Lâm Phong khẽ gật đầu với các nàng, một nụ cười nhợt nhạt nhưng đầy ý chí xuất hiện trên môi. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng nhưng tràn đầy tin tưởng của Tuyết Dao, vẻ tò mò pha chút hưng phấn của Mộc Ly, và sự trầm tĩnh, suy tư của Tần Nguyệt. Ngay cả Thôn Thiên Thử cũng đang nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy. “Chúng ta phải đi. Phải đi tìm hiểu thêm. Những bí mật này... không thể bị chôn vùi mãi được.” Hắn đứng dậy, bước chân vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng ánh mắt thì rực sáng như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, hừng hực quyết tâm. Hành trình của hắn, giờ đây, không chỉ là tu luyện nghịch thiên cải mệnh, mà còn là hành trình tìm kiếm và hàn gắn những vết thương của quá khứ, để ngăn chặn bi kịch lặp lại. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ định mệnh nào, bất kỳ thế lực nào.
Cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn trong đầu, nhưng ý chí kiên định đã nhanh chóng xua tan sự mệt mỏi thể chất. Lâm Phong đưa tay day nhẹ thái dương, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn vừa càn quét qua tâm trí hắn. Động phủ ẩn dật này, vốn dĩ là nơi hắn tìm đến để tịnh tu, củng cố Nguyên Anh và đào sâu Huyễn Mặc Quyển, giờ đây lại trở thành nơi khởi nguồn cho một chương mới đầy bí ẩn và trọng trách.
Cảnh tượng Đại Địa Phân Liệt, tiếng gào thét của sinh linh, và đặc biệt là khuôn mặt đau khổ của người tổ tiên Lâm gia với ánh mắt bi tráng, tất cả vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Đó không chỉ là một câu chuyện lịch sử khô khan, mà là một vết sẹo sâu hoắm khắc sâu vào tận linh hồn thế giới, và giờ đây, hắn cảm nhận được mình là một phần của vết sẹo đó. Gánh nặng của một di sản cổ xưa, của một lời nguyền, hay là của một sứ mệnh cao cả? Hắn chưa biết, nhưng hắn biết mình không thể trốn tránh.
Tuyết Dao tiến lại gần, bàn tay nàng vẫn nắm chặt lấy tay Lâm Phong, hơi ấm từ nàng truyền sang không chỉ làm dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng hắn mà còn tiếp thêm sức mạnh tinh thần. Đôi mắt phượng của nàng nhìn hắn đầy lo lắng, nhưng sâu trong đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng hiểu rằng, với Lâm Phong, một khi đã quyết định, không gì có thể lay chuyển được.
“Lâm Phong, chàng có chắc không?” Giọng Tuyết Dao nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không kém. “Những ký ức đó... chúng quá sức kinh hoàng. Liệu chúng ta có cần chuẩn bị kỹ càng hơn không?” Nàng không hề nghi ngờ quyết định của hắn, chỉ là lo lắng cho sự an nguy của chàng. Vẻ đẹp thoát tục của nàng, giờ đây, phảng phất thêm một chút ưu tư, khiến Lâm Phong càng cảm thấy trân trọng.
