Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn nhà của căn phòng trọ tại Quán Trọ Lạc Trần. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng còi xe ngựa văng vẳng từ con đường lớn, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở Long Phượng Đế Đô phồn hoa. Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ ấm cúng này, không khí lại mang một vẻ trầm lắng, nghiêm túc đến lạ thường.
Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện là Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. Bốn chén trà sứ men xanh ngọc bích tỏa hơi ấm nghi ngút trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, hương trà thanh thoát lan tỏa, xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng người. Lâm Phong vẫn khoác lên mình bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa vẻ thông minh sắc sảo. Hắn khẽ đưa tay vuốt nhẹ chiếc Huyễn Mặc Quyển đang yên vị trong tay áo, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ từ nó, như một lời khẳng định cho những gì hắn đã cảm nhận đêm qua.
"Đế Đô này, vẻ ngoài phồn hoa nhưng bên trong đã mục ruỗng đến tận xương tủy," Lâm Phong mở lời, giọng nói trầm tĩnh, không còn chút vẻ hài hước thường ngày. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như chính cái cảm giác khó chịu đang dâng lên trong lòng. "Chúng ta không thể đứng ngoài nhìn được nữa. Những gì diễn ra trong vài ngày qua không chỉ là vài vụ tham nhũng lẻ tẻ, mà là một bức màn che đậy cho một mạng lưới tội ác phức tạp hơn nhiều."
Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết của nàng vẫn khiến không gian như ngưng đọng, nhưng ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng giờ đây ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc. Nàng chậm rãi đặt chén trà xuống, động tác tao nhã đến từng cử chỉ. "Chàng nói đúng. Từ khi đặt chân vào Đế Đô, ta luôn cảm thấy có một luồng khí tức hỗn loạn bao trùm nơi đây. Nó không hoàn toàn là tà khí thuần túy, mà là sự pha trộn giữa oán khí của phàm nhân và một thứ năng lượng âm u, tựa như đang nuôi dưỡng một thứ gì đó vô hình." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng mang theo một sự phân tích tinh tế, chỉ người có tu vi cao thâm mới có thể cảm nhận được. Nàng đưa ánh mắt nhìn Lâm Phong, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu. "Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng, không thể bứt dây động rừng, cũng không thể để lộ thân phận tu sĩ của mình. Phàm nhân tuy yếu ớt, nhưng quyền lực của họ, nếu bị lợi dụng, cũng có thể tạo ra sóng gió không kém gì thế giới tu tiên."
Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, gật đầu tán thành. Nàng mặc một bộ y phục lụa màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, toát lên khí chất của một người trưởng bối đầy trí tuệ. "Tuyết Dao nói rất phải. Quyền lực phàm nhân tuy yếu ớt về mặt tu vi, nhưng lại có khả năng che mắt và thao túng lòng người một cách đáng sợ. Một khi đã dính vào vòng xoáy chính trị của thế tục, dù là tu sĩ, cũng khó lòng thoát ra mà không gây ra hậu quả khôn lường. Những kẻ đứng sau những âm mưu này chắc chắn không phải là hạng tầm thường. Chúng ta cần một kế hoạch tinh vi hơn, một cách tiếp cận khôn ngoan để lột trần bộ mặt thật của chúng, thay vì chỉ đơn thuần là dùng vũ lực." Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Lâm Phong, hàm ý sâu xa. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng đôi khi, để giữ được cái tâm trong sạch, chúng ta cần phải dùng trí tuệ để đối phó với những cái ngoại vật dơ bẩn."
Mộc Ly, dù tính cách hoạt bát, tinh nghịch, giờ đây cũng không còn vẻ hồn nhiên ngày thường. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng ánh lên vẻ bất bình và sự sợ hãi mơ hồ, xen lẫn sự kiên quyết. Nàng khẽ siết chặt tay, đặt trên đầu gối. "Những kẻ xấu xa đó, chúng thật đáng ghét! Lâm Phong ca, nếu chúng ta đã biết chúng làm điều ác, sao không ra tay trừng trị chúng ngay lập tức? Đập tan bọn chúng không phải là cách nhanh nhất sao?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ nóng vội, thể hiện sự bộc trực của mình. "Ta không hiểu sao phải vòng vo như vậy."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn Mộc Ly đầy trìu mến. "Mộc Ly à, nếu mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng vũ lực, thì thế giới này đã không phức tạp đến vậy. Chúng ta là tu sĩ, sức mạnh của chúng ta có thể trấn áp được một cá nhân, một thế lực nhỏ. Nhưng những gì đang diễn ra ở đây không chỉ là một cá nhân hay một thế lực. Nó là một mạng lưới, một hệ thống đã ăn sâu bám rễ. Nếu chúng ta ra tay quá đường đột, không chỉ sẽ gây ra hỗn loạn lớn hơn cho dân chúng, mà còn có thể khiến những kẻ giấu mặt thực sự ẩn mình sâu hơn, hoặc thậm chí là cảnh báo chúng, khiến kế hoạch của chúng trở nên nguy hiểm hơn." Hắn đưa ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những vụ án nhỏ nhất, những lời than phiền của dân chúng. Nơi nào có oán khí, nơi đó ắt có chân tướng. Chúng ta sẽ dùng tai mắt của phàm nhân, dùng trí tuệ để điều tra, chứ không phải dùng thần thông để phá phách."
Tiểu Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy từ vai Lâm Phong xuống bàn, khẽ cọ cọ vào chén trà, rồi lại nhảy lên vai hắn, kêu chiêm chiếp như muốn bày tỏ sự đồng tình. Lâm Phong khẽ vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó. "Huyễn Mặc Quyển rung động, Thôn Thiên Thử cảm nhận được tà khí... Điều này cho thấy sự mục ruỗng của triều đình phàm nhân không chỉ đơn thuần là tham nhũng. Chắc chắn có bàn tay của tà đạo nhúng vào, lợi dụng sự hỗn loạn để gieo rắc tai ương. Có thể là Ma Tôn Huyết Ảnh, hoặc những kẻ tay sai của hắn đang lợi dụng 'Thiên Đạo Vết Nứt' để bành trướng thế lực."
Hắn đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ Long Phượng Đế Đô mà hắn đã trải ra đêm qua. Bằng ngón tay, hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Theo những gì chúng ta đã nghe ngóng được, và cả từ lời kể của Hạ Vũ cô nương, Phạm Gia và Đại Quan Tham là hai cái tên xuất hiện thường xuyên nhất trong các vụ việc bất công. Chúng ta cần tìm hiểu kỹ về mối liên hệ giữa chúng, và cả những kẻ chống lưng cho chúng. Những vụ mất tích bí ẩn kia, chúng ta cũng cần phải điều tra rõ ràng. Hạ Vũ cô nương sẽ là một điểm khởi đầu tốt, nhưng chúng ta cũng cần mở rộng phạm vi điều tra."
Lâm Phong quay lại nhìn ba nàng. "Ngày hôm nay, ta và Mộc Ly sẽ đến Thị Trấn Thương Nhân. Nơi đó là tụ điểm của những người dân lao động, thường xuyên bị chèn ép. Từ đó, ta hy vọng có thể thu thập thêm những thông tin chi tiết hơn. Tuyết Dao và Tần Nguyệt, hai nàng sẽ ở lại Đế Đô, tiếp tục thu thập tin tức ở những nơi khác, như các quán trà, tửu lầu, hoặc thậm chí là những buổi chợ phiên. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt. Hãy nhớ, vỏ bọc phàm nhân của chúng ta vẫn rất quan trọng. Chúng ta không thể ra mặt trực tiếp đối đầu với toàn bộ triều đình phàm nhân, vì điều đó sẽ gây ra hỗn loạn lớn hơn và có thể cảnh báo các thế lực tà ác ẩn mình. Nhất là khi Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang ẩn nấp ngay trong thành này."
Tuyết Dao và Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt các nàng đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. Mộc Ly, sau một thoáng chần chừ, cũng gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt rạng rỡ trở lại. "Được rồi, Lâm Phong ca! Ta sẽ làm theo lời chàng. Ta sẽ cố gắng không gây rắc rối!" nàng hứa, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch khó giấu.
"Tốt," Lâm Phong mỉm cười nhẹ. "Hãy nhớ, chúng ta là những người khách lữ hành bình thường, đến Đế Đô để tìm kiếm cơ hội làm ăn, hoặc đơn giản là du ngoạn. Đừng để bất cứ ai nghi ngờ thân phận thật của chúng ta." Hắn nói, giọng điệu đã trở lại vẻ dí dỏm thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quyết đoán của một người đã sẵn sàng đối mặt với phong ba bão táp.
Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả một góc trời. "Thân thế của ta, và những gì đang diễn ra ở Đại Chu Hoàng Triều... tất cả đều có mối liên hệ sâu sắc." Hắn thầm nghĩ, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng là một cơ hội lớn để hắn tìm hiểu sâu hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về những gì đã xảy ra 2000 năm trước. Hắn không thể để bi kịch đó lặp lại. Lâm Phong đưa ngón tay lướt trên bản đồ, điểm đến một vài vị trí quan trọng. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu. Ta sẽ tìm cách tiếp cận Hạ Vũ cô nương một lần nữa, và các nàng, hãy tiếp tục thu thập thông tin từ dân chúng. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt."
Tiểu Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ vào má hắn, như muốn truyền thêm sức mạnh. Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ tinh quái thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quyết đoán của một người đã sẵn sàng đối mặt với phong ba bão tánh. "Nhân Đạo Hữu Tình, Thiên Đạo Vô Tình. Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên... Có lẽ, đây chính là lúc để ta thực hiện cái 'nghịch mệnh' ấy, không chỉ cho riêng mình."
***
Thị Trấn Thương Nhân, cách Long Phượng Đế Đô không xa, là một bức tranh hoàn toàn khác biệt so với sự tráng lệ của kinh thành. Thay vì những con phố lát đá xanh sạch sẽ và những tòa nhà uy nghi, nơi đây là một mê cung của những con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội, hai bên là những cửa hàng gỗ san sát nhau, mái ngói đã bạc màu theo thời gian. Mùi gia vị nồng nặc hòa lẫn với mùi vải vóc, mùi đồ ăn chiên xào và cả mùi mồ hôi của những người lao động chân tay, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chốn phàm trần.
Trưa cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt bao phủ khắp Thị Trấn Thương Nhân, nhưng không thể xua đi được vẻ ủ dột, mệt mỏi trên gương mặt những người dân nơi đây. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả oang oang, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá… tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống, nhưng ẩn sâu trong đó là những tiếng thở dài, những lời than vãn không ngừng nghỉ.
Lâm Phong và Mộc Ly đã đổi sang những bộ y phục đơn giản, màu sắc trung tính, trông không khác gì những thương nhân hoặc lữ khách bình thường. Lâm Phong khoác một chiếc áo vải thô màu nâu, đầu đội mũ rộng vành che đi gần hết khuôn mặt, đôi mắt đen láy vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Mộc Ly, trong bộ váy màu xanh lá cây nhạt, trông như một cô gái thôn quê vừa mới lên trấn, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng đảo qua lại, đầy vẻ tò mò. Tiểu Thôn Thiên Thử đã ẩn mình trong tay áo Lâm Phong, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa quậy, đôi mắt đen nhánh lấp ló nhìn ra ngoài.
"Lâm Phong ca, nơi này thật là ồn ào nha!" Mộc Ly khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng gần như bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào của chợ. Nàng khẽ kéo tay áo Lâm Phong, chỉ vào một quầy hàng bán vải vóc sặc sỡ. "Nhìn kìa, những tấm vải này thật đẹp! Hay là chúng ta mua một ít về làm quà cho Tuyết Dao tỷ tỷ và Tần Nguyệt tỷ tỷ?"
Lâm Phong khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. "Chúng ta đến đây không phải để mua sắm, tiểu nha đầu. Hãy lắng nghe nhiều hơn, quan sát nhiều hơn." Hắn nhẹ nhàng dẫn nàng đi sâu vào khu chợ đông đúc nhất, nơi những người bán hàng và khách mua đang chen chúc nhau. Hắn không ngừng điều chỉnh bước đi, cố gắng hòa mình vào dòng người, để không ai nhận ra sự khác biệt của mình.
Đi qua một sạp bán rau củ, một tiểu thương với gương mặt khắc khổ đang lau mồ hôi trên trán, than thở với người bên cạnh. "Than ôi, thuế lại tăng! Sống thế này sao mà nổi! Cứ đà này, không chừng cả nhà ta phải nhịn đói mất thôi!" Giọng nói của ông ta đầy vẻ bất lực và tuyệt vọng.
Cách đó không xa, tại một quán ăn nhỏ, hai người nông dân đang ngồi ăn bát mì nóng hổi, bàn tán xôn xao. "Đất của lão Trương ở thôn bên bị quan trên cướp mất rồi, nói là đất hoang. Nhưng rõ ràng ông ấy đã canh tác bao đời nay, mùa màng bội thu, vậy mà bây giờ lại bị đuổi đi không một xu dính túi!" Người nông dân A nói, giọng đầy phẫn nộ.
Người nông dân B khẽ thở dài, nhấp một ngụm nước trà. "Ai mà chẳng biết là do Phạm Gia Thiếu Chủ nhắm đến mảnh đất đó để xây biệt viện chứ. Ông ta có tiền, lại có quan hệ với Đại Quan Tham trong triều, ai dám nói gì? Dân đen như chúng ta, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay thôi."
Mộc Ly nghe những lời đó, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ bất bình. Nàng khẽ siết chặt tay Lâm Phong, thì thầm. "Lâm Phong ca, họ thật đáng thương. Những kẻ kia thật là quá đáng! Chúng ta nên ra tay giúp đỡ không? Chỉ cần chàng ra lệnh, ta sẽ cho chúng một bài học!" Giọng nàng đầy vẻ kiên quyết, thể hiện sự chính trực và lòng tốt của mình.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho nàng giữ im lặng. "Chưa phải lúc, Mộc Ly. Ta cần biết ai là kẻ đứng sau, và quy mô của chúng lớn đến mức nào. Những vụ việc này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Nếu chúng ta ra tay ngay bây giờ, chúng ta sẽ chỉ giải quyết được một vụ việc nhỏ, nhưng lại đánh mất cơ hội lật tẩy toàn bộ mạng lưới tội ác." Hắn nhìn chằm chằm vào hai người nông dân, ánh mắt sắc bén, cố gắng thu thập thêm thông tin từ từng chi tiết nhỏ trong lời nói của họ.
Tiểu Thôn Thiên Thử trong tay áo Lâm Phong khẽ cựa quậy, phát ra tiếng chiêm chiếp nhỏ. Lâm Phong khẽ nhíu mày, hắn cảm nhận được một luồng khí tức âm u, thoang thoảng trong không khí, không quá rõ ràng, nhưng đủ để Thôn Thiên Thử cảm nhận được. Đó không phải là tà khí mạnh mẽ như của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là một thứ khí tức pha tạp, hỗn loạn, được sinh ra từ oán niệm của con người, nhưng lại được nuôi dưỡng bởi một nguồn năng lượng tà ác nào đó. "Quả nhiên, có liên quan đến tà đạo..." Lâm Phong thầm nghĩ, cảm giác Huyễn Mặc Quyển trong tay áo lại rung động mạnh hơn một chút.
Hắn và Mộc Ly tiếp tục đi dạo, lắng nghe từng câu chuyện, từng lời than phiền. Từ những người bán hàng rong, những người phụ nữ gánh nước, đến những thợ thủ công đang miệt mài với công việc của mình. Mỗi người đều có một câu chuyện về sự bất công, về thuế má tăng cao, về đất đai bị chiếm đoạt, về những vụ mất tích bí ẩn của những người thân trong gia đình mà quan phủ không buồn điều tra. Họ nói về những quan lại hống hách, cấu kết với các thế lực giàu có, bóc lột dân chúng đến tận xương tủy.
"Ta thật không thể hiểu nổi, Lâm Phong ca," Mộc Ly lại thì thầm, vẻ mặt nàng đầy vẻ khó hiểu. "Tại sao những người dân này lại không đứng lên chống lại? Họ đông như vậy, sao lại cứ để cho vài kẻ xấu xa chèn ép mãi?" Nàng vẫn chưa quen với sự phức tạp của thế giới phàm nhân, nơi mà quyền lực và sự đe dọa có thể khiến con người phải cúi đầu, dù trong lòng có bất bình đến đâu.
Lâm Phong thở dài khẽ. "Sức mạnh của phàm nhân không phải là số đông, Mộc Ly, mà là sự đoàn kết và một người dẫn dắt. Nhưng quan trọng hơn, là sự sợ hãi. Họ sợ hãi mất đi những gì ít ỏi mình đang có, sợ hãi bị trả thù, bị đàn áp. Và đó chính là điểm yếu mà những kẻ tham lam, những kẻ có quyền lực đang lợi dụng." Hắn dừng lại trước một tiệm bánh nhỏ, mua hai chiếc bánh ngọt cho Mộc Ly và mình, không quên một chiếc nhỏ hơn cho Thôn Thiên Thử đang lấp ló. "Thực ra, nếu chỉ là tham nhũng thông thường, thì nó cũng không đến mức khiến Huyễn Mặc Quyển của ta rung động, hay Thôn Thiên Thử của ngươi cảm nhận được tà khí. Điều này cho thấy, có một thế lực đen tối hơn đang lợi dụng sự mục ruỗng này để gieo rắc sự hỗn loạn, và ta cá là nó có liên quan đến Ma Tôn Huyết Ảnh."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. "Có vẻ như, Phạm Gia và Đại Quan Tham chỉ là những con tốt thí trên bàn cờ của một kẻ nào đó lớn hơn. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là lật tẩy những kẻ này, mà là tìm ra kẻ chủ mưu thực sự, kẻ đang lợi dụng 'Thiên Đạo Vết Nứt' để bành trướng thế lực tà ác của mình." Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, ẩn chứa sự quyết đoán mạnh mẽ. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ... Nhưng trước khi đoạn được vạn cổ, phải đoạn được cái ác đang ẩn mình dưới vẻ ngoài phồn hoa này đã."
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả những mái nhà cũ kỹ của Thị Trấn Thương Nhân, Lâm Phong và Mộc Ly quay trở lại Long Phượng Đế Đô. Không khí trong thành giờ đây đã dịu mát hơn, nhưng sự tấp nập vẫn không hề giảm bớt. Họ đi thẳng đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi mà theo lời giới thiệu của Lão Bản Nương Mị, là tụ điểm của những thương nhân và cả một vài quan lại nhỏ thường lui tới để bàn chuyện làm ăn, trao đổi tin tức.
Quán Trà Vọng Nguyệt là một tòa nhà gỗ hai tầng đơn giản, nhưng lại mang một vẻ cổ kính và trang nhã. Tầng dưới là khu phục vụ chung, với những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp gọn gàng. Tầng trên có các phòng riêng tư hơn, được ngăn cách bởi những tấm bình phong chạm khắc tinh xảo. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, và tiếng cười đùa nhẹ nhàng vang vọng khắp quán, tạo nên một bản nhạc nền êm ái.
Lâm Phong chọn một góc khuất ở tầng dưới, gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được cả bên trong quán và một phần con phố bên ngoài. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh và vài món bánh ngọt, trông không khác gì một lữ khách bình thường đang muốn nghỉ ngơi sau một ngày dài. Mộc Ly ngồi đối diện hắn, vẫn giữ vẻ tò mò, nhưng giờ đây đôi mắt nàng đã ánh lên vẻ trầm tư hơn sau những gì đã chứng kiến ở Thị Trấn Thương Nhân. Tiểu Thôn Thiên Thử đã lại nhảy vào tay áo Lâm Phong, an phận ngủ say, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa mình.
Ở các bàn khác, Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng đã có mặt từ trước. Tuyết Dao ngồi ở một bàn gần cửa ra vào, trong bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, nàng trông như một vị tiên nữ lạc trần đang thưởng trà. Vẻ đẹp thoát tục của nàng khiến không ít khách trong quán phải ngoái nhìn, nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt phượng dài khẽ lướt qua đám đông, thu thập mọi thông tin dù là nhỏ nhất. Tần Nguyệt thì ngồi ở một góc khuất khác, đọc một quyển sách cổ, trông như một học giả thanh lịch, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nhưng đôi tai nàng lại không bỏ lỡ bất cứ lời đối thoại nào vang lên xung quanh.
Không lâu sau, một nhóm người bước vào quán trà. Trong đó có hai người đàn ông ăn mặc sang trọng, rõ ràng là quan lại nhỏ, và một thương nhân béo tốt, mặt mày hớn hở. Họ chọn một chiếc bàn gần đó, nhưng vẫn đủ xa để không ai nghi ngờ Lâm Phong đang cố ý nghe lén.
"Vụ đất đai ở Thị Trấn Thương Nhân đã xử lý xong chưa? Đừng để lộ sơ hở đấy," một vị quan lại, trông có vẻ là cấp trên, khẽ hạ giọng hỏi, nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ hống hách. Hắn ta nhấp một ngụm trà, ánh mắt khinh miệt lướt qua những người dân thường trong quán.
Thương nhân béo tốt vội vàng cúi đầu, nụ cười nịnh nọt hiện rõ trên gương mặt. "Yên tâm, đại nhân. Đã xử lý đâu vào đấy. Bọn dân đen ngu dốt đó, chỉ cần dọa dẫm một chút, lại thêm chút bạc lẻ, là chúng ngoan ngoãn ký giấy nhượng đất ngay. Hơn nữa, đã có Phạm Gia Thiếu Chủ đứng sau. Không ai dám ho he đâu. Hắn ta đã ra lệnh, ai dám cãi lời?"
Vị quan lại kia gật gù, vẻ mặt hài lòng. "Phạm Gia Thiếu Chủ quả nhiên là biết điều. Đại Quan Tham cũng đã gật đầu rồi. Miễn là phần của lão ấy không thiếu, thì mọi chuyện cứ thế mà làm. Đừng để dính đến bản quan là được." Hắn ta nhếch mép cười, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường.
Lâm Phong khẽ nhíu mày. "Phạm Gia... Đại Quan Tham... Quả nhiên có liên hệ. Không chỉ là tham nhũng đơn thuần," hắn thầm nghĩ. Những cái tên này đã xuất hiện nhiều lần trong lời kể của Hạ Vũ, và giờ lại được xác nhận bởi những kẻ này. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng hắn.
Tiểu Thôn Thiên Thử trong tay áo Lâm Phong đột nhiên khẽ cựa quậy, rồi nhảy ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về phía nhóm quan lại kia, phát ra tiếng chiêm chiếp nhỏ, đầy vẻ cảnh giác. Cùng lúc đó, Lâm Phong cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong tay áo rung động mạnh hơn bao giờ hết, một luồng tà khí thoang thoảng, nhưng rõ ràng hơn nhiều so với ở Thị Trấn Thương Nhân, phát ra từ một trong số những người đó, hoặc từ một thứ gì đó mà họ mang theo.
Hắn thầm truyền âm cho Thôn Thiên Thử. "Ngươi cảm nhận được gì?"
"Chiêm chiếp... Một mùi vị khó chịu... Không phải tà khí thuần túy, nhưng lại được nuôi dưỡng bởi tà khí... Giống như một thứ bùa chú, hoặc một loại pháp khí tà ác nào đó," Thôn Thiên Thử truyền âm lại, giọng nói nhỏ xíu mà chỉ Lâm Phong mới có thể nghe thấy.
Lâm Phong trầm ngâm. "Bùa chú? Pháp khí tà ác?" Điều này xác nhận nghi ngờ của hắn. Sự mục ruỗng của triều đình Đại Chu không chỉ là tham nhũng đơn thuần, mà còn có sự can thiệp của tà đạo. Những kẻ này đang lợi dụng quyền lực phàm trần, kết hợp với tà thuật để thao túng và bóc lột dân chúng. Có lẽ nào, Ma Tôn Huyết Ảnh đang lợi dụng những kẻ phàm nhân này để thu thập sinh hồn, hoặc thậm chí là tế luyện một loại tà pháp nào đó?
Hắn nhìn Mộc Ly, nàng cũng đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của hắn, và cả sự cảnh giác của Thôn Thiên Thử. Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Lâm Phong khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Hắn cần thêm thông tin, cần tìm hiểu kỹ hơn về cái "Phạm Gia Thiếu Chủ" và "Đại Quan Tham" này, và cả mối liên hệ của chúng với tà đạo.
Tiếng nói chuyện của nhóm quan lại vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây chúng đã chuyển sang những chủ đề khác, về những vụ làm ăn béo bở, những món hối lộ khổng lồ mà chúng đã nhận được. Lâm Phong không còn nghe được thêm thông tin gì mới mẻ, nhưng những gì hắn đã nghe được cũng đủ để vẽ ra một bức tranh về sự mục ruỗng và tham nhũng khủng khiếp đang diễn ra trong triều đình Đại Chu.
Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Lâm Phong vốn là một tu sĩ, mục tiêu của hắn là trường sinh, là tìm hiểu Thiên Đạo. Nhưng chứng kiến những cảnh này, chứng kiến sự đau khổ của phàm nhân dưới bàn tay của những kẻ tham lam, tàn ác, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. "Nhân Đạo Hữu Tình, Thiên Đạo Vô Tình," hắn thầm nhắc nhở mình. "Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên... Có lẽ, đây chính là lúc để ta thực hiện cái 'nghịch mệnh' ấy, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho những người dân vô tội này."
Hắn đứng dậy, gọi tiểu nhị tính tiền. Mộc Ly vội vàng đứng dậy theo, ánh mắt vẫn đầy vẻ bất bình. Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng khẽ gật đầu với Lâm Phong khi hắn lướt qua bàn của các nàng, ngầm hiểu những gì hắn đã thu thập được.
Rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, Lâm Phong đưa mắt nhìn về phía hoàng cung Đại Chu, nơi những mái ngói vàng óng ánh phản chiếu ánh trăng mờ ảo. Vẻ ngoài phồn hoa, tráng lệ đó, giờ đây trong mắt hắn chỉ còn là một tấm màn che đậy cho những âm mưu tăm tối, những tội ác ghê tởm. Hắn biết, cuộc điều tra này sẽ không dễ dàng, sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã quyết tâm.
"Phạm Gia, Đại Quan Tham... và cả những kẻ đứng sau chúng. Ta, Lâm Phong, sẽ lột trần bộ mặt thật của các ngươi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Cái ác này, ta sẽ không để nó tiếp tục bành trướng." Hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định, không chút do dự. Long Phượng Đế Đô, dưới ánh trăng huyền ảo, vẫn tiếp tục chìm trong giấc ngủ, không hay biết rằng một cuộc chiến thầm lặng, giữa chính và tà, giữa ánh sáng và bóng tối, đã chính thức bắt đầu.