Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 211

Bí Mật Đằng Sau Ánh Đèn: Vụ Án Nhỏ, Âm Mưu Lớn

4721 từ
Mục tiêu: Lâm Phong (LP) tiếp tục củng cố mối quan hệ với Lam Yên (LY) thông qua sự hỗ trợ gián tiếp trong một vụ án tham nhũng nhỏ.,Vụ án tham nhũng nhỏ này được chứng minh là có liên hệ với một thế lực lớn hơn, hé lộ sự lan rộng của tham nhũng và tà khí trong Đế Đô.,Hạ Vũ (HV), cảm thấy an toàn và tin tưởng hơn, vô tình tiết lộ một thông tin quan trọng liên quan đến các nghi thức tà tu hoặc thân thế của kẻ đứng sau.,Gieo mầm cho sự hợp tác trực tiếp hơn giữa Lâm Phong và Lam Yên, và sự leo thang của các âm mưu lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Thôn Thiên Thử, Đại Quan Tham (nhắc đến), Phạm Gia Thiếu Chủ (nhắc đến)
Mood: Thăm dò, bí ẩn, căng thẳng tiềm tàng, hé lộ dần.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong đứng từ xa, khẽ mỉm cười hài lòng. Hắn biết, Lam Yên là một nữ tướng tài ba, cương trực và thông minh. Với manh mối này, nàng chắc chắn sẽ không phụ lòng tin của hắn. Sự can thiệp gián tiếp này sẽ tạo tiền đề cho việc Lam Yên dần tin tưởng và có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ chàng trong tương lai, tạo nên mối quan hệ hợp tác giữa hai người.

Hắn cũng nhận ra rằng bản chất của tà khí từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' không chỉ đơn thuần là tăng cường sức mạnh mà còn liên quan đến một âm mưu 'thức tỉnh' hoặc 'tái sinh' một thứ gì đó cổ xưa, một thế lực lớn hơn đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh. Việc hắn can thiệp vào chính trường Đại Chu, dù là gián tiếp, chắc chắn sẽ buộc chàng phải đối mặt trực diện với Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ, những kẻ nắm giữ quyền lực và có liên quan đến tà tu.

Lâm Phong quay người, bước đi giữa dòng người tấp nập, mang theo trong lòng sự quyết đoán. Cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu, và hắn, cùng với các mỹ nhân, sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ không bao giờ cho phép bóng tối bao trùm thế giới này.

***

Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn qua khung cửa sổ gỗ, rải lên nền nhà đá xanh rêu phong một vệt sáng ấm áp. Trong căn nhà tạm bợ nằm sâu trong một con hẻm vắng vẻ của Đế Đô Long Phượng, không khí vẫn mang một vẻ tĩnh lặng hiếm có, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt thường nhật bên ngoài. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ từ lư hương đặt trên bàn đá, hòa quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí có chút thanh tịnh nhưng lại không thể xua tan được sự căng thẳng tiềm tàng.

Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao ráo, cân đối toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn lúc này không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, thay vào đó là vẻ trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thông minh sắc sảo. Hắn lắng nghe từng lời, từng chi tiết mà Tần Nguyệt đang phân tích. Trước mặt bọn họ, trên chiếc bàn đá cẩm thạch đã cũ, là một tấm bản đồ Đế Đô Long Phượng được trải rộng, chi chít những ký hiệu và đường nét đánh dấu bằng bút lông. Bên cạnh đó là cuốn nhật ký đã sờn cũ của Hạ Vũ, từng trang giấy mỏng manh ẩn chứa biết bao bí mật kinh hoàng.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, đang dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn thận khoanh tròn những khu vực trên bản đồ. Nàng mặc một bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo. Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng vang lên, từng câu từng chữ đều chứa đựng sự uyên bác và kinh nghiệm. "Dựa trên những ghi chép của Hạ Vũ và phân tích khí tức tà tu mà chúng ta đã thu thập được từ Hắc Sa Hộ Pháp, có vẻ như những hoạt động này không chỉ giới hạn ở một vài khu vực hẻo lánh. Các vụ án tham nhũng được Hạ Vũ ghi lại, dù nhỏ bé, nhưng lại có một điểm chung..." Nàng dừng lại, ánh mắt phượng ẩn chứa sự lo lắng, quét qua Lâm Phong. "...Đều có những dấu hiệu của việc thu gom tài vật, và quan trọng hơn, là sự biến mất bí ẩn của một số phàm nhân."

Hạ Vũ, ngồi đối diện Tần Nguyệt, vẫn còn chút rụt rè. Nàng có vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, thường ánh lên vẻ từ bi và lo lắng. Nàng mặc bộ trang phục lụa màu xanh lá cây nhạt, đơn giản nhưng tinh tế. Tay nàng siết chặt một góc vạt áo, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phong như tìm kiếm sự trấn an. "Tôi... tôi nhớ bọn chúng thường nói về việc 'tẩy rửa' và 'thanh lọc' linh hồn... Chúng còn dùng một loại hương liệu rất lạ, khiến người ta cảm thấy buồn ngủ, rồi sau đó... họ biến mất." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng lại mang theo nỗi sợ hãi cố hữu. Mùi ẩm mốc nhẹ của căn nhà cũ dường như càng làm tăng thêm sự u ám cho câu chuyện của nàng.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ngón tay thon dài gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. "Tham nhũng là một chuyện, nhưng việc nó liên kết với tà khí mới này... không đơn giản là tham lam tầm thường." Hắn nhíu mày. "Tà khí này khác biệt. Nó không chỉ đơn thuần là sự tha hóa của linh khí, mà là một thứ năng lượng mục rữa, lạnh lẽo, mang theo cảm giác của sự hỗn loạn và mục nát từ Thiên Đạo Vết Nứt. Các nghi lễ này chắc chắn không nhằm mục đích tích lũy linh thạch hay vàng bạc thông thường."

Tần Nguyệt tiếp lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Chính xác. Dựa trên mô tả của Hạ Vũ, những nghi lễ này cần một lượng lớn linh hồn phàm nhân. Các vụ án nhỏ có thể là vỏ bọc để che giấu những hoạt động lớn hơn, tinh vi hơn. Chúng dùng tham nhũng để che mắt, để tạo ra vỏ bọc hợp pháp cho việc thu gom 'vật liệu' cần thiết cho những nghi thức tà tu. Đây là một mạng lưới đã ăn sâu vào Đế Đô, khó lòng bóc tách triệt để nếu chỉ dựa vào một vụ án riêng lẻ."

Tuyết Dao, ngồi bên cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết của nàng lúc này nhuốm một chút lo lắng. Nàng mặc y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng quét qua Hạ Vũ, rồi dừng lại ở Lâm Phong. Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng vang lên, mang theo sự cẩn trọng. "Chúng ta cần hành động cẩn trọng, tránh bứt dây động rừng. Hắc Sa Hộ Pháp chắc chắn đang rình rập, và nếu chúng ta lộ diện quá sớm, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn. Y đã nếm trải sự thất bại, chắc chắn sẽ cảnh giác hơn nhiều."

Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, ngồi bên cạnh Hạ Vũ, đôi mắt to tròn, long lanh của nàng lúc này cũng ẩn chứa vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Nàng gật đầu đồng tình với Tuyết Dao. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn của nàng, dù ngồi yên, vẫn toát lên một luồng sinh khí. Nàng thường mặc trang phục màu xanh lá cây, hòa mình vào thiên nhiên, nhưng giờ đây, trong không gian tù túng của căn nhà, nàng lại thấy chút khó chịu. Tuy nhiên, sự tò mò về thế giới phàm nhân và những âm mưu của nó lại khiến nàng tập trung cao độ.

Lâm Phong lắng nghe mọi người, sau đó khẽ nhắm mắt, Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của hắn khẽ lay động, vô số thông tin về các điển tịch tà tu cổ xưa, về địa lý của Đế Đô, về các tuyến đường thủy, đường bộ, các thế lực chính trị lớn nhỏ tại đây, đều hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn thở ra một hơi nhẹ, mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực một tia quyết đoán. "Tần Nguyệt nói đúng, chúng ta không thể bứt dây động rừng. Tuyết Dao cũng vậy, Hắc Sa Hộ Pháp không phải là một kẻ dễ đối phó. Nhưng chúng ta cũng không thể ngồi yên nhìn thứ tà khí này lan rộng."

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Hạ Vũ, người đang rụt rè cúi đầu. "Hạ Vũ, những thông tin ngươi cung cấp vô cùng quan trọng. Ngươi đã giúp chúng ta rất nhiều. Đừng sợ hãi. Ta sẽ bảo vệ ngươi." Hắn nói, giọng nói pha chút ấm áp, trấn an. Hạ Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ngấn nước, nhưng trong đó đã có thêm một tia kiên định. "Chỉ cần là chuyện giúp đỡ người dân, tôi... tôi sẽ cố gắng." Nàng nói, giọng tuy nhỏ nhưng rõ ràng, khiến Lâm Phong khẽ mỉm cười.

Lâm Phong quay lại nhìn Tần Nguyệt. "Chúng ta cần một điểm đột phá. Một vụ án nhỏ, một sợi dây để chúng ta có thể lần theo. Và có vẻ như, Lam Yên đã vô tình trở thành người nắm giữ sợi dây đó." Hắn nhớ lại cảnh Lam Yên tìm thấy manh mối hắn để lại. "Nàng là một người cương trực, nhưng lại thiếu kinh nghiệm đối phó với những âm mưu phức tạp như thế này. Hơn nữa, với quyền hạn của một tướng quân, nàng có thể tiếp cận nhiều thông tin mà chúng ta không thể."

Hắn vạch ra kế hoạch, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không trực tiếp can thiệp, mà sẽ gián tiếp hỗ trợ Lam Yên. Ta sẽ nhắm vào một vụ án tham nhũng mà nàng đang xử lý, dùng nó làm cơ hội để kiểm chứng giả thuyết của chúng ta về mối liên hệ giữa tham nhũng và tà khí. Đồng thời, cũng là để Lam Yên dần tin tưởng vào sự tồn tại của 'ân nhân bí ẩn' kia." Lâm Phong khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng tinh quái trở lại. "Nói cách khác, chúng ta sẽ làm 'Thần Long thấy đầu không thấy đuôi', dẫn dắt nàng từng bước đi sâu vào vũng lầy này."

Hắn cầm lấy một viên linh thạch nhỏ, bên trong phong ấn một chút tà khí hắn đã thu thập được. "Thôn Thiên Thử sẽ là tai mắt và trợ thủ đắc lực của ta." Hắn nói, và ngay lập tức, một con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, từ trong vạt áo của hắn chui ra, kêu chiêm chiếp vài tiếng đáng yêu, rồi nhanh chóng lủi vào bóng tối dưới chân bàn, biến mất. "Mộc Ly, ngươi hãy dùng khả năng ẩn nấp và thính giác nhạy bén của mình để theo dõi Lam Yên từ xa, đảm bảo an toàn cho nàng nếu có bất trắc. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, hai nàng hãy ở lại đây bảo vệ Hạ Vũ. Đây là nơi an toàn nhất lúc này."

Tuyết Dao gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ lo lắng cho Lâm Phong, nhưng nàng tin tưởng vào khả năng của hắn. Tần Nguyệt thì trầm tư, nàng hiểu rõ kế hoạch này ẩn chứa bao nhiêu hiểm nguy, nhưng cũng là con đường nhanh nhất để tiếp cận sự thật. Lâm Phong đứng dậy, ánh nắng sáng sớm rọi vào dáng người hắn, tạo nên một cái bóng dài in trên tường. "Cuộc chơi đã bắt đầu. Ta muốn biết, rốt cuộc ai mới là kẻ giật dây đứng sau tất cả." Hắn nói, giọng điệu kiên định, pha lẫn chút hứng thú phiêu lưu.

***

Buổi trưa, khu thương mại sầm uất của Đế Đô Long Phượng sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp các ngõ ngách, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường lát đá, tiếng nói cười của đám đông hòa lẫn với tiếng bàn tán xì xào, tạo nên một bản hòa âm náo nhiệt. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi hương liệu nồng nàn từ các cửa tiệm thuốc, xen lẫn với mùi bụi đường và mồ hôi của người phàm, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc của cuộc sống thường nhật. Tuy nhiên, dưới lớp vỏ bọc náo nhiệt ấy, một sự bất an mơ hồ vẫn len lỏi, khó nắm bắt.

Giữa dòng người tấp nập, Lam Yên, trong bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, đang dẫn theo vài binh lính, bước vào một kho hàng lớn. Vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng càng nổi bật giữa đám đông phàm nhân. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng lúc này ánh lên sự kiên nghị và cả bực bội. Nàng đang điều tra một thương nhân giàu có tên là Phạm Đại Phú, kẻ bị tình nghi trốn thuế và buôn bán hàng cấm.

"Phạm Đại Phú, ngươi dám coi thường luật pháp Đại Chu sao?!" Lam Yên quát lớn, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng khắp kho hàng. Trước mặt nàng là một chồng sổ sách cao ngất, nhưng các con số đều được làm giả một cách tinh vi. "Những con số này không khớp! Hàng hóa nhập vào và xuất ra không hề cân bằng! Ngươi nghĩ bản tướng quân mù sao?!"

Phạm Đại Phú, một gã thương nhân béo lú, mặt mũi trắng bệch, run rẩy quỳ dưới đất. "Bẩm... bẩm tướng quân, oan uổng cho tiểu nhân! Đây đều là giấy tờ hợp lệ, có cả dấu ấn của quan nha kiểm duyệt! Tiểu nhân làm ăn chân chính, không hề có ý định gian lận!" Hắn ta liếc mắt ra hiệu cho đám lính gác của mình, những kẻ cũng đã được hắn mua chuộc, đứng chắn trước cửa kho.

Một tên lính gác hống hách bước ra, vẻ mặt đầy kiêu căng. "Đại nhân, đây đều là giấy tờ hợp lệ, không có gì đáng ngờ. Có lẽ tướng quân đã nhầm lẫn. Phạm Đại Phú là một thương nhân có tiếng tại Đế Đô, luôn tuân thủ luật pháp."

Lam Yên cau mày, ánh mắt sắc bén quét qua tên lính gác. Nàng biết rõ đây là lời nói dối trắng trợn, nhưng nàng lại thiếu bằng chứng cụ thể để lật tẩy. Những tài liệu giả mạo này được làm quá tinh vi, ngay cả nàng cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể tìm ra kẽ hở. Cảm giác bế tắc và bực bội dâng lên trong lòng nàng.

Trong khi đó, ẩn mình giữa đám đông phàm nhân đang tò mò đứng xem, Lâm Phong khẽ nheo mắt. Hắn mặc một trường bào màu xanh sẫm đơn giản, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú không lộ chút cảm xúc nào. Đôi mắt đen láy của hắn quan sát mọi động thái của Lam Yên và Phạm Đại Phú. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức tà tu yếu ớt ẩn chứa trong người Phạm Đại Phú và cả tên lính gác kia. "Thú vị," hắn thầm nhủ, "tưởng chừng là vụ án nhỏ, lại có thể che giấu nhiều thứ đến vậy." Phạm Gia Thiếu Chủ, kẻ có tên trong nhật ký của Hạ Vũ, chắc chắn có liên quan.

Lâm Phong khẽ phẩy tay. Ngay lập tức, Thôn Thiên Thử, với dáng vẻ nhỏ xíu, lông trắng muốt, đã lén lút lẻn vào kho hàng từ một kẽ hở nhỏ. Với khả năng ẩn mình vô hình và thính giác nhạy bén, nó nhanh chóng tìm kiếm chứng cứ thực sự. Chỉ trong chốc lát, Thôn Thiên Thử đã tìm thấy một ngăn kéo bí mật dưới sàn gỗ, bên trong chứa đầy những cuốn sổ sách ghi chép thật, cùng với một vài viên linh thạch tà dị. Nó truyền tin tức cho Lâm Phong bằng thần niệm.

Lâm Phong khẽ nhếch môi. Đây là lúc ra tay. Hắn thầm vận dụng Huyễn Mặc Quyển, một luồng không gian ba động cực kỳ tinh vi lan tỏa. Hắn không trực tiếp xuất hiện, mà chỉ dùng thần thông không gian để tác động một cách 'vô tình'. Một làn gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo một cuộn giấy da cũ kỹ từ trong ngăn kéo bí mật lên, rồi 'vô tình' làm rơi nó ngay trước mặt Lam Yên.

Cuộn giấy da rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động nhỏ. Lam Yên giật mình, cúi xuống nhặt lên. Nàng mở ra, đôi mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng rõ ràng. Đó là những ghi chép về số lượng hàng hóa thực sự, về các khoản tiền hối lộ khổng lồ, và thậm chí cả tên của một vài quan lại cấp cao có liên quan. Bên cạnh đó, còn có một danh sách những phàm nhân đã 'biến mất' một cách bí ẩn, cùng với ký hiệu một bông hoa sen đen nhỏ ở cuối mỗi tên. Tim Lam Yên đập thình thịch.

"Đây là cái gì?!" Nàng quát lên, đôi mắt trừng lớn nhìn Phạm Đại Phú, giờ đây khuôn mặt hắn ta đã chuyển sang màu xanh tái. "Ngươi còn dám chối cãi sao?!" Nàng vung cuộn giấy lên, các binh lính khác cũng vây chặt lấy Phạm Đại Phú. Tên lính gác hống hách ban nãy giờ cũng tái mặt, không dám lên tiếng.

Lam Yên cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo phả vào người, rất nhẹ, rất mơ hồ, như thể có ai đó vừa lướt qua nàng trong tích tắc. Một lần nữa, nàng lại cảm nhận được sự giúp đỡ bí ẩn này. Nàng không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận rõ ràng, nhưng trực giác của một chiến binh mách bảo nàng rằng có một thế lực nào đó đang âm thầm trợ giúp nàng. "Ngươi là ai...?" Nàng thầm thì, ánh mắt quét qua đám đông, nhưng không thấy gì bất thường. Tuy nhiên, sự tò mò trong nàng ngày càng lớn.

Vụ án nhanh chóng được lật tẩy. Phạm Đại Phú và đám tay sai bị bắt giữ, kho hàng bị niêm phong. Lam Yên, dù cảm thấy bối rối và nghi hoặc về sự may mắn này, vẫn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc. Nàng biết, vụ án này không chỉ đơn thuần là trốn thuế, mà nó còn chạm đến một mạng lưới lớn hơn, liên quan đến những kẻ có thế lực tại Đế Đô. Đặc biệt, cái tên Phạm Gia Thiếu Chủ, kẻ đứng sau Phạm Đại Phú, lại xuất hiện trong những ghi chép đó, khiến nàng phải cảnh giác cao độ.

Lâm Phong, đứng trong đám đông, khẽ mỉm cười hài lòng. Hắn đã đạt được mục đích. Vụ án nhỏ này đã được giải quyết, chứng cứ đã được đưa ra ánh sáng, và quan trọng hơn, Lam Yên đã nhận được thêm một "manh mối" về sự tồn tại của hắn. "Một mũi tên trúng mấy đích," hắn thầm nghĩ. "Đã đến lúc trở về."

***

Tối muộn, ánh trăng bạc vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rọi thứ ánh sáng lạnh lẽo nhưng huyền ảo xuống Đế Đô Long Phượng. Gió đêm mơn man lùa qua khe cửa sổ gỗ đã cũ, tạo nên những âm thanh vi vút, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn hoang phía sau nhà. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó lại xen lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của căn nhà cũ, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, có chút ấm cúng, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn khó tả.

Lâm Phong, vừa trở về sau khi giúp Lam Yên phá án, cùng với các mỹ nhân và Hạ Vũ đang quây quần quanh bàn. Ánh nến lung linh hắt bóng lên khuôn mặt của từng người, khiến những biểu cảm của họ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Lâm Phong ngồi trầm ngâm, đôi mắt đen láy nhìn vào ngọn nến đang chập chờn. Hắn đã phân tích kỹ lưỡng những gì Thôn Thiên Thử đã tìm thấy trong kho hàng của Phạm Đại Phú, và những thông tin đó càng củng cố thêm niềm tin của hắn về một âm mưu lớn hơn.

"Viên linh thạch tà dị mà Thôn Thiên Thử tìm được trong kho hàng chứa một luồng tà khí rất quen thuộc," Lâm Phong trầm giọng nói, "Nó mang cùng bản chất với tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp, nhưng lại có vẻ tinh khiết và mạnh mẽ hơn một chút. Điều này cho thấy Phạm Gia Thiếu Chủ không chỉ là một kẻ tham nhũng thông thường, mà còn có liên hệ sâu sắc với tổ chức của Hắc Sa Hộ Pháp."

Tần Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ổn, ánh mắt uyên bác hiện rõ sự lo lắng. "Sự liên kết giữa tham nhũng chính trị và tà tu đã ăn sâu đến vậy. Chúng dùng lợi ích để dẫn dụ, dùng tà khí để kiểm soát. Mạng lưới này chắc chắn không chỉ dừng lại ở một Phạm Gia Thiếu Chủ." Nàng nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa.

Hạ Vũ, ngồi cạnh Mộc Ly, sau khi chứng kiến Lâm Phong hành động vì chính nghĩa, lại được mọi người quan tâm bảo vệ, cảm thấy thoải mái và tin tưởng hơn rất nhiều. Nàng đã bớt nhút nhát, khuôn mặt tròn đầy đặn của nàng giờ đây đã có thêm chút hồng hào. Nàng hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm, rồi cất giọng nhỏ nhẹ. "Tôi nhớ... tôi từng nghe bọn chúng nói về 'máu thiêng' và một 'lời nguyền cổ xưa' nào đó... khi chúng thực hiện những nghi lễ..."

Tất cả mọi người đều nín thở lắng nghe. Lâm Phong quay phắt lại nhìn nàng, ánh mắt sắc bén lóe lên. "Ngươi có thể nói rõ hơn không, Hạ Vũ? 'Máu thiêng' và 'lời nguyền cổ xưa'?"

Hạ Vũ run rẩy, đôi mắt to tròn, trong veo của nàng ánh lên vẻ sợ hãi khi nhớ lại những cảnh tượng kinh hoàng. "Bọn chúng... bọn chúng nói rằng cần 'máu thiêng' để 'kích hoạt' một thứ gì đó, để 'cúng tế' cho một 'thần linh' nào đó. Và họ còn nhắc đến một 'lời nguyền cổ xưa', nói rằng nó sẽ được 'giải thoát' khi đủ linh hồn được hiến tế." Nàng dừng lại, nuốt nước bọt. "Chúng còn có một ký hiệu lạ... giống như một con mắt đang khóc... Kẻ cầm đầu, không phải Hắc Sa Hộ Pháp, mà là một kẻ khác có vẻ quyền lực hơn, thường mang theo một vật phẩm có khắc ký hiệu đó."

Lâm Phong cảm thấy một luồng điện xẹt qua tâm trí. Ký hiệu 'con mắt khóc'? 'Máu thiêng'? 'Lời nguyền cổ xưa'? Những từ ngữ này không phải là những thuật ngữ tà tu thông thường. Hắn thầm vận dụng Huyễn Mặc Quyển, cố gắng lục lọi trong kho tàng tri thức khổng lồ của nó, nhưng không có thông tin nào phù hợp. Điều này cho thấy nó có thể là một bí mật cổ xưa, hoặc một thứ gì đó nằm ngoài phạm vi hiểu biết hiện tại của hắn.

"Ngươi có thể miêu tả rõ hơn về ký hiệu đó không, Hạ Vũ?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ thúc giục.

Hạ Vũ gật đầu, nàng dùng ngón tay run rẩy vẽ lại ký hiệu trên mặt bàn bằng một chút nước trà. Một hình ảnh đơn giản nhưng đầy ám ảnh dần hiện ra: một con mắt khép hờ, từ khóe mắt có một giọt lệ lớn đang chảy xuống, phía dưới là một vài đường nét xoắn ốc phức tạp. Ký hiệu này tỏa ra một cảm giác u uẩn, cổ xưa, khiến người nhìn vào cảm thấy bất an.

Tần Nguyệt cúi xuống nhìn kỹ, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Nàng là người uyên bác, đã từng đọc vô số cổ tịch, nhưng nàng chưa từng thấy ký hiệu nào như vậy. "Ký hiệu này... không nằm trong bất kỳ điển tịch tà tu nào ta từng biết. Nó... giống một loại phù văn cổ, nhưng lại mang một ý nghĩa rất khác biệt. Nó không giống phù văn trấn áp, cũng không giống phù văn gọi hồn. Nó... có vẻ như là một loại phù văn 'khai mở' hay 'liên kết'."

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng ánh lên vẻ đề phòng. "Có lẽ, đây là dấu hiệu của một thế lực khác, lớn hơn cả Huyết Ảnh Giáo. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể chỉ là một con tốt thí, hoặc một kẻ được sai khiến, để thực hiện một âm mưu vĩ đại hơn nhiều."

Mộc Ly, với bản năng của một tinh linh sống gần gũi với thiên nhiên, bỗng rùng mình một cái. "Ký hiệu này... nó khiến ta cảm thấy khó chịu. Giống như có thứ gì đó bị giam cầm, đang cố gắng thoát ra."

Lâm Phong nhìn vào ký hiệu 'con mắt khóc' trên bàn, tâm trí hắn xoay chuyển không ngừng. Hắn nhớ lại những lời Ma Tôn Huyết Ảnh đã nói, về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và những bí mật cổ xưa. Mối đe dọa này không chỉ là sự gia tăng tà khí thông thường, mà nó còn liên quan đến một cánh cửa, cho những bí mật và thực thể cổ xưa trỗi dậy. Liệu 'lời nguyền cổ xưa' này có liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt? Và 'máu thiêng' mà bọn chúng nhắc đến, liệu có phải là thứ mà Huyễn Mặc Quyển từng đề cập, về một loại huyết mạch đặc biệt có khả năng liên kết với các giới diện cao hơn, hoặc thậm chí là với bản thân Thiên Đạo? Hắn bất giác chạm vào chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm ẩn trong tay áo, cảm nhận luồng linh lực ấm áp từ nó.

Lâm Phong chợt cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hành trình nghịch thiên cải mệnh của hắn, tưởng chừng chỉ là việc tu luyện để mạnh hơn, để bảo vệ những người hắn yêu thương, nhưng giờ đây, nó lại đang dần hé lộ những bí mật động trời, những âm mưu vượt xa sức tưởng tượng của một phàm nhân. Ký hiệu 'con mắt khóc' này, cùng với 'lời nguyền cổ xưa' và 'máu thiêng', không chỉ là một manh mối về kẻ thù, mà còn có thể liên quan đến bí ẩn thân thế của chính hắn, hoặc một lời nguyền lớn hơn đang ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới.

"Chúng ta cần tìm hiểu về ký hiệu này," Lâm Phong nói, giọng nói đầy kiên định. "Đây là chìa khóa. Nó không chỉ là câu chuyện của Đế Đô, mà có thể là câu chuyện của cả thế giới này." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi sáng vạn vật. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Nhưng nếu Đạo của ta không thể bảo vệ được thế giới này, thì còn ý nghĩa gì nữa?" Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Lam Yên đang cố gắng chiến đấu với cái ác, và cả Hạ Vũ, một phàm nhân nhỏ bé bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu kinh hoàng.

Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu. Và Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ không bao giờ cho phép bóng tối bao trùm thế giới này, dù phải đối mặt với bất kỳ thế lực cổ xưa hay lời nguyền nào đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