Đại Địa Phân Liệt... Thiên Đạo Vết Nứt... Ma Tôn Huyết Ảnh..." Hắn lẩm bẩm trong tâm trí, từng từ như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. "Tất cả đều liên quan đến huyết mạch của mình sao? Gánh nặng này... nó lớn hơn bất kỳ điều gì mình từng tưởng tượng." Hắn nhớ lại những hình ảnh máu tanh, những gương mặt thân thuộc của tổ tiên, những tiếng thét tuyệt vọng, và cả lời nguyền hắc ám giáng xuống Lâm gia. Đó không chỉ là bi kịch của một dòng họ, mà là một phần của một âm mưu vĩ đại, một sự suy yếu của cả Thiên Đạo, mà hắn, một kẻ tu tiên bình thường, giờ đây lại phải gánh vác.

Trước kia, con đường tu tiên của hắn là một cuộc phiêu lưu đầy kỳ ngộ, là hành trình không ngừng vươn lên, tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ bản thân và những người hắn yêu thương, để khám phá giới hạn của Đạo. Nhưng giờ đây, nó đã biến thành một con đường đầy máu và nước mắt, một sứ mệnh được định sẵn từ 5000 năm trước. Hắn từng nghĩ mình chỉ là một phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, nhưng những gì vừa chứng kiến lại cho thấy hắn là một "Thiên Mệnh Chi Tử", một người được chọn để đối mặt với một cuộc chiến mà cả lịch sử đã lãng quên. Cảm giác này, vừa choáng ngợp, vừa nặng nề, như thể cả bầu trời đang đổ sụp lên vai hắn.

Cách đó không xa, Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Mộc Ly đứng lặng lẽ, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo bóng lưng cô độc của Lâm Phong. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh, giờ đây lại ánh lên sự xót xa không thể che giấu. Nàng nhẹ nhàng tiến lên một bước, rồi lại dừng lại, sợ hãi làm gián đoạn dòng suy tư của hắn. Nàng hiểu, Lâm Phong đang trải qua một khoảnh khắc nội tâm vô cùng quan trọng, một bước ngoặt định mệnh.

Tần Nguyệt, thanh lịch và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu ẩn chứa sự uyên bác, khẽ thở dài. Nàng vốn đã có những suy đoán về thân thế Lâm Phong, nhưng những gì hắn vừa chứng kiến chắc chắn còn vượt xa tưởng tượng của nàng. "Chàng ấy đang đối mặt với một sự thật quá lớn..." Nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm mà đầy thấu hiểu, chỉ đủ để Tuyết Dao nghe thấy. "Gánh nặng của một gia tộc, và có lẽ là của cả một kỷ nguyên, đang đè lên vai chàng." Nàng biết, những tiên tri cổ xưa không bao giờ nói dối, và chúng luôn mang theo một cái giá phải trả.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và một chút sợ hãi. Nàng nắm chặt tay, không dám phát ra tiếng động lớn. "Lâm Phong ca ca có sao không? Trông chàng buồn quá..." Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, lộ rõ sự lo lắng cho người ca ca nàng tin tưởng tuyệt đối. Nàng chưa thể hiểu hết được sự phức tạp của tình hình, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng Lâm Phong đang phải chịu đựng một điều gì đó rất khủng khiếp.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, dường như cũng cảm nhận được sự bất ổn từ Lâm Phong. Nó không ngừng cử động trên vai hắn, rồi nhảy lên dụi dụi cái đầu nhỏ vào má chàng, một cách an ủi bản năng và vô điều kiện. Cảm giác mềm mại, ấm áp của nó truyền đi một chút hơi ấm vào lòng Lâm Phong, kéo hắn ra khỏi vực thẳm suy nghĩ một thoáng.

Lâm Phong khẽ siết chặt tay vào chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng đường nét chạm khắc cổ xưa, từng vết xước trên thân kiếm như kể lại một câu chuyện dài. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ, hít một hơi thật sâu, để mùi đá cổ và sương mù lấp đầy phổi, cố gắng làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, trong đôi mắt sâu thẳm ấy, sự đấu tranh nội tâm vẫn hiện rõ, nhưng một tia kiên định đã bắt đầu lóe lên, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối. Hắn biết mình không thể trốn tránh, không thể quay lưng lại với vận mệnh này. Dù có khó khăn đến mấy, hắn cũng phải đối mặt.

