Tiếng binh khí va chạm vang lên chói tai, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng vẫn còn vương vấn trong con hẻm tối. Lâm Phong như một cơn gió lốc, thân pháp di chuyển ảo diệu đến khó tin, linh hoạt né tránh những đòn tấn công thô bạo nhưng dồn dập của Đội Trưởng Lôi cùng đám lính tuần tra. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn không chỉ là một thanh kiếm, nó là một phần linh hồn, mỗi đường kiếm vung ra đều mang theo một luồng kiếm ý sắc bén, xé toạc không khí, khiến những tên lính ngẩn ngơ như lạc vào cõi mộng. Hắn không vội vàng đoạt mạng, mà tập trung vào việc tạo ra những vết thương hằn sâu vào tâm trí kẻ địch, những đòn đánh chính xác làm chúng mất phương hướng, không thể giữ vững đội hình.
“Lui lại!” Lâm Phong gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. “Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, mau đưa Hạ Vũ rời đi!”
Không đợi lệnh thứ hai, Tuyết Dao đã dùng Mặc Ngọc Băng Liên Kiếm của mình, vung lên một dải băng khí lạnh buốt, tạo thành một bức tường bằng băng mỏng manh nhưng đủ sức cản bước những tên lính đang cố gắng vượt qua. Băng khí bao trùm, khiến chúng run rẩy, làm chậm lại động tác. Nàng quay sang Hạ Vũ, đôi mắt băng lãnh giờ đây chứa đựng một tia lo lắng hiếm hoi. “Đi thôi, Hạ Vũ!”
Mộc Ly không nói lời nào, chỉ lướt đi như một làn gió, dùng những chiêu pháp hệ Mộc linh hoạt, tạo ra những dây leo gai góc từ mặt đất, quấn lấy chân kẻ địch, hoặc phun ra những hạt giống phát nổ, tạo thành những tiếng động lớn, thu hút sự chú ý. Nàng như một tinh linh rừng xanh, thân pháp nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, mở ra một con đường nhỏ giữa vòng vây cho Hạ Vũ và Tuyết Dao. Thôn Thiên Thử, lúc này đã biến lớn hơn một chút, thân hình tròn trịa lăn lóc, phát ra những tiếng rít chói tai, cắn xé vào mắt cá chân của bất kỳ tên lính nào dám bén mảng lại gần, đôi mắt đỏ rực đầy cảnh giác.
Tần Nguyệt, với khí chất điềm tĩnh hiếm có, không trực tiếp tham chiến mà lại thi triển những pháp thuật hỗ trợ từ phía sau. Nàng niệm chú, một luồng ánh sáng xanh nhạt bao trùm lấy Tuyết Dao và Mộc Ly, giúp họ linh hoạt hơn, đồng thời giáng xuống đầu những tên lính một cảm giác choáng váng, khiến chúng không thể tập trung tấn công. Ánh mắt nàng luôn dõi theo Lâm Phong, trong đó có sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được một chút lo âu về luồng tà khí đang ngày một nồng nặc hơn.
Hắc Sa Hộ Pháp, hắn ta lại không vội vàng xông lên. Đôi mắt sâu hoắm dưới lớp mặt nạ xương vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Một nụ cười tàn độc dường như nở dưới mặt nạ, và một luồng tà khí nồng nặc, mục rữa hơn cả lần trước, bắt đầu bốc lên từ cơ thể hắn ta, lan tỏa khắp con hẻm, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và ghê rợn, mang theo mùi của sự mục nát và tuyệt vọng. Hắn ta đã chuẩn bị kỹ càng cho cuộc đối đầu này, và tà khí của hắn ta dường như đã tiến hóa, trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết, minh chứng cho những gì Tần Nguyệt đã cảnh báo về ‘Khởi Nguồn Tà Tu’ mới.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát sao? Kẻ thù của Ma Tôn, không ai có thể thoát khỏi số phận đã định!” Hắc Sa Hộ Pháp gằn giọng, giọng nói đầy vẻ tự mãn, mang theo sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của tà khí và sự sắp đặt của Ma Tôn Huyết Ảnh.
