Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 20

Chấn Động Linh Khê: Khẳng Định Vị Thế Và Cơ Duyên Băng Hàn

4116 từ
Mục tiêu: Lâm Phong sử dụng trí tuệ, tu vi Luyện Khí trung kỳ củng cố, và pháp khí mới luyện chế để đánh bại Trương Tam và Đội Trưởng Mã.,Lâm Phong chính thức khẳng định vị thế của mình tại Linh Khê Trấn, chấm dứt sự bắt nạt và khinh thường.,Giới thiệu nhân vật Trần Giảng Sư một cách ấn tượng, thể hiện sự công tâm và cái nhìn sắc bén của ông đối với tài năng.,Đưa Lâm Phong đến địa điểm Động Băng Hàn, tạo tiền đề cho một cuộc phiêu lưu mới và cơ duyên tiềm ẩn.,Lồng ghép nhẹ nhàng yếu tố liên quan đến 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' thông qua một gợi ý hoặc vật phẩm tại Động Băng Hàn.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Trương Tam, Đội Trưởng Mã, Lý Trưởng, Vương Chưởng Quỹ, Bà Mộc, Trần Giảng Sư
Mood: Tense, triumphant, adventurous, mysterious
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm một màu thê lương lên những mái ngói xám của Linh Khê Trấn. Không khí vốn dĩ tấp nập, ồn ào thường ngày bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng quen thuộc, hay cả tiếng nói cười rộn rã của trẻ con đều biến mất, nhường chỗ cho một sự im ắng nặng nề, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua các mái hiên, mang theo mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng, mùi gỗ mới và mùi thảo dược quen thuộc, nhưng tất cả đều như bị bóp nghẹt bởi một nỗi lo vô hình.

Lâm Phong và Trần Hạo, hai bóng hình quen thuộc mà cũng xa lạ, bước chân vào trấn. Khác với những lần trở về trước, không có một tiếng chào hỏi, không có một lời hỏi thăm. Thay vào đó là những ánh mắt. Ánh mắt tò mò dõi theo từng bước chân của họ, ánh mắt lo lắng trộn lẫn sự thương hại khi nhìn về phía Lâm Phong, và cả ánh mắt e ngại, sợ hãi khi nhìn sang đám đông đang tụ tập ở quảng trường trung tâm.

Lý Trưởng, lão già gầy gò, lưng còng, nón lá che khuất gần nửa khuôn mặt khắc khổ, đứng dựa vào cột nhà, ánh mắt đầy sự bất an. Bà Mộc, lão bà tóc bạc phơ, lưng hơi còng, tay run run nắm chặt vạt áo, vẻ mặt bà hiện rõ sự hoảng sợ, nhưng ánh mắt vẫn cố gắng tìm kiếm, rồi dừng lại ở Lâm Phong. Vương Chưởng Quỹ béo lùn, bụng phệ, mặc chiếc áo gấm hoa văn sặc sỡ, đang đứng trước cửa tiệm của mình, vẻ mặt vừa tò mò, vừa tính toán. Hắn ta nhìn Lâm Phong với ánh mắt dò xét, không đoán ra được rốt cuộc chàng thanh niên này đã trải qua những gì mà khí tức lại thay đổi đến vậy.

“Phong nhi, con lại đi đâu rồi?” Lời thầm thì của Bà Mộc vọng lại, nhưng chỉ đủ cho chính bà nghe thấy, như một lời nguyện cầu.

Lâm Phong không nói gì, đôi mắt đen láy lướt qua những khuôn mặt quen thuộc, bắt trọn từng sắc thái biểu cảm. Chàng hiểu. Chàng biết rằng những ánh mắt này không phải dành cho một phế vật như trước, mà là dành cho một người sắp sửa phải đối mặt với nguy hiểm, một cuộc chiến không cân sức. Nhưng thay vì lảng tránh, chàng ngẩng cao đầu, nụ cười nửa miệng tinh quái vẫn thường trực trên môi, dường như muốn xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm.

