Sau lời thề nội tâm vang vọng, Lâm Phong đứng thẳng người, cảm nhận luồng linh lực cuồn cuộn chảy trong đan điền, linh hồn kiếm của Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay như hòa làm một với ý chí của chủ nhân. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương chiều, và ánh trăng non vừa hé lộ, chiếu rọi một vệt sáng bạc lên Cổ Di Tích. Câu nói "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình" giờ đây không còn là một châm ngôn đơn thuần, mà đã trở thành kim chỉ nam khắc sâu vào tâm khảm. Hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là kẻ thù của riêng hắn, mà còn là mối họa của cả thế gian. Và hắn, Lâm Phong, chính là người được chọn để đối đầu với hắn, để vá víu lại những vết nứt của Thiên Đạo, để viết lại số phận của cả một thế giới. Hắn tin rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, sẽ Duy Ngã Độc Tôn, không gì có thể ngăn cản.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đá cổ, của rêu phong và của sự sống mãnh liệt trỗi dậy từ những tàn tích cổ xưa. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, không còn là nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày, mà là một nụ cười đầy kiên quyết, mang theo hy vọng và niềm tin vào tương lai. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng.
Đêm dần buông xuống Cổ Di Tích Huyền Không, mang theo màn sương mỏng như lụa, nhẹ nhàng ôm ấp những tòa tháp đá trắng ngà, những đình đài chạm khắc tinh xảo và những cây cầu đá uốn lượn nối liền các đảo nhỏ huyền ảo. Gió đêm rít qua những khe đá cổ kính, tạo nên khúc nhạc trầm hùng, hòa cùng tiếng chim lạ kêu vang vọng từ sâu trong các khe núi, và tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ đổ vào hồ linh. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt, cùng hương thảo dược tự nhiên từ những thảm thực vật mọc len lỏi khắp nơi, quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa yên tĩnh, vừa huyền bí, vừa chứa đựng sự linh thiêng ngàn năm. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, len lỏi vào từng tế bào, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường từ các trận pháp cổ xưa, buộc người tu hành phải luôn giữ sự cảnh giác. Ánh sáng mờ ảo của vầng trăng khuyết bị sương mù che khuất, khiến không gian càng thêm tĩnh mịch, chỉ có những phiến đá cổ thụ sừng sững phơi mình dưới những tia sáng yếu ớt hiếm hoi.
Lâm Phong không ngủ. Hắn tìm một phiến đá cổ thụ bằng phẳng, ngồi xếp bằng, lưng tựa vào thân cây cổ kính đã mọc rêu phong, mặc cho hơi lạnh từ đá thấm vào da thịt. Huyễn Mặc Quyển, tựa như một phần của linh hồn hắn, nằm yên trên đùi, phát ra ánh sáng tím nhạt yếu ớt, như đang cộng hưởng với nội tâm đang cuộn trào của chàng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn mở to, nhìn sâu vào màn đêm thăm thẳm, nhưng tâm trí lại không ngừng quay cuồng với những hình ảnh tiên tri chớp nhoáng, những bí mật về 'Đại Địa Phân Liệt', 'Thiên Đạo Vết Nứt', và đặc biệt là gánh nặng của huyết mạch Lâm gia.
"Gia tộc, vận mệnh, Thiên Đạo... tất cả đều là gánh nặng sao? Hay là một cơ hội để viết lại lịch sử?" Hắn độc thoại nội tâm, giọng trầm đục vang vọng trong tâm trí mình. Sự mâu thuẫn giằng xé hắn. Một mặt, hắn là một phàm nhân nghịch thiên, khao khát tự do tự tại, muốn tung hoành ngang dọc giữa trời đất, khám phá những điều kỳ diệu của tu tiên, bảo vệ những người mình yêu thương theo cách đơn giản nhất. Nhưng mặt khác, những gì hắn đã chứng kiến trong Cổ Thần Tiên Tri lại buộc hắn phải nhìn nhận lại tất cả. Gia tộc hắn không phải ngẫu nhiên mà diệt vong, mà là một phần của âm mưu vĩ đại, một lời nguyền cổ xưa kéo dài hàng vạn năm. Huyết mạch của hắn không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn là một sợi dây ràng buộc hắn với vận mệnh của cả thế giới này.
