Ánh nến trong căn phòng nhỏ tại Quán Trọ Lạc Trần lay động dữ dội, như muốn phản chiếu sự bất an đang bao trùm. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và mùi máu tanh nhàn nhạt còn vương từ mảnh phù chú trên bàn. Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào vật phẩm cổ quái trong tay. Ký hiệu 'con mắt khóc' trên tấm da thú lạ lùng, dù chỉ là một hình vẽ tĩnh lặng, lại như đang nức nở những giọt lệ đen, tỏa ra một luồng khí tức u uẩn, lạnh lẽo, khiến người ta bất giác rùng mình. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự cổ xưa và tà dị ẩn chứa bên trong, một thứ năng lượng không thuộc về thời đại này, cũng chẳng phải loại tà khí thông thường mà Ma Tôn Huyết Ảnh thường sử dụng.
Tần Nguyệt, với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy, đang cúi xuống kiểm tra mảnh phù chú. Đôi mắt phượng của nàng nheo lại, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua từng đường nét xoắn ốc tinh vi. Mái tóc đen nhánh của nàng, được búi cao gọn gàng, càng làm tôn lên vẻ thanh lịch và trí tuệ. Nàng thở dài một tiếng, trầm giọng nói, âm điệu chứa đựng sự lo lắng sâu sắc: "Dấu vết của tà thuật này… nó không thuộc về thời đại chúng ta. Ta đã từng đọc qua trong một vài cổ tịch thất lạc của sư môn, những miêu tả về một loại bùa chú cổ xưa, được sử dụng bởi một tông phái tà đạo đã bị diệt vong từ hàng ngàn năm trước. Luồng tà khí này… nó đã biến đổi, mang theo một tầng ý nghĩa khác, như thể đã trải qua hàng vạn năm phong ấn, nay mới được đánh thức." Nàng dừng lại, ánh mắt chạm vào Lâm Phong, sự uyên bác trong lời nói hòa lẫn với một nỗi bất an không thể che giấu. "Nó có niên đại ít nhất hai ngàn năm, thậm chí còn lâu hơn. Trùng khớp với thời điểm Thiên Đạo Vết Nứt bắt đầu xuất hiện và mở rộng ở một số khu vực trên đại lục. Điều này có nghĩa là, kẻ đứng sau không chỉ là một kẻ tà tu thông thường, mà còn có thể là một kẻ đang lợi dụng chính những vết nứt của Thiên Đạo để khôi phục lại sức mạnh cổ xưa."
Lâm Phong gật đầu, vẻ trầm tư hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Hắn đặt mảnh phù chú lên bàn, để ánh nến chiếu rọi rõ hơn vào từng chi tiết. "Vậy là, Ma Tôn Huyết Ảnh… chỉ là một con rối, hay hắn cũng chỉ là một kẻ thừa kế cái di sản tà ác này?" Hắn lẩm bẩm, không khí trong phòng như nặng thêm bởi suy đoán ấy. Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một phần nhỏ của một thế lực cổ xưa hơn, thì quy mô của âm mưu này quả thực đã vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Một cảm giác bất lực nhẹ thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định. "Hay nói cách khác, chúng đang mượn tay Ma Tôn Huyết Ảnh để thực hiện kế hoạch nào đó mà chúng không tiện lộ mặt?"
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, đang ngửi ngửi quanh mảnh phù chú. Mái tóc màu nâu hạt dẻ của nàng được tết bím gọn gàng, đôi lúc lại vung vẩy theo những cử động tinh nghịch. Nàng là một yêu thú hóa hình, bản năng nhạy bén hơn bất kỳ ai. Nàng nhăn mũi, rồi đột nhiên thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ nhiệt tình: "Mùi của lũ này… ta sẽ không bao giờ quên được! Nó giống như mùi của… của một loại đất đá đã mục nát hàng ngàn năm, nhưng lại pha lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi, và một chút gì đó rất thối rữa, nhưng lại rất mạnh mẽ! Hừm, đúng là mùi của lũ tà vật! Để ta đi ngửi xem! Chắc chắn chúng còn để lại dấu vết ở đâu đó gần đây!" Nàng nói rồi định vọt ra ngoài, nhưng Tuyết Dao đã kịp thời ngăn lại.
Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường lệ, vươn tay mảnh mai giữ lấy vai Mộc Ly. Nàng mặc y phục trắng tinh khôi, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét một lượt quanh căn phòng, rồi dừng lại ở Hạ Vũ. Nàng không nói nhiều, nhưng sự cảnh giác cao độ của nàng như một tấm chắn vô hình, bảo vệ cả nhóm. "Không vội," Tuyết Dao nhẹ nhàng nói, giọng trong trẻo nhưng súc tích. "Bọn chúng đã rút lui, chắc chắn sẽ không dễ dàng để lại dấu vết. Hơn nữa, chúng ta cần đảm bảo an toàn cho Hạ Vũ trước."
Hạ Vũ, vẫn còn run rẩy trên giường, nép mình vào góc tường. Vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết của nàng giờ đây bị bao phủ bởi sự sợ hãi tột độ. Đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, vẫn còn ngấn lệ. Nàng ôm chặt lấy một chiếc gối, cơ thể nhỏ nhắn khẽ co lại. Nghe thấy Mộc Ly nhắc đến mảnh phù chú và mùi vị, nàng đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, đôi môi run run, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại thu hút sự chú ý của mọi người: "Con mắt khóc… Con đã từng thấy nó… trên một bức tượng cổ… trong một căn hầm…" Nàng nghẹn lại, dường như những ký ức kinh hoàng lại ùa về, khiến nàng không thể nói tiếp.
Lâm Phong quay sang Hạ Vũ, ánh mắt hắn dịu dàng hơn, xen lẫn sự động viên. "Hạ Vũ, nàng hãy bình tĩnh. Cố gắng nhớ lại. Bức tượng đó trông như thế nào? Căn hầm đó ở đâu? Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể rất quan trọng." Hắn biết, Hạ Vũ chính là chìa khóa để giải mã bí ẩn này. Hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng, một cử chỉ an ủi chân thành.
Tần Nguyệt cũng bước đến bên giường, ngồi xuống cạnh Hạ Vũ, tay xoa nhẹ lưng nàng. "Đừng sợ, Hạ Vũ. Có chúng ta ở đây. Nàng không đơn độc." Giọng nói trầm ấm của Tần Nguyệt như một liều thuốc an thần, giúp Hạ Vũ trấn tĩnh phần nào.
Hạ Vũ hít một hơi sâu, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi. "Nó… nó ở trong một căn hầm cũ kỹ… dưới một ngôi chùa bỏ hoang. Con… con bị chúng bắt đến đó. Bức tượng… rất lớn, làm bằng đá đen, có hình một người phụ nữ với… với đôi mắt trống rỗng, và trên trán nàng ấy có khắc… ký hiệu con mắt khóc này. Và… và xung quanh bức tượng, có rất nhiều… rất nhiều người bị trói, chúng… chúng dùng máu của họ để… để tế lễ. Con không biết chúng đã làm gì… nhưng con nghe loáng thoáng chúng nói về… về ‘Huyết Ảnh Tôn Chủ’ và… và một ‘Đại Tế Đàn’ gì đó." Lời nói của nàng đứt quãng, nhưng lại cung cấp những thông tin cực kỳ quan trọng.
Lâm Phong và Tần Nguyệt trao đổi ánh mắt. "Ngôi chùa bỏ hoang… Đại Tế Đàn… Huyết Ảnh Tôn Chủ." Lâm Phong lặp lại, trong đầu hắn một bức tranh mờ ảo đang dần hiện rõ. "Vậy ra, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là một kẻ tà tu thông thường. Hắn đang phục hồi một thứ gì đó cổ xưa, một loại tà thuật liên quan đến tế lễ huyết mạch và Thiên Đạo Vết Nứt. Và căn hầm đó, rất có thể là một trong những điểm khởi phát của hắn."
"Chắc chắn là vậy." Tần Nguyệt khẳng định. "Loại tà thuật này cần nguồn năng lượng dồi dào, và huyết mạch sống chính là thứ chúng thèm khát nhất. Ngôi chùa bỏ hoang đó có thể là một điểm tụ linh khí âm u, hoặc là nơi chúng phong ấn thứ gì đó. Chúng ta cần tìm đến đó càng sớm càng tốt."
Mộc Ly nắm chặt tay, đôi mắt rực lửa. "Để ta đi trinh thám! Mùi của những kẻ đó vẫn còn vương vấn trong không khí. Ta có thể lần theo dấu vết của chúng đến tận hang ổ!" Tính cách nhiệt tình, có chút tinh nghịch của nàng bộc lộ rõ ràng.