Hắn lại nhìn về phía những phế tích cổ xưa, những bức tường phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ chính quá khứ. "Đại Địa Phân Liệt..." Hắn lặp lại trong đầu. Đó không chỉ là một sự kiện địa chất, mà là một vết thương chí tử của thế giới, một vết sẹo trên linh hồn của Thiên Đạo. Và gia tộc hắn, Lâm gia, đã phải trả giá đắt cho việc bảo vệ bí mật đó, cho việc cố gắng vá víu lại những vết nứt của trời đất. Sự tàn khốc của thế giới tu chân không phải chỉ ở những cuộc tranh giành tài nguyên, những trận chiến sinh tử, mà còn ở những âm mưu thâm độc kéo dài hàng ngàn năm, những bí mật bị chôn vùi, những lời nguyền truyền từ đời này sang đời khác. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là một kẻ thù hiện tại, mà là một phần của một thế lực hắc ám cổ xưa, một kẻ đã góp phần vào sự suy yếu của Thiên Đạo, và hắn, Lâm Phong, lại là người được chọn để đối đầu với hắn. Đây không còn là cuộc chiến của cá nhân nữa, mà là cuộc chiến của định mệnh, của cả một thế giới.

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Lâm Phong, phá vỡ sự im lặng nặng nề đã kéo dài. Hắn quay lại nhìn ba cô gái, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự nặng nề của những gì đã chứng kiến, nhưng đã có thêm một tia kiên định ẩn sâu. Sương mù đã tan bớt một chút, nhưng ánh nắng vẫn yếu ớt, tạo nên một cảm giác ảm đạm bao trùm Cổ Di Tích. Những tòa tháp đá trắng ngà vẫn sừng sững, nhưng giờ đây, chúng không chỉ là những kiến trúc cổ xưa, mà là những nhân chứng câm lặng của bi kịch. Tiếng gió rít qua các khe đá vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó như mang theo lời kể của hàng ngàn năm lịch sử.

“Những gì ta thấy…” Lâm Phong bắt đầu, giọng hắn khàn khàn, trầm thấp, nhưng từng chữ lại mang theo sức nặng ngàn cân. “Không chỉ là một cuộc chiến, mà là một khổ hải. Vận mệnh của gia tộc ta, của thế giới này, đều bị cuốn vào một vòng xoáy cổ xưa… một vòng xoáy của bi kịch và hy vọng.” Hắn ngừng lại một chút, dường như đang cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả sự hỗn loạn trong tâm trí mình. “Ta từng nghĩ rằng tu luyện là để mạnh mẽ hơn, để tự do tự tại, để nắm giữ vận mệnh của chính mình. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, có những gánh nặng không thể từ chối, những trách nhiệm không thể trốn tránh.”

Hắn nhìn Tuyết Dao, nàng vẫn đứng đó, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng là hiện thân của sự thanh khiết, của tình yêu thương mà hắn nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ. “Gia tộc ta, Lâm gia… đã phải gánh chịu một lời nguyền kinh khủng. Một lời nguyền liên quan đến ‘Đại Địa Phân Liệt’ và ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ 5000 năm trước. Tổ tiên ta đã hy sinh, đã cố gắng vá víu trời đất, nhưng dường như… mọi thứ vẫn chưa kết thúc.” Hắn nói, giọng hắn chứa đựng sự đau xót. “Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn không chỉ là một kẻ thù của hiện tại, mà là một phần của một thế lực hắc ám cổ xưa, một kẻ đã gieo rắc tai họa từ ngàn xưa, và muốn chôn vùi tất cả những bí mật này.”

Tuyết Dao tiến đến gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong. Làn da nàng lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng cái chạm ấy lại truyền đi một hơi ấm diệu kỳ, xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo trong lòng hắn. “Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt, Lâm Phong,” nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. “Chàng không đơn độc. Dù là khổ hải, dù là phong ba bão táp, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua.” Đôi mắt nàng, vốn dĩ sắc lạnh như hồ băng, giờ đây lại ánh lên sự dịu dàng và tin tưởng tuyệt đối, như một ngọn hải đăng trong màn đêm giông bão.

Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, khẽ gật đầu, khuôn mặt phúc hậu của nàng càng thêm vẻ suy tư. Nàng bước đến bên cạnh, ánh mắt sâu sắc nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Tiên tri cổ xưa thường ẩn chứa những chân lý sâu xa, nhưng cũng là những cảnh báo tàn khốc. Huyết mạch của Lâm Phong công tử chắc chắn không tầm thường. Những lời nguyền và bí mật này… chúng không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới.” Nàng dừng lại một chút, dường như đang sắp xếp lại những kiến thức cổ xưa trong tâm trí mình. “Ta từng đọc trong một cổ tịch, rằng khi Thiên Đạo suy yếu, khi vết nứt không gian xuất hiện, sẽ có một ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ xuất hiện, mang trong mình huyết mạch Thượng Cổ, gánh vác sứ mệnh vá víu trời đất. Có lẽ… đó chính là chàng.” Lời nói của nàng, vốn luôn trầm ấm và rõ ràng, giờ đây lại mang một âm điệu trang trọng, như đang nói về một huyền thoại.

Mộc Ly, với mái tóc màu nâu hạt dẻ tết bím, đôi mắt to tròn vẫn còn chút hoang mang, nhưng lại tràn đầy nhiệt huyết. Nàng bước đến, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nhìn Lâm Phong, vẻ hồn nhiên pha lẫn sự kiên quyết. “Vậy chúng ta phải làm gì? Chiến đấu sao? Em sẽ giúp Lâm Phong ca ca!” Nàng nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, như muốn chứng minh sự quyết tâm của bản thân. Nàng không hiểu hết những khái niệm cao siêu về Thiên Đạo hay lời nguyền, nhưng nàng hiểu một điều đơn giản: Lâm Phong ca ca của nàng đang buồn, và nàng muốn giúp chàng.

Lâm Phong nhìn từng người bạn của mình. Tuyết Dao kiên định, Tần Nguyệt thông thái, Mộc Ly hồn nhiên nhưng dũng cảm. Và Thôn Thiên Thử, vẫn cuộn mình trên vai hắn, khẽ dụi dụi, truyền đi sự ủng hộ không lời. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng hắn, xua đi phần nào sự cô độc và gánh nặng. Hắn biết mình không đơn độc. "Cảm ơn các nàng," hắn nói, giọng đã bớt khàn hơn. "Có các nàng bên cạnh, gánh nặng này... dường như cũng nhẹ đi phần nào." Hắn nhẹ nhàng vỗ đầu Thôn Thiên Thử, cảm nhận bộ lông mềm mại của nó.

Tần Nguyệt trầm tư, khẽ vuốt ve một tấm bia đá cổ kính gần đó, những đường nét chạm khắc đã mờ nhạt theo thời gian. "Những gì chúng ta đang khám phá ở đây chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn. Những bí mật bị chôn vùi có thể còn kinh khủng hơn nhiều. Nhưng cũng chính là cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về nguồn gốc của mọi tai ương, và tìm ra cách hóa giải chúng." Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng như xuyên thấu thời gian, nhìn thấy một tương lai xa xăm. "Cổ Di Tích Huyền Không này, sau khi Ma khí bị thanh tẩy, đã lộ ra chân tướng của nó. Nó không chỉ là một di tích thông thường, mà là một nơi lưu giữ ký ức, một cánh cửa dẫn đến những bí mật ngàn xưa. Chúng ta cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng hơn nữa."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đã lấy lại được sự sắc bén vốn có. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không chỉ là chiến đấu bằng vũ lực, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ, của sự khám phá, và của sự kiên trì. Cuộc đời hắn, từ một phàm nhân bị coi thường, giờ đây đã được gắn kết chặt chẽ với số phận của cả một thế giới. Đây không còn là cuộc phiêu lưu cá nhân, mà là một sứ mệnh vĩ đại, một cuộc chiến để định hình lại tương lai. Hắn biết, mình đã sẵn sàng cho nó, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người hắn yêu thương, và vì sự bình yên của chúng sinh.

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng cam cả một vùng Cổ Di Tích Huyền Không, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ, vừa có chút bi tráng. Không khí bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương núi. Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống bên cạnh một thác nước nhỏ, nơi dòng nước trong vắt đổ xuống từ vách đá cao, tạo nên âm thanh róc rách đều đặn, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Cửu Thiên Huyền Kiếm được đặt ngang đùi hắn, kiếm quang màu đen tím vẫn âm thầm nhấp nháy, tựa như một phần của chính hắn. Huyễn Mặc Quyển cũng đã thu lại vào trong cơ thể, ẩn mình chờ đợi thời cơ.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng không còn là sự vô vọng hay choáng váng như trước. Lần này, hắn cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí, từng chút một. Những hình ảnh về “Lâm Gia Diệt Môn”, về sự tàn phá của “Đại Địa Phân Liệt”, về nụ cười nham hiểm của “Ma Tôn Huyết Ảnh” và những tiên tri mơ hồ về “Thiên Đạo Vết Nứt” cứ luẩn quẩn, nhưng giờ đây chúng không còn nhấn chìm hắn nữa, mà là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, đang dần được hé mở.

Hắn nhận ra rằng, thế giới tu chân không chỉ có kỳ ngộ và đột phá, không chỉ có những trận chiến hào hùng hay những mối tình lãng mạn. Nó còn có sự tàn khốc, những mất mát không thể tránh khỏi, và một gánh nặng trách nhiệm mà hắn chưa từng nghĩ tới. Sự tàn khốc ấy không chỉ đến từ kẻ thù, mà còn từ chính quy luật của trời đất, từ sự suy yếu của Thiên Đạo. Nhưng trong sâu thẳm, một ý chí kiên cường, bất khuất của ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ. Đó không phải là sự chấp nhận số phận một cách cam chịu, mà là quyết tâm thay đổi nó, là ý chí nghịch thiên cải mệnh, để tự mình viết nên tương lai.

“Nếu đây là gánh nặng của huyết mạch, của sứ mệnh, vậy ta sẽ gánh vác,” Lâm Phong độc thoại nội tâm, giọng hắn vang vọng trong tâm trí, kiên định như đá tảng. “Nếu thế giới này tàn khốc, ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa để bảo vệ những người ta yêu thương. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt… và tất cả những ai tin tưởng vào ta. Ta sẽ không để họ thất vọng.” Hắn nhớ đến những lời thề nguyền, những lời hứa, và cả những ánh mắt tin tưởng của họ. Chúng là nguồn động lực lớn nhất, là lý do để hắn không bao giờ gục ngã.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên tay hắn, truyền đi một hơi ấm dịu dàng, một sự ủng hộ vô điều kiện. "Chàng đừng quá ép buộc bản thân. Hãy nghỉ ngơi một chút." Nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, Lâm Phong đang cố gắng gánh vác quá nhiều, và nàng chỉ muốn chàng biết rằng chàng không hề cô độc.

Tần Nguyệt, đứng cách đó một chút, ánh mắt nàng nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương chiều. Nàng hiểu rõ sự phức tạp của tình hình hơn bất kỳ ai khác, và nàng biết rằng con đường Lâm Phong đang đi sẽ còn đầy chông gai. "Con đường phía trước sẽ đầy chông gai," nàng khẽ nói, giọng trầm ấm mà chứa đựng đạo lý, "nhưng cũng chính là cơ hội để tôi luyện đạo tâm. Một chân chính cường giả không chỉ là có thực lực mạnh mẽ, mà còn có một đạo tâm kiên cố, bất khuất trước mọi phong ba bão táp. Chàng sẽ làm được thôi, Lâm Phong công tử." Lời nói của nàng như một luồng gió mát, thổi bay đi những ưu phiền còn sót lại trong lòng Lâm Phong.

Lâm Phong mở mắt, ánh mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự choáng váng, không còn sự nặng nề hay hoang mang. Thay vào đó, là sự sắc bén của một kiếm khách, sự kiên định của một người mang sứ mệnh. Hắn đứng dậy, cảm nhận được luồng linh lực cuồn cuộn chảy trong đan điền, cảm nhận được linh hồn kiếm của Cửu Thiên Huyền Kiếm đang reo vang trong tay, như hưởng ứng ý chí của chủ nhân. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương chiều, và ánh trăng non vừa hé lộ, chiếu rọi một vệt sáng bạc lên Cổ Di Tích.

"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, câu nói vốn là châm ngôn của hắn, giờ đây lại càng thêm sâu sắc. "Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi đã không thể chôn vùi quá khứ này, thì cũng đừng mơ tưởng chôn vùi được tương lai!" Hắn đã sẵn sàng. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ không đơn độc. Với những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, bởi vì hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là kẻ thù của hắn, mà còn là kẻ thù của cả thế giới, và hắn, Lâm Phong, chính là người được chọn để đối đầu với hắn. Cổ Di Tích Huyền Không, giờ đã được thanh tẩy, đã hé lộ ra một phần chân tướng, và nó sẽ là điểm khởi đầu cho hành trình vĩ đại của Lâm Phong, một hành trình không chỉ là tu tiên, mà là tái tạo lại một kỷ nguyên đã mất, vá víu lại những vết nứt của Thiên Đạo, và viết lại số phận của cả một thế giới. Hắn tin rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, sẽ Duy Ngã Độc Tôn, không gì có thể ngăn cản.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đá cổ, của rêu phong và của sự sống mãnh liệt trỗi dậy từ những tàn tích cổ xưa. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, không còn là nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày, mà là một nụ cười đầy kiên quyết, mang theo hy vọng và niềm tin vào tương lai. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