Hắn nhớ lại hình ảnh của Ma Tôn Huyết Ảnh trong tiên đoán, gương mặt tà ác và nụ cười khinh miệt của hắn. Hắn nhớ lại những mảnh vỡ về 'Đại Địa Phân Liệt', về sự suy yếu của linh khí, về những vết nứt không gian có thể xé toạc cả Tam Giới. Tất cả những điều đó không còn là những câu chuyện cổ xưa xa vời, mà là hiện thực tàn khốc đang chờ đợi hắn đối mặt. Một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực, như có ngàn tảng đá đè lên. Sự hoang mang, sợ hãi, thậm chí là một chút oán giận vì bị số phận đẩy vào một con đường đầy chông gai, không thể lựa chọn, thoáng hiện trong tâm trí hắn.
"Ta không thể trốn tránh," hắn thở dài, hơi thở phả ra làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh lẽo. "Ta không cho phép những gì đã xảy ra với gia tộc mình lặp lại." Ánh mắt hắn dần trở nên sắc lạnh hơn, không còn là sự dao động mà là một ngọn lửa bùng cháy từ sâu thẳm. Hắn đã từng là một kẻ yếu ớt, từng nếm trải cảm giác bất lực khi nhìn người thân yêu bị sát hại. Hắn đã từng sống trong bóng tối của sự truy đuổi, không ngừng nỗ lực để trở nên mạnh mẽ hơn. Giờ đây, khi bức màn bí mật được vén lên, hắn hiểu rằng sức mạnh của hắn không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ một thứ lớn lao hơn nhiều.
Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm đặt bên cạnh. Lưỡi kiếm lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay, truyền cho hắn một cảm giác trấn an kỳ lạ. Cửu Thiên Huyền Kiếm, như một phần của định mệnh hắn, đã cùng hắn trải qua bao trận chiến sinh tử, cùng hắn chứng kiến bao kỳ ngộ. Nó không chỉ là một pháp bảo, mà là một người bạn đồng hành, một chứng nhân cho hành trình nghịch thiên của hắn. Sức mạnh đang chảy trong huyết quản, luân chuyển theo mỗi nhịp thở, không còn là sự hỗn loạn của nỗi sợ hãi mà là dòng chảy mãnh liệt của quyết tâm.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng không phải để ngủ, mà để tập trung hoàn toàn vào nội tâm. Hắn hình dung lại những nụ cười, những ánh mắt của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt. Hắn nhớ đến những lời hứa, những cam kết mà hắn đã trao cho họ. Nếu hắn gục ngã, nếu hắn trốn tránh, thì những nụ cười ấy sẽ biến mất, những lời hứa ấy sẽ tan thành mây khói, và những người hắn yêu thương sẽ đối mặt với sự tàn khốc của thế giới mà không có hắn bảo vệ. Không! Tuyệt đối không!
