Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 205

Đế Đô Long Phượng: Vẻ Ngoài Phồn Hoa, Nội Tâm Mục Ruỗng

4572 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng các mỹ nhân chính thức đặt chân đến Long Phượng Đế Đô, bắt đầu cuộc sống 'phàm nhân' để hòa nhập và quan sát.,Khắc họa rõ nét sự đối lập giữa vẻ ngoài tráng lệ, phồn hoa của Đế Đô và sự bất công, tha hóa sâu sắc trong tầng lớp quan lại và các thế lực ngầm.,Lâm Phong nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự mục ruỗng, khẳng định mối liên hệ với 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu', củng cố quyết tâm can thiệp.,Thiết lập bối cảnh cho việc Lâm Phong dần bị cuốn vào các âm mưu chính trị, dẫn đến việc gặp gỡ Lam Yên và Hạ Vũ sâu hơn.,Gieo những manh mối về sự hiện diện của các thế lực tà ác (ví dụ: Ma Tôn Huyết Ảnh) đang lợi dụng tình hình hỗn loạn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Đội Trưởng Mã, Vương Chưởng Quỹ
Mood: Thận trọng, nghiêm túc, dần chuyển sang quyết đoán và có chút căng thẳng
Kết chương: [object Object]

Tiếp nối từ cuộc trò chuyện với Hạ Vũ, Lâm Phong nhận ra rằng tình hình ở Long Phượng Đế Đô không chỉ đơn thuần là sự mục ruỗng của quan lại phàm trần. Có một bàn tay vô hình, lạnh lẽo đang thao túng, gieo rắc sự hỗn loạn và gặt hái những sinh linh vô tội. Hắn đã hứa sẽ không để bi kịch của 2000 năm trước lặp lại, và lời hứa đó giờ đây càng trở nên nặng trĩu. Hạ Vũ, cô gái yếu đuối nhưng lương thiện, đã trở thành một sợi chỉ mỏng manh dẫn lối hắn vào mê cung âm mưu của Đại Chu Hoàng Triều.

***

Buổi sáng muộn, ánh dương rực rỡ trải vàng trên những mái ngói cong vút, những bức tường thành sừng sững của Long Phượng Đế Đô. Cửa thành rộng lớn, chạm khắc hình rồng phượng uy nghi, như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác. Lâm Phong cùng ba mỹ nhân – Tuyết Dao thanh thoát, Mộc Ly hoạt bát, Tần Nguyệt trầm tĩnh – và tiểu Thôn Thiên Thử nép mình trong tay áo Lâm Phong, chậm rãi hòa vào dòng người tấp nập đang đổ vào kinh thành.

Vừa bước qua cổng, một luồng không khí hoàn toàn khác biệt ập đến. Âm thanh cuồn cuộn như sóng vỗ, tiếng chuông hoàng cung vang vọng đâu đó từ phía xa, trầm hùng và uy nghiêm, hòa cùng tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn trên những con đường lát đá xanh. Tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng rao hàng của tiểu thương lanh lảnh, tiếng nhạc từ các quán hát vọng ra, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi hương hoa từ những vườn thượng uyển quý phái xen lẫn mùi thức ăn quý tộc thoang thoảng, mùi vải vóc tơ lụa mới, và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả quấn quýt lấy nhau, tạo nên một tổng thể vừa xa hoa vừa gần gũi.

Kiến trúc nơi đây thật sự khiến người ta phải trầm trồ. Những tòa nhà cao tầng với mái ngói lưu ly óng ánh, những cột đá chạm trổ tinh xảo, những con phố rộng thênh thang lát đá xanh bóng loáng, tất cả đều toát lên vẻ tráng lệ và phồn hoa đến cực điểm. Dòng người qua lại như mắc cửi, đủ mọi tầng lớp: từ những quan lại áo gấm lụa là, những thương nhân giàu có vận đồ sang trọng, đến những tiểu thư khuê các che mặt bằng khăn lụa, và cả những người dân thường áo vải thô sơ. Ai nấy đều mang một vẻ bận rộn, hối hả riêng, tạo nên một bức tranh sinh động mà chỉ một kinh đô phàm nhân mới có được.

Mộc Ly, với bản tính hiếu động, không khỏi tròn mắt kinh ngạc. Nàng nắm chặt tay Tuyết Dao, đôi mắt to tròn long lanh quét khắp mọi ngóc ngách, miệng không ngừng thốt lên những tiếng "Oa!" nho nhỏ. "Oa! Lâm Phong ca, đây chính là Đế Đô sao? Thật lớn! Còn hơn cả Thiên Phong Thành mà chúng ta từng thấy! Nhìn kìa, những tòa nhà cao đến tận trời! Kia là gì vậy? Bánh kẹo sao?" Nàng chỉ trỏ, vẻ mặt rạng rỡ như một đứa trẻ lần đầu ra khỏi núi. Nàng có vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, thường ánh lên vẻ tò mò, ranh mãnh. Mái tóc màu nâu hạt dẻ, thường được tết bím hoặc buộc cao, tô điểm bằng những cành cây nhỏ, hoa lá rừng, giờ đây rung rinh theo mỗi cử động. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đầy sức sống, nàng mặc trang phục màu xanh lá cây, chất liệu nhẹ nhàng, càng tôn lên vẻ tinh nghịch.

Tuyết Dao, dù vẻ ngoài băng giá, cũng không giấu được một chút ngạc nhiên trong đáy mắt phượng. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, thường được búi cao thanh thoát. Dáng người mảnh mai, cao ráo, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, khoác lên mình y phục màu trắng thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Nàng chỉ khẽ gật đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Quả nhiên là kinh đô của phàm nhân, khí thế bất phàm. Sự phồn hoa này, ngay cả những đại tông môn tu chân cũng khó sánh bằng." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt có chút thâm trầm.

Lâm Phong mỉm cười trước sự kinh ngạc của các nàng. Ngoại hình của hắn cao ráo, dáng người cân đối, không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm. Hắn mặc một trường bào màu xanh sẫm đơn giản, cố gắng hòa mình vào dòng người, giữ vững vỏ bọc phàm nhân. Tuy nhiên, dù vẻ ngoài có vẻ thản nhiên, nội tâm hắn lại không ngừng vận chuyển. Hắn khẽ vuốt ve tiểu Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trong tay áo, cảm nhận luồng linh khí trong kinh thành. Đúng như hắn dự đoán, linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng lại có một sự bất ổn ngầm, một thứ khí tức âm u, mục ruỗng len lỏi dưới vẻ hào nhoáng. Nó không mạnh mẽ như tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp mà hắn từng đối mặt, nhưng lại dai dẳng và u ám hơn, như một thứ bệnh dịch đang gặm nhấm từ bên trong.

"Phồn hoa đến cực điểm, nhưng lại ẩn chứa sự mục ruỗng sâu sắc." Lâm Phong thầm nghĩ, ánh mắt quét qua những gương mặt người dân, bắt gặp không ít vẻ lo âu, mệt mỏi ẩn sau nụ cười gượng gạo. "Mùi tà khí thoang thoảng trong không khí, không phải là thứ có thể che giấu dưới lớp vàng son này." Huyễn Mặc Quyển trong thức hải hắn khẽ rung động, như một lời khẳng định cho cảm nhận của hắn. Nó nhắc nhở hắn về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về những âm mưu đã xảy ra 2000 năm trước. Phải chăng, sự mục ruỗng của thế giới phàm nhân này chính là một dấu hiệu, một điều kiện để tà khí bành trướng?

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, cũng đang quan sát mọi thứ với ánh mắt sắc bén. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng. Mái tóc đen nhánh, mượt mà, được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản. Dáng người cao ráo, cân đối, toát lên khí chất của một người có học vấn sâu rộng, nàng mặc trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm, rõ ràng. "Long Phượng Đế Đô này quả không hổ danh là trung tâm của Đại Chu. Nhưng càng phồn hoa, càng dễ che giấu những điều thối nát." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy ẩn ý. "Dòng chảy linh khí ở đây có vẻ bị ảnh hưởng bởi một thứ năng lượng tiêu cực nào đó. Cứ như có một vết nứt vô hình đang dần lan rộng."

Lâm Phong gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, các nàng đều đã cảm nhận được điều bất thường. Đây là một nhiệm vụ không hề dễ dàng. Vỏ bọc phàm nhân giúp họ dễ dàng hòa nhập, nhưng cũng hạn chế khả năng can thiệp trực tiếp. Hắn cần phải cẩn trọng, từng bước vén màn bí mật. "Chúng ta cứ thong thả đi dạo một vòng, làm quen với nơi này đã." Hắn khẽ nói, nụ cười trên môi vẫn giữ vẻ ung dung, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ sắc lạnh của một người đã sẵn sàng đối mặt với thử thách. Tiểu Thôn Thiên Thử trong tay áo hắn khẽ cựa quậy, đôi mắt to tròn linh động quét nhìn xung quanh, tựa hồ cũng cảm nhận được điều gì đó không ổn.

***

Đến buổi trưa, sau một hồi dạo quanh các con phố chính, đoàn người Lâm Phong quyết định tìm một quán trọ để nghỉ chân. Quán trọ Lạc Trần nằm ở một con phố không quá sầm uất, nhưng lại tấp nập khách ra vào. Nó không phải là một khách điếm sang trọng dành cho các quan lại hay thương nhân lớn, mà là một nơi bình dân, sạch sẽ, nơi các lữ khách, tiểu thương nhỏ lẻ thường lui tới. Đúng như tên gọi của nó, "Lạc Trần" (rơi bụi trần), quán trọ mang một vẻ mộc mạc, gần gũi, dường như muốn giữ lại chút chân thực của thế giới phàm nhân.

Bước vào bên trong, một luồng không khí ấm cúng, ồn ào ập đến. Tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng nói chuyện rôm rả của các vị khách, tiếng cười đùa sảng khoái, tiếng người ra vào liên tục, tất cả hòa quyện tạo nên một sự náo nhiệt dễ chịu. Mùi thức ăn nấu nướng, đặc biệt là mùi thịt nướng thơm lừng, mùi canh nóng hổi, mùi rượu nồng nàn, cùng với mùi bụi đường và khói bếp thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, kích thích khứu giác.

Lâm Phong thuê ba phòng liền kề ở lầu hai, rồi dẫn các nàng xuống khu vực chung. Hắn chọn một bàn ở góc khuất, khuất tầm nhìn nhưng lại dễ dàng lắng nghe các cuộc trò chuyện xung quanh. Vừa gọi vài món ăn đơn giản, vừa quan sát những người xung quanh. Các vị khách ở đây chủ yếu là những người lao động, những lữ khách mệt mỏi, và vài tiểu thương đang bàn chuyện làm ăn.

"Dân chúng nơi đây tuy đông đúc, nhưng xem ra cuộc sống cũng không mấy dễ chịu." Tần Nguyệt nhẹ nhàng nhận xét, đôi mắt nàng lướt qua những gương mặt có vẻ ưu tư, lo lắng. Nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu tiểu Thôn Thiên Thử đang tò mò ngó nghiêng từ trong tay áo Lâm Phong. "Ta nghe mấy người ở bàn kia nói, gần đây giá lương thực tăng vọt, lại còn có những khoản thuế má vô lý phát sinh."

Mộc Ly, vừa nhấm nháp một miếng bánh bao nóng hổi, vừa lắng nghe. Nàng khẽ nhăn mũi. "Còn nghe nói có mấy vụ mất tích bí ẩn nữa, quan phủ cũng không điều tra đến nơi đến chốn. Chỉ thấy họ ậm ừ cho qua chuyện, chẳng biết có phải sợ thế lực nào đó không." Nàng dùng giọng điệu líu lo, thường dùng từ ngữ đơn giản, biểu cảm, nhưng những gì nàng nói lại chứa đựng thông tin quan trọng. Nàng quay sang nhìn Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tò mò và một chút bất bình. "Lâm Phong ca, ngươi có nghe thấy không? Bọn họ nói có người bị bắt đi vào ban đêm, không thấy tung tích gì cả. Thật đáng sợ quá!"

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã trở nên sâu thẳm. Hắn đã nghe thấy tất cả. Những câu chuyện phiếm tưởng chừng vô thưởng vô phạt của dân chúng lại là những mảnh ghép quan trọng, dần dần hé lộ bức tranh đen tối của Đế Đô. "Chúng ta cần cẩn trọng. Mọi chuyện ở đây không đơn giản chút nào." Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, chỉ đủ cho các nàng nghe thấy. "Những vụ mất tích, những khoản thuế vô lý, sự thờ ơ của quan phủ... tất cả đều liên kết với nhau. Giống như một mạng nhện khổng lồ đang dần siết chặt lấy thành phố này."

Tuyết Dao nhấp một ngụm trà, vẻ mặt nàng bình tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng ẩn giấu. "Linh khí tiêu cực mà chàng cảm nhận được khi vào thành, giờ đây đã có lời giải thích. Sự mục ruỗng từ bên trong đang tạo điều kiện cho những thứ tà ác kia bành trướng." Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhưng sự tinh tế trong nhận định của nàng lại không hề kém cạnh bất kỳ ai.

Lâm Phong nhẹ nhàng xoa đầu Mộc Ly, trấn an nàng. "Đừng lo lắng quá, Mộc Ly. Chúng ta đến đây không phải để đứng ngoài cuộc. Nhưng cũng không thể hành động một cách lỗ mãng." Hắn nhìn quanh, đảm bảo không ai chú ý đến cuộc trò chuyện của họ. "Vỏ bọc phàm nhân của chúng ta là rất quan trọng. Mọi hành động đều phải cân nhắc kỹ lưỡng."

Tiểu Thôn Thiên Thử, lúc này đã bò ra khỏi tay áo Lâm Phong, nhảy lên bàn, đôi mắt to tròn tò mò nhìn Lâm Phong. Nó khẽ kêu chiêm chiếp, như muốn nói rằng nó cũng cảm nhận được những điều bất ổn. Linh thú này có khả năng cảm nhận linh khí cực kỳ nhạy bén, và sự khó chịu của nó càng khẳng định thêm những suy đoán của Lâm Phong.

Hắn nhìn các nàng. "Mấy ngày tới, chúng ta sẽ tiếp tục tìm hiểu thêm. Các nàng cứ thoải mái dạo chơi, mua sắm những gì mình thích, nhưng cũng đừng quên lắng nghe, quan sát. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt của người dân nơi đây đều có thể là một manh mối." Hắn ra hiệu cho người phục vụ mang thêm thức ăn, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. Dưới vẻ ngoài của một vị công tử nhà giàu đang hưởng thụ cuộc sống, Lâm Phong đang âm thầm dệt nên một tấm lưới thông tin, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.

***

Buổi chiều hôm đó, Lâm Phong cùng các nàng quyết định dạo quanh khu chợ phố sầm uất nhất Long Phượng Đế Đô, vừa để tiếp tục thu thập thông tin, vừa để mua sắm vài thứ lặt vặt cho vỏ bọc phàm nhân của họ. Khí hậu ấm áp, nắng vẫn còn vương vấn trên những mái nhà, tô điểm cho khu chợ thêm phần rực rỡ.

Chợ phố là một bức tranh sống động của cuộc sống. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp nơi, từ những người bán vải vóc sặc sỡ, những gánh hàng rau củ quả tươi ngon, đến những quán ăn đường phố thơm lừng. Tiếng vó ngựa lạch cạch trên đường, tiếng nói cười của đám đông, tiếng bàn tán xôn xao, tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi thức ăn đường phố quyến rũ, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi rượu nồng nàn, cùng với mùi bụi đường quen thuộc, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Đang mải mê ngắm nhìn một gánh hàng bán đồ trang sức thủ công tinh xảo, Mộc Ly đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng, tay nàng chỉ về phía trước. "Lâm Phong ca, nhìn kìa! Có chuyện gì vậy?"

Một đám đông nhỏ đang tụ tập trước một cửa hàng tạp hóa, tiếng ồn ào lúc nãy bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào to nhỏ, đầy vẻ sợ hãi và bất bình. Lâm Phong và các nàng nhìn theo hướng Mộc Ly chỉ. Trước cửa tiệm, một người đàn ông béo lùn, bụng phệ, mặc áo gấm, vẻ mặt tính toán, đang run rẩy quỳ gối, van xin. Đó chính là Vương Chưởng Quỹ, chủ tiệm tạp hóa. Đứng đối diện với ông ta là một Đội Trưởng Mã, thân hình cường tráng, mặc giáp sắt, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tham lam, cùng với vài tên lính có vẻ mặt hống hách, kiêu ngạo.

Đội Trưởng Mã lên giọng, tiếng nói của hắn đầy vẻ hống hách, vang vọng cả một góc chợ. "Ngươi còn dám chây ì? Vương Chưởng Quỹ, ngươi có biết đây là khu vực của ai không? Không nộp đủ 'phí an ninh' tháng này thì đừng hòng mở cửa hàng! Hay là ngươi muốn nếm thử mùi vị của ngục tù?" Hắn nói đoạn, cây roi da trong tay vút mạnh vào bức tường gỗ bên cạnh, tạo ra một tiếng "chát" khô khốc, khiến những người xung quanh giật mình.

Vương Chưởng Quỹ, khuôn mặt béo lùn giờ đây đầm đìa nước mắt, khóc lóc van xin. "Đại nhân, đại nhân tha cho tiểu nhân! Tiểu nhân đã nộp đủ rồi! Thật sự không còn khả năng nữa! Tháng trước tiểu nhân đã nộp gấp đôi rồi mà..." Ông ta cố gắng níu kéo ống quần của Đội Trưởng Mã, nhưng bị tên lính bên cạnh hất ra một cách thô bạo.

"Gấp đôi? Ngươi nói gấp đôi là gấp đôi sao? Luật lệ của thành này, ngươi không biết à? Phí an ninh là do Đội Trưởng Mã ta định đoạt! Nếu ta nói ngươi thiếu, thì chính là thiếu!" Đội Trưởng Mã cười khẩy, ánh mắt gian xảo lướt qua những món hàng trong cửa tiệm, như đang định giá xem có món nào đáng để tịch thu hay không.

Những người dân xung quanh, dù tỏ rõ vẻ bất bình, nhưng không ai dám lên tiếng. Họ chỉ cúi đầu, vội vàng tránh đi, hoặc thì thầm với nhau những lời trách móc nhỏ nhặt. Nỗi sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt, biến không khí sôi động của khu chợ thành một sự căng thẳng ngầm, nặng nề.

"Hừ! Bọn tham quan này thật quá đáng! Sao không ai ra tay giúp đỡ Vương Chưởng Quỹ kia chứ?" Mộc Ly tức giận nói nhỏ với Lâm Phong, đôi mắt long lanh của nàng giờ đây ánh lên vẻ phẫn nộ. Nàng có vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, nhưng cũng vô cùng lương thiện và không thể chịu đựng được sự bất công.

Tuyết Dao khẽ cau mày, vẻ đẹp băng giá của nàng giờ đây càng thêm phần nghiêm nghị. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt sắc lạnh của nàng đã thể hiện rõ sự bất mãn. Tần Nguyệt thì chỉ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy ưu tư. "Sự mục ruỗng đã ăn sâu vào tận gốc rễ rồi. Những người như Vương Chưởng Quỹ không phải là nạn nhân duy nhất."

Lâm Phong đứng từ xa, ánh mắt hắn sắc bén quan sát mọi việc. Hắn không lộ mặt, chỉ đứng lẫn vào đám đông, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn đã ghi lại từng chi tiết. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Vương Chưởng Quỹ, sự hống hách của Đội Trưởng Mã, và cả sự bất lực của những người xung quanh. Hắn cũng cảm nhận được một luồng khí tức tiêu cực, giống như thứ hắn đã cảm nhận được khi bước vào thành, đang dần bám víu lấy những kẻ tham lam này. 'Đây không chỉ là tham lam thông thường, mà là sự tha hóa đạo đức, bị tà khí ảnh hưởng.' Huyễn Mặc Quyển trong thức hải hắn khẽ rung động, nóng ấm lên, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm.

Hắn khẽ siết chặt bàn tay, vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng nếu lòng người đã vẩn đục, thì đạo cũng khó mà giữ vững." Hắn thầm nghĩ. "Cảnh tượng này, chính là biểu hiện rõ nhất của sự mục ruỗng. Thiên Đạo Vết Nứt không chỉ ảnh hưởng đến linh khí, mà còn gặm nhấm cả nhân tâm, tạo điều kiện cho những kẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh lợi dụng."

Đội Trưởng Mã và đám lính của hắn cuối cùng cũng cướp đoạt được một phần tài sản trong tiệm của Vương Chưởng Quỹ, rồi nghênh ngang rời đi, bỏ lại ông chủ tiệm khóc nức nở giữa sự thờ ơ của đám đông. Lâm Phong nhìn theo bóng lưng bọn chúng, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh. "Được thôi, các ngươi cứ tiếp tục làm càn đi. Nhưng sẽ không còn lâu nữa đâu." Hắn quay sang các nàng, vẻ mặt đã trở lại bình thường, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt, đã có một sự quyết đoán mãnh liệt.

***

Đêm khuya, Long Phượng Đế Đô chìm vào tĩnh lặng. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng đêm lại vang lên, hay tiếng rao vặt yếu ớt từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch. Trong căn phòng riêng của Lâm Phong tại Quán Trọ Lạc Trần, một nén hương trầm thoang thoảng mùi gỗ quý, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trầm lắng.

Lâm Phong đứng bên cửa sổ, tay chắp sau lưng, trầm ngâm nhìn ra ngoài. Ánh trăng sáng vằng vặc đổ xuống những mái nhà cổ kính, tạo nên những bóng đổ xiên vẹo, huyền ảo. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải hắn không ngừng rung động, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, truyền đến một cảm giác hỗn loạn và tha hóa, như hàng ngàn sợi tơ vô hình đang siết chặt lấy tâm can hắn. Nó xác nhận những gì chàng đã chứng kiến trong ngày không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự mục ruỗng đang lan tràn khắp nơi.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt ngồi trên chiếc ghế gỗ trong phòng, ánh mắt các nàng đều hướng về Lâm Phong, vẻ mặt đầy ưu tư. Tuyết Dao, vẻ đẹp băng giá của nàng giờ đây ánh lên vẻ lo lắng ẩn giấu. "Tình hình ở Đế Đô này phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều, Lâm Phong. Không chỉ là tham nhũng, mà còn có một sự mục ruỗng sâu xa, một thứ tà khí đang dần ăn mòn mọi thứ." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng giờ đây mang một chút nặng nề.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, gật đầu đồng tình. "E rằng không chỉ là tham nhũng đơn thuần, mà còn có âm mưu lớn hơn phía sau. Những vụ mất tích, sự thờ ơ của quan phủ, và cả cái thái độ hống hách của Đội Trưởng Mã kia... tất cả đều cho thấy có một thế lực nào đó đang chống lưng cho chúng, thậm chí là điều khiển chúng." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng chứa đựng sự phân tích sâu sắc. "Linh khí hỗn loạn, nhân tâm tha hóa... Đây không phải là điều tự nhiên. Chắc chắn có bàn tay của tà đạo nhúng vào."

Mộc Ly, dù tính cách hoạt bát, tinh nghịch, giờ đây cũng không còn vẻ hồn nhiên ban ngày nữa. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng ánh lên vẻ bất bình và sự sợ hãi mơ hồ. "Những kẻ xấu xa đó, chúng thật đáng ghét! Lâm Phong ca, chúng ta không thể cứ đứng nhìn được!" Nàng khẽ siết chặt tay, vẻ mặt đầy kiên quyết.

Lâm Phong quay lại, ánh mắt hắn kiên định, không còn vẻ hài hước thường ngày. Hắn nhìn từng người một, rồi khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Linh khí hỗn loạn, nhân tâm tha hóa... Đây không phải là điều tự nhiên. Mà là kết quả của sự ảnh hưởng từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' và sự bành trướng của tà khí. Ma Tôn Huyết Ảnh và tay sai của hắn đang lợi dụng sự mục nát của triều đình phàm nhân để gieo rắc sự hỗn loạn, thu thập sinh hồn, hoặc thậm chí là tế luyện tà pháp." Hắn khẽ vuốt ve chiếc Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm giác nóng ấm từ nó trở nên rõ ràng hơn, như một sự nhắc nhở về trách nhiệm của hắn. "Chuyện này, ta sẽ không đứng nhìn. Nhân Đạo Hữu Tình, Thiên Đạo Vô Tình, nhưng ta, Lâm Phong, sẽ không để những kẻ tà ác đó lộng hành."

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, ánh lên sự quyết tâm mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ không đứng nhìn. Nhưng cần phải hành động một cách cẩn trọng. Vỏ bọc phàm nhân của chúng ta vẫn rất quan trọng. Chúng ta không thể ra mặt trực tiếp đối đầu với toàn bộ triều đình phàm nhân, vì điều đó sẽ gây ra hỗn loạn lớn hơn và có thể cảnh báo các thế lực tà ác ẩn mình." Hắn bước đến bên bàn, trải một tấm bản đồ Long Phượng Đế Đô ra. "Đầu tiên, chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về những kẻ đang thao túng triều đình, những kẻ đứng sau Phạm Gia và Đại Quan Tham. Những vụ mất tích bí ẩn kia, chúng ta cũng cần phải điều tra rõ ràng. Hạ Vũ cô nương sẽ là một điểm khởi đầu tốt."

"Thân thế của ta, và những gì đang diễn ra ở Đại Chu Hoàng Triều... tất cả đều có mối liên hệ sâu sắc." Hắn thầm nghĩ, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng là một cơ hội lớn để hắn tìm hiểu sâu hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về những gì đã xảy ra 2000 năm trước. Hắn không thể để bi kịch đó lặp lại. Lâm Phong đưa ngón tay lướt trên bản đồ, điểm đến một vài vị trí quan trọng. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu. Ta sẽ tìm cách tiếp cận Hạ Vũ cô nương một lần nữa, và các nàng, hãy tiếp tục thu thập thông tin từ dân chúng. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt."

Tiểu Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ vào má hắn, như muốn truyền thêm sức mạnh. Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ tinh quái thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quyết đoán của một người đã sẵn sàng đối mặt với phong ba bão táp.

Đế Đô Long Phượng, dưới ánh trăng mờ ảo, vẫn phồn hoa và tráng lệ, nhưng Lâm Phong biết, vẻ đẹp đó chỉ là một tấm màn che đậy cho những âm mưu tăm tối và sự mục ruỗng đang ngày càng lan rộng. Hắn, Lâm Phong, sẽ là người xé toạc tấm màn đó, đối mặt với bóng tối đang ẩn mình, và một lần nữa, Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