Lâm Phong không đáp lời. Hắn chỉ siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt rực lửa, không chút nao núng. Hắn biết, đây là cuộc đối đầu trực diện đầu tiên với một trong những tay sai chủ chốt của Ma Tôn Huyết Ảnh, một minh chứng cho sự thật rằng "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật", và hắn sẽ khẳng định "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" của mình. Tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp quả thực đã biến đổi, không còn là loại tà khí hắn từng đối mặt. Nó ẩn chứa một sự hung tàn cổ xưa, một sự mục ruỗng từ tận sâu linh hồn, không phải do tu luyện mà thành, mà dường như được 'nuôi dưỡng' bởi một thứ gì đó khác.
Hắc Sa Hộ Pháp thấy Lâm Phong không trả lời, hắn ta nhếch mép, không nói nhiều lời, bàn tay khô quắt vươn ra, một luồng tà khí màu đen kịt cuộn trào, biến thành một bàn tay khổng lồ, chụp thẳng vào Lâm Phong. Luồng khí tức âm hàn đến thấu xương, mang theo một mùi máu tanh nồng nặc, khiến những tên lính xung quanh cũng phải rùng mình. Không khí trong hẻm như bị hút cạn, chỉ còn lại sự tồn tại nặng nề của tà khí.
Lâm Phong hừ lạnh một tiếng. "Muốn thử? Vậy thì để ta xem cái gọi là 'số phận đã định' của các ngươi có định được 'số phận' của ta không!"
Hắn vận dụng Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng lam nhạt bùng lên rực rỡ, đối chọi hoàn toàn với màu đen u ám của tà khí. Kiếm ý ngưng tụ, tạo thành một luồng năng lượng xoáy mạnh mẽ, không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn ẩn chứa thần thông không gian. Hắn vung kiếm, một đường kiếm quang xé tan màn đêm, không nhắm vào bàn tay tà khí khổng lồ, mà lại chém vào không gian ngay bên cạnh Hắc Sa Hộ Pháp.
"Phập!" Một vết nứt không gian nhỏ xuất hiện, giống như một vết rách trên tấm màn vô hình của thế giới. Hắc Sa Hộ Pháp giật mình, không ngờ Lâm Phong lại có thể sử dụng thần thông không gian một cách khéo léo và bất ngờ đến vậy. Vết nứt ấy tuy nhỏ, nhưng lại mang theo một lực xé rách kinh hoàng, khiến một phần ống tay áo choàng của hắn ta bị cắt phăng, để lộ ra một cánh tay xương xẩu, đen kịt, dường như đã bị tà khí ăn mòn hoàn toàn. Một vết xước nhỏ hiện lên trên xương cánh tay, một dòng máu đen sệt rỉ ra, mang theo mùi hôi thối nồng nặc.
Hắc Sa Hộ Pháp rít lên một tiếng đau đớn và phẫn nộ, lùi lại một bước, ánh mắt dưới lớp mặt nạ xương tràn đầy sự kinh hãi và khó tin. Hắn ta không ngờ, một tu sĩ phàm nhân lại có thể gây ra vết thương cho mình, một kẻ đã được Ma Tôn Huyết Ảnh 'ban phước' bằng tà khí cổ xưa. Hắn ta cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm, không phải linh khí thông thường, mà là một sự kết hợp giữa linh lực hùng hậu và một loại sức mạnh huyền bí, khó nắm bắt, giống như ảo ảnh nhưng lại vô cùng chân thực.
"Ngươi... đây là cái gì?!" Giọng Hắc Sa Hộ Pháp trầm khàn, lần đầu tiên lộ ra sự bối rối và cảnh giác tột độ. "Kẻ này... tốc độ quỷ dị! Rút lui! Báo cáo Ma Tôn!"
Hắn ta không dám mạo hiểm thêm nữa. Luồng kiếm ý sắc bén kia không chỉ làm bị thương thân thể hắn, mà còn đâm thẳng vào thức hải, gây ra một sự chấn động nhẹ. Hắc Sa Hộ Pháp không phải kẻ ngốc, hắn biết Lâm Phong còn ẩn giấu nhiều thủ đoạn hơn. Lập tức, hắn ta ra lệnh cho đám hắc y nhân rút lui. Chúng nhanh chóng tan biến vào bóng đêm như những bóng ma, không chút chần chừ. Đám lính tuần tra của Đội Trưởng Lôi thì thảm hại hơn nhiều. Sau khi Hắc Sa Hộ Pháp rút lui, chúng không còn sự chỉ dẫn, lại bị Lâm Phong gây ra những vết thương tinh thần và thể xác, hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu. Đội Trưởng Lôi, kẻ hung hăng lúc đầu, giờ đây nằm rên rỉ trên mặt đất, một cánh tay bị kiếm khí của Lâm Phong chém trúng, máu tươi chảy đầm đìa, khuôn mặt phong trần đầy vết sẹo giờ đây trắng bệch vì sợ hãi.