Lâm Phong trầm ngâm một lúc. "Không, Mộc Ly. Ngươi không thể đi một mình. Nơi đó chắc chắn rất nguy hiểm, và còn có thể là một cái bẫy. Hơn nữa, chúng ta cần tìm hiểu thêm về mối liên hệ giữa thế lực cổ xưa này và các phe phái trong triều đình. Vụ án tham nhũng mà Lam Yên đang điều tra, và cả Phạm Gia, Đại Quan Tham… chúng ta không thể bỏ qua bất cứ chi tiết nào." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đã dần khuất sau những áng mây đen, báo hiệu một đêm không yên bình. "Tuyết Dao, nàng hãy ở lại đây bảo vệ Hạ Vũ. Tần Nguyệt, nàng hãy tiếp tục nghiên cứu mảnh phù chú này, xem liệu có thể tìm ra thêm thông tin gì về loại tà thuật cổ xưa này không. Còn ta… ta sẽ đi tìm một người quen cũ để moi móc thêm tin tức."
Tuyết Dao gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định. "Thiếu gia cứ yên tâm. Có ta ở đây, sẽ không ai có thể làm hại Hạ Vũ." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh.
Lâm Phong quay lại nhìn Tần Nguyệt, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Mọi chuyện trông có vẻ phức tạp hơn chúng ta nghĩ, Nguyệt Nhi. Nhưng ta tin, với trí tuệ của nàng, chúng ta sẽ tìm ra lời giải."
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, vẻ lo lắng trên mặt nàng dịu đi đôi chút. "Ta sẽ cố gắng hết sức." Nàng cầm lấy mảnh phù chú, bắt đầu vận dụng linh lực để cảm nhận và phân tích sâu hơn.
Lâm Phong bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng ánh nến lung lay và những lời thì thầm đầy suy tư. Hắn biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ là với Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là với một bóng ma cổ xưa đang trỗi dậy từ vực sâu của Thiên Đạo Vết Nứt, đe dọa nuốt chửng toàn bộ Đại Chu Hoàng Triều.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng ban mai đầu tiên đã xuyên qua màn sương mỏng, rải vàng trên những mái ngói cong vút của Đế Đô Long Phượng. Đường phố đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa tuần tra của lính gác, tiếng người nói chuyện xì xào, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển quý tộc thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi bánh mì nướng và khói hương từ các miếu thờ cổ kính. Linh khí trong thành dù không dồi dào như ở các môn phái trên tiên sơn, nhưng nhờ vào các trận pháp hoàng gia được bố trí khéo léo, vẫn duy trì ở mức đủ để các tu sĩ phàm trần duy trì tu vi.
Giữa dòng người tấp nập, một thân ảnh mạnh mẽ, kiên nghị đang lặng lẽ sải bước. Lam Yên, trong bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm quen thuộc, vai đeo trường thương, dáng người cao ráo, săn chắc, toát lên khí chất của một nữ chiến binh. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng được buộc đuôi ngựa cao, bay phấp phới theo từng bước chân dứt khoát. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng gương mặt, tìm kiếm một điều gì đó vô hình. Nàng vừa điều tra các vụ án tham nhũng nhỏ mà Phạm Gia và các quan chức cấu kết gây ra, vừa cố gắng tìm kiếm dấu vết của nhóm sát thủ đêm qua, và quan trọng hơn cả, là bóng hình của "người bí ẩn" đã nhiều lần ra tay giúp đỡ nàng.
"Mùi tà khí này… không giống với bất kỳ thứ gì mình từng gặp." Lam Yên thầm nghĩ, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác khác biệt, sâu thẳm và cổ xưa hơn, vương vấn trong không khí sau vụ ám sát đêm qua. Nó không phải là loại tà khí quen thuộc của Ma Môn mà nàng từng đối mặt, mà là một thứ gì đó khó nắm bắt, ẩn chứa sự mục rữa và sức mạnh đáng sợ. "Kẻ ám sát đêm qua… chúng đến từ đâu? Và cả người bí ẩn đó… Rốt cuộc là ai?"
Nàng đi ngang qua một con hẻm nhỏ, nơi đêm qua một vụ án tham nhũng đã được nàng lật tẩy. Một tên quan chức cấp thấp bị bắt quả tang nhận hối lộ từ một thương nhân của Phạm Gia. Nàng dừng lại, đôi mắt sắc bén quét qua từng vết máu khô trên nền đất, từng dấu chân vội vã. Những chi tiết nhỏ nhặt này, trong mắt nàng, đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn. Nàng cúi xuống nhặt một mảnh vải đen nhỏ xíu, nó được làm từ một loại lụa đặc biệt, có thêu hoa văn chìm mà chỉ những kẻ tinh tường mới có thể nhận ra – hoa văn của một trong những ám vệ chuyên nghiệp của Phạm Gia. "Lại là Phạm Gia," nàng nghiến răng. "Chúng đã bắt đầu hành động công khai hơn, hay là… chúng đang che giấu một thứ gì đó lớn hơn?"