Trần Hạo bước đi bên cạnh, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ này, cảm nhận được những ánh mắt dò xét, và cả những luồng sát khí đang dâng lên từ phía quảng trường. “Phong ca, xem ra bọn chúng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ cảnh giác.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt đã dừng lại ở quảng trường. Ở đó, Trương Tam đứng chễm chệ, tay chống nạnh, với vẻ mặt hống hách quen thuộc. Bên cạnh hắn là Đội Trưởng Mã, thân hình cường tráng trong bộ giáp sắt sáng loáng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự khinh thường và tham lam. Đằng sau bọn họ là một đám lâu la ăn mặc tạp nham, mỗi tên đều mang theo vũ khí và ánh mắt dữ tợn.

Khi Lâm Phong và Trần Hạo tiến gần, Trương Tam cười khẩy một tiếng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. “Ồ, phế vật Lâm Phong và chó săn Trần Hạo đây rồi. Tưởng các ngươi chết ở xó nào rồi chứ!” Giọng hắn ta đầy vẻ chế giễu và đắc thắng, vang vọng khắp quảng trường trống trải.

Đội Trưởng Mã tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lâm Phong. “Lâm Phong, ngươi đã quấy rối trật tự của trấn, còn dám đi lung tung? Nay lại trở về đây để làm gì? Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học, để ngươi biết ai mới là người có quyền lực ở Linh Khê Trấn này!” Lời nói của hắn ta mang theo uy áp của người đứng đầu đội tuần tra, nhưng ẩn chứa sự hằn học và ý đồ xấu xa.

Lâm Phong dừng lại cách bọn họ mười bước chân. Chàng nhìn thẳng vào mắt Đội Trưởng Mã, nụ cười trên môi vẫn không hề tắt. “Trật tự? Ta thấy các ngươi mới là kẻ phá hoại trật tự, Đội Trưởng Mã ạ.” Chàng nói, giọng điệu ung dung, nhưng ẩn chứa sự sắc bén khiến đối phương phải giật mình. “Hay là... các ngươi sợ rồi? Sợ một phàm nhân như ta bỗng chốc có được chút cơ duyên, làm lung lay cái ngai vàng mục nát của các ngươi?”

Lời nói của Lâm Phong như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín của Đội Trưởng Mã và Trương Tam. Khuôn mặt của Đội Trưởng Mã lập tức tối sầm lại, còn Trương Tam thì trợn tròn mắt, vẻ mặt đắc ý ban đầu biến thành sự tức giận tột độ.

“Thằng khốn! Ngươi dám ăn nói xấc xược với Đội Trưởng Mã sao? Hôm nay, không cần Đội Trưởng Mã ra tay, ta sẽ đích thân phế đi tu vi chó má của ngươi!” Trương Tam gầm lên, hắn rút ra một thanh đại đao nặng nịch, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ quạch. Hắn là một Luyện Khí Sơ Kỳ đỉnh phong, luôn tự hào về sức mạnh của mình. Với hắn, Lâm Phong chỉ là một phế vật vừa mới bước vào Luyện Khí Kỳ, không đáng để bận tâm.

“Ồ, Trương Tam công tử vẫn thích khoa trương như ngày nào nhỉ?” Lâm Phong nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ châm biếm. “Cứ mỗi lần gặp ta, ngươi lại đòi phế tu vi của ta. Nhưng xem ra, người bị phế mỗi lần lại là ngươi thì phải.”

Lời nói này của Lâm Phong không chỉ chọc giận Trương Tam mà còn khiến những dân làng xung quanh xì xào bàn tán. Họ nhớ lại những lần Trương Tam bị Lâm Phong dùng trí tuệ và sự tinh quái lừa gạt, khiến hắn ta phải chịu những mối nhục không nhỏ.

“Câm miệng! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là tu vi chân chính!” Trương Tam không kiềm chế được nữa. Hắn gầm lên một tiếng, vận dụng linh lực trong cơ thể, thanh đại đao trên tay bỗng chốc phát ra một luồng linh quang màu vàng nhạt, bao phủ lấy thân đao. Hắn vung đao bổ thẳng xuống, một luồng đao khí hùng hồn mang theo sức mạnh của Luyện Khí Sơ Kỳ, xé gió lao thẳng về phía Lâm Phong.

Trần Hạo lập tức rút kiếm, chuẩn bị đỡ đòn. “Phong ca cẩn thận!”

Nhưng Lâm Phong chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi vẫn không hề biến mất. Chàng không né tránh, cũng không rút vũ khí. Thay vào đó, bàn tay chàng khẽ chuyển động. Một chiếc nhẫn ngọc bội màu xanh sẫm, vốn dĩ được đeo ẩn mình trên ngón tay chàng, bỗng lóe lên một tia sáng mờ nhạt. Đó chính là pháp khí phòng ngự mà chàng đã luyện chế từ linh thạch.

Đao khí của Trương Tam va chạm mạnh vào lớp linh quang mờ nhạt tỏa ra từ chiếc nhẫn. Một tiếng “keng!” chói tai vang lên, như tiếng kim loại va vào nhau. Kỳ lạ thay, luồng đao khí hùng hồn đó không hề xuyên thủng được lớp phòng ngự mỏng manh kia, mà ngược lại, dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Chiếc nhẫn xanh sẫm khẽ rung lên, rồi lại trở về vẻ bình lặng, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trương Tam đứng sững sờ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Toàn bộ linh lực trong cú bổ đao của hắn đã biến mất không dấu vết. “Không... không thể nào! Pháp khí cấp thấp của ngươi làm sao có thể đỡ được công kích của ta?!” Hắn lắp bắp, vẻ hống hách ban đầu đã bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ.

Đội Trưởng Mã cũng nhíu mày. Hắn ta là một Luyện Khí Trung Kỳ, tự nhiên có thể nhìn ra được sự khác biệt. Chiếc nhẫn của Lâm Phong không phải là pháp khí phòng ngự thông thường. Nó không chỉ đơn thuần là đỡ đòn, mà là hấp thụ công kích, điều này đòi hỏi một kỹ thuật luyện khí cực kỳ tinh xảo, hoặc một loại vật liệu đặc biệt. “Ngươi... ngươi đã đột phá Luyện Khí trung kỳ?!” Đội Trưởng Mã bất giác thốt lên, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và cảnh giác.

Lâm Phong bật cười sảng khoái. “Chỉ là chút tài mọn thôi, Đội Trưởng Mã ạ. Các ngươi nghĩ ta sẽ mãi là Lâm Phong ngày xưa sao? Một phế vật bị các ngươi tùy ý chà đạp?” Nụ cười của chàng giờ đây không còn là sự tinh quái đơn thuần, mà ẩn chứa một sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của bản thân.

Trần Hạo đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt hắn ngập tràn sự tự hào. Hắn biết Lâm Phong đã tiến bộ rất nhiều, nhưng chứng kiến cảnh này, hắn vẫn không khỏi kinh ngạc. “Phong ca... thật sự đã khác xưa rồi!” Hắn thầm nghĩ.

Đội Trưởng Mã cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn ta không thể chấp nhận được sự thật này. Một phàm nhân bị coi thường, một kẻ không có linh căn, lại có thể đột phá Luyện Khí trung kỳ, thậm chí còn luyện chế ra được pháp khí có khả năng kỳ lạ như vậy. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn. “Không cần nói nhiều! Ngươi tự tìm chết thì đừng trách ta không nể tình!” Hắn gầm lên, rút ra thanh kiếm dài của mình. Lưỡi kiếm sáng loáng, linh lực màu xanh nhạt bao phủ lấy thân kiếm, khí thế mạnh mẽ hơn hẳn Trương Tam. “Xem chiêu này của ta!”

Đội Trưởng Mã vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén hơn, mang theo uy lực của Luyện Khí Trung Kỳ, lao thẳng về phía Lâm Phong. Hắn ta không còn giữ lại sức mạnh, muốn dùng một đòn để dứt điểm Lâm Phong, ngăn chặn mối họa tiềm tàng này ngay từ trong trứng nước.

Lâm Phong vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy bình tĩnh theo dõi đường kiếm. Chàng không hề tỏ ra hoảng sợ. Đến khi luồng kiếm khí chỉ còn cách vài tấc, chiếc nhẫn phòng ngự lại lóe lên. Một lần nữa, công kích mạnh mẽ của Đội Trưởng Mã bị hấp thụ một cách thần kỳ, như một viên đá ném vào biển rộng, không hề gây ra một gợn sóng nào đáng kể.

Đội Trưởng Mã trừng mắt kinh hoàng. “Cái gì thế này?! Không thể nào!”

