Khe nứt trên khối đá cổ đã mở rộng, không còn là một vệt sáng yếu ớt mà là một lối đi sâu hun hút, đen kịt như vực thẳm nhưng lại toát ra một thứ ánh sáng xanh lục huyền ảo, mời gọi. Khí tức cổ xưa cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao trùm lấy Lâm Phong, khiến Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn không ngừng rung động, phát ra những tia linh quang xanh tím rực rỡ, như một con chim non đang tìm về tổ ấm. Lâm Phong cảm thấy một lực hút vô hình kéo lấy mình, không phải là lực ép cưỡng chế, mà là một sự thôi thúc từ sâu thẳm huyết mạch, một lời mời gọi mà hắn không thể chối từ. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán, không chút do dự, hắn nắm chặt Huyễn Mặc Quyển, bước chân dứt khoát tiến vào cánh cổng bí ẩn.
“Lâm Phong!” Tuyết Dao khẽ gọi, giọng nói mang theo sự lo lắng. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng phía trước, nhưng đồng thời cũng hiểu được sự thôi thúc mãnh liệt trong lòng Lâm Phong. Nàng không ngăn cản, chỉ siết chặt Băng Thần Kiếm trong tay, ánh mắt kiên định theo sát bóng lưng hắn.
Mộc Ly thì không được điềm tĩnh như vậy. Nàng nhíu mày, đôi mắt to tròn đảo liên tục, nhìn chằm chằm vào lối đi sâu thẳm. “Nơi này kỳ lạ quá, có khí tức của yêu thú cổ đại! Lâm Phong huynh, cẩn thận đó!” Giọng nói nàng líu lo, tràn đầy cảnh giác nhưng cũng không giấu được sự tò mò. Nàng vội vàng đi theo, linh lực xanh biếc bao quanh thân thể, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Tần Nguyệt không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng, đôi mắt phượng dài sâu xa nhìn vào khoảng không phía trước. Nàng biết, đã đến lúc những bí mật được hé lộ, và Lâm Phong không thể lùi bước. Nàng bước đi chậm rãi nhưng vững vàng, tay áo khẽ phất, một làn linh khí dịu nhẹ bao bọc lấy nàng, vừa là sự phòng bị, vừa là sự hỗ trợ thầm lặng cho cả đội.
Thôn Thiên Thử, sau tiếng kêu cảnh báo, giờ đây lại nhảy phóc lên vai Lâm Phong, cái đuôi trắng muốt phe phẩy, đôi mắt to tròn vẫn cảnh giác nhưng không còn vẻ hoảng sợ như ban đầu. Nó rúc vào cổ Lâm Phong, dường như tìm thấy sự an toàn nơi hắn, nhưng cái mũi nhỏ vẫn không ngừng đánh hơi, đôi tai vểnh lên nghe ngóng mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất.
Lối đi hẹp và dốc, đá lởm chởm dưới chân. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng thở dài của thời gian. Mỗi bước chân của Lâm Phong đều vang vọng, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch đáng sợ của nơi này. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi bụi bặm của ngàn năm, mùi rêu phong mục nát và một chút mùi kim loại gỉ sét. Linh khí ở đây cũng trở nên hỗn loạn một cách kỳ lạ, như thể bị xé vụn thành từng mảnh, không còn trong lành và thuần khiết như bên ngoài. Cảm giác cô độc, bi thương tràn ngập không gian, như thể nơi đây từng chứng kiến một thảm kịch kinh hoàng, và những tàn hồn vẫn còn vương vấn đâu đó, than khóc trong câm lặng.
Sau một đoạn đường quanh co, lối đi đột nhiên mở rộng, lộ ra một không gian khổng lồ dưới lòng đất. Đây là một mật thất cổ kính, được chạm khắc từ đá nguyên khối, rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối trong bóng tối. Tường đá cao vút, trần nhà vòm rộng lớn, nhưng hầu hết đều đã bị phá hủy, đổ nát thảm hại. Những cột đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ cả tòa kiến trúc, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ ngổn ngang, phủ đầy rêu phong và bụi thời gian.
Ánh sáng xanh tím từ Huyễn Mặc Quyển và ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối dày đặc. Chúng chiếu rọi một phần của mật thất, để lộ những phù văn cổ xưa được khắc sâu trên tường đá, đã bị phong hóa nặng nề nhưng vẫn còn lờ mờ nhận ra được. Những phù văn này không giống bất kỳ loại phù văn nào mà Lâm Phong từng thấy, mang một vẻ cổ kính, sâu sắc và huyền bí, dường như chúng là một ngôn ngữ của một nền văn minh đã biến mất từ lâu.
Ở trung tâm mật thất, dưới ánh sáng yếu ớt của Huyễn Mặc Quyển, một điện thờ đổ nát hiện ra. Nó được làm từ loại đá màu đen tuyền, dường như có khả năng hấp thụ ánh sáng, khiến nó càng thêm u ám. Trên điện thờ, một cỗ quan tài đá khổng lồ nằm sừng sững, được bao phủ bởi những phù văn còn nguyên vẹn hơn nhiều so với trên tường. Chúng phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, dường như đang bảo vệ thứ gì đó bên trong. Khí tức cổ xưa nhất, thuần khiết nhất và cũng mạnh mẽ nhất, tỏa ra từ cỗ quan tài đá, khiến Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong rung lên bần bật, như một đứa trẻ tìm thấy mẹ.
Lâm Phong tiến lại gần cỗ quan tài, bước chân hắn khẽ khàng, như sợ làm gián đoạn sự yên nghỉ của một vị thần linh cổ xưa. Hắn đưa tay chạm vào những phù văn lạnh lẽo trên bề mặt quan tài. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể hắn đã từng chạm vào chúng hàng ngàn năm trước, tràn ngập tâm trí. Huyết mạch trong người hắn dường như đang sôi trào, một dòng năng lượng ấm áp từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể, cộng hưởng với khí tức từ cỗ quan tài.
“Đây là… nơi tổ tiên ta từng an nghỉ sao?” Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự bàng hoàng và kính sợ. Hắn cảm thấy một mối liên kết không thể cắt đứt với nơi này, với cỗ quan tài và những phù văn cổ xưa.
Tuyết Dao và Mộc Ly cũng đã tiến đến gần. Tuyết Dao trầm mặc quan sát, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây lại mang theo một tia suy tư sâu sắc. Nàng cảm nhận được sự hùng vĩ và bi tráng của nơi này.
Mộc Ly thì không kiềm chế được sự tò mò. Nàng đưa tay chạm vào bức tường đá gần đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. “Những phù văn này… thật phức tạp! Chúng không giống bất kỳ loại trận pháp nào mà ta từng thấy.” Nàng quay sang Tần Nguyệt, ánh mắt cầu cứu.
Tần Nguyệt khẽ lắc đầu, đôi mắt nàng tập trung vào cỗ quan tài đá. “Đây là một loại phù văn cổ xưa đã thất truyền, có thể là phù văn huyết mạch hoặc phù văn phong ấn. Khí tức của nó rất mạnh mẽ, dường như đang bảo vệ một thứ gì đó cực kỳ quan trọng.” Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói trầm ấm mà đầy vẻ suy đoán. “Linh khí ở đây tuy hỗn loạn, nhưng lại ẩn chứa một nguồn năng lượng nguyên thủy, tinh khiết đến khó tin. Có lẽ, đây là một nơi được bảo vệ đặc biệt, hoặc là nơi mà linh khí đã bị biến đổi sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt.”
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong đột nhiên kêu chiêm chiếp, cái mũi nhỏ chỉ vào một khe hở nhỏ ở đáy cỗ quan tài. Từ khe hở đó, một luồng ánh sáng yếu ớt màu vàng kim đang lấp lánh, một mùi hương cổ xưa, thanh thoát như mùi hoa cỏ dại nở rộ sau cơn mưa, thoang thoảng bay ra, làm dịu đi không khí lạnh lẽo và u ám của mật thất. Lâm Phong nhìn theo, cảm giác thôi thúc trong lòng càng trở nên mạnh mẽ. Hắn đưa tay chạm vào khe hở, định vén mở nó ra, nhưng đúng lúc đó, một âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh mịch của mật thất.
Ầm!!!
Một bức tường đá ở phía xa đột nhiên nổ tung, bụi đá bay mù mịt. Từ trong màn khói bụi, một nhóm thân ảnh đen kịt lao ra như những con quỷ đói. Khí tức âm hàn, tàn bạo bùng phát, đánh tan không khí cổ kính của mật thất, thay vào đó là sự căng thẳng và nguy hiểm tột độ.
“Ma giáo Huyết Ảnh!” Tuyết Dao khẽ kêu lên, Băng Thần Kiếm trong tay nàng lập tức phát ra hàn quang chói mắt, biến nàng thành một nữ thần băng giá sẵn sàng nghênh chiến.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. Hắn không ngờ Ma giáo lại có thể tìm đến tận đây, và đúng vào thời khắc quan trọng này. Hắn vẫn chưa kịp chạm vào thứ bên trong khe hở, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đó chính là chìa khóa.
Dẫn đầu nhóm người áo đen là một thân ảnh cao lớn, mặc áo choàng đen tuyền, đeo mặt nạ xương trắng hếu che khuất khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu như máu. Trên người y tỏa ra một luồng khí tức âm hàn đến thấu xương, là khí tức của một cường giả Ma giáo cấp Hộ Pháp. Chính là Hắc Sa Hộ Pháp!
“Ngươi chính là mục tiêu của Ma Tôn! Lâm Phong!” Giọng nói khàn đục của Hắc Sa Hộ Pháp vang vọng trong mật thất, mang theo sự tàn nhẫn và tham lam. “Không ngờ ngươi lại tìm được nơi này sớm như vậy. Giao di vật ra đây, và cả cái mạng ngươi nữa!” Y đưa tay ra, một luồng ma khí đen đặc cuộn trào, biến thành một vuốt nhọn sắc bén, nhắm thẳng vào Lâm Phong.
Lâm Phong cười khẩy, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bất cần thường thấy, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự nghiêm túc. “Muốn cướp đồ của ta? Xem các ngươi có bản lĩnh đó không!” Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén bùng phát, đối chọi trực diện với ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp. Một làn kiếm quang xanh lam chói lọi xé tan bóng tối, va chạm với vuốt ma khí, tạo ra một tiếng nổ lớn, rung chuyển cả mật thất.
Trận chiến bùng nổ!
Hắc Sa Hộ Pháp không nói nhiều, ra lệnh. “Giết! Không để lại một ai!”
Các Ma Môn Đệ Tử phía sau y lập tức lao lên như những con thiêu thân khát máu. Chúng đều là những đặc vụ tinh nhuệ, tu vi không thấp, phối hợp ăn ý, tạo thành một vòng vây chặt chẽ hòng nuốt chửng Lâm Phong và các đồng đội. Chúng mặc trang phục đen hoặc đỏ sẫm, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam. Tiếng gầm gừ, tiếng cười man rợ vang lên, khuấy động không gian tĩnh mịch.
Lâm Phong không hề hoảng sợ. Hắn tiến lên một bước, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một dải cầu vồng xanh lam, những đường kiếm nhanh như chớp, sắc bén vô cùng, đánh bật những Ma Môn Đệ Tử đầu tiên đang lao tới. Hắn thi triển Thanh Liên Kiếm Quyết, mỗi chiêu kiếm đều mang theo sự thanh thoát của liên hoa nhưng lại ẩn chứa sát khí kinh người. Kiếm khí như những cánh sen xoáy tròn, cắt xuyên qua ma khí, khiến vài tên đệ tử Ma giáo phải lùi lại trong đau đớn.
Tuyết Dao không chút chậm trễ. Nàng vung Băng Thần Kiếm, hàn khí lạnh thấu xương lập tức lan tỏa. Những bông tuyết bằng băng sắc nhọn bay lượn, cắt ngang không trung, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc quanh Lâm Phong, đồng thời biến thành những mũi tên băng lao thẳng vào kẻ địch. Tiếng "choang choang" liên tục vang lên khi băng và ma khí va chạm, tạo ra những đốm lửa xanh lạnh lẽo trong bóng tối. Một tên Ma Môn Đệ Tử không kịp tránh né, bị mũi tên băng xuyên thủng bả vai, máu tươi bắn ra, đông cứng ngay lập tức.
Mộc Ly thì linh hoạt hơn. Nàng nhảy nhót giữa các Ma Môn Đệ Tử, ra đòn nhanh như điện. Đôi tay nàng hóa thành những chiếc móng vuốt sắc bén, phát ra ánh sáng xanh biếc, tấn công vào những điểm yếu của kẻ địch. Nàng còn triệu hồi ra một vài dây leo có gai nhọn từ lòng đất, quấn lấy chân tay của các đệ tử Ma giáo, khiến chúng khốn đốn. “Cút đi! Đám sâu bọ!” Nàng líu lo chửi rủa, nhưng mỗi đòn tấn công đều cực kỳ hiểm độc.
Tần Nguyệt đứng lùi lại một chút, đôi mắt nàng quét qua chiến trường, phân tích tình hình. Nàng không trực tiếp tham chiến, nhưng vai trò của nàng không kém phần quan trọng. Nàng lấy ra vài viên đan dược từ túi trữ vật, ném cho Lâm Phong và các nàng. “Đây là Linh Hoàn Đan, giúp bổ sung linh lực! Mộc Ly, cẩn thận phía sau!” Giọng nói trầm ấm của nàng truyền đến tai Mộc Ly kịp thời, giúp nàng tránh được một đòn đánh lén. Tần Nguyệt còn nhanh chóng bố trí một trận pháp nhỏ bằng cách ném vài lá bùa chú ra xung quanh. Trận pháp phát ra ánh sáng vàng nhạt, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng, giảm bớt áp lực cho Lâm Phong.
Thôn Thiên Thử không ngồi yên trên vai Lâm Phong. Nó nhảy xuống đất, thân thể nhỏ bé nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn. Nó thoắt ẩn thoắt hiện giữa những chân của Ma Môn Đệ Tử, đôi mắt to tròn long lanh nhưng lại chứa đầy sát khí. Nó cắn xé, cào cấu, gây ra những vết thương tuy nhỏ nhưng lại cực kỳ đau đớn và khó chịu, làm mất tập trung của kẻ địch. Tiếng chiêm chiếp đáng yêu của nó giờ đây lại mang theo sự hung hãn của một linh thú chiến đấu thực thụ.
Hắc Sa Hộ Pháp thấy đồng bọn bị kìm chân, y gầm lên một tiếng giận dữ. “Một đám phế vật! Để bản hộ pháp ra tay!” Y vung tay, một luồng ma khí đen đặc cuộn thành một quả cầu lớn, mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng vào Lâm Phong.
Lâm Phong không né tránh. Hắn biết, đối đầu trực diện với Hắc Sa Hộ Pháp là điều không thể tránh khỏi. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm quang bùng lên chói lọi, biến thành một con rồng xanh lam khổng lồ, gầm thét xông tới, va chạm mạnh mẽ với quả cầu ma khí.
Ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp mật thất, bụi đá và năng lượng bùng nổ dữ dội. Lâm Phong bị đẩy lùi vài bước, cảm thấy khí huyết cuồn cuộn. Hắc Sa Hộ Pháp cũng không dễ chịu gì, ma khí trên người y có vẻ suy yếu đi một chút.
Trong lúc giao tranh ác liệt, một tên Ma Môn Đệ Tử liều chết, lợi dụng sơ hở của Lâm Phong khi hắn vừa đỡ đòn của Hắc Sa Hộ Pháp, lao đến từ bên sườn, định dùng một đoản đao tẩm độc đâm lén. Lâm Phong nhận ra, nhưng đã quá muộn để né tránh hoàn toàn. Hắn chỉ kịp xoay người, để lưỡi đoản đao sượt qua cánh tay. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, tay hắn vô tình chạm mạnh vào khe hở ở đáy cỗ quan tài đá mà Thôn Thiên Thử đã chỉ trước đó.
Rắc!
Một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng vang lên. Khe hở vốn chỉ là một vết nứt nhỏ, giờ đây đột nhiên mở rộng ra. Một luồng ánh sáng chói lọi màu vàng kim bùng phát, không phải là ánh sáng yếu ớt như trước, mà là một luồng sáng mạnh mẽ, rực rỡ đến mức khiến cả mật thất bỗng chốc sáng bừng như ban ngày.
“Cái gì?!” Hắc Sa Hộ Pháp kinh hãi kêu lên, y cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ đến mức khiến linh hồn y run rẩy.
Ánh sáng vàng kim từ khe hở không ngừng bùng phát, kèm theo đó là những phù văn cổ xưa trên cỗ quan tài cũng bắt đầu phát sáng rực rỡ, như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời đêm. Chúng bay lượn, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng, rồi tụ lại, biến thành một hình ảnh mơ hồ giữa không trung.
Đó là một đoạn ký ức, một thước phim ngắn về sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' mà Lâm Phong đã từng thấy trong Huyễn Mặc Quyển, nhưng lần này lại rõ ràng và chi tiết hơn nhiều. Hắn thấy một thế giới rộng lớn, linh khí tràn đầy, rồi một vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, nuốt chửng vạn vật. Hắn thấy những con người với gương mặt quen thuộc, những người mang huyết mạch tương tự hắn, đang chiến đấu, đang hy sinh để bảo vệ một thứ gì đó. Trong số đó, hắn thấy một bóng hình cao lớn, uy nghi, gương mặt có vài nét tương đồng với hắn, đang ngẩng đầu nhìn lên vết nứt trên trời, ánh mắt tràn đầy bi thương nhưng cũng vô cùng kiên định. Người đó chính là tổ tiên của hắn!
Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong rung lên dữ dội, không phải là sự rung động nhẹ nhàng, mà là một sự cộng hưởng mãnh liệt, như thể nó đang reo mừng vì tìm thấy nguồn cội. Những phù văn trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển cũng phát sáng rực rỡ, những tia linh quang xanh tím hòa quyện với ánh sáng vàng kim từ cỗ quan tài, tạo thành một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin, bao trùm lấy Lâm Phong. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn cũng khẽ ngân vang, kiếm khí cường đại hơn bao giờ hết.
Một cảm giác bàng hoàng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh mới mẻ, tràn ngập toàn thân Lâm Phong. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như được đánh thức, huyết mạch cổ xưa trong hắn sôi trào, cuồn cuộn. Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh tổ tiên mình, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn hiểu ra, di vật này, cỗ quan tài này, chính là thứ liên quan đến thân thế, đến huyết mạch của hắn, và đến cả gánh nặng ngàn năm mà hắn đang mang trên vai.
“Đây là… huyết mạch đó!” Hắc Sa Hộ Pháp kêu lên thất thanh, đôi mắt đỏ ngầu dưới mặt nạ xương giờ đây tràn ngập sự kinh hãi tột độ. Y nhận ra sự thật kinh hoàng, Lâm Phong không chỉ là mục tiêu của Ma Tôn, mà còn là người kế thừa một huyết mạch cổ xưa, một di sản mạnh mẽ đến mức có thể thay đổi cục diện thế giới. “Ngươi… ngươi chính là hậu duệ của Tiên tộc Lâm thị!” Giọng y run rẩy, xen lẫn sự tham lam điên cuồng. “Mau, mau đoạt lấy di vật! Giết hắn! Huyết mạch này… Ma Tôn sẽ rất hài lòng!”
Hắc Sa Hộ Pháp điên cuồng lao tới, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh của một Hộ Pháp. Y tung ra hàng loạt chiêu thức mạnh nhất, ma khí đen đặc biến thành vô số quỷ đầu gào thét, nhắm thẳng vào Lâm Phong. Các Ma Môn Đệ Tử khác cũng nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình, chúng gào thét, dốc toàn lực tấn công.
Nhưng lúc này, Lâm Phong đã khác. Hắn cảm thấy như có một nguồn năng lượng vô tận đang chảy trong người. Ánh sáng vàng kim từ khe hở trên cỗ quan tài không ngừng rót vào người hắn, hòa quyện với linh lực của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn không còn là Lâm Phong của trước đây. Hắn là người kế thừa của một gia tộc cổ xưa, mang trong mình huyết mạch Tiên tộc, và giờ đây, hắn đã thức tỉnh một phần sức mạnh đó.
“Hừ! Ta là Lâm Phong, không phải thứ các ngươi muốn định đoạt!” Lâm Phong quát lớn, giọng nói vang vọng như tiếng sấm sét. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển thức kiếm mạnh nhất của mình, Thanh Liên Kiếm Quyết – Phá Thiên.
Kiếm khí xanh lam bùng nổ, không còn là một con rồng đơn thuần, mà là vô số cánh sen khổng lồ, mỗi cánh sen đều chứa đựng sức mạnh hủy diệt, xoáy tròn tạo thành một cơn bão kiếm khí đáng sợ. Cơn bão này không chỉ tấn công mà còn mang theo một khí tức cổ xưa, uy nghi, trấn áp mọi thứ ma khí của Ma giáo. Huyễn Mặc Quyển tự động bay lên, lơ lửng trên đầu Lâm Phong, phát ra một luồng ánh sáng xanh tím bao bọc lấy hắn, khuếch đại sức mạnh của kiếm khí lên gấp bội.
Cánh sen kiếm khí va chạm với vô số quỷ đầu ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp. Một tiếng nổ chói tai vang lên, rung chuyển cả mật thất. Ma khí đen đặc bị xé toạc, quỷ đầu tan biến trong không trung. Kiếm khí xanh lam không ngừng lại, xuyên thẳng qua lớp phòng ngự của Hắc Sa Hộ Pháp.
“Aaaa!” Hắc Sa Hộ Pháp kêu lên một tiếng thảm thiết. Y bị kiếm khí đánh trúng, thân thể văng mạnh vào bức tường đá, tạo thành một vết lõm sâu. Lớp áo choàng đen rách nát, để lộ một phần cơ thể bị cháy sém, máu đen chảy ra. Mặt nạ xương của y rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, đầy vẻ kinh hoàng và không thể tin được.
Các Ma Môn Đệ Tử khác cũng bị ảnh hưởng bởi dư chấn của đòn đánh, bị hất văng tứ tung, một số tên yếu hơn đã trực tiếp hóa thành tro bụi. Chúng không thể tin vào mắt mình, Hộ Pháp đại nhân lại bị một thiếu niên đánh trọng thương!
Hắc Sa Hộ Pháp ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, tràn ngập sự sợ hãi. Y biết, y đã đánh giá thấp thiếu niên này, và quan trọng hơn, y đã đánh giá thấp di sản mà hắn mang theo. “Rút lui! Rút lui ngay lập tức! Báo cáo về Ma Tôn!” Y gầm lên, giọng nói khàn đục đầy vẻ tuyệt vọng.
Không cần Hắc Sa Hộ Pháp ra lệnh lần thứ hai, các Ma Môn Đệ Tử còn lại lập tức hoảng loạn, không còn chút ý chí chiến đấu nào. Chúng vội vã đỡ lấy Hắc Sa Hộ Pháp, thi triển thủ đoạn che chắn, tạo ra một màn sương đen dày đặc, rồi nhanh chóng rút lui qua lối vào mà chúng đã tạo ra, biến mất trong bóng tối.
Chiến trường trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lâm Phong và tiếng linh lực cuồn cuộn trong người hắn. Hắn đứng thẳng, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn phát ra ánh sáng chói lọi, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên đầu. Ánh sáng vàng kim từ khe hở trên cỗ quan tài cũng dần yếu đi, rồi biến mất hoàn toàn, như thể chưa từng xuất hiện.
Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt nhanh chóng chạy đến bên Lâm Phong.
“Lâm Phong! Chàng có sao không?” Tuyết Dao lo lắng hỏi, đôi mắt nàng quét qua vết thương trên cánh tay Lâm Phong.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng quen thuộc trở lại trên khuôn mặt hắn, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm hơn rất nhiều. “Ta không sao. Chỉ là… một chút bất ngờ.” Hắn nhìn vào khe hở đã đóng lại trên cỗ quan tài, rồi lại nhìn vào Huyễn Mặc Quyển đang dần thu lại linh quang trong tay. “Di vật này… nó liên quan đến mình!” Giọng nói hắn chứa đựng sự phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự nhận thức về một gánh nặng mới.
Mộc Ly thì thở phào nhẹ nhõm. “May quá! Tên Hộ Pháp kia bỏ chạy rồi! Nhưng mà, Lâm Phong huynh vừa rồi mạnh quá, như biến thành người khác vậy!” Nàng líu lo, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tần Nguyệt khẽ vuốt ve vết thương trên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ suy tư. “Di vật đó đã kích hoạt một phần huyết mạch của ngươi, Lâm Phong. Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ muốn Huyễn Mặc Quyển, mà còn muốn cả huyết mạch của ngươi. Âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh có lẽ còn lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều, liên quan đến những di vật cổ xưa và cả sự kiện Đại Địa Phân Liệt.” Nàng nhìn vào Lâm Phong, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy sự tin tưởng.
Thôn Thiên Thử nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào má hắn, kêu chiêm chiếp một tiếng đầy vẻ mãn nguyện, như thể nó cũng hiểu được sự trọng đại của khoảnh khắc này.
Lâm Phong khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử, ánh mắt hắn nhìn sâu vào cỗ quan tài đá cổ kính. Hắn đã hiểu ra nhiều điều, và cũng nhận ra rằng, con đường tu tiên của hắn không chỉ là nghịch thiên cải mệnh cho bản thân, mà còn là gánh vác một di sản khổng lồ, một trách nhiệm nặng nề liên quan đến cả số phận của thế giới. Ma giáo Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ, và những bí mật về thân thế hắn sẽ tiếp tục được hé lộ, từng chút một. Cuộc chiến thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu.
Hắn nắm chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh từ nó. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ khuất phục. Dù cho con đường phía trước có đầy rẫy chông gai, dù cho Ma Tôn Huyết Ảnh có âm mưu to lớn đến đâu, hắn cũng sẽ đối mặt, phá tan mọi âm mưu, khám phá mọi bí ẩn. Bởi vì, hắn là Lâm Phong, và hắn sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình.