Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 212

Huyết Ám Đêm Hoàng Cung: Mũi Dao Nhắm Vào Bí Mật Cổ Xưa

4583 từ
Mục tiêu: Khẳng định sự nguy hiểm của bí mật mà Hạ Vũ nắm giữ và sự tồn tại của một kẻ thù mạnh mẽ, tinh vi.,Lâm Phong cứu mạng Hạ Vũ khỏi cuộc ám sát, thể hiện sức mạnh và sự cảnh giác của chàng.,Lam Yên chứng kiến hành động của Lâm Phong, bắt đầu tin tưởng và có cái nhìn khác về chàng.,Tìm thấy thêm manh mối về 'ký hiệu con mắt khóc' hoặc thế lực cổ xưa đứng sau âm mưu.,Leo thang xung đột giữa Lâm Phong và các thế lực tà ác trong Đại Chu Hoàng Triều.
Nhân vật: Lâm Phong, Hạ Vũ, Lam Yên, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Ảnh Sát, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Căng thẳng, hồi hộp, bí ẩn, hành động nhanh
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khép lại, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên Long Phượng Đế Đô. Trong căn nhà tạm bợ nằm sâu trong một con hẻm vắng, không khí không hề yên bình như vẻ ngoài tĩnh lặng của nó. Ánh nến leo lét trên bàn, rung rinh như phản chiếu sự bất an trong lòng những người đang tụ họp. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn tay ngọc ngà của Tần Nguyệt không đủ xua đi cái ẩm mốc nhẹ nhàng, cố hữu của một căn nhà đã lâu không người ở, càng không thể làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Hạ Vũ, với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt sưng húp, vẫn còn run rẩy nhẹ khi Tần Nguyệt dịu dàng vuốt ve lưng nàng. Nàng vừa kể lại chi tiết về ký hiệu "con mắt khóc", về "máu thiêng" và những lời nguyền cổ xưa mà những kẻ tà tu đã nhắc đến trong lúc nàng bị giam cầm. Tần Nguyệt, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, khẽ gật đầu, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc.

"Ký hiệu này... nó không chỉ đơn thuần là biểu tượng của một thế lực tà ác," Tần Nguyệt trầm giọng, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy lực, "Nó mang theo hơi thở của thời đại đã lãng quên, thời điểm Thiên Đạo vừa bị nứt rạn. Trong những cổ tịch mà ta từng đọc, có nhắc đến những phù văn cổ đại, chúng không phải để trấn áp hay gọi hồn, mà là để 'khai mở' hoặc 'liên kết' với những thứ nằm ngoài giới hạn của nhận thức thông thường. Đây là thứ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đang tìm kiếm, có lẽ để 'thức tỉnh' một thứ gì đó... một thực thể cổ xưa, hoặc một sức mạnh nguyên thủy nào đó đã bị phong ấn từ lâu."

Tuyết Dao khẽ hít một hơi khí lạnh, đôi mắt sắc lạnh của nàng ánh lên vẻ đề phòng cao độ. Nàng xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, "Nếu đúng như vậy, thì Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt thí, hoặc một kẻ được sai khiến, để thực hiện một âm mưu vĩ đại hơn nhiều. Một âm mưu có thể lay chuyển cả Cửu Châu."

Mộc Ly, với bản năng của một tinh linh sống gần gũi với thiên nhiên, bỗng rùng mình một cái. Nàng ôm lấy cánh tay mình, đôi mắt to tròn, trong veo như hồ nước mùa thu, ánh lên vẻ sợ hãi. "Ký hiệu này... nó khiến ta cảm thấy khó chịu. Giống như có thứ gì đó bị giam cầm, đang cố gắng thoát ra. Cảm giác này... nó không phải là tà khí thông thường, nó là một loại năng lượng cổ quái, vừa mạnh mẽ vừa mục nát, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn năm và giờ đang được đánh thức."

Hạ Vũ nghe những lời đó, lại càng thêm hoảng sợ. Nàng cuộn mình lại, giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên trong không gian tĩnh mịch: "Cháu... cháu không biết tại sao họ lại quan tâm đến nó nhiều đến vậy. Cháu chỉ nhớ loáng thoáng... những lời cầu nguyện... những giọng nói ghê rợn... họ nói về 'máu thiêng' và 'lời nguyền cổ xưa' và một 'Vị Thần đang ngủ say'. Họ muốn dùng máu của những người có huyết mạch đặc biệt để đánh thức ngài ấy." Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Lâm Phong, như tìm kiếm một điểm tựa vững chắc.

Lâm Phong, dáng người cao ráo, cân đối, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên vẻ sắc bén và quyết đoán. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hạ Vũ, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể nàng, giúp nàng trấn tĩnh. "Không sao, Hạ Vũ. Ngươi đã an toàn rồi. Mọi chuyện cứ để ta lo liệu."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén nhẹ tấm rèm cũ kỹ, nhìn ra ngoài bóng đêm thăm thẳm. Tâm trí hắn xoay chuyển không ngừng. "Ký hiệu con mắt khóc, máu thiêng, lời nguyền cổ xưa... và Vị Thần đang ngủ say." Hắn nhớ lại những lời Ma Tôn Huyết Ảnh đã nói, về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và những bí mật cổ xưa. Mối đe dọa này không chỉ là sự gia tăng tà khí thông thường, mà nó còn liên quan đến một cánh cửa, cho những bí mật và thực thể cổ xưa trỗi dậy. Liệu 'lời nguyền cổ xưa' này có liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt? Và 'máu thiêng' mà bọn chúng nhắc đến, liệu có phải là thứ mà Huyễn Mặc Quyển từng đề cập, về một loại huyết mạch đặc biệt có khả năng liên kết với các giới diện cao hơn, hoặc thậm chí là với bản thân Thiên Đạo?

Hắn bất giác chạm vào chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm ẩn trong tay áo, cảm nhận luồng linh lực ấm áp từ nó. Hắn chợt cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hành trình nghịch thiên cải mệnh của hắn, tưởng chừng chỉ là việc tu luyện để mạnh hơn, để bảo vệ những người hắn yêu thương, nhưng giờ đây, nó lại đang dần hé lộ những bí mật động trời, những âm mưu vượt xa sức tưởng tượng của một phàm nhân. Ký hiệu 'con mắt khóc' này, cùng với 'lời nguyền cổ xưa' và 'máu thiêng', không chỉ là một manh mối về kẻ thù, mà còn có thể liên quan đến bí ẩn thân thế của chính hắn, hoặc một lời nguyền lớn hơn đang ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới.

"Chúng ta cần tìm hiểu về ký hiệu này," Lâm Phong nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. "Đây là chìa khóa. Nó không chỉ là câu chuyện của Đế Đô, mà có thể là câu chuyện của cả thế giới này. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Nhưng nếu Đạo của ta không thể bảo vệ được thế giới này, thì còn ý nghĩa gì nữa?" Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi sáng vạn vật. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Lam Yên đang cố gắng chiến đấu với cái ác, và cả Hạ Vũ, một phàm nhân nhỏ bé bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu kinh hoàng.

"Tuyết Dao, Mộc Ly," Lâm Phong quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua hai mỹ nhân. "Hai nàng hãy tăng cường cảnh giới bên ngoài. Tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào lọt vào vòng phòng thủ."

Tuyết Dao và Mộc Ly gật đầu. Tuyết Dao, vẻ mặt lạnh lùng như băng, chỉ khẽ đáp: "Rõ." Mộc Ly, dù vẫn còn chút rùng mình, cũng nhanh chóng lấy lại sự nhanh nhẹn vốn có, "Đã hiểu! Sẽ không có con ruồi nào lọt qua được tai mắt của ta đâu!"

"Thôn Thiên Thử," Lâm Phong khẽ gọi. Một con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, từ trong vạt áo của Lâm Phong chui ra, kêu chiêm chiếp đáng yêu. "Ngươi hãy đi trinh sát khu vực lân cận, đặc biệt chú ý đến những luồng tà khí bất thường hoặc những động tĩnh đáng ngờ từ phía Phạm Gia." Thôn Thiên Thử khẽ gật đầu, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện rồi biến mất vào bóng tối.

