Ánh sáng xanh biếc mờ nhạt đã tắt hẳn, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại, không chỉ trong không khí mà còn sâu thẳm trong tâm trí Lâm Phong. Hắn siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm giác như đang nắm giữ cả một vũ trụ thu nhỏ, một chìa khóa mở ra cánh cửa đến những điều không tưởng. Ngọn lửa hy vọng trong hắn giờ đây không chỉ bùng cháy mà còn rực rỡ, chiếu sáng cả màn đêm thăm thẳm của khu rừng. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm, mùi lá mục, và cả một hương vị tinh khiết, cổ xưa mà hắn chưa từng biết đến, tràn ngập lồng ngực. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn đã sâu thẳm, giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến khó tin, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
Đêm đó, Lâm Phong không ngủ. Hắn tựa lưng vào gốc cổ thụ già cỗi, dưới tán lá rậm rạp mà sương đêm vẫn còn vương vấn, Huyễn Mặc Quyển đặt ngay ngắn trên đùi. Hắn không ngừng vuốt ve những ký tự cổ xưa trên bề mặt sách, cố gắng ghi nhớ từng đường nét, từng nét chấm phá. Luồng khí tức lạnh mát nhưng đầy sức sống vẫn còn lởn vởn trong cơ thể hắn, như một mạch nước ngầm đang dần dần mở rộng, len lỏi qua từng kinh mạch, từng tế bào. Nó không giống như linh khí mà hắn từng đọc trong những cuốn tiểu thuyết tu tiên ở thế giới cũ, thứ linh khí cần phải hấp thụ từ trời đất, cần có linh căn để dẫn dắt và chuyển hóa. Đây là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, trực tiếp hơn, như thể Huyễn Mặc Quyển đang *truyền* cho hắn, chứ không phải hắn đang *hấp thụ*.
"Huyễn Mặc Quyển..." Hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng côn trùng đêm. "Rốt cuộc ngươi là thứ gì... và ngươi muốn ta làm gì?"
Đêm dần tàn, nhường chỗ cho bình minh. Những tia nắng đầu tiên lách qua kẽ lá, vẽ lên nền đất những vệt sáng lung linh huyền ảo. Tiếng chim hót ríu rít, tiếng suối chảy róc rách, và cả tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai trong Rừng Cổ Mộc. Sương sớm vẫn còn đọng trên lá, long lanh như những viên ngọc nhỏ. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi nấm rừng và cỏ dại.
Lâm Phong vẫn ngồi đó, đôi mắt khép hờ, đắm chìm trong cảm giác kỳ lạ mà Huyễn Mặc Quyển mang lại. Hắn đưa ngón tay trỏ nhẹ nhàng miết theo một đường vân cổ xưa trên cuộn sách. Ngay lập tức, một rung động tinh tế truyền đến, không còn yếu ớt như trước mà rõ ràng hơn, như một nhịp đập sống động. Cảm giác lạnh lẽo nhưng tràn đầy sức sống lại len lỏi vào cơ thể hắn, nhưng lần này, nó không còn đơn thuần là một luồng khí mà còn mang theo một *ý niệm* mơ hồ.
Ý niệm đó không phải là ngôn ngữ, cũng không phải là hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác về hướng đi, về một dòng chảy, một sự dẫn dắt. Như thể Huyễn Mặc Quyển đang cố gắng giao tiếp với hắn, chỉ cho hắn một con đường. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào luồng năng lượng bí ẩn đó. Nó bắt đầu di chuyển trong cơ thể hắn, không hỗn loạn mà có quy luật, từ đan điền, qua kinh mạch, rồi hội tụ về phía trước, về một hướng nào đó sâu hơn trong khu rừng, hoặc xa hơn nữa, bên ngoài khu rừng.
"Cảm giác này... Nó khác biệt," Lâm Phong lẩm bẩm, mở mắt, đôi mắt tràn ngập sự tò mò. "Liệu có phải là linh khí mà người ta vẫn nói?" Hắn đã đọc được rằng linh khí là căn bản của tu luyện, là tinh hoa của trời đất. Nhưng thứ hắn đang cảm nhận lại có vẻ... *cổ xưa* hơn, *thuần túy* hơn, và quan trọng nhất, nó dường như chỉ *phản ứng* với hắn thông qua Huyễn Mặc Quyển. Nó không phải là thứ linh khí hỗn tạp trôi nổi trong không khí mà phàm nhân như hắn có thể hấp thụ được. Đây là một con đường khác, một con đường mà hắn, một kẻ phàm nhân không linh căn, có lẽ có thể bước đi.
Hắn lại chạm tay vào Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sự rung động ngày càng rõ nét. Ánh sáng xanh biếc mờ nhạt lại bùng lên, lần này kéo dài hơn, đủ để hắn thấy rõ những ký tự cổ xưa trên bề mặt sách như đang phát sáng nhẹ, như thể chúng đang sống dậy. Một luồng thông tin mơ hồ, như những hình ảnh vụn vặt, những cảm xúc xa lạ, lại lướt qua tâm trí hắn. Lần này, hắn nhận ra nó không còn chỉ là cảm giác về vũ trụ hay thời gian, mà còn là một *khát khao* mãnh liệt, một sự *khao khát* tìm kiếm nguồn gốc, một sự *hướng về* một nơi nào đó.
Nơi đó, theo cảm nhận của hắn, đang phát ra một nguồn năng lượng tương tự, nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội. Nó giống như một lời hiệu triệu, một tiếng gọi từ sâu thẳm. Hắn có thể cảm nhận được rằng, càng đi theo hướng đó, luồng khí tức từ Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn.
Lâm Phong đứng dậy, phủi nhẹ lớp lá khô trên quần áo. Hắn cất Huyễn Mặc Quyển vào trong ngực, nơi nó an toàn và gần với trái tim nhất. Hắn biết mình không thể ở mãi trong Rừng Cổ Mộc này. Dù nơi đây yên tĩnh và là nơi duy nhất hắn có thể tìm thấy sự bình yên, nhưng nó không phải là nơi để hắn tìm kiếm con đường của mình. Cảm giác dẫn dắt từ Huyễn Mặc Quyển, và cả những dấu hiệu linh khí ngày càng mạnh mẽ hơn ở một hướng cố định, đã thôi thúc hắn phải hành động.
Hắn bước đi, theo bản năng, theo sự dẫn dắt của luồng khí tức bí ẩn. Hắn đi xuyên qua những hàng cây cổ thụ cao lớn, qua những con đường mòn nhỏ lấp đầy rêu phong, qua những con suối nhỏ chảy róc rách. Dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng về những điều chưa biết, nhưng sự tò mò và khao khát khám phá đã lấn át tất cả. Hắn hiểu rằng, con đường này sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy, nhưng hắn không còn sợ hãi. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là cơ duyên, nó còn là lời giải đáp cho số phận, là chìa khóa mở ra một chương mới trong cuộc đời hắn.
***
Khi những tia nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả Linh Khê Trấn, Lâm Phong mới trở về từ Rừng Cổ Mộc. Hắn không vội vã đi thẳng về nhà mà rảo bước qua khu chợ nhỏ. Đây là thói quen của hắn, vừa để quan sát cuộc sống thường nhật của phàm nhân trong thời loạn, vừa để thu thập những mẩu tin tức, những lời đồn đại mà đôi khi lại ẩn chứa những thông tin quan trọng.
Linh Khê Trấn vào buổi trưa, dưới ánh nắng ấm áp, trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Con đường lát đá chính xuyên qua thị trấn, hai bên là các cửa hàng nhỏ lợp mái ngói xám, quán trà nghi ngút khói, và những sạp hàng bày bán đủ loại rau củ, gia cầm. Tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, tiếng dao thớt băm chặt thịt, tiếng nước suối chảy róc rách dưới cây cầu đá nhỏ, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động. Thỉnh thoảng, tiếng chuông từ Thanh Vân Tông trên đỉnh núi vọng xuống, trầm hùng và xa xăm, nhắc nhở về một thế giới tu chân đang ẩn mình ngay trên đầu họ. Mùi thức ăn nấu nướng hòa với mùi gỗ mới, mùi thảo dược nhẹ nhàng và mùi đất ẩm, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa dễ chịu.
Lâm Phong đi ngang qua một sạp rau, nơi Bà Mộc đang ngồi bán. Lão bà tóc bạc phơ, lưng hơi còng, nhưng nụ cười luôn thường trực trên môi, đôi mắt hiền hậu ánh lên vẻ nhân từ. Thấy bóng Lâm Phong, bà liền gọi: "Phong nhi, con lại đi đâu rồi? Trông gầy đi nhiều quá. Ăn chút gì đi con!" Bà Mộc đưa cho hắn một chiếc bánh nướng nóng hổi, tỏa ra mùi thơm lừng của mè và đường.
Lâm Phong mỉm cười nhận lấy chiếc bánh, hơi ấm từ nó lan tỏa vào lòng bàn tay hắn, xua đi cái lạnh còn vương vấn trong lòng. "Con đi dạo trong rừng thôi ạ, Bà Mộc. Con không sao đâu." Hắn cắn một miếng bánh, vị ngọt bùi tan chảy trong miệng, mang theo sự ấm áp của tình người.
Bà Mộc thở dài nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được vẻ lo lắng. "Con bé, khu rừng dạo này không yên đâu. Người ta đồn đại nhiều chuyện lạ lắm. Con nhớ cẩn thận đấy." Bà vừa nói, vừa đảo mắt nhìn xung quanh, như thể sợ có ai đó nghe thấy.
Lâm Phong nhíu mày, giả vờ như không để ý, nhưng tai hắn lại dỏng lên nghe ngóng. "Chuyện lạ gì vậy ạ, Bà Mộc?"
"Thì..." Bà Mộc ghé sát vào tai hắn, hạ giọng. "Nghe nói mấy nay có lão nhân kỳ quái hay xuất hiện ở vùng hoang ấy, gần rìa trấn. Trông ghê lắm, râu tóc bạc phơ, quần áo rách rưới, nhưng lại có vẻ phi phàm. Mấy đứa trẻ con thấy là chạy mất dép."
Lâm Phong nhếch mép cười thầm. Lão nhân kỳ quái? Chắc chắn không phải là Trương Tam hay những kẻ bắt nạt hắn. Hắn tiếp tục hỏi: "Lão nhân đó làm gì ạ?"
"Ai mà biết được!" Bà Mộc lắc đầu. "Có người bảo lão là tiên nhân xuống trần, ẩn mình trong dân gian. Có người lại bảo là yêu quái tu luyện thành hình, chuyên đi hù dọa người. Ai cũng kiêng dè, không dám đến gần. Nhưng lạ lắm, từ khi lão xuất hiện, tự nhiên mấy hôm nay linh khí dạo này mạnh thật. Ta là phàm nhân, mà còn cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn đôi chút, ngủ ngon hơn hẳn."
Lời của Bà Mộc khiến Lâm Phong chợt bừng tỉnh. Linh khí mạnh hơn? Cảm giác nhẹ nhõm? Điều này hoàn toàn khớp với những gì hắn vừa cảm nhận được trong Rừng Cổ Mộc! Hắn đã cảm thấy một luồng năng lượng tinh thuần và dồi dào hơn hẳn những gì hắn biết về linh khí thông thường. Huyễn Mặc Quyển của hắn cũng đang dẫn dắt hắn đến một nơi có nguồn năng lượng tương tự. Chắc chắn không phải là trùng hợp!
Hắn đưa mắt nhìn quanh, các phàm nhân khác cũng đang trò chuyện rôm rả.
Một người đàn ông bán thịt, với cánh tay vạm vỡ, đang phàn nàn với người bán rau bên cạnh: "Mấy nay ta cứ thấy lành lạnh sống lưng mỗi khi đi ngang qua bìa rừng. Cứ như có ai đó đang nhìn mình vậy. Loạn thế này, lại thêm mấy chuyện kỳ quái, phàm nhân chúng ta khó sống quá!"
Một người phụ nữ trẻ hơn, với vẻ mặt tò mò, lại nói: "Ta lại nghe nói, mấy người đi săn thú trong rừng, có lúc thấy một vùng đất cỏ cây xanh tốt lạ thường, giữa mùa đông mà vẫn tươi tốt như mùa xuân. Lại còn có mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu. Chắc chắn là có bảo vật gì đó!"
Lâm Phong lắng nghe mọi thứ, từng câu chữ, từng lời đồn đại đều được hắn thu thập và phân tích. Hắn đã từng là một người sống trong thời đại thông tin bùng nổ, việc tổng hợp và xử lý dữ liệu là bản năng. Lão nhân kỳ quái, linh khí mạnh hơn, vùng đất cỏ cây xanh tốt lạ thường, tất cả đều chỉ về một hướng duy nhất. Huyễn Mặc Quyển của hắn đang dẫn dắt hắn đến một cơ duyên, một điều gì đó phi phàm.
"Bà Mộc, con cảm ơn bánh của bà ạ. Con phải đi đây." Lâm Phong nói, trong lòng đã có quyết định. Hắn biết rằng mình không thể bỏ qua những dấu hiệu này.
"Đi đâu thì cũng nhớ về sớm nhé con. Loạn thế này, cẩn thận là trên hết." Bà Mộc vẫn không quên dặn dò, ánh mắt dõi theo bóng lưng gầy gò của hắn.
Lâm Phong gật đầu, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa tham vọng đã được thắp sáng. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Dù hắn là phàm nhân, dù hắn không linh căn, nhưng hắn có Huyễn Mặc Quyển, có ý chí nghịch thiên cải mệnh. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi số phận.
***
Lâm Phong rời khỏi Linh Khê Trấn, bước đi dọc theo con đường mòn quen thuộc dẫn ra ngoại ô. Nắng chiều đã bắt đầu dịu hơn, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và cánh đồng lúa xanh rì. Trời quang đãng, một vài đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm. Hắn đi về hướng mà luồng khí tức bí ẩn từ Huyễn Mặc Quyển đang dẫn dắt, cũng là hướng mà những lời đồn về 'lão nhân kỳ quái' và 'dấu hiệu linh khí lạ' tập trung.
Càng đi xa trấn, không khí càng trở nên trong lành và tinh khiết hơn. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của linh khí trong không khí. Nó không còn là những luồng linh khí hỗn tạp, yếu ớt như ở trong trấn hay rìa Rừng Cổ Mộc nữa, mà trở nên dồi dào, tinh thuần hơn, như một dòng suối trong vắt đang chảy xiết. Mỗi hơi thở của hắn đều mang theo một chút tươi mát, một chút sức sống mới. Cảm giác nhẹ nhõm mà Bà Mộc nói đến, Lâm Phong giờ đây cũng cảm nhận được một cách rõ ràng. Bước chân hắn trở nên nhẹ nhàng hơn, tinh thần cũng phấn chấn hơn.
"Linh khí này... thật sự khác biệt," Lâm Phong tự nhủ, đôi mắt đen láy quét qua khung cảnh xung quanh. Cây cối hai bên đường mòn dường như cũng xanh tốt hơn, những bông hoa dại ven đường cũng nở rộ rực rỡ hơn bình thường. Hắn cảm nhận được một sự sống động mãnh liệt trong mọi vật. "Lão nhân đó, và những dấu hiệu này, chắc chắn có liên hệ."
Trong lòng hắn, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra. Một mặt, là sự thận trọng của một phàm nhân, một người đã từng sống trong một thế giới bình yên, biết rõ sự nguy hiểm của những điều chưa biết. Hắn biết rằng việc đi vào vùng đất xa lạ, theo đuổi những điều bí ẩn trong một thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy như thế này là cực kỳ liều lĩnh. Nhưng mặt khác, sự tò mò của hắn, khao khát khám phá của một người mang trong mình bí mật Huyễn Mặc Quyển, lại thôi thúc hắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã quá chán ghét cuộc sống bị coi thường, bị bắt nạt, bị gán mác 'phế vật' vì không có linh căn.
"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Lâm Phong siết chặt nắm đấm, một câu nói hắn từng đọc trong một cuốn tiểu thuyết ở thế giới cũ bỗng vang vọng trong tâm trí. Hắn hiểu rằng, để thay đổi vận mệnh của mình, hắn phải dũng cảm đối mặt với những hiểm nguy. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Quyển đã mở ra cho hắn một con đường, một con đường mà hắn phải tự mình đi, không ai có thể thay thế.
Hắn tiếp tục bước đi, không ngừng cảm nhận luồng linh khí đang ngày càng mạnh mẽ. Con đường mòn dần trở nên gập ghềnh hơn, những ngọn đồi nhấp nhô xuất hiện. Cuối cùng, hắn dừng lại trên một gò đất cao, nơi có thể nhìn bao quát cả một vùng đất rộng lớn.
Phía sau hắn là Linh Khê Trấn nhỏ bé, những mái nhà lợp ngói xám ẩn hiện trong ánh chiều tà, trông thật bình yên nhưng cũng thật mong manh giữa Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Hắn ngoảnh đầu nhìn lại, một thoáng cảm xúc lướt qua trong lòng, nhưng rồi hắn quay mặt về phía trước.
Trước mắt hắn, ở phía chân trời xa xăm, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, một dải kiến trúc đồ sộ, tráng lệ, ẩn hiện trong màn sương mờ của buổi chiều tà, sừng sững như một tòa thành thần tiên. Những tháp cao vút chạm mây, những tường thành kiên cố trải dài bất tận, và những mái ngói rực rỡ phản chiếu ánh nắng cuối ngày. Đó là Thiên Phong Thành, thành phố lớn nhất khu vực, một biểu tượng của sự phồn thịnh và quyền lực, nơi mà một phàm nhân như hắn chưa từng dám mơ tới.
Một cảm giác phấn khích và tò mò trỗi dậy mãnh liệt trong lòng Lâm Phong, hòa lẫn với một chút e dè nhưng không hề sợ hãi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát nhẹ cuối ngày mơn man trên mặt, mang theo mùi hương của cỏ cây và một chút gì đó của sự nhộn nhịp từ thành phố xa xăm. Nơi đó, chắc chắn có những cơ hội lớn hơn, những bí mật sâu sắc hơn, và có lẽ, cả con đường tu luyện mà hắn đang tìm kiếm.
Hắn đã rời xa vùng đất quen thuộc, bước chân vào một hành trình mới. Huyễn Mặc Quyển trong ngực hắn khẽ rung động, như một lời cổ vũ. Lâm Phong mỉm cười, nụ cười tinh quái thường trực trên môi hắn, giờ đây pha thêm chút quyết tâm và ý chí kiên định. Thiên Phong Thành... đó là nơi ta cần đến. Dù có là Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, hay bất kỳ con đường nào khác, hắn sẽ không lùi bước. Ngọn lửa trong hắn đã được thắp sáng hoàn toàn, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của thế giới tu tiên rộng lớn này.