Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 204

Thâm Cung U Ám: Gặp Gỡ Cô Gái Hiền Lành và Ám Lưu Triều Chính

5662 từ
Mục tiêu: Giới thiệu Hạ Vũ – một cô gái hiền lành, lương thiện – trong hoàn cảnh gặp nạn, thể hiện sự yếu đuối và cần được bảo vệ của nàng.,Lâm Phong can thiệp giúp đỡ Hạ Vũ, bộc lộ sự trượng nghĩa và lòng tốt của chàng, đồng thời giữ vững vỏ bọc phàm nhân.,Thông qua sự việc của Hạ Vũ, Lâm Phong và các mỹ nhân nhận ra những âm mưu chính trị sâu sắc và sự tham nhũng đang ngấm ngầm diễn ra trong triều đình Đại Chu, vượt xa những vụ việc nhỏ lẻ trước đó.,Liên kết những âm mưu này với bối cảnh 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', cho thấy sự mục ruỗng của chính quyền phàm nhân đang tạo điều kiện cho tà khí phát triển.,Củng cố quyết tâm của Lâm Phong trong việc tìm hiểu sâu hơn về thế giới phàm nhân và những mối đe dọa tiềm ẩn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Hạ Vũ, Phạm Gia Thiếu Chủ, Hắc Sa Hộ Pháp, Đội Trưởng Lôi
Mood: Nghiêm túc, bí ẩn, có chút căng thẳng, pha lẫn lòng trắc ẩn và sự quan sát.
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt Lâm Phong dõi theo bóng lưng Lam Yên khuất dần giữa dòng người đông đúc, một nụ cười nửa miệng tinh quái khẽ nở trên môi hắn. Hắn vuốt ve chiếc Huyễn Mặc Quyển giấu trong tay áo, cảm giác quen thuộc của nó như một lời nhắc nhở về sứ mệnh và những bí ẩn đang chờ đợi. 'Một cô gái thú vị,' hắn thầm nghĩ. 'Xem ra, cuộc hành trình ở Long Phượng Đế Đô này sẽ không hề nhàm chán chút nào.' Hắn biết, ánh mắt thoáng qua của Lam Yên về phía hắn chỉ là khởi đầu, và những cuộc gặp gỡ sâu sắc hơn hẳn sẽ diễn ra trong tương lai không xa. Hắn cũng cảm nhận được sự bất ổn trong linh khí và nhân tâm mà hắn đã cảm nhận được từ sáng, giờ đây lại càng được củng cố. Những vụ việc như thế này không phải là cá biệt, mà là một phần của bức tranh lớn hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu' đang dần tàn phá thế giới này. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ lùi bước trước bất kỳ thử thách nào, dù là đối mặt với tà ma quỷ quái hay những âm mưu thâm độc của lòng người. Lâm Phong biết rằng, đã đến lúc hắn phải lặn sâu hơn vào cái thế giới phàm trần đầy rẫy thị phi và ẩn chứa nhiều bí mật này.

***

Sự kiện náo loạn vừa rồi nhanh chóng chìm xuống, nhường chỗ cho nhịp sống thường nhật của Long Phượng Đế Đô. Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ánh xuống khắp mọi ngóc ngách của kinh thành. Long Phượng Đế Đô, quả không hổ danh là trung tâm quyền lực của Đại Chu Hoàng Triều cổ đại, là nơi hội tụ của sự phồn hoa và uy nghiêm. Từ vị trí của Lâm Phong và các nàng, có thể nhìn thấy rõ những mái ngói cung điện được lợp bằng gốm vàng rực rỡ, phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh như vảy rồng. Tường thành cao ngất, được xây bằng đá xanh kiên cố, chạm khắc những hoa văn rồng phượng tinh xảo, thể hiện sự hùng vĩ và quyền uy. Dọc theo những con phố rộng lớn, được lát đá phiến xanh biếc, dòng người vẫn tấp nập qua lại không ngừng. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang theo từng hồi, trầm hùng và cổ kính, như nhắc nhở về sự trường tồn của một đế chế. Tiếng vó ngựa tuần tra của các đội quân lính áo đỏ vẫn đều đặn vọng lại, hòa lẫn vào tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của những tiểu thương hiếu khách, và cả tiếng nhạc du dương từ các quán hát trà lâu.

Mùi hương trong thành cũng đa dạng đến lạ. Từ những vườn thượng uyển ẩn mình sau những bức tường cao, làn gió nhẹ mang theo hương hoa ngào ngạt, thanh khiết. Xen lẫn đó là mùi thức ăn quý tộc được chế biến công phu từ các tửu lầu danh tiếng, mùi vải vóc tơ lụa mềm mại từ các cửa hàng sang trọng, và mùi khói hương trầm lắng từ các miếu thờ cổ kính. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đa sắc màu, đa âm thanh và đa mùi vị của một kinh đô phồn thịnh bậc nhất.

Tuy nhiên, dưới con mắt của một tu sĩ đã trải qua vô vàn sóng gió như Lâm Phong, vẻ phồn hoa ấy lại ẩn chứa những vết nứt vô hình. Hắn nắm nhẹ tay Mộc Ly, che chắn cho nàng khỏi dòng người đang ào ạt lướt qua. Đôi mắt đen láy của hắn không chỉ nhìn ngắm vẻ đẹp bên ngoài, mà còn quan sát kỹ lưỡng những ánh mắt, những biểu cảm trên gương mặt của những người dân lao động. Hắn thấy đâu đó những ánh mắt lo âu, những nụ cười gượng gạo, và cả những lời thì thầm to nhỏ về tình hình triều chính, về những vụ việc bất công ngày càng nhiều. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của hắn khẽ dao động, một cảm giác nóng nhẹ lan tỏa, như một lời nhắc nhở về sự hỗn loạn tiềm ẩn đang dần trỗi dậy từ bên trong cái vẻ ngoài hào nhoáng này.

"Vẻ ngoài phồn hoa này," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho những người bên cạnh nghe thấy, "e rằng không thể che giấu được sự mục ruỗng bên trong bao lâu nữa." Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong từng hạt linh khí lơ lửng trong không trung. Linh khí ở đây không thuần khiết, mà mang theo một chút tạp chất, như thể bị ô nhiễm bởi một thứ gì đó vô hình. Cảm giác này khác hẳn với linh khí trong lành, tinh khiết ở các linh sơn phúc địa hay thậm chí là ở những thị trấn nhỏ chưa bị ảnh hưởng sâu sắc.

Tần Nguyệt, luôn điềm tĩnh và thấu đáo, khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng: "Linh khí trong thành tuy dồi dào, nhưng lại có chút tạp nham, không thuần khiết như những nơi khác. E rằng có điều bất thường." Nàng dừng lại một chút, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, như đang cố gắng nhìn thấu qua lớp sương mù che phủ. "Sự tạp nham này không chỉ đến từ việc tụ tập đông người, mà còn ẩn chứa một thứ khí tức âm u, không mấy lành mạnh. Nó như một lớp màng mỏng bao phủ lên toàn bộ kinh thành, khiến lòng người cũng trở nên bất an, tham lam hơn. Đây là dấu hiệu của sự suy thoái, không chỉ về linh khí mà còn về đạo đức, về nhân tâm."

Tuyết Dao, với vẻ ngoài lạnh lùng như băng tuyết, cũng khẽ nhíu mày. Đôi mắt phượng dài của nàng lướt qua đám đông, nhìn thẳng vào những ánh mắt mệt mỏi, những gương mặt hằn lên sự lo toan. "Cái gọi là 'thịnh thế' này," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự lạnh lẽo, "chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Bên trong, là sự mục nát đang gặm nhấm từng chút một." Nàng vốn là người ít lời, nhưng mỗi khi nàng cất tiếng, lời nói của nàng luôn sắc bén và thấu triệt bản chất vấn đề. Nàng đã chứng kiến không ít sự mục ruỗng từ các thế lực tu chân, giờ đây lại thấy nó tái hiện trong thế giới phàm nhân, khiến nàng không khỏi cảm thấy bi ai.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, ban đầu còn đang thích thú ngắm nhìn những gian hàng bán đồ chơi, những món ăn vặt lạ mắt, giờ đây cũng không khỏi cảm thấy một sự nặng nề bao trùm. Nàng bám chặt lấy cánh tay Lâm Phong, hỏi khẽ: "Lâm Phong ca, có phải có chuyện gì không ổn không? Em thấy mọi người ai cũng cười, nhưng sao lại có vẻ buồn buồn?" Sự ngây thơ của nàng đôi khi lại là tấm gương phản chiếu chân thực nhất những cảm xúc ẩn sâu trong lòng người.

Lâm Phong xoa đầu Mộc Ly, mỉm cười nhẹ. "Mộc Ly cảm nhận rất tốt. Cái gọi là 'phồn hoa' này đôi khi chỉ là một bức màn che đậy. Phàm nhân thường dùng sự huyên náo để che giấu nỗi sợ hãi, dùng nụ cười để che giấu ưu tư. Nhưng những thứ đó, cuối cùng cũng không thể che giấu được sự thật." Hắn thầm nghĩ, 'Thiên Đạo Vết Nứt' không chỉ làm biến đổi linh khí, mà còn tác động sâu sắc đến nhân tâm, khiến dục vọng và tham lam dễ dàng trỗi dậy, tạo điều kiện cho tà khí và các thế lực tà ác bành trướng. Đây chính là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh mà hắn cần phải ghép lại.

Hắn khẽ siết chặt tay Mộc Ly, rồi lại buông lỏng. Sự mục ruỗng của phàm trần này không phải là điều hắn có thể thay đổi trong một sớm một chiều, nhưng hắn có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từ việc quan sát và tìm hiểu. Hắn biết, để tìm ra chân tướng về thân thế và về 'Thiên Đạo Vết Nứt', hắn phải hòa mình vào dòng chảy này, trở thành một phần của nó, rồi mới có thể nhìn rõ được bức tranh toàn cảnh. "Chúng ta hãy đi tiếp đi," hắn nói, giọng điệu trở lại vẻ bình thản thường ngày, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm hơn bao giờ hết. "Càng đi sâu, chúng ta sẽ càng thấy rõ nhiều điều." Thôn Thiên Thử trên vai hắn khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, đôi mắt to tròn tò mò đảo quanh, rồi lại dụi dụi vào cổ hắn, như thể muốn nói, "Đi đâu cũng được, miễn là có đồ ăn." Lâm Phong khẽ cười, sự hiện diện của Thôn Thiên Thử luôn mang lại một chút nhẹ nhõm giữa những suy nghĩ nặng nề.

***

Khi nắng chiều bắt đầu dịu xuống, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và con phố, nhóm Lâm Phong quyết định rời xa khu chợ sầm uất để đi sâu vào những con đường nhỏ, ít người qua lại hơn. Họ muốn tìm kiếm những khía cạnh khác của Đế Đô, không chỉ là vẻ hào nhoáng bên ngoài. Những con phố này tuy không đông đúc bằng, nhưng lại mang một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc hơn. Kiến trúc ở đây đơn giản hơn, nhưng vẫn giữ được nét tinh tế của Đại Chu Hoàng Triều. Các cửa hàng nhỏ nằm san sát nhau, bán đủ thứ hàng hóa từ đồ gốm, tranh vẽ đến tơ lụa và thảo dược. Mùi hương ở đây cũng khác, không còn ngào ngạt hương hoa hay thức ăn quý tộc, mà thay vào đó là mùi ẩm mốc cũ kỹ từ những ngôi nhà lâu đời, mùi trà khô và thảo mộc từ các tiệm thuốc, xen lẫn mùi bụi đường quen thuộc.

Khi họ đi ngang qua một cửa hàng tơ lụa nhỏ, có vẻ hơi xập xệ và cũ kỹ hơn so với những cửa hàng khác, một tiếng cãi vã gay gắt bất ngờ vọng ra, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Lâm Phong và các nàng dừng bước. Từ bên trong cửa hàng, một cô gái trẻ với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, nhưng giờ đây khuôn mặt đang tái nhợt vì sợ hãi, đang cố gắng chống lại vài tên côn đồ hung hãn. Nàng chính là Hạ Vũ, với đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ ngấn lệ nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà của nàng hơi rối bù, nhưng vẫn làm nổi bật vẻ mong manh đầy sức sống. Nàng mặc bộ trang phục lụa màu xanh lá cây nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, giờ đã nhuốm chút bụi bẩn.

"Hạ Vũ tiểu thư, ngươi có biết Phạm Gia ta là ai không? Nợ phải trả, cửa hàng này cứ coi như gán nợ đi!" Một giọng nói the thé, đầy vẻ kiêu căng vang lên. Kẻ đó chính là Phạm Gia Thiếu Chủ, ăn mặc lộng lẫy với gấm vóc lụa là, nhưng gương mặt trắng trẻo lại đầy vẻ khinh thường và háo sắc. Hắn đứng khoanh tay, đôi mắt ti hí đảo qua Hạ Vũ với vẻ thèm thuồng.