Lâm Phong quay lại nhìn Hạ Vũ, rồi lại nhìn Tần Nguyệt. "Tần Nguyệt, nàng hãy trấn an Hạ Vũ. Ta sẽ tự mình thiết lập thêm một lớp trận pháp phòng ngự nhỏ quanh căn phòng này, đặc biệt là quanh Hạ Vũ. Dù sao thì, bí mật nàng ấy nắm giữ quá lớn, chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."

Tần Nguyệt khẽ gật đầu, "Ngươi cứ an tâm. Ta sẽ bảo vệ Hạ Vũ."

Lâm Phong không nói nhiều lời, hắn rút ra vài lá bùa trận từ trong túi càn khôn, bàn tay linh hoạt như múa, nhanh chóng bố trí chúng xung quanh căn phòng. Những sợi linh lực vô hình đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phòng ngự kiên cố, tuy nhỏ nhưng vô cùng tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. Hắn biết, dù có cảnh giác đến mấy, đối mặt với một thế lực tinh vi như Ma Tôn Huyết Ảnh và những kẻ đứng sau, bất cẩn một chút cũng có thể phải trả giá đắt.

"Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu," Lâm Phong thầm nghĩ, "Và Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ không bao giờ cho phép bóng tối bao trùm thế giới này, dù phải đối mặt với bất kỳ thế lực cổ xưa hay lời nguyền nào đi chăng nữa." Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của màn đêm, như thể nó đang che giấu một mối nguy hiểm khôn lường, đang chực chờ bùng nổ.

***

Đêm càng về khuya, không gian trong Đế Đô Long Phượng càng trở nên tĩnh mịch. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, rải một lớp bạc mờ ảo lên những mái ngói rêu phong, những con phố vắng tanh. Gió đêm lùa qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của ma quỷ. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, càng làm nổi bật sự yên ắng đáng sợ của màn đêm.

Nhưng sự yên bình đó, chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh.

Cách căn nhà tạm an toàn của Lâm Phong không xa, trong một con hẻm tối tăm như mực, một nhóm Ảnh Sát và Ma Môn Đệ Tử đang di chuyển. Chúng không đi lại, mà lướt đi, thân ảnh mờ ảo như những bóng ma nhập nhoạng trong đêm. Trang phục đen bó sát, che kín từ đầu đến chân, khiến chúng hòa mình hoàn hảo vào bóng tối. Không một tiếng động, không một hơi thở, chúng di chuyển như những sinh vật không thuộc về thế giới này. Mùi ẩm ướt của đêm hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng từ những vũ khí sắc lạnh, tẩm độc của chúng, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, nguy hiểm rình rập.

Tên Ảnh Sát dẫn đầu, cao ráo hơn những kẻ khác, toàn thân tỏa ra một luồng sát khí nồng nặc, lạnh lẽo như băng. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ ra hiệu bằng tay, ra lệnh cho đồng bọn im lặng tuyệt đối. Đôi mắt hắn, dù bị che khuất, vẫn ánh lên một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn và chuyên nghiệp đến rợn người. Hắn là một sát thủ hàng đầu, được huấn luyện để hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá.

Chúng di chuyển một cách tinh vi, tránh né mọi trận pháp và ánh mắt cảnh giới mà Lâm Phong đã bố trí. Ngay cả Thôn Thiên Thử, với giác quan nhạy bén đặc biệt, cũng chỉ kịp cảm nhận một luồng tà khí thoắt ẩn thoắt hiện, mờ nhạt đến khó tin, trước khi chúng đột ngột xuất hiện gần căn nhà.

Cùng lúc đó, trên một mái nhà cao cách đó không xa, Lam Yên đang ẩn mình trong bóng tối, quan sát một đường dây buôn bán linh dược tà đạo của Phạm Gia. Nàng khoác lên mình bộ giáp nhẹ màu đen, đôi mắt sắc bén như chim ưng dõi theo từng động thái của đám buôn lậu. Bỗng nhiên, một luồng tà khí khác thường, mạnh mẽ hơn nhiều so với những kẻ buôn lậu thông thường, xẹt qua cảm giác của nàng.

"Có gì đó không ổn..." Lam Yên lẩm bẩm, giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát thường ngày giờ đây trầm xuống, pha chút nghi hoặc. Nàng cau mày, đôi mắt kiên nghị quét qua khu vực xung quanh. "Luồng khí tức này... không phải của đám buôn lậu thông thường. Nó rất mạnh, rất thuần khiết, và mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Hơn nữa, những động tĩnh này... quá khẽ khàng, quá chuyên nghiệp. Chúng không phải là những tên côn đồ tầm thường của Phạm Gia."

Nàng quyết định tạm gác lại việc trấn áp đám buôn lậu, tập trung sự chú ý vào luồng tà khí bí ẩn kia. Trực giác của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm mách bảo nàng rằng, có một chuyện lớn hơn đang xảy ra.

Bên dưới, nhóm Ảnh Sát đã áp sát căn nhà. Tên Ảnh Sát dẫn đầu không chút do dự, hắn rút ra một lá bùa màu đen, khẽ niệm chú. Lá bùa bỗng nhiên bùng lên một quầng sáng xanh tím yếu ớt, sau đó tan biến vào bức tường cũ kỹ của căn nhà. Một lỗ hổng vô hình xuất hiện, đủ lớn để một người lách qua. Hắn đã dùng một loại thủ đoạn tinh vi, có lẽ là một loại phá cấm thuật cổ xưa, để vượt qua lớp trận pháp bên ngoài mà Lâm Phong đã bố trí.

"Mục tiêu ở đây," Ảnh Sát khẽ ra hiệu bằng tay, không một tiếng động. "Nhanh gọn, không để lại dấu vết."

Các Ma Môn Đệ Tử theo sát phía sau, như những cái bóng đổ dài trên mặt đất. Chúng tràn vào căn nhà, thân pháp quỷ dị, không chút tiếng động. Một tên Ảnh Sát khác, nhanh như cắt, lao thẳng về phía căn phòng nơi Hạ Vũ đang ở. Mũi dao tẩm độc của hắn lóe lên ánh sáng xanh xám lạnh lẽo trong bóng tối, nhắm thẳng vào trái tim đang đập loạn xạ của Hạ Vũ.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi mũi dao chỉ còn cách lồng ngực Hạ Vũ vài tấc, một tiếng "Reng!" sắc lạnh vang lên.

"Ngươi nghĩ ta không biết các ngươi sẽ đến sao?"

Lâm Phong, thân ảnh cao ráo, dáng người cân đối, xuất hiện như một tia chớp, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn vung lên, chặn đứng mũi dao tẩm độc của tên Ảnh Sát chỉ trong gang tấc. Ánh kiếm sáng rực như một dải ngân hà thu nhỏ, xua tan bóng tối u ám, phản chiếu sự lạnh lùng và kiên định trong đôi mắt đen láy của hắn.

Hạ Vũ, với khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, chỉ kịp thét lên một tiếng thất thanh, thân thể nàng run rẩy như chiếc lá trước gió. Tần Nguyệt nhanh chóng ôm lấy nàng, dùng linh lực bao bọc để bảo vệ.

Cuộc chiến bùng nổ trong không gian hẹp. Lâm Phong vận dụng Thần thông Không Gian, thân pháp hắn trở nên ảo diệu, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, né tránh những đòn tấn công hiểm độc của tên Ảnh Sát. Hắn vừa chiến đấu, vừa bảo vệ Hạ Vũ, không cho phép bất kỳ sơ hở nào. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn như có linh tính, mỗi nhát chém đều mang theo phong thái hào sảng nhưng lại ẩn chứa sát cơ đáng sợ, khiến tên Ảnh Sát phải liên tục lùi bước.

Bên ngoài, tiếng binh khí va chạm "Keng! Keng! Keng!" vang lên dồn dập. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, thân pháp uyển chuyển như múa, trường kiếm trong tay nàng như một dải lụa trắng, lạnh lùng và sắc bén, liên tục tạo ra những vòng xoáy băng giá, giam hãm và đẩy lùi các Ma Môn Đệ Tử đang cố gắng đột nhập. Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, linh hoạt như một con sóc rừng, những cành cây và dây leo trong tay nàng biến hóa khôn lường, trói buộc và đánh trả những kẻ thù hung hãn. Hai nàng phối hợp ăn ý, tạo thành một vòng vây kiên cố, không cho phép bất kỳ kẻ nào tiến sâu hơn.

Trên mái nhà, Lam Yên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt sắc bén của nàng mở to, tràn ngập sự kinh ngạc. Nàng thấy Lâm Phong xuất hiện như một vị thần, Cửu Thiên Huyền Kiếm của hắn sáng chói, chặn đứng mũi dao tử thần chỉ trong tích tắc. Nàng thấy thân pháp ảo diệu của hắn, sức mạnh kinh người ẩn chứa trong từng chiêu thức, và sự điềm tĩnh lạ thường khi đối mặt với nguy hiểm cận kề.

"Hắn ta... không phải là kẻ xấu," Lam Yên thầm nghĩ, trái tim nàng đập loạn xạ. "Hắn đang bảo vệ cô gái đó. Nhưng hắn là ai? Tại sao hắn lại mạnh đến vậy? Sức mạnh này... còn vượt xa cả những cao thủ cấp Nguyên Anh mà ta từng biết. Hơn nữa, những kẻ này... chúng không phải là những sát thủ thông thường. Chúng chuyên nghiệp, tàn nhẫn, và mang theo một luồng tà khí rất quen thuộc... của Huyết Ảnh Giáo!"

Sự nghi ngờ ban đầu của Lam Yên về Lâm Phong bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự tò mò sâu sắc và một cảm giác kính nể. Nàng nhận ra, người đàn ông này không chỉ có thực lực vượt xa tưởng tượng mà còn có một trái tim trượng nghĩa, sẵn sàng bảo vệ người vô tội. Một hạt giống tin tưởng đã được gieo vào lòng nàng, bắt đầu nảy mầm trong đêm đầy biến động này.

***

Tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng la hét của sát thủ, tiếng pháp thuật bùng nổ như pháo hoa tử vong, và tiếng thét lên sợ hãi của Hạ Vũ tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Đế Đô. Trong căn nhà nhỏ, Lâm Phong đối mặt với tên Ảnh Sát chủ chốt, người mà hắn cảm nhận được một luồng tà khí mạnh nhất trong số chúng. Những chiêu thức của Ảnh Sát hiểm độc và nhanh như chớp, mỗi nhát dao đều nhắm vào những yếu huyệt chí mạng, mục tiêu của hắn không gì khác ngoài sinh mạng của Hạ Vũ.

"Các ngươi tới đây vì bí mật nào? Kẻ đứng sau là ai?" Lâm Phong gằn giọng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng chói lòa, chém bật mũi dao tẩm độc của Ảnh Sát. Hắn liên tục thi triển Thần thông Không Gian, di chuyển quanh Hạ Vũ như một bóng ma bảo hộ, khiến tên sát thủ không thể tiếp cận mục tiêu. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi tà khí nồng nặc và mùi cháy khét của pháp thuật.

Tên Ảnh Sát cười khẩy, giọng hắn khàn đặc, ghê rợn như tiếng mài dao vào xương. "Ngươi không cần biết... Chỉ cần biết, kẻ nào dám chạm vào bí mật của Ma Tôn... đều phải chết!" Hắn nói rồi, thân hình bỗng trở nên mờ ảo, phân hóa thành ba bóng đen giống hệt nhau, đồng loạt lao vào tấn công Lâm Phong từ ba phía. Đây là một loại thân pháp huyễn ảnh cao cấp, vừa có thể tấn công, vừa có thể đánh lạc hướng.

Lâm Phong không hề nao núng, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng tinh quái. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ và sự linh hoạt. Hắn không cần phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Hắn vận dụng Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận dòng chảy linh lực trong không gian, nhận ra sự khác biệt vi tế giữa các bóng ảnh. "Hừ! Huyễn thuật cỏn con!" Hắn khẽ cười khẩy, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một luồng ánh sáng bạc, quét ngang. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!"

Kiếm khí mạnh mẽ mang theo sức mạnh của Cửu Thiên Huyền Kiếm không chỉ chém tan hai bóng ảnh giả, mà còn buộc thân ảnh thật của Ảnh Sát phải hiện hình. Tên Ảnh Sát không ngờ Lâm Phong có thể dễ dàng phá giải huyễn thuật của mình, hắn lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. "Ngươi... ngươi là ai?"

"Kẻ các ngươi không nên chọc vào," Lâm Phong đáp, giọng nói lạnh lùng. Hắn không cho tên Ảnh Sát cơ hội phản công, thân hình hắn bỗng nhiên mờ đi, xuất hiện ngay sau lưng đối thủ. Một chưởng mang theo Huyễn Mặc Linh Lực hùng hậu, đánh thẳng vào lưng Ảnh Sát.

"Phụt!" Tên Ảnh Sát phun ra một ngụm máu tươi, thân hình hắn loạng choạng. Hắn biết mình đã thất bại. Nhiệm vụ đã thất bại. Nhưng hắn không thể để mình bị bắt sống. Hắn rút ra một lá bùa màu đỏ sẫm, kích hoạt nó. "Ma Tôn vạn tuế!"

Lá bùa bùng nổ một quầng sáng đỏ rực, sức mạnh khủng khiếp phát ra, không chỉ khiến thân thể tên Ảnh Sát tan biến thành tro bụi, mà còn tạo ra một luồng xung kích cực lớn, phá hủy một phần căn nhà. Đây là một loại thủ đoạn tự sát hoặc thoát thân cực đoan, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

"Đáng tiếc!" Lâm Phong khẽ nhíu mày. Hắn đã cố gắng bắt sống tên Ảnh Sát để khai thác thông tin, nhưng đối phương quá quyết đoán. Hắn nhanh chóng dựng lên một lớp phòng hộ để bảo vệ Hạ Vũ và Tần Nguyệt khỏi mảnh vỡ.

Bên ngoài, cuộc chiến cũng đang đi đến hồi kết. Tuyết Dao và Mộc Ly, với sức mạnh vượt trội, đã đánh bại hầu hết các Ma Môn Đệ Tử. Một số kẻ bị thương nặng, bò lết trên mặt đất, những kẻ khác cố gắng tháo chạy.

"Không được để chúng chạy thoát!" Lâm Phong ra lệnh. Hắn vận dụng linh lực, bắn ra vài tia sáng đen, trói buộc những Ma Môn Đệ Tử đang cố gắng bỏ trốn.

Trong số những kẻ bị bắt, có một tên Ma Môn Đệ Tử bị thương nặng nhất, nằm thoi thóp trên mặt đất. Khi Lâm Phong đến gần, hắn thấy trên người tên này rơi ra một mảnh phù chú nhỏ. Mảnh phù chú được làm từ một loại da thú lạ lùng, trên đó khắc một ký hiệu quen thuộc: một con mắt khép hờ, từ khóe mắt có một giọt lệ lớn đang chảy xuống, phía dưới là một vài đường nét xoắn ốc phức tạp. Ký hiệu này tương tự như Hạ Vũ đã mô tả, nhưng được vẽ một cách tinh vi và cổ xưa hơn rất nhiều, tỏa ra một luồng năng lượng u uẩn, thần bí.

"Đây rồi!" Lâm Phong nhặt mảnh phù chú lên, đôi mắt hắn lóe lên. "Ký hiệu con mắt khóc... Quả nhiên, vụ ám sát này có liên quan trực tiếp đến bí mật mà Hạ Vũ nắm giữ."

Tần Nguyệt đã kịp thời trấn an Hạ Vũ, người vẫn còn sợ hãi tột độ, ôm chặt lấy nàng như một đứa trẻ. Nàng nhìn thấy mảnh phù chú trong tay Lâm Phong, vẻ mặt càng trở nên nghiêm trọng. "Thật không ngờ... chúng đã hành động nhanh đến vậy. Và chúng không từ thủ đoạn."

Lâm Phong quay lại nhìn Hạ Vũ, ánh mắt dịu dàng hơn. "Ngươi đã an toàn rồi, Hạ Vũ. Mọi chuyện đã qua." Hắn giao cô cho Tần Nguyệt chăm sóc, rồi quay sang Tuyết Dao và Mộc Ly, "Hai nàng hãy thu dọn chiến trường, và tra khảo những kẻ bị bắt. Xem chúng còn biết gì nữa không."

"Rõ!" Tuyết Dao và Mộc Ly đồng thanh đáp.

Trong khi đó, trên mái nhà đối diện, Lam Yên vẫn còn đứng đó, thân ảnh nàng ẩn mình trong bóng tối, nhưng trái tim nàng thì không thể bình tĩnh. Nàng đã chứng kiến tất cả. Từ sự xuất hiện thần tốc của Lâm Phong, đến màn đối đầu nảy lửa với tên Ảnh Sát chuyên nghiệp, và cả sức mạnh kinh người của Cửu Thiên Huyền Kiếm. Nàng thấy hắn bảo vệ Hạ Vũ bằng cả sinh mạng, không chút do dự. Nàng thấy hắn không phải là kẻ xấu, mà là một người hùng bí ẩn, một người có khả năng thay đổi cục diện.

"Hắn... hắn thật sự là ai?" Lam Yên lẩm bẩm, đôi mắt sắc bén của nàng giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc và tò mò sâu sắc. Hình ảnh Lâm Phong trong tâm trí nàng đã thay đổi hoàn toàn. Nàng không còn xem chàng là một kẻ đáng nghi ngờ, một kẻ có thể là mối đe dọa, mà là một ẩn số mạnh mẽ và có thể là đồng minh. Cái nhìn ban đầu của nàng đã bị phá vỡ hoàn toàn, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ khó tả.

Lam Yên lặng lẽ rời đi, thân pháp nhẹ nhàng như một làn khói. Nàng không muốn bị phát hiện, nhưng trong tâm trí nàng, một quyết định quan trọng đã được hình thành. Nàng cần tìm hiểu về người đàn ông này. Nàng cần biết hắn là ai, và tại sao hắn lại ở đây. Có lẽ, hắn chính là lời giải cho những bí ẩn mà nàng đang theo đuổi, là cánh tay nối dài để trấn áp cái ác đang ngày càng lan rộng trong Đế Đô này. Một mối liên kết vô hình đã được thiết lập giữa hai người, một mối liên kết sẽ sớm dẫn đến sự hợp tác không thể tránh khỏi.

Lâm Phong nhìn mảnh phù chú trong tay, cảm nhận luồng năng lượng cổ xưa phát ra từ nó. Hắn biết, vụ ám sát bất ngờ này chỉ là khởi đầu. Sự tinh vi và quyết đoán của các sát thủ cho thấy thế lực đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh (hoặc chính hắn) đã bắt đầu hành động mạnh mẽ và không từ thủ đoạn. Mảnh phù chú với 'ký hiệu con mắt khóc' trên người sát thủ khẳng định mối liên hệ giữa vụ ám sát và bí mật cổ xưa mà Hạ Vũ nắm giữ, đồng thời gợi ý về một mạng lưới rộng lớn của thế lực tà ác.

"Đây không chỉ là cuộc chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua mái nhà đổ nát, hướng về phía cung điện lộng lẫy đang chìm trong bóng tối. "Mà là cuộc chiến với một thứ gì đó cổ xưa hơn, đáng sợ hơn. Một lời nguyền, một thực thể, hoặc một cánh cửa dẫn đến vực sâu của Thiên Đạo Vết Nứt." Hắn nắm chặt mảnh phù chú, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Cuộc chiến này, dù muốn hay không, hắn cũng đã bị cuốn vào. Và hắn sẽ không lùi bước. Duy Ngã Độc Tôn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