Mộc Ly thì không kiềm được sự hưng phấn và tò mò. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đảo liên tục, nhìn từ Lâm Phong sang Tần Nguyệt, rồi lại nhìn ra cửa động như thể đã sẵn sàng bay đi ngay lập tức. “Đi thôi, đi thôi! Nếu có bí mật thì phải đi tìm chứ! Lâm Phong huynh, huynh đã thấy gì mà ghê gớm vậy? Kể kỹ hơn đi!” Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo vang vọng trong động phủ tĩnh mịch, phá tan bầu không khí có phần nặng nề. Nàng là ngọn lửa nhỏ ấm áp, luôn mang đến sự lạc quan và năng lượng tích cực.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Nàng khẽ nhíu mày, vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng. “Những ghi chép cổ xưa về Đại Địa Phân Liệt thường chỉ là những đoạn văn mơ hồ, đầy ẩn dụ. Nếu Lâm Phong có thể trực tiếp chứng kiến, thậm chí là cảm nhận được ký ức của tổ tiên mình, thì đây quả thực là một kỳ ngộ hiếm có, cũng là một manh mối vô cùng quý giá.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Huyễn Mặc Quyển đang nằm im lìm trên bàn đá. “Huyễn Mặc Quyển... nó không chỉ là một pháp bảo thông thường, mà có lẽ còn là một 'người ghi chép' lịch sử. Phản ứng của nó khi kích hoạt ký ức của chàng càng chứng tỏ điều đó.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hướng về phía Huyễn Mặc Quyển. “Đúng vậy. Khi ta nhập định sâu nhất, ta cảm thấy nó như một dòng sông ký ức, chảy ngược về quá khứ. Ta thấy một vùng đất trù phú, linh khí dồi dào hơn gấp trăm lần bây giờ. Rồi... rồi là sự hỗn loạn, trời sụp đất nứt, linh khí suy yếu đột ngột. Tổ tiên ta, một người mang huyết mạch tương tự, đã cố gắng làm gì đó... có lẽ là để ghi lại, hoặc để ngăn chặn. Và có một lời cảnh báo... về 'Thiên Đạo Vết Nứt'.”
Hắn ngừng lại, nuốt khan. Mỗi khi nhớ lại, trái tim hắn lại thắt lại. “Ta không thể hiểu hết ý nghĩa của 'Thiên Đạo Vết Nứt', nhưng cảm giác đó... là một mối đe dọa còn lớn hơn cả sự phân liệt của đại địa. Nó như một vết thương trên chính bản nguyên của thế giới này.”
Tần Nguyệt trầm tư, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. “Thiên Đạo Vết Nứt... khái niệm này hiếm khi được nhắc đến trong các điển tịch. Nhưng nếu nó liên quan đến sự kiện Đại Địa Phân Liệt, có lẽ nó chính là nguyên nhân sâu xa. Để tìm hiểu rõ hơn, chúng ta cần tìm đến những nơi cổ xưa nhất, những nơi còn lưu giữ tàn tích hoặc năng lượng của thời kỳ đó.” Nàng bắt đầu phân tích, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, mỗi lời nói đều mang theo sự uyên bác và kinh nghiệm. “Theo những gì ta biết, có một vài vùng đất được cho là đã bị ảnh hưởng nặng nề nhất, bị phong tỏa bởi các cấm chế cổ xưa hoặc bị biến thành vùng hoang phế sau thảm họa. Một trong số đó là một vùng sa mạc rộng lớn ở phía Tây Bắc, nơi từng là một quốc gia tu chân phồn thịnh nhưng giờ đây chỉ còn là cát bụi. Người ta gọi nó là Bãi Hoang Sa Mạc.”
“Bãi Hoang Sa Mạc?” Mộc Ly tò mò nhắc lại. “Nghe có vẻ nguy hiểm nhưng cũng thú vị lắm nha!”
Tuyết Dao thì khẽ cau mày. “Bãi Hoang Sa Mạc... ta từng nghe nói nơi đó linh khí hỗn tạp, thường xuyên có bão cát và linh thú sa mạc hung dữ. Rất ít tu sĩ dám đặt chân đến đó.”
“Đúng vậy,” Tần Nguyệt xác nhận. “Nhưng cũng chính vì vậy, nó mới có khả năng giữ lại được những bí mật cổ xưa mà ít bị nhân thế tác động. Hơn nữa, ta cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa, rất mờ nhạt nhưng lại có phần tương đồng với những gì Lâm Phong vừa mô tả, phát ra từ hướng đó.” Nàng đưa tay chỉ về phía Tây Bắc.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm im, đột nhiên vểnh tai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào hướng Tần Nguyệt vừa chỉ, rồi kêu chiêm chiếp vài tiếng, như thể đồng tình hoặc cảm nhận được điều gì đó. Nó nhảy phóc lên vai Lâm Phong, dụi dụi vào cổ hắn, vẻ mặt cảnh giác.