Không đợi hắn ta kịp phản ứng, Lâm Phong đã hành động. Chàng không trực tiếp tấn công bằng tay không. Thay vào đó, trong lúc Đội Trưởng Mã còn đang sững sờ, Lâm Phong khẽ phẩy tay. Một tia sáng bạc chợt lóe lên trong không khí, nhanh như chớp, lao thẳng về phía cánh tay cầm kiếm của Đội Trưởng Mã.

Đó chính là phi đao sắc bén mà Lâm Phong đã luyện chế. Tuy chỉ là pháp khí sơ cấp, nhưng nó được tạo ra từ linh thạch tinh luyện, vô cùng sắc bén và ẩn chứa một ít linh lực.

Đội Trưởng Mã không kịp phản ứng. Một tiếng “xoẹt” nhẹ vang lên, chiếc phi đao xẹt qua, rạch một vết sâu trên cánh tay của hắn ta. Máu tươi lập tức phun ra, thấm đỏ bộ giáp sắt. Thanh kiếm trong tay Đội Trưởng Mã rơi “choang” xuống đất.

“A!” Đội Trưởng Mã hét lên một tiếng đau đớn, ôm lấy cánh tay đang rỉ máu. Vẻ mặt hắn ta trắng bệch vì sợ hãi và kinh ngạc. Hắn không thể ngờ rằng, chỉ trong vài chiêu, hắn lại bị một kẻ mà hắn luôn khinh thường đánh bại một cách dễ dàng đến vậy.

Trương Tam đứng cạnh, chứng kiến cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi tột độ bỗng bao trùm lấy hắn. Hắn lùi lại vài bước, chân run rẩy. “Cái gì thế này? Nhẫn của ngươi... nó nuốt chửng công kích của ta! Phi đao của ngươi... nó quá nhanh!”

Lâm Phong thu lại phi đao, nó nhẹ nhàng quay về lòng bàn tay chàng. Chàng nhìn Trương Tam và Đội Trưởng Mã, nụ cười tinh quái vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lùng và kiên định. “Chỉ là chút tài mọn thôi. Các ngươi nghĩ ta sẽ mãi là Lâm Phong ngày xưa sao? Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, không phải là thứ mà bọn chúng muốn đùa giỡn!” Giọng điệu của chàng vang vọng khắp quảng trường, mang theo một sự uy hiếp vô hình.

Dân làng đứng xem từ đầu đến cuối, ai nấy đều không khỏi kinh ngạc. Từ Lý Trưởng đến Bà Mộc, từ Vương Chưởng Quỹ đến những người dân thường, tất cả đều mở to mắt chứng kiến màn thể hiện đầy bất ngờ của Lâm Phong. Những ánh mắt lo lắng, thương hại ban đầu giờ đã biến thành sự kinh ngạc tột độ, rồi dần dần chuyển sang sự ngưỡng mộ và kính phục. Họ không thể tin được rằng Lâm Phong, kẻ mà họ luôn cho là phế vật, lại có thể đánh bại cả Trương Tam và Đội Trưởng Mã một cách dễ dàng đến vậy.

“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... nhưng ta thấy, cường quyền mới là thứ vô tình nhất.” Lâm Phong khẽ thở dốc, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng. Chàng nhìn Trương Tam và Đội Trưởng Mã đang nằm thoi thóp, vẻ mặt nhục nhã và sợ hãi. “Các ngươi đã nhận ra sự khác biệt chưa? Ta không còn là Lâm Phong mà các ngươi muốn chà đạp nữa.”

Đội Trưởng Mã ôm cánh tay, sắc mặt trắng bệch. Hắn ta không chỉ đau đớn về thể xác mà còn đau đớn về tinh thần. Danh dự của hắn ta, uy quyền của hắn ta, đã bị Lâm Phong giẫm đạp ngay giữa Linh Khê Trấn. Trương Tam thì hoảng sợ đến mức co rúm lại, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong.

Trần Hạo bước đến bên cạnh Lâm Phong, rút kiếm ra khỏi vỏ, gác lên cổ Trương Tam. “Bây giờ thì sao, Trương Tam? Ngươi còn dám hống hách nữa không?” Giọng hắn ta đầy vẻ khinh miệt.

Trương Tam run rẩy, nước mắt chảy dài. “Đừng... đừng giết ta! Ta sai rồi! Lâm Phong, ta sai rồi!”

