Đêm khuya buông xuống, Quán Trọ Lạc Trần vẫn còn vương vấn chút hơi ấm của những câu chuyện phiếm ban chiều và mùi rượu thoang thoảng từ sảnh dưới. Nhưng trong căn phòng kín đáo trên lầu, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và u ám. Ánh nến lung lay, đổ bóng chập chờn lên bức tường gỗ, khiến mọi vật trong phòng như nhảy múa theo một điệu vũ ma quái. Hạ Vũ ngồi co ro trên chiếc ghế, toàn thân vẫn run rẩy không ngừng, khuôn mặt xanh xao đến đáng sợ, đôi mắt to tròn đọng đầy nỗi sợ hãi và kinh hoàng chưa tan. Dù đã được Tuyết Dao và Mộc Ly tận tình an ủi, nàng vẫn không sao trấn tĩnh được.
Lâm Phong đặt cuốn nhật ký cũ kỹ lên bàn gỗ sờn, tiếng “thịch” nhẹ vang lên trong tĩnh mịch. Hắn nhìn chăm chú vào cuốn sổ, ánh nến phản chiếu trong đôi mắt đen láy, khiến chúng càng thêm sâu thẳm. Cuốn nhật ký, với bìa da đã bong tróc nhiều chỗ và những vết ố đáng ngờ loang lổ, dường như ẩn chứa một sức nặng vô hình, một bí mật đủ sức làm rung chuyển cả Đế Đô. Hắn cẩn thận lật từng trang, những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, run rẩy hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt, như những lời thì thầm của quá khứ. Hắn không nói gì, chỉ đọc, nhưng đôi lông mày dần cau lại, vẻ mặt từ bình thản chuyển sang trầm trọng.
“Hạ Vũ cô nương, những gì ghi trong này… là sự thật sao?” Lâm Phong khẽ hỏi, giọng nói trầm thấp, phá tan sự im lặng bao trùm. Hắn không nhìn nàng, ánh mắt vẫn dán vào những trang giấy cũ, nhưng sự quan tâm và kiên nhẫn trong lời nói của hắn khiến Hạ Vũ cảm thấy một tia ấm áp len lỏi qua nỗi sợ hãi lạnh lẽo.
Hạ Vũ giật mình, đôi vai khẽ rụt lại, rồi nàng khẽ gật đầu, tiếng thút thít vẫn chưa dứt. “Vâng… tất cả đều là sự thật… Đại Quan Tham… hắn ta… và cả những kẻ quỷ dị kia… họ dùng người sống để…” Nàng ngừng lại đột ngột, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, đôi mắt nàng đong đầy nước, không sao nói hết câu. Hình ảnh kinh hoàng hiện lên trong tâm trí nàng, những cảnh tượng tàn bạo mà nàng đã chứng kiến, giờ đây như một xiềng xích vô hình trói chặt lấy cổ họng nàng, không cho nàng thốt nên lời.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, gương mặt băng giá của nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng đã cảm nhận được một luồng khí tức âm u, mục rữa từ cuốn nhật ký, dù rất yếu ớt nhưng lại vô cùng đáng sợ. Nàng tiến lại gần, dùng linh lực của mình nhẹ nhàng bao phủ lấy cuốn sổ, cẩn thận cảm nhận. “Tà khí này… không giống tà khí thông thường. Nó mang theo sự mục rữa và biến chất kinh hoàng,” nàng nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. “Nó không chỉ là thứ tà khí của kẻ tu ma, mà còn có gì đó… mục nát từ bên trong, như một vết thương nhiễm độc.”
Tần Nguyệt, với kinh nghiệm uyên bác của mình, cũng khẽ thở dài. Nàng rót một chén trà thảo dược thơm dịu, đặt trước mặt Hạ Vũ, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên trán nàng, truyền một luồng linh lực ôn hòa giúp nàng trấn an. “Đây e rằng là hậu quả của Thiên Đạo Vết Nứt mà cổ tịch có nhắc tới,” nàng trầm giọng, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang xuyên qua lớp tường dày của thời gian. “Tà khí đã biến đổi, chúng đang tìm cách lợi dụng sự suy yếu của thiên địa để tạo ra những thứ chưa từng có. Những kẻ mà Hạ Vũ cô nương nhắc đến, e rằng đã tìm được cách thức mới để dung hợp tà khí và linh khí, hoặc thậm chí là sinh mệnh lực, biến chúng thành một thứ sức mạnh kinh tởm hơn.”
Trong lúc đó, Mộc Ly ôm chặt Thôn Thiên Thử vào lòng. Con chuột nhỏ bé, lông trắng muốt, đang không ngừng rít lên chiêm chiếp, cái mũi nhỏ vẫy vẫy liên hồi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Nó dường như cảm nhận được sự nguy hiểm còn lớn hơn cả những gì các nàng đang bàn luận, một mối đe dọa vô hình nhưng lại vô cùng gần kề. Mộc Ly vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, vừa an ủi vừa tự trấn an chính mình.
Lâm Phong gấp cuốn nhật ký lại, ánh mắt hắn trở nên kiên định lạ thường. Hắn đã đọc đủ. Những dòng chữ nguệch ngoạc đó không chỉ kể về những âm mưu thâm độc của Đại Quan Tham, những vụ tham nhũng trắng trợn, mà còn hé lộ những nghi thức tà thuật kinh hoàng, những thí nghiệm man rợ trên thân thể người phàm, nhằm mục đích thu thập một loại năng lượng đặc biệt – thứ năng lượng mà Tần Nguyệt vừa miêu tả, thứ tà khí đã biến chất và mục rữa. Hắn nhận ra, đây không còn là những vụ án tham nhũng đơn thuần nữa. Đây là một âm mưu động trời, một sự kết hợp giữa quyền lực thế tục và tà thuật, tất cả đều nhằm phục vụ cho Ma Tôn Huyết Ảnh, và có thể là cả một thế lực lớn hơn đứng sau hắn.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm trong đầu. Hắn đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo Vô Tình là sự công bằng tuyệt đối, nhưng giờ đây, hắn thấy nó đang bị lợi dụng, bị bẻ cong bởi những kẻ muốn nghịch thiên. Cái gọi là 'Thiên Đạo Vết Nứt' đã tạo ra một khe hở để những bóng tối ẩn mình có cơ hội trỗi dậy, biến đổi và phát triển. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ. Hắn, một phàm nhân từng bước nghịch thiên cải mệnh, giờ đây đứng trước một âm mưu còn kinh khủng hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng.
Hắn nhìn Hạ Vũ, đôi mắt nàng vẫn còn hoảng loạn. Hắn biết, nàng không chỉ là nạn nhân, mà còn là nhân chứng quan trọng nhất, là chìa khóa để vạch trần tất cả. Cuốn nhật ký này, cùng với lời kể của nàng, sẽ là bằng chứng không thể chối cãi. Nhưng cũng chính vì thế, nàng sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu của những kẻ đứng sau. Sự can thiệp của hắn, từ việc bí mật giúp đỡ Lam Yên đến việc trực tiếp cứu Hạ Vũ, đã khiến hắn và nhóm của mình bị cuốn sâu hơn vào vũng lầy chính trị và tà khí của Đại Chu Hoàng Triều. Hắn không hối hận. Bản chất của Huyễn Mặc Chi Đạo là không khuất phục trước bất kỳ thế lực nào, là theo đuổi sự thật và công lý theo cách riêng của hắn.
“Mộc Ly, Thôn Thiên Thử có biểu hiện gì lạ không?” Lâm Phong hỏi, quay sang Mộc Ly. Hắn tin vào giác quan nhạy bén của con chuột thần bí.
Mộc Ly khẽ lắc đầu, “Nó vẫn rít lên như thế, nhưng có vẻ… không chỉ là tà khí từ cuốn nhật ký nữa.” Nàng ôm chặt Thôn Thiên Thử hơn, cảm nhận được sự run rẩy từ nó, như một tiếng chuông cảnh báo đang vang vọng trong thinh không.
Tần Nguyệt trầm ngâm, “Những nghi thức này, nếu thực sự là sự kết hợp của tà khí biến chất và sinh mệnh lực, thì hậu quả của nó sẽ vô cùng nghiêm trọng. Không chỉ làm suy yếu linh khí thiên địa, mà còn có thể tạo ra những quái vật, những sinh vật bị tà hóa không thể tưởng tượng được. Hơn nữa, việc chúng nhắm vào người phàm để thí nghiệm, cho thấy sự tàn nhẫn và coi thường sinh mạng đến mức tột cùng.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. Hắn đã từng đối mặt với nhiều loại tà tu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được một mối đe dọa mang tính hệ thống và biến đổi như vậy. Nó không chỉ là sức mạnh cá nhân của một Ma Tôn, mà là một âm mưu lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để thay đổi căn bản quy luật của thế giới tu chân.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén nhẹ rèm cửa để nhìn ra ngoài. Đế Đô Long Phượng về đêm vẫn chìm trong màn sương mờ ảo, những mái ngói cong vút ẩn hiện dưới ánh trăng. Dưới kia, cuộc sống dường như vẫn diễn ra bình thường, nhưng hắn biết, một bóng tối đang dần bao trùm, một mối đe dọa tiềm tàng đang gặm nhấm sự bình yên. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển trong đan điền, linh lực chảy cuồn cuộn, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.
“Chúng ta không thể để chúng tiếp tục,” Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ, đầy vẻ kiên quyết. Hắn quay lại, ánh mắt lần lượt lướ qua từng người, từ Hạ Vũ đang sợ hãi đến Tuyết Dao băng giá, Mộc Ly hoạt bát, và Tần Nguyệt trầm ổn. Tất cả đều nhìn hắn, chờ đợi quyết định của hắn. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không chỉ của riêng hắn, mà là của tất cả những ai còn tin vào lẽ phải, vào "Nhân Đạo Hữu Tình" trong một thế giới đầy rẫy "Thiên Đạo Vô Tình". "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" hắn tự nhủ, một lần nữa khẳng định con đường của mình. Hắn sẽ không lùi bước.
***
Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương mờ ảo, nhuộm một màu vàng nhạt lên những mái ngói cong vút của Đế Đô Long Phượng. Quán Trọ Lạc Trần vẫn còn vương vấn hơi ấm của đêm, nhưng trong căn phòng trên lầu, không khí đã chuyển sang một sự tĩnh lặng đầy quyết tâm. Lâm Phong ngồi trầm ngâm bên bàn, ánh mắt sắc lạnh như kiếm, tập trung vào bản đồ Đế Đô được vẽ nguệch ngoạc trên một mảnh giấy. Bên cạnh hắn, Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt đều lộ vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy kiên nghị. Thôn Thiên Thử nằm trên vai Mộc Ly, cái mũi nhỏ vẫn không ngừng vẫy vẫy, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ, như thể cảnh báo về một mối nguy hiểm đang đến gần.
“Không thể ngờ Ma Tôn Huyết Ảnh lại có thể gieo rắc ảnh hưởng sâu đến vậy, và lại lợi dụng Thiên Đạo Vết Nứt để khởi nguồn những nghi thức tà ác như thế này. Chúng ta không thể đứng ngoài,” Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên quyết. Hắn đã suy nghĩ suốt đêm, kết nối tất cả các mảnh ghép thông tin từ cuốn nhật ký của Hạ Vũ, phân tích của Tần Nguyệt và những gì hắn từng chứng kiến. Âm mưu này không chỉ là tham nhũng, mà là một cuộc xâm lấn toàn diện, từ chính trị phàm nhân đến cả bản chất của tu chân giới.
Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ kiên định hiếm thấy. “Nếu đây là sự khởi đầu của một tai họa, chúng ta phải ngăn chặn nó. Sức mạnh của loại tà khí biến chất này, nếu lan rộng, sẽ hủy diệt tất cả.” Nàng hiểu rõ hơn ai hết sự nguy hiểm của tà khí, và loại tà khí mới này, được nuôi dưỡng từ sự mục rữa và biến chất, còn đáng sợ hơn những gì nàng từng biết.
Mộc Ly nắm chặt tay Hạ Vũ, người vẫn còn run rẩy nhưng đã đỡ hơn phần nào. “Chúng ta sẽ bảo vệ tỷ tỷ!” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, như một lời thề không thể lay chuyển. Nàng nhìn Hạ Vũ bằng ánh mắt đầy sự cảm thông và quyết tâm.
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc. “Được, vậy thì chúng ta sẽ hành động.” Hắn bước đến bên Hạ Vũ, đặt tay lên vai nàng, khẽ nói, “Hạ Vũ cô nương là nhân chứng quan trọng, cũng là mục tiêu hàng đầu của chúng. Việc đầu tiên là phải đưa cô ấy đến một nơi thật sự an toàn, sau đó tìm cách liên lạc với Lam Yên tướng quân.” Hắn biết, Lam Yên là một nhân vật chính trực, và với cương vị của nàng, nàng sẽ là một đồng minh vô cùng quan trọng trong việc vạch trần âm mưu này. Hơn nữa, việc hắn không lộ mặt khi giúp nàng trước đó sẽ tạo tiền đề cho sự tin tưởng.
Tần Nguyệt gật đầu tán thành. “Cần phải cẩn trọng. Các thế lực này giờ đây không chỉ có quyền lực phàm nhân mà còn có sức mạnh tà tu. Chúng sẽ không từ thủ đoạn. Hắc Sa Hộ Pháp không phải là kẻ đơn giản, và Đại Quan Tham kia chắc chắn còn có những con bài ẩn giấu khác. Việc chúng ta hành động giữa Đế Đô sẽ gặp vô vàn trở ngại.”
Lâm Phong hiểu rõ điều đó. Hắn biết rằng mỗi bước đi của họ từ giờ phút này sẽ là một canh bạc sinh tử. Nhưng hắn đã quyết định. Hắn quay sang Hạ Vũ, lấy ra từ trong tay áo một khối ngọc bội màu xanh biếc, ấm áp như có sinh mệnh. “Đây là Sinh Mệnh Ngọc Bội, ta đã dùng linh lực của mình phong ấn một trận pháp phòng ngự vào trong đó. Nó sẽ bảo vệ cô nương khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Hãy luôn giữ nó bên mình.” Hắn trao ngọc bội vào tay Hạ Vũ, bàn tay nàng vẫn còn lạnh lẽo, nhưng khi chạm vào ngọc bội, nàng cảm thấy một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Hạ Vũ ngước nhìn Lâm Phong, đôi mắt nàng đọng lại sự biết ơn vô hạn. “Ta… ta sẽ giữ nó thật kỹ. Cảm ơn ân nhân.”
“Không cần đa lễ,” Lâm Phong khẽ mỉm cười. “Bây giờ, chúng ta sẽ rời khỏi đây. Tuyết Dao, nàng dẫn Hạ Vũ đi trước, theo con đường nhỏ phía Đông. Mộc Ly, nàng đi sau yểm trợ. Tần Nguyệt, nàng ở lại cùng ta, chúng ta sẽ đánh lạc hướng kẻ địch.” Hắn nhanh chóng vạch ra kế hoạch di chuyển bí mật. Mục tiêu là đưa Hạ Vũ đến một nơi an toàn hơn, có thể là một mật đạo hoặc một điểm hẹn kín đáo mà hắn đã chuẩn bị từ trước.
Tuyết Dao không nói gì, chỉ gật đầu, ánh mắt kiên định. Nàng biết Lâm Phong đã tính toán kỹ lưỡng. Mộc Ly nhanh nhẹn kiểm tra lại các pháp bảo nhỏ của mình, Thôn Thiên Thử vẫn rít lên cảnh báo nhưng cũng tỏ ra sẵn sàng chiến đấu. Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy tin tưởng. “Được thôi, ta đã lâu không được cùng ngươi khuấy đảo Đế Đô rồi, tiểu tử.” Giọng nàng trầm ấm, mang theo chút hài hước quen thuộc, làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng.
Lâm Phong quay lại nhìn về phía hoàng cung Đại Chu, nơi những mái ngói vàng son đang lấp lánh dưới ánh bình minh. “Huyết Ảnh Ma Tôn, Đại Quan Tham… các ngươi đã đánh giá thấp cái gọi là ‘Nhân Đạo Hữu Tình’ rồi,” hắn lẩm bẩm, một nụ cười khó hiểu nở trên môi. “Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Phong ta đã sẵn sàng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tuôn chảy trong kinh mạch. Cuộc chiến này, hắn sẽ tham gia, và hắn sẽ không để tà khí hủy hoại thế giới này.
Cả nhóm nhanh chóng chuẩn bị. Các mỹ nhân kiểm tra trang bị, đảm bảo mọi thứ đều sẵn sàng cho một cuộc chạy trốn và đối đầu không thể tránh khỏi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ vang vọng trong căn phòng nhỏ, rồi nhanh chóng chìm vào im lặng khi họ mở cửa, thận trọng bước ra ngoài, đối mặt với bình minh đang lên của Đế Đô, nơi một cuộc chiến mới đang chờ đợi.
***
Khi những tia nắng ban mai đầu tiên bắt đầu nhuộm vàng những mái ngói cong vút của hoàng cung Đế Đô Long Phượng, cả thành phố bừng tỉnh trong một sự hối hả quen thuộc. Tiếng chuông hoàng cung vang vọng trầm hùng, hòa lẫn với tiếng vó ngựa tuần tra xa xa, tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng rao hàng từ những gánh hàng rong mới mở cửa, và cả tiếng nhạc du dương từ các quán hát đêm khuya vẫn còn vương vấn. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển quý phái hòa quyện với mùi thức ăn đường phố, mùi vải vóc tơ lụa và mùi khói hương từ các miếu thờ, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh của một đế quốc.
Lâm Phong dẫn đầu đoàn người, cố gắng hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố, che giấu sự hiện diện của Hạ Vũ và các mỹ nhân. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, dáng người cao ráo, bước đi nhanh nhẹn nhưng không vội vã. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quan sát xung quanh, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không thoát khỏi tầm nhìn của hắn. Tuyết Dao và Tần Nguyệt đi hai bên Hạ Vũ, tạo thành một lá chắn vô hình. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng giá thường thấy, nhưng đôi mắt nàng lại liên tục quét qua đám đông, cảnh giác với mọi động tĩnh. Tần Nguyệt thì điềm tĩnh hơn, vẻ mặt ẩn chứa sự uyên bác, nhưng tay nàng luôn đặt nhẹ trên chuôi kiếm, sẵn sàng ứng phó. Mộc Ly đi phía sau cùng, đôi mắt to tròn, long lanh không ngừng đảo quanh, Thôn Thiên Thử nằm gọn trong lòng nàng, cái mũi nhỏ vẫy vẫy liên hồi, thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng chiêm chiếp yếu ớt, cảnh báo.
Hạ Vũ, với chiếc Sinh Mệnh Ngọc Bội ấm áp trong tay, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi, bước đi giữa sự bảo vệ của các nàng. Khuôn mặt nàng vẫn còn tái nhợt, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia hy vọng và tin tưởng vào những người đang bảo vệ mình. Nàng cúi đầu, tránh né ánh mắt tò mò của người qua đường, cố gắng không gây sự chú ý.
Họ len lỏi qua những con phố đông đúc, tưởng chừng như đã thoát khỏi tầm mắt của kẻ thù. Tuy nhiên, khi họ vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ để tránh sự ồn ào của chợ búa, một đội tuần tra hoàng gia bất ngờ xuất hiện từ phía đối diện, chặn đứng con đường. Đội Trưởng Lôi, với dáng người vạm vỡ, khuôn mặt phong trần đầy vết sẹo, ánh mắt sắc bén như chim ưng, dẫn đầu đội quân. Hắn mặc giáp sắt sáng loáng, tay cầm trường đao, đứng chắn ngang con hẻm.
“Đứng lại! Tất cả đều phải kiểm tra thân phận!” Đội Trưởng Lôi hô lớn, giọng nói vang dội, đầy uy nghiêm. Hắn liếc mắt qua đám người, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút vào Lâm Phong và các nàng, rồi chuyển sang Hạ Vũ. Có điều gì đó trong ánh mắt hắn, không chỉ là sự nghi ngờ của một người lính tuần tra, mà còn là một sự tham lam khó che giấu.
Lâm Phong nhíu mày. Hắn biết, đây không phải là một cuộc kiểm tra ngẫu nhiên. Bọn chúng đã chờ sẵn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức âm u hơn, lạnh lẽo hơn, đang bao vây từ các ngõ hẻm hai bên.
Đúng lúc đó, từ những bóng tối sâu hun hút của con hẻm bên cạnh, một nhóm người mặc hắc y lặng lẽ xuất hiện. Chúng không phát ra tiếng động, như những bóng ma, tỏa ra một thứ tà khí nhàn nhạt nhưng đầy uy hiếp. Dẫn đầu bọn chúng, Hắc Sa Hộ Pháp, với chiếc áo choàng đen và mặt nạ xương ghê rợn, bước ra. Dù mặt nạ che khuất khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu hoắm của hắn ta ánh lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy sự tự tin.
Hắc Sa Hộ Pháp giơ tay, chỉ thẳng về phía Hạ Vũ, giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo như băng. “Mục tiêu ở đó! Không được để nàng thoát!”
Tình thế nguy cấp! Lâm Phong nhanh chóng nhận ra mình đã bị bao vây. Sự phối hợp giữa lực lượng tuần tra của Đội Trưởng Lôi và nhóm hắc y của Hắc Sa Hộ Pháp cho thấy một sự sắp đặt tinh vi, chứng tỏ bọn chúng đã theo dõi họ từ lâu, hoặc đã đoán trước được đường đi của họ.
“Bảo vệ Hạ Vũ! Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, theo ta!” Lâm Phong hạ giọng ra lệnh, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa một sức mạnh không thể nghi ngờ. Hắn đẩy Hạ Vũ về phía Tuyết Dao và Mộc Ly, dặn dò họ lui về trước. “Nhanh chóng rút lui! Ta sẽ cản chân bọn chúng!”
Không chút do dự, Lâm Phong rút Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một luồng kiếm ý sắc bén bùng nổ, xuyên thẳng vào không khí, khiến những tên lính đánh thuê và hắc y nhân phải lùi lại một bước, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Cửu Thiên Huyền Kiếm, với thân kiếm phát ra ánh sáng lam nhạt, dường như đã thức tỉnh hoàn toàn, sẵn sàng nuốt chửng mọi kẻ thù. Lâm Phong không còn giữ kẽ, hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Đội Trưởng Lôi, dù có vẻ bất ngờ trước sự mạnh mẽ của Lâm Phong, nhưng hắn ta vẫn vung trường đao lên, hét lớn: “Bắt lấy bọn chúng! Không được để bất kỳ ai thoát!” Hắn ta xông lên trước, theo sau là đội tuần tra và các hắc y nhân.
Hắc Sa Hộ Pháp, hắn ta lại không vội vàng xông lên. Hắn ta chỉ đứng đó, đôi mắt sâu hoắm dưới lớp mặt nạ xương nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Một nụ cười tàn độc dường như nở dưới mặt nạ, và một luồng tà khí nồng nặc, mục rữa hơn cả lần trước, bắt đầu bốc lên từ cơ thể hắn ta, lan tỏa khắp con hẻm, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và ghê rợn. Hắn ta đã chuẩn bị kỹ càng cho cuộc đối đầu này, và tà khí của hắn ta dường như đã tiến hóa, trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết, minh chứng cho những gì Tần Nguyệt đã cảnh báo về 'Khởi Nguồn Tà Tu' mới.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát sao? Kẻ thù của Ma Tôn, không ai có thể thoát khỏi số phận đã định!” Hắc Sa Hộ Pháp gằn giọng, giọng nói đầy vẻ tự mãn.
Lâm Phong không đáp lời. Hắn chỉ siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt rực lửa. Hắn biết, đây là cuộc đối đầu trực diện đầu tiên với một trong những tay sai chủ chốt của Ma Tôn Huyết Ảnh. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ Hạ Vũ, mà còn là để khẳng định "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," và "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" của hắn.
Tiếng binh khí va chạm vang lên chói tai, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Lâm Phong như một cơn gió lốc, linh hoạt né tránh những đòn tấn công của Đội Trưởng Lôi và đám lính, đồng thời tung ra những kiếm chiêu sắc bén, chính xác. Kiếm khí của hắn như những dải lụa trắng, cuốn lấy kẻ thù, không giết chết nhưng đủ để làm chúng choáng váng, mất phương hướng. Hắn vừa đánh vừa lùi, cố gắng tạo ra khoảng trống cho Tuyết Dao, Mộc Ly và Hạ Vũ rút lui. Thôn Thiên Thử rít lên những tiếng cảnh báo chói tai, như một tín hiệu cho Lâm Phong biết về những mối nguy hiểm tiềm tàng.
Cuộc giao chiến chớp nhoáng nhưng đầy nguy hiểm bùng nổ ngay giữa lòng Đế Đô. Những bóng đen hắc y nhân từ Hắc Sa Hộ Pháp bắt đầu di chuyển, chúng không vội vàng tấn công trực diện mà lại tìm cách bao vây, cắt đứt đường lui của Lâm Phong và Hạ Vũ. Tà khí ngày càng nồng nặc, bao trùm con hẻm, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở. Lâm Phong cảm nhận được sự tàn nhẫn và tinh vi của Ma Tôn Huyết Ảnh trong từng động thái của chúng. Cuộc chiến này, hắn biết, chỉ mới là sự khởi đầu.