Cánh cổng đá cổ kính đã khuất dần phía sau lưng, nhường chỗ cho một con đường mòn phủ đầy lá khô, dẫn vào sâu trong vùng núi hoang vu. Lâm Phong và ba nàng thơ của hắn, cùng với Thôn Thiên Thử lanh lợi, bước đi trong ánh nắng sớm mai, mỗi bước chân đều mang theo một ý nghĩa mới. Lời thề non hẹn biển của hắn trước trời đất, trước linh hồn tổ tiên và trước chính bản thân mình vẫn còn vang vọng trong tâm khảm, là kim chỉ nam cho một hành trình mà hắn biết sẽ không hề dễ dàng. Sự kiên định đã thay thế cho nỗi băn khoăn, nhưng gánh nặng của 'Thiên Mệnh Chi Tử' vẫn là một tảng đá vô hình đè nặng trong lòng, nhắc nhở hắn về những bí mật kinh thiên động địa đang chờ được vén màn.
Sau vài ngày ngao du, băng qua những thung lũng xanh mướt và những đỉnh núi sương giăng, nhóm người cuối cùng cũng tìm thấy một động phủ ẩn mình giữa vách núi dựng đứng, được che khuất bởi dây leo chằng chịt và cây cối rậm rạp. Đó là một hang động tự nhiên, không quá lớn, nhưng đủ rộng rãi để họ có thể tạm trú. Bên trong, các vách đá có vẻ như đã được đẽo gọt sơ sài bởi một tu sĩ tiền bối nào đó, tạo thành một bàn đá thô sơ và một chiếc giường đá đơn độc. Vài giá sách cũng được dựng lên từ những phiến đá phẳng, dù giờ đây đã trống rỗng, chỉ còn lại bụi thời gian.
Ánh sáng yếu ớt từ một khe nứt trên trần động len lỏi xuống, chiếu sáng một vệt dài trên nền đất ẩm. Không khí trong động tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá vi vút như tiếng thở dài của núi rừng, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một nhũ đá xuống vũng nước nhỏ, tạo nên một giai điệu đều đặn, đơn điệu nhưng lại có tác dụng trấn an tâm hồn. Mùi đất ẩm hòa quyện với mùi đá lạnh lẽo và thoang thoảng hương thảo dược dại từ bên ngoài bay vào, tạo nên một bầu không khí vừa hoang sơ vừa thanh tịnh. Linh khí ở đây không quá dồi dào, chỉ ở mức trung bình, nhưng lại đủ để Lâm Phong có thể tĩnh tâm tu luyện mà không bị quấy rầy.
Lâm Phong khoanh chân ngồi trên phiến đá lớn nhất, nơi có lẽ từng là trung tâm của động phủ, nhắm mắt lại, bắt đầu tiến vào trạng thái nhập định. Hắn cần thời gian để củng cố Nguyên Anh vừa mới thành hình, để thích nghi với nguồn sức mạnh khổng lồ đang chảy cuồn cuộn trong đan điền, và quan trọng hơn cả, là để chiêm nghiệm sâu sắc về những gì hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được từ Cổ Thần Tiên Tri. Những hình ảnh về 'Đại Địa Phân Liệt', 'Thiên Đạo Vết Nứt', và bi kịch 'Lâm Gia Diệt Môn' cứ luân phiên hiện lên trong tâm trí hắn, như những vết sẹo không thể xóa nhòa, khắc sâu vào linh hồn.
“Gánh nặng này... quả thực không thể tránh khỏi,” hắn thầm nghĩ, một làn sóng ưu tư thoáng qua trong lòng. “Nhưng ta không thể để nó đè bẹp mình. Ta không đơn độc.” Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những ánh mắt đang dõi theo mình, những trái tim đang cùng chung nhịp đập. Đó là Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, họ ngồi cách đó không xa, tạo thành một vòng tròn bảo vệ vô hình.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây lại tràn đầy sự lo lắng và thấu hiểu, khẽ nhìn Lâm Phong. Nàng biết chàng đang phải đối mặt với một cơn bão tố nội tâm. “Phong ca, chàng không cần phải gánh vác tất cả một mình,” nàng nhẹ giọng nói, âm thanh trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nàng biết rằng Lâm Phong là một người mạnh mẽ, nhưng cũng là một người có trái tim, và gánh nặng của cả một thế giới không thể nào dễ dàng chấp nhận. Nàng vươn tay, đặt nhẹ lên mu bàn tay hắn, dù không chạm vào, nhưng ý niệm ủng hộ đã truyền đến.