"Nhanh!" Lâm Phong không dừng lại để truy kích. Hắn biết rõ mục tiêu của mình là bảo vệ Hạ Vũ và thoát khỏi vòng vây an toàn. Hắn nhanh chóng thu kiếm, thân hình lóe lên, xuất hiện bên cạnh Tuyết Dao và Mộc Ly. Hắn đẩy Hạ Vũ vào vòng tay Tuyết Dao, ánh mắt ra hiệu cho nàng.
"Đi thôi!" Tuyết Dao không chần chừ, nắm tay Hạ Vũ, cùng Mộc Ly nhanh chóng len lỏi qua những con hẻm nhỏ, tận dụng địa hình phức tạp của Đế Đô để thoát thân. Thôn Thiên Thử rít lên một tiếng chói tai cuối cùng, như một lời thách thức gửi đến những kẻ bị bỏ lại, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, thân hình nhỏ lại như cũ.
Lâm Phong nhìn về phía Hắc Sa Hộ Pháp và đám hắc y nhân đã biến mất vào bóng tối, ánh mắt lóe lên một tia suy tư. Hắn biết, cuộc đối đầu này chỉ mới là sự khởi đầu. Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng hắn cũng đã thu thập được kha khá thông tin. Luồng tà khí mục rữa kia, và vết nứt không gian có thể gây thương tích cho kẻ được tà khí bao bọc, điều này chứng tỏ tà khí tuy mạnh nhưng vẫn có giới hạn.
Hắn cũng nhanh chóng biến mất vào trong bóng đêm Đế Đô, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Con hẻm trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại mùi máu tanh, mùi tà khí nồng nặc và những tiếng rên rỉ yếu ớt của Đội Trưởng Lôi cùng đám lính tuần tra. Cuộc giao chiến chớp nhoáng nhưng đầy nguy hiểm đã kết thúc, nhưng nó đã mở ra một màn kịch mới, phức tạp và đầy rẫy hiểm nguy hơn. Lâm Phong đã chính thức đặt chân sâu hơn vào vũng lầy của Ma Tôn Huyết Ảnh và những âm mưu đen tối đang nuốt chửng Đại Chu Hoàng Triều.
***
Khi những tia nắng đầu tiên le lói xuyên qua màn sương mờ ảo của Đế Đô, nhuộm một màu vàng nhạt lên những mái ngói cong vút, Lâm Phong và nhóm đã an toàn trong một căn nhà nhỏ nằm khuất sâu trong một con hẻm yên tĩnh. Căn nhà này là một trong số những nơi ẩn náu mà Lâm Phong đã chuẩn bị từ trước, đề phòng những tình huống bất ngờ. Nó không quá lớn, nhưng đủ tiện nghi và đặc biệt là được bao bọc bởi một trận pháp ẩn nấp tinh vi, đủ để che giấu khí tức của những tu sĩ khỏi sự dò xét thông thường.
Hạ Vũ vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn vẫn vương vấn nỗi sợ hãi từ cuộc truy sát và cảnh tượng giao chiến kinh hoàng. Nàng cuộn mình trên một chiếc ghế tựa mềm mại, đôi tay ôm chặt lấy thân mình mảnh mai. Tuy nhiên, sự ấm áp từ ly trà thảo dược Tần Nguyệt vừa pha, cùng với sự hiện diện an toàn của Lâm Phong và các mỹ nhân, đã giúp nàng dần lấy lại bình tĩnh, dù vẫn còn chút hoảng loạn. Mùi hương thảo dược dịu nhẹ từ Tần Nguyệt lan tỏa khắp căn phòng, xoa dịu không khí căng thẳng.
Tần Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên trán Hạ Vũ, truyền vào một luồng linh lực ôn hòa, giúp nàng ổn định tinh thần. “Không sao rồi, Hạ Vũ. Mọi chuyện đã qua. Ngươi an toàn rồi.” Giọng nàng trầm ấm, đầy vẻ trấn an, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang sợ hãi của Hạ Vũ.
