Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 189

Huyễn Mặc Triệu Hồi: Khởi Nguồn Ký Ức Cổ

3768 từ
Mục tiêu: Lâm Phong kích hoạt những mảnh ký ức cổ xưa ẩn sâu trong Huyễn Mặc Quyển, hé lộ một phần bí mật về thân thế và gia tộc.,Làm rõ mối liên hệ giữa Huyễn Mặc Quyển với sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' khoảng 5,000 năm trước.,Củng cố thêm quyết tâm và trách nhiệm của Lâm Phong khi hiểu rõ hơn về gánh nặng lịch sử của gia tộc mình.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Phong tìm kiếm thêm manh mối về thân thế và đối mặt với các thế lực liên quan đến quá khứ.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, profound, reflective, slightly tense
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, bao trùm lên động phủ vô danh một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng. Bên trong hang động tự nhiên với các vách đá được đẽo gọt sơ sài, không khí đặc quánh sự lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi đất đá ngai ngái xen lẫn hương thảo dược nhàn nhạt từ những viên đan dược còn sót lại trên bàn đá. Tiếng gió lùa qua khe đá, nghe như những lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một nhũ đá trên trần, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng đầy ám ảnh. Đâu đó trong góc khuất, tiếng côn trùng rỉ rả, càng làm tăng thêm sự cô tịch của nơi này.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng lì, đôi mắt nhắm nghiền, chìm sâu vào cõi nội quan. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước mặt chàng, tựa như một vì sao nhỏ bé trong màn đêm thăm thẳm của hang động. Ban đầu, nó chỉ tỏa ra ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, nhưng theo từng nhịp thở đều đặn của Lâm Phong, từng luồng linh khí tinh thuần từ khắp nơi trong động phủ như bị một lực hút vô hình kéo về, xoáy sâu vào bên trong quyển trục cổ xưa. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển dần trở nên mạnh mẽ hơn, như nhịp đập của một trái tim đang dần thức tỉnh. Những phù văn cổ xưa khắc trên bề mặt quyển trục, vốn dĩ chìm trong bóng tối, giờ đây bắt đầu nhấp nháy, lấp lánh như những vì tinh tú bị đánh thức sau giấc ngủ dài hàng vạn năm. Mỗi phù văn như chứa đựng một bí mật, một câu chuyện chưa được kể, đang chờ đợi được giải mã.

Thôn Thiên Thử, linh thú trung thành của Lâm Phong, ban đầu còn cuộn tròn ngủ gật bên cạnh, thân hình nhỏ xíu như một cục bông trắng muốt. Nhưng khi linh khí trong động phủ trở nên nồng đậm hơn, nó khẽ cựa mình. Đôi mắt nhỏ xíu như hạt nhãn từ từ mở ra, ánh lên vẻ tò mò và một chút cảnh giác. Nó ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển đang phát sáng, đôi tai nhỏ vểnh lên như đang lắng nghe một âm thanh vô hình nào đó. Rồi như bị một lực hấp dẫn nào đó cuốn hút, nó rụt rè nhảy tới gần hơn, đôi mắt vẫn không rời khỏi quyển trục.

Cách đó không xa, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt ngồi tĩnh lặng, như ba pho tượng ngọc trong động phủ. Họ không tu luyện, mà chỉ âm thầm bảo vệ, dõi theo Lâm Phong với ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm. Tuyết Dao, vẻ đẹp tựa băng tuyết của nàng bị ánh sáng mờ ảo của Huyễn Mặc Quyển nhuộm một màu xanh huyền bí. Đôi mắt phượng dài của nàng ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín, nhưng giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Mộc Ly, như muốn trấn an chính mình và cô em gái hoạt bát.

