Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 192

Bí Mật Huyết Mạch: Âm Mưu Thức Tỉnh Cổ Ác

4728 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và đồng đội hoàn toàn đánh bại nhóm Ma giáo Huyết Ảnh do Hắc Sa Hộ Pháp dẫn đầu, giải quyết xung đột trực tiếp từ chương trước.,Khám phá sâu hơn về di vật cổ xưa và những bí mật liên quan đến thân thế của Lâm Phong, đặc biệt là huyết mạch của chàng, làm rõ vai trò của nó trong sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' 5,000 năm trước.,Hé lộ âm mưu lớn của Ma giáo Huyết Ảnh nhằm khôi phục một sức mạnh tà ác cổ xưa, mà huyết mạch của Lâm Phong là chìa khóa quan trọng cho kế hoạch này.,Củng cố mối quan hệ và sự tin tưởng giữa Lâm Phong và các đồng đội khi họ đối mặt với mối đe dọa mới, nâng cao ý thức trách nhiệm của Lâm Phong.,Đặt nền móng cho những thử thách lớn hơn trong tương lai, chuyển giao từ Arc 3 sang giai đoạn tiếp theo của câu chuyện.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Hắc Sa Hộ Pháp, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Căng thẳng, bí ẩn, nghiêm trọng, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm và tình đồng đội.
Kết chương: [object Object]

Chiến trường trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lâm Phong và tiếng linh lực cuồn cuộn trong người hắn. Hắn đứng thẳng, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn phát ra ánh sáng chói lọi, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên đầu. Ánh sáng vàng kim từ khe hở trên cỗ quan tài cũng dần yếu đi, rồi biến mất hoàn toàn, như thể chưa từng xuất hiện.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt nhanh chóng chạy đến bên Lâm Phong.

“Lâm Phong! Chàng có sao không?” Tuyết Dao lo lắng hỏi, đôi mắt nàng quét qua vết thương trên cánh tay Lâm Phong.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng quen thuộc trở lại trên khuôn mặt hắn, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm hơn rất nhiều. “Ta không sao. Chỉ là… một chút bất ngờ.” Hắn nhìn vào khe hở đã đóng lại trên cỗ quan tài, rồi lại nhìn vào Huyễn Mặc Quyển đang dần thu lại linh quang trong tay. “Di vật này… nó liên quan đến mình!” Giọng nói hắn chứa đựng sự phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự nhận thức về một gánh nặng mới.

Mộc Ly thì thở phào nhẹ nhõm. “May quá! Tên Hộ Pháp kia bỏ chạy rồi! Nhưng mà, Lâm Phong huynh vừa rồi mạnh quá, như biến thành người khác vậy!” Nàng líu lo, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong đầy vẻ ngưỡng mộ.

Tần Nguyệt khẽ vuốt ve vết thương trên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ suy tư. “Di vật đó đã kích hoạt một phần huyết mạch của ngươi, Lâm Phong. Ma giáo Huyết Ảnh không chỉ muốn Huyễn Mặc Quyển, mà còn muốn cả huyết mạch của ngươi. Âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh có lẽ còn lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều, liên quan đến những di vật cổ xưa và cả sự kiện Đại Địa Phân Liệt.” Nàng nhìn vào Lâm Phong, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy sự tin tưởng.

Thôn Thiên Thử nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào má hắn, kêu chiêm chiếp một tiếng đầy vẻ mãn nguyện, như thể nó cũng hiểu được sự trọng đại của khoảnh khắc này.

Lâm Phong khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử, ánh mắt hắn nhìn sâu vào cỗ quan tài đá cổ kính. Hắn đã hiểu ra nhiều điều, và cũng nhận ra rằng, con đường tu tiên của hắn không chỉ là nghịch thiên cải mệnh cho bản thân, mà còn là gánh vác một di sản khổng lồ, một trách nhiệm nặng nề liên quan đến cả số phận của thế giới. Ma giáo Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ, và những bí mật về thân thế hắn sẽ tiếp tục được hé lộ, từng chút một. Cuộc chiến thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu.

Hắn nắm chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh từ nó. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ khuất phục. Dù cho con đường phía trước có đầy rẫy chông gai, dù cho Ma Tôn Huyết Ảnh có âm mưu to lớn đến đâu, hắn cũng sẽ đối mặt, phá tan mọi âm mưu, khám phá mọi bí ẩn. Bởi vì, hắn là Lâm Phong, và hắn sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình.

***

Tiếng vọng của kiếm khí và những tiếng gầm gừ thảm thiết cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy Cổ Điện Huyết Ảnh. Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi lưu huỳnh từ những tảng đá núi lửa và mùi ma khí đặc trưng mà Hắc Sa Hộ Pháp và đám đệ tử của y đã để lại. Không khí trong mật thất trở nên âm u, lạnh lẽo hơn bao giờ hết, đầy rẫy sát khí sau trận chiến khốc liệt vừa qua, giờ đây xen lẫn sự tĩnh lặng chết chóc. Bên ngoài, gió lạnh vẫn rít qua các khe đá, mang theo bụi núi lửa, nhưng ánh sáng yếu ớt của ban ngày khó có thể lọt sâu vào lòng đất này.

Xác của các Ma Môn Đệ Tử nằm ngổn ngang trên nền đá, một số đã hóa thành tro bụi đen sì, số khác chỉ còn là những mảnh thịt cháy sém đáng sợ. Chứng kiến cảnh tượng này, Mộc Ly không khỏi rùng mình, nàng khẽ rúc vào cánh tay Tuyết Dao, vẻ mặt còn đọng lại sự hoảng sợ. Tuyết Dao, với vẻ ngoài băng giá, vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng lướt qua những cảnh tượng tang tóc một cách đầy thận trọng.

Lâm Phong, sau khi thu lại Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, chậm rãi bước tới nơi Hắc Sa Hộ Pháp đang nằm. Y bị đòn đánh kinh thiên của Lâm Phong đè bẹp vào bức tường đá, tạo thành một vết lõm sâu hoắm. Lớp áo choàng đen đã rách nát hoàn toàn, để lộ toàn bộ cơ thể cháy sém, máu đen dính bết vào những vết thương bỏng rát. Hắc Sa Hộ Pháp thoi thóp, từng tiếng thở dốc khó khăn như tiếng kéo cưa gỗ mục nát. Dù bị trọng thương, đôi mắt đỏ ngầu của y vẫn ánh lên vẻ căm hờn và sự cuồng tín đến điên dại.

“Ngươi nghĩ có thể cướp được thứ này sao, Hắc Sa Hộ Pháp?” Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, không còn chút hài hước thường ngày. Hắn cúi người xuống, ánh mắt sắc lạnh như kiếm băng, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy hận thù của kẻ thù. Trong tay hắn, mảnh di vật cổ xưa hình bán nguyệt vẫn âm ỉ phát ra ánh sáng vàng kim yếu ớt, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó dường như đang không ngừng xoay chuyển, liên tục truyền tải những mảnh ghép ký ức và thông tin mơ hồ vào sâu thẳm tâm trí hắn. Một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ, cứ thế chảy vào đan điền, khiến linh lực trong người hắn sôi trào.

Hắc Sa Hộ Pháp ho khạc ra một ngụm máu đen đặc quánh, lẫn theo cả những mảnh nội tạng bị vỡ nát. Y cười khẩy một tiếng yếu ớt, âm thanh khàn đục như tiếng quỷ khóc. “Khụ… khụ… Ngươi… ngươi không hiểu gì cả… thiếu niên ngu xuẩn! Ngươi nghĩ chỉ đánh bại được ta là thắng sao? Huyết mạch của ngươi… nó là chìa khóa! Chìa khóa để mở ra… một kỷ nguyên mới! Ma Tôn đại nhân… ngài ấy sẽ không bỏ qua đâu! Ngươi… ngươi sẽ là vật tế tốt nhất… cho sự trở lại của Ma Thần Huyết Ảnh!”

Mỗi lời nói của Hắc Sa Hộ Pháp như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Lâm Phong. "Huyết mạch của ta... chìa khóa... vật tế... Ma Thần Huyết Ảnh?" Hắn cảm thấy một cơn đau nhói đột ngột nơi thái dương, những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua đầu, nhanh đến mức hắn không thể nắm bắt. Đó là những cảnh tượng hỗn loạn của một thế giới cổ xưa, những trận chiến kinh thiên động địa, những vị thần sa ngã và những dòng máu chảy dài. Hắn không khỏi rùng mình trước thông tin đó, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Tuyết Dao và Mộc Ly lúc này cũng đã tiến đến gần hơn. Tuyết Dao đặt tay lên vai Lâm Phong, khẽ siết nhẹ, truyền cho hắn một luồng an ủi vô hình. Mộc Ly với vẻ mặt tái mét, hỏi: “Hắc Sa Hộ Pháp nói gì vậy, Lâm Phong? Ma Thần Huyết Ảnh là ai?” Nàng nhìn chằm chằm vào Hắc Sa Hộ Pháp, trong mắt ẩn chứa sự căm ghét tột độ đối với kẻ đã gây ra bao nhiêu tội ác.

Tần Nguyệt, với vẻ mặt trầm tĩnh hơn cả, tiến sát lại. Nàng không hỏi Lâm Phong, mà ánh mắt sắc bén của nàng đã quét một lượt qua cơ thể hấp hối của Hắc Sa Hộ Pháp, tìm kiếm điều gì đó. “Hắn đang nói về âm mưu lớn của Ma giáo Huyết Ảnh, Lâm Phong. Chúng đã theo dõi ngươi từ rất lâu rồi.”

“Chính xác… Ma Tôn đại nhân… ngài ấy đã chờ đợi… chờ đợi thời khắc này… khụ khụ…” Hắc Sa Hộ Pháp tiếp tục nói, dù giọng nói ngày càng yếu ớt, nhưng ánh mắt y lại sáng rực lên một cách bệnh hoạn. “Đại Địa Phân Liệt… không phải là một tai họa… mà là một sự sắp đặt… để Ma Thần Huyết Ảnh tái sinh… Và ngươi… ngươi là hậu duệ… của kẻ đã phong ấn ngài ấy… cũng là chìa khóa… để giải thoát ngài ấy!” Y cười một cách điên dại, máu đen trào ra từ miệng.

Lâm Phong không cho y cơ hội nói thêm. Những lời của Hắc Sa Hộ Pháp đã đủ để gieo rắc một hạt giống kinh hoàng trong tâm trí hắn. Hắn không cần thêm chi tiết từ một kẻ cuồng tín đang hấp hối. “Nói đủ rồi.” Hắn khẽ nói, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay lại rung lên một tiếng nhẹ, một tia kiếm khí xanh lam lóe lên, xuyên thẳng qua mi tâm Hắc Sa Hộ Pháp.

“A…” Y chỉ kịp thốt ra một tiếng rên nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu trừng lớn, rồi dần mất đi sinh khí. Cơ thể Hắc Sa Hộ Pháp hóa thành tro bụi đen, tan biến vào hư không, chỉ để lại một vũng máu đen và mùi ma khí nồng nặc. Hắn không muốn một chút ma khí nào còn vương vấn lại từ kẻ này, không muốn bất kỳ sự ô uế nào lan tỏa. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong gầm gừ nhẹ, rồi nhảy xuống, cẩn thận tránh xa vũng tro đen.

Lâm Phong đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn vẫn còn chứa đựng sự hoang mang và bối rối trước những tiết lộ cuối cùng của Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào một tấm màn bí ẩn khổng lồ, mà đằng sau đó là một vực sâu không đáy. Di vật trong tay hắn dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chủ nhân, ánh sáng vàng kim của nó cũng trở nên mờ ảo hơn. Hắn biết, mọi chuyện không hề đơn giản như hắn tưởng. Từ một thanh niên phàm trần, bước chân vào con đường tu tiên đầy kỳ ngộ, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng thân thế của mình lại có thể liên quan đến một âm mưu động trời, một sự kiện cách đây 5000 năm, và một "Ma Thần Huyết Ảnh" nào đó. Gánh nặng này, lớn hơn bất kỳ gánh nặng nào hắn từng mang.

***

Sau khi tiêu diệt hoàn toàn Hắc Sa Hộ Pháp, không khí trong Cổ Điện Huyết Ảnh vẫn không khá hơn là bao, mà thậm chí còn trở nên căng thẳng và bí ẩn hơn. Tiếng gió rít nhẹ qua các khe đá trên vách động tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng thở dài của cả một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Thôn Thiên Thử, với giác quan nhạy bén của một linh thú thượng cổ, liên tục cọ vào chân Lâm Phong, gầm gừ nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh của nó quét khắp mật thất, đặc biệt là về phía vũng tro tàn của Hắc Sa Hộ Pháp, như thể cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình vẫn còn tồn tại. Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với một mùi hương khác, thoang thoảng mùi sách cũ và một chút mùi da thuộc cháy xém, xen kẽ là mùi ma khí đậm đặc lan tỏa từ một vật thể nào đó.

Tần Nguyệt, với sự cẩn trọng thường thấy, đã bước đến nơi Hắc Sa Hộ Pháp tan biến. Nàng không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua vũng tro đen và những mảnh vụn còn sót lại. Nàng khẽ khàng quỳ xuống, tay lướt qua lớp tro bụi. “Hắn ta không chỉ mang theo ma khí, mà còn mang theo một thứ gì đó…” Nàng lẩm bẩm, rồi đột ngột dừng lại. Từ trong đống tro tàn, nàng nhặt lên một cuộn da cổ, kích thước nhỏ gọn, dường như được giấu kín trong lớp áo choàng của Hắc Sa Hộ Pháp.

Cuộn da này đã bị cháy xém một phần do kiếm khí của Lâm Phong, nhưng phần lớn vẫn còn nguyên vẹn. Nó phát ra một luồng ma khí yếu ớt, nhưng khác biệt so với ma khí thông thường của các Ma Môn Đệ Tử. Ma khí này mang theo một cảm giác cổ xưa, âm u và sâu thẳm, khiến người ta liên tưởng đến vực thẳm và sự hủy diệt. Trên bề mặt cuộn da, những phù văn và đồ hình kỳ lạ được khắc họa tỉ mỉ, không giống bất kỳ ngôn ngữ hay ký hiệu nào mà Tần Nguyệt từng biết, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ ẩn chứa bên trong.

“Cẩn thận, Tần Nguyệt.” Tuyết Dao nhắc nhở, nàng cũng tiến đến gần hơn, đôi mắt băng phượng nheo lại, tập trung vào cuộn da cổ.

Tần Nguyệt gật đầu, cẩn trọng mở cuộn da ra. Khi cuộn da được mở rộng, một luồng ma khí nồng đậm hơn phả ra, khiến không khí trong mật thất như đặc lại. Những phù văn và đồ hình trên đó lập tức trở nên rõ nét hơn, phát ra một thứ ánh sáng âm u, nhảy múa như những con quỷ lửa. Tần Nguyệt nhíu mày, tập trung tinh thần, cố gắng dịch giải những ký tự cổ xưa đó. Nàng vốn là người có kiến thức uyên bác, đã từng đọc qua vô số điển tịch cổ kim, nhưng những phù văn này lại vô cùng khó hiểu, dường như đến từ một thời đại đã bị lãng quên hoàn toàn.

Trong khi đó, Lâm Phong, vẫn đang ôm lấy đầu, cố gắng sắp xếp những hình ảnh và ký ức hỗn loạn hiện lên trong đầu từ mảnh di vật cổ xưa. Những hình ảnh về một thế giới đổ nát, những vị thần sa ngã, những trận chiến tàn khốc và một thực thể khổng lồ chìm trong biển máu cứ luân phiên xuất hiện, chồng chéo lên nhau. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng hắn biết, đây là những mảnh ghép quan trọng để hiểu rõ hơn về bí mật thân thế của mình, và cả âm mưu của Ma giáo. Hắn kết nối chúng với thông tin mà Hắc Sa Hộ Pháp vừa thốt ra: "Huyết mạch của ngươi là chìa khóa... Ma Thần Huyết Ảnh... Đại Địa Phân Liệt..."

“Không thể tin được!” Tần Nguyệt đột ngột thốt lên, giọng nói nàng trầm ấm thường ngày giờ đây mang một chút run rẩy. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc pha lẫn lo lắng nhìn Lâm Phong. “Lâm Phong, xem này! Hắn mang theo thứ này… Đây là… một loại cổ thư ghi chép về một nghi thức triệu hồi và một loại huyết mạch đặc biệt… Nó nói rằng, huyết mạch của ngươi… có thể là Huyễn Mặc Huyết Mạch, một dòng máu đã bị phong ấn từ thời Thượng Cổ!”

Lâm Phong buông tay khỏi đầu, nhìn Tần Nguyệt với ánh mắt đầy vẻ nghi vấn. “Huyễn Mặc Huyết Mạch?” Hắn lặp lại, cảm thấy cái tên đó nghe thật quen thuộc, như thể nó đã từng vang vọng trong sâu thẳm linh hồn hắn.

“Phải, Huyễn Mặc Huyết Mạch!” Tần Nguyệt gật đầu, giọng nói nàng trở nên nghiêm trọng hơn. “Cuộn da này… nó ghi lại một nghi thức cổ xưa, một nghi thức triệu hồi quỷ dị. Nó cần một loại huyết mạch đặc biệt làm vật dẫn, một loại huyết mạch có khả năng kết nối với cả Huyễn Giới và Nhân Giới… và huyết mạch của ngươi được mô tả là hoàn hảo cho nghi thức này.” Nàng chỉ vào một đồ hình phức tạp trên cuộn da, hình vẽ một vòng tròn ma pháp khổng lồ với vô số ký tự cổ quái, và ở trung tâm là một biểu tượng hình giọt máu phát sáng.

Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Huyết mạch của ta… chúng cần nó để thức tỉnh một thứ gì đó… một sức mạnh cổ xưa đã bị phong ấn từ Đại Địa Phân Liệt 5,000 năm trước… ‘Ma Thần Huyết Ảnh’ ư?” Hắn gần như thì thầm, những mảnh ký ức và thông tin từ di vật trong tay hắn bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn, kết hợp với những gì Tần Nguyệt đang dịch giải. Bức tranh về âm mưu của Ma giáo dần hiện rõ.

“Cái gì? Huyết mạch của ngươi lại liên quan đến bọn tà giáo này sao? Bọn chúng muốn dùng ngươi làm gì?” Mộc Ly không kìm được sự kinh ngạc, nàng hét lên. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây mở lớn, tràn đầy vẻ hoảng sợ. Nàng lo lắng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn cuộn da cổ quái trong tay Tần Nguyệt. Nàng không thể tin được rằng một người tốt bụng và hài hước như Lâm Phong lại có thể bị vướng vào một âm mưu tàn độc như vậy.

Thôn Thiên Thử, nghe thấy những lời đó, lập tức nhảy phắt lên, cắn chặt vào một góc cuộn da, như muốn xé nát nó. Đôi mắt nhỏ của nó ánh lên vẻ căm ghét tột độ đối với ma khí và những lời nguyền rủa được khắc trên đó. Nó gầm gừ liên tục, những tiếng kêu chiêm chiếp đầy cảnh báo.

Tần Nguyệt khẽ lắc đầu, cố gắng giằng cuộn da ra khỏi miệng Thôn Thiên Thử một cách nhẹ nhàng. “Nó không chỉ là một nghi thức triệu hồi, Mộc Ly. Cuộn da này còn nhắc đến một thực thể cổ xưa được gọi là ‘Cổ Thần Huyết Ảnh’, một Ma Thần đã bị phong ấn từ thời Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước. Nó nói rằng, Ma Thần này không hoàn toàn bị tiêu diệt, mà chỉ bị phân tán thành vô số mảnh linh hồn, ẩn mình trong các di vật và ký ức cổ xưa. Và để tái hợp chúng, cần một huyết mạch thuần khiết có khả năng dung hợp và dẫn dắt, mà huyết mạch của Lâm Phong… có lẽ chính là thứ đó.” Giọng nàng trầm thấp, mỗi lời nói đều mang theo một sức nặng ngàn cân.

Tuyết Dao nghe vậy, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại. “Vậy là, Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm cách gom góp những mảnh linh hồn của ‘Cổ Thần Huyết Ảnh’ và sử dụng Lâm Phong làm vật tế, hoặc vật chứa, để tái sinh Ma Thần đó?” Nàng đưa ra một giả thuyết lạnh lùng, nhưng hợp lý.

Lâm Phong gật đầu, cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy khắp cơ thể. Hắn nhìn vào di vật trong tay mình, rồi lại nhìn về cỗ quan tài đá cổ kính. “Hắc Sa Hộ Pháp đã nói rằng ta là hậu duệ của kẻ đã phong ấn Ma Thần đó… và cũng là chìa khóa để giải thoát nó. Nghịch lý này… thật trớ trêu. Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm của ta… liệu có phải cũng là một phần của di sản này? Liệu chúng có phải là những thứ đã được dùng để phong ấn ‘Cổ Thần Huyết Ảnh’?” Hắn lẩm bẩm, một loạt câu hỏi không ngừng xoáy sâu vào tâm trí hắn.

Cảm giác nặng nề của trách nhiệm đè nặng lên vai Lâm Phong. Hắn không chỉ phải đối mặt với nỗi sợ hãi về việc bị lợi dụng, nỗi lo về sự hủy diệt mà huyết mạch mình có thể gây ra, mà còn là trách nhiệm bảo vệ cả thế giới này khỏi một mối đe dọa cổ xưa. Hắn đã luôn nghĩ mình là một phàm nhân nghịch thiên, tu đạo để cải mệnh, nhưng giờ đây, hắn lại phát hiện ra mình là một phần không thể tách rời của một câu chuyện đã kéo dài hàng vạn năm, một câu chuyện đầy máu và nước mắt, về sự sống còn của toàn bộ Cửu Châu Đại Lục.

***

Sau khi mọi mảnh ghép được nối lại, sự thật về âm mưu kinh hoàng của Ma giáo Huyết Ảnh dần hiện rõ ràng như ban ngày. Chúng không chỉ tìm kiếm sức mạnh hay bá chủ thế giới, mà còn muốn thức tỉnh một 'Cổ Thần Huyết Ảnh' bị phong ấn từ 5,000 năm trước, một thực thể tà ác có khả năng hủy diệt tất cả. Và vai trò không thể thay thế của huyết mạch Lâm Phong trong nghi thức đó, như một chìa khóa, một vật dẫn, hay thậm chí là một vật tế, đã khiến cả mật thất chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng thở dài của Lâm Phong vang lên khẽ khàng trong không gian u ám, hòa cùng tiếng gió rít vọng từ bên ngoài qua các khe đá, như tiếng than khóc của thế giới. Mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi ma khí yếu ớt nhưng dai dẳng, nhắc nhở về mối nguy hiểm cận kề.

Cả nhóm chìm vào sự trầm tư. Mộc Ly, với vẻ mặt tái nhợt, khẽ nắm chặt vạt áo của Tuyết Dao, đôi mắt vẫn ánh lên sự hoảng sợ nhưng cũng đã có thêm sự kiên định. Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, biểu lộ sự lo lắng sâu sắc. Tần Nguyệt, sau khi dịch giải cuộn da cổ, đã cuộn nó lại cẩn thận, đặt vào túi trữ vật, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào Lâm Phong.

Lâm Phong, với mảnh di vật cổ xưa vẫn còn trong tay, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ từ nó, như thể nó đang cố gắng giao tiếp với hắn, hay truyền tải thêm những thông điệp bí ẩn. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn. Những gì hắn vừa nghe, vừa thấy, đã vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về thế giới tu tiên. Hắn vốn nghĩ mình chỉ là một người bình thường, được vận may ban cho Huyễn Mặc Quyển và con đường tu luyện. Nhưng giờ đây, hắn lại là trung tâm của một âm mưu cổ xưa, một mối đe dọa có thể thay đổi số phận của cả Cửu Châu.

Khi Lâm Phong mở mắt ra, ánh mắt hắn không còn sự hoang mang hay bối rối nữa. Thay vào đó là một ngọn lửa kiên định, rực cháy. Hắn nhìn vào những người đồng hành đang đứng bên cạnh mình, những người đã cùng hắn vượt qua bao nhiêu hiểm nguy. Ánh mắt họ giao nhau, và trong đó, Lâm Phong tìm thấy sự tin tưởng, sự ủng hộ vô điều kiện, và cả gánh nặng được sẻ chia.

Tuyết Dao là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng nắm lấy tay Lâm Phong, bàn tay nàng lạnh lẽo như băng tuyết nhưng lại truyền cho hắn một luồng sức mạnh ấm áp. “Dù cho có là gì, chúng ta sẽ cùng ngươi đối mặt, Lâm Phong.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại kiên định như đá tảng, không hề có chút do dự. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin tưởng vào Lâm Phong, và nàng sẽ không bao giờ rời bỏ chàng.

Lâm Phong siết chặt tay Tuyết Dao, rồi lại nhìn sang Mộc Ly và Tần Nguyệt. Hắn cảm nhận được sự gắn kết mạnh mẽ giữa họ, một sợi dây vô hình kết nối tâm hồn của những người đã cùng nhau trải qua sinh tử. Hắn nắm chặt di vật trong tay, ánh mắt rực lửa, giọng nói đầy quyết tâm: “Bọn chúng muốn dùng ta để thức tỉnh một sức mạnh hủy diệt… Ta sẽ không để điều đó xảy ra! Chúng ta phải ngăn chặn chúng!” Hắn không cho phép bản thân trở thành công cụ cho bất kỳ thế lực tà ác nào, không cho phép huyết mạch của mình bị lợi dụng để hủy hoại thế giới này. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không phải là một con rối trong tay kẻ khác.

Tần Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng cũng tràn đầy sự nghiêm nghị. “Vậy thì, chúng ta cần phải hành động. Nhưng trước hết, phải hiểu rõ hơn về ‘Cổ Thần Huyết Ảnh’ này, sức mạnh của nó, và cách Ma giáo định sử dụng huyết mạch của ngươi. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng ngươi nữa, Lâm Phong.” Nàng nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, nhấn mạnh rằng đây là một trách nhiệm chung, một trận chiến mà tất cả họ phải cùng nhau gánh vác. Nàng biết, những di vật cổ xưa và những manh mối về 'Đại Địa Phân Liệt' sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc hé lộ sự thật và tìm ra cách đối phó với 'Cổ Thần Huyết Ảnh'.

Thôn Thiên Thử, như hiểu được sự quyết tâm của chủ nhân, kêu chiêm chiếp một tiếng đầy phấn khích, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ hắn.

Lâm Phong đứng lên, dáng người hắn cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ được đường nét hài hòa, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không chỉ ánh lên vẻ thông minh sắc sảo hay hài hước nghịch ngợm, mà còn chứa đựng một sự kiên định đến khó tin, một ý chí sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên vô lo vô nghĩ của ngày xưa. Gánh nặng của di sản và trách nhiệm đã khiến hắn trưởng thành hơn bao giờ hết.

Các nữ nhân nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, hoặc nắm lấy tay chàng, thể hiện sự đồng lòng tuyệt đối. Tuyết Dao với vẻ đẹp băng tuyết thoát tục, Mộc Ly với vẻ hoạt bát tinh nghịch, và Tần Nguyệt với vẻ thanh lịch, trí tuệ. Ba người, ba phong thái khác nhau, nhưng cùng một lòng tin tưởng vào Lâm Phong, cùng một quyết tâm đối mặt với mọi thử thách.

Cả nhóm cùng nhìn về phía lối ra khỏi mật thất, nơi ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài khẽ lọt vào, vẽ nên một đường ranh giới giữa bóng tối của quá khứ và tương lai đầy biến động. Họ biết rằng Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ âm mưu của mình, và Lâm Phong, với huyết mạch Huyễn Mặc của mình, sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu. Cuộc chiến thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu, nhưng họ đã sẵn sàng. Con đường phía trước còn dài, chứa đựng vô vàn bí ẩn và hiểm nguy, nhưng Lâm Phong không đơn độc. Hắn có những người đồng hành trung thành, những người sẽ cùng hắn viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại mang tên "Tu Tiên Huyễn Mặc".

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