Lâm Phong kiểm tra qua vết thương nhẹ cho Tuyết Dao và Mộc Ly. Cả hai đều chỉ bị xây xát ngoài da do va chạm trong lúc chiến đấu, không đáng kể. Hắn đặt tay lên vai Tuyết Dao, khẽ mỉm cười. “Các nàng làm rất tốt. Không hổ là những người phụ nữ của Lâm Phong ta.”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, đôi mắt băng lãnh của nàng giờ đây đã mềm mại hơn một chút, ánh lên vẻ quan tâm khi nhìn sang Hạ Vũ. Mộc Ly thì cười toe toét, “Có gì đâu, đối phó với mấy tên lính quèn này dễ ợt ấy mà! Chỉ là tên Hắc Sa Hộ Pháp kia có vẻ hơi khó nhằn.”
“Hắn ta thực sự đã tiến bộ hơn nhiều,” Lâm Phong trầm ngâm, ánh mắt lướt qua cuốn nhật ký của Hạ Vũ đang đặt trên bàn. “Tà khí của hắn không còn thuần túy là ma khí, mà đã nhiễm một loại năng lượng khác, mục rữa và cổ xưa hơn. Đây là thứ mà Tần Nguyệt đã cảnh báo.”
Tần Nguyệt bước đến, ánh mắt nghiêm trọng. “Đúng vậy. Cái mà Hạ Vũ đã chứng kiến và những gì chúng ta cảm nhận được từ Hắc Sa Hộ Pháp, đều cho thấy đây không chỉ là tà tu thông thường. Nó liên quan đến nguồn gốc của tà khí từ Thiên Đạo Vết Nứt. Không phải là tà khí bẩm sinh hay do tu luyện sai lệch mà thành, mà là một sự 'biến dị', một sự 'nuôi dưỡng' từ chính vết nứt ấy. Cần phải điều tra cẩn thận hơn.”
Hạ Vũ, được sự trấn an của Tần Nguyệt và sự ấm áp của mọi người, dần lấy lại được giọng nói. Nàng nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt biết ơn sâu sắc, trong đó còn ẩn chứa sự ngưỡng mộ không nhỏ. “Ta... ta đã nghe lén được những lời bọn chúng nói... họ... họ nói về việc dùng linh hồn để 'tưới' cho vết nứt... để 'thức tỉnh' một cái gì đó... một 'cái bóng cổ xưa' đang ngủ say...” Giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã rõ ràng hơn, những lời nói như thắt chặt tim mỗi người trong căn phòng.
Lâm Phong nhíu mày, “Một cái bóng cổ xưa? Ngươi có nghe rõ hơn không? Bọn chúng nói cái bóng đó là gì?”
Hạ Vũ cố gắng nhớ lại, đôi tay siết chặt vạt áo. “Họ chỉ nói... đó là 'khởi nguyên của mọi tà niệm', 'chủ nhân của bóng đêm', kẻ sẽ 'tái sinh' và 'thống trị' thế giới này khi Thiên Đạo Vết Nứt được 'mở rộng' hoàn toàn. Bọn chúng nói... Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một kẻ hầu cận, một con cờ trong kế hoạch lớn hơn...”
Những lời này của Hạ Vũ như một tia sét đánh xuống, khiến Lâm Phong và các mỹ nhân đều chấn động. Điều này vượt xa suy đoán ban đầu của họ về Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn ta không phải là kẻ chủ mưu cuối cùng, mà chỉ là một tay sai! Một thế lực lớn hơn, cổ xưa hơn đang ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng Thiên Đạo Vết Nứt để thực hiện một âm mưu kinh hoàng.
“Vậy ra, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt thí sao?” Mộc Ly không khỏi thốt lên, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và phẫn nộ. “Kinh khủng hơn cả chúng ta tưởng tượng.”
Tuyết Dao siết chặt nắm đấm, vẻ mặt băng giá hiện lên sự phẫn nộ. “Dùng linh hồn phàm nhân để 'tưới' cho vết nứt... Đây là một tội ác tày trời, không thể dung thứ.”
Tần Nguyệt khẽ thở dài, “Đây là một mối đe dọa lịch sử, Lâm Phong. Nếu cái gọi là 'cái bóng cổ xưa' đó thật sự thức tỉnh, hậu quả sẽ khôn lường. Nó không chỉ ảnh hưởng đến Đại Chu Hoàng Triều, mà có thể là toàn bộ tu chân giới, thậm chí là các giới diện khác.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt chất chứa đầy sự lo lắng.
Lâm Phong im lặng một lúc, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. Hắn đặt tay lên vai Hạ Vũ, khẽ mỉm cười trấn an. "Ngươi đã rất dũng cảm khi tiết lộ những điều này, Hạ Vũ. Ngươi đã giúp chúng ta rất nhiều." Hắn nhìn vào đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi của nàng, cảm nhận được nỗi ám ảnh mà nàng phải chịu đựng. "Ta hứa, sẽ không để chuyện này tiếp diễn. Kẻ thù của Ma Tôn, không ai có thể thoát khỏi số phận đã định, nhưng ta tin, 'Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh'!"
Hạ Vũ nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Phong, cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình truyền sang. Nỗi sợ hãi trong lòng nàng dần tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng và sự tin tưởng mãnh liệt. Nàng gật đầu, "Ta tin tưởng... vào các vị."
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Tà khí không chỉ là mối đe dọa từ bên ngoài, nó đã ăn mòn tận sâu bên trong Đại Chu Hoàng Triều. Chúng ta phải hành động." Hắn nhìn Thôn Thiên Thử đang nằm cuộn tròn trên vai mình. "Thôn Thiên Thử, ta cần ngươi. Ngươi hãy bí mật trinh sát khắp Đế Đô. Tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu tà khí nào, bất kỳ hoạt động đáng ngờ nào, đặc biệt là những nơi có vẻ quyền quý nhưng lại ẩn chứa sự mục rữa. Ngươi có thể ẩn mình vô hình, hãy dùng khả năng thiên phú của mình để thu thập thông tin."
Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" một tiếng nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm có. Nó nhảy khỏi vai Lâm Phong, thân hình nhỏ bé lập tức biến mất, chỉ để lại một làn gió nhẹ lướt qua.
"Chúng ta sẽ không vội vàng hành động. Mọi thứ phải được lên kế hoạch cẩn thận." Lâm Phong nhìn các mỹ nhân, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Chúng ta sẽ ẩn mình giữa Đế Đô, quan sát, thu thập thông tin, và chờ đợi thời cơ thích hợp. Cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ Đại Chu, mà còn là bảo vệ chính 'Nhân Đạo Hữu Tình' khỏi sự tàn phá của 'Thiên Đạo Vô Tình' và những kẻ lợi dụng nó."
Hắn biết, việc dấn thân vào những âm mưu chính trị của một vương triều phàm nhân không phải là điều một tu sĩ nên làm, nhưng hắn không thể làm ngơ trước nỗi đau khổ của bách tính và mối đe dọa đang rình rập toàn bộ thế giới. Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, bởi vì "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên" của hắn không chỉ nằm ở việc tăng cường sức mạnh cá nhân, mà còn là bảo vệ những điều hắn yêu quý.
***
Sáng hôm sau, Đế Đô Long Phượng đã rũ bỏ lớp sương mờ đêm qua, đón chào một ngày mới với ánh nắng ấm áp và những làn gió nhẹ nhàng. Khắp các con phố, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng chuông hoàng cung ngân vang xa xăm, tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn, và tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán trà, quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng sống động của một đô thành phồn thịnh. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi thức ăn quý tộc thoang thoảng, mùi vải vóc tơ lụa từ các cửa hàng sang trọng, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh đa sắc màu của sự giàu có và xa hoa.
Lâm Phong, một mình dạo bước trên các con phố, hòa mình vào dòng người tấp nập. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, không quá nổi bật nhưng vẫn toát lên một khí chất thoát tục, khiến không ít ánh mắt phải ngoái nhìn. Thôn Thiên Thử đã biến mất từ lâu, vô hình lẩn khuất giữa đám đông, thực hiện nhiệm vụ trinh sát mà Lâm Phong giao phó.
Hắn quan sát tỉ mỉ cuộc sống của người dân. Một bên là những khu phố sang trọng, những quan lại áo gấm lụa là ngồi kiệu lướt qua, những quý tộc tiêu tiền như nước, sống trong những dinh thự tráng lệ với mái ngói vàng óng và những chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Bên kia là những con hẻm chật hẹp, những khu dân nghèo với ánh mắt lo âu, bất an ẩn hiện trên khuôn mặt. Một bà lão gầy gò đang cố gắng bán vài mớ rau héo úa, đôi mắt trũng sâu vì đói khát. Một đứa trẻ nhỏ thó, quần áo rách rưới, đang co ro bên vệ đường, nhìn những chiếc bánh bao nóng hổi trong quán ăn với ánh mắt thèm thuồng.
"Thế giới phàm nhân này... thật sự đã bị ăn mòn từ bên trong," Lâm Phong tự nhủ, trong lòng dâng lên một cảm giác đau xót. "Thiên Đạo Vết Nứt đã mở ra cánh cửa cho những kẻ lợi dụng, không chỉ là ma tu, mà còn là lòng tham, sự tàn nhẫn của chính con người."
Hắn chậm rãi đi qua một khu chợ đông đúc. Ở đây, hắn phát hiện ra một số dấu vết của tà khí nhỏ lẻ đang len lỏi vào các ngóc ngách của thành phố. Một gã thương nhân béo tốt, vẻ mặt đầy tham lam, đang quát tháo một người nông dân vì món nợ nhỏ. Từ gã thương nhân đó, Lâm Phong cảm nhận được một luồng tà khí mờ nhạt, không mạnh mẽ nhưng lại bền bỉ, giống như một căn bệnh đang âm thầm gặm nhấm. Nó không phải tà khí do tu luyện mà thành, mà là sự tích tụ của những dục vọng, lòng tham và sự ích kỷ đến cực đoan, kết hợp với ảnh hưởng từ Thiên Đạo Vết Nứt, biến thành một dạng năng lượng tiêu cực, ăn mòn chính khí.
Lâm Phong nhíu mày. Đây là một dạng tà khí mới, hoặc ít nhất là một dạng mà hắn chưa từng đối mặt trực tiếp. Nó không bùng nổ, không hung hãn, nhưng lại thấm sâu vào tâm trí con người, khơi dậy những bản năng thấp hèn nhất, từ đó tạo ra một vòng tuần hoàn ác độc, nuôi dưỡng chính nó. Nó giống như một loại nấm mốc vô hình, âm thầm lan rộng, hủy hoại chính quyền từ bên trong.
Đang lúc suy tư, Lâm Phong bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng hô hoán quen thuộc. Chàng ngẩng đầu nhìn, thấy một đội quân tuần tra đang tiến đến, dẫn đầu là một nữ tướng quân với khí chất mạnh mẽ, phóng khoáng, không ai khác chính là Lam Yên. Nàng cưỡi trên một con chiến mã đen tuyền, dáng người cao ráo, săn chắc, bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong quyến rũ nhưng vẫn toát lên sự mạnh mẽ của một chiến binh. Mái tóc màu nâu đỏ được buộc đuôi ngựa cao, bay phấp phới trong gió, đôi mắt sắc bén như chim ưng đang quét qua đám đông với vẻ kiên nghị và bất khuất.
Lam Yên đang dẫn đội lính của mình điều tra một vụ mất tích bí ẩn tại một nhà kho bỏ hoang. Nghe nói, vài người dân nghèo đã biến mất một cách không dấu vết tại đây trong vài ngày qua. Lính tráng vây quanh, cô đích thân xuống ngựa, kiểm tra từng ngóc ngách, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Lâm Phong đứng từ xa quan sát, không nhịn được mà gật gù tán thưởng. Lam Yên không chỉ có vẻ đẹp mạnh mẽ, mà còn có sự tỉ mỉ và trách nhiệm của một tướng quân.
“Không có dấu vết phá hoại, cũng không có dấu hiệu giằng co,” một tên lính báo cáo. “Tựa như họ tự nguyện biến mất, thưa tướng quân.”
Lam Yên cau mày, đi đến một góc khuất của nhà kho, nơi có một vết ố đen kỳ lạ trên nền đất. Vết ố đó không giống máu, mà giống như một loại chất lỏng nhớp nháp nào đó đã khô lại, tỏa ra một mùi tanh nhẹ, khó chịu. Nàng cúi xuống, chạm nhẹ ngón tay vào. “Đây là gì?”
Lâm Phong nheo mắt. Hắn cảm nhận được từ vết ố đó một luồng tà khí rất yếu, nhưng lại mang cùng một bản chất với luồng tà khí mà hắn cảm nhận được từ Hắc Sa Hộ Pháp. Nó không phải là khí tức của Ma tộc thông thường, mà là một sự biến dị, một vết tích của thứ năng lượng mục rữa từ Thiên Đạo Vết Nứt.
"Đây không phải là một vụ mất tích thông thường," Lam Yên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. "Chắc chắn có gì đó uẩn khúc."
Lâm Phong biết đây là cơ hội tốt để giúp đỡ Lam Yên, đồng thời đẩy nhanh quá trình điều tra của chính mình mà không cần phải lộ diện. Hắn thầm vận dụng linh lực, lấy ra một viên linh thạch nhỏ, bên trong phong ấn một chút tà khí hắn đã thu thập được từ Đội Trưởng Lôi và đám lính lúc nãy. Luồng tà khí này tuy yếu, nhưng lại mang đặc trưng của Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn cũng nhanh chóng viết một bức thư nhỏ trên một mảnh giấy da, dùng linh lực che giấu khí tức của mình, chỉ để lại một lời nhắn cụt lủn: "Theo khí tức này, tìm đến tận cùng bóng tối."
Trong một khoảnh khắc mà không ai kịp nhận ra, Lâm Phong khẽ phẩy tay. Viên linh thạch và mảnh giấy da nhẹ nhàng bay đến, rơi xuống ngay cạnh chân Lam Yên, ẩn mình dưới một cái thùng gỗ cũ kỹ.
Lam Yên đứng dậy, quay lưng về phía cái thùng, tiếp tục ra lệnh cho binh lính mở rộng phạm vi điều tra. Bỗng nhiên, nàng cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo phả vào chân, rất nhẹ, rất mơ hồ, nhưng lại khiến nàng giật mình. Nàng cúi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua. Nàng phát hiện viên linh thạch và mảnh giấy da. Nàng khẽ nhíu mày, nhặt chúng lên.
Viên linh thạch tỏa ra một chút khí tức âm hàn, khiến Lam Yên rùng mình nhẹ. Mùi tanh nhẹ từ vết ố trên nền đất dường như cũng nồng hơn khi nàng cầm viên linh thạch này. Nàng mở mảnh giấy ra, đọc lời nhắn.
"Theo khí tức này, tìm đến tận cùng bóng tối." Lam Yên lặp lại lời nhắn, ánh mắt sắc bén lướt qua khu vực xung quanh, cảm nhận được một luồng khí tức bí ẩn vừa lướt qua nhưng không thể định vị. Nàng không biết ai đã để lại, nhưng trực giác của một chiến binh mách bảo nàng rằng đây là một manh mối quan trọng. Nàng từng nghe loáng thoáng về một "ân nhân" bí ẩn đã giúp đỡ mình trong những lần trước, nay lại thêm lần này. "Ngươi là ai...?" nàng thầm thì, trong lòng dấy lên sự tò mò mạnh mẽ.
Nàng cẩn thận cất viên linh thạch và mảnh giấy vào trong túi, ra lệnh cho binh lính. “Tất cả nghe lệnh! Chúng ta sẽ truy xét theo hướng này! Mở rộng phạm vi điều tra, đặc biệt chú ý đến những nơi có mùi tanh lạ và khí tức âm hàn!”
Lâm Phong đứng từ xa, khẽ mỉm cười hài lòng. Hắn biết, Lam Yên là một nữ tướng tài ba, cương trực và thông minh. Với manh mối này, nàng chắc chắn sẽ không phụ lòng tin của hắn. Sự can thiệp gián tiếp này sẽ tạo tiền đề cho việc Lam Yên dần tin tưởng và có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ chàng trong tương lai, tạo nên mối quan hệ hợp tác giữa hai người.
Hắn cũng nhận ra rằng bản chất của tà khí từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' không chỉ đơn thuần là tăng cường sức mạnh mà còn liên quan đến một âm mưu 'thức tỉnh' hoặc 'tái sinh' một thứ gì đó cổ xưa, một thế lực lớn hơn đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh. Việc hắn can thiệp vào chính trường Đại Chu, dù là gián tiếp, chắc chắn sẽ buộc chàng phải đối mặt trực diện với Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ, những kẻ nắm giữ quyền lực và có liên quan đến tà tu.
Lâm Phong quay người, bước đi giữa dòng người tấp nập, mang theo trong lòng sự quyết đoán. Cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu, và hắn, cùng với các mỹ nhân, sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ không bao giờ cho phép bóng tối bao trùm thế giới này.