Tần Nguyệt, trầm ổn và thanh lịch, khẽ đưa tay lên miết nhẹ cằm, ánh mắt nàng thâm thúy nhìn vào Huyễn Mặc Quyển. Giọng nàng trầm ấm, thì thầm đủ nghe, phá vỡ sự tĩnh mịch của động phủ, nhưng lại không làm xao nhãng Lâm Phong. “Huyễn Mặc Quyển này quả nhiên không tầm thường, linh khí nó tỏa ra lúc này còn mạnh hơn lúc trước rất nhiều. Hơn nữa, ta cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc giữa nó và Lâm Phong. Chàng ấy đang lĩnh ngộ điều gì đây?” Câu hỏi của nàng không chỉ là sự tò mò, mà còn là sự suy tư của một người có kiến thức uyên bác. Nàng hiểu rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một pháp bảo thông thường, mà nó còn chứa đựng những bí mật cổ xưa, có thể liên quan đến nguồn gốc của thế giới tu chân.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục của mình, khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự lo lắng. “Hi vọng chàng ấy không gặp phải trở ngại nào. Luồng linh khí này quá mạnh, ngay cả ta cũng cảm thấy áp lực.” Nàng biết rằng con đường tu luyện của Lâm Phong chưa bao giờ bằng phẳng, và mỗi lần đột phá hay lĩnh ngộ, chàng đều phải đối mặt với những nguy hiểm khôn lường. Nàng thấu hiểu gánh nặng mà chàng đang mang, và chỉ mong chàng có thể vượt qua mọi thử thách một cách an toàn.

Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, nhưng lúc này cũng trở nên trầm lặng hơn. Đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh sự tò mò, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn sang Lâm Phong, như thể đang cố gắng đoán xem điều gì đang xảy ra. "Lâm Phong ca ca sẽ không sao chứ? Ly Ly thấy Huyễn Mặc Quyển càng ngày càng sáng, giống như sắp nổ tung vậy..." Nàng nói nhỏ, giọng hơi run rẩy, dù vẫn cố giữ vẻ lạc quan thường ngày.

Lâm Phong không nghe thấy những lời thì thầm của các nàng, tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào một trạng thái kỳ lạ. Huyễn Mặc Quyển không chỉ hấp thu linh khí, mà còn truyền vào tâm trí hắn những dòng chảy thông tin hỗn loạn. Các phù văn trên bề mặt quyển trục giờ đây không chỉ nhấp nháy, mà còn như đang "sống dậy", xoay tròn và kết nối với nhau, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng huyền ảo. Linh khí trong động phủ đã đạt đến đỉnh điểm, khiến không khí trở nên đặc quánh, tưởng chừng như có thể đông đặc lại. Thôn Thiên Thử, cảm nhận được sự thay đổi này, đã nhảy phóc lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ hắn, như muốn dùng sự ấm áp của mình để hỗ trợ chủ nhân. Nó không còn ngủ gật, mà đôi mắt tinh ranh quan sát mọi thứ với vẻ vô cùng cảnh giác, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào.

Bỗng, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ Huyễn Mặc Quyển, bao trùm lấy Lâm Phong. Ánh sáng này không chói chang như ánh mặt trời, mà là một màu tím đen u tối, ẩn chứa sức mạnh vô biên và sự cổ xưa đến khó tả. Luồng sáng đó không chỉ chiếu rọi ra xung quanh, mà còn xuyên thẳng vào mi tâm của Lâm Phong, mang theo một làn sóng thông tin khổng lồ, vượt xa mọi giới hạn của ngôn ngữ và lý trí. Các nàng giật mình, theo bản năng vươn tay ra, như muốn kéo Lâm Phong về nhưng lại không thể. Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp một tiếng đầy lo lắng, lông toàn thân dựng đứng. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy như thể linh hồn mình bị kéo ra khỏi thể xác, bị cuốn vào một dòng chảy thời gian vô tận, một hành trình ngược dòng lịch sử, trở về với những kỷ nguyên đã bị lãng quên từ lâu. Mọi âm thanh, mọi cảm giác về động phủ biến mất, chỉ còn lại ánh sáng tím đen và một cảm giác choáng váng tột độ. Hắn biết, đây không phải là một giấc mơ, mà là một điều gì đó sâu sắc và chân thực hơn rất nhiều. Huyễn Mặc Quyển đã mở ra một cánh cửa.

***

Lâm Phong cảm thấy mình đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn khác, một nơi mà hắn chưa từng đặt chân đến, nhưng lại có cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ. Không còn động phủ lạnh lẽo, mà thay vào đó là một khung cảnh hùng vĩ đến ngỡ ngàng. Bầu trời trong xanh đến mức không một gợn mây, ánh dương quang rực rỡ chiếu rọi xuống, làm sáng bừng vạn vật. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuồn cuộn như những dòng sông vô hình chảy len lỏi giữa không trung, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mỗi hơi thở của hắn đều hít vào vô vàn linh khí tinh thuần, khiến cả cơ thể như được tẩy rửa, sảng khoái đến tận xương tủy.

Những kiến trúc xung quanh không phải là những ngôi nhà tranh vách đất đơn sơ, mà là những tòa thành khổng lồ, những cung điện nguy nga tráng lệ, được xây dựng từ những loại đá quý hiếm và ngọc thạch lấp lánh. Chúng vươn cao sừng sững, chạm đến tận mây xanh, toát lên vẻ cổ kính và uy nghiêm, như minh chứng cho một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của sự phát triển. Trên bầu trời, những cường giả với đôi cánh lộng lẫy, hoặc cưỡi trên lưng những linh thú khổng lồ, lướt đi tự do tự tại, mỗi động tác đều ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa, vượt xa sức tưởng tượng của Lâm Phong. Ánh mắt họ sắc bén, thần thái phi phàm, như những vị thần linh đang tuần tra thế giới của mình. Tiếng cười nói vang vọng, tiếng chuông chùa ngân nga, tiếng kiếm khí vút qua bầu trời, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một thời đại hoàng kim, một thế giới mà phàm nhân như hắn chỉ có thể mơ ước.

Lâm Phong sững sờ, cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương mênh mông của sức mạnh và vinh quang. Hắn không phải là một người quan sát đơn thuần, mà là một phần của thế giới này, cảm nhận được sự sống động, sự hưng thịnh của nó. Hắn cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với nơi này, một cảm giác thuộc về mà hắn chưa từng có trước đây. Tâm trí hắn như được mở rộng, hấp thu từng chi tiết, từng hình ảnh, từng luồng cảm xúc đang tuôn chảy. Hắn nhìn thấy những con người với gương mặt tương tự mình, mang dòng máu của mình, đang sống và chiến đấu trong thế giới này, tự hào và kiêu hãnh. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của gia tộc, sự gắn kết của cộng đồng, một điều mà hắn luôn khao khát tìm kiếm.

Nhưng rồi, cảnh tượng bắt đầu thay đổi, một cách đột ngột và tàn khốc. Bầu trời trong xanh bỗng chuyển sang một màu đỏ máu, rồi nứt toác ra, như một tấm gương bị đập vỡ. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện, đen kịt và sâu hun hút, như những vết thương hở miệng của không gian. Từ những vết nứt đó, những luồng năng lượng hỗn loạn tuôn trào, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Đại địa bắt đầu rung chuyển dữ dội, những tòa thành hùng vĩ đổ sụp trong tiếng động long trời lở đất. Những ngọn núi cao chót vót bị xé toạc, biển cả dậy sóng dữ dội, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

Linh khí, vốn dĩ dồi dào và tinh thuần, giờ đây cuồn cuộn hóa thành dòng chảy hỗn loạn, trở nên độc hại và khó kiểm soát. Những sinh vật cổ xưa, với thân hình khổng lồ và sức mạnh vô song, gầm thét trong tuyệt vọng, thân thể chúng bị xé nát bởi những luồng năng lượng điên cuồng. Cảnh tượng thiên tai khủng khiếp diễn ra như một cơn ác mộng, không có lối thoát. Lâm Phong cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng, sự bất lực của hàng triệu sinh linh đang bị hủy diệt. Hắn thấy những cường giả từng bay lượn tự do trên bầu trời, giờ đây cũng gục ngã, thân thể tan biến thành tro bụi dưới sức mạnh của 'Thiên Đạo Vết Nứt'.

Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng đó, hắn thấy một người đàn ông. Dáng người cao lớn, khuôn mặt cương nghị, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự đau khổ tột cùng. Điều kỳ lạ là, người đàn ông đó có dung mạo tương tự Lâm Phong, như thể là một bản sao cổ xưa của chính hắn. Trong tay người đó, một quyển trục huyền bí phát sáng rực rỡ, chính là Huyễn Mặc Quyển. Người đàn ông đó đang cố gắng dùng Huyễn Mặc Quyển để phong ấn những vết nứt không gian, để ghi lại thảm họa, nhưng tất cả đều vô ích. Sức mạnh của sự hủy diệt quá lớn, vượt xa mọi giới hạn của tu vi và pháp bảo.

Những lời nói cổ xưa, như được truyền thẳng vào tận linh hồn Lâm Phong, vang vọng trong tâm trí hắn, đầy sự tuyệt vọng và cảnh báo: "Huyễn Mặc Quyển... Ghi lại tất cả... Cảnh báo hậu thế... Đại Địa Phân Liệt... Thiên Đạo Vết Nứt... Ngăn cản... Máu của Lâm gia... trách nhiệm..." Giọng nói đó, dù khàn đặc và yếu ớt, nhưng lại mang theo một sức mạnh cảm xúc kinh khủng, xuyên thấu không gian và thời gian, chạm đến tận sâu thẳm linh hồn Lâm Phong. Hắn cảm nhận được sự đau khổ, sự bất lực của tổ tiên mình khi chứng kiến thế giới sụp đổ, khi linh khí cạn kiệt, khi Thiên Đạo bị tổn thương vĩnh viễn.

Huyễn Mặc Quyển trong ký ức, như một chứng nhân bất tử, hấp thụ những mảnh vỡ linh khí hỗn loạn, những hình ảnh về các sinh vật cổ xưa đang tan biến, và những lời tiên tri mơ hồ về một tương lai đầy u ám. Nó không chỉ ghi lại thảm họa, mà còn như đang cố gắng lưu giữ lại hy vọng cuối cùng, một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm vô tận. Lâm Phong cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai mình. Không chỉ là gánh nặng của một cá nhân, mà là gánh nặng của cả một gia tộc, của một lịch sử bi tráng. Hắn hiểu rằng, sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' khoảng 5,000 năm trước không chỉ là một truyền thuyết, mà là một sự thật kinh hoàng, đã định hình lại toàn bộ thế giới tu chân hiện tại. Và gia tộc Lâm, với Huyễn Mặc Quyển, có một vai trò không thể chối cãi trong thảm họa đó, và cả trong việc hàn gắn vết thương của thế giới. Hắn cảm thấy mình không chỉ là Lâm Phong, mà còn là người kế thừa một di sản cổ xưa, một trách nhiệm to lớn.

***

Đột ngột, luồng ánh sáng tím đen bao trùm Lâm Phong vụt tắt. Huyễn Mặc Quyển từ từ hạ xuống, ánh sáng trên bề mặt mờ dần, trở lại vẻ ngoài bình thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Lâm Phong đột ngột mở mắt, đồng tử co rút lại vì sốc, hơi thở dồn dập, hổn hển như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử. Mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, chảy dọc xuống thái dương, thấm ướt cả mái tóc đen nhánh. Khuôn mặt chàng tái nhợt, không còn chút huyết sắc, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, xen lẫn sự bàng hoàng và một chút hoảng loạn. Cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt của động phủ một lần nữa ập đến, nhưng giờ đây nó lại mang theo một sự an ủi lạ thường, như kéo hắn trở về từ vực thẳm của quá khứ.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và cả Thôn Thiên Thử, vốn đang đứng lặng như tượng, vội vã chạy đến bên Lâm Phong. Sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Tuyết Dao là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. “Lâm Phong, chàng không sao chứ? Vừa rồi có chuyện gì vậy? Sắc mặt chàng kém quá!” Nàng nhẹ nhàng đưa tay lên, lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán chàng, bàn tay mềm mại mang theo hơi ấm khiến Lâm Phong cảm thấy một chút nhẹ nhõm.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò, nhưng lúc này lại tràn đầy sự lo lắng, nhìn Huyễn Mặc Quyển đang nằm im lìm trên bàn đá. “Huyễn Mặc Quyển phát sáng ghê quá, có phải nó lại nuốt mất linh lực của chàng không? Ly Ly thấy chàng trông mệt mỏi lắm.” Nàng nói, giọng líu lo nhưng chứa đựng sự chân thành. Nàng luôn lo sợ pháp bảo kia sẽ làm hại đến Lâm Phong ca ca của mình.

Tần Nguyệt, với vẻ ngoài điềm tĩnh và trí tuệ, bước đến gần hơn. Nàng đưa tay đặt nhẹ lên vai Lâm Phong, một luồng linh lực ôn hòa chậm rãi truyền vào cơ thể chàng, kiểm tra thể trạng. Ánh mắt nàng thâm thúy, nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Không phải. Ta cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa vừa bùng nổ, sau đó lại lắng xuống. Nó không giống như việc hấp thụ linh lực, mà giống như một sự thức tỉnh nào đó. Lâm Phong, chàng đã nhìn thấy gì?” Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, không có vẻ hoảng loạn, chỉ có sự suy tư và một chút thúc giục. Nàng biết rằng Lâm Phong vừa trải qua một điều gì đó phi thường, một bí mật đã được hé lộ.

Lâm Phong cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại hơi thở đang dồn dập. Hắn ôm lấy đầu, những mảnh ký ức hỗn loạn vẫn đang xoay vần trong tâm trí, tựa như một cơn sóng thần vừa càn quét qua linh hồn hắn. Cảnh tượng thế giới sụp đổ, tiếng gào thét của sinh linh, khuôn mặt đau khổ của người tổ tiên giống hệt mình, tất cả vẫn còn ám ảnh. Hắn cố gắng sắp xếp lại những hình ảnh rời rạc, những lời thì thầm cổ xưa. Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua một ngọn núi đá trong cổ họng. “Ta... ta đã thấy một phần của quá khứ... một thảm họa... khoảng 5,000 năm trước... Đại Địa Phân Liệt... và... gia tộc của ta...”

Mỗi từ Lâm Phong thốt ra đều mang theo một sự nặng nề, một sự bàng hoàng sâu sắc. Các nàng lắng nghe, không ai chen ngang, chỉ có ánh mắt lo lắng và thấu hiểu. Tuyết Dao nắm chặt tay Lâm Phong hơn, truyền thêm hơi ấm. Mộc Ly nín thở, đôi mắt mở to. Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, vẻ suy tư trên khuôn mặt càng rõ nét. Nàng đã từng đọc qua những ghi chép cổ xưa về 'Đại Địa Phân Liệt' và 'Linh Khí Suy Yếu', nhưng đó chỉ là những dòng chữ lạnh lẽo trên trang sách. Giờ đây, nghe Lâm Phong kể lại, nàng mới thực sự cảm nhận được sự kinh hoàng của thảm họa đó.

Thôn Thiên Thử, đã nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, đứng dưới chân hắn, đôi mắt nhỏ cảnh giác nhìn xung quanh, như thể muốn bảo vệ chủ nhân khỏi những mối nguy hiểm vô hình vừa xuất hiện từ ký ức. Nó kêu chiêm chiếp vài tiếng, như muốn hỏi thăm, muốn an ủi.

Lâm Phong nhắm mắt lại một lần nữa, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Những mảnh ký ức về 'Đại Địa Phân Liệt và Linh Khí Suy Yếu' không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là chìa khóa để hắn hiểu rõ hơn về nguồn gốc của thế giới tu chân hiện tại, và những mối đe dọa tiềm ẩn vẫn đang rình rập. Tổ tiên của hắn, Huyễn Mặc Quyển, và cái tên 'Lâm gia' đã được gắn kết với nhau trong một bi kịch lịch sử. Điều này báo hiệu vai trò to lớn của hắn trong tương lai, không chỉ là 'Thiên Mệnh Chi Tử' như hắn từng nghĩ, mà còn là người kế thừa một di sản cổ xưa, một trọng trách mà hắn không thể chối bỏ. Lời cảnh báo về 'Thiên Đạo Vết Nứt' vẫn còn văng vẳng, nhắc nhở hắn rằng nguy hiểm vẫn còn đó, và hắn có thể sẽ phải đối mặt với nó trực tiếp. Việc Huyễn Mặc Quyển tự động kích hoạt ký ức cho thấy nó có linh tính và đang dần 'thức tỉnh', dẫn dắt hắn đến những bí mật sâu xa hơn.

Hắn mở mắt, nhìn các nàng, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Gánh nặng này, hắn sẽ không trốn tránh. Hắn sẽ tìm hiểu tất cả, sẽ đối mặt với mọi thứ, không chỉ vì bản thân, mà còn vì gia tộc, vì những người hắn yêu thương, và vì thế giới này. Con đường phía trước có thể còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một mục tiêu mới, một động lực mới. Và với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với những người thân yêu bên cạnh, hắn tin rằng mình có thể làm được.

Lâm Phong khẽ gật đầu với các nàng, một nụ cười nhợt nhạt nhưng đầy ý chí xuất hiện trên môi. “Chúng ta phải đi. Phải đi tìm hiểu thêm. Những bí mật này... không thể bị chôn vùi mãi được.” Hắn đứng dậy, bước chân vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng ánh mắt thì rực sáng như ngọn lửa. Hành trình của hắn, giờ đây, không chỉ là tu luyện nghịch thiên cải mệnh, mà còn là hành trình tìm kiếm và hàn gắn những vết thương của quá khứ, để ngăn chặn bi kịch lặp lại. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ định mệnh nào, bất kỳ thế lực nào.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