Từ sâu thẳm linh hồn, một sức mạnh mới trỗi dậy, không phải là linh lực hay pháp tắc, mà là ý chí. Ý chí sắt đá, kiên cường, bất khuất. Hắn không còn hoang mang, không còn dao động. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là xiềng xích mà là động lực, là ngọn lửa thúc đẩy hắn tiến về phía trước. Hắn đã chấp nhận định mệnh của mình, không phải là chấp nhận một cách cam chịu, mà là chấp nhận để thay đổi nó. Hắn sẽ không để Thiên Đạo Vô Tình quyết định tất cả, hắn sẽ dùng Nhân Đạo Hữu Tình để viết nên một chương mới. Ánh mắt hắn mở ra, xuyên qua màn sương đêm, nhìn về phía chân trời, nơi bình minh sắp ló dạng. Trong ánh mắt ấy, sự u sầu đã biến mất, thay vào đó là sự kiên định đến khó tin, như một thanh kiếm đã được tôi luyện qua ngàn lửa, giờ đây sắc bén và bất diệt. Hắn đã sẵn sàng.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua màn sương mù còn vương vấn trên Cổ Di Tích Huyền Không, nhuộm vàng các phiến đá cổ kính và đánh thức những đóa hoa linh thảo đang chúm chím, Lâm Phong đã đứng dậy. Dáng người hắn vẫn cao ráo, cân đối, nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa giờ đây toát lên vẻ trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm không còn sự mệt mỏi hay hoang mang của đêm qua, mà thay vào đó là ánh sáng kiên định, sắc bén như một kiếm khách đã tìm thấy đạo của mình. Mái tóc đen nhánh, hơi rối sau một đêm thiền định, giờ đây càng tôn lên vẻ phong trần, cương nghị. Hắn đứng đó, như một bức tượng tạc từ đá, vững chãi và đầy uy lực.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhẹ nhàng bước đến. Nàng khoác trên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, mỗi bước đi đều thanh thoát, không một tiếng động. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng giờ đây ánh lên sự lo lắng và thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã quan sát Lâm Phong suốt đêm, cảm nhận được sự đấu tranh nội tâm dữ dội của chàng.
"Lâm Phong, chàng không sao chứ?" Giọng nói nàng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo sự quan tâm sâu sắc, sự nhẹ nhàng ấy như có thể xoa dịu mọi vết thương trong lòng. Nàng khẽ đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên tay hắn, truyền đi một hơi ấm dịu dàng, một sự ủng hộ vô điều kiện mà không cần bất kỳ lời nói hoa mỹ nào.
Lâm Phong quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt của Tuyết Dao, nơi chứa đựng cả sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến. Hắn mỉm cười, một nụ cười không còn mang vẻ tinh quái thường ngày, mà là sự chân thành, ấm áp. "Ta không sao, Tuyết Dao. Hoàn toàn không sao." Hắn nhẹ nhàng siết lấy bàn tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm lan tỏa. "Chỉ là… đã nhìn thấy rõ hơn con đường phía trước. Một con đường đầy máu và nước mắt, đầy chông gai thử thách. Nhưng ta không thể lùi bước." Giọng hắn trầm ổn, kiên nghị, không một chút dao động. Hắn không hề che giếm sự thật về con đường khó khăn mà hắn sắp phải đối mặt, bởi vì hắn tin tưởng vào nàng, và tin tưởng vào những người đồng hành của mình.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, mái tóc màu nâu hạt dẻ được tết bím gọn gàng, tô điểm bằng những cành cây nhỏ, hoa lá rừng, nhanh nhẹn chạy đến, đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu ánh lên vẻ rạng rỡ. Nàng mặc trang phục màu xanh lá cây tươi tắn, khiến nàng trông như một tiểu tinh linh của rừng sâu. Nàng không nói nhiều lời hoa mỹ, mà trực tiếp nắm lấy tay Lâm Phong, cái nắm tay đầy nhiệt huyết và sự trung thành. "Huynh đi đâu, muội đi đó! Không sợ gì cả!" Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại đầy sức mạnh, như một lời thề son sắt. Nụ cười rạng rỡ của Mộc Ly làm bừng sáng cả không gian xung quanh, xua đi phần nào sự nặng nề trong không khí.
Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, bước đến sau cùng. Nàng khoác trên mình bộ trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc, toát lên khí chất uy nghi nhưng cũng đầy dịu dàng. Đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng của nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã sống đủ lâu, chứng kiến đủ nhiều để hiểu được gánh nặng của một người mang thiên mệnh. Nàng khẽ thở dài, nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự yếu đuối, mà là sự chấp nhận và bao dung. Nàng mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng, mang theo sự trấn an. "Bất luận chàng quyết định ra sao, chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, Lâm Phong. Chàng không đơn độc." Giọng nói của nàng trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục và chứa đựng đạo lý, như một lời khẳng định vững chắc cho sự đoàn kết của cả nhóm.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, từ lúc nào đã chiêm chiếp nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi đầu vào cổ hắn, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân và muốn thể hiện sự ủng hộ của mình. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của nó mang lại một chút nhẹ nhõm cho bầu không khí trang trọng.
