Rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, ánh trăng mờ ảo vẫn còn vương vấn trên những mái ngói cong vút của Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong đưa mắt nhìn về phía hoàng cung, nơi những mái vàng óng ánh phản chiếu một vẻ uy nghi giả tạo. Trong lòng hắn, một quyết tâm kiên định đã được nung nấu. “Phạm Gia, Đại Quan Tham... và cả những kẻ đứng sau chúng. Ta, Lâm Phong, sẽ lột trần bộ mặt thật của các ngươi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Cái ác này, ta sẽ không để nó tiếp tục bành trướng.” Hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định, không chút do dự. Long Phượng Đế Đô, dưới ánh trăng huyền ảo, vẫn tiếp tục chìm trong giấc ngủ, không hay biết rằng một cuộc chiến thầm lặng, giữa chính và tà, giữa ánh sáng và bóng tối, đã chính thức bắt đầu.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xua đi lớp sương mù mỏng manh vương vấn trên những mái ngói lưu ly của Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong cùng ba nàng Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt đã rời khỏi khách điếm, hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố. Không còn những trang phục lộng lẫy hay khí chất thoát tục của tu sĩ, họ khoác lên mình những bộ y phục phàm nhân giản dị, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Lâm Phong mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm, trông như một thư sinh nhã nhặn, đôi mắt vẫn ẩn chứa vẻ tinh quái quen thuộc. Tuyết Dao trong chiếc váy lụa trắng ngà, mái tóc búi cao thanh thoát, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết khiến không ít người phải ngoái nhìn, nhưng lại toát lên khí chất khó gần. Mộc Ly chọn bộ đồ màu xanh lá cây tươi tắn, linh hoạt, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng tò mò quan sát mọi vật xung quanh. Còn Tần Nguyệt, nàng khoác chiếc áo choàng màu tím nhạt, bước đi trầm ổn, toát lên vẻ đoan trang, trí tuệ.
Họ không đi về phía những con phố lớn tấp nập, mà rẽ vào những con hẻm nhỏ, dần dần tiến sâu vào một khu dân cư có vẻ ít người qua lại hơn. Nơi đây, những căn nhà cổ kính san sát nhau, tường vôi đã bạc màu thời gian, những cây cổ thụ rợp bóng che phủ cả một đoạn đường. Tiếng chuông hoàng cung vọng lại xa xăm, báo hiệu giờ Dần, nhưng ở đây, âm thanh duy nhất rõ ràng nhất là tiếng vó ngựa lộc cộc của những đội tuần tra xa xa, tiếng rao hàng của vài người bán điểm tâm sớm, và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Một mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ một khu vườn nào đó xen lẫn với mùi khói bếp, tạo nên một bầu không khí yên bình, có phần trầm mặc, hoàn toàn khác biệt với sự phồn hoa náo nhiệt ở trung tâm Đế Đô.
“Mộc Ly, Dao nhi, Nguyệt nhi, cẩn thận. Nơi này có chút hơi thở khác thường,” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng trầm thấp chỉ đủ cho những người đi cùng nghe thấy. Hắn không cần nói rõ là hơi thở gì, bởi Tuyết Dao và Tần Nguyệt đã là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, còn Mộc Ly mặc dù chưa đạt đến cảnh giới đó nhưng lại cực kỳ nhạy cảm với những biến động của linh khí và các loại năng lượng khác thường, nhất là khi có sự dẫn dắt của Thôn Thiên Thử.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sắc lạnh lướt qua những ngôi nhà cổ kính. “Không khí ở đây hơi nặng nề, có vẻ không chỉ là tham quan thông thường,” nàng nhẹ nhàng đáp lời, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo. Nàng có thể cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sự đè nén khiến linh khí trong không gian này có vẻ bị ứ đọng, không còn trong lành như ở những nơi khác của Đế Đô. Đó là dấu hiệu của sự tha hóa, không chỉ của con người mà còn của cả môi trường xung quanh, bị ảnh hưởng bởi những hành vi xấu xa.
Thôn Thiên Thử, vẫn cuộn tròn trong tay áo Lâm Phong, đột nhiên chui ra một nửa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về phía trước, mũi nhỏ khịt khịt liên tục. “Chiêm chiếp! (Có mùi khó chịu!)” nó truyền âm lại, giọng bé tí xíu nhưng đầy vẻ cảnh giác. Nó đã ngửi thấy mùi tà khí thoang thoảng, giống như mùi ẩm mốc pha lẫn với mùi tanh của máu khô, một thứ mùi mà những sinh vật nhạy cảm với linh khí như nó luôn ghê tởm.
Lâm Phong nhíu mày, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn đã bắt đầu rung động nhẹ, như một la bàn chỉ đường dẫn hắn đến với nguồn gốc của sự mục ruỗng. Luồng khí tức mà Thôn Thiên Thử cảm nhận được ngày càng rõ ràng hơn, nó không phải là tà khí thuần túy như của Ma Tôn, mà là một sự pha trộn giữa tà khí và oán khí của phàm nhân, như thể tà khí đang nuôi dưỡng và khuếch đại những cảm xúc tiêu cực của con người. Đó là một dấu hiệu đáng báo động.
Họ tiếp tục di chuyển khéo léo, tránh xa những con đường chính, men theo những bức tường rêu phong và những cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cuối cùng, Huyễn Mặc Quyển rung động mãnh liệt hơn, dẫn họ đến trước một phủ đệ lớn, có phần cổ kính và hơi cũ kỹ, nằm ẩn mình trong một con hẻm cụt. Cánh cổng gỗ sơn son đã bong tróc, hai con sư tử đá trước cửa cũng đã mòn vẹt. Nhìn bề ngoài, nó không khác gì một phủ đệ bình thường của một gia đình quyền quý đã sa sút. Nhưng Lâm Phong biết, vẻ ngoài đó chỉ là sự che đậy.
Hắn khẽ nhón chân, nhảy lên một bức tường gần đó, dùng thần thức dò xét. Bên trong phủ đệ, dường như có rất nhiều hoạt động bất thường. Mặc dù bên ngoài yên tĩnh, nhưng thần thức của hắn lại cảm nhận được những luồng chân khí hỗn loạn, những tiếng bước chân vội vã, và đặc biệt là một luồng khí tức âm hàn, ẩn tàng sâu trong lòng đất, như một con quái vật đang ngủ say. Luồng khí tức đó không ngừng khuếch tán, thấm vào từng ngóc ngách của phủ đệ, khiến linh khí nơi đây trở nên vẩn đục. Lâm Phong biết, hắn đã tìm đúng chỗ. Đây chính là một trong những mắt xích quan trọng trong mạng lưới tham nhũng và tà đạo mà hắn đang tìm kiếm. Trong lòng hắn, một cảm giác căng thẳng xen lẫn với sự tò mò. Hắn tự hỏi, những kẻ này đã làm những gì, và thứ tà vật kia, rốt cuộc là gì?
***
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Khi những tia nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, chiếu rọi những vệt sáng vàng óng xuống con hẻm, một cuộc đột kích bất ngờ đã diễn ra, phá tan sự yên tĩnh giả tạo của phủ đệ.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân đang ẩn mình trên mái nhà đối diện, quan sát toàn bộ phủ đệ với sự tập trung cao độ. Vừa lúc hắn định dùng thần thông mở một lỗ hổng nhỏ để tiến vào, thì một tiếng "RẦM!" vang lên chói tai. Cánh cổng phủ đệ bị một lực mạnh đánh bật ra, gỗ vỡ vụn bắn tung tóe. Một đội quân tinh nhuệ, trang bị giáp sắt sáng loáng, tay cầm trường thương và chiến đao, ào ào xông vào. Dẫn đầu đội quân là một bóng dáng kiêu hùng, khoác trên mình bộ giáp đỏ sẫm rực rỡ dưới nắng, mái tóc màu nâu đỏ được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh nhưng đầy vẻ kiên nghị, đôi mắt sắc bén như chim ưng. Đó chính là Lam Yên.
Nàng phi ngựa xông thẳng vào sân phủ đệ, trường thương trong tay nàng tựa như một con mãng xà khổng lồ, hung hãn mà linh hoạt. Mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh bão táp và sự dứt khoát đến lạnh người. “Kẻ nào dám chống đối triều đình, kẻ đó chết!” Lam Yên quát lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp phủ đệ.
Quân lính của quan tham bị đánh bất ngờ, hoảng loạn chống trả yếu ớt. Chúng vốn quen với việc ức hiếp dân lành, thu lợi bất chính, chứ chưa từng đối mặt với một đội quân chính quy, lại do một nữ tướng quân dũng mãnh như Lam Yên chỉ huy. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang lên hỗn loạn. Mùi máu tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi bụi bặm và mồ hôi của những kẻ đang chém giết.
Lâm Phong khẽ nheo mắt. Hắn đã từng nghe kể về Lam Yên, một nữ tướng quân trẻ tuổi tài ba của Đại Chu, người nổi tiếng với sự cương trực và bản lĩnh, không khoan nhượng với bất kỳ tội ác nào. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến nàng chiến đấu. Nàng không chỉ mạnh mẽ mà còn cực kỳ nhanh nhẹn và khéo léo. Trường thương trong tay nàng bay múa như một con rồng, đánh bật nhiều binh sĩ cùng lúc. Nàng dứt khoát hạ gục những kẻ ngoan cố nhất, ánh mắt không chút dao động, thể hiện ý chí không khoan nhượng với tội ác.
Mộc Ly, ẩn mình bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt to tròn không ngừng dõi theo Lam Yên, trong đó ánh lên vẻ ngưỡng mộ xen lẫn kinh ngạc. “Vị tướng quân đó thật lợi hại! Nhìn nàng ấy chiến đấu thật oai hùng!” nàng thì thầm, không giấu nổi sự hào hứng.
Tuyết Dao khẽ cau mày. Nàng không ngưỡng mộ sự dũng mãnh của Lam Yên, mà là lo lắng cho tình hình chung. “Sát khí của nàng ấy rất mạnh. Chắc hẳn nàng đã đối mặt với không ít trận chiến sinh tử,” nàng nhận xét. Tuyết Dao có thể cảm nhận được sát khí ẩn chứa trong từng chiêu thức của Lam Yên, đó là sát khí được tôi luyện qua máu lửa chiến trường, chứ không phải là sự hung bạo nhất thời.
Tần Nguyệt chỉ im lặng quan sát, ánh mắt trầm tư. Nàng hiểu rằng việc Lam Yên đột kích phủ đệ này chứng tỏ nàng đã nắm giữ bằng chứng về sự tham nhũng của tên quan. Nhưng liệu nàng có biết được rằng, đằng sau sự tham nhũng đó còn có bóng dáng của tà đạo?
Đội Trưởng Lôi, kẻ mà Lâm Phong đã nghe nhắc đến ở quán trà, với vẻ ngoài vạm vỡ nhưng giờ đây khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ, cố gắng tập hợp những tên lính còn lại. “Bảo vệ đại nhân! Kéo lui!” hắn ta gào lên. Nhưng những lời đó dường như chỉ càng khiến chúng thêm hoảng loạn. Lam Yên đã quá mạnh, và quân lính của nàng quá thiện chiến. Trước sức tấn công như vũ bão của đội quân tinh nhuệ, lũ lính canh của quan tham nhanh chóng tan rã. Một số đầu hàng, một số khác bỏ chạy tán loạn, còn lại thì bị hạ gục.
Lâm Phong khẽ gật đầu. Lam Yên quả không hổ danh là nữ tướng quân của Đại Chu. Bản lĩnh này, ngay cả những tu sĩ Trúc Cơ kỳ bình thường cũng khó lòng sánh kịp. Hắn cảm thấy có chút ấn tượng, không chỉ bởi sức mạnh của nàng, mà còn bởi sự cương trực, không ngại đối đầu với cái ác. Trong một thế giới tu tiên mà ai cũng chỉ lo cho bản thân và đạo đồ của mình, một phàm nhân như nàng lại dám đứng ra chống lại sự mục ruỗng, đó là một điều đáng trân trọng. Hắn chợt nghĩ, “Nhân Đạo Hữu Tình, Thiên Đạo Vô Tình.” Phàm nhân như Lam Yên còn có thể giữ được cái “tình” ấy, vậy thì hắn, một tu sĩ mang trong mình Huyễn Mặc Quyển, lại càng không thể đứng ngoài cuộc.
***
Cuộc đột kích diễn ra nhanh chóng. Trong vòng vài phút, sân phủ đệ đã được dọn dẹp, chỉ còn lại những xác chết, tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương, và tiếng binh lính lục soát. Lam Yên không dừng lại, nàng lao thẳng vào bên trong chính sảnh, nơi tên quan tham bị bắt. Nhưng dường như nàng đã dự đoán được điều gì đó, vì sau khi ra lệnh cho binh lính bao vây, nàng không ngần ngại truy đuổi tên quan tham vào một mật thất dưới lòng đất.
Lâm Phong khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được luồng khí tức âm hàn kia trở nên mạnh mẽ hơn nhiều khi Lam Yên tiến vào mật thất. “Chắc chắn có thứ gì đó không tầm thường ở đó,” hắn thầm nghĩ. Hắn ra hiệu cho các nàng, sau đó khẽ nhón chân, di chuyển nhẹ nhàng trên mái nhà, tiến gần hơn đến khu vực mật thất.
Bên trong mật thất, ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc leo lét càng làm tăng thêm vẻ u ám, lạnh lẽo. Lam Yên đối mặt với không chỉ đám lính canh cuối cùng của tên quan tham mà còn cả một bóng người đứng ẩn mình trong góc tối. Kẻ đó mặc một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, che kín cả người, trên đầu đội một chiếc mặt nạ xương trắng hếu, hai hốc mắt sâu hoắm như đang nhìn thẳng vào linh hồn. Trên người y tỏa ra một luồng khí tức âm hàn cực độ, khiến không khí trong mật thất như đông đặc lại, xương cốt người thường cũng phải run rẩy. Đó chính là Hắc Sa Hộ Pháp.
“Con nhóc ngu xuẩn! Dám phá hỏng chuyện tốt của ta!” Hắc Sa Hộ Pháp cất giọng khàn khàn, như tiếng đá cọ vào nhau, đầy vẻ tàn độc. Y không ngờ rằng một nữ tướng quân phàm nhân lại có thể phá vỡ kế hoạch của y nhanh đến vậy. Y giơ tay, một luồng tà khí đen đặc, mang theo những tiếng kêu gào thảm thiết của vô số oan hồn, đánh úp về phía Lam Yên.
Lam Yên hít sâu một hơi, trường thương trong tay nàng xiết chặt, đôi mắt kiên định không chút sợ hãi. “Kẻ tà ma ngoại đạo, đừng hòng làm loạn Đại Chu!” Nàng quát lên, thân hình nàng lao tới, trường thương phát ra ánh sáng vàng nhạt, cố gắng xua tan luồng tà khí đen kịt. Nàng biết đối thủ này không phải là phàm nhân bình thường, nhưng nàng không thể lùi bước. Sứ mệnh của nàng là bảo vệ Đại Chu, và bất cứ kẻ nào dám xâm phạm, nàng sẽ không tha.
Tuy nhiên, tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp quá mạnh mẽ và quỷ dị. Luồng tà khí đen đặc không chỉ có sức mạnh vật lý mà còn có khả năng ăn mòn tinh thần, khiến Lam Yên cảm thấy đầu óc choáng váng. Nàng tuy là một tướng quân dũng mãnh, nhưng dù sao cũng chỉ là phàm nhân, chưa từng đối phó với tà thuật cấp cao như vậy. Tà khí cuồn cuộn bao trùm lấy nàng, khiến nàng rơi vào thế bất lợi. Hắc Sa Hộ Pháp thừa thắng xông lên, một móng vuốt sắc nhọn làm bằng xương trắng lóe lên trong bóng tối, nhắm thẳng vào trái tim Lam Yên. Đòn đánh này nhanh như chớp, ẩn chứa sát khí kinh hoàng. Lam Yên cố gắng phản ứng, nhưng cơ thể nàng đã bị tà khí kiềm hãm, không thể né tránh kịp. Một khắc sinh tử!
Đúng lúc đó, từ mái nhà phía trên, Lâm Phong khẽ nhíu mày. Huyễn Mặc Quyển trong người hắn rung lên dữ dội, tà khí nồng nặc trong mật thất khiến hắn cảm thấy khó chịu tột độ. Hắn không thể đứng nhìn một người phàm nhân có ý chí kiên cường như Lam Yên chết dưới tay tà ma. Hắn khẽ thở dài, ngón tay phải khẽ điểm một cái.
Một luồng kiếm ý vô hình, như một tia chớp xuyên không, mang theo một luồng linh khí tinh thuần và sắc bén, tinh chuẩn đánh vào một điểm yếu trong lớp tà thuật đang bao bọc Hắc Sa Hộ Pháp. "Xoẹt!" Một tiếng động nhẹ như tiếng xé vải vang lên. Luồng kiếm khí vô hình không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào, cũng không tạo ra bất kỳ ánh sáng chói lọi nào, nhưng nó lại chính xác làm chệch hướng móng vuốt của Hắc Sa Hộ Pháp một cách bất ngờ. Móng vuốt sắc nhọn sượt qua bên hông Lam Yên, xé rách một mảng giáp sắt và để lại một vết thương sâu, nhưng không trúng vào chỗ hiểm.
Hắc Sa Hộ Pháp bị bất ngờ bởi lực phản chấn đến từ hư không, móng vuốt bị đẩy lệch, y gầm lên một tiếng giận dữ. Chỉ một thoáng phân tâm đó, Lam Yên chớp lấy thời cơ. Nàng cắn chặt răng, nén lại cơn đau, dồn toàn bộ sức lực vào trường thương, phát ra một tiếng gầm nhẹ. Trường thương trong tay nàng vụt tới, như một tia sét đỏ rực, xuyên phá lớp phòng ngự tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp, đâm thẳng vào vai trái của y.
"Aaaaa!" Hắc Sa Hộ Pháp hét lên đau đớn. Tà khí đen đặc bắn tung tóe. Y không ngờ lại có kẻ dám can thiệp, lại còn chính xác đến mức làm lộ ra sơ hở của y. Nhận thấy tình thế bất lợi, y không dám chần chừ, vội vàng rút lui. Một luồng khói đen bốc lên, bao phủ lấy cơ thể y, rồi y tan biến vào trong bóng tối của mật thất, để lại một luồng tà khí nồng nặc hơn bao giờ hết, và một tiếng gầm gừ đe dọa vọng lại.
Lam Yên thở dốc, một tay ôm lấy vết thương ở hông. Nàng nhìn chằm chằm vào nơi Hắc Sa Hộ Pháp biến mất, trong lòng đầy nghi hoặc. Nàng cảm nhận được một luồng lực bí ẩn đã giúp nàng, một lực lượng không thuộc về phàm nhân, nhưng nàng không thể xác định được nguồn gốc. Trong đầu nàng chợt lóe lên một suy nghĩ: “Liệu có phải là tiên nhân nào đó đang âm thầm giúp đỡ Đại Chu?” Nàng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ hoang đường, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. Lâm Phong, từ trên mái nhà, cảm nhận được tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp đã tan biến vào hư không, không còn ở lại phủ đệ. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt lại trở nên trầm tư hơn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, về mối liên hệ giữa kẻ tà ma này và Ma Tôn Huyết Ảnh mà hắn đã từng đối mặt. Hắn biết, mọi chuyện không hề đơn giản.
***
Khi nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói lưu ly của Đế Đô, phủ đệ của tên quan tham đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Lam Yên và đội quân của nàng. Binh lính lục soát từng ngóc ngách, thu giữ những tài liệu quan trọng, những của cải phi nghĩa chất đống như núi. Tên quan tham đã bị bắt, cùng với toàn bộ thuộc hạ của hắn. Tuy nhiên, vết thương trên người Lam Yên và sự biến mất đầy bí ẩn của Hắc Sa Hộ Pháp vẫn còn là một dấu hỏi lớn trong lòng nàng. Nàng cau mày nhìn vào nơi Hắc Sa Hộ Pháp đã biến mất, cảm nhận một luồng khí tức kỳ lạ còn vương vấn trong không khí, một thứ mà nàng chưa từng gặp phải trong những trận chiến trước đây. Nó âm u, lạnh lẽo, và mang theo một sự đe dọa vô hình.
Trên mái nhà đối diện, Lâm Phong và các mỹ nhân đã lặng lẽ rút lui. Hắn đứng trên mái nhà, nhìn xuống bóng dáng mạnh mẽ nhưng đơn độc của Lam Yên đang chỉ huy binh lính bên dưới. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn vẫn còn rung khẽ, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa của tà khí. “Ma Tôn Huyết Ảnh... hay chỉ là một Hắc Sa Hộ Pháp cấp thấp? Nhưng tà khí này... nó đã ăn sâu vào đây rồi,” Lâm Phong tự lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, đầy suy tư. Mức độ tà khí hắn cảm nhận được ở đây, đặc biệt là từ Hắc Sa Hộ Pháp kia, mạnh hơn nhiều so với những gì hắn từng dự đoán. Nó không chỉ là ảnh hưởng từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' một cách gián tiếp, mà dường như có một thế lực nào đó đang chủ động gieo rắc và nuôi dưỡng nó ngay trong lòng Đại Chu Hoàng Triều.
Tuyết Dao nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự lo lắng. “Vị tướng quân đó quả là anh dũng. Nhưng tà khí vừa rồi rất mạnh, Phong ca cần cẩn thận,” nàng nói, giọng nói trong trẻo mà đầy quan tâm. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong Lâm Phong, và nàng biết hắn đang suy nghĩ rất nhiều.
Mộc Ly, với bản tính hồn nhiên và trung thành, không khỏi tò mò. “Chúng ta có nên nói cho nàng biết không, Lâm Phong? Về việc có kẻ tà ma đã can thiệp vào chuyện này ấy?” nàng hỏi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy vẻ mong chờ. Nàng vẫn còn nhớ rõ sự hung hãn của Hắc Sa Hộ Pháp và sự nguy hiểm mà Lam Yên vừa trải qua.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng cung Đại Chu, nơi những mái ngói vàng óng ánh giờ đây chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ. “Chưa phải lúc. Nàng ấy sẽ không tin. Hơn nữa, việc này còn liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt, một phạm trù quá xa vời đối với phàm nhân. Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn trước khi hành động lộ liễu.” Hắn biết, một phàm nhân như Lam Yên, dù có bản lĩnh đến đâu, cũng khó lòng chấp nhận được sự tồn tại của tà ma và tiên nhân một cách dễ dàng, nhất là khi nàng chưa từng tiếp xúc trực tiếp với thế giới tu chân. Việc vội vàng tiết lộ thân phận hay những bí mật lớn lao sẽ chỉ gây ra sự hoài nghi và hiểu lầm, thậm chí còn có thể khiến nàng gặp nguy hiểm lớn hơn.
Tần Nguyệt, luôn điềm tĩnh và thông thái, khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm. “Một nữ tử phàm nhân mà có được bản lĩnh như vậy, quả là hiếm có. Nhưng nếu nàng dấn sâu vào chuyện tà khí này, e rằng sẽ gặp nguy hiểm.” Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của tà khí đối với phàm nhân, nó không chỉ ăn mòn thể xác mà còn tha hóa cả tâm hồn. Nàng cũng nhìn thấy sự kiên định trong mắt Lam Yên, và biết rằng nàng sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Lâm Phong quay lại nhìn các nàng, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. “Đúng vậy. Bản lĩnh của Lam Yên khiến ta có chút ấn tượng. Nàng có dũng khí, có trí tuệ, và quan trọng hơn cả là có một trái tim chính trực. Một phàm nhân như nàng còn dám ‘nghịch mệnh’ trước sự mục ruỗng của triều đình, vậy thì ta, một tu sĩ mang trong mình ‘Huyễn Mặc Chi Đạo’, lại càng không thể đứng ngoài cuộc.” Hắn biết rằng, việc hắn bí mật giúp đỡ Lam Yên ngày hôm nay, dù nhỏ bé, cũng đã tạo nên một tiền đề cho những lần chạm trán sau này. Chàng sẽ phải tìm cách tiếp cận nàng, nhưng không phải với tư cách một tu sĩ cao cao tại thượng, mà là một người ‘phàm’ có thể giúp đỡ nàng, từng bước dẫn dắt nàng đến với sự thật về thế giới này.
Hắn nhìn xuống Lam Yên một lần nữa, nàng đang ra lệnh cho binh lính chuyển những tài liệu tịch thu được về hoàng cung, ánh mắt vẫn còn một chút hoài nghi và lo lắng về luồng khí tức kỳ lạ vừa rồi. Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự xuất hiện của Hắc Sa Hộ Pháp và tà khí nồng nặc đã xác nhận rằng Ma Tôn Huyết Ảnh đã bắt đầu gieo rắc ảnh hưởng sâu rộng vào triều đình Đại Chu. Cuộc chiến này không chỉ là giữa chính nghĩa và tham nhũng, mà là giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và sự diệt vong.
Lâm Phong khẽ nắm chặt tay, một luồng ý chí kiên định bùng cháy trong đôi mắt hắn. Hắn đã bị cuốn sâu hơn vào vũng lầy này, sâu hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.” Và đạo của hắn, chính là bảo vệ những điều tốt đẹp, dù là phàm nhân hay tu sĩ. Cuộc đời của Lam Yên, và cả số phận của Đại Chu, giờ đây đã vô tình gắn liền với hắn. Hắn sẽ không để nàng đơn độc đối mặt với những thế lực tà ác đang ẩn mình trong bóng tối. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng.