Đêm dần buông xuống trên Thị Trấn Thương Nhân, kéo theo màn sương mỏng giăng mắc khắp các mái nhà ngói xám. Ánh đèn lồng mờ ảo bắt đầu được thắp sáng, nhuộm vàng các con phố, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính và lãng mạn. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Phong, sự lãng mạn đó lại xen lẫn với một cảm giác nặng nề. Hắn đứng bên cửa sổ quán trọ, nhìn ra khung cảnh thị trấn về đêm. Những vụ mất tích bí ẩn, sự thay đổi tâm tính của con người, những lời đồn đại về tà môn... tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, vẽ nên một bức tranh lớn hơn về sự suy yếu của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của tà khí. Hắn cảm thấy huyết mạch Thiên Đạo trong người hắn lại rung động mạnh mẽ hơn một chút, như thể nó đang cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng, một gánh nặng định mệnh đang chờ đợi hắn. Lâm Phong siết chặt tay. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy những bí ẩn và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ tìm ra sự thật về thân thế của mình, về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', và hắn sẽ hàn gắn lại Thiên Đạo, trả lại sự bình yên cho vạn giới.
Lâm Phong quay lại, nhìn ba mỹ nhân của mình, những người đang nhìn hắn với ánh mắt đầy tin tưởng và tình yêu. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn. "Chúng ta sẽ nghỉ ngơi sớm. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về những chuyện kỳ lạ đang xảy ra ở thị trấn này." Hắn biết, cuộc sống phàm nhân của họ, dù chỉ là tạm thời, đã bắt đầu, và cùng với đó là cuộc hành trình khám phá một bí mật cổ xưa hơn cả thời gian.
***
Bình minh hé rạng, xua tan lớp sương mờ còn vương vấn trên những mái nhà tranh, trả lại vẻ tươi mới cho Thị Trấn Thương Nhân. Ánh nắng ban mai vàng óng như mật, rải đều trên những con đường đất còn ẩm ướt hơi sương đêm, làm lấp lánh những giọt nước đọng trên lá cây. Một mùi hương trong lành, thanh khiết của đất trời sau cơn sương đêm, hòa quyện với chút mùi khói bếp vương vất từ những căn nhà mới thức giấc, tràn vào buồng trọ của Lâm Phong. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, cùng tiếng gà gáy xa xa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi sáng phàm trần.
Lâm Phong mở mắt, cảm nhận sự dễ chịu hiếm thấy sau một giấc ngủ không còn bị quấy nhiễu bởi linh khí hỗn tạp hay những suy tư về tu luyện. Hắn khẽ cử động, cảm nhận cơ thể tràn đầy sức sống. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng đã thức giấc tự lúc nào. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ thanh thoát, làn da trắng ngần như ngọc dưới ánh nắng sớm. Nàng đã thay một bộ y phục màu xanh nhạt giản dị, tóc búi gọn gàng, toát lên vẻ tiên khí dù đang cố gắng hòa nhập phàm trần. Mộc Ly thì ngồi vắt vẻo trên thành giường, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ tinh nghịch không giấu được. Nàng mặc bộ đồ màu xanh lá cây, điểm xuyết vài họa tiết hoa cỏ, trông hệt như một cô gái thôn nữ đáng yêu. Còn Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trưởng thành, đã chỉnh tề trong bộ áo lụa màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh được búi cao, cài một cây trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo. Nàng đang pha một ấm trà thảo mộc thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ, đặt trên bàn gỗ đơn sơ trong phòng.
"Sớm vậy sao, các vị tiên tử?" Lâm Phong mỉm cười, giọng nói mang theo chút trêu chọc thường thấy. Hắn vươn vai một cái thật dài, cảm nhận các khớp xương kêu răng rắc.
Tuyết Dao liếc hắn một cái, ánh mắt sắc lạnh nhưng không có vẻ trách móc. "Ngươi là người thức dậy sau cùng đấy. Chắc là giấc ngủ của phàm nhân có vẻ hợp với ngươi."
Mộc Ly bật cười khúc khích, nhảy xuống giường, chạy lại bên Lâm Phong. "Phong ca ca, Thôn Thiên Thử đói bụng rồi! Chúng ta mau đi ăn sáng đi! Nghe nói ở đây có món bánh bao nhân thịt rất ngon!" Con chuột trắng nhỏ xíu Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trong tay áo nàng, khẽ "chiêm chiếp" phụ họa, như thể nó cũng đang khẳng định lời của Mộc Ly.
Tần Nguyệt rót một chén trà, đặt trước mặt Lâm Phong. "Trước khi đi, chúng ta nên bàn bạc kỹ lưỡng về kế hoạch tiếp theo. Dù là phàm nhân, nhưng cũng cần có một vỏ bọc hợp lý để tránh gây chú ý." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự điềm tĩnh và thông thái. Nàng không quên đặt một chén trà khác cho Tuyết Dao và một cốc nước ấm cho Mộc Ly.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, xua đi chút dư vị ngái ngủ. "Tần Nguyệt nói phải. Chúng ta đã nghe ngóng được chút tin tức từ Thị Trấn Thương Nhân này. Dù có vẻ bình yên, nhưng những vụ mất tích và sự thay đổi tâm tính của người dân cho thấy tà khí đã bắt đầu len lỏi. Long Phượng Đế Đô chắc chắn còn phức tạp hơn nhiều." Hắn nhìn ba nàng, ánh mắt có chút nghiêm túc. "Chúng ta không thể tùy tiện hành động. Mục tiêu của chúng ta là tìm hiểu về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', cũng như thân thế của ta. Việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn và thận trọng tuyệt đối."
"Vậy, chúng ta sẽ đi bộ đến Đế Đô sao, Phong ca ca?" Mộc Ly hỏi, vẻ mặt đầy tò mò. "Hay là chúng ta bay lên trời cho nhanh?" Nàng khẽ vung tay làm động tác bay lượn.
Lâm Phong bật cười, xoa đầu nàng. "Này, các vị tiên tử, chuẩn bị làm người phàm nhé. Nhớ là đừng có động một cái là bay lên trời, hay biến ra linh thạch tiêu xài đó." Hắn giả vờ nghiêm mặt, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh quái. "Chúng ta sẽ không bay. Việc đó quá lộ liễu. Chúng ta sẽ sử dụng Thiên Không Thoa để di chuyển một quãng đường dài một cách kín đáo, sau đó sẽ tiếp tục bằng đường bộ, như những lữ khách bình thường. Giảm thiểu tối đa việc sử dụng linh lực, cho đến khi chúng ta hiểu rõ tình hình." Hắn đã thu hồi Thiên Không Thoa sau khi đến gần Thị Trấn Thương Nhân, ẩn giấu nó trong Huyễn Mặc Quyển.
Tuyết Dao khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để lộ ra vẻ đẹp thoát tục của nàng. "Ngươi lo thừa. Chỉ cần ngươi không gây rắc rối là tốt rồi." Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong.
Tần Nguyệt gật đầu tán thành. "Chúng ta cần một vỏ bọc thật tự nhiên, tốt nhất là những thương nhân hoặc lữ khách bình thường. Có lẽ nên tìm một quán trọ ở khu vực trung tâm trước, nơi dễ dàng nghe ngóng tin tức và tiếp cận các tầng lớp xã hội khác nhau." Nàng đã suy nghĩ khá kỹ lưỡng về vấn đề này. "Chúng ta có thể tự xưng là một đoàn thương nhân nhỏ từ phương xa đến, hoặc một gia đình du ngoạn. Quan trọng là hành xử phải giống phàm nhân nhất có thể."
Mộc Ly vỗ tay reo lên. "Đế Đô lớn vậy sao? Có nhiều đồ ăn ngon không? Thôn Thiên Thử đang đói bụng rồi kìa!" Nàng hoàn toàn bị hấp dẫn bởi viễn cảnh được thưởng thức các món ăn mới lạ, quên mất cả những nguy hiểm tiềm ẩn. Thôn Thiên Thử trong tay áo nàng lại "chiêm chiếp" một tiếng, như muốn nhắc nhở chủ nhân của nó không quên nhiệm vụ cao cả.
Lâm Phong mỉm cười. "Đúng là có nhiều đồ ăn ngon. Và cũng có nhiều câu chuyện thú vị để nghe ngóng nữa." Hắn đứng dậy, chỉnh lại bộ trang phục màu xanh sẫm đơn giản mà hắn đã thay từ tối qua. "Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian để lãng phí. Long Phượng Đế Đô, chúng ta đến đây!"
Sau khi dùng bữa sáng đạm bạc nhưng đầy đủ tại quán trọ, nhóm Lâm Phong âm thầm rời khỏi Thị Trấn Thương Nhân. Họ không đi theo con đường chính mà rẽ vào một con đường mòn nhỏ hơn, len lỏi qua những cánh đồng lúa xanh mướt và những khu rừng thưa. Khi đã cách xa thị trấn và đảm bảo không có ai theo dõi, Lâm Phong khẽ phất tay, một luồng linh lực vô hình bao bọc lấy cả nhóm, Thiên Không Thoa được triệu hồi trong chớp mắt, đưa họ lướt đi nhẹ nhàng trên không trung, ẩn mình trong những tầng mây trắng.
Việc sử dụng Thiên Không Thoa chỉ diễn ra trong chốc lát, đủ để vượt qua một quãng đường dài hàng trăm dặm, tránh xa những khu dân cư đông đúc. Khi đã đến gần Dòng Sông Lam Thủy, cách Long Phượng Đế Đô khoảng một ngày đường bộ, Lâm Phong lại khéo léo thu hồi Thiên Không Thoa, hạ xuống một khu rừng rậm rạp ven sông. Từ đây, họ tiếp tục hành trình bằng đôi chân.
Dòng Sông Lam Thủy chảy êm đềm, uốn lượn như một dải lụa xanh biếc vắt ngang qua vùng đất trù phú. Nước sông trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những áng mây trắng trôi lững lờ. Thi thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương của cỏ dại ven sông. Xa xa, tiếng mái chèo khua nước vọng lại từ những chiếc thuyền nhỏ của ngư dân, cùng tiếng chim hót líu lo trong các lùm cây, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Những bến thuyền nhỏ bằng gỗ mộc mạc, những cây cầu gỗ cong cong bắc qua những nhánh sông, và những làng chài lấp ló sau rặng tre xanh, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp cổ điển, hoài niệm.
Nhóm Lâm Phong đi bộ dọc bờ sông, hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống phàm nhân. Lâm Phong quan sát mọi thứ xung quanh với ánh mắt đầy suy tư. Dù cảnh vật yên bình, nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn cảm nhận được sự bất ổn mà hắn đã ngửi thấy ở Thị Trấn Thương Nhân. Nó không rõ ràng, chỉ là một cảm giác mơ hồ, như một làn sóng ngầm đang âm thầm khuấy động dưới vẻ ngoài tĩnh lặng.
"Dòng sông này thật đẹp," Mộc Ly thốt lên, đôi mắt nàng lấp lánh như đang muốn nhảy xuống nghịch nước. Nàng khẽ khàng nhặt một bông hoa dại ven đường, cài lên tóc mình. "Phong ca ca, ở đây có vẻ yên bình hơn Thị Trấn Thương Nhân nhiều."
Lâm Phong khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua những gương mặt phàm nhân mà họ tình cờ gặp. "Yên bình chỉ là vẻ bề ngoài thôi, Mộc Ly. Nơi nào có con người, nơi đó ắt có mâu thuẫn, có tranh giành. Huống hồ, chúng ta đang ở một thời đại mà Thiên Đạo đang suy yếu, tà khí bắt đầu trỗi dậy." Hắn khẽ thở dài. "Nhân Đạo Hữu Tình, nhưng cũng đầy rẫy phức tạp."
Tần Nguyệt đi bên cạnh, ánh mắt nàng cũng quét qua dòng người. "Đúng vậy. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ ảnh hưởng đến giới tu chân mà còn gieo mầm bất ổn vào thế giới phàm trần. Những lời đồn đại về tà môn, về sự mất tích bí ẩn, chính là những dấu hiệu ban đầu." Nàng khẽ cau mày. "Ta cảm thấy có một luồng khí tức u ám, dù rất mờ nhạt, đang bao phủ vùng đất này. Nó giống như một tấm màn che phủ, từ từ ăn mòn sự trong sáng."
Tuyết Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt nàng sắc bén, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Nàng nhận thấy những người dân ven sông dù có vẻ hiền lành, chất phác, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt họ vẫn ẩn chứa một nỗi lo âu vô hình, một sự mệt mỏi mà những người phàm nhân bình thường không nên có. "Phòng thủ tuy nghiêm ngặt ở Thị Trấn Thương Nhân, nhưng dường như có một vài điểm yếu ẩn giấu trong tâm trí người dân." nàng khẽ nói, chỉ đủ để Lâm Phong nghe thấy. "Mất mát và sự lo sợ đang len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống."
Thôn Thiên Thử từ trong tay áo Mộc Ly thò đầu ra, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào dòng nước. Nó khẽ "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi bất ngờ nhảy phóc ra khỏi tay áo, chạy dọc bờ sông, dùng mũi ngửi ngửi đất đá. Nó có vẻ tò mò với mọi thứ xung quanh, nhưng cũng có chút cảnh giác đặc trưng của linh thú.
Lâm Phong khẽ cười, một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Xem ra Thôn Thiên Thử cũng đã ngửi thấy mùi gì đó rồi." Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Mộc Ly. "Đừng lo lắng quá, Mộc Ly. Chúng ta sẽ cẩn trọng. Nhưng cũng đừng quên, chúng ta đến đây để khám phá, để tìm ra sự thật. Sẽ có nhiều điều thú vị chờ đợi chúng ta." Hắn biết, để tìm hiểu về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', hắn phải lặn sâu vào cả thế giới phàm nhân lẫn thế giới tu chân cổ đại.
Họ tiếp tục đi bộ, hướng về phía xa nơi có thể thấy bóng dáng thành quách mờ ảo của Long Phượng Đế Đô. Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ. Không khí ấm áp, nhưng vẫn có làn gió nhẹ thổi qua, làm dịu đi cái nóng. Trên con đường đất, thỉnh thoảng họ lại bắt gặp những đoàn xe ngựa chở hàng, những nhóm lữ khách hành hương, hay những người nông dân gánh vác sản vật về thành. Tất cả đều là một phần của bức tranh phàm trần mà họ đang cố gắng hòa mình vào. Lâm Phong thầm nghĩ, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và chắc chắn sẽ không thiếu những thử thách. Nhưng hắn đã có những người bạn đồng hành tin cậy nhất, và quan trọng hơn, hắn mang trong mình huyết mạch Thiên Đạo, cùng với ý chí kiên định để khám phá và hàn gắn lại tất cả.
***
Sau gần một ngày đường bộ, cuối cùng, nhóm Lâm Phong cũng đến được Long Phượng Đế Đô. Từ xa, cổng thành sừng sững hiện ra trước mắt, uy nghi và tráng lệ đến ngỡ ngàng. Tường thành cao ngất, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng uốn lượn, như những con linh thú khổng lồ đang canh giữ cho cả đế quốc. Những mái ngói vàng óng ánh của các cung điện bên trong lấp ló sau bức tường thành, phản chiếu ánh nắng chiều tà rực rỡ, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, lộng lẫy đến khó tin. Dòng người tấp nập như mắc cửi, đổ về phía cổng thành, tiếng nói cười, tiếng vó ngựa, tiếng rao hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của một đô thị phồn hoa bậc nhất.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhóm Lâm Phong vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự hùng vĩ và phồn hoa của nơi đây.
"Oa! Lớn quá đi! Còn đẹp hơn cả Thiên Phong Thành nữa!" Mộc Ly thốt lên, đôi mắt to tròn mở to, không giấu nổi vẻ kinh ngạc và thích thú. Nàng khẽ kéo tay Lâm Phong, chỉ trỏ khắp nơi. "Nhìn kìa, Phong ca ca, những bức tường thành đó thật cao! Còn có cả rồng phượng nữa!" Thôn Thiên Thử trong tay áo nàng cũng tò mò thò đầu ra, đôi mắt đen láy đảo quanh, như thể cũng đang ngạc nhiên trước khung cảnh hoành tráng này.
Tuyết Dao, dù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng cũng thoáng qua một tia kinh ngạc. Nàng quan sát những người lính gác đứng nghiêm nghị trước cổng thành, những bộ giáp trụ sáng loáng dưới ánh nắng. "Phòng thủ nghiêm ngặt, nhưng dường như có một vài điểm yếu ẩn giấu." Nàng khẽ nói, giọng vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu sắc. "Những người lính này, dù có vẻ tinh nhuệ, nhưng trong linh giác của ta, ta cảm nhận được một sự mệt mỏi, một sự căng thẳng tiềm ẩn trong họ."
Lâm Phong nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm quét qua toàn bộ khung cảnh. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường mà còn dùng linh giác nhạy bén của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ để cảm nhận. "Phồn hoa là thế, nhưng ta ngửi thấy mùi... mâu thuẫn." Hắn khẽ nhíu mày. "Linh khí ở đây có vẻ không ổn định lắm, cứ như có thứ gì đó đang cố gắng kéo nó xuống, hoặc có một luồng tà khí nào đó đang cố gắng xâm nhập. Nó không rõ ràng như tà khí của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà âm thầm hơn, tinh vi hơn nhiều." Hắn cảm nhận một sự hỗn loạn ngầm, như những dòng điện ngầm chảy xiết dưới một mặt hồ tĩnh lặng. Sự phồn hoa này, không phải là sự phồn hoa thật sự của một thời đại thịnh thế, mà là vẻ ngoài được tô vẽ để che giấu đi những vết nứt bên trong.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng cũng lộ vẻ lo lắng. "Quả thực, có những luồng khí tức nặng nề, không mấy an lành. Chúng ta cần cẩn trọng." Nàng là người nhạy cảm với những biến động của Thiên Đạo nhất, và những gì nàng cảm nhận được ở Long Phượng Đế Đô này khiến nàng không khỏi bất an. "Có lẽ đây là dấu hiệu của sự bất ổn chính trị mà chúng ta đã từng nghe nói đến, hoặc là ảnh hưởng của 'Thiên Đạo Vết Nứt' đã bắt đầu lan rộng đến tận kinh đô."
Nhóm Lâm Phong hòa vào dòng người, trình giấy tờ thông hành giả mạo mà Lâm Phong đã chuẩn bị từ trước bằng cách dùng Huyễn Mặc Quyển để tạo ra, trông thật đến mức không một người phàm nào có thể phân biệt được. Họ bước qua cổng thành, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của không khí. Bên trong thành, các con phố rộng lớn, lát đá xanh sạch sẽ, dẫn đến những khu chợ sầm uất, những cửa tiệm sang trọng và những công trình kiến trúc nguy nga. Tiếng chuông từ một ngôi chùa cổ kính vang vọng, tiếng vó ngựa tuần tra của đội binh lính, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng nhạc từ các quán hát vọng ra, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc của một đô thị cổ đại.
Họ đi bộ qua các con phố chính, quan sát mọi hoạt động. Những gian hàng tơ lụa rực rỡ sắc màu, những tiệm ăn sang trọng với mùi thức ăn quý tộc thoang thoảng, những quán trà yên tĩnh, cho đến những khu chợ bình dân hơn với tiếng mặc cả ồn ào. Trên đường, những chiếc kiệu sang trọng được khiêng bởi các tùy tùng, những thư sinh áo vải khăn điều, những tiểu thư khuê các che mặt bằng khăn lụa mỏng, tất cả đều là một phần của cảnh tượng phồn hoa này.
Lâm Phong không ngừng quan sát, ánh mắt hắn như thấu thị mọi thứ. Hắn nhận thấy, dù vẻ ngoài tráng lệ, nhưng vẫn có những góc khuất. Đôi khi, hắn bắt gặp ánh mắt cảnh giác của những người bán hàng rong, hay vẻ mặt lo lắng của những người dân nghèo hơn. Trong một góc chợ, hắn thoáng thấy một toán lính tuần tra đang quát tháo một người ăn xin già nua, đẩy ngã ông ta xuống đất một cách thô bạo. Hình ảnh đó khiến hắn chợt nhớ đến lời đồn đại về sự tham nhũng của quan lại mà hắn đã nghe được ở Thị Trấn Thương Nhân.
Hắn cũng nhận ra sự hiện diện của một vài luồng linh lực yếu ớt hơn trong thành, chứng tỏ có những tu sĩ cấp thấp đang ẩn mình trong thế giới phàm nhân này. Tuy nhiên, họ đều là những kẻ tu vi không cao, hoặc cố tình che giấu, không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào đáng kể. Điều đáng chú ý hơn là cảm giác bất ổn trong linh khí mà hắn đã cảm nhận. Nó không phải là sự suy yếu đồng đều, mà là những đợt dao động bất thường, như thể có ai đó đang cố gắng thao túng hoặc hút cạn linh khí từ một nơi nào đó, tạo ra những khoảng trống năng lượng. Điều này càng củng cố suy đoán của hắn về sự ảnh hưởng của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu' lên thế giới này.
"Đúng là một nơi phồn hoa đến cực điểm," Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm tư. Hắn dừng lại trước một cửa tiệm bán đồ lụa, nhìn những tấm vải thêu rồng phượng tinh xảo. "Nhưng càng phồn hoa, càng dễ che giấu những mục nát bên trong. Chúng ta cần phải nhìn xuyên qua vẻ hào nhoáng này." Hắn cảm thấy huyết mạch Thiên Đạo trong người hắn lại rung động nhẹ nhàng, như một sự xác nhận, một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đang mang. Mối liên hệ sâu sắc giữa hắn và sự kiện 2,000 năm trước đang ngày càng trở nên rõ ràng hơn, không chỉ qua lời nói của Nguyệt Lan Tiên Tử, mà còn qua chính những cảm nhận của hắn khi tiếp xúc với thế giới này.
Mộc Ly thì vẫn đang say sưa ngắm nhìn những gian hàng bán đồ chơi, những món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo. "Phong ca ca, nhìn kìa! Có cả những con rối gỗ đáng yêu nữa!" Nàng hồn nhiên chỉ trỏ, quên mất những lời cảnh báo của Lâm Phong. Thôn Thiên Thử cũng ngó nghiêng, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tò mò.
Tần Nguyệt khẽ lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Mộc Ly vẫn là Mộc Ly." Nàng quay sang Lâm Phong. "Chúng ta nên tìm một nơi để nghỉ chân trước khi trời tối. Một quán trọ đông đúc sẽ là lựa chọn tốt nhất để nghe ngóng tin tức."
Tuyết Dao gật đầu. "Đồng ý. Hơn nữa, chúng ta cần một vỏ bọc ổn định để bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về những biến động ở kinh đô này."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua một đội tuần tra đang đi ngang qua. Một đội trưởng có vẻ uy nghi, dáng người cao lớn, ánh mắt sắc lạnh, đang chỉ huy đám lính dưới quyền. Hắn chợt nghĩ đến "Đội Trưởng Lôi" trong lời gợi ý của Nguyệt Lan Tiên Tử. Không biết người này có phải là một nhân vật quan trọng trong tương lai hay không. Hắn ghi nhớ hình ảnh đó trong đầu. "Được rồi, vậy thì chúng ta sẽ tìm một quán trọ. Một nơi đủ bình dân để không gây chú ý, nhưng cũng đủ đông đúc để thu thập thông tin."
***
Khi màn đêm dần buông xuống, nhuộm tím cả Long Phượng Đế Đô, những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, biến kinh đô thành một biển ánh sáng lung linh huyền ảo. Tiếng chuông canh điểm từ những tòa tháp cao vút, tiếng trống tuần tra dồn dập, và tiếng nhạc từ các quán hát, nhà hàng vang vọng khắp nơi, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, sống động. Sau khi đi bộ khắp nơi để nắm bắt sơ bộ tình hình và tìm kiếm một nơi thích hợp, Lâm Phong quyết định chọn Quán Trọ Lạc Trần.
Quán Trọ Lạc Trần là một tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám cổ kính, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nhưng vẫn khá gần khu vực trung tâm. Tầng dưới là sảnh ăn uống chung rộng rãi và quầy lễ tân đơn giản, luôn tấp nập khách ra vào. Mùi thức ăn nấu nướng – thịt nướng thơm lừng, canh nóng hổi – hòa quyện với mùi rượu nồng nàn, mùi bụi đường và mùi khói từ bếp, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, ồn ào đặc trưng của một quán trọ phàm trần. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa, đôi khi là tiếng đàn hát từ một ca nữ vọng lại từ gian sau, tất cả đều góp phần tạo nên một không gian thân mật, là nơi lý tưởng để thu thập tin tức mà không gây nghi ngờ.
Lâm Phong cùng ba mỹ nhân chọn một bàn khuất trong góc, gọi vài món ăn đơn giản và một bình rượu gạo. Họ cố tình ngồi gần những nhóm khách đang trò chuyện rôm rả, giả vờ thưởng thức bữa tối trong khi thực chất đang chăm chú lắng nghe những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh. Ngoại hình của họ, với trang phục giản dị và thái độ bình tĩnh, hoàn toàn hòa nhập vào đám đông, không gây bất kỳ sự chú ý đặc biệt nào.
"Rượu gạo ở đây khá ngon, không tệ chút nào." Lâm Phong nhấp một ngụm, ánh mắt lướt qua những gương mặt khách quen đang say sưa trò chuyện. Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt tinh quái. "Xem ra, đây chính là nơi mà chúng ta có thể 'nghe ngóng tin tức' một cách hiệu quả nhất."
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, vẻ mặt hiền hậu. "Ngươi luôn biết cách tìm ra những nơi thú vị nhất." Nàng cũng đã gọi một chén trà thảo mộc, từ tốn thưởng thức. "Ta cảm thấy có một luồng khí tức kỳ lạ ở đây. Không phải tà khí, mà là một loại năng lượng hỗn tạp, như thể những suy nghĩ, cảm xúc của vô số phàm nhân đang tụ lại và tạo thành một trường năng lượng đặc biệt."
Mộc Ly thì đang say sưa với món đùi gà nướng mật ong. "Ngon quá đi, Phong ca ca! Đùi gà này còn ngon hơn cả đùi gà ở Thiên Phong Thành nữa!" Thôn Thiên Thử cũng không kém cạnh, nó đang rúc vào tay áo nàng, gặm một mẩu xương nhỏ với vẻ mặt mãn nguyện.
Tuyết Dao khẽ cau mày, ánh mắt nàng sắc bén quét qua những gương mặt người phàm. "Tâm ma của phàm nhân, đúng vậy. Lòng tham, dục vọng, oán hận, tất cả đều có thể tạo thành một loại năng lượng tiêu cực, đặc biệt là ở một nơi đông đúc và phức tạp như Đế Đô này." Nàng là người đã trải qua nhiều thăng trầm, và nàng hiểu rõ những góc tối trong tâm hồn con người.
Bỗng nhiên, một nhóm thương nhân ngồi ở bàn gần đó bắt đầu hạ giọng bàn tán. "Ngươi có nghe tin gì chưa? Lại có một vị quan lớn trong triều bị bãi chức rồi. Nghe nói là Tả Thừa tướng, một người liêm khiết bậc nhất." Một người đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, khẽ hạ giọng nói, vẻ mặt đầy vẻ bí hiểm.
Người bạn ngồi đối diện thở dài. "Ta đã nói rồi mà, triều đình dạo này không yên bình chút nào. Từ đầu tháng đến giờ đã là người thứ ba rồi. Cứ như có một bàn tay vô hình đang thao túng vậy."
"Mà lạ lắm," một người khác chen vào, giọng đầy vẻ sợ hãi. "Nghe nói những vị quan đó, trước khi bị bãi chức, tính tình đều trở nên khác lạ. Dễ nổi nóng, hay cáu gắt, đôi khi còn nói những lời kỳ quái nữa, như thể bị ai đó điều khiển vậy."
Lâm Phong nhíu mày. 'Những lời đồn đại về các vụ mất tích bí ẩn và sự xuất hiện của 'kẻ tu luyện tà thuật' báo hiệu về sự gia tăng ảnh hưởng của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu' trong thế giới phàm nhân.' Hắn nhớ lại những gì đã nghe ở Thị Trấn Thương Nhân, và những lời Nguyệt Lan Tiên Tử đã nói. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên của sự ăn mòn, của tà khí len lỏi vào tâm trí người phàm, không chỉ là những người dân thường mà còn cả những quan chức cao cấp trong triều đình. Nó không gây ra cái chết ngay lập tức, mà từ từ tha hóa con người, khiến họ trở nên khác biệt, mất đi lý trí trước khi bị loại bỏ hoặc biến mất hoàn toàn.
Một bà lão ngồi gần đó, tóc bạc phơ, đang nhẽo nước mắt. "Ta nghe nói, ở những vùng ngoại ô, có những kẻ tu luyện tà môn đang hoành hành. Chúng chuyên bắt cóc người sống để luyện tà công, thậm chí còn có thể điều khiển tâm trí người khác. Đội Trưởng Lôi của quân tuần tra đã cho người đi điều tra, nhưng đến giờ vẫn chưa có kết quả gì."
"Kẻ tu luyện tà thuật? Chúng có đáng sợ như Ma Tôn Huyết Ảnh không?" Mộc Ly vừa cắn miếng đùi gà vừa hỏi, giọng nàng có chút run rẩy. Nàng đã nghe câu chuyện này và cảm thấy hơi sợ hãi.
Tần Nguyệt khẽ cau mày. "Đó chính là những dấu hiệu mà Nguyệt Lan Tiên Tử đã nhắc đến. Sự suy yếu của Thiên Đạo đang dần bộc lộ rõ ràng hơn ở Đế Đô này." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Luồng khí tức nặng nề mà ta cảm nhận được chính là từ những tâm ma và tà khí này. Chúng đang lợi dụng sự bất ổn để gieo rắc hỗn loạn."
Tuyết Dao ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Chỉ là những kẻ nhỏ bé, nhưng chúng có thể là ngòi nổ cho những âm mưu lớn hơn. Nếu chúng có thể điều khiển được quan lại, thì đây không chỉ là tà thuật đơn thuần, mà còn là một cuộc đấu đá chính trị, lợi dụng tà pháp để đạt được mục đích." Nàng phân tích một cách lạnh lùng, nhưng tinh tế. "Có lẽ, chúng ta đã tiếp cận được phần nổi của tảng băng chìm."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. "Không sai. Mọi thứ đang dần kết nối lại." Hắn cảm nhận được huyết mạch Thiên Đạo trong hắn lại rung động mạnh mẽ hơn một chút, như thể nó đang cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng, một gánh nặng định mệnh đang chờ đợi hắn. Hắn cũng nhận ra rằng thân thế của mình không chỉ là bí ẩn mà còn là một gánh nặng hoặc một cơ hội lớn, tùy thuộc vào cách hắn đối mặt. Những dấu hiệu về sự suy yếu của thế giới hoặc các sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng. "Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn có lẽ chỉ là một con rối trong một vở kịch lớn hơn nhiều. Một thế lực đứng sau hắn, một thế lực cổ xưa hơn, có lẽ đang thao túng tất cả."
Hắn nhấp thêm một ngụm rượu, vị cay nồng xua đi cảm giác lạnh lẽo trong lòng. "Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây đêm nay. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về triều đình Đại Chu và những thế lực đang ẩn mình trong bóng tối." Hắn biết, cuộc sống phàm nhân của họ, dù chỉ là tạm thời, đã bắt đầu, và cùng với đó là cuộc hành trình khám phá một bí mật cổ xưa hơn cả thời gian, một bí mật có thể thay đổi vận mệnh của vạn giới.
Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong siết chặt tay, quyết tâm thầm nhủ. Hắn sẽ không bao giờ lùi bước.