Lâm Phong nhìn từng người, ánh mắt hắn ngập tràn sự xúc động. Hắn không ngờ rằng, trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy tranh đoạt và lợi ích này, hắn lại có được những người đồng hành đáng tin cậy đến vậy. Tuyết Dao, với tình yêu thầm lặng và sự thấu hiểu; Mộc Ly, với lòng trung thành tuyệt đối và sự hồn nhiên, tinh nghịch; Tần Nguyệt, với sự thông thái và lời khuyên sâu sắc. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều sẵn sàng đứng bên hắn, chia sẻ gánh nặng và con đường chông gai phía trước.
Hắn nắm chặt tay Tuyết Dao, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mộc Ly, ánh mắt nhìn Tần Nguyệt với sự biết ơn sâu sắc. "Cảm ơn các nàng," hắn nói, giọng khẽ run lên vì xúc động, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Ta… sẽ không phụ lòng tin của các nàng. Ta sẽ bảo vệ tất cả. Không chỉ là các nàng, mà còn là những người lương thiện, những sinh linh vô tội khỏi sự tàn phá của Ma Tôn Huyết Ảnh, khỏi sự suy yếu của Thiên Đạo. Đây là lời thề của ta!" Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Tuyết Dao và Mộc Ly, và ánh mắt tin tưởng của Tần Nguyệt. Đó không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là sức mạnh, là động lực để hắn vượt qua mọi khó khăn. Hắn không còn là một người bị động đón nhận bí mật, mà là một người chủ động chấp nhận trách nhiệm, một bước trưởng thành vượt bậc trong đạo tâm của hắn.
***
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ giữa buổi sáng, khi sương mù đã tan biến hoàn toàn, lộ ra bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, nhóm của Lâm Phong tiến đến cổng ra của Cổ Di Tích Huyền Không. Khu vực này rộng lớn và hùng vĩ hơn nhiều so với những gì họ đã thấy bên trong. Những khối đá khổng lồ được chạm khắc hình rồng phượng cổ xưa vươn lên trời xanh, tạo thành một cánh cổng tự nhiên, nơi gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của mây và mùi hương của đất trời bao la. Tiếng gió rít qua các khe đá cổ, tạo thành những âm thanh vang vọng, như lời thì thầm của ngàn năm lịch sử, vừa bi tráng vừa đầy khát vọng. Xa xa, những dãy núi trùng điệp hiện rõ nét, ẩn hiện trong ánh sáng chói chang, như đang vẫy gọi họ đến với những cuộc phiêu lưu mới.
Lâm Phong quay người lại, nhìn toàn bộ Cổ Di Tích Huyền Không một lần cuối. Những tòa tháp đá trắng ngà sừng sững vươn lên giữa không trung, những đình đài chạm khắc tinh xảo vẫn toát lên vẻ cổ kính, hùng vĩ. Nơi đây đã ban cho hắn quá nhiều điều: sức mạnh, kiến thức, và quan trọng nhất là chân tướng về thân thế và sứ mệnh của hắn. Một thoáng trầm tư lướt qua ánh mắt hắn, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay bằng sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn cúi đầu nhẹ, như một lời tạm biệt và cảm ơn đến những linh hồn cổ xưa đã kiến tạo nên nơi này.
Sau đó, hắn hướng ánh mắt lên bầu trời rộng lớn, nơi những đám mây trắng cuồn cuộn trôi, tự do tự tại. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn, được ánh nắng mặt trời chiếu rọi, ánh lên vẻ uy nghiêm và sắc bén. Lưỡi kiếm vốn đã hấp thụ vô số linh khí và sức mạnh từ các trận chiến, giờ đây lại càng thêm rực rỡ, như một tia hy vọng giữa không trung bao la.