Bên cạnh hắn là Đội Trưởng Lôi, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt phong trần đầy vết sẹo, giờ đây lại mang vẻ hống hách và nịnh bợ. Hắn vung tay, quát lớn: "Đừng lề mề nữa, mau giao cửa hàng ra đây! Bằng không đừng trách chúng ta không khách khí!" Đám thuộc hạ phía sau hắn cũng nhao nhao hưởng ứng, tiếng chân giậm thình thịch, tạo nên một không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Hạ Vũ lùi lại, đôi tay nhỏ bé run rẩy bấu chặt vào khung cửa. Nước mắt lã chã rơi trên gò má nàng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững lập trường: "Không! Đây là sản nghiệp của cha mẹ ta để lại! Ta không nợ các ngươi!" Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng tràn đầy sự tuyệt vọng và kiên quyết. Nàng dùng thân mình yếu ớt che chắn cho cánh cửa, như thể đó là pháo đài cuối cùng của nàng.

Phạm Gia Thiếu Chủ cười khẩy, bước tới gần, định vươn tay chạm vào nàng. "Không nợ? Ngươi có tin ta chỉ cần nói một tiếng, ngươi sẽ biến mất khỏi Long Phượng Đế Đô này không, hửm? Ngoan ngoãn nghe lời, có khi ta còn ban cho ngươi chút ân sủng..." Hắn ta không hề che giấu ý đồ đê tiện của mình.

Đội Trưởng Lôi cũng thúc giục: "Thiếu chủ đã nói vậy rồi, Hạ Vũ tiểu thư cứ thuận theo đi. Chống đối chỉ thiệt thân thôi." Hắn nháy mắt với đám thuộc hạ, ra hiệu cho chúng chuẩn bị xông vào.

Lâm Phong đứng từ xa quan sát toàn bộ sự việc. Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, một tia lạnh lẽo lướt qua. Sự việc này không khác gì những gì hắn đã chứng kiến ở Thị Trấn Thương Nhân, nhưng lại mang một vẻ trơ trẽn và trắng trợn hơn nhiều. Phạm Gia Thiếu Chủ, rõ ràng là một kẻ cường hào ác bá, ỷ vào thế lực phía sau mà làm càn. Hắn cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong thức hải khẽ rung lên lần nữa, như đang thúc giục hắn hành động. Tuyết Dao, Mộc Ly, và Tần Nguyệt cũng đã nhận ra sự bất công này. Mộc Ly nắm chặt tay, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ phẫn nộ, muốn lao ra giúp đỡ ngay lập tức. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng cũng lộ rõ sự không hài lòng. Tần Nguyệt thì thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy ưu tư.

Lâm Phong không vội vàng. Hắn biết, nếu trực tiếp ra tay, tuy có thể giải quyết được tình hình trước mắt, nhưng lại dễ dàng bại lộ thân phận, đồng thời cũng sẽ khiến hắn phải dấn sâu vào những rắc rối không cần thiết. Hắn cần một cách giải quyết khéo léo hơn, một cách vừa giúp được Hạ Vũ, lại vừa không làm lộ thân phận tu sĩ của mình. Cái gọi là "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình" không phải lúc nào cũng đòi hỏi sức mạnh tuyệt đối để thay đổi. Đôi khi, một cái đầu thông minh và một chút mưu mẹo lại hiệu quả hơn vạn lần những cú đấm.

***

Lâm Phong khẽ gật đầu với các nàng, ánh mắt tinh quái lóe lên, như ngầm báo hiệu cho một kế hoạch đã được định sẵn trong đầu hắn. Hắn nhẹ nhàng đẩy Thôn Thiên Thử đang ngủ gật trên vai mình vào trong tay áo, rồi khéo léo tiến lại gần đám người Phạm Gia Thiếu Chủ, giả vờ là một thương nhân tình cờ đi ngang qua, ánh mắt tò mò nhìn vào cảnh náo loạn.

"Ôi chao, ồn ào quá vậy?" Lâm Phong cất giọng, giả vờ ngạc nhiên. Hắn khoanh tay, đứng ở một khoảng cách an toàn, vẻ mặt như một người ngoài cuộc không muốn dính líu, nhưng lại không thể che giấu được sự hiếu kỳ. "Vị công tử này, xem ra nhãn lực không tồi. Nhưng thứ quý giá nhất trong cửa hàng này, e rằng không phải cái mã ngoài." Hắn nói, giọng điệu hờ hững nhưng lại chứa đựng một sự bí ẩn khó tả. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ liếc qua Phạm Gia Thiếu Chủ, rồi dừng lại ở Hạ Vũ đang sợ hãi, như muốn trấn an nàng.

Phạm Gia Thiếu Chủ đang định ra tay với Hạ Vũ, nghe thấy giọng nói của Lâm Phong thì khẽ cau mày, quay lại nhìn hắn với vẻ khó chịu. "Ngươi là ai? Dám ở đây múa rìu qua mắt thợ?" Hắn ta quen thói hống hách, không coi ai ra gì. Nhưng khi ánh mắt hắn chạm phải vẻ tự tin pha chút khinh bạc của Lâm Phong, hắn lại cảm thấy có chút gì đó không đúng. Hắn nhìn trang phục của Lâm Phong, thấy hắn chỉ mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm khá bình thường, không có dấu hiệu của gia thế hiển hách, nhưng khí chất lại toát lên vẻ phóng khoáng và bí ẩn.

Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực xuất hiện. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Phạm Gia Thiếu Chủ, mà lại tiếp tục gợi mở: "Chỉ là một lữ khách qua đường, nghe nói nơi này có 'ẩn tàng' đặc biệt. Vốn dĩ ta không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng nhìn thấy công tử tiêu hao tinh lực vào những thứ tầm thường, ta không khỏi cảm thấy tiếc nuối cho 'kho báu' đang bị bỏ quên." Hắn cố tình nhấn mạnh từ "kho báu", và dùng ánh mắt lướt qua cánh cửa hàng cũ kỹ của Hạ Vũ.

Phạm Gia Thiếu Chủ vốn đã là kẻ tham lam, nghe thấy từ "kho báu" liền lập tức thay đổi sắc mặt. Đôi mắt ti hí của hắn sáng lên, vẻ háo sắc trên mặt cũng giảm đi phần nào, thay vào đó là sự tò mò và tham lam. "Kho báu? Ngươi nói cái gì? Kho báu gì ở cái cửa hàng tồi tàn này?" Hắn không tin, nhưng lại không thể không bị hấp dẫn bởi hai chữ "kho báu".

Lâm Phong nhún vai, vẻ mặt bí hiểm. "Kho báu thực sự không nằm ở những thứ trưng bày bên ngoài, mà nằm ở những nơi thâm sâu, ít ai ngờ tới. Nghe nói, tổ tiên của gia đình này từng là một vị quan lớn trong triều, giàu có vô cùng. Sau này bị triều đình tru di, của cải đã được giấu kín ở đâu đó trong chính ngôi nhà này, hoặc là dưới lòng đất. Người đời sau chỉ còn giữ lại cửa hàng này làm bình phong, nhưng lại không hay biết về bí mật động trời đó." Hắn bịa ra một câu chuyện nửa thật nửa giả, vận dụng chút kiến thức về lịch sử triều Đại Chu mà hắn đã thu thập được.

Khi Lâm Phong nói chuyện, hắn không quên phóng ra một luồng thần thức uy áp vô hình, không quá mạnh mẽ để gây chú ý, nhưng đủ để khiến Đội Trưởng Lôi và đám thuộc hạ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một cảm giác ớn lạnh không tên bỗng bao trùm lấy chúng, như có một đôi mắt vô hình đang giám sát, khiến chúng bất giác rùng mình, không dám manh động. Đội Trưởng Lôi cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến hắn khó thở, nhưng lại không tài nào lý giải được nguồn gốc của nó. Hắn chỉ biết rằng, kẻ trước mặt không hề đơn giản. "Thiếu chủ... chúng ta... chúng ta có nên nghe lời hắn không?" Đội Trưởng Lôi lắp bắp, giọng điệu có chút run rẩy. Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy nghi ngại và sợ hãi, như thể đang nhìn thấy một con quái vật ẩn mình dưới lớp da người.

Phạm Gia Thiếu Chủ, do quá tham lam và tự phụ, không để ý đến sự bất an của Đội Trưởng Lôi. Hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào cửa hàng của Hạ Vũ, đôi mắt sáng rực. "Nếu công tử muốn tìm, ta có thể chỉ dẫn một chút, nhưng e rằng cần phải tự tay đào bới mới thấy được chân dung... 'kho báu' đó." Lâm Phong nói, tay khẽ chỉ vào một góc khuất trong cửa hàng, nơi có vẻ như là một bức tường cũ kỹ.

Nghe vậy, Phạm Gia Thiếu Chủ không còn chần chừ nữa. Hắn ta gạt phắt Hạ Vũ sang một bên, hùng hổ ra lệnh: "Còn đứng đó làm gì! Mau vào trong! Đào! Đào hết cả cửa hàng này lên cho ta! Nếu tìm thấy kho báu, ta sẽ thưởng lớn!" Hắn đã hoàn toàn mắc bẫy. Cái ý nghĩ về một kho báu khổng lồ đã lấn át mọi dục vọng và ý định ban đầu của hắn.

Đội Trưởng Lôi dù còn dè chừng, nhưng cũng không dám làm trái lệnh của thiếu chủ. Hắn ta đành nghiến răng, dẫn đám thuộc hạ xông vào trong cửa hàng, bắt đầu đập phá và đào bới. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên, nhưng ít nhất, Hạ Vũ đã thoát khỏi vòng vây trực tiếp của bọn chúng.

Lâm Phong khẽ nháy mắt với Tuyết Dao, Mộc Ly, và Tần Nguyệt. Các nàng hiểu ý, khẽ gật đầu. Tuyết Dao, Mộc Ly tiến lại gần Hạ Vũ, trấn an nàng. Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng nhìn Lâm Phong. "Lâm Phong đệ thật là... có tài tùy cơ ứng biến." Nàng thầm nghĩ. Lâm Phong chỉ cười nhẹ, không nói gì. Hắn biết, đây chỉ là tạm thời. Cái gốc rễ của vấn đề vẫn còn đó, và hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn.

Hạ Vũ, sau khi thoát khỏi sự đe dọa trực tiếp, vẫn còn run rẩy. Nàng ngơ ngác nhìn Lâm Phong, rồi nhìn vào trong cửa hàng đang bị đập phá. Nàng không hiểu vì sao Phạm Gia Thiếu Chủ lại đột nhiên thay đổi ý định, nhưng nàng biết ơn Lâm Phong vô cùng. "Công tử... công tử đã cứu ta." Nàng nói, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng. Lâm Phong chỉ mỉm cười trấn an, rồi đưa mắt nhìn vào bên trong, nơi đám Phạm Gia Thiếu Chủ đang hì hục tìm kiếm cái gọi là "kho báu" mà hắn đã vẽ ra. Hắn biết, trò hề này sẽ không kéo dài được bao lâu, nhưng nó đã mua cho hắn và Hạ Vũ đủ thời gian để tìm hiểu rõ hơn mọi chuyện.

***

Khi màn đêm dần buông xuống, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp Long Phượng Đế Đô, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo nhưng cũng ẩn chứa bóng tối của những bí mật. Sau khi Phạm Gia Thiếu Chủ và đám thuộc hạ của hắn hì hục đào bới cửa hàng của Hạ Vũ một hồi lâu mà không tìm thấy bất cứ cái gọi là "kho báu" nào, hắn ta tức giận đùng đùng chửi rủa Lâm Phong là "thằng lừa đảo", "kẻ điên rồ" rồi bỏ đi, thề sẽ quay lại trả thù. Đội Trưởng Lôi, dù cảm thấy nhẹ nhõm vì không còn áp lực vô hình từ Lâm Phong, nhưng cũng không khỏi oán giận vì bị lừa gạt. Chúng rời đi, để lại cửa hàng của Hạ Vũ tan hoang.

Hạ Vũ, sau khi hoàn hồn, đã mời Lâm Phong và các mỹ nhân vào Quán Trà Vọng Nguyệt gần đó để bày tỏ lòng biết ơn. Quán trà này nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, không quá phô trương nhưng lại có tiếng với trà thơm và không gian yên tĩnh. Ánh đèn lồng treo khắp quán tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, tạo cảm giác ấm cúng. Tiếng xì xào bàn tán của khách hàng khác trong quán, tiếng chén trà va vào nhau khẽ khàng, tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa sổ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của đêm khuya. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi hương liệu thoang thoảng từ các lò sưởi nhỏ, mang lại cảm giác thư thái.

Hạ Vũ, sau khi đã bình tĩnh lại, đôi mắt to tròn vẫn còn hoe đỏ nhưng đã ánh lên sự biết ơn sâu sắc. Nàng cúi đầu thật thấp trước Lâm Phong. "Đại ân của công tử, tiểu nữ không biết lấy gì báo đáp. Phạm Gia Thiếu Chủ kia là cháu của Đại Quan Tham, thường xuyên ức hiếp dân lành. Chuyện này... thật sự quá phức tạp." Giọng nói nàng nhỏ nhẹ, mang theo chút rụt rè và cả sự mệt mỏi. Nàng vẫn không thể tin được rằng mình đã thoát khỏi hiểm cảnh một cách kỳ diệu như vậy.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng đỡ Hạ Vũ dậy. "Không cần khách khí, chỉ là tiện tay mà thôi. Huống hồ, việc bất bình thấy thì rút đao tương trợ, là lẽ thường tình của một người quân tử." Hắn nói, giọng điệu thoải mái, tự nhiên. "Nhưng ta có chút tò mò, việc Phạm Gia Thiếu Chủ làm, có vẻ không chỉ đơn thuần là chiếm đoạt tài sản?" Hắn cố ý hỏi, muốn khơi gợi thêm thông tin từ Hạ Vũ. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt của Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, thấy các nàng cũng đang chăm chú lắng nghe. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ cựa quậy, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào món bánh ngọt trên bàn, nhưng cũng không quên lắng nghe câu chuyện.

Hạ Vũ khẽ run lên khi nhắc đến Phạm Gia Thiếu Chủ, nhưng sau đó, như được tiếp thêm dũng khí bởi sự ấm áp của Lâm Phong và ánh mắt động viên của các nàng, nàng bắt đầu kể. "Cha ta... cha ta từng là một tiểu quan trong triều, ông ấy từng nói, gần đây có nhiều vụ mất tích bí ẩn trong thành. Không chỉ là dân thường, mà còn có cả một số người có chức sắc nhỏ cũng biến mất không dấu vết." Nàng dừng lại, nuốt khan, như thể đang phải đấu tranh với nỗi sợ hãi. "Lại có tin đồn về 'kẻ tu luyện tà thuật' đang cấu kết với một số quan lại cao cấp, thu gom người và tài vật cho một mục đích nào đó... Phạm Gia Thiếu Chủ cũng có liên quan đến việc này, cha ta vô tình biết được một vài chuyện, nên mới bị bọn chúng nhắm đến. Sau đó thì cha ta... cha ta cũng biến mất..." Nàng nói đến đây, giọng nàng nghẹn lại, nước mắt lại chực trào ra. Khuôn mặt nàng tái nhợt đi, nỗi sợ hãi và mất mát hiện rõ trên từng đường nét.

Tần Nguyệt nghe vậy, vẻ mặt càng trở nên nghiêm trọng. Nàng khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Quả nhiên, sự mục ruỗng này không chỉ dừng lại ở quyền lực, mà còn có liên quan đến tà đạo." Nàng nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn. "Những vụ mất tích bí ẩn, kẻ tu luyện tà thuật, thu gom người và tài vật... tất cả những điều này đều có vẻ quen thuộc. Nó rất giống với những gì chúng ta đã từng đối mặt ở những nơi bị 'Thiên Đạo Vết Nứt' ảnh hưởng." Nàng quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng.

Tuyết Dao khẽ cau mày, khí lạnh từ nàng dường như lan tỏa ra xung quanh, khiến không khí trong quán trà trở nên hơi se lạnh. "Những kẻ tu luyện tà thuật kia, mục đích của chúng là gì? Và tại sao lại cấu kết với các quan lại triều đình?" Nàng hỏi, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự sắc bén.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn cũng trở nên sâu thẳm. "Không chỉ là chiếm đoạt tài sản, mà còn là... cống nạp?" Hắn suy đoán. "Một thế lực lớn hơn đang đứng sau Phạm Gia và Đại Quan Tham. Và những vụ mất tích kia, có lẽ không chỉ là ngẫu nhiên." Hắn nhìn Hạ Vũ, muốn biết thêm chi tiết. "Hạ Vũ cô nương, cha ngươi có nói gì thêm về 'kẻ tu luyện tà thuật' đó không? Hay có mô tả gì về chúng?"

Hạ Vũ lắc đầu, đôi mắt ngấn lệ. "Cha ta chỉ nói rằng chúng rất thần bí, thường xuất hiện vào ban đêm, và trên người chúng tỏa ra một thứ khí tức rất lạnh lẽo, đáng sợ. Ông ấy còn nói, chúng có thể biến mất như bóng ma, và những người bị chúng bắt đi thường không bao giờ trở lại." Nàng khẽ rùng mình khi nhắc lại lời cha mình. "Ông ấy còn lo lắng rằng, nếu cứ tiếp diễn như vậy, cả Long Phượng Đế Đô này rồi cũng sẽ rơi vào tay những kẻ tà ác đó." Nàng nói xong, lại khóc nức nở.

Mộc Ly thấy Hạ Vũ khóc thì không khỏi động lòng trắc ẩn, nàng vội vàng lấy khăn tay ra lau nước mắt cho Hạ Vũ, an ủi: "Đừng sợ, Hạ Vũ tỷ tỷ. Có Lâm Phong ca ở đây, hắn sẽ không để bọn xấu xa đó làm càn đâu!" Lời nói ngây thơ của Mộc Ly khiến Hạ Vũ cảm thấy ấm áp hơn một chút.

Lâm Phong xoa đầu Mộc Ly, rồi lại quay sang Hạ Vũ. Hắn đã có một số manh mối quan trọng. 'Khí tức lạnh lẽo, biến mất như bóng ma, thu gom người... Đây không phải là dấu hiệu của Ma Tôn Huyết Ảnh thì còn ai vào đây nữa?' Hắn thầm nghĩ. Những kẻ tu luyện tà thuật này rất có thể là các Hắc Sa Hộ Pháp, tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh, đang lợi dụng sự mục nát của triều đình phàm nhân để thực hiện âm mưu đen tối của chúng, có thể là tế luyện tà pháp, hoặc thu thập sinh hồn cho Ma Tôn. 'Thiên Đạo Vết Nứt' đã tạo ra một lỗ hổng, một cơ hội cho tà khí và Ma Tôn Huyết Ảnh bành trướng thế lực ngay cả trong thế giới phàm nhân.

Tần Nguyệt cũng suy tư. "Nếu cha của Hạ Vũ cô nương đã là một tiểu quan, có lẽ ông ấy đã chạm đến một phần nào đó của âm mưu trong triều đình. Việc Phạm Gia Thiếu Chủ và Đại Quan Tham cấu kết với 'kẻ tu luyện tà thuật' này cho thấy sự thâm nhập của tà đạo đã đến mức đáng sợ. Triều đình phàm nhân đã mục ruỗng từ bên trong, tạo điều kiện thuận lợi cho các thế lực tà ác bành trướng." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ cảnh báo. "Lâm Phong, việc này không chỉ là một vụ án bất công nữa, mà là một âm mưu lớn hơn, liên quan đến sự an nguy của cả Đại Chu Hoàng Triều, và thậm chí là của cả thế giới này."

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. "Ta hiểu." Hắn khẽ vuốt ve chiếc Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm giác nóng ấm từ nó trở nên rõ ràng hơn, như một sự nhắc nhở về trách nhiệm của hắn. 'Thân thế của mình, và những gì đang diễn ra ở Đại Chu Hoàng Triều... tất cả đều có mối liên hệ sâu sắc.' Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng là một cơ hội lớn để hắn tìm hiểu sâu hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về những gì đã xảy ra 2000 năm trước.

Lâm Phong quay sang Hạ Vũ, ánh mắt trấn an. "Hạ Vũ cô nương cứ yên tâm, ta sẽ không để những kẻ xấu xa đó lộng hành. Nhưng hiện tại, cô nương cần một nơi an toàn để trú ngụ." Hắn nhìn các nàng, rồi đưa ra quyết định. "Chúng ta sẽ thuê một căn nhà nhỏ ở gần đây. Hạ Vũ cô nương có thể ở tạm với chúng ta. Cửa hàng của cô nương, chúng ta sẽ tìm cách giúp cô nương khôi phục lại."

Hạ Vũ ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn Lâm Phong, vẻ mặt tràn đầy sự biết ơn và một tia hy vọng mới lóe lên. "Công tử... tiểu nữ... tiểu nữ không biết nói gì hơn. Đại ân đại đức này, tiểu nữ xin khắc cốt ghi tâm." Nàng khẽ cúi đầu một lần nữa.

Lâm Phong mỉm cười, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Hắn biết, Hạ Vũ sẽ là một nhân vật quan trọng, một người dẫn đường giúp hắn hiểu rõ hơn về tình hình nội bộ của Đại Chu, về những góc khuất mà chỉ những người như nàng mới có thể biết được. Cô gái hiền lành, mong manh này, giờ đây lại trở thành một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh lớn về âm mưu chính trị và tà đạo mà hắn đang cố gắng giải mã. Sự mục ruỗng của triều đình phàm nhân sẽ là bàn đạp để các thế lực tà ác bành trướng, và hắn, Lâm Phong, sẽ phải đối mặt với chúng. Hắn thầm hứa với lòng mình, sẽ không để bi kịch của 2000 năm trước lặp lại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