Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 208

Bóng Đêm Đế Đô: Mầm Mống Tà Khí và Bí Mật Mỏng Manh

4576 từ
Mục tiêu: Lâm Phong (LP) ngầm hỗ trợ Lam Yên (LY) đối phó với thế lực tham nhũng, củng cố ấn tượng về bản lĩnh của nàng và khẳng định sự cần thiết của việc can thiệp.,Bảo vệ Hạ Vũ (HV) khi cô vô tình trở thành mục tiêu vì nắm giữ một bí mật quan trọng liên quan đến âm mưu tham nhũng và tà khí.,Thiết lập mối liên hệ giữa tham nhũng chính trị và sự ảnh hưởng của tà khí/tà tu, phản ánh bối cảnh 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Khởi Nguồn Tà Tu'.,Dẫn dắt câu chuyện sang giai đoạn Lâm Phong can thiệp sâu hơn vào các âm mưu tại Đại Chu Hoàng Triều và tạo tiền đề cho sự phát triển mối quan hệ với Lam Yên và Hạ Vũ.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Đội Trưởng Lôi, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Tense, mysterious, heroic, empathetic.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn rực rỡ dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lâm Phong và các nàng, sự bất an vẫn còn đó, lẩn khuất như làn khói mỏng. Cuộc chạm trán với Hắc Sa Hộ Pháp đã xác nhận một sự thật đáng sợ: tà khí không chỉ là một hiểm họa từ xa, mà đã len lỏi, ăn sâu vào tận xương tủy của Đại Chu Hoàng Triều.

Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù mỏng manh vẫn còn vương vấn trên những mái ngói vàng óng của hoàng cung Đại Chu, tạo nên một vẻ đẹp hư ảo, tựa như bức tranh thủy mặc. Đế Đô Long Phượng, sau một đêm có vẻ yên bình, lại bắt đầu thức giấc với những âm thanh quen thuộc. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang, trầm hùng, báo hiệu một ngày mới đã đến. Dưới chân tường thành cao ngất được chạm khắc hình rồng phượng uy nghi, những đoàn quân tuần tra bắt đầu di chuyển, tiếng vó ngựa lọc cọc vang vọng trên nền đá xanh. Các khu dân cư sầm uất, các con phố lớn dần nhộn nhịp, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng nhạc dìu dặt từ các quán hát đêm khuya còn vương lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương hoa từ những vườn thượng uyển quý tộc thoảng bay trong gió, xen lẫn mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc tơ lụa mới tinh tươm và mùi khói hương từ các miếu thờ cổ kính. Bầu không khí nơi đây vẫn tráng lệ, uy nghiêm, nhưng cũng không kém phần sôi động, nhộn nhịp. Linh khí ở mức trung bình, nhưng những trận pháp hoàng gia được bố trí tinh vi khắp nơi đã giúp tụ tập linh khí, khiến nơi đây trở thành một vùng đất phong thủy đắc địa cho phàm nhân.

Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt, ẩn mình trong một quán trà nhỏ ven đường, lặng lẽ quan sát. Từ vị trí này, họ có thể nhìn rõ phủ đệ của vị quan tham đã bị Lam Yên dẹp loạn đêm qua. Dù chiến thắng vang dội, nhưng vị nữ tướng quân cương trực ấy dường như vẫn phải đối mặt với một cuộc chiến khác, cam go không kém: cuộc chiến trên triều đình.

“Bản lĩnh của nữ tướng quân này quả không tầm thường, nhưng chính trị phàm nhân lại phức tạp hơn chiến trường nhiều,” Lâm Phong khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà nóng. Trong ánh mắt hắn, sự suy tư hiển hiện rõ ràng. “Hơn nữa, tà khí kia… nó đã ăn sâu vào đây rồi, không chỉ là một vụ tham nhũng đơn thuần.” Hắn cảm nhận được, dù yếu ớt, nhưng vẫn có một luồng tà khí mờ nhạt đang cố gắng bao phủ lên một góc phủ đệ, nơi cất giữ một số chứng cứ hoặc có thể là nơi giam giữ một nhân chứng quan trọng.

Lam Yên, với vẻ ngoài mạnh mẽ và kiên nghị như chim ưng, đang đứng giữa sân phủ đệ đổ nát. Khuôn mặt góc cạnh của nàng hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng không chút khuất phục. Đôi mắt sắc bén đảo qua những binh lính đang thu thập chứng cứ, rồi dừng lại ở một nhóm quan lại mặc quan phục chỉnh tề, đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt đầy vẻ soi mói và bất mãn.

“Tướng quân Lam, tuy việc trừ khử tham quan là cần thiết, nhưng lại đột nhập phủ đệ của triều đình mà không có thánh chỉ, e rằng có chút vượt quá quyền hạn rồi đấy,” một vị quan lớn, râu dài bạc phơ, bước lên phía trước, giọng nói mang theo sự châm chọc và ẩn ý.

Lam Yên không hề nao núng. Nàng quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. “Thánh chỉ? Khi bách tính lầm than, tài sản quốc khố bị thất thoát, ta không cần thánh chỉ để làm tròn bổn phận của một võ tướng Đại Chu! Hơn nữa, chứng cứ tham nhũng, cấu kết với gian thương, thậm chí là có dấu hiệu của tà ma, đã được tìm thấy rõ ràng trong phủ đệ này. Các vị còn muốn bao che cho tội ác đến bao giờ?” Nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không chút vòng vo.

Từ xa, Lâm Phong khẽ gật đầu tán thưởng. “Nàng có dũng khí, có trí tuệ, và quan trọng hơn cả là có một trái tim chính trực. Một phàm nhân như nàng còn dám ‘nghịch mệnh’ trước sự mục ruỗng của triều đình, vậy thì ta, một tu sĩ mang trong mình ‘Huyễn Mặc Chi Đạo’, lại càng không thể đứng ngoài cuộc.” Hắn nhìn thấy sự kiên định trong mắt Lam Yên, và biết rằng nàng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Trong khi Lam Yên đang tranh cãi kịch liệt với các quan lại, một tên lính hầu cận, vốn là người của tên quan tham, lén lút tiếp cận một chiếc rương gỗ nhỏ, nơi chứa đựng những tài liệu quan trọng. Hắn ta định dùng một lá bùa chú nhỏ, được tẩm tà khí yếu ớt, để đốt cháy chiếc rương, xóa đi dấu vết. Tuy nhiên, trước khi bàn tay hắn chạm vào, một làn gió vô hình lướt qua, cuốn đi lá bùa. Chiếc rương vẫn còn nguyên vẹn. Tên lính hầu cận giật mình, hoảng hốt nhìn xung quanh nhưng không thấy gì bất thường.

Lâm Phong khẽ nhếch mép cười. Đó chỉ là một động tác nhỏ, sử dụng một chút linh lực cực kỳ tinh tế để điều khiển luồng gió, nhưng đủ để hóa giải âm mưu nhỏ này. Hắn biết, trong cuộc chiến chính trị này, những cạm bẫy nhỏ như vậy có thể gây ra hậu quả lớn.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong. “Phong ca, chàng ra tay rồi?” Nàng cảm nhận được luồng linh lực yếu ớt vừa rồi, và biết đó là thủ đoạn của hắn.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo Lam Yên. “Một chút thôi. Vị tướng quân này cần thêm thời gian để củng cố vị thế. Nếu để những chứng cứ quan trọng bị hủy hoại, nàng ấy sẽ gặp khó khăn lớn.”

Mộc Ly, hồn nhiên và tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn. “Vậy là chúng ta sẽ bí mật giúp đỡ nàng ấy sao? Chuyện này thật thú vị!” Nàng thích thú khi được tham gia vào những chuyện như thế này, đặc biệt là khi có thể giúp đỡ người tốt.

Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, khẽ nhíu mày. “Việc này không chỉ là giúp đỡ Lam Yên, mà còn là chống lại thế lực tà ác đang thao túng triều đình. Tà khí mà chúng ta cảm nhận được không phải là thứ có thể xem thường. Nó có khả năng ăn mòn tâm trí con người, biến họ thành những con rối phục vụ mục đích của Ma Tôn Huyết Ảnh.” Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm tiềm tàng của tà khí đối với phàm nhân, nó không chỉ ăn mòn thể xác mà còn tha hóa cả tâm hồn.

Lam Yên, sau khi giải quyết xong vụ tranh cãi với các quan lại, đã ra lệnh cho Đội Trưởng Lôi và thuộc hạ tiếp tục khám xét kỹ lưỡng. Nàng đi đến chiếc rương gỗ, mở ra xem xét. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng nàng, như thể có một luồng năng lượng vô hình nào đó vừa bảo vệ chiếc rương. Nàng đảo mắt nhìn quanh, nhưng chỉ thấy những gương mặt quen thuộc của binh lính và các quan viên. Nàng lắc đầu, nghĩ rằng mình đã quá căng thẳng nên sinh ra ảo giác.

“Điều tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách! Không được để sót bất cứ manh mối nào!” Lam Yên ra lệnh, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp sân phủ đệ. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Cuộc chiến chống tham nhũng này không chỉ là một trận chiến đơn lẻ, mà là một cuộc chiến dai dẳng với một mạng lưới quyền lực đã ăn sâu vào triều đình. Nàng không biết rằng, ánh mắt của một tu sĩ siêu phàm đang dõi theo nàng, và cuộc đời nàng, cũng như số phận của Đại Chu, đã vô tình gắn liền với hắn.

Lâm Phong khẽ siết chặt tay. Hắn đã bị cuốn sâu hơn vào vũng lầy này, sâu hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.” Và đạo của hắn, chính là bảo vệ những điều tốt đẹp, dù là phàm nhân hay tu sĩ. Cuộc chiến này, hắn sẽ không đứng ngoài cuộc. Hắn sẽ phải tìm cách tiếp cận Lam Yên, nhưng không phải với tư cách một tu sĩ cao cao tại thượng, mà là một người ‘phàm’ có thể giúp đỡ nàng, từng bước dẫn dắt nàng đến với sự thật về thế giới này.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu nhẹ trải vàng trên những con đường lát đá của Thị Trấn Thương Nhân, một khu vực ngoại ô sầm uất của Đế Đô Long Phượng. Nơi đây, kiến trúc tuy không hoa lệ bằng trung tâm thành phố, nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi hơn với đời sống thường nhật. Các cửa hàng san sát nhau, bày bán đủ loại hàng hóa từ tơ lụa, gốm sứ đến thuốc men, gia vị. Tiếng người mặc cả, tiếng xe bò lóc cóc, tiếng chuông leng keng từ các gánh hàng rong tạo nên một không khí huyên náo, tấp nập. Mùi hương của các loại thảo mộc khô, mùi bánh nướng thơm lừng và mùi vải vóc mới trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của chợ.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân đang dạo bước giữa dòng người đông đúc. Hắn không ngừng phóng ra thần thức, tinh tế dò xét từng ngóc ngách, từng luồng khí tức quanh mình. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động nhè nhẹ, báo hiệu sự hiện diện của tà khí, dù còn rất yếu ớt, nhưng đủ để hắn chú ý. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, đang ngồi yên vị trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng, mũi nhỏ liên tục ngửi ngửi trong không khí. Nó cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường.

“Tà khí đang lan rộng hơn. Dường như có một thứ gì đó đang được vận chuyển, hoặc một ai đó đang cố gắng che giấu điều gì đó,” Lâm Phong khẽ thì thầm với Tuyết Dao, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt trong đám đông. Hắn biết, đây không phải là những tà khí mạnh mẽ như của Hắc Sa Hộ Pháp, mà là những luồng khí tức bị nhiễm bẩn, bị tha hóa, len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống phàm nhân.

Đột nhiên, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong rít lên một tiếng “Chiêm chiếp!” đầy cảnh giác, đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ lo lắng. Nó không ngừng cào nhẹ vào áo Lâm Phong, chỉ về phía trước.

Ngay lúc đó, một bóng người nhỏ nhắn, mặc y phục lụa màu xanh lá cây nhạt, đang chạy trốn trong hoảng loạn giữa chợ. Đó là một cô gái trẻ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm. Khuôn mặt tròn đầy đặn, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ đây tràn ngập vẻ sợ hãi và kinh hoàng. Mái tóc đen nhánh dài mượt mà của nàng bay loạn xạ theo từng bước chạy vội vã. Nàng vấp ngã liên tục, dáng người nhỏ nhắn, uyển chuyển giờ đây chỉ còn toát lên sự mong manh, yếu ớt. Đó chính là Hạ Vũ.

Đằng sau Hạ Vũ, một nhóm người đang truy đuổi sát sao. Họ là những kẻ lính đánh thuê vạm vỡ, mặc giáp sắt thô kệch, khuôn mặt phong trần, dữ tợn. Đi đầu là Đội Trưởng Lôi, với vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt tham lam. Trên người bọn chúng, Lâm Phong cảm nhận được một luồng tà khí khá nồng đậm, không phải là thứ tà khí thuần túy từ tà tu, mà là tà khí của sự tha hóa, của những kẻ đã bán linh hồn cho quỷ dữ vì tiền tài và danh vọng.

“Con bé kia, giao thứ đó ra đây, nếu không đừng trách chúng ta vô tình!” Đội Trưởng Lôi gầm lên, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ đe dọa.

Hạ Vũ, hoảng sợ đến tột cùng, thở hổn hển, cố gắng đứng dậy. “Cứu... cứu mạng! Xin... xin hãy cứu ta!” Nàng tuyệt vọng kêu gọi giữa đám đông, nhưng những người xung quanh đều tránh xa, không dám can thiệp vào chuyện của cường hào ác bá.

Trong lúc hoảng loạn, Hạ Vũ vấp phải một gánh hàng rong, ngã nhào xuống đất. Từ trong tay nàng, một vật phẩm nhỏ rơi ra, lăn lông lốc trên mặt đất. Đó là một quyển sổ tay cũ kỹ, bìa da đã sờn rách, được buộc bằng một sợi chỉ đỏ. Ngay lập tức, Thôn Thiên Thử rít lên một tiếng chói tai hơn, đôi mắt nhỏ đỏ rực lên. Lâm Phong cũng cảm nhận được một luồng tà khí nồng đậm, tinh khiết hơn rất nhiều, phát ra từ quyển sổ tay đó, xen lẫn với một dòng năng lượng kỳ lạ, mờ ảo như những mảnh ký ức vụn vỡ.

Đội Trưởng Lôi và thuộc hạ nhanh chóng áp sát Hạ Vũ. Một tên lính định cúi xuống nhặt quyển sổ, nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn một bước. Hắn lướt qua như một cơn gió nhẹ, không để lại chút dấu vết nào. Bàn tay thon dài của hắn khẽ lướt qua mặt đất, quyển sổ tay cũ kỹ đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

“Thứ này... quả nhiên không tầm thường,” Lâm Phong lẩm bẩm. Ngay khi chạm vào quyển sổ, hắn cảm nhận được một luồng tà khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh tuôn trào vào tay hắn, cố gắng xâm chiếm kinh mạch. Đồng thời, những hình ảnh mờ ảo, những âm thanh vọng lại như tiếng khóc than, tiếng cười man rợ, và cả những lời nói thì thầm về một “Đại Quan Tham” nào đó, lướt qua tâm trí hắn như một thước phim quay nhanh. Nó không phải là một loại ký ức rõ ràng, mà là những mảnh vỡ của thông tin, được mã hóa bằng tà khí.

Đội Trưởng Lôi trừng mắt nhìn hắn, không ngờ lại có kẻ dám cản đường. “Ngươi là ai? Dám nhúng tay vào chuyện của chúng ta?” Hắn ta rút ra thanh đao sáng loáng, chỉ thẳng vào Lâm Phong.

Lâm Phong quay lại, khuôn mặt thanh tú, đôi môi vẫn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái. “Ta? Ta chỉ là một người qua đường tình cờ nhìn thấy một màn kịch hay mà thôi. Nhưng ta ghét nhất là những kẻ bắt nạt người yếu thế.” Giọng điệu của hắn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng khiến Đội Trưởng Lôi cảm thấy rợn người.

Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đã kịp thời đứng gần Lâm Phong, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào nhóm lính đánh thuê. Mộc Ly thậm chí còn nắm chặt cành cây nhỏ trong tay, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Hạ Vũ nhìn Lâm Phong, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ ngạc nhiên và hy vọng. Nàng không ngờ giữa chợ búa đông đúc này, lại có người dám đứng ra bảo vệ nàng. “Xin... xin hãy giúp ta... họ... họ muốn giết ta!” Nàng run rẩy nói, ánh mắt cầu xin.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đừng sợ, có ta ở đây.” Hắn biết, việc này không chỉ đơn thuần là cứu người, mà còn là một cơ hội để tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của tà khí đang hoành hành trong Đại Chu. Quyển sổ trong tay hắn chính là chìa khóa.

***

Đêm khuya, gió lạnh luồn lách qua những con hẻm tối tăm, ẩm thấp của khu dân cư nghèo nàn trong Đế Đô Long Phượng. Những ngôi nhà ọp ẹp, mái ngói rêu phong, san sát nhau, tạo thành một mê cung chằng chịt. Ánh đèn lồng lờ mờ từ một vài khung cửa sổ còn thức thắp lên những chấm sáng yếu ớt, không đủ để xua tan màn đêm dày đặc. Mùi ẩm mốc, mùi thức ăn thừa và mùi cống rãnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề.

Lâm Phong dẫn Hạ Vũ len lỏi vào một con hẻm nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ một người đi qua. Hắn đã dùng một chút thủ đoạn che mắt để tránh sự chú ý của những người đi đường, và cả những kẻ truy đuổi tạm thời mất dấu. Hạ Vũ run rẩy bám chặt lấy vạt áo hắn, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, vẻ sợ hãi vẫn chưa tan biến.

“Đừng sợ, nơi đây tạm thời an toàn,” Lâm Phong nói, giọng nói nhẹ nhàng, trấn an. Hắn biết Hạ Vũ đang rất hoảng loạn, và việc cần làm bây giờ là giúp nàng bình tĩnh lại. “Nói cho ta biết, tại sao ngươi lại bị truy đuổi? Và quyển sổ này là gì?” Hắn đưa quyển sổ tay cũ kỹ ra trước mặt nàng.

Hạ Vũ nhìn quyển sổ, đôi mắt nàng chợt ướt lệ. “Đây là... nhật ký của cha tôi,” nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. “Cha tôi là một tiểu quan nhỏ trong triều, nhưng ông ấy rất chính trực. Ông ấy đã phát hiện ra những chuyện kinh khủng... về Đại Quan Tham... và cả những bóng ma... đang thao túng triều đình. Ông ấy đã ghi lại tất cả vào đây, nhưng rồi... ông ấy đột ngột qua đời. Trước khi chết, ông ấy đã dặn tôi phải giữ thật kỹ quyển nhật ký này, và nếu có thể, hãy giao nó cho một người có thể tin tưởng được để vạch trần tội ác của bọn chúng.”

“Những bóng ma?” Lâm Phong nhíu mày. Hắn đoán đây chính là ám chỉ đến những kẻ tà tu mà hắn đã nghi ngờ. “Cha ngươi đã phát hiện ra điều gì?”

Chưa kịp để Hạ Vũ trả lời, một luồng gió lạnh buốt chợt thổi qua con hẻm, mang theo mùi tanh tưởi của tà khí. Ngay lập tức, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong rít lên một tiếng gầm gừ nhỏ, lông trắng muốt dựng đứng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền Lâm Phong cũng rung động mạnh mẽ hơn, báo hiệu nguy hiểm đang đến gần.

“Ngươi chạy không thoát đâu, con bé!” Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo vang lên từ đầu con hẻm. Bóng tối đặc quánh dần hiện rõ hình ảnh của Hắc Sa Hộ Pháp, hắn ta mặc chiếc áo choàng đen tuyền, đeo mặt nạ xương ghê rợn, trên người tỏa ra khí tức âm hàn đến thấu xương. Theo sau hắn là vài tên lính đánh thuê, trong đó có cả Đội Trưởng Lôi, ánh mắt bọn chúng dữ tợn, đầy vẻ khát máu.

“Ai dám cản trở Ma Tôn đại nhân làm việc!?” Hắc Sa Hộ Pháp gằn giọng, đôi mắt sâu hoắm dưới lớp mặt nạ phát ra ánh sáng đỏ quỷ dị. Hắn ta không hề quan tâm đến Lâm Phong là ai, chỉ biết rằng kẻ này đang cản trở nhiệm vụ của hắn.

Hạ Vũ sợ hãi đến mức không thốt nên lời, nàng co rúm lại sau lưng Lâm Phong.

Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn khẽ đẩy Hạ Vũ ra phía sau, đưa cho nàng quyển nhật ký. “Giữ lấy nó thật chặt. Đừng để bất cứ ai chạm vào.” Hắn dặn dò, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp. “Mạng của ngươi, ta xin nhận!?” Lâm Phong lặp lại câu nói đặc trưng của kẻ này, giọng điệu mang theo chút châm biếm. “Ngươi cũng biết mình là ai ư? Chỉ là một con chó săn của Ma Tôn mà thôi, dám nói những lời cuồng vọng như vậy trước mặt ta?”

Hắc Sa Hộ Pháp tức giận gầm lên. “Tìm chết!” Hắn ta vung tay, một luồng tà khí đen kịt hóa thành những lưỡi dao sắc bén, lao thẳng về phía Lâm Phong. Đội Trưởng Lôi và thuộc hạ cũng đồng loạt rút vũ khí, bao vây lấy hắn.

Lâm Phong khẽ cười nhạt. Hắn không muốn lộ ra quá nhiều thực lực, bởi vì mục tiêu của hắn không chỉ là những kẻ này, mà là thế lực đứng sau chúng. Hắn muốn thu thập thêm thông tin, muốn hiểu rõ hơn về âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn thi triển Thần thông Không Gian nhỏ, tạo ra một ảo ảnh mơ hồ của chính mình, khiến những lưỡi dao tà khí và đao kiếm của bọn lính đánh thuê xuyên thẳng qua không khí.

“Đây là… ảo ảnh sao?” Hắc Sa Hộ Pháp kinh hãi. Hắn không ngờ một kẻ phàm nhân lại có thể thi triển được loại công pháp này.

Trong khi bọn chúng còn đang ngỡ ngàng, Lâm Phong đã di chuyển đến phía sau Hắc Sa Hộ Pháp với tốc độ nhanh như chớp. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng bất kỳ pháp bảo nào. Hắn chỉ dùng một ngón tay, điểm nhẹ vào huyệt đạo trên lưng Hắc Sa Hộ Pháp. Một luồng linh lực tinh thuần, nhưng ẩn chứa sức mạnh của Huyễn Mặc Chi Đạo, lập tức phong bế kinh mạch của hắn ta. Hắc Sa Hộ Pháp cứng đờ người, không thể cử động, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Tiếp đó, Lâm Phong lướt qua những tên lính đánh thuê khác như một cơn gió. Hắn sử dụng những chiêu thức tinh diệu, chỉ dùng một phần nhỏ sức mạnh tu vi, nhưng đủ để đánh gục từng tên một mà không gây ra tiếng động lớn. Mỗi đòn đánh của hắn đều nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng chính xác, đánh vào những điểm yếu chí mạng của đối thủ, khiến chúng ngất lịm ngay lập tức. Đội Trưởng Lôi, với vẻ mặt dữ tợn, cố gắng vung đao chém Lâm Phong, nhưng hắn ta chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đẩy mình ra xa, rồi một cảm giác tê liệt lan khắp cơ thể, khiến hắn ta ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả những kẻ truy đuổi đã nằm la liệt trên mặt đất, không một tiếng động. Con hẻm lại trở về sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm khuya.

Hạ Vũ, chứng kiến cảnh tượng đó, kinh ngạc đến mức quên cả sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy một người phàm nhân nào có thể mạnh mẽ đến mức này, đánh bại cả một nhóm kẻ hung hãn mà không hề tốn sức.

Lâm Phong quay lại nhìn Hạ Vũ, trên môi vẫn là nụ cười nhẹ. “Xem ra, quyển nhật ký của cha ngươi chứa đựng một bí mật lớn hơn ta nghĩ.” Hắn tiến đến gần Hắc Sa Hộ Pháp đang bị phong bế, nhặt mặt nạ xương của hắn ta lên. Dưới lớp mặt nạ là một khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt sâu hoắm, đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng. “Ngươi là ai? Tại sao lại muốn quyển nhật ký này?” Hắn hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực.

Hắc Sa Hộ Pháp không nói được lời nào, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt. Tà khí trong người hắn ta đang bị Huyễn Mặc Quyển hấp thụ một cách chậm rãi, khiến hắn ta cảm thấy suy yếu dần.

Lâm Phong không ép buộc hắn ta nói. Hắn biết, thông tin quan trọng nhất nằm trong quyển nhật ký của Hạ Vũ. Hắn chỉ cần một cái gật đầu từ nàng. “Ngươi tin ta chứ? Nếu tin, hãy để ta xem quyển nhật ký này. Ta hứa sẽ giúp ngươi vạch trần tội ác của bọn chúng, và bảo vệ ngươi an toàn.”

Hạ Vũ nhìn vào đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Phong, đôi mắt ấy lúc thì ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, nhưng giờ đây lại lộ ra sự kiên định đến khó tin. Nàng cảm thấy một sự tin tưởng mãnh liệt, một cảm giác an toàn mà nàng chưa từng có. Nàng khẽ gật đầu, trao quyển nhật ký cho Lâm Phong.

Lâm Phong nhận lấy quyển nhật ký, khẽ vuốt ve bìa da cũ kỹ. Hắn biết, bí mật của Hạ Vũ và quyển nhật ký này sẽ là chìa khóa quan trọng để hắn tiếp cận gốc rễ của âm mưu và Ma Tôn Huyết Ảnh. Sự can thiệp của hắn ngầm hỗ trợ Lam Yên trước đó, và giờ là việc trực tiếp bảo vệ Hạ Vũ, đã khiến hắn bị cuốn sâu hơn vào vũng lầy chính trị và tà khí của Đại Chu Hoàng Triều.

Hắn nhìn Hạ Vũ, rồi lại nhìn về phía xa, nơi hoàng cung Đại Chu vẫn sừng sững trong màn đêm. Tà khí ngày càng lan rộng và ảnh hưởng sâu sắc đến cả chính quyền phàm nhân, cho thấy Ma Tôn Huyết Ảnh đang thực hiện một âm mưu lớn hơn nhiều so với dự đoán. Và việc Lâm Phong không lộ thân phận khi ra tay cứu Hạ Vũ sẽ dẫn đến những tình huống hiểu lầm hoặc bí ẩn về ‘ân nhân’ trong tương lai. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là, hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Lâm Phong lẩm bẩm, một nụ cười khó hiểu nở trên môi. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn đã quyết định. Cuộc chiến này, hắn sẽ tham gia, và hắn sẽ không để tà khí hủy hoại thế giới này. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