Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 22

Lời Mời Cổ Mộc Và Dấu Vết Phế Tích

5045 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và Trần Hạo hoàn thành nhiệm vụ từ Trần Giảng Sư, báo cáo kết quả và nhận được sự công nhận.,Trần Hạo chia sẻ thông tin về Rừng Cổ Mộc và gợi ý thám hiểm.,Lâm Phong sử dụng khả năng mới của Huyễn Mặc Quyển để khám phá một địa điểm khác có liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Giới thiệu nhân vật Lưu Minh, thiết lập xung đột tiềm tàng giữa hắn và Lâm Phong.,Lâm Phong và Trần Hạo khởi hành đến Phế Tích Cổ Thành, mở ra một cuộc phiêu lưu mới.,Củng cố mối quan hệ huynh đệ giữa Lâm Phong và Trần Hạo.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Trần Giảng Sư, Lưu Minh
Mood: Mysterious, adventurous, tense, building anticipation
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh mờ ảo len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Giảng Võ Đường, nhuộm vàng những hàng ghế gỗ và bức tường đá xám, mang theo không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm mai. Mùi gỗ trầm, mùi mực còn vương trên những cuộn sách cổ, và thoang thoảng hương thảo dược thanh khiết từ phòng luyện đan gần đó, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy sự sống, đậm chất học thuật của một nơi truyền dạy tu chân. Tiếng giảng bài đều đều của một vị giảng sư nào đó từ phía hành lang vọng lại, xen lẫn tiếng ghi chép sột soạt và những lời thảo luận nhỏ, làm cho Giảng Võ Đường vốn tĩnh mịch trở nên có sức sống hơn.

Lâm Phong và Trần Hạo đứng trang nghiêm trước bục giảng, nơi Trần Giảng Sư đang ngồi. Vị giảng sư già với râu tóc bạc trắng, khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt tinh anh, đang chậm rãi uống một ngụm trà thảo mộc. Chiếc đạo bào đơn giản màu xám của ông ta không hề làm giảm đi khí chất uy nghi, ngược lại càng tôn lên vẻ thanh cao, thoát tục. Sau chuyến đi dài ngày đầy phong trần tại Động Băng Hàn, dù đã tạm thời nghỉ ngơi, nhưng trên người Lâm Phong và Trần Hạo vẫn còn vương vấn chút bụi bặm và vẻ mệt mỏi chưa tan hết, trái ngược hẳn với sự tĩnh lặng của nơi này.

“Hai ngươi đã trở về rồi sao?” Trần Giảng Sư đặt chén trà xuống, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự kiểm nghiệm vô hình. “Nhiệm vụ tại Động Băng Hàn thế nào?”

Lâm Phong bước lên một bước, cung kính cúi chào. “Kính bẩm Trần Giảng Sư, đệ tử và Trần Hạo đã hoàn thành nhiệm vụ.” Chàng cẩn thận lấy ra một hộp ngọc tinh xảo, bên trong là ba cây Băng Tâm Thảo vẫn còn vương vấn hàn khí, tỏa ra linh quang nhàn nhạt. “Đây là Băng Tâm Thảo mà người yêu cầu.”

Trần Giảng Sư nhướng mày, đôi mắt tinh anh lướt qua ba cây linh thảo, rồi dừng lại trên khuôn mặt Lâm Phong. Ông ta không vội cầm lấy, mà tiếp tục hỏi: “Chỉ là Băng Tâm Thảo thôi sao? Ngươi không có gì khác để báo cáo ư?” Giọng điệu của ông ta vẫn bình thản, nhưng Lâm Phong cảm nhận được một sự mong chờ ẩn chứa sâu bên trong.

Lâm Phong khẽ gật đầu, nở một nụ cười tinh quái quen thuộc. “Kính bẩm Giảng Sư, Băng Tâm Thảo chỉ là một phần nhỏ của chuyến đi này thôi ạ.” Chàng bắt đầu kể lại hành trình của mình, từ việc đối đầu với Yêu Hổ Băng Tinh hung hãn bằng trí tuệ và linh hoạt, cho đến khi phát hiện ra một khu vực bí mật sâu trong động băng. “Nơi đó, đệ tử đã tìm thấy những tàn tích kiến trúc cổ xưa và vô số phù văn lạ khắc trên vách đá. Chúng không giống bất kỳ loại phù văn nào đệ tử từng thấy trong sách vở.”

Trần Giảng Sư đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn. “Phù văn cổ xưa sao? Ngươi có thể mô tả rõ hơn không?”

Lâm Phong kể lại một cách chi tiết, từng đường nét, từng ký hiệu mà chàng đã cố gắng ghi nhớ. Chàng không giấu diếm việc Huyễn Mặc Quyển trong tay đã tự động tương tác với những phù văn đó, và cách chàng cảm nhận được một sự thức tỉnh trong chính công pháp của mình. “Huyễn Mặc Quyển của đệ tử đã tự động hấp thụ những nguyên lý đó, phân tích chúng, và tích hợp vào công pháp. Đệ tử cảm thấy linh khí của mình không chỉ dồi dào hơn mà còn tinh thuần hơn, mang theo một chút hơi thở cổ xưa. Và đệ tử đã phát hiện ra khả năng ‘nhìn thấu dòng chảy năng lượng’ một cách rõ ràng và mạnh mẽ hơn gấp bội.”

Một cảm giác ngạc nhiên và hứng thú hiện rõ trong mắt Trần Giảng Sư. Ông ta trầm ngâm, vuốt nhẹ bộ râu bạc, đôi mày nhíu lại đầy suy tư. Tiếng ghi chép ở các khu vực khác của Giảng Võ Đường dường như cũng nhỏ dần, như thể mọi sự chú ý đều đổ dồn vào câu chuyện của Lâm Phong.

“Ngươi... đã thực sự làm được điều đó sao?” Trần Giảng Sư thốt lên, trong giọng nói ẩn chứa một sự kinh ngạc không thể che giấu. “Không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn phát hiện ra những bí ẩn này, và quan trọng hơn, còn có thể lý giải, thậm chí là hấp thu được tinh hoa từ chúng? Quả nhiên không hổ là...” Ông ta dừng lại đột ngột, lời nói như mắc kẹt nơi cổ họng, ánh mắt phức tạp nhìn thẳng vào Lâm Phong. Có một điều gì đó mà ông ta suýt chút nữa đã nói ra, một bí mật đã được chôn giấu từ lâu, nhưng rồi lại bị ông ta nuốt ngược vào trong.

Lâm Phong không bỏ lỡ khoảnh khắc chần chừ đó của Trần Giảng Sư. Chàng khẽ nhếch mép, nội tâm thầm suy đoán. Dường như vị giảng sư này biết nhiều hơn những gì ông ta thể hiện, và có thể ông ta biết về thân thế của mình, hoặc ít nhất là về Huyễn Mặc Quyển. Nhưng chàng không hỏi, chỉ mỉm cười khiêm tốn.

“Đệ tử may mắn tìm thấy, nhưng Huyễn Mặc Quyển của đệ tử đã giúp ích rất nhiều trong việc giải mã sơ bộ các phù văn cổ đại đó.” Lâm Phong nói, đồng thời khẽ siết chặt cuộn sách trong lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp và rung động tinh vi của nó. Huyễn Mặc Quyển, vật phẩm này ngày càng cho chàng thấy những tiềm năng không ngờ. Nó không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một kho tàng tri thức cổ xưa, một chìa khóa để mở ra những cánh cửa bí mật của thế giới tu tiên. Chàng tin rằng, những gì đã xảy ra trong Động Băng Hàn chỉ là khởi đầu.

Trần Giảng Sư hít một hơi thật sâu, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. Ông ta cầm lấy hộp ngọc đựng Băng Tâm Thảo, kiểm tra cẩn thận. Linh khí từ linh thảo mát lạnh lan tỏa, nhưng ánh mắt ông ta lại không rời khỏi Lâm Phong. “Tốt, rất tốt! Ngươi không chỉ tài trí hơn người, mà còn có cơ duyên không nhỏ. Những gì ngươi tìm thấy có thể liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một thời đại đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.”

Ông ta trầm ngâm một lát, rồi từ trong ngực áo lấy ra một tấm thẻ ngọc nhỏ, màu xanh lam nhạt, chạm khắc tinh xảo hình đám mây. “Đây là lệnh bài Thanh Vân Tông. Với những gì ngươi đã thể hiện, ta sẽ đặc cách tiến cử ngươi vào Thanh Vân Tông, bắt đầu từ ngoại môn. Hãy giữ nó cẩn thận, nó sẽ mở ra một con đường mới cho ngươi.”

Lâm Phong kinh ngạc đón lấy tấm lệnh bài. Lệnh bài này không chỉ là một tấm vé vào tông môn, mà còn là sự công nhận cho nỗ lực và tài năng của chàng. Cảm giác lạnh lẽo từ lệnh bài lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng nội tâm chàng lại dâng trào một ngọn lửa hưng phấn. Thanh Vân Tông, nơi chàng sẽ bắt đầu hành trình tu tiên thực sự, nơi có thể có những manh mối về thân thế của chàng, và nơi chàng sẽ gặp gỡ những người đồng đạo, hoặc cả những kẻ thù.

“Đa tạ Trần Giảng Sư đã ban ân.” Lâm Phong cúi đầu thật sâu, lòng biết ơn chân thành.

“Đừng vội mừng.” Trần Giảng Sư nghiêm khắc nói. “Thanh Vân Tông không phải là nơi để chơi đùa. Tu luyện không phải trò đùa! Nơi đó có vô số thiên tài, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Ngươi phải luôn giữ vững tâm tính, không ngừng nỗ lực. Đừng nghĩ rằng chỉ với một chút tài mọn mà có thể làm mưa làm gió. Luôn nhớ, Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Ngươi muốn nghịch thiên cải mệnh, thì phải có ý chí kiên định hơn vạn lần.”

“Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của Giảng Sư.” Lâm Phong đáp, ánh mắt kiên định. Chàng biết, lời của Trần Giảng Sư không phải là lời đe dọa, mà là lời cảnh tỉnh đầy thiện ý.

Trần Hạo đứng bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tự hào. Hắn ta vỗ vai Lâm Phong, khẽ nói: “Phong ca, huynh thật sự quá lợi hại! Được Trần Giảng Sư đặc cách tiến cử vào Thanh Vân Tông, đây là mơ ước của biết bao người đó!”

Trần Giảng Sư liếc nhìn Trần Hạo, khẽ gật đầu. “Trần Hạo, ngươi cũng đã cố gắng không ít trong chuyến đi này. Ta sẽ ban thưởng cho ngươi một ít linh thạch và đan dược, giúp ngươi củng cố tu vi. Hãy tiếp tục cố gắng, đừng để Lâm Phong vượt xa quá.”

“Vâng, đệ tử xin đa tạ Giảng Sư!” Trần Hạo mừng rỡ đáp lời.

“Được rồi, hai ngươi có thể lui xuống. Hãy chuẩn bị hành trang, và đến ngày mốt, sẽ có đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông đến Linh Khê Trấn để dẫn các tân đệ tử đi.” Trần Giảng Sư phất tay áo, ra hiệu cho họ rời đi.

Lâm Phong và Trần Hạo cùng nhau cúi chào, rồi bước ra khỏi Giảng Võ Đường. Khi cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, Lâm Phong cảm thấy như một trang mới trong cuộc đời chàng đã chính thức được lật mở. Chàng nhìn tấm lệnh bài trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, không chỉ là vật chất mà còn là trách nhiệm và kỳ vọng. Thanh Vân Tông, chàng đến đây!

***

Buổi trưa, nắng ấm như rót mật trên con đường lát đá chính của Linh Khê Trấn. Tiếng nói chuyện xôn xao của người dân mua bán, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng nước suối chảy róc rách dưới cây cầu đá nhỏ, và cả tiếng chim hót líu lo trên những mái ngói xám, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nhộn nhịp mà yên bình. Mùi thức ăn nấu nướng từ các quán nhỏ ven đường, mùi gỗ mới từ cửa hàng mộc, mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thiện, mang đậm hơi thở của một thị trấn nhỏ nhưng đầy sức sống. Thỉnh thoảng, tiếng chuông thanh thoát từ Thanh Vân Tông trên đỉnh núi vọng xuống, nhắc nhở về sự hiện diện của thế giới tu chân.

Lâm Phong và Trần Hạo sánh bước trên đường, thu hút không ít ánh nhìn tò mò và kính trọng từ dân làng. Sự kiện tại Động Băng Hàn đã lan truyền khắp Linh Khê Trấn, và vị thế của Lâm Phong đã hoàn toàn thay đổi. Từ một kẻ bị coi thường, chàng đã trở thành một thiên tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn.

Trần Hạo, với vẻ ngoài vạm vỡ và gương mặt cương nghị, đang không ngừng nói cười, sự phấn khích hiện rõ trên từng nét mặt. “Này Lâm huynh, ta vẫn không thể tin được! Huynh được đặc cách vào Thanh Vân Tông đó! Sư phụ ta nói, việc này khó hơn lên trời nhiều!” Hắn ta đưa tay vỗ mạnh vào lưng Lâm Phong, khiến chàng suýt chút nữa là mất thăng bằng. “Mà huynh thấy đó, Rừng Cổ Mộc tuy nguy hiểm nhưng có nhiều linh dược lắm đó! Ta nghe nói có cả Cổ Mộc Chi Tâm, một loại linh tài cực phẩm để luyện chế pháp bảo mộc hệ. Hay là chúng ta lại đi một chuyến trước khi huynh lên tông môn? Ta đảm bảo, lần này không có yêu thú băng hệ phiền phức đâu!”

Lâm Phong mỉm cười, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ hài hước. “Hạo ca, ngươi đúng là không ngừng nghỉ mà. Vừa thoát khỏi hang băng lại muốn lao vào rừng sâu. Ngươi không sợ bị độc trùng cắn hay bị cây leo quấn chết sao?” Chàng trêu chọc, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp trước sự nhiệt tình của Trần Hạo. Hắn ta luôn là người bạn đồng hành đáng tin cậy, sẵn sàng cùng chàng đối mặt với mọi hiểm nguy.

Đang đi, bỗng nhiên một giọng nói chua ngoa vang lên từ phía sau. “Hừ, lại là cái tên phế vật đó. Chắc lại làm được trò mèo gì để lừa Trần Giảng Sư thôi. Sớm muộn gì cũng lộ tẩy!”

Lâm Phong và Trần Hạo quay đầu lại. Đó là Lưu Minh, tên đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông mà Lâm Phong đã từng gặp, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò. Hắn ta đang đi cùng vài tên đệ tử khác, ánh mắt tràn đầy vẻ đố kỵ và khinh thường khi nhìn thấy Lâm Phong. Hắn ta không thể chấp nhận được việc một phàm nhân như Lâm Phong lại được Trần Giảng Sư trọng dụng, thậm chí còn được đặc cách tiến cử vào Thanh Vân Tông.

Trần Hạo tức giận, định lao vào Lưu Minh để dạy cho hắn một bài học, nhưng Lâm Phong đã nhanh chóng ngăn lại. Chàng chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng vẫn vương trên môi. “Chó sủa thì cứ sủa, người đi thì cứ đi. Sao phải bận tâm đến những lời lẽ vô vị của kẻ ghen ghét?”

Lâm Phong không thèm liếc nhìn Lưu Minh, ánh mắt chàng lướt qua những mái nhà, những con hẻm nhỏ của Linh Khê Trấn. Trong lòng, chàng cảm thấy một sự rung động mơ hồ từ Huyễn Mặc Quyển trong tay áo. Nó không mãnh liệt như khi ở Động Băng Hàn, nhưng lại mang theo một sự thôi thúc tinh tế, dẫn dắt chàng đến một hướng khác, không phải là Rừng Cổ Mộc mà Trần Hạo vừa đề cập.

“Hạo ca, ngươi thấy đấy, dù ta có làm gì, những kẻ đố kỵ vẫn sẽ tìm cách bới móc, nói xấu. Việc của chúng ta là không để tâm, mà tiếp tục tiến về phía trước.” Lâm Phong nói, giọng điệu điềm nhiên, như thể Lưu Minh chỉ là một hạt bụi không đáng bận tâm. “Rừng Cổ Mộc đúng là một nơi tốt, nhưng ta cảm thấy có một nơi khác đang vẫy gọi. Nơi đó có lẽ ẩn chứa những bí mật lớn hơn nhiều, liên quan đến những gì chúng ta đã thấy trong Động Băng Hàn.”

Trần Hạo nhún vai, không cam lòng nhìn theo bóng lưng Lưu Minh đã đi xa. “Được rồi, Phong ca đã nói vậy thì ta nghe. Nhưng huynh nói nơi khác là nơi nào? Có phải huynh đã giải mã được gì từ những phù văn đó rồi sao?” Ánh mắt hắn ta đầy tò mò, xen lẫn một chút lo lắng. “Nghe có vẻ nguy hiểm hơn nhiều đó, nhưng ta tin huynh!”

Lâm Phong gật đầu, tay khẽ vuốt ve Huyễn Mặc Quyển trong tay áo. Chàng cảm nhận rõ ràng sự thôi thúc từ cuộn sách. Những phù văn cổ đại trong Động Băng Hàn đã không chỉ khai mở một khả năng mới của Huyễn Mặc Quyển, mà còn thức tỉnh một phần linh tính của nó, biến nó thành một công cụ dẫn đường tinh xảo. Huyễn Mặc Quyển không chỉ giúp chàng hiểu biết về quá khứ, mà còn chỉ dẫn chàng đến những di sản còn sót lại của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.

“Ta cảm thấy một sự kết nối, một luồng năng lượng cổ xưa đang gọi ta. Nó không phải từ Rừng Cổ Mộc, mà là từ một nơi xa hơn, một nơi đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.” Lâm Phong nói, ánh mắt xa xăm. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng đôi khi, những ngoại vật cổ xưa lại là chất xúc tác để khai mở những gì đã ngủ quên trong tâm ta. Huyễn Mặc Quyển đang dẫn ta đến đó.”

Trần Hạo nhìn Lâm Phong, thấy được sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt chàng. Hắn ta biết, Lâm Phong không phải là người sẽ đưa ra quyết định một cách bốc đồng. “Nếu Huyễn Mặc Quyển của huynh đã có linh tính như vậy, vậy thì chúng ta cứ đi theo nó thôi! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Trần Hạo vỗ ngực, thể hiện sự trung thành và tinh thần sẵn sàng đồng hành.

Lâm Phong mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ tình huynh đệ này. Có một người bạn như Trần Hạo, luôn tin tưởng và ủng hộ mình vô điều kiện, là một may mắn lớn trên con đường tu tiên đầy chông gai. Chàng khẽ siết chặt tay Trần Hạo, một cái siết tay đầy tin tưởng và thấu hiểu. “Được, vậy chúng ta sẽ đi theo Huyễn Mặc Quyển. Chắc chắn sẽ có những điều thú vị đang chờ đợi chúng ta.”

Hai người quay lưng lại với sự ồn ào của Linh Khê Trấn, bắt đầu cuộc hành trình mới, hướng về phía tây, nơi những ngọn núi phủ đầy cây cối cổ thụ đang dần hiện ra dưới ánh nắng buổi trưa.

***

Chiều tối, ánh nắng bắt đầu ngả vàng cam, len lỏi qua những tán lá rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Không khí trong rừng mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, mùi lá cây dại, và thoang thoảng hương nấm rừng. Tiếng chim hót đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một không gian yên tĩnh, hoang sơ mà huyền bí. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, cành lá đan xen vào nhau, che khuất gần hết ánh mặt trời, khiến con đường mòn càng trở nên u tối, lờ mờ. Dù hoang sơ, nhưng khu vực rìa Rừng Cổ Mộc này vẫn chưa mang lại cảm giác quá nguy hiểm, chỉ là một sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc.

Lâm Phong và Trần Hạo đã đi sâu hơn vào khu vực ít người qua lại của Rừng Cổ Mộc. Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay Lâm Phong liên tục phát ra một ánh sáng mờ nhạt, đen huyền ảo, như một linh vật sống động, chỉ dẫn con đường cho chàng. Mỗi khi chàng lưỡng lự, ánh sáng đó lại nhấp nháy mạnh hơn, như thúc giục.

“Thật không ngờ, Huyễn Mặc Quyển lại có khả năng như vậy.” Trần Hạo vừa đi vừa thở dài, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn cuộn sách trong tay Lâm Phong. “Nó giống như một tấm bản đồ sống vậy. Hơn nữa, ta cảm thấy linh khí ở đây có vẻ hơi hỗn loạn, không thuần khiết như ở Linh Khê Trấn hay Động Băng Hàn. Liệu có nguy hiểm không, Phong ca?”

Lâm Phong gật đầu, đôi mắt chàng sắc bén quét qua những bụi cây rậm rạp hai bên đường. “Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà còn là một kho tàng bí mật chưa được khai phá. Những phù văn cổ đại trong Động Băng Hàn đã kích hoạt một phần linh tính của nó, giúp ta cảm nhận được những dòng chảy năng lượng cổ xưa, những dấu vết của quá khứ. Và nơi mà nó đang dẫn chúng ta đến, ta cảm thấy có một lực hấp dẫn mạnh mẽ, như thể nó liên kết với huyết mạch của ta vậy.”

Chàng ngừng lại một chút, để Trần Hạo kịp tiêu hóa những thông tin này. “Về linh khí hỗn loạn, ngươi nói đúng. Càng đi sâu, ta càng cảm thấy một luồng năng lượng bất ổn, pha trộn giữa sự sống và sự chết chóc, giữa linh khí và một thứ gì đó khác, cổ xưa và tà dị. Nhưng chính vì vậy, ta càng tin rằng nơi này ẩn chứa những bí mật quan trọng. Có lẽ đó là những tàn tích của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, những thứ mà thế gian đã lãng quên từ lâu.”

Trần Hạo nuốt khan, ánh mắt có chút lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến sao? Ta chỉ nghe nói đó là một thời đại cực kỳ xa xưa, khi thần và ma cùng tồn tại, chiến tranh tàn phá khắp nơi. Những gì còn sót lại từ thời đó chắc chắn đều là bảo vật hoặc là cực kỳ nguy hiểm.” Hắn ta siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cương nghị. “Dù có chuyện gì xảy ra, Phong ca, ta sẽ luôn ở bên huynh. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!”

Lâm Phong mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn chân thành của Trần Hạo. “Ta biết mà, Hạo ca. Ngươi là người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của ta.” Chàng vỗ nhẹ vai Trần Hạo. “Huyễn Mặc Quyển đang dẫn chúng ta đến một khu vực hẻo lánh, nơi ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua. Ngươi hãy cẩn thận.”

Họ tiếp tục tiến sâu. Cảnh vật xung quanh dần thay đổi. Những cây cổ thụ càng trở nên khổng lồ hơn, tán lá dày đặc đến mức ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn cũng khó lòng lọt qua. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, ẩm ướt hơn, và mùi đất mục cùng rêu phong càng nồng nặc. Tiếng côn trùng cũng thưa thớt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những tán lá trên cao và tiếng bước chân dẫm lên thảm lá khô. Nơi này mang đến một cảm giác cô độc, u ám, như thể thời gian đã ngừng trôi từ hàng ngàn năm trước.

Lâm Phong cảm thấy huyết mạch trong cơ thể mình đang rung động mãnh liệt, một sự cộng hưởng kỳ lạ với năng lượng cổ xưa đang lan tỏa trong không khí. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng cũng rung lên bần bật, ánh sáng đen huyền ảo trở nên mạnh mẽ hơn, như một ngọn đèn dẫn lối trong bóng tối. Chàng biết, họ đã sắp đến nơi.

“Phong ca, huynh có nghe thấy gì không?” Trần Hạo đột nhiên lên tiếng, giọng nói có chút căng thẳng. “Có tiếng gì đó... như tiếng gió rít qua những khe đá, nhưng lại mang theo một âm hưởng bi thương, rờn rợn.”

Lâm Phong chăm chú lắng nghe. Đúng vậy, ngoài tiếng gió thông thường, còn có một âm thanh khác, rất khẽ, rất xa, nhưng lại như một lời than khóc từ quá khứ, vọng về từ một nơi nào đó sâu thẳm. Chàng cảm thấy da gà mình nổi lên. Đây không phải là tiếng gió đơn thuần. Đây là âm thanh của sự hoang tàn, của những linh hồn bị mắc kẹt, hay của một thứ gì đó còn đáng sợ hơn.

“Đó là tiếng của Phế Tích Cổ Thành.” Lâm Phong nói, giọng trầm xuống. “Chúng ta đã đến rồi.”

***

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm đỏ chân trời bằng những vệt cam, tím cuối cùng. Gió mạnh hơn, rít qua những kẽ đá, mang theo hơi lạnh và mùi bụi bặm của thời gian. Sau khi xuyên qua một khu vực hẻo lánh và u tối nhất của Rừng Cổ Mộc, nơi những cây cổ thụ cuối cùng cũng nhường chỗ cho một vùng đất trống trải, Lâm Phong và Trần Hạo cuối cùng cũng đến được rìa của Phế Tích Cổ Thành.

Trước mắt họ là một cảnh tượng hoang tàn và hùng vĩ đến đáng sợ. Những bức tường thành đổ nát, cao lớn sừng sững, được xây bằng những khối đá khổng lồ, giờ đây chỉ còn là những tàn tích vỡ vụn, bị cây cối và dây leo cổ thụ che phủ. Các tòa nhà sập xệ, những cột đá gãy đổ ngổn ngang, nằm vương vãi trên nền đất bị vùi lấp bởi bụi bặm và cây dại. Có lẽ đây từng là một thành phố tráng lệ, một trung tâm của nền văn minh cổ đại, nhưng giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, chứng tích của một thời đại đã bị lãng quên.

Một cảm giác cổ xưa, hoang tàn và đầy rẫy nguy hiểm bao trùm lấy không gian. Linh khí ở đây không phải là yếu, mà là hỗn loạn một cách đáng sợ, như thể vô số loại năng lượng khác nhau đang va chạm, xé toạc lẫn nhau, tạo thành một trường năng lượng bất ổn. Thỉnh thoảng, có những tiếng động lạ, như tiếng đá lở, tiếng côn trùng rỉ rả, và đôi khi là một tiếng gầm gừ mơ hồ, như tiếng tàn hồn của những sinh linh đã chết đang lang thang. Mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong, và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự mục nát và mục ruỗng của thời gian.

Trần Hạo đứng chết lặng, ánh mắt kinh ngạc quét qua toàn bộ cảnh vật trước mắt. “Đây... đây là Phế Tích Cổ Thành sao? Ta từng nghe nói về nó, nhưng không ngờ lại hoang tàn đến vậy. Linh khí ở đây thật hỗn loạn, Phong ca, ta cảm thấy một sự đè nén khó chịu.” Giọng hắn ta run run, dù là người có thân hình vạm vỡ và tinh thần mạnh mẽ, Trần Hạo vẫn không khỏi cảm thấy rùng mình trước sự u ám của nơi này.

Lâm Phong đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bóng tối sâu thẳm bên trong phế tích. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đang rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ánh sáng đen huyền ảo của nó giờ đây không còn mờ nhạt nữa, mà tỏa ra một luồng sáng rõ rệt, như một chiếc la bàn chỉ thẳng vào trung tâm của thành phố đổ nát. Huyết mạch trong cơ thể chàng đang sôi sục, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường, như thể chàng đã từng ở đây, hoặc nơi này có một mối liên hệ sâu sắc với nguồn gốc của chàng.

“Chính là nơi này, Hạo ca.” Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm bổng, như thể đang nói với chính mình. “Huyết mạch của ta đang kêu gọi, và ta cảm thấy, bí mật về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang chờ chúng ta ở bên trong.”

Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một tảng đá đổ nát phủ đầy rêu phong. Cảm giác lạnh lẽo và thô ráp của đá truyền đến lòng bàn tay, nhưng điều chàng cảm nhận được không chỉ là vật chất, mà còn là vô số luồng năng lượng cổ xưa đang ẩn chứa bên trong. Những tàn tích này không chỉ là những khối đá vô tri, mà là những nhân chứng câm lặng của một thời đại huy hoàng và bi tráng.

“Dù linh khí hỗn loạn, nhưng cũng có nghĩa là nơi đây chứa đựng những thứ mà linh khí bình thường không thể nuôi dưỡng. Có thể là những bảo vật cổ xưa, những công pháp thất truyền, hoặc thậm chí là những tàn hồn của các cường giả từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.” Lâm Phong phân tích, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách của phế tích. Chàng không cảm thấy sợ hãi, mà thay vào đó là một sự tò mò vô tận, một khao khát được khám phá những bí ẩn của quá khứ, những bí ẩn có thể giải đáp cho thân thế của chính mình.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn ta nhìn Lâm Phong, thấy được sự quyết tâm và ý chí kiên cường trong đôi mắt chàng. Hắn ta tin tưởng Lâm Phong, tin tưởng vào trực giác của chàng, và tin tưởng vào Huyễn Mặc Quyển thần bí đó. “Được, Phong ca. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Ta tin rằng, với tài trí của huynh và sự giúp đỡ của Huyễn Mặc Quyển, chúng ta sẽ vượt qua mọi hiểm nguy.”

Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ. Chàng không nói thêm gì, chỉ siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, bước chân kiên định tiến về phía cổng thành đổ nát. Ánh sáng đen huyền ảo từ cuộn sách chiếu rọi vào bóng tối sâu thẳm bên trong phế tích, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho hai huynh đệ bước vào một cuộc phiêu lưu mới, một chương mới đầy rẫy bí ẩn và thử thách.

Phía trước họ, Phế Tích Cổ Thành im lìm, chứa đựng vô số bí mật đang chờ đợi được khai mở. Và Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