Đêm đã buông xuống trên sa mạc hoang vu, nhưng ánh trăng vằng vặc cùng những vì sao lấp lánh như dát bạc lên tấm vải nhung đen lại khiến không gian trở nên huyền ảo lạ thường. Lâm Phong siết chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận hơi ấm mềm mại truyền đến, lòng hắn khẽ bình yên giữa bão tố của định mệnh. Những lời cuối cùng của Nguyệt Lan Tiên Tử vẫn còn văng vẳng bên tai, cùng với sự rung động mãnh liệt từ huyết mạch Thiên Đạo Chân Thần trong cơ thể hắn. Hắn không còn là một thiếu niên vô tư lự như ngày nào, gánh nặng của vạn giới, của sự hàn gắn Thiên Đạo, giờ đây đã đè nặng lên đôi vai hắn. Nhưng hắn không cô độc. Ánh mắt hắn lướt qua Tuyết Dao dịu dàng, Mộc Ly lanh lợi, Tần Nguyệt uyên bác, và cả Thôn Thiên Thử trung thành đang dụi đầu vào cổ hắn. Họ là những người đồng hành, là hậu phương vững chắc, là ý nghĩa cho mọi nỗ lực của hắn.
“Một hành trình mới… và một trọng trách lớn hơn.” Lâm Phong khẽ thầm, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời, nơi những dải mây đỏ rực rỡ của hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Hắn biết, Hạ Giới này đã không còn đủ rộng lớn để chứa đựng những bí mật và những thử thách đang chờ đợi hắn. “Có vẻ như, con đường tu tiên của ta sẽ không bao giờ kết thúc. Nhưng dù có đi đâu, dù phải đối mặt với ai, ta cũng sẽ không bao giờ lùi bước.” Hắn siết nhẹ tay Tuyết Dao, như một lời hứa hẹn không chỉ với nàng, mà còn với chính bản thân hắn, với Thiên Đạo đang chờ được hàn gắn.
“Phong ca đừng lo, có chúng ta bên cạnh huynh!” Mộc Ly líu lo, gương mặt nàng rạng rỡ, xóa tan đi bầu không khí có phần căng thẳng. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, và cũng háo hức cho những cuộc phiêu lưu mới. Đối với nàng, mỗi cuộc hành trình cùng Lâm Phong đều là một thế giới đầy màu sắc, đầy những điều kỳ thú đang chờ được khám phá. Nàng đã quen với việc theo sau bước chân chàng, quen với sự ấm áp và an toàn mà chàng mang lại, và nàng biết, dù đi đâu, chàng cũng sẽ luôn dẫn lối cho họ đến những điều tốt đẹp.
Tuyết Dao khẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen nhánh mượt mà khẽ lướt trên má Lâm Phong. Ánh mắt nàng hướng về phía bầu trời đầy sao, nơi những vì tinh tú vẫn tỏa sáng bất chấp bóng tối bao trùm. “Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt với mọi thứ, Phong nhi.” Giọng nàng nhẹ nhàng, như tiếng suối chảy, nhưng lại là một lời khẳng định sắt đá, không chút do dự. Nàng đã chứng kiến sự trưởng thành của Lâm Phong, đã trải qua bao thăng trầm cùng hắn, và nàng biết rằng trái tim chàng luôn hướng về chính nghĩa, dù con đường có gian nan đến mấy.
Tần Nguyệt mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và tin tưởng sâu sắc. “Con đường hàn gắn Thiên Đạo sẽ là một thử thách vô cùng lớn. Nhưng ta tin, với Huyễn Mặc Chi Đạo của con, và với những người đồng hành này, con sẽ làm được.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tự hào. Với trí tuệ uyên bác của mình, Tần Nguyệt hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của sứ mệnh này, và nàng cũng tin tưởng tuyệt đối vào tiềm năng vô hạn của Lâm Phong, vào sức mạnh của tình yêu và sự kiên định mà Nguyệt Lan Tiên Tử đã nhắc đến.
Thôn Thiên Thử, như hiểu được tâm tư của mọi người, lại “chiêm chiếp” một tiếng đáng yêu, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, dụi đầu vào cổ hắn, như thể muốn nói: “Đừng sợ, có ta đây!” Nó là một linh thú đặc biệt, không chỉ có khả năng chiến đấu mà còn có sự nhạy cảm phi thường với những biến động của linh khí và tà khí. Sự gắn bó của nó với Lâm Phong đã vượt xa mối quan hệ chủ tớ thông thường.
Đêm buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời sa mạc rộng lớn. Lâm Phong đứng đó, giữa những cồn cát hoang vu, cùng với những người phụ nữ yêu thương và linh thú trung thành của hắn. Hắn cảm nhận được gánh nặng của định mệnh, của huyết mạch “Thiên Đạo Chân Thần” đang cuộn trào trong người, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn biết, đây không phải là kết thúc của một hành trình, mà là khởi đầu của một khúc ca dị giới vĩ đại hơn, một cuộc phiêu lưu vượt ra khỏi mọi giới hạn, nơi số phận của cả vạn giới sẽ được định đoạt. Hắn, Lâm Phong, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Arc 3 đã khép lại, và cánh cửa đến những giới diện cao hơn, đến những bí mật cổ xưa hơn, đã chính thức mở ra trước mắt hắn.
***
Trong màn đêm tĩnh lặng, Thiên Không Thoa, pháp bảo phi hành của Lâm Phong, khẽ rung lên, một quầng sáng mờ ảo bao bọc lấy nó và những người bên trong, rồi xuyên qua một vết nứt không gian vô hình, mang họ đến một thời không khác, một thế giới khác. Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến đổi vi diệu của không gian và thời gian xung quanh. Huyết mạch trong người hắn như đang sôi sục, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể hắn đang trở về nhà sau một chuyến đi dài. Khi Thiên Không Thoa dần ổn định, hắn mở mắt ra.
Ánh sáng ban mai dịu nhẹ tràn ngập, không gay gắt như cái nắng sa mạc mà họ vừa rời đi. Thiên Không Thoa của Lâm Phong và các mỹ nhân hạ xuống một cách kín đáo gần một dòng sông rộng lớn, ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp ven bờ. Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ khiến ai nấy đều ngẩn ngơ. Đây là một thế giới phàm nhân cổ xưa, khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng thấy ở Hạ Giới.
Dòng Sông Lam Thủy trong xanh như ngọc bích, phản chiếu bầu trời buổi sớm trong vắt. Những con thuyền gỗ thô sơ, được chèo lái bởi những người dân chài giản dị, đang lững lờ trôi trên mặt nước. Tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những hàng cây cổ thụ ven bờ, tạo nên một bản hòa ca yên bình của tự nhiên. Mùi nước sông trong lành, thoang thoảng mùi cá tươi và bùn đất ẩm ướt, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ. Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng lấp lánh trên mặt sông, khiến dòng chảy êm đềm như dát vàng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt trong không khí. "Đây chính là nơi Nguyệt Lan Tiên Tử ám chỉ... và cũng là nơi huyết mạch ta dẫn lối." Hắn khẽ nói, giọng trầm tư, ánh mắt quét qua khung cảnh hữu tình trước mắt. "Thời đại 2,000 năm trước... thật sự khác biệt." Hắn có thể cảm nhận được linh khí nơi đây tương đối mỏng manh, không dồi dào như các đại tông môn ở Hạ Giới, nhưng lại mang một sự thuần khiết cổ xưa. Tuy nhiên, xen lẫn trong sự thuần khiết ấy, hắn lại cảm thấy một luồng khí tức khác lạ, mỏng manh nhưng đầy bất an, ẩn hiện trong không khí thanh bình. Đó không phải là ma khí hay tà khí thông thường, mà là một thứ gì đó tinh vi hơn, như một vết nhơ nhỏ đang dần lan rộng trên một bức tranh hoàn mỹ.
Tuyết Dao khẽ cau mày, đôi mắt phượng đẹp đẽ lướt qua dòng sông, tựa như đang phân tích từng làn sóng. "Linh khí nơi đây có vẻ hỗn loạn hơn ta nghĩ, ẩn chứa một loại tà khí rất yếu, nhưng lại không ngừng tăng lên." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự cảnh giác. Nàng vốn là người nhạy cảm với linh khí, và sự bất thường này không thoát khỏi giác quan của nàng. "Nó không mạnh, nhưng lại rất dai dẳng, như một thứ nọc độc đang từ từ ngấm vào từng ngóc ngách của thế giới này."
Mộc Ly, với bản tính hồn nhiên của mình, lại hoàn toàn bị thu hút bởi cảnh tượng cá tôm nhảy nhót dưới dòng nước. "Woah! Nhiều cá thế! Chúng ta có nên bắt vài con nướng không Phong ca ca?" Nàng líu lo, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ tò mò, chỉ muốn lao ngay xuống dòng sông để thỏa mãn trí tò mò của mình. Nàng không cảm nhận được tà khí rõ ràng như Tuyết Dao, mà chỉ thấy một thế giới mới mẻ, đầy những điều thú vị để khám phá.
Tần Nguyệt đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt nàng uyên bác hơn, không chỉ nhìn cảnh vật mà còn nhìn sâu vào bản chất của nó. "Quan sát kỹ đi, Phong nhi. Ngay cả trong sự yên bình này cũng ẩn chứa dấu hiệu của sự suy yếu. 'Thiên Đạo Vết Nứt' không chỉ là sự kiện, mà là một quá trình." Nàng khẽ thở dài. "Nó không phải là một vết thương hở toang, mà là những vết rạn nứt li ti, từ từ ăn mòn nền tảng của vạn vật. Tà khí mà Tuyết Dao cảm nhận được có lẽ chính là biểu hiện ban đầu của sự suy yếu đó, len lỏi vào từng linh mạch, từng cá thể."
Lâm Phong gật đầu, suy nghĩ của Tần Nguyệt trùng khớp với những gì hắn cảm nhận được. Huyết mạch Thiên Đạo trong người hắn đang rung động một cách nhẹ nhàng nhưng liên tục, như một kim chỉ nam đang dẫn lối, đồng thời cũng như một tiếng chuông cảnh báo. Hắn cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ hơn từ huyết mạch của mình khi tiếp xúc với không khí của thời đại 2,000 năm trước này. Điều này khẳng định mối liên hệ sâu sắc của chàng với sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Thiên Đạo Chân Thần' mà Nguyệt Lan Tiên Tử đã đề cập. Cảm giác này không chỉ là sự tò mò, mà còn là một gánh nặng, một sứ mệnh không thể thoái thác.
"Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng," Lâm Phong dặn dò, ánh mắt nghiêm nghị hơn. "Nguyệt Lan Tiên Tử đã nói rằng chúng ta phải 'hòa nhập' để hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự bất ổn. Hơn nữa, việc tu vi của chúng ta quá cao sẽ gây ra sự chú ý không cần thiết, thậm chí có thể làm lệch lạc dòng chảy lịch sử nếu chúng ta can thiệp quá sâu." Hắn phất tay áo, Thiên Không Thoa dần thu nhỏ lại, ẩn mình vào trong Huyễn Mặc Quyển. "Chúng ta sẽ tạm thời ẩn giấu tu vi, trở thành những người phàm bình thường. Mộc Ly, không được tùy tiện bắt cá."
Mộc Ly bĩu môi, nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu. "Biết rồi mà, Phong ca ca."
Họ nhanh chóng thay đổi trang phục. Lâm Phong chọn cho mình một bộ y phục bằng vải thô màu xanh xám, kiểu dáng đơn giản như của một thư sinh hoặc một thương nhân nhỏ. Hắn thu lại toàn bộ khí tức tu vi, khuôn mặt thanh tú giờ đây chỉ mang vẻ thông minh lanh lợi của một người phàm. Tuyết Dao khoác lên mình một bộ váy lụa màu xanh nhạt, không quá lộng lẫy nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, dịu dàng, như một tiểu thư khuê các đang đi du ngoạn. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi gọn gàng, tô điểm bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản. Mộc Ly chọn bộ quần áo màu nâu đất, trông giống như một cô bé nhà nông tinh nghịch, đôi mắt vẫn không ngừng đảo quanh, tò mò về mọi thứ. Còn Tần Nguyệt, nàng mặc một bộ y phục màu lam đậm, chất liệu có vẻ tốt hơn một chút, trông như một phụ nhân có học vấn, toát lên vẻ đoan trang, trưởng thành. Thôn Thiên Thử, với khả năng thần kỳ của mình, đã ẩn mình hoàn toàn vào trong tay áo Lâm Phong, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa quậy, như cảm nhận được điều gì đó đang thay đổi trong môi trường xung quanh.
"Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Phong nhi?" Tuyết Dao hỏi, giọng nói nàng nhẹ nhàng, hòa vào tiếng gió thổi qua những hàng lau sậy ven sông.