Một lính gác trẻ tuổi, đang tuần tra gần đó, nhận ra nàng, vội vàng cung kính hành lễ. "Đội trưởng Lam, ngài lại đi tuần tra sớm vậy sao? Vụ án đêm qua đã được giải quyết ổn thỏa rồi, ngài nên nghỉ ngơi đi ạ."
Lam Yên khẽ lắc đầu, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ nhưng không kém phần thanh thoát. "Có động tĩnh lạ đêm qua, ta không yên tâm. Hơn nữa, những vụ án này… chúng không đơn thuần chỉ là tham nhũng." Nàng nhìn vào mắt người lính trẻ, ánh mắt chứa đựng sự cảnh báo. "Ngươi hãy chú ý hơn, đặc biệt là những khu vực gần các ngôi đền cổ hoặc những nơi ít người qua lại."
Người lính trẻ gật đầu, dù chưa hoàn toàn hiểu ý nàng. Lam Yên không nói nhiều thêm, nàng tiếp tục sải bước. Trong đầu nàng, hình ảnh Lâm Phong đêm qua lại hiện về. Sự xuất hiện thần tốc của hắn, kỹ năng chiến đấu siêu phàm, và ánh sáng chói lòa của Cửu Thiên Huyền Kiếm đã khắc sâu vào tâm trí nàng. Hắn không chỉ là một kẻ mạnh, mà còn là một người có trái tim. Hành động bảo vệ Hạ Vũ không chút do dự của hắn đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn của nàng. Nàng từng cho rằng hắn là kẻ đáng nghi, thậm chí là mối đe dọa tiềm ẩn. Nhưng giờ đây, nàng tin rằng hắn là một ẩn số, một người có thể thay đổi cục diện, một người mà nàng có thể tin tưởng.
Nàng đi qua một khu chợ nhỏ, nơi những tiếng rao hàng ồn ào và mùi thức ăn dậy lên khắp nơi. Nàng cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí nàng lại không ngừng hướng về Lâm Phong. "Hắn… hắn thật sự là ai? Tại sao hắn lại có mặt ở Đế Đô? Và tại sao hắn lại liên tục giúp đỡ mình một cách bí ẩn như vậy?" Sự tò mò trong nàng ngày càng lớn, hòa lẫn với một cảm giác… khó tả. Một sự thu hút nhẹ nhàng, một sự ngưỡng mộ dành cho sức mạnh và phẩm chất của hắn.
Lam Yên tiếp tục đi sâu vào các con phố nhỏ hơn, nơi có nhiều ngôi nhà cũ kỹ và những con hẻm tối tăm. Nàng biết, những nơi này thường là ổ chứa của những kẻ tội phạm, và cũng là nơi dễ dàng tìm thấy những dấu vết bất thường. Nàng dừng lại trước một bức tường cũ, nơi có một vết bẩn đen sẫm, không rõ là gì. Nàng đưa tay chạm vào, cảm nhận một luồng năng lượng âm u còn sót lại. "Đây rồi… đây là một trong những điểm mà lũ sát thủ đã đi qua." Nàng chắc chắn. Luồng tà khí này, dù yếu ớt, nhưng lại mang một đặc tính tương tự như thứ nàng đã cảm nhận được đêm qua, một thứ tà khí cổ xưa, khác lạ.
Đột nhiên, nàng cảm thấy một cái gì đó, một ánh mắt đang dõi theo nàng. Nàng quay phắt lại, trường thương trong tay đã sẵn sàng. Nhưng không có ai. Chỉ có những con mèo hoang đang chạy trốn vào bóng tối. Lam Yên nheo mắt, ánh mắt sắc bén của nàng quét qua từng mái nhà, từng ngóc ngách. Nàng có cảm giác mình không đơn độc trong cuộc điều tra này, như thể có một bóng ma vô hình nào đó cũng đang hành động song song với nàng. "Có lẽ nào… là hắn?" Nàng tự hỏi, một nụ cười nửa miệng thoáng qua. "Nếu là hắn, thì có lẽ chúng ta đang đi chung một con đường. Và sớm hay muộn, chúng ta cũng sẽ gặp lại."