Lâm Phong phất tay ra hiệu cho Trần Hạo hạ kiếm xuống. “Hôm nay, ta sẽ không giết các ngươi. Nhưng hãy nhớ kỹ, từ nay về sau, Linh Khê Trấn này không còn là nơi để các ngươi giương oai diễu võ nữa. Kẻ nào muốn gây khó dễ cho người dân vô tội, kẻ đó sẽ phải đối mặt với ta.” Lời nói của chàng vang lên rõ ràng, đanh thép, như một lời tuyên bố chủ quyền.

Dân làng lập tức xôn xao. Họ cảm thấy một luồng khí mới, một hy vọng mới đang dâng lên. Lâm Phong không chỉ mạnh hơn, mà còn có tâm.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ổn, uy nghiêm vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. “Tu luyện không phải trò đùa, nhưng dùng trí tuệ để đối phó cường quyền lại là cái đạo của người tu hành. Lâm Phong, ngươi đã làm rất tốt.”

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người vừa cất lời. Đó là một lão già râu tóc bạc trắng như cước, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại tinh anh khác thường. Ông mặc một bộ đạo bào đơn giản, nhưng toát ra một khí thế siêu phàm thoát tục. Không ai khác, đó chính là Trần Giảng Sư, vị giảng sư cao cấp của Thanh Vân Tông, người phụ trách việc tuyển chọn đệ tử ở Linh Khê Trấn.

Trần Giảng Sư bước đến gần, ánh mắt quét qua Trương Tam và Đội Trưởng Mã đang nằm rên rỉ, rồi dừng lại ở Lâm Phong. Ông ta không hề tỏ ra bất ngờ trước kết quả của cuộc chiến.

“Giảng Sư!” Đội Trưởng Mã cố gắng gượng dậy, vẻ mặt nhục nhã và sợ hãi. Hắn ta biết, địa vị của hắn ta ở Linh Khê Trấn này đã sụp đổ hoàn toàn.

Trần Giảng Sư chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm với Đội Trưởng Mã. Ông ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Ta đã quan sát ngươi từ lâu rồi, Lâm Phong. Ngươi không có linh căn, nhưng lại có ý chí kiên định, tâm hồn thông minh, và khả năng ứng biến tuyệt vời. Ngươi còn có thể luyện chế ra những pháp khí có công dụng độc đáo như vậy, chứng tỏ tiềm năng của ngươi không hề thua kém bất kỳ ai có linh căn.”

Lâm Phong hơi cúi đầu. “Đệ tử không dám. Chỉ là may mắn có được chút cơ duyên.”

Trần Giảng Sư khẽ cười. “Cơ duyên cũng là một phần của thực lực. Mà thực lực của ngươi, ta nghĩ, còn có thể đi xa hơn nữa.” Ông ta ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Ngươi có bằng lòng nhận một nhiệm vụ từ ta không? Đó là một nơi nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội để ngươi tôi luyện bản thân, và có thể, khám phá ra những bí mật mà người thường không thể chạm tới.”

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tò mò. “Đệ tử nguyện ý, thưa Giảng Sư. Xin Giảng Sư chỉ bảo.”

Trần Giảng Sư hài lòng gật đầu. “Ở phía Bắc Linh Khê Trấn, có một ngọn núi quanh năm bao phủ bởi băng tuyết, bên trong có một động băng được gọi là Động Băng Hàn. Nơi đó không chỉ lạnh giá thấu xương mà còn ẩn chứa vô số yêu thú băng thuộc tính. Ta muốn ngươi đến đó, tìm kiếm một loại linh thảo tên là ‘Băng Tâm Thảo’ để ta luyện đan.” Ông ta dừng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị hơn. “Và cũng để khảo sát một ‘dấu vết cổ xưa’ mà ta nghi ngờ có liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Ta cảm thấy có một luồng linh khí cổ xưa, vô cùng mạnh mẽ, nhưng cũng đầy sự tàn phá, đang ẩn mình sâu trong động băng đó. Nó không chỉ là một nhiệm vụ đơn thuần, mà còn là một thử thách dành cho ngươi. Ngươi có dám nhận không?”

Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến! Lâm Phong giật mình. Đây không phải lần đầu tiên chàng nghe đến cụm từ này. Hoàng Lão Quái, khi xưa cũng từng nhắc đến nó, ám chỉ một thời đại huy hoàng nhưng cũng đầy bi thương của thế giới tu tiên. Bây giờ, Trần Giảng Sư lại nhắc đến, và còn cho rằng có dấu vết của nó ngay tại Động Băng Hàn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng, vốn đã bình lặng sau trận chiến, bỗng khẽ rung động nhẹ, như một lời khẳng định cho sự tồn tại của thứ năng lượng cổ xưa đó.

“Đệ tử nguyện ý, thưa Giảng Sư!” Lâm Phong không chút do dự, chấp nhận nhiệm vụ. Chàng biết đây là một cơ hội vàng để mình tiếp tục trưởng thành, để khám phá những bí ẩn của thế giới tu tiên. Hơn nữa, việc được Trần Giảng Sư trọng dụng cũng đồng nghĩa với việc chàng sẽ có cơ hội tiếp cận với Thanh Vân Tông, và xa hơn nữa là con đường tu tiên chính thống.

Trần Giảng Sư mỉm cười. “Tốt lắm! Ngươi hãy chuẩn bị kỹ lưỡng rồi đi đi. Nhiệm vụ này không giới hạn thời gian, nhưng càng sớm càng tốt. Ta sẽ chờ tin tốt từ ngươi.”

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những ngọn núi phủ tuyết, chiếu rọi lên con đường dẫn đến Động Băng Hàn. Không khí vẫn còn se lạnh, nhưng không còn cái vẻ nặng nề của đêm qua.

Lâm Phong và Trần Hạo, sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng mọi vật phẩm cần thiết, từ quần áo giữ ấm, lương khô, đến các loại đan dược hồi phục và giải độc, đã đứng trước cửa động băng.

Cửa Động Băng Hàn là một khe nứt khổng lồ trên vách núi đá, từ đó tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương, khiến từng hơi thở của họ đều hóa thành sương trắng. Bên trong, những vách đá và nhũ đá băng tinh lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy rẫy vẻ bí hiểm và nguy hiểm. Sàn hang trơn trượt, phủ một lớp băng dày. Tiếng gió rít qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đóng băng, và đôi khi là tiếng băng nứt nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của sự lạnh lẽo và hoang sơ. Đâu đó từ sâu trong động, còn có thể nghe thấy tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú, khiến Trần Hạo không khỏi rùng mình.

Trần Hạo siết chặt chiếc áo lông thú trên người, run rẩy nói: “Phong ca, nơi này... lạnh quá. Có thật là có ‘Băng Tâm Thảo’ ở đây không? Và cả những dấu vết cổ xưa đó nữa...” Giọng hắn ta lộ rõ sự lo lắng và e ngại.

Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh buốt thấm vào từng tế bào. Đôi mắt chàng híp lại, nhìn sâu vào bên trong động băng tối tăm. Chàng không chỉ cảm thấy cái lạnh, mà còn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo và hùng vĩ đang ẩn sâu bên trong. Nó không phải là linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ của sức mạnh và sự tàn phá, như tiếng vọng của một thời đại đã mất, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, đúng như những gì Trần Giảng Sư đã nói, và như Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng đang khẽ rung động nhẹ, truyền đến một cảm giác mơ hồ về sự liên kết.

“Không chỉ có thảo dược đâu, Hạo ca.” Lâm Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ quyết đoán. “Ta cảm thấy một thứ gì đó cổ xưa hơn... một cảm giác quen thuộc, như Huyễn Mặc Quyển đang rung động nhẹ. Có lẽ, đây chính là manh mối đầu tiên về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà Hoàng Lão Quái từng nhắc đến, và cũng là dấu vết mà Trần Giảng Sư muốn chúng ta tìm kiếm.”

Lâm Phong quay sang nhìn Trần Hạo, nở một nụ cười ấm áp. “Yên tâm đi, Hạo ca. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ. Đã đến lúc khám phá những bí mật của thế giới này rồi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Không có gì có thể cản bước chúng ta.”

Cả hai không chần chừ thêm nữa. Dù biết phía trước là vô vàn hiểm nguy, nhưng với ý chí kiên định và khát khao khám phá, Lâm Phong cùng Trần Hạo dứt khoát bước vào Động Băng Hàn, hòa mình vào màn sương lạnh giá, tiến sâu vào lòng đất, nơi những bí ẩn cổ xưa đang chờ đợi được hé lộ. Cuộc phiêu lưu mới của chàng thanh niên nghịch thiên vừa mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