Lâm Phong cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu trong huyết quản. Hắn nhìn các nàng, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Vậy thì quyết định rồi. Chúng ta sẽ đến Bãi Hoang Sa Mạc. Dù có nguy hiểm đến mấy, ta cũng phải tìm ra sự thật.” Hắn nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ nàng. Hắn vỗ nhẹ vai Mộc Ly, nở một nụ cười tinh quái. “Đừng lo, tiểu nha đầu, có ta ở đây, linh thú sa mạc nào dám động đến ngươi?” Rồi hắn nhìn Tần Nguyệt, ánh mắt biết ơn. “Đa tạ Tần Nguyệt tỷ đã chỉ đường. Có tỷ ở bên, con đường này sẽ bớt đi phần chông gai.”
“Đã là người một nhà, cần gì khách sáo?” Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ, vẻ mặt hiền từ. Nàng biết, Lâm Phong không chỉ nói suông. Trọng trách này, chàng đã gánh vác lên vai.
Và thế là, một hành trình mới lại bắt đầu. Họ rời khỏi động phủ ẩn dật, mang theo những bí mật cổ xưa và gánh nặng của một tương lai chưa được định đoạt. Con đường phía trước có thể còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một mục tiêu mới, một động lực mới. Với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với những người thân yêu bên cạnh, hắn tin rằng mình có thể làm được.
***
Rời khỏi động phủ ẩn dật, đoàn người Lâm Phong nhanh chóng tiến về phía Tây Bắc, nơi Tần Nguyệt đã chỉ điểm. Vùng đất tươi tốt với những dãy núi xanh rì dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cảnh quan khô cằn và khắc nghiệt hơn. Sau vài ngày đêm không ngừng nghỉ bằng phi hành pháp bảo, họ dần cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của linh khí và môi trường xung quanh.
Nắng trên đầu trở nên gay gắt hơn, không khí dần trở nên khô nóng. Những dòng sông cạn nước, những thảm thực vật xanh tươi biến mất, thay vào đó là những bụi cây gai góc và những tảng đá nứt nẻ. Chẳng mấy chốc, một vùng sa mạc rộng lớn hiện ra trước mắt họ, trải dài đến tận chân trời, như một tấm thảm vàng khổng lồ được dệt từ vô số cồn cát và những ngọn núi đá trơ trọi.
“Oa! Nóng quá đi mất! Có khi nào có linh thú sa mạc nào không nhỉ?” Mộc Ly không nhịn được thốt lên, đôi mắt nàng nheo lại dưới ánh nắng chói chang, nhưng giọng điệu vẫn không giấu được sự tò mò. Nàng mặc bộ y phục xanh lá cây quen thuộc, tuy chất liệu nhẹ nhàng nhưng vẫn không hoàn toàn chống chọi được với cái nóng như thiêu như đốt. Nàng khẽ vẫy vẫy tay trước mặt, cố gắng xua đi hơi nóng đang phả vào mặt.
Lâm Phong mỉm cười, dùng linh lực bao bọc một tầng khí mỏng xung quanh cả đoàn, giảm bớt tác động của cái nóng. “Yên tâm, linh thú sa mạc không phải muốn gặp là gặp đâu, tiểu nha đầu. Hơn nữa, dù có gặp, chúng cũng không làm khó được chúng ta.” Tuy nói vậy, ánh mắt hắn vẫn quét một lượt khắp vùng đất hoang vu, cảnh giác với mọi biến động. Hắn mặc một trường bào màu xanh sẫm, chất liệu có vẻ dày dặn nhưng lại có khả năng điều hòa nhiệt độ, khiến hắn trông vẫn thoải mái hơn nhiều so với Mộc Ly.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp tựa băng tuyết, vẫn giữ được sự bình thản đáng kinh ngạc trong cái nóng khắc nghiệt này. Y phục trắng muốt của nàng dường như không hề vấy bẩn bởi bụi cát. Nàng nhẹ nhàng nhắc nhở: “Cẩn thận, nơi này linh khí hỗn tạp, vừa có sự khô nóng cực đoan, vừa có những luồng khí tức âm hàn ẩn sâu dưới lòng đất. Dễ sinh ra ảo giác, hoặc thậm chí là gặp phải những sinh vật dị biến.” Nàng nhìn xa xăm về phía chân trời, ánh mắt sắc lạnh như hồ băng nhưng lại chất chứa sự quan tâm sâu sắc. “Nơi đây có lẽ đã từng là một chiến trường cổ xưa, hoặc một vùng đất bị nguyền rủa. Cần đặc biệt cảnh giác với những cấm chế và tàn hồn.”
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên vị trên vai Lâm Phong, đột nhiên vểnh tai, đôi mắt to tròn long lanh đảo liên tục. Nó kêu chiêm chiếp vài tiếng, rồi nhảy phóc xuống, chạy loăng quăng trên cát, cái mũi nhỏ cứ ngửi ngửi không ngừng. Lông trắng muốt của nó nổi bật trên nền cát vàng rực. Đột nhiên, nó dừng lại, dựng đứng lông, kêu lên một tiếng thất thanh, rồi vọt trở lại vai Lâm Phong, rúc vào cổ hắn như tìm kiếm sự an toàn.
“Sao vậy, tiểu tử?” Lâm Phong hỏi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng Thôn Thiên Thử. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ linh thú.
Tần Nguyệt nhìn theo hướng Thôn Thiên Thử vừa chỉ, ánh mắt sắc bén xuyên qua những đụn cát. “Có vẻ như có thứ gì đó đang ẩn nấp. Thôn Thiên Thử có khứu giác và linh cảm rất nhạy bén, nó hiếm khi phản ứng mạnh như vậy với những linh thú tầm thường.” Nàng giơ tay, một luồng linh lực màu tím nhạt tỏa ra, tạo thành một tấm chắn vô hình bao bọc quanh họ, thăm dò xung quanh.
Đúng như lời Tần Nguyệt nói, chỉ vài khắc sau, từ phía sau một cồn cát lớn, một đàn Hỏa Diễm Sa Ngưu lao ra. Chúng là những con trâu rừng sa mạc khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi lớp da dày màu đỏ sậm, cặp sừng sắc nhọn cong vút và đôi mắt đỏ ngầu như than hồng. Mỗi bước chạy của chúng đều tạo ra những tiếng động trầm đục, và mũi chúng phì phì những luồng hơi nóng như lửa. Chúng có vẻ bị thu hút bởi linh khí tỏa ra từ phi hành pháp bảo của họ, hoặc đơn giản là bản năng hung dữ của loài linh thú sa mạc.
“Ồ, thật là nhiệt tình quá mức!” Lâm Phong cười khẩy, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên sắc lạnh. Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên trong đan điền, sẵn sàng xuất鞘. “Xem ra chúng ta không thể điềm tĩnh thưởng ngoạn cảnh sa mạc được rồi.”
“Chỉ là một đàn linh thú cấp thấp, không cần Lâm Phong huynh ra tay.” Mộc Ly đã rút ra một cây trượng gỗ nhỏ, đầu trượng có khắc hình một bông hoa đang nở. Nàng nhoẻn miệng cười tinh nghịch, đôi mắt long lanh tràn đầy vẻ hưng phấn. Nàng khẽ niệm chú, những dây leo xanh biếc từ trong tay nàng bắn ra, quấn lấy chân những con Hỏa Diễm Sa Ngưu đi đầu, làm chúng mất thăng bằng và ngã nhào xuống cát. Tiếp đó, những luồng gió xoáy mang theo cát bụi bốc lên, tạo thành một cơn lốc nhỏ, quấy nhiễu tầm nhìn và làm chậm bước tiến của đàn linh thú.
Tuyết Dao thì nhẹ nhàng hơn, nàng chỉ khẽ phất tay áo, hàng loạt bông tuyết pha lê bay ra, không gây sát thương nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, khiến lũ Hỏa Diễm Sa Ngưu đang lao đến phải khựng lại, có vẻ khó chịu với sự thay đổi nhiệt độ đột ngột. Một số con còn khụt khịt mũi, sợ hãi lùi lại.
Tần Nguyệt không ra tay, nàng chỉ đứng bên cạnh quan sát, ánh mắt tinh tường đánh giá tình hình. Nàng gật đầu hài lòng với phản ứng nhanh nhạy của Mộc Ly và Tuyết Dao. “Chúng ta không nên dây dưa quá lâu ở đây. Linh khí hỗn loạn có thể thu hút những linh thú mạnh mẽ hơn, hoặc những cấm chế cổ xưa bị kích hoạt.”
Lâm Phong gật đầu đồng ý. “Mạnh mẽ lên, sắp đến nơi rồi.” Hắn thúc giục phi hành pháp bảo tăng tốc độ, né tránh đàn Hỏa Diễm Sa Ngưu đang bối rối, lao vút đi giữa không trung. Những cồn cát vàng óng dần lướt qua dưới chân họ, cái nóng gay gắt vẫn đeo bám nhưng không thể làm nản lòng những người mang trong mình sứ mệnh. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn đang vẫy gọi từ phía trước, một sự đồng điệu với Huyễn Mặc Quyển trong đan điền, càng củng cố niềm tin rằng họ đang đi đúng hướng.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, đoàn người Lâm Phong cuối cùng cũng vượt qua được Bãi Hoang Sa Mạc mênh mông. Cái nóng gay gắt của ban ngày nhường chỗ cho những cơn gió mạnh, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp tới và mùi bụi bặm, rêu phong cổ xưa.
Trước mắt họ, một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng hiện ra. Đó là một vùng đất đổ nát rộng lớn, bị thời gian và thiên tai bào mòn đến mức khó có thể nhận ra hình hài ban đầu. Những bức tường thành khổng lồ, từng sừng sững uy nghi, giờ chỉ còn là những tàn tích cao ngất, nứt nẻ và phủ đầy rêu phong. Các tòa nhà sập xệ, các cột đá gãy đổ nằm ngổn ngang, giống như xương cốt của một con thú khổng lồ đã chết từ hàng ngàn năm trước. Đường phố bị vùi lấp bởi bụi bặm, cát và những bụi cây dại khô héo, chen chúc mọc lên từ kẽ đá.
Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi xuống, tạo nên những cái bóng dài ngoằng, u ám, càng làm khung cảnh thêm phần hoang tàn, cô độc và rùng rợn. Khí tức cổ xưa, nặng nề bao trùm cả vùng phế tích, như một tấm màn vô hình đè nén lên mọi giác quan. Linh khí ở đây cũng vô cùng hỗn loạn, lúc thì mạnh mẽ bất thường, lúc lại yếu ớt đến khó tin, thỉnh thoảng còn xen lẫn những luồng khí tức âm hàn, khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
Lâm Phong hạ phi hành pháp bảo xuống rìa phế tích. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi, mùi đất ẩm và rêu phong đã mục nát. “Nơi này... quả nhiên không đơn giản. Linh khí hỗn loạn như vậy...” Giọng hắn trầm xuống, ánh mắt quét qua từng tàn tích, cố gắng hình dung ra vẻ huy hoàng của nơi này trong quá khứ. Hắn cảm nhận được một sự đồng điệu kỳ lạ giữa khí tức của nơi này và những mảnh ký ức về Đại Địa Phân Liệt.
Tần Nguyệt bước đến bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt phượng của nàng cũng toát lên vẻ kinh ngạc. “Có lẽ đây là một trong những nơi hứng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của Đại Địa Phân Liệt. Nhìn những cấm chế cổ xưa bị phá hủy kia... chắc chắn đã có một sức mạnh hủy diệt khủng khiếp càn quét qua đây.” Nàng chỉ vào một mảng tường thành bị nứt toác, trên đó vẫn còn lờ mờ những phù văn cổ xưa, nhưng đã bị phá hủy hoàn toàn. “Rất có thể, đây chính là một trong những trung tâm của nền văn minh tu chân cổ đại, nơi đã từng phồn thịnh trước thảm họa.”
Mộc Ly thì lại bị thu hút bởi một ánh sáng yếu ớt lập lòe từ sâu bên trong phế tích. “Nhìn kìa, Lâm Phong huynh! Có cái gì đó phát sáng ở đằng kia!” Nàng chỉ tay về phía một khu vực đổ nát, nơi những tàn tích dường như chồng chất cao hơn, và một ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo đang nhấp nháy liên tục. Vẻ mặt nàng vẫn tràn đầy sự tò mò, bất chấp không khí u ám xung quanh.
Thôn Thiên Thử, ngay từ khi đặt chân xuống vùng phế tích, đã trở nên cảnh giác cao độ. Nó không còn rúc vào Lâm Phong nữa, mà nhảy xuống đất, đôi mắt to tròn long lanh đảo liên tục, cái mũi nhỏ cứ ngửi ngửi không ngừng. Lông trắng muốt của nó dựng đứng, và nó thỉnh thoảng lại kêu chiêm chiếp một cách lo lắng, dường như cảm nhận được những mối nguy hiểm vô hình đang ẩn nấp trong bóng tối. Nó chạy trước Lâm Phong một đoạn, rồi đột nhiên dừng lại, chỉ vào một hướng bằng cái mũi nhỏ của mình, rồi lại kêu lên một tiếng cảnh báo.
“Tiểu tử đang chỉ gì vậy?” Lâm Phong hỏi, bước theo hướng Thôn Thiên Thử. Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén tỏa ra, xua tan một phần khí tức âm hàn xung quanh. Mũi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, chiếu rọi con đường lầy lội dưới chân.
Họ tiến sâu hơn vào vùng phế tích, từng bước chân đều cẩn trọng. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Tiếng đá lởm chởm dưới chân, tiếng côn trùng đêm và những tiếng động lạ từ sâu bên trong phế tích càng làm tăng thêm sự rùng rợn. Tuyết Dao bước đi nhẹ nhàng, y phục trắng muốt của nàng như một điểm sáng trong màn đêm u ám. Nàng luôn giữ khoảng cách vừa phải với Lâm Phong, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, theo sự chỉ dẫn của Thôn Thiên Thử, họ đến gần một khối đá khổng lồ bị vỡ vụn. Khối đá này cao hơn ba trượng, rộng khoảng năm trượng, nằm nghiêng một cách kỳ lạ, như thể nó đã bị xé toạc ra từ một cấu trúc lớn hơn. Trên bề mặt của nó, những phù văn cổ xưa đã bị phong hóa nặng nề, nhưng vẫn còn lờ mờ nhận ra được những đường nét tinh xảo, ẩn chứa một sức mạnh huyền bí. Chúng không giống bất kỳ loại phù văn nào mà Lâm Phong từng thấy, mang một vẻ cổ kính và xa xưa đến khó tả.
Từ một khe nứt nhỏ trên khối đá, một ánh sáng yếu ớt màu xanh lục nhạt đang lấp lánh, giống như ánh sáng mà Mộc Ly đã nhìn thấy từ xa. Ánh sáng đó không mạnh mẽ, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến Lâm Phong không thể rời mắt. Khi hắn lại gần hơn, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một sự cộng hưởng với Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn.
Không chút do dự, Lâm Phong đưa tay ra, triệu hồi Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách cổ màu đen tuyền từ đan điền hắn bay ra, lơ lửng trong không trung, phát ra một luồng linh quang huyền ảo. Khi Huyễn Mặc Quyển tiến gần đến khối đá, nó đột nhiên rung lên dữ dội, không phải là sự rung động nhẹ nhàng như khi nó kích hoạt ký ức, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, như thể nó đang phản ứng với một thứ gì đó đã chờ đợi nó từ rất lâu. Những phù văn trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển cũng phát sáng rực rỡ, một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với trước đây, bùng phát ra, bao trùm cả vùng phế tích.
Ánh sáng xanh lục từ khe nứt trên khối đá cũng trở nên mạnh mẽ hơn, như đáp lại sự kích hoạt của Huyễn Mặc Quyển. Một cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy uy nghi tràn ngập không gian, kèm theo một tiếng vỡ vụn nhỏ. Khe nứt trên khối đá dần mở rộng, để lộ một không gian nhỏ bên trong, và từ đó, một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát, kèm theo một khí tức vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến Lâm Phong như bị hút hồn.
Hắn biết, đây chính là nơi mà những bí mật cổ xưa đang chờ đợi hắn, những manh mối về gia tộc Lâm gia, về Đại Địa Phân Liệt, và có lẽ cả về cái gọi là 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Huyễn Mặc Quyển đang rung động trong tay, và những người thân yêu luôn sát cánh bên cạnh, Lâm Phong không hề sợ hãi. Hắn nhìn vào khe nứt đang mở rộng, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm và tò mò.
Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ định mệnh nào, bất kỳ thế lực nào. Và giờ đây, hắn đã tiến một bước sâu hơn vào trái tim của những bí ẩn ngàn xưa.