Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 203

Thị Phi Giữa Phồn Hoa: Lần Đầu Chạm Trán Nữ Tướng

4691 từ
Mục tiêu: Tiếp nối mạch truyện từ chương 202, Lâm Phong và các mỹ nhân bắt đầu khám phá sâu hơn Long Phượng Đế Đô.,Giới thiệu Lam Yên, thiết lập tính cách cương trực, mạnh mẽ của nàng thông qua hành động.,Lâm Phong và đồng đội vô tình chứng kiến một vụ án bất công, tạo tiền đề cho sự can thiệp của họ vào chính trường phàm nhân.,Khắc họa rõ nét hơn sự tương phản giữa vẻ ngoài phồn hoa và những mâu thuẫn ngầm trong Đại Chu Hoàng Triều cổ đại, liên hệ đến 'Thiên Đạo Vết Nứt'.,Gieo những manh mối đầu tiên về các thế lực tham nhũng và sự hỗn loạn đang dần gia tăng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Lam Yên, Đại Quan Tham, Phạm Gia Thiếu Chủ, Đội Trưởng Lôi, Tiểu Hà
Mood: Thăm dò, bất bình, hành động, giới thiệu nhân vật
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm Long Phượng Đế Đô, một bức tranh sống động và tràn đầy sức sống. Mặt trời vừa vặn nhô lên khỏi đường chân trời, vẩy những tia nắng vàng óng ả lên những mái ngói cong vút, những phù điêu tinh xảo trên các bức tường thành cổ kính, khiến cả kinh thành như bừng sáng rực rỡ. Từ Quán Trọ Lạc Trần, Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Thôn Thiên Thử đã rời đi từ sớm, hòa mình vào dòng người tấp nập đang đổ ra đường. Thôn Thiên Thử, với bản năng tự nhiên của mình, đã khéo léo ẩn mình trong một túi vải nhỏ của Mộc Ly, chỉ thỉnh thoảng ló đầu ra, đôi mắt tròn xoe hiếu kỳ quan sát mọi thứ xung quanh.

Các con phố của Đế Đô rộng lớn và được lát đá xanh phẳng lì, hai bên là những cửa hàng đủ loại, từ tiệm vải vóc tơ lụa rực rỡ sắc màu, quán ăn với mùi hương thơm lừng bay khắp phố, đến các cửa tiệm đồ đồng, đồ gốm, đồ trang sức lấp lánh. Tiếng rao hàng của các tiểu thương xen lẫn tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lăn bánh, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của một đô thị phồn hoa. Mùi hương của trà thảo mộc, bánh bao mới ra lò, và hương hoa nhài thoang thoảng từ những khu vườn bên trong các phủ đệ cao tường hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa lạ lẫm.

Lâm Phong khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị, mái tóc đen được buộc gọn gàng, trông chẳng khác gì một thư sinh hay lữ khách bình thường. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát, thu nhận từng chi tiết nhỏ nhất. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao vẫn giữ vẻ thanh thoát, lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng không bỏ sót bất cứ điều gì, tựa như băng tuyết ngưng đọng nhưng ẩn chứa sự sắc bén lạ thường. Mộc Ly thì không giấu nổi sự tò mò và hiếu động, nàng cứ chốc chốc lại chỉ trỏ vào một thứ gì đó, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng đảo qua lại. Còn Tần Nguyệt, với vẻ ngoài điềm tĩnh và trí tuệ, nàng bước đi khoan thai, đôi mắt phượng khẽ nheo lại như đang suy xét những điều sâu xa hơn ẩn dưới vẻ phồn hoa bề mặt.

"Đại ca, thành này to thật! To hơn cái Thị Trấn Thương Nhân nhiều! Nhưng sao em thấy mấy người kia mặt ủ mày chau thế?" Mộc Ly không kìm được, khẽ kéo tay Lâm Phong, chỉ vào một nhóm người đang bước vội vã với vẻ mặt lo âu, khác hẳn với không khí náo nhiệt của buổi sáng. Nàng có vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, nên những biểu cảm tiêu cực này khiến nàng chú ý.

Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng toát lên vẻ uyên bác. "Dưới vẻ phồn hoa luôn ẩn chứa những mảng tối không thể nhìn thấy bằng mắt thường, Mộc Ly. Vàng son rực rỡ càng dễ che giấu những vết nứt sâu thẳm." Giọng nói nàng trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục, như đang giảng giải một đạo lý cho đứa em nhỏ. "Một kinh thành càng lớn, càng tập trung nhiều quyền lực, thì càng dễ sản sinh ra những mâu thuẫn, những bất công. Những ánh mắt lo âu kia, có thể là do gánh nặng mưu sinh, cũng có thể là vì những nỗi sợ hãi vô hình đang dần len lỏi vào cuộc sống của họ." Nàng nhớ lại những lời đồn đại về các vụ mất tích và sự thay đổi tâm tính của con người mà họ đã nghe đêm qua.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Hắn chậm rãi rảo bước, thần thức tuy bị hạn chế tối đa để không gây chú ý, nhưng vẫn đủ để hắn cảm nhận được những luồng khí tức khác lạ trong không khí. "Linh khí hỗn loạn, nhân tâm bất ổn... Quả nhiên, thời đại 2,000 năm trước này đang bắt đầu biến chất." Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ hơn từ huyết mạch Thiên Đạo trong mình, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể hắn đang đứng giữa một dòng chảy lịch sử đầy biến động. Những gì Nguyệt Lan Tiên Tử đã cảnh báo, những lời đồn đại về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', đang dần hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Không phải chỉ là những vụ mất tích đơn lẻ, mà là một sự xói mòn dần dần từ bên trong, một thứ tà khí vô hình đang ăn mòn cả thể chất lẫn tinh thần của phàm nhân.

Hắn cũng nhận ra rằng, thân thế của mình, cái bí ẩn mà hắn đang truy tìm, không chỉ là một gánh nặng mà còn là một cơ hội lớn, tùy thuộc vào cách hắn đối mặt. Nếu hắn thực sự là một phần của 'Thiên Đạo Chân Thần' hay có liên quan mật thiết đến nó, thì việc hắn có mặt ở đây, vào thời điểm này, không phải là ngẫu nhiên. Mỗi ánh mắt sợ hãi, mỗi lời than vãn hắn nghe được, đều là bằng chứng cho sự suy yếu của thế giới, những sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng.

"Đại ca nói đúng. Ở đây, ta cảm thấy có một luồng khí tức rất... khó chịu." Tuyết Dao khẽ lên tiếng, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua các con phố, như muốn nhìn thấu những điều ẩn giấu. "Tuy không phải là tà khí thuần túy, nhưng nó mang theo sự hỗn loạn, tham lam, và cả tuyệt vọng. Có lẽ, đó chính là 'tâm ma' mà Nguyệt Lan Tiên Tử đã đề cập, chúng đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để bành trướng." Nàng là người có trực giác nhạy bén, lại tu luyện tâm pháp thanh tĩnh, nên cảm nhận về những dao động tinh thần này càng rõ nét.

Mộc Ly bĩu môi. "Tham lam và tuyệt vọng thì có gì lạ đâu chứ? Ở đâu chẳng có mấy thứ đó. Nhưng mà... ở đây có vẻ nhiều hơn." Nàng vẫn giữ vẻ ngây thơ, nhưng lời nói lại chạm đến cốt lõi của vấn đề. "Liệu có phải là do mấy vụ quan lại bị bãi chức mà đêm qua chúng ta nghe không?"

Lâm Phong gật đầu. "Có lẽ vậy. Một triều đình mà nhân tâm đã mục nát, thì sao có thể giữ vững quốc thái dân an? Những kẻ tu luyện tà thuật kia, có lẽ chỉ là những kẻ cơ hội, lợi dụng sự hỗn loạn này để trục lợi. Nhưng kẻ đứng sau giật dây, thao túng cả triều chính, mới là điều đáng lo ngại." Hắn đưa tay xoa nhẹ cằm, đôi mắt nheo lại đầy suy tư. "Nếu chúng có thể điều khiển cả quan lại, thì đây không chỉ là tà thuật đơn thuần, mà còn là một cuộc đấu đá chính trị, lợi dụng tà pháp để đạt được mục đích. Chúng ta phải tìm hiểu kỹ hơn về các thế lực trong triều đình này."

Họ tiếp tục dạo bước, thỉnh thoảng dừng lại ở một quán trà ven đường để thưởng thức hương vị đặc trưng của vùng đất này, hoặc ghé vào một cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ để nghe ngóng tin tức. Lâm Phong luôn là người chủ động hỏi chuyện, dùng sự hài hước và phóng khoáng của mình để dễ dàng tiếp cận mọi người. Hắn hỏi về giá cả, về phong tục tập quán, về những câu chuyện phiếm trong thành, nhưng mục đích chính là để thu thập những thông tin vụn vặt, những lời đồn đại có thể dẫn đến manh mối quan trọng.

"Nghe nói dạo này, khu chợ phía Tây thường xuyên xảy ra trộm cướp, mà quan phủ lại làm ngơ." Một người bán trà già cằn nhằn. "Mấy tên lính tuần tra của Đội Trưởng Lôi thì chỉ biết ăn hối lộ, chứ chẳng làm được việc gì ra hồn."

"Phải đó!" Một bà lão mua rau gần đó tiếp lời. "Cũng may là có nữ tướng quân Lam Yên. Nàng ấy cương trực lắm, mấy lần tự mình dẫn quân đi dẹp loạn, mới tạm yên được chút đỉnh."

Lam Yên... Cái tên này Lâm Phong đã từng nghe thoáng qua ở Thị Trấn Thương Nhân, nhưng không ngờ nàng lại có uy tín lớn đến vậy trong lòng dân chúng. Hắn thầm ghi nhớ cái tên này. Những nhân vật chính trực và mạnh mẽ như vậy, có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong cuộc hành trình của hắn.

Họ tiếp tục đi sâu vào trung tâm Đế Đô, nơi những kiến trúc càng trở nên tráng lệ và hùng vĩ hơn. Những cung điện với mái vàng lấp lánh, những đình đài lầu các chạm trổ tinh xảo, những con đường lớn dẫn thẳng về phía Tử Cấm Thành uy nghiêm. Dòng người ở đây cũng có vẻ khác biệt hơn, nhiều quan lại, thương nhân giàu có, và những quý tộc vận gấm vóc lụa là qua lại. Nhưng ngay cả trong sự phồn hoa này, Lâm Phong vẫn cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một luồng khí tức nặng nề mà chỉ những tu sĩ có tu vi cao thâm như hắn mới có thể nhận ra. Đó là mùi của quyền lực, của âm mưu, của sự tranh giành không ngừng nghỉ.

"Vẫn là câu nói cũ, nhân đạo hữu tình, thiên đạo vô tình." Tần Nguyệt khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm. "Nhưng khi lòng người đã mất đi sự lương thiện, thì cả thiên đạo cũng không còn cách nào cứu vãn. Những gì chúng ta đang chứng kiến, chính là một phần của sự suy tàn đó." Nàng cảm thấy một nỗi buồn man mác khi nhìn thấy vẻ mặt lo âu của người dân, dù họ đang sống trong một kinh thành phồn thịnh bậc nhất.

Lâm Phong khẽ nắm tay nàng. "Đừng bi quan quá, Nguyệt Nhi. Vẫn còn đó những ngọn lửa chính nghĩa, những người như nữ tướng quân Lam Yên chẳng hạn. Và chúng ta cũng vậy, không phải sao?" Hắn nở một nụ cười nhẹ, đầy tự tin. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Dù là Thiên Đạo suy yếu hay tà khí hoành hành, chúng ta vẫn sẽ tìm ra con đường của mình." Hắn nói vậy, nhưng trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Sự phức tạp của thế giới phàm nhân này, với những âm mưu chính trị và lòng tham con người, đôi khi còn khó đối phó hơn cả yêu ma quỷ quái. Hắn biết rằng, cuộc hành trình của họ sẽ không chỉ là tìm kiếm bí ẩn thân thế, mà còn là gánh vác trách nhiệm đối với sự bình yên của thế giới này.

***

Khi nắng đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia sáng chói chang xuống quảng trường trung tâm của Long Phượng Đế Đô, một khung cảnh hỗn loạn bất ngờ ập vào mắt Lâm Phong và nhóm người. Quảng trường này rộng lớn, được lát đá hoa cương bóng loáng, thường ngày là nơi diễn ra các buổi chợ phiên nhỏ, nơi dân chúng tụ tập buôn bán, trao đổi hàng hóa. Tuy nhiên, lúc này, không khí lại đặc quánh bởi sự căng thẳng và sợ hãi. Tiếng khóc lóc thảm thiết của một cô gái trẻ xé tan bầu không khí ồn ào của phố thị, thu hút sự chú ý của mọi người.

Một nhóm binh lính mặc giáp trụ cũ kỹ, nhưng vẫn toát lên vẻ hung hãn, đang ngang ngược đập phá một sạp hàng rau củ nhỏ. Rau quả vương vãi khắp nơi, những chiếc giỏ tre bị đạp đổ, tạo nên một cảnh tượng tan hoang. Ở giữa đám binh lính là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ phong trần nhưng lại nhuốm màu hống hách, với một vết sẹo dài chạy ngang qua mắt trái – đó chính là Đội Trưởng Lôi. Hắn ta đang cầm một cây roi da, chỉ thẳng vào mặt một cô gái trẻ, nước mắt lưng tròng, đang quỳ gối van xin. Cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, mặc đồ vải thô đơn giản, chính là Tiểu Hà mà họ đã nghe nhắc đến.

"Thằng cha ngươi nợ tiền thuế, không trả thì đập phá hết!" Đội Trưởng Lôi gằn giọng, giọng hắn thô lỗ và đầy uy hiếp, khiến những người xung quanh không khỏi rùng mình. "Đồ tiện dân! Dám cả gan chống đối triều đình sao? Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là luật pháp!" Hắn vung roi, quất mạnh xuống đất ngay cạnh chân Tiểu Hà, tiếng "chát" khô khốc vang lên, khiến cô gái giật mình thét lên.

Tiểu Hà run rẩy, cố gắng ngẩng đầu lên, khuôn mặt lem luốc nước mắt và bụi bẩn. "Không... không phải! Phụ thân đã nộp rồi! Các người... các người oan uổng cho chúng tôi!" Giọng nàng yếu ớt, lạc đi trong tiếng nạt nộ của binh lính và sự ồn ào của đám đông. "Phụ thân đã mang bạc đến nha môn... đã có giấy xác nhận rồi mà!" Nàng cố gắng đưa một tờ giấy nhàu nát ra, nhưng bị một tên lính thô bạo gạt đi, khiến nàng ngã nhào xuống đất.

Đám đông người dân xung quanh chỉ dám đứng nhìn từ xa, không ai dám can thiệp. Nét mặt họ hiện rõ sự phẫn nộ nhưng cũng đầy sợ hãi. Họ thì thầm bàn tán, những lời xì xào về sự tham nhũng của Đội Trưởng Lôi và sự bất lực của chính quyền địa phương lan truyền như một làn sóng âm thầm. Luồng khí tức căng thẳng bao trùm cả quảng trường, mùi hương của thức ăn ngon lành từ các hàng quán giờ đây bị lấn át bởi mùi bụi bẩn, mùi mồ hôi và cả mùi của sự sợ hãi.

Lâm Phong đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn nheo lại. Khí chất của Đội Trưởng Lôi, cùng với hành động ngang ngược của hắn, cho thấy rõ sự mục ruỗng của bộ máy quan lại. Hắn ta không chỉ là một viên quan nhỏ tham lam, mà còn là một mắt xích trong chuỗi tham nhũng lớn hơn, được chống lưng bởi những thế lực cao hơn, có thể là Đại Quan Tham hoặc Phạm Gia Thiếu Chủ như những gì hắn đã suy đoán. Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong linh khí xung quanh Đội Trưởng Lôi và đám lính, không phải tà khí thuần túy, mà là một sự biến chất của nhân tính, một sự tha hóa đến tận xương tủy, một dấu hiệu rõ ràng của 'Thiên Đạo Vết Nứt' đang ăn mòn thế giới này.

"Đại ca, bọn chúng quá đáng!" Mộc Ly nắm chặt tay, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ngấn nước, đầy vẻ phẫn nộ. Nàng là người hoạt bát, bộc trực, không chịu nổi cảnh ngang trái. "Chúng ta không thể đứng nhìn như vậy được! Phải ra tay thôi!" Nàng đã chuẩn bị xông lên, nhưng Lâm Phong đã kịp thời giữ nàng lại.

Tần Nguyệt khẽ thở dài, khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng cũng hiện rõ vẻ lo lắng. "Đây chính là những gì mà ta lo ngại. Khi lòng người đã bị tha hóa bởi quyền lực và tiền bạc, thì công lý sẽ trở nên mù quáng." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt như hỏi ý kiến.

Tuyết Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng quét qua từng tên lính, từng biểu cảm của đám đông. "Nếu chúng ta ra tay lúc này, sẽ phá vỡ vỏ bọc của mình. Nhưng nếu không làm gì, lương tâm sẽ không cho phép." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. "Thế sự loạn lạc, chính là lúc những kẻ như Đội Trưởng Lôi lộng hành. Hắn ta chỉ là một con tốt, nhưng lại là biểu tượng của sự mục nát đang lan rộng."

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, nội tâm hắn đang đấu tranh kịch liệt. 'Bất công giữa thanh thiên bạch nhật... Nếu không phải để ẩn mình, ta đã sớm ra tay.' Hắn là một người ghét sự bất công, bản tính nghĩa hiệp của hắn không cho phép hắn đứng nhìn. Nhưng sứ mệnh của hắn ở đây là điều tra về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và thân thế của mình, không phải để làm anh hùng cứu thế cho từng vụ việc nhỏ lẻ. Hắn biết rằng nếu lộ diện tu vi, mọi kế hoạch sẽ đổ bể. Hắn có thể ra tay một cách kín đáo, dùng một chút thủ đoạn nhỏ để giải quyết Đội Trưởng Lôi, nhưng liệu điều đó có giải quyết được vấn đề gốc rễ?

Hắn siết chặt tay, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định đến khó tin. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần một cái nháy mắt của hắn, Thôn Thiên Thử sẽ có thể âm thầm xử lý tên Đội Trưởng Lôi đó mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hoặc hắn có thể dùng thần niệm để tạo ra một chút hỗn loạn, khiến tình hình thay đổi. Tuy nhiên, hắn không muốn hành động một cách lỗ mãng, hắn muốn hiểu rõ hơn về toàn bộ bức tranh. Hắn đang cân nhắc xem nên ra tay thế nào để vừa giải quyết vấn đề, vừa không ảnh hưởng đến thân phận giả mạo của mình.

Ngay khi Lâm Phong định ra ám hiệu cho Thôn Thiên Thử, một biến cố bất ngờ xảy ra, khiến hắn phải ngừng lại.

***

Đúng vào khoảnh khắc Lâm Phong đang đấu tranh nội tâm, chuẩn bị ra tay một cách kín đáo nhất, một âm thanh hùng tráng xé toạc bầu không khí căng thẳng của quảng trường. Tiếng vó ngựa dồn dập, mạnh mẽ như sấm rền từ phía xa vọng lại, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng, khiến mặt đất như rung chuyển. Đám đông đang sợ hãi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trên gương mặt họ hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành hy vọng và sự kính sợ. Đội Trưởng Lôi và đám lính của hắn cũng giật mình, ngừng tay, quay đầu nhìn về phía âm thanh. Vẻ ngạo mạn trên mặt Đội Trưởng Lôi biến mất, thay vào đó là một sự hoảng loạn và sợ hãi không thể che giấu.

Chỉ trong chớp mắt, một đoàn kỵ binh áo giáp đỏ thẫm đã xông thẳng vào quảng trường, tạo thành một hàng ngang uy nghiêm, chặn đứng đám lính của Đội Trưởng Lôi. Những bộ giáp đỏ như lửa, phản chiếu ánh nắng chói chang giữa trưa, tạo nên một cảnh tượng rực rỡ và đầy khí thế. Tiếng binh khí va chạm, tiếng ngựa hí vang dội, khiến cả quảng trường chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Dẫn đầu đoàn kỵ binh là một bóng dáng kiều diễm nhưng không kém phần mạnh mẽ. Đó là một nữ tướng quân trẻ tuổi, cưỡi trên lưng một con chiến mã đen tuyền cao lớn, lông bờm dựng đứng, đôi mắt rực lửa. Nàng mặc một bộ áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, để lộ những đường cong quyến rũ nhưng vẫn toát lên sự săn chắc, mạnh mẽ của một chiến binh. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng được buộc đuôi ngựa cao gọn gàng, tung bay trong gió, càng làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh, thanh tú nhưng đầy khí chất anh hùng. Đôi mắt nàng sắc bén như chim ưng, ánh lên sự kiên nghị và bất khuất, quét một lượt qua đám đông, rồi dừng lại trên Đội Trưởng Lôi với vẻ lạnh lùng và phẫn nộ. Trên lưng nàng đeo một cây trường thương sáng loáng, đầu thương nhọn hoắt như muốn xuyên thủng mọi thứ. Nàng chính là Lam Yên.

"Đội Trưởng Lôi! Ngươi đang làm gì ở đây?" Giọng nói của Lam Yên vang lên dứt khoát, mạnh mẽ, như tiếng chuông đồng giữa không gian tĩnh lặng, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Nàng không thích vòng vo, nói thẳng vào vấn đề, khí thế bức người. "Ai cho phép ngươi ức hiếp dân lành giữa ban ngày ban mặt?"

Đội Trưởng Lôi, vốn đang hung hăng, giờ đây toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Hắn vội vàng cúi gập người, vẻ ngạo mạn lúc nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. "Khởi bẩm... Khởi bẩm tướng quân... Hạ quan... hạ quan chỉ đang thi hành công vụ... thu thuế cho triều đình ạ..." Hắn lắp bắp, cố gắng biện minh, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo sự gian dối của hắn.

Lam Yên hừ lạnh một tiếng, khí chất uy nghiêm của nàng khiến Đội Trưởng Lôi càng thêm rụt rè. "Công vụ?" Nàng nhướng mày, đôi mắt sắc bén quét qua cảnh tượng tan hoang trước mặt. "Ngươi gọi việc cướp đoạt tài sản, đánh đập dân chúng là công vụ sao? Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc à?" Nàng nhìn thấy Tiểu Hà đang quỳ rạp dưới đất, nước mắt giàn giụa, và tờ giấy xác nhận nộp thuế bị vứt lăn lóc. "Giấy xác nhận nộp thuế rõ ràng ở kia, ngươi còn dám nói là thi hành công vụ?"

Nàng nhảy xuống khỏi lưng ngựa một cách dứt khoát, bước đến gần Đội Trưởng Lôi. Mỗi bước chân của nàng đều toát ra khí thế mạnh mẽ, khiến Đội Trưởng Lôi không dám ngẩng đầu. "Ta đã nhận được nhiều tố cáo về việc ngươi và đám thuộc hạ tham ô, nhũng nhiễu dân lành. Hôm nay, chính mắt ta đã chứng kiến. Ngươi còn lời nào để nói không?"

Đội Trưởng Lôi tái mét mặt, không nói nên lời. Hắn biết, Lam Yên là một nữ tướng cương trực, không khoan nhượng với bất kỳ hành vi tham nhũng nào. Nàng không sợ cường quyền, cũng không màng danh lợi, chỉ một lòng vì dân vì nước.

"Đem hắn xuống!" Lam Yên ra lệnh dứt khoát, không một chút do dự. "Bắt giữ tất cả đám thuộc hạ của hắn. Điều tra rõ ràng vụ việc này, trả lại công bằng cho dân chúng!"

Ngay lập tức, các kỵ binh áo đỏ tuân lệnh, nhanh chóng khống chế Đội Trưởng Lôi và đám lính của hắn. Đám lính vốn hung hãn, giờ đây cũng không dám phản kháng, cúi đầu chịu trói. Tiểu Hà ngẩng đầu nhìn Lam Yên, đôi mắt ngấn lệ nhưng tràn đầy sự biết ơn. Nàng cố gắng đứng dậy, muốn quỳ lạy cảm tạ, nhưng Lam Yên đã kịp thời đỡ nàng dậy.

"Không cần đa lễ." Lam Yên nói, giọng nói của nàng giờ đây dịu dàng hơn một chút khi nói chuyện với dân thường, nhưng vẫn giữ sự mạnh mẽ. "Ngươi cứ yên tâm, công lý sẽ được thực thi. Ta sẽ điều tra rõ ràng vụ việc này."

Đám đông người dân xung quanh nín thở chứng kiến toàn bộ sự việc, sau đó bỗng vỡ òa trong tiếng reo hò tán thưởng. "Nữ tướng quân uy vũ!" "Đại tướng quân anh minh!" "Thiên hạ còn có công lý!" Tiếng reo hò vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng vó ngựa và tiếng binh khí. Khí quyển từ sự sợ hãi chuyển sang sự nhẹ nhõm và vui mừng.

Lâm Phong đứng từ xa quan sát, ánh mắt hắn hiện lên vẻ tán thưởng và tò mò. 'Quả nhiên là nữ tướng quân... khí khái bất phàm.' Hắn thầm nghĩ. Nàng không chỉ sở hữu vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, mà còn có sự quyết đoán, công bằng và lòng dũng cảm. Nàng chính là một trong những ngọn lửa chính nghĩa mà Tần Nguyệt đã nói đến. Sự xuất hiện của nàng, không chỉ giải quyết một vụ án bất công, mà còn mang lại niềm tin cho dân chúng vào công lý.

Hắn cũng nhận ra rằng, những nhân vật như Lam Yên sẽ là chìa khóa để hiểu rõ hơn về tình hình chính trị và xã hội của Đại Chu Hoàng Triều cổ đại. Nàng không chỉ là một nữ tướng, mà còn là một tấm gương, một biểu tượng của sự kháng cự trước sự mục nát đang dần len lỏi khắp nơi. Khí chất và hành động của Lam Yên báo hiệu nàng sẽ là một nhân vật quan trọng trong các cuộc chiến tranh giành quyền lực sắp tới và có thể trở thành đồng minh của Lâm Phong.

Khi Lam Yên quay người lại, ánh mắt sắc bén của nàng bỗng lướt qua đám đông, rồi dừng lại một khoảnh khắc ngắn ngủi ở vị trí của Lâm Phong. Mặc dù Lâm Phong đã cố gắng thu liễm mọi khí tức, hòa mình vào đám đông, nhưng Lam Yên dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường từ hắn. Ánh mắt nàng sắc lạnh nhưng cũng ẩn chứa một tia tìm tòi, như muốn xuyên thấu qua lớp ngụy trang của hắn.

Lâm Phong không né tránh, hắn cũng bình tĩnh đối mặt với ánh mắt của nàng, khẽ gật đầu một cách kín đáo, như một lời chào hỏi không lời. Hắn biết, sự nhạy bén của nàng không phải là tầm thường. Khoảnh khắc giao ánh mắt đó chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự đặc biệt từ đối phương. Lam Yên khẽ nhíu mày, có vẻ như nàng chưa thể xác định được điều gì từ Lâm Phong, nhưng sự tò mò trong mắt nàng đã rõ ràng hơn.

'Một cô gái thú vị.' Lâm Phong thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. 'Xem ra, cuộc hành trình ở Long Phượng Đế Đô này sẽ không hề nhàm chán chút nào.' Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, và ánh mắt thoáng qua của Lam Yên về phía hắn chính là tiền đề cho những cuộc gặp gỡ sâu sắc hơn trong tương lai. Hắn cũng cảm nhận được sự bất ổn trong linh khí và nhân tâm mà hắn đã cảm nhận được từ sáng, giờ đây lại càng được củng cố. Những vụ việc như thế này không phải là cá biệt, mà là một phần của bức tranh lớn hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu' đang dần tàn phá thế giới này.

Hắn khẽ vuốt ve chiếc Huyễn Mặc Quyển giấu trong tay áo, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy quyết tâm trỗi dậy trong lòng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ lùi bước trước bất kỳ thử thách nào, dù là đối mặt với tà ma quỷ quái hay những âm mưu thâm độc của lòng người. Lâm Phong biết rằng, đã đến lúc hắn phải lặn sâu hơn vào cái thế giới phàm trần đầy rẫy thị phi và ẩn chứa nhiều bí mật này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