"Từ nay," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói hắn vang vọng, mang theo ý chí kiên cường và quyết tâm sắt đá, như một lời tuyên thệ trước trời đất, trước linh hồn tổ tiên và trước chính bản thân mình. "Ta Lâm Phong sẽ không để bất cứ ai gánh chịu đau khổ vì những lỗi lầm của quá khứ. Ta sẽ dùng sức mạnh này, bảo vệ tất cả những người ta yêu thương, và thay đổi định mệnh!" Lời thề của hắn không chỉ là một lời nói suông, mà là kim chỉ nam cho toàn bộ hành trình sắp tới, là ngọn lửa cháy bỏng trong trái tim hắn, thúc đẩy hắn đối mặt với mọi thử thách, kể cả Ma Tôn Huyết Ảnh và những bí ẩn lớn hơn về Thiên Đạo. Hắn giơ cao Cửu Thiên Huyền Kiếm, mũi kiếm sắc bén xuyên thẳng qua không trung, như thể đang xé toạc màn sương mù của tương lai, mở ra một con đường mới.
Tuyết Dao đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng sáng ngời, không một chút nghi ngờ hay do dự. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi cũng hướng ánh mắt về phía chân trời, nơi những đám mây đang trôi. "Chàng sẽ làm được, ta tin chàng." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, là sự khẳng định cho niềm tin tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin rằng Lâm Phong, với ý chí và tài năng của mình, sẽ vượt qua tất cả.
Mộc Ly, với sự hoạt bát vốn có, không thể kìm nén sự háo hức. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, gương mặt rạng rỡ. "Đi thôi, chúng ta còn bao nhiêu nơi phải khám phá!" Lời nói của nàng như một làn gió mới, xua tan đi phần nào không khí trang trọng, nhắc nhở rằng hành trình này không chỉ có gánh nặng mà còn có những cuộc phiêu lưu, những kỳ ngộ đang chờ đợi. Sự đoàn kết và ủng hộ của các nàng báo hiệu họ sẽ là những trụ cột vững chắc, cùng Lâm Phong đối mặt với những thử thách sinh tử.
Tần Nguyệt, với vẻ ngoài trầm ổn và trí tuệ, khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ nhàng. "Hành trình của chàng, cũng là hành trình của chúng ta." Lời nói của nàng không chỉ là sự đồng thuận, mà là một lời hứa, một sự gắn kết sâu sắc. Nàng đã nhìn thấy sự trưởng thành vượt bậc trong Lâm Phong, từ một thiếu niên thông minh, lanh lợi thành một người mang trong mình sứ mệnh vĩ đại. Nàng tin rằng, dù cho Thiên Đạo có vô tình đến đâu, thì Nhân Đạo Hữu Tình của họ sẽ tạo nên kỳ tích.
Thôn Thiên Thử, trên vai Lâm Phong, cũng dường như cảm nhận được sự trang nghiêm của khoảnh khắc này, nó kêu chiêm chiếp liên hồi, như một cách để đồng tình, để khẳng định rằng nó cũng là một phần của hành trình này. Tiếng kêu đáng yêu của nó như một dấu hiệu của sự may mắn và đồng hành.
Lâm Phong nhìn từng gương mặt thân yêu, cảm nhận được sự ấm áp, sức mạnh và tình yêu thương mà họ dành cho hắn. Hắn không còn cô độc. Hắn không còn phải gánh vác tất cả một mình. Với những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, hắn sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mạnh mẽ từ cổng di tích thổi qua, mang theo mùi hương của tự do và những thử thách mới. Việc rời khỏi Cổ Di Tích Huyền Không đánh dấu sự chuyển mình của Lâm Phong, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với các thế lực tà ác, đặc biệt là Ma giáo Huyết Ảnh.
Cả nhóm cùng nhau bước qua cánh cổng đá cổ kính, hướng về phía chân trời bao la. Những đám mây vẫn cuồn cuộn trôi, nhưng giờ đây chúng không còn là biểu tượng của sự bí ẩn hay gánh nặng, mà là lời mời gọi đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi Lâm Phong và những người bạn của hắn sẽ viết nên một huyền thoại mới, một câu chuyện về sự kiên cường, về tình yêu, và về ý chí nghịch thiên cải mệnh. Hành trình của hắn, hành trình của Huyễn Mặc Chi Đạo, đã thực sự bắt đầu.