Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đêm tĩnh mịch, hắt thứ ánh sáng bạc mờ ảo xuống Quán Trọ Lạc Trần. Bên trong, không khí vẫn còn vương vấn chút hơi ấm của buổi tối tấp nập. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ tầng dưới đã dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng nói chuyện râm ran, tiếng cười khẽ của lữ khách và đôi ba khúc ca còn vọng lại từ sảnh chính, tạo nên một bản nhạc nền ấm cúng, có phần xoa dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng riêng trên lầu cao nhất. Mùi thức ăn nấu nướng, đặc biệt là hương vị nồng đượm của thịt nướng và canh hầm, cùng với mùi rượu gạo thoang thoảng quyện vào nhau, lấp đầy không gian. Mặc dù bên ngoài có thể gió đêm đang rít nhẹ, nhưng căn phòng này vẫn ấm áp và khô ráo, giữ lại chút an yên hiếm hoi giữa thế giới tu tiên đầy biến động.
Trong căn phòng được thắp sáng bởi ánh nến lung linh, bốn con người và một linh thú nhỏ đang tụ họp, nhưng không khí chẳng hề mang vẻ thân mật như thường lệ. Thay vào đó là một sự nặng trĩu, một sự chờ đợi căng thẳng đến nghẹt thở. Lâm Phong ngồi đối diện với ba nữ nhân tuyệt sắc: Tuyết Dao băng giá, Mộc Ly hoạt bát và Tần Nguyệt điềm tĩnh. Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt, cuộn tròn trên bàn gỗ, đôi mắt to tròn long lanh mở hé, cảnh giác dõi theo từng cử động của chủ nhân, thỉnh thoảng cái mũi nhỏ lại khụt khịt ngửi ngửi mùi hương phảng phất trong không khí.
Lâm Phong hít sâu một hơi, bàn tay vô thức siết chặt di vật cổ xưa mà hắn vừa mang ra từ mật thất. Mảnh đá thô ráp, xù xì ấy giờ đây lại mang một trọng lượng vô hình, đè nặng lên tâm trí hắn. Hắn nhìn vào từng gương mặt thân thuộc, những người đã cùng hắn trải qua bao sinh tử, bao hiểm nguy. Tuyết Dao trầm tĩnh, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự lo lắng sâu kín nhưng vẫn kiên định. Mộc Ly với vẻ hoạt bát thường ngày nay cũng cau mày, đôi mắt hồ thu long lanh ánh lên sự bồn chồn. Tần Nguyệt, vị học giả uyên bác, khuôn mặt phúc hậu giờ đây tràn đầy vẻ nghiêm nghị và suy tư.
Lâm Phong biết, những lời hắn sắp nói ra sẽ không chỉ là những câu chuyện về một cuộc phiêu lưu đơn thuần, mà là một sự thật trần trụi, động trời, có thể làm rung chuyển cả niềm tin và nhận thức của họ về thế giới này. Nó không chỉ liên quan đến hắn, mà còn liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Cửu Châu, thậm chí là các giới cao hơn.
"Những gì ta sắp kể đây..." Lâm Phong bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, khàn khàn hơn bình thường, "có thể thay đổi cách chúng ta nhìn nhận thế giới này, và cả vận mệnh của ta nữa." Hắn đặt di vật cổ xưa lên bàn, ánh sáng yếu ớt của nó vẫn còn lấp lánh, như một vì sao nhỏ bị giam cầm trong khối đá xám xịt. Vật phẩm này, tuy nhỏ bé, lại mang trong mình một bí mật khổng lồ, một gánh nặng mà hắn chưa từng ngờ tới.
Tuyết Dao khẽ nhích lại gần hơn một chút, bàn tay nàng đặt nhẹ lên cánh tay Lâm Phong, một cử chỉ đơn giản nhưng lại truyền cho hắn một luồng sức mạnh ấm áp, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng. "Lâm Phong, chàng cứ nói đi." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lời nói lại mang một sự kiên định khó lay chuyển, "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu hiểm nguy, không có gì là không thể đối mặt." Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, tin tưởng vào mối gắn kết giữa họ, và nàng biết, dù có là gì đi chăng nữa, họ sẽ cùng hắn gánh vác. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt phượng sắc lạnh như hồ băng, nhưng giờ đây lại tràn đầy sự dịu dàng và thấu hiểu. Bất kể hắn là ai, nguồn gốc của hắn có kinh thiên động địa đến mức nào, đối với Tuyết Dao, hắn vẫn là Lâm Phong, là người nàng đã chọn để đi cùng.
Mộc Ly, không nén nổi sự sốt ruột, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy mép bàn, biểu cảm trên gương mặt hoạt bát của nàng biến đổi liên tục giữa lo lắng và quyết tâm. "Đúng vậy, Lâm Phong!" Nàng vội vàng tiếp lời, giọng líu lo nhưng đầy nhiệt huyết. "Dù có là yêu ma quỷ quái gì, ta sẽ cùng chàng đánh bại! Đừng lo, có ta ở đây mà!" Nàng xoa xoa cánh tay Lâm Phong, cố gắng truyền thêm chút sức mạnh và sự lạc quan của mình cho chàng. Trong đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng, chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối và một chút tò mò không thể che giấu. Nàng vốn là một tiểu yêu tinh thuần khiết, chưa từng trải qua những âm mưu thâm độc hay những bí mật kinh thiên động địa của nhân giới. Nhưng chính sự đơn thuần ấy lại khiến lòng trung thành của nàng trở nên chân thật và mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch, trưởng thành, không nói nhiều nhưng ánh mắt nàng lại đầy suy tư. Nàng nhìn vào di vật cổ xưa trên bàn, rồi lại nhìn Lâm Phong, như đang xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mình. "Những gì tìm được ở mật thất cổ xưa... chắc hẳn không đơn giản." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự uyên bác của một người đã đọc qua vô số cổ tịch. "Mọi thứ dường như đều liên quan đến sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' năm xưa." Nàng đã đọc được những ghi chép sơ sài trên cuộn da của Hắc Sa Hộ Pháp, và những manh mối ấy đã gieo vào lòng nàng một dự cảm chẳng lành. Nàng biết, bí mật này không chỉ là chuyện cá nhân của Lâm Phong, mà là một sự kiện lịch sử bị lãng quên, đang dần được khơi gợi lại.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về di vật trên bàn. Hắn bắt đầu kể lại chi tiết. Hắn kể về khoảnh khắc hắn chạm vào phiến đá cổ kính trong mật thất, cảm giác một dòng năng lượng cổ xưa ồ ạt tràn vào đan điền, đánh thức một thứ gì đó sâu thẳm trong huyết mạch hắn. "Khi ta chạm vào nó, không phải chỉ là một luồng linh khí bình thường. Nó... là một dòng chảy ký ức, những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh vọng lại từ xa xưa." Hắn miêu tả lại cảm giác như có hàng ngàn mảnh vỡ ký ức không thuộc về mình đang ùa vào tâm trí, những cảnh tượng hùng vĩ của một thế giới cổ đại, những trận chiến kinh thiên động địa, và cả hình ảnh một sinh vật khổng lồ, đen tối, với đôi mắt đỏ rực như máu, bị xiềng xích trong vực sâu thăm thẳm. "Ta nghe thấy những tiếng gầm rống, những lời nguyền rủa cổ xưa, và một cái tên... 'Cổ Thần Huyết Ảnh'."
Hắn dừng lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn ấy. "Và rồi, ta thấy mình... hay đúng hơn là một bóng hình mang theo huyết mạch của ta, đứng trước phong ấn, như một phần của nó. Dường như huyết mạch của ta không chỉ là một dòng chảy năng lượng, mà còn là một phần của cơ chế phong ấn đó, một chìa khóa... hoặc một sợi xích." Lâm Phong cảm thấy như có một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực. Hắn vốn nghĩ mình là người tự do, nhưng giờ đây, hắn lại bị trói buộc bởi một thứ di sản cổ xưa, một định mệnh không thể nào thoát khỏi. Hắn nhớ lại cảm giác đau đớn xen lẫn sự bùng nổ sức mạnh khi Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm đồng loạt phản ứng. "Cả Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm đều phát sáng mạnh mẽ, như thể chúng nhận ra thứ gì đó, hoặc đang cố gắng bảo vệ ta khỏi thứ gì đó. Chúng là những vật phẩm thần bí, cũng mang trong mình những bí mật cổ xưa, và dường như chúng có mối liên hệ sâu sắc với huyết mạch này, với sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt'."
Hắn tiếp tục kể, giọng nói càng lúc càng thêm nặng nề. "Cái tên 'Cổ Thần Huyết Ảnh' không ngừng vang vọng trong tâm trí ta. Nó không chỉ là một cái tên, mà là một thực thể, một nỗi kinh hoàng bị phong ấn. Và theo những gì ta cảm nhận được từ di vật, Ma giáo Huyết Ảnh đang tìm cách giải phóng nó. Huyết mạch của ta... dường như là yếu tố then chốt để phá vỡ phong ấn đó." Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, một sự phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng. Hắn không cho phép mình trở thành một quân cờ, một công cụ hủy diệt trong tay kẻ khác. Hắn là Lâm Phong, người tu luyện Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không phải là một con rối bị giật dây.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng kêu chiêm chiếp một tiếng đầy bất an, dụi dụi cái đầu nhỏ vào tay Lâm Phong, như thể muốn xua đi nỗi sợ hãi đang bao trùm. Cái nhịp thở đều đều của nó, mùi linh quả thoang thoảng từ trong túi trữ vật của nó, lại mang đến một chút an ủi kỳ lạ cho Lâm Phong trong khoảnh khắc đó. Hắn khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, cảm thấy lòng mình dịu đi đôi chút.
***
Đêm đã về khuya, những âm thanh ồn ào từ tầng dưới của Quán Trọ Lạc Trần đã hoàn toàn tắt hẳn. Chỉ còn lại tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa sổ và ánh nến lung linh hắt bóng những hình thù kỳ dị lên tường, làm căn phòng trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Không khí trong phòng vẫn nặng trĩu, nhưng giờ đây còn xen lẫn một nỗi sợ hãi vô hình. Ba nữ nhân, mỗi người một vẻ, đều lộ rõ sự kinh ngạc, lo lắng và cả sự sợ hãi trước mối hiểm họa lớn hơn nhiều so với những gì họ từng hình dung.
Mộc Ly là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn mở to nhìn Lâm Phong, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Cổ Thần Huyết Ảnh... nghe thật đáng sợ! Huyết mạch của chàng lại là chìa khóa của chúng ư?" Nàng cảm thấy như một tảng băng khổng lồ đang dần hình thành trong lồng ngực. Thế giới mà nàng từng biết, nơi có những khu rừng xanh tươi, những yêu thú hiền lành và những cuộc phiêu lưu đơn giản, giờ đây bỗng trở nên u ám và đầy rẫy những mối đe dọa kinh hoàng. Sự ngây thơ của nàng khiến nỗi sợ hãi trở nên chân thật hơn bao giờ hết, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời Lâm Phong, tràn đầy sự lo lắng cho chàng.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, vẻ đẹp băng tuyết thoát tục của nàng càng thêm lạnh lẽo dưới ánh nến. Ánh mắt nàng lóe lên sự sắc bén vốn có, nhìn thẳng vào Tần Nguyệt. "Ma giáo Huyết Ảnh đã âm mưu từ rất lâu. Cuộn da trên người Hắc Sa Hộ Pháp chắc chắn đã nói rõ điều đó, Tần Nguyệt." Nàng không hề nghi ngờ lời Lâm Phong, bởi nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu và bất khả thi mà Lâm Phong đã làm được. Điều nàng quan tâm là những manh mối cụ thể để đối phó với mối đe dọa này. Nàng nhớ lại cuộn da mà Tần Nguyệt đã tìm thấy, một thứ cổ vật chứa đựng những bí mật mà Hắc Sa Hộ Pháp đã cố gắng che giấu bằng mọi giá.
Tần Nguyệt gật đầu, khuôn mặt phúc hậu của nàng giờ đây tràn đầy vẻ nghiêm nghị. Nàng lấy ra cuộn da cổ từ trong túi trữ vật, nhẹ nhàng trải nó ra trên mặt bàn gỗ. Mùi hương của giấy da mục nát và mực viết cổ xưa thoang thoảng trong không khí. Nàng chỉ vào những phù văn cổ xưa được vẽ bằng một loại mực màu đỏ sẫm, trông như được viết bằng máu, giải thích cặn kẽ những gì nàng đã phát hiện. "Đúng vậy. Theo những ghi chép cổ xưa trên cuộn da này, 'Cổ Thần Huyết Ảnh' là một thực thể tà ác hùng mạnh bị phong ấn từ thời 'Đại Địa Phân Liệt', một sự kiện đã xé nát đại địa thành vô số mảnh nhỏ cách đây hơn năm ngàn năm."
Nàng ngón tay lướt trên những phù văn, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Những ghi chép này rất cổ xưa, và cực kỳ bí ẩn. Chúng nói rằng 'Cổ Thần Huyết Ảnh' không phải là một con yêu thú hay một ma vật thông thường, mà là một tồn tại cổ xưa, một ác niệm được hình thành từ những oán khí và máu tanh của hàng triệu sinh linh trong một cuộc chiến tranh hủy diệt. Nó đã bị phong ấn bởi các Tiên Vương và Đại Năng của thời kỳ đó, nhưng phong ấn ấy không phải là vĩnh cửu. Và huyết mạch của Lâm Phong..." Tần Nguyệt nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt nàng có chút phức tạp, "có một sự cộng hưởng đặc biệt với phong ấn đó. Giống như nó là một phần của phong ấn, một 'chốt an toàn' hoặc một 'cầu nối' để duy trì hoặc phá hủy nó."
Nàng tiếp tục, giải thích về âm mưu kinh hoàng của Ma giáo Huyết Ảnh. "Bọn chúng muốn phá vỡ phong ấn, giải phóng 'Cổ Thần Huyết Ảnh' để lợi dụng sức mạnh hủy diệt của nó mà thống trị các giới. Cuộn da này cũng nhắc đến một nghi thức cổ xưa, cần đến một 'người mang huyết mạch nguyên thủy' để làm vật dẫn, hoặc là để cống hiến, hoặc là để khai mở phong ấn từ bên trong. Điều đó có nghĩa là, huyết mạch của Lâm Phong chính là chìa khóa duy nhất để thực hiện kế hoạch tà ác của chúng." Tần Nguyệt nhấn mạnh từng lời, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Nàng biết, thông tin này sẽ đặt một gánh nặng khổng lồ lên vai Lâm Phong, nhưng đây là sự thật, và họ cần phải đối mặt với nó.
Lâm Phong nghe Tần Nguyệt giải thích, cảm giác như có một tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực. Hắn vốn dĩ chỉ muốn tu luyện, muốn trở nên mạnh mẽ để bảo vệ những người hắn yêu thương, để tìm kiếm sự thật về thân thế của mình. Nhưng giờ đây, hắn lại trở thành trung tâm của một âm mưu động trời, một món mồi ngon mà Ma giáo Huyết Ảnh đang thèm khát. "Vậy nên," giọng Lâm Phong khẽ run lên, nhưng ánh mắt hắn lại rực lửa, đầy kiên định. "Mục tiêu của Ma giáo không chỉ là Hạ Giới, mà là toàn bộ các giới. Và ta... lại là tâm điểm của âm mưu đó." Hắn không còn là một phàm nhân bị coi thường, hay một tu sĩ trẻ tuổi chỉ lo tự thân đột phá. Hắn là một phần của một di sản cổ xưa, một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Cái cảm giác gánh nặng trên vai ngày càng trở nên rõ rệt, nhưng cùng với đó là một ý chí sắt đá, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm linh hồn hắn.
Ba nữ nhân trao đổi ánh mắt. Sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt Tuyết Dao và Mộc Ly, nhưng cùng với đó là một sự kiên cường không thể che giấu. Tần Nguyệt, ngược lại, ánh mắt nàng càng trở nên sâu sắc và đầy tính toán. Họ biết, đây không còn là những cuộc chiến nhỏ lẻ với các chi nhánh của Ma giáo nữa. Đây là một cuộc chiến quy mô lớn, một cuộc chiến định đoạt số phận của cả một thế giới, và Lâm Phong, với huyết mạch độc đáo của mình, sẽ là người tiên phong. Lâm Phong nắm chặt tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đặt lên đôi vai mình. Hắn không thể lùi bước, không thể chùn chân. Hắn phải mạnh mẽ, vì chính hắn, và vì những người tin tưởng vào hắn.
***
Màn đêm dần buông những tấm màn cuối cùng, nhường chỗ cho ánh bình minh le lói phía chân trời. Từ khe cửa sổ, một vệt sáng mờ nhạt đã bắt đầu len lỏi vào căn phòng, xua đi phần nào bóng tối và sự nặng nề của đêm qua. Mùi thức ăn và rượu đã tan biến, thay vào đó là một chút hơi lạnh của buổi sớm mai. Sau một hồi thảo luận sôi nổi, ánh mắt của Lâm Phong và ba nữ nhân đều ánh lên sự kiên định. Họ đã nhận thức được mối nguy hiểm và cùng nhau vạch ra những bước đi đầu tiên. Sự gắn kết giữa họ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như những sợi dây xích vô hình đang siết chặt lại, tạo thành một khối vững chắc trước phong ba bão táp.
Lâm Phong đứng dậy, dáng người hắn cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ được đường nét hài hòa, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn sự hoang mang hay bối rối của tối qua, mà chứa đựng một sự kiên định đến khó tin, một ý chí sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên vô lo vô nghĩ của ngày xưa. Gánh nặng của di sản và trách nhiệm đã khiến hắn trưởng thành hơn bao giờ hết, nhưng cũng hun đúc nên một tinh thần thép.
"Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi." Giọng Lâm Phong vang lên rõ ràng, dứt khoát, không còn chút do dự. Hắn đưa mắt nhìn từng người, ánh mắt truyền tải một sự tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta phải tìm hiểu thêm về 'Cổ Thần Huyết Ảnh', về phong ấn, và về cách Ma giáo định sử dụng huyết mạch của ta. Có lẽ các di tích cổ xưa khác, hoặc những tông môn lâu đời sẽ có manh mối." Hắn biết, thông tin là sức mạnh, và trong cuộc chiến này, họ cần phải đi trước một bước. Bí ẩn về thân thế của hắn, về sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt', không chỉ là một gánh nặng mà còn là một con đường, một cơ hội để hắn khám phá những điều chưa biết, và tìm ra điểm yếu của kẻ thù.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng tuyết thoát tục, gật đầu nhẹ nhàng. "Ta sẽ dùng mạng lưới tình báo của Thanh Vân Tông để điều tra thêm về những động thái gần đây của Ma giáo, và những cổ tịch có ghi chép về 'Đại Địa Phân Liệt'." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nàng là một nữ nhân thông minh, sắc bén, và nàng biết cách sử dụng lợi thế của mình để giúp Lâm Phong. Thanh Vân Tông, với bề dày lịch sử và mạng lưới khắp nơi, chắc chắn sẽ là một nguồn thông tin quý giá. Nàng tin rằng, những di tích cổ xưa và những manh mối về 'Đại Địa Phân Liệt' sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc hé lộ sự thật và tìm ra cách đối phó với 'Cổ Thần Huyết Ảnh'.
Mộc Ly, vẻ hoạt bát tinh nghịch thường ngày đã được thay thế bằng sự nghiêm túc hiếm thấy. "Ta sẽ trở về Cấm Địa Vạn Yêu, hỏi các trưởng lão Yêu tộc. Họ sống rất lâu, có thể biết về những bí mật cổ xưa của giới yêu thú, những thứ liên quan đến phong ấn." Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ánh lên sự quyết tâm. Nàng là một yêu tinh rừng rậm, và Cấm Địa Vạn Yêu chính là quê hương nàng, nơi có những sinh vật cổ xưa, những bí mật đã bị chôn vùi qua hàng ngàn năm. Có thể, những lão yêu tinh sống ẩn dật sẽ có những thông tin mà nhân loại đã lãng quên.
Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch, trí tuệ, lại càng tỏ ra sâu sắc hơn. Nàng vuốt ve cuộn da cổ trên bàn, ánh mắt đầy suy tư. "Ta sẽ nghiên cứu sâu hơn về cuộn da này, và tìm kiếm các phương pháp luyện đan, trận pháp có thể đối phó với sức mạnh tà ác cổ xưa. Đồng thời, Lâm Phong, chàng cần phải củng cố sức mạnh của mình, huyết mạch của chàng vừa là họa, vừa là cơ hội." Lời nói của nàng như một lời nhắc nhở, vừa là sự cảnh báo, vừa là sự động viên. Nàng hiểu rõ rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên, và sớm muộn gì cũng sẽ có những động thái lớn hơn để hoàn thành âm mưu của hắn. Lâm Phong, với huyết mạch đặc biệt của mình, sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu. Nhưng chính huyết mạch đó cũng ẩn chứa một sức mạnh khổng lồ, một tiềm năng chưa được khai phá hoàn toàn.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt thân thuộc, từng ánh mắt kiên định. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ họ, và điều đó tiếp thêm cho hắn sức mạnh. "Được. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Mối hiểm họa này không chỉ của riêng ta, mà là của toàn bộ thế giới tu chân. Và chúng ta... sẽ không để nó xảy ra." Hắn không nói thêm lời nào về sự sợ hãi hay lo lắng, bởi hắn biết, thời điểm này, chỉ có sự quyết tâm và hành động mới là câu trả lời.
Thôn Thiên Thử, như hiểu được sự quyết tâm của chủ nhân, nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ chàng, kêu chiêm chiếp một tiếng đầy phấn khích, như một lời động viên thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Cử chỉ đáng yêu của nó đã làm dịu đi một chút không khí căng thẳng, mang lại một tia ấm áp.
Lâm Phong khẽ cười, vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm, vẽ nên những vệt sáng đầu tiên trên nền trời. Hành trình tiếp theo của Lâm Phong và đồng đội sẽ tập trung vào việc tìm kiếm các di tích, cổ tịch hoặc nhân vật cổ xưa để giải mã bí ẩn 5,000 năm trước và tìm cách ngăn chặn âm mưu của Ma giáo. Sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' và 'Cổ Thần Huyết Ảnh' không chỉ là lịch sử mà sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hiện tại, có thể gây ra những biến động lớn trong thế giới tu chân.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và họ đã sẵn sàng. Không ai biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng họ biết rằng họ sẽ không đơn độc. Lâm Phong, cùng với những người đồng hành trung thành của mình, sẽ dấn thân vào một hành trình đầy hiểm nguy, để viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại mang tên "Tu Tiên Huyễn Mặc", nơi ý chí kiên định và tình yêu thương sẽ cùng nhau đối mặt với những thế lực tà ác nhất của vũ trụ.