Nàng tiếp tục cuộc tuần tra của mình, nhưng trong lòng nàng đã có một quyết định mới. Nàng sẽ không chỉ điều tra về các vụ án tham nhũng, mà còn sẽ tìm hiểu về "người bí ẩn" kia. Có lẽ, hắn chính là lời giải cho những bí ẩn đang ngày càng chồng chất ở Đế Đô này, là cánh tay nối dài để trấn áp cái ác đang ngày càng lan rộng. Một mối liên kết vô hình đã được thiết lập giữa hai người, một mối liên kết sẽ sớm dẫn đến sự hợp tác không thể tránh khỏi.
***
Khi chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những mái hiên cổ kính, nhuộm màu ấm áp cho Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây là một quán trà nổi tiếng ở Đế Đô, không chỉ bởi hương vị trà linh thảo thơm ngát mà còn bởi không khí ấm cúng, nhộn nhịp, rất thích hợp cho những cuộc gặp gỡ kín đáo hoặc những buổi trò chuyện thân mật. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa rộn ràng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt, thoang thoảng mùi khói hương nhẹ, tạo cảm giác thư thái, dễ chịu.
Trong một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo, Lâm Phong đang ngồi. Hắn cải trang thành một thương nhân giàu có, mặc một bộ trường bào lụa màu xanh đậm, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, cài một cây trâm ngọc đơn giản. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây được điểm thêm vài nét phong trần, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tinh ranh của một kẻ từng trải trên thương trường. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, đồng thời cảm nhận linh khí yếu ớt nhưng ổn định của môi trường xung quanh. Bên cạnh hắn, Thôn Thiên Thử đang ẩn mình trong một túi nhỏ trên thắt lưng, đôi mắt to tròn long lanh khẽ liếc nhìn xung quanh, cảnh giác.
Quỷ Diện Lang Quân, với vẻ bí ẩn thường thấy, xuất hiện như một bóng ma, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn mặc bộ đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười quen thuộc, che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Thân hình gầy gò của hắn lướt nhẹ nhàng qua các bàn trà, rồi ngồi đối diện Lâm Phong, tạo ra một sự tương phản rõ rệt giữa vẻ phong lưu của "thương nhân" và vẻ u ám của kẻ chuyên cung cấp tin tức ngầm. Một tách trà linh thảo bốc hơi nghi ngút đã được đặt sẵn trên bàn giữa hai người, như thể chờ đợi sự xuất hiện của hắn.
"Khách quý Lâm Phong, ngài tìm ta chắc hẳn có chuyện lớn." Quỷ Diện Lang Quân khẽ khàng nói, giọng nói vẫn mang nét lanh lợi, có chút trêu chọc. "Thông tin lần này… e là giá không rẻ đâu nha." Hắn đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn, một cử chỉ quen thuộc ám chỉ đến thù lao.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi hắn. Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Ta muốn biết về 'ký hiệu con mắt khóc' và những kẻ đã sử dụng nó gần đây. Đặc biệt là những kẻ có liên hệ với các gia tộc lớn trong triều. Ngươi có vẻ hiểu biết rất rộng về những bí mật đen tối của Đế Đô này." Hắn đặt một túi tiền nhỏ lên bàn, bên trong là những đồng linh thạch thượng phẩm lấp lánh, đủ để Quỷ Diện Lang Quân mở lòng.
Quỷ Diện Lang Quân khẽ liếc nhìn túi tiền, đôi mắt ẩn sau mặt nạ lóe lên vẻ tham lam. Hắn khẽ gật đầu, rồi nhấp một ngụm trà, như để suy nghĩ. "Ồ, 'con mắt khóc' sao? Nghe đồn đó là biểu tượng của một tông môn cổ xưa, từng bị phong ấn từ hàng ngàn năm trước. Tên gọi chính thức của nó là 'Ma Long Điện'. Tông môn này chuyên tu luyện những loại tà thuật cổ quái, bao gồm cả tế lễ huyết mạch và triệu hồi tà linh từ các giới diện khác. Tuy nhiên, nó đã bị các chính đạo liên thủ tiêu diệt và phong ấn từ rất lâu rồi." Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của Lâm Phong.
Lâm Phong trầm ngâm. "Vậy tại sao nó lại xuất hiện trở lại?"
Quỷ Diện Lang Quân cười khẩy một tiếng. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Nhưng lòng tham của con người lại vô tận, Lâm công tử. Gần đây, có tin đồn rằng Phạm Gