Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 21

Khám Phá Cổ Tích: Huyễn Mặc Thức Tỉnh

4696 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống cliffhanger từ Chương 20: Lâm Phong và Trần Hạo tiến vào Động Băng Hàn.,Lâm Phong và Trần Hạo khám phá Động Băng Hàn, đối mặt với yêu thú băng hệ và những cạm bẫy môi trường.,Lâm Phong tìm thấy Băng Tâm Thảo hoặc một loại linh dược quý hiếm tương tự, hoàn thành nhiệm vụ của Trần Giảng Sư.,Lâm Phong phát hiện những dấu vết cổ xưa trong Động Băng Hàn, liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến hoặc một bí mật bị lãng quên.,Thông qua việc giải mã các dấu vết cổ xưa, Lâm Phong nhận ra những tầng nghĩa sâu sắc hơn của Huyễn Mặc Quyển, mở khóa một khả năng mới hoặc một ứng dụng độc đáo của nó.,Lâm Phong thử nghiệm khả năng mới từ Huyễn Mặc Quyển, củng cố tu vi Luyện Khí trung kỳ và chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.,Củng cố mối quan hệ huynh đệ và sự tin tưởng lẫn nhau giữa Lâm Phong và Trần Hạo.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo
Mood: Mạo hiểm, bí ẩn, khám phá, trí tuệ, trầm tư
Kết chương: [object Object]

Động Băng Hàn nuốt chửng hai bóng người bé nhỏ vào màn đêm vĩnh cửu của nó. Ngay khi Lâm Phong và Trần Hạo bước qua ngưỡng cửa, một luồng khí lạnh buốt thấu xương như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc xuyên thẳng vào da thịt, khiến hơi thở của Trần Hạo lập tức hóa thành làn sương trắng dày đặc, tan biến trong không khí băng giá. Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo âm thanh va đập lách cách của những mảnh băng vỡ vụn từ trần động, tạo nên một bản giao hưởng rợn người của sự cô lập và nguy hiểm.

Trần Hạo siết chặt chiếc áo lông thú đã được yểm chú pháp trận giữ ấm, hàm răng va vào nhau lập cập. “Phong ca, lạnh quá! Đây đâu còn là lạnh nữa, mà là một bức tường băng di động muốn đông cứng cả linh hồn con người!” Hắn ta thở hắt ra, cố gắng kìm nén sự run rẩy đang lan khắp cơ thể. “Quả nhiên không hổ danh Động Băng Hàn. Ta nghe nói sâu bên trong còn có yêu thú băng hệ rất lợi hại, có con còn đạt đến Luyện Khí hậu kỳ, thậm chí Trúc Cơ kỳ. Chúng ta... có cần cẩn thận hơn nữa không?”

Lâm Phong không trả lời ngay. Đôi mắt đen láy của chàng híp lại, quan sát kỹ lưỡng từng ngóc ngách của lối vào. Những cột băng khổng lồ và thạch nhũ băng tinh lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài, tạo nên một mê cung ảo ảnh. Sàn hang trơn trượt, phủ một lớp băng dày cộm, dưới chân là những phiến đá lởm chởm được bao bọc bởi lớp băng giá ngàn năm, khiến mỗi bước đi đều phải cẩn trọng như đi trên lưỡi đao. Mùi băng lạnh đặc trưng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm, cùng một chút mùi kim loại thoang thoảng từ những khoáng chất bị phong ấn trong băng, xộc thẳng vào khứu giác. Nhưng điều khiến Lâm Phong chú ý hơn cả, không phải là cái lạnh hay sự nguy hiểm hiển hiện, mà là cảm giác rung động nhè nhẹ từ Huyễn Mặc Quyển trong đan điền. Nó không chỉ là một sự cảnh báo, mà còn là một sự thu hút kỳ lạ, như một đứa trẻ đang vươn tay tìm kiếm thứ gì đó đã mất từ lâu.

“Càng lợi hại thì càng có thứ tốt, Hạo ca.” Lâm Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh quái. Một nụ cười nửa miệng quen thuộc nở trên môi chàng, xua đi phần nào không khí căng thẳng. “Ngươi thử nghĩ xem, loại linh dược mà Trần Giảng Sư muốn chúng ta tìm kiếm chắc chắn không phải là loại tầm thường. Và những ‘dấu vết cổ xưa’ liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà ông ấy nhắc đến, e rằng còn quý giá hơn cả linh dược gấp vạn lần. Muốn có được chúng, sao có thể không trải qua chút gian nan?”

Chàng bước đi cẩn trọng, đôi chân vững vàng trên lớp băng trơn trượt, dường như đã quen với địa hình khắc nghiệt. Trần Hạo, dù còn đôi chút e dè, nhưng nhìn thấy vẻ tự tin của Lâm Phong, cũng cảm thấy an tâm hơn phần nào. “Phong ca nói có lý. Đúng là muốn ăn cá thì phải lội suối, muốn hái quả thì phải trèo cây.” Hắn ta gãi đầu, rồi lại nhìn quanh với vẻ cảnh giác cao độ. “Nhưng dù sao, chúng ta cũng nên cẩn thận. Bên cạnh yêu thú, động băng này còn nổi tiếng với những cạm bẫy tự nhiên và những khe nứt sâu không thấy đáy. Chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng như chơi.”

“Ngươi nói không sai.” Lâm Phong gật đầu đồng tình, ánh mắt không ngừng quét qua từng vách đá, từng khối băng. Chàng rút ra một cây phi đao từ trong tay áo, mũi đao sắc lẹm lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt. “Phi đao của ta không chỉ dùng để chiến đấu, mà còn để thăm dò. Ngươi cứ đi theo ta, cẩn thận từng bước, đừng rời mắt khỏi lưng ta là được.” Chàng nói đoạn, ném nhẹ phi đao vào một lối đi phụ tối tăm bên phải. Tiếng “phập” nhẹ vang lên, rồi một tiếng “keng” giòn tan khi phi đao chạm vào một bức tường băng ẩn giấu, chỉ cách một lớp sương mù mỏng. Nếu không có phi đao thăm dò, rất có thể họ đã đi nhầm đường hoặc rơi vào một cái bẫy tự nhiên nào đó.

Họ tiếp tục tiến sâu vào lòng đất. Càng đi vào trong, nhiệt độ càng giảm, cái lạnh trở nên tê tái hơn, như muốn hút cạn sinh khí của vạn vật. Ánh sáng từ bên ngoài đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là thứ ánh sáng xanh lờ mờ kỳ ảo phát ra từ những tinh thể băng khổng lồ bám đầy trên trần và vách động. Thỉnh thoảng, một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ địa ngục, lại vang lên từ sâu thẳm, khiến Trần Hạo rụt cổ lại. Đó là tiếng gọi của những yêu thú băng hệ đang ẩn mình, chờ đợi con mồi lạc lối.

Lâm Phong không hề nao núng. Trái lại, đôi mắt chàng càng thêm sáng quắc. Linh khí trong cơ thể lưu chuyển tuần hoàn, không ngừng chống lại cái lạnh xâm thực. Chàng cảm nhận rõ ràng hơn sự rung động của Huyễn Mặc Quyển. Nó không còn là một sự rung động mơ hồ nữa, mà là một luồng linh lực lạnh lẽo nhưng đầy sức sống đang lan tỏa, như đang dẫn đường, hay đúng hơn là đang "kích hoạt" một phần nào đó trong Động Băng Hàn. Chàng đưa tay chạm vào một vách đá phủ đầy băng, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng năng lượng vi diệu đang ẩn chứa bên trong.

“Cảm giác này...” Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt lướt qua một khe nứt sâu hoắm. “Nó không chỉ là linh khí lạnh lẽo. Có một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn đang ngủ vùi ở đây. Có lẽ, đây chính là ‘hơi thở’ của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà Trần Giảng Sư đã nhắc đến.” Chàng dừng lại, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng đang chảy trong không khí. Nó mang theo một chút cảm giác của hủy diệt, của sự hùng vĩ đã phai tàn, và một nỗi bi ai sâu sắc. Đó là thứ mà Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng mãnh liệt.

Trần Hạo thấy Lâm Phong đứng bất động, liền cẩn trọng hỏi: “Phong ca, huynh thấy gì à? Có nguy hiểm không?”

Lâm Phong mở mắt, lắc đầu. “Nguy hiểm thì luôn có, nhưng ta cảm thấy chúng ta đang đi đúng hướng. Huyễn Mặc Quyển đang dẫn ta đến một nơi nào đó. Hạo ca, ngươi có thấy những hình thù trên vách đá kia không?” Chàng chỉ tay vào một mảng vách đá lớn, nơi những đường nét mờ nhạt như những nét vẽ cổ đại ẩn hiện dưới lớp băng trong suốt. Chúng không rõ ràng, nhưng mang một vẻ cổ xưa và thần bí. “Đừng chạm vào chúng, nhưng hãy cố gắng ghi nhớ những đường nét đó.”

Cả hai tiếp tục hành trình, men theo những con đường ngoằn ngoèo, đôi lúc phải bò trườn qua những khe hẹp, đôi lúc phải nhảy qua những vực sâu hun hút được bao phủ bởi lớp băng mỏng. Tiếng gầm gừ của yêu thú càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng, như một lời cảnh báo, hay một lời thách thức từ chủ nhân thực sự của nơi này. Mùi tanh của yêu thú cũng bắt đầu xuất hiện, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của băng giá, khiến không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng hơn bao giờ hết. Lâm Phong biết, cuộc đối đầu đầu tiên của họ trong Động Băng Hàn đã đến rất gần. Chàng siết chặt nắm tay, linh khí trong đan điền vận chuyển nhanh hơn, sẵn sàng cho mọi tình huống.

***

Ánh sáng xanh lờ mờ từ những tinh thể băng không đủ để xua tan bóng tối sâu thẳm trong Động Băng Hàn. Gió vẫn rít, nhưng giờ đây còn có thêm tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá khổng lồ, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng ám ảnh. Bỗng nhiên, một tiếng gầm rít chói tai xé tan sự tĩnh lặng, kèm theo một luồng khí lạnh cực độ ập đến, khiến nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, sương trắng bốc lên dày đặc che khuất tầm nhìn.

“Phong ca, cẩn thận!” Trần Hạo hét lên, phản xạ mau lẹ đẩy Lâm Phong sang một bên ngay khi một bóng trắng khổng lồ lao ra từ màn sương, mang theo hơi thở băng giá và những móng vuốt sắc nhọn như dao cạo.

Đó là một con Yêu Hổ Băng Tinh. Thân hình nó vạm vỡ, lông trắng như tuyết, nhưng lại cứng như thép, phủ đầy những tinh thể băng sắc nhọn lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung tàn, hàm răng nanh sắc bén nhô ra khỏi miệng, và cái đuôi dài, nặng nề quất mạnh vào không khí, tạo ra một tiếng vút gió rợn người. Nó không hề do dự, lao thẳng vào Lâm Phong và Trần Hạo, gầm gừ đầy đe dọa.

“Con mẹ nó! Lớp da nó cứng quá!” Trần Hạo kêu lên, sau khi dùng chiếc rìu lớn của mình chém một nhát vào vai Yêu Hổ, nhưng chỉ tạo ra một tiếng “keng” chói tai và một vết xước nông. Yêu Hổ dường như không hề hấn gì, nó quay đầu lại, phun ra một luồng khí băng giá cực mạnh, khiến mặt đất xung quanh đóng băng trong tích tắc, những tinh thể băng sắc nhọn mọc lên từ mặt đất như những mũi giáo.

Lâm Phong phản ứng cực nhanh. Chàng vung tay, chiếc nhẫn phòng ngự trên ngón tay lập tức phóng ra một lá chắn linh khí màu xanh nhạt, chặn đứng luồng khí băng giá. Đồng thời, chàng giẫm chân xuống đất, thân pháp khẽ động, lướt qua bên cạnh Yêu Hổ với tốc độ kinh người, rút ra một cây phi đao từ tay áo và nhắm thẳng vào mắt nó. “Đừng nóng vội, Hạo ca! Nó cũng có điểm yếu thôi! Tập trung vào những chỗ không có băng!”

Yêu Hổ Băng Tinh không ngờ đối thủ lại nhanh nhẹn đến vậy. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, quay đầu lại hất cái đuôi băng tinh khổng lồ của mình, tạo ra một cơn lốc băng sắc nhọn. Lâm Phong né tránh một cách khéo léo, mũi phi đao suýt chút nữa đã chạm vào mắt nó. Nhưng cú ra đòn của chàng đã khiến nó lùi lại một bước, tạo ra một khoảng trống nhỏ.

Trần Hạo không bỏ lỡ cơ hội. Hắn ta gầm lên một tiếng, vung rìu chém mạnh vào chân sau của Yêu Hổ, nơi lớp băng có vẻ mỏng hơn. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Tiếng “rầm” vang lên, Yêu Hổ khẽ rên rỉ, nhưng vẫn không bị thương nặng. Tuy nhiên, đòn tấn công đó đã khiến nó mất thăng bằng trong giây lát.

Lâm Phong lợi dụng khoảnh khắc đó, lao lên như một tia chớp. Chàng không dùng phi đao nữa, mà vận dụng linh khí vào lòng bàn tay, chuẩn bị tung ra một chưởng pháp. Nhưng ngay khi chàng tiếp cận, Yêu Hổ lại phun ra một làn sương băng dày đặc, che khuất tầm nhìn. Trong màn sương mù mịt đó, Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo từ Huyễn Mặc Quyển trong đan điền bỗng trở nên mãnh liệt. Nó không chỉ rung động, mà còn như phát ra một làn sóng thông tin lạnh lẽo, trực tiếp truyền vào tâm trí chàng.

Lâm Phong bỗng nhiên nhận ra, trong màn sương băng giá đó, Yêu Hổ không hề phun băng bừa bãi. Nó có một quy luật nhất định, một đường cong năng lượng lạnh lẽo vô hình đang lan tỏa, và Huyễn Mặc Quyển đang chỉ ra điểm yếu của dòng chảy năng lượng đó. Đó là một khe hở cực kỳ nhỏ, chỉ tồn tại trong tích tắc, nhưng đủ để xuyên qua lớp phòng ngự dày đặc của Yêu Hổ.

“Chính là nó!” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt chợt sáng rực. Chàng không còn nhìn bằng mắt thường nữa, mà là bằng cảm giác, bằng sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển. Trong tầm nhìn của chàng, dòng chảy linh khí băng giá của Yêu Hổ hiện lên rõ ràng như những đường vân trên lòng bàn tay. Chàng vung tay lên, không chưởng vào thân thể nó, mà chưởng vào luồng khí băng đang ngưng tụ ở giữa không trung, ngay trên đỉnh đầu của Yêu Hổ, nơi luồng năng lượng mạnh nhất đang tập trung.

“Phá!”

Một chưởng lực hùng hậu, mang theo linh khí tinh thuần của Lâm Phong, đánh thẳng vào điểm yếu vô hình đó. Luồng khí băng của Yêu Hổ đột ngột vỡ vụn, như một tấm gương bị đập nát. Một tiếng rên đau đớn vang lên, không phải từ miệng, mà là từ toàn thân Yêu Hổ. Lớp băng trên người nó nứt ra từng mảng, như có một lực vô hình đang phá hủy kết cấu của nó từ bên trong.

Yêu Hổ Băng Tinh loạng choạng, mất đi sức mạnh phòng ngự. Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Chàng thu lại chưởng lực, phi đao trong tay lại xuất hiện, lần này nhắm thẳng vào vị trí tim của nó, nơi lớp băng đã bị suy yếu đáng kể. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!” Chàng khẽ gầm lên, phi đao phóng ra như một tia chớp bạc, xuyên thủng lớp da băng, ghim sâu vào tim Yêu Hổ.

Yêu Hổ Băng Tinh gầm lên một tiếng cuối cùng, thân thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống, va vào vách đá tạo nên một tiếng động lớn, rồi hoàn toàn bất động. Mùi tanh của máu hòa lẫn với mùi băng lạnh, lan tỏa khắp không gian.

Trần Hạo nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt kinh ngạc. “Phong ca... huynh làm cách nào vậy? Lớp da nó cứng đến mức rìu của ta cũng không chém thủng được, vậy mà huynh chỉ dùng một chưởng đã khiến nó vỡ vụn?” Hắn ta run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự ngưỡng mộ và kinh ngạc trước tài năng của Lâm Phong. “Đúng là Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Huynh quá mạnh rồi!”

Lâm Phong thu hồi phi đao, thở phào nhẹ nhõm. Chàng cúi xuống kiểm tra xác Yêu Hổ. “Không phải là phá vỡ lớp da của nó, Hạo ca. Mà là phá vỡ dòng chảy linh khí băng giá đang bảo vệ nó. Huyễn Mặc Quyển đã chỉ cho ta thấy điểm yếu đó.” Chàng đưa tay chạm vào Huyễn Mặc Quyển trong đan điền, cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lạ thường đang dâng lên, như một lời khen ngợi. “Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp tu luyện, nó còn là một công cụ giúp ta nhìn thấu bản chất của năng lượng. Điều này... thật không thể tin nổi.”

Bên trong xác Yêu Hổ, Lâm Phong tìm thấy một viên Băng Tinh Hạch lấp lánh, phát ra luồng linh khí lạnh lẽo tinh thuần. Viên tinh hạch này là bảo vật quý giá, có thể dùng để luyện đan hoặc chế tạo pháp khí băng hệ. “Đây là phần thưởng xứng đáng cho công sức của chúng ta.” Chàng đưa Băng Tinh Hạch cho Trần Hạo. “Ngươi giữ lấy đi, Hạo ca. Nó rất có ích cho việc tu luyện của ngươi.”

Trần Hạo lắc đầu nguầy nguậy. “Không không! Đây là công lao của Phong ca. Huynh mới là người tìm ra điểm yếu của nó. Huynh giữ lấy đi, nó hợp với huynh hơn.”

Lâm Phong mỉm cười. “Chúng ta là huynh đệ, còn phân chia gì nữa? Cứ giữ lấy đi, ta còn có Huyễn Mặc Quyển, thứ này còn quý giá hơn vạn lần.” Chàng không ép buộc, nhưng cũng không tranh cãi thêm. Chàng biết Trần Hạo là người trọng tình nghĩa. “Giờ thì, chúng ta tiếp tục thôi. Ta cảm thấy, thứ mà Huyễn Mặc Quyển đang dẫn dắt ta đến, còn ở sâu hơn nữa.” Chàng nhìn sâu vào con đường phía trước, nơi bóng tối và sự bí ẩn đang chờ đợi, và một cảm giác hưng phấn lan tỏa trong lòng chàng.

***

Sau trận chiến căng thẳng với Yêu Hổ Băng Tinh, Lâm Phong và Trần Hạo tiếp tục cuộc hành trình, càng lúc càng tiến sâu vào lòng Động Băng Hàn. Cái lạnh vẫn không ngừng thử thách ý chí của họ, nhưng cả hai đều cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang tuôn chảy. Đặc biệt là Lâm Phong, sau khi phát hiện ra khả năng “nhìn thấu dòng chảy năng lượng” của Huyễn Mặc Quyển, tâm trí chàng trở nên hưng phấn tột độ. Chàng không còn chỉ cảm nhận sự rung động mơ hồ nữa, mà là những luồng thông tin rõ ràng hơn, những chỉ dẫn cụ thể hơn đang được truyền đến từ cuốn sách thần bí.

Đi qua một lối đi hẹp, nơi những nhũ đá băng tinh sắc nhọn treo lơ lửng như những thanh kiếm, họ bước vào một không gian rộng lớn hơn, một thung lũng băng ngầm. Nơi đây tĩnh lặng đến kỳ lạ, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng gió rít nhẹ nhàng, không còn tiếng gầm gừ của yêu thú. Ánh sáng xanh lờ mờ từ những tinh thể băng chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ u tịch.

Và rồi, họ nhìn thấy nó.

Ở trung tâm thung lũng, có một hồ nước nhỏ, nước trong vắt đến lạ thường, dù xung quanh là băng giá ngàn năm. Trên bờ hồ, những cây Băng Tâm Thảo mọc lên, với những chiếc lá xanh lam lấp lánh như ngọc bích, và những bông hoa nhỏ màu trắng tinh khiết, tỏa ra một mùi hương thảo dược dịu nhẹ, thanh mát, xua đi phần nào mùi ẩm mốc của hang động.

“Băng Tâm Thảo! Chúng ta tìm thấy rồi!” Trần Hạo reo lên sung sướng, đôi mắt sáng rực. Hắn ta vội vàng bước đến gần, muốn hái lấy.

Nhưng Lâm Phong lại không hề tỏ ra vội vã. Đôi mắt chàng không dừng lại ở Băng Tâm Thảo, mà lướt qua những thứ xung quanh hồ nước. Ngay phía sau hồ, có những tàn tích kiến trúc bằng đá cổ xưa, ẩn hiện dưới lớp băng và rêu phong. Những khối đá khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo nhưng giờ đây đã đổ nát, nằm rải rác. Trên những vách đá bao quanh, không phải những vết vẽ thông thường, mà là những phù văn và hình vẽ kỳ lạ. Chúng mang một phong cách cổ xưa đến mức không thuộc về bất kỳ thời đại nào mà Lâm Phong từng biết. Những đường nét uốn lượn phức tạp, những biểu tượng không thể giải thích, khắc sâu vào đá, phát ra một thứ năng lượng yếu ớt nhưng đầy mê hoặc.

“Những thứ này... không phải của thời đại này. Đây chính là dấu vết cổ xưa mà Trần Giảng Sư đã nói đến!” Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm tư. Chàng bước đến gần những vách đá, đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng rung động mạnh mẽ, không còn là những rung động nhẹ nhàng nữa, mà như một hồi chuông ngân vang trong tâm trí chàng. Một luồng ánh sáng mờ ảo, màu đen tuyền nhưng lại không hề mang vẻ tối tăm, mà như chứa đựng vạn vật, phát ra từ lòng bàn tay Lâm Phong, bao phủ lấy phù văn cổ đại.

Một dòng thông tin khổng lồ, cổ xưa và hùng vĩ, đột ngột đổ ập vào tâm trí Lâm Phong. Đó không phải là ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những tri thức được truyền tải trực tiếp. Chàng thấy những cảnh tượng đổ nát của một thời đại huy hoàng, những chiến trường rộng lớn nơi thần ma giao tranh, những pháp thuật kinh thiên động địa, những sinh linh hùng mạnh nhưng cũng đầy bi thương. Chàng cảm nhận được sự tuyệt vọng của những kẻ cố gắng chống lại Thiên Đạo Vô Tình, và sự kiên cường của Nhân Đạo Hữu Tình, dù chỉ là những con người bé nhỏ.

Trần Hạo nhìn thấy Lâm Phong đứng bất động, ánh sáng đen mờ ảo bao quanh chàng, đôi mắt chàng nhắm nghiền, khuôn mặt biểu lộ sự tập trung cao độ và cả một chút đau đớn. “Phong ca, huynh sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Hắn ta lo lắng hỏi, nhưng không dám đến gần, sợ làm gián đoạn Lâm Phong.

Lâm Phong không nghe thấy. Chàng đang hoàn toàn chìm đắm trong dòng chảy tri thức cổ xưa. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, nó là một chiếc chìa khóa, một cầu nối đến quá khứ xa xăm. Nó đang 'đọc' và 'giải mã' những phù văn này, không phải bằng cách phân tích từng nét chữ, mà bằng cách hấp thụ và tái tạo lại dòng chảy năng lượng đã được phong ấn trong chúng. Chàng cảm thấy mình đang đứng giữa một thư viện khổng lồ của thời gian, nơi những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang được hé lộ từng chút một.

Từ những phù văn đó, Lâm Phong không chỉ hiểu về lịch sử, mà còn hiểu về cách năng lượng được vận dụng, về cấu trúc của thế giới, về những loại linh vật và pháp khí cổ xưa. Đặc biệt, chàng nhận ra những phù văn này không chỉ là ký tự, mà là những pháp trận vi diệu, chứa đựng những nguyên lý tu luyện và chiến đấu đã thất truyền. Và điều đáng kinh ngạc nhất, Huyễn Mặc Quyển đang tự động hấp thụ những nguyên lý đó, phân tích chúng, và tích hợp vào công pháp của chàng.

Một cảm giác đột phá dâng lên trong đan điền. Linh khí của Lâm Phong không chỉ trở nên dồi dào hơn, mà còn tinh thuần hơn, mang theo một chút hơi thở cổ xưa, hùng vĩ. Luyện Khí trung kỳ của chàng dường như được củng cố vững chắc hơn, và chàng cảm thấy một cánh cửa mới đang mở ra. Khả năng "nhìn thấu dòng chảy năng lượng" mà chàng vừa phát hiện khi đối phó với Yêu Hổ Băng Tinh, giờ đây trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn gấp bội. Chàng có thể cảm nhận được từng tia linh khí đang lưu chuyển trong không khí, từng mạch đập của sự sống trong những cây Băng Tâm Thảo, thậm chí là dòng chảy ngầm của mạch nước dưới lòng đất.

Sau một thời gian dài, dường như chỉ là một khoảnh khắc nhưng cũng như hàng ngàn năm trôi qua, Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt chàng giờ đây không chỉ có sự thông minh sắc sảo thường ngày, mà còn ánh lên vẻ sâu thẳm của tri thức cổ xưa, như chứa đựng cả một đại dương tinh tú. Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay cũng thu lại ánh sáng, trở về vẻ ngoài bình thường, nhưng Lâm Phong biết, nó đã thay đổi.

“Phong ca, huynh... huynh đã ổn chưa?” Trần Hạo hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần sảng khoái đến lạ thường. “Ta ổn, Hạo ca. Thậm chí là... tốt hơn bao giờ hết.” Chàng nhìn những phù văn cổ đại, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển. “Huyễn Mặc Quyển... nó đã thức tỉnh một phần. Những phù văn này không chỉ là dấu vết của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, mà còn là những mảnh ghép của tri thức đã mất. Và Huyễn Mặc Quyển, nó có khả năng kết nối những mảnh ghép đó, để ta hiểu được... rất nhiều thứ.”

Chàng cúi xuống hái lấy vài cây Băng Tâm Thảo, cẩn thận đặt vào hộp ngọc. “Nhiệm vụ của Trần Giảng Sư đã hoàn thành. Nhưng điều chúng ta tìm thấy ở đây, còn quý giá hơn Băng Tâm Thảo gấp vạn lần.”

Lâm Phong quay sang Trần Hạo, nở một nụ cười rạng rỡ. “Hạo ca, ngươi có muốn thử một chút không?” Chàng vươn tay ra, một luồng linh khí tinh thuần mang theo hơi thở cổ xưa bao phủ lấy Trần Hạo. Trần Hạo cảm thấy một luồng năng lượng mát lạnh nhưng đầy sức sống đang len lỏi vào cơ thể mình, xua tan mọi mệt mỏi, và thậm chí còn kích thích linh khí trong đan điền hắn ta lưu chuyển nhanh hơn.

“Đây là... linh khí cổ xưa sao?” Trần Hạo kinh ngạc. “Phong ca, huynh đã mạnh hơn rất nhiều!”

Lâm Phong gật đầu. “Đây là sự kết hợp của linh khí của ta và tri thức mà Huyễn Mặc Quyển vừa hấp thụ. Ta cảm thấy mình đã nắm giữ được một phần nhỏ của những nguyên lý cổ xưa, một phần nhỏ của sức mạnh đã từng tồn tại trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.” Chàng nhìn lên trần động, nơi những tinh thể băng vẫn lấp lánh. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng đôi khi, những ngoại vật cổ xưa lại là chất xúc tác để khai mở những gì đã ngủ quên trong tâm ta.”

Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu. Huyễn Mặc Quyển vẫn còn vô vàn bí ẩn chưa được giải đáp, và những dấu vết của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến chắc chắn còn nhiều hơn nữa đang chờ đợi chàng khám phá. Tri thức và sức mạnh mà chàng vừa có được sẽ là nền tảng vững chắc cho những bước đường sắp tới. Đặc biệt là khi chàng gia nhập Thanh Vân Tông, đối mặt với những thách thức và cơ hội mới.

“Chúng ta trở về thôi, Hạo ca.” Lâm Phong quay người, ánh mắt tràn đầy sự quyết đoán và một chút hưng phấn. “Đã đến lúc báo cáo với Trần Giảng Sư về những gì chúng ta đã tìm thấy. Và sau đó, còn rất nhiều điều đang chờ đợi chúng ta ở phía trước. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!”

Cả hai cùng nhau rời khỏi thung lũng băng ngầm, mang theo Băng Tâm Thảo quý giá và một kho tàng tri thức cổ xưa, những bí ẩn về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và tiềm năng vô hạn của Huyễn Mặc Quyển, một chuyến đi đã thay đổi hoàn toàn Lâm Phong và mở ra một chương mới trong hành trình tu tiên nghịch thiên cải mệnh của chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