Mộc Ly, với mái tóc nâu hạt dẻ tết bím và đôi mắt to tròn long lanh, nghiêng đầu nhìn Lâm Phong. Nàng luôn là người mang lại sự tươi sáng và lạc quan. “Lâm Phong ca ca, chàng có vẻ mệt mỏi lắm. Có muốn Ly Ly hát cho chàng nghe không?” Giọng nàng líu lo, như tiếng chim hót giữa rừng, dù biết rằng lúc này không thích hợp để đùa giỡn, nhưng nàng muốn xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Nàng tin rằng một giai điệu quen thuộc, một bài hát từ thuở ấu thơ có thể làm dịu đi tâm hồn đang giằng xé của hắn. Nàng sẵn lòng làm bất cứ điều gì để thấy nụ cười trở lại trên môi hắn. Thôn Thiên Thử, cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn lim dim nhưng vẫn đầy cảnh giác, cũng khẽ kêu chiêm chiếp như thể đồng tình với lời của Mộc Ly, như một lời an ủi nho nhỏ gửi đến chủ nhân.
Tần Nguyệt, với vẻ ngoài thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ nhàng. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, nhìn thấu những đấu tranh trong lòng Lâm Phong. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, bởi vì nàng cũng đã từng chiêm nghiệm về những tiên tri cổ xưa và những bí ẩn của thế giới. “Hãy tĩnh tâm lại, Phong nhi. Sức mạnh đến từ sự kiên định,” nàng nói, giọng trầm ấm và rõ ràng, mỗi lời như một câu thần chú xoa dịu. Nàng biết rằng chỉ khi nội tâm vững vàng, con đường tu luyện mới có thể thuận lợi, và chỉ khi ý chí kiên định, mới có thể đối mặt với những thử thách lớn lao đang chờ đợi. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của nàng đều là một lời khuyên chân thành, thấu đáo.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sự quan tâm từ các nàng. Hắn không cần phải mở mắt cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của họ, một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Đúng vậy, hắn không đơn độc. Với họ bên cạnh, hắn có thể đối mặt với bất cứ điều gì. Dòng linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu lưu chuyển nhanh hơn, Nguyên Anh trong đan điền cũng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, dần dần củng cố những gì còn chưa ổn định sau khi đột phá. Hắn cảm nhận được từng thớ thịt, từng kinh mạch đang hấp thụ linh khí, chuyển hóa thành sức mạnh thuần túy. Hắn không chỉ củng cố tu vi, mà còn củng cố lại niềm tin vào chính mình, vào con đường mà hắn đã chọn. Ý chí kiên định trong hắn dần trở nên sắt đá, nỗi lo lắng về trách nhiệm biến thành quyết tâm, và sự tàn khốc của thế giới tu chân chỉ càng làm bùng cháy ngọn lửa nghịch thiên cải mệnh trong trái tim hắn. Hắn không sợ hãi, hắn chỉ cảm thấy một khao khát cháy bỏng muốn trở nên mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để bảo vệ tất cả những gì hắn trân quý.
***
Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm động phủ. Ánh sáng yếu ớt từ khe đá đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một không gian tĩnh mịch và huyền ảo. Lâm Phong vẫn ngồi đó, nhưng giờ đây, hắn không còn nhập định nữa. Trước mặt hắn, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng giữa không trung, phát ra một thứ ánh sáng xanh tím huyền ảo, lung linh như những vì sao xa xăm. Từng ký tự cổ xưa trên trang giấy như sống dậy, nhảy múa, xoay tròn, tạo thành những vòng xoáy ánh sáng kỳ dị, tựa như đang mời gọi hắn khám phá những bí mật sâu thẳm nhất của vũ trụ. Cửu Thiên Huyền Kiếm thì nằm ngang trên đùi hắn, thân kiếm đen nhánh, nhưng lại rung lên nhè nhẹ, một luồng kiếm ý sắc bén nhưng giờ đây đã hoàn toàn thuần phục, tuôn trào ra, hòa quyện với ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển.
Lâm Phong khẽ vuốt ve thân kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sức mạnh tiềm tàng bên trong. “Huyễn Mặc Quyển, ngươi rốt cuộc ẩn chứa những bí mật gì?” hắn thầm nghĩ, rồi đưa thần thức của mình thẩm thấu vào quyển sách cổ. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ và phức tạp ập đến, như một dòng thác lũ đổ vào tâm trí hắn. Đó không chỉ là kiến thức, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những mảnh vỡ ký ức của một thời đại đã xa. Hắn thấy những khung cảnh hùng vĩ của thuở khai thiên lập địa, những vị thần linh giáng thế, những trận chiến long trời lở đất, và cả sự kiện kinh hoàng của 'Đại Địa Phân Liệt', khi thế giới bị xé toạc thành nhiều mảnh, linh khí suy yếu, và Thiên Đạo xuất hiện những vết nứt khổng lồ.
Hắn cảm nhận được nỗi đau của những sinh linh khi thế giới bị chia cắt, sự tuyệt vọng của những vị Tiên nhân khi chứng kiến cõi giới của mình dần lụi tàn. Những mảnh ghép lịch sử cổ xưa, những lời tiên tri bị lãng quên, giờ đây hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, nó còn là một cuốn biên niên sử sống động, ghi lại sự hưng thịnh và suy tàn của vạn vật, hé lộ những chân tướng về 'Thiên Đạo Vô Tình' và 'Nhân Đạo Hữu Tình'. Lâm Phong thấy mình đang lặn sâu vào một biển cả tri thức vô tận, nơi mỗi con sóng đều mang theo một bí mật, một lời giải đáp.
Đồng thời, hắn truyền linh lực của mình vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Lưỡi kiếm vốn sắc bén, giờ đây càng thêm rực rỡ dưới ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ linh hồn Thần Long ẩn chứa bên trong, một nguồn sức mạnh nguyên thủy, hoang dã nhưng đầy trí tuệ. Tiếng rồng gầm gừ vang vọng trong tâm thức hắn, không phải là tiếng gầm giận dữ, mà là một tiếng gọi, một lời hướng dẫn. Cửu Thiên Huyền Kiếm không chỉ là một pháp bảo, nó là một phần của lịch sử, là một nhân chứng cho những biến cố đã qua, và giờ đây, nó đang truyền lại cho hắn những ký ức, những kinh nghiệm chiến đấu của vô số tiền nhân.
Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào quá trình này. Trong khoảnh khắc đó, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng và đầy uy quyền, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong. Nó không rõ ràng là từ Huyễn Mặc Quyển hay từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, hay từ chính những dòng ký ức cổ xưa mà hắn đang tiếp nhận.
“'Kẻ kế thừa... gánh vác... vận mệnh...'” Giọng nói như thể xuyên qua hàng vạn năm, mang theo sự nặng nề của thời gian và trách nhiệm. “'Khi Đại Địa phân liệt, Thiên Đạo nứt toác, Huyễn Mặc xuất hiện, Kiếm ý cứu thế... Ngươi là người được chọn, kẻ nối tiếp ý chí của vạn linh, kẻ mang trong mình hy vọng cuối cùng...'"
Những lời nói đó như một lời tiên tri, một gánh nặng được trao phó, nhưng cũng là một sự khẳng định về con đường mà hắn đang bước đi. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể, không phải là linh lực, mà là một thứ sức mạnh tinh thần, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn hiểu rằng, Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm không chỉ là công pháp và pháp bảo, chúng là chìa khóa để giải mã những bí ẩn của thế giới, là con đường để hắn có thể thực sự 'thay đổi định mệnh', không để 'Đại Địa Phân Liệt' hay 'Thiên Đạo Vết Nứt' hủy hoại thế giới này mãi mãi. Mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ những người hắn yêu thương, mà còn là bảo vệ cả một cõi giới, một vũ trụ. Hắn cần sức mạnh của chúng để bảo vệ họ, bảo vệ tất cả.
Đêm dần trôi qua, Lâm Phong vẫn ngồi đó, chìm đắm trong biển cả tri thức và sức mạnh. Các nàng thơ của hắn, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, tuy không tham gia trực tiếp, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn. Ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển chiếu rọi khuôn mặt Lâm Phong, làm nổi bật lên vẻ kiên nghị và sâu sắc. Thôn Thiên Thử đã ngủ say bên cạnh, tiếng thở khò khè đều đặn, nhưng đôi lúc nó lại khẽ cựa mình, như cảm nhận được nguồn năng lượng kỳ lạ đang bùng lên từ chủ nhân của nó. Trong sự tĩnh lặng của đêm, Lâm Phong đã không chỉ củng cố tu vi, mà còn củng cố cả linh hồn, chuẩn bị cho một tương lai đầy biến động.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua khe núi, đánh thức vạn vật, Lâm Phong khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ ưu tư hay băn khoăn, thay vào đó là một sự kiên định sâu sắc, một ngọn lửa ý chí bùng cháy mãnh liệt. Hắn cảm thấy Nguyên Anh trong đan điền đã hoàn toàn ổn định, không chỉ vậy, nó còn trở nên mạnh mẽ và thuần khiết hơn bao giờ hết. Linh lực cuồn cuộn trong kinh mạch, mỗi hơi thở đều mang theo sức mạnh của trời đất. Tinh thần hắn sáng suốt, tâm trí thanh tịnh, như vừa gột rửa mọi tạp niệm.
Hắn đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, cảm nhận từng khớp xương giãn ra, từng cơ bắp căng tràn sức sống. Hắn bước ra khỏi động phủ, hít thở một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sáng sớm. Mùi lá cây mục và gỗ ẩm ướt hòa quyện với hương hoa dại ven đường, tạo nên một mùi hương tươi mát, sảng khoái. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, tràn đầy sức sống.
Các nàng thơ của hắn cũng đã tỉnh giấc. Tuyết Dao, với vẻ đẹp tựa băng tuyết nhưng ánh mắt đầy dịu dàng, nhìn hắn với nụ cười nhẹ. Mộc Ly, hoạt bát như một con nai tơ, đã chạy đến bên cạnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Tần Nguyệt, trầm ổn và thanh lịch, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Thôn Thiên Thử cũng đã thức dậy, vươn vai một cái thật dài, rồi nhảy phóc lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ hắn.
Lâm Phong quay lại nhìn họ, một nụ cười ấm áp nở trên môi. “Ta đã tìm thấy con đường của mình,” hắn nói, giọng hắn trầm ấm và tràn đầy tự tin, “Không phải là trốn tránh, mà là đối mặt và vượt qua. Gánh nặng này, ta sẽ gánh. Nhưng ta sẽ không để nó trở thành xiềng xích.” Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng vàng óng đang dần lan tỏa, xua tan màn sương sớm. Ánh mắt hắn đầy quyết tâm, như thể đang nhìn thấy một tương lai, một mục tiêu rõ ràng đang chờ đợi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ định mệnh nào, bất kỳ thế lực nào.
Tuyết Dao tiến lại gần hơn, nắm lấy bàn tay hắn. Bàn tay nàng mềm mại, nhưng lại truyền cho hắn một sự ấm áp và sức mạnh kỳ lạ. “Chúng ta sẽ luôn bên chàng,” nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. Nàng tin rằng, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, có hiểm nguy đến mức nào, thì chỉ cần họ ở bên nhau, không gì là không thể vượt qua.
Mộc Ly, không kìm được sự vui mừng, ôm chầm lấy cánh tay Lâm Phong. “Đi đâu, Ly Ly cũng theo! Có gì vui không?” Nàng reo lên, khuôn mặt rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Sự lạc quan và hồn nhiên của nàng luôn là một liều thuốc tinh thần quý giá, nhắc nhở Lâm Phong rằng dù sứ mệnh có nặng nề, cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều tươi đẹp để khám phá, để trân trọng.
Tần Nguyệt, với vẻ ngoài trầm ổn, khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng. “Thế giới này rộng lớn, nhưng cũng đầy hiểm nguy. Hãy cẩn trọng, Phong nhi. Đặc biệt là với Ma giáo Huyết Ảnh. Bọn chúng không chỉ xảo quyệt mà còn tàn độc, và dường như đã bắt đầu rục rịch hành động trở lại.” Lời nhắc nhở của nàng như một lời cảnh báo, mang theo sự uyên bác về những âm mưu và thế lực tà ác đang ẩn mình trong bóng tối. Nàng biết rằng Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là đối thủ dễ chơi, và cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ đơn thuần là sức mạnh, mà còn là trí tuệ và sự kiên cường.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén lóe lên một tia lạnh lẽo khi nghe đến cái tên Ma giáo Huyết Ảnh. Hắn biết rằng Ma Tôn Huyết Ảnh chính là một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với thế giới này, và cuộc đối đầu với chúng là điều không thể tránh khỏi. Nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng hơn bao giờ hết. Với Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, với Nguyên Anh đã củng cố vững chắc, và quan trọng nhất, với những người thân yêu luôn sát cánh bên mình, hắn tin rằng mình có thể đối mặt với mọi thử thách.
“Chúng ta đi thôi,” Lâm Phong nói, giọng hắn tràn đầy năng lượng và quyết tâm. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đỉnh núi trùng điệp ẩn hiện trong làn sương sớm, nơi những cuộc phiêu lưu mới, những bí mật mới đang chờ đợi. Những dấu hiệu đầu tiên về sự suy yếu của Thiên Đạo, những vết nứt không gian, những bí ẩn về thân thế của hắn và lịch sử của 'Đại Địa Phân Liệt' – tất cả đều là những câu đố mà hắn phải giải đáp.
Cả nhóm cùng nhau bước đi, rời khỏi động phủ yên tĩnh. Lâm Phong biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không còn cảm thấy cô độc nữa. Với tình yêu, sự ủng hộ và niềm tin của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, và cả Thôn Thiên Thử trung thành, hắn sẽ không bao giờ gục ngã. Hắn sẽ dùng mọi sức mạnh để bảo vệ họ, bảo vệ thế giới, và viết nên một huyền thoại bất hủ về Huyễn Mặc Chi Đạo, về ý chí kiên cường nghịch thiên cải mệnh. Hành trình của hắn, hành trình của họ, giờ đây đã thực sự bước sang một chương mới, một chương đầy hứa hẹn về những trận chiến vang dội và những kỳ tích kinh thiên động địa.