Lâm Phong mỉm cười. "Từ những điều cơ bản nhất. Hòa vào dòng chảy của cuộc sống phàm nhân, lắng nghe những câu chuyện của họ, cảm nhận nhịp đập của thế giới này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Có lẽ, chân tướng của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu' không nằm ở những pháp trận hùng vĩ hay những bí cảnh cổ xưa, mà lại ẩn chứa trong chính cuộc sống bình dị này." Hắn nhìn về phía con đường mòn nhỏ dẫn vào sâu hơn trong đất liền, nơi có vẻ như là lối vào một khu dân cư đông đúc hơn. "Đi thôi. Cuộc phiêu lưu của chúng ta, trong thời đại cổ xưa này, chính thức bắt đầu." Họ bước đi nhẹ nhàng, tựa như những lữ khách bình thường, hòa mình vào khung cảnh yên bình của buổi sớm ven Dòng Sông Lam Thủy.
Linh khí cổ xưa, mặc dù không quá dồi dào, nhưng lại mang đến cho Lâm Phong một cảm giác rất đặc biệt. Hắn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, như đang hấp thụ những tinh túy nguyên thủy nhất của thế giới này. Cửu Thiên Huyền Kiếm, thường ngày ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa, giờ đây cũng hoàn toàn tĩnh lặng, tựa như một thanh kiếm gỗ vô hại. Đây là một trạng thái vô cùng kỳ lạ, nhưng Lâm Phong lại cảm thấy thích thú. Hắn muốn tận mắt chứng kiến sự khởi đầu của một thời đại, sự hình thành của những biến cố lớn, để hiểu rõ hơn về thân thế của mình và sứ mệnh mà Nguyệt Lan Tiên Tử đã giao phó.
Khi họ càng tiến sâu vào, những ngôi làng nhỏ dần hiện ra. Tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng người trò chuyện xôn xao... Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm trần. Lâm Phong cảm thấy một sự tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng. Hắn, một Tu Giả Nghịch Mệnh, một người mang trong mình huyết mạch Thiên Đạo Chân Thần, giờ đây lại đang trải nghiệm cuộc sống của những phàm nhân nhỏ bé. Điều này không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một cơ hội để hắn nhìn nhận lại giá trị của sinh linh, của cuộc sống, của Thiên Đạo. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với những người đồng hành này, hắn tin rằng mình sẽ vượt qua được mọi thử thách.
***
Sau khi rời khỏi Dòng Sông Lam Thủy, nhóm Lâm Phong tiếp tục đi bộ thêm vài canh giờ theo con đường mòn, cuối cùng cũng đến được một Thị Trấn Thương Nhân khá sầm uất. Nơi đây khác hẳn với sự yên bình của vùng ven sông. Khi họ bước vào cổng trấn, một làn sóng âm thanh ồn ào lập tức ập tới, bao gồm tiếng rao hàng, tiếng mặc cả của người mua kẻ bán, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá, và tiếng nói chuyện xôn xao của đám đông.
Kiến trúc của Thị Trấn Thương Nhân chủ yếu là các cửa hàng gỗ san sát nhau, với những mái hiên rộng che nắng, che mưa. Đường phố không quá rộng, nhưng được lát đá cẩn thận, dù đã có dấu hiệu mòn vẹt theo thời gian. Mùi hương hỗn tạp của gia vị, vải vóc, thức ăn đường phố thơm lừng từ các quán ăn nhỏ, và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, tấp nập và đầy sức sống. Đây là một phiên bản cổ xưa, giản dị hơn nhiều so với các thành phố tu chân mà họ từng đặt chân tới, nhưng lại mang một sức hút rất riêng, một sự chân thật của cuộc sống.
Lâm Phong và các mỹ nhân khéo léo hòa mình vào dòng người, cố gắng không gây sự chú ý. Hắn quan sát mọi thứ xung quanh với vẻ tò mò. Những người dân ở đây có vẻ chất phác, nhưng ánh mắt của một số người lại ẩn chứa sự mệt mỏi, thậm chí là lo lắng. Dường như, không phải mọi thứ đều hoàn toàn yên bình như vẻ ngoài của nó.
"Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian," Lâm Phong khẽ nói với các nàng, giọng đủ nghe giữa tiếng ồn ào. Hắn không cần dùng thần niệm để truyền âm, vì hắn muốn tận hưởng cảm giác của một người phàm bình thường. "Cố gắng hòa nhập, tìm hiểu về phong tục tập quán, và quan trọng nhất là lắng nghe. Những thay đổi lớn thường bắt đầu từ những lời đồn đại nhỏ nhất." Hắn biết, để tìm hiểu về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', việc bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ cuộc sống của người dân thường, là cách tốt nhất.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nàng cũng đang quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách của thị trấn. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi hỏi nhỏ: "Chàng muốn tìm hiểu về 'Khởi Nguồn Tà Tu' và mối liên hệ với huyết mạch của chàng ngay từ thời điểm này sao?" Nàng hiểu được sự cấp bách trong lòng hắn, nhưng cũng lo lắng liệu việc này có quá mạo hiểm khi họ chưa thực sự hiểu rõ về thời đại này.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, thay lời Lâm Phong. "Đúng vậy. Sự khởi đầu của tà khí thường rất tinh vi, len lỏi vào tâm trí con người trước khi thể hiện ra bên ngoài. Nó không phải là một sức mạnh bùng nổ, mà là một sự ăn mòn dần dần. Chúng ta cần tìm hiểu xem nó đã ảnh hưởng đến nơi này như thế nào, và liệu có dấu hiệu nào của sự suy thoái đạo đức, của sự thay đổi tâm tính con người hay không." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự uyên bác của một người đã trải qua nhiều sóng gió.
Họ ghé vào một quán trọ nhỏ tên là "Quán Trọ Phúc An", một nơi khá sạch sẽ nhưng không quá sang trọng, phù hợp với thân phận "thương nhân lữ hành" mà họ đang giả dạng. Sau khi thuê ba gian phòng liền kề, Lâm Phong quyết định dẫn các nàng đi dạo quanh thị trấn để quan sát.
Khi đi ngang qua một góc phố đông đúc, Mộc Ly đột nhiên kéo vạt áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn của nàng hơi mở to. "Phong ca ca, huynh nhìn kìa! Có một gã lính đánh thuê trông hung dữ vừa đi qua. Hắn có vẻ không phải người tốt đâu!" Nàng chỉ về phía một bóng người vạm vỡ, mặc giáp da thô kệch, lưng đeo một thanh đại đao to bản, khuôn mặt phong trần đầy vẻ từng trải và vài vết sẹo ngang dọc. Hắn ta bước đi mạnh mẽ, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông, như một con sói đang tìm kiếm con mồi. Mặc dù trang phục và khí chất có phần khác biệt, nhưng Lâm Phong thoáng thấy hình bóng của Đội Trưởng Lôi từ Hạ Giới trong dáng vẻ của kẻ này. Điều này gợi ý rằng, ngay cả trong thời đại cổ xưa này, sự hỗn loạn và nhu cầu về sức mạnh vũ trang, những lính đánh thuê như Đội Trưởng Lôi, vẫn đã xuất hiện.
Lâm Phong khẽ nhíu mày. "Đừng gây sự, Mộc Ly. Những kẻ như vậy thường có bản lĩnh không tầm thường, và cũng không thích bị người khác dòm ngó. Chúng ta đang ẩn mình, không nên gây rắc rối." Hắn nhẹ nhàng kéo Mộc Ly đi tiếp. Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn dõi theo bóng dáng vạm vỡ kia. "Chỉ cần tiền đủ, việc gì cũng làm!", câu nói này chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phong, như một lời nhắc nhở về bản chất thực dụng và tàn khốc của một số lính đánh thuê, bất kể thời đại nào.
Họ tìm một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn. Quán trà không quá đông đúc, nhưng lại là nơi lý tưởng để lắng nghe những câu chuyện phiếm của người dân địa phương. Lâm Phong gọi vài tách trà nóng và một ít điểm tâm, rồi ngồi xuống, giả vờ thưởng trà, nhưng thực chất là dùng thính giác nhạy bén của tu sĩ để thu thập thông tin. Thôn Thiên Thử trong tay áo hắn thỉnh thoảng khẽ cựa quậy, đôi mắt đen láy hé mở, như thể nó cũng đang lắng nghe.
Tiếng xì xào bàn tán từ các bàn xung quanh dần lọt vào tai Lâm Phong.
"Ngươi có nghe tin gì chưa? Lại có một người nữa mất tích rồi." Một người đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, khẽ hạ giọng nói với bạn mình. "Lần này là tiểu thư nhà họ Lý, một cô gái hiền lành, ít khi ra khỏi nhà."
Người bạn kia thở dài. "Ta đã nói rồi mà, dạo này trấn mình không yên bình chút nào. Từ đầu tháng đến giờ đã là người thứ ba rồi. Quan phủ thì vô dụng, không điều tra ra được gì cả."
"Mà lạ lắm," một người khác chen vào, giọng đầy vẻ sợ hãi. "Nghe nói những người mất tích đó, trước khi biến mất, tính tình đều trở nên khác lạ. Dễ nổi nóng, hay cáu gắt, đôi khi còn nói những lời kỳ quái nữa."
Lâm Phong nhíu mày. 'Những lời đồn đại về các vụ mất tích bí ẩn hoặc sự thay đổi tâm tính của con người trong Thị Trấn Thương Nhân, gợi ý về ảnh hưởng ban đầu của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu'.' Hắn nhớ lại lời của Tần Nguyệt. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên của sự ăn mòn, của tà khí len lỏi vào tâm trí người phàm. Nó không gây ra cái chết ngay lập tức, mà từ từ tha hóa con người, khiến họ trở nên khác biệt trước khi biến mất hoàn toàn.
Một bà lão ngồi gần đó, tóc bạc phơ, khẽ rùng mình. "Ta nghe nói, ở những vùng sâu hơn, có những kẻ tu luyện tà môn đang hoành hành. Chúng chuyên bắt cóc người sống để luyện tà công."
"Tà môn? Tu luyện?" Lâm Phong thầm nhủ. Điều này gợi ý về sự tồn tại của các thế lực tu chân trong Đại Chu Hoàng Triều cổ đại, có thể là những tông môn chính phái đang cố gắng chống lại tà khí hoặc những kẻ đã bị tha hóa. Nhưng những người phàm này dường như không hiểu rõ về thế giới tu chân, chỉ nghe phong thanh những lời đồn đại mơ hồ.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng thấu hiểu. Nàng cũng đã nghe được những câu chuyện đó. Sự bất ổn mà nàng cảm nhận được ven sông Lam Thủy, giờ đây đã được xác nhận bằng những lời đồn đại đáng sợ.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu với Lâm Phong, như muốn nói: "Ta đã nói rồi mà."
Mộc Ly thì có vẻ hơi sợ hãi. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, thì thầm: "Phong ca ca, chúng ta có nên giúp họ không? Những người đó thật đáng thương."
Lâm Phong khẽ vuốt mái tóc nàng. "Chúng ta sẽ tìm hiểu rõ hơn, Mộc Ly. Nhưng không thể tùy tiện hành động. Chúng ta cần phải hiểu rõ căn nguyên của vấn đề trước khi ra tay." Hắn biết, việc can thiệp quá sớm, quá thô bạo, có thể làm hỏng kế hoạch của hắn, hoặc thậm chí gây ra những hậu quả không lường trước. Hắn phải giữ vững đạo tâm và lòng tốt, nhưng cũng phải hành động thận trọng, khôn ngoan.
Đêm dần buông xuống trên Thị Trấn Thương Nhân. Ánh đèn lồng mờ ảo bắt đầu được thắp sáng, nhuộm vàng các con phố, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính và lãng mạn. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Phong, sự lãng mạn đó lại xen lẫn với một cảm giác nặng nề. Hắn đứng bên cửa sổ quán trọ, nhìn ra khung cảnh thị trấn về đêm. Những vụ mất tích bí ẩn, sự thay đổi tâm tính của con người, những lời đồn đại về tà môn... tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, vẽ nên một bức tranh lớn hơn về sự suy yếu của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của tà khí.
Hắn cảm thấy huyết mạch Thiên Đạo trong người hắn lại rung động mạnh mẽ hơn một chút, như thể nó đang cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng, một gánh nặng định mệnh đang chờ đợi hắn. Lâm Phong siết chặt tay. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy những bí ẩn và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ tìm ra sự thật về thân thế của mình, về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', và hắn sẽ hàn gắn lại Thiên Đạo, trả lại sự bình yên cho vạn giới.
Lâm Phong quay lại, nhìn ba mỹ nhân của mình, những người đang nhìn hắn với ánh mắt đầy tin tưởng và tình yêu. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn. "Chúng ta sẽ nghỉ ngơi sớm. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về những chuyện kỳ lạ đang xảy ra ở thị trấn này." Hắn biết, cuộc sống phàm nhân của họ, dù chỉ là tạm thời, đã bắt đầu, và cùng với đó là cuộc hành trình khám phá một bí mật cổ xưa hơn cả thời gian.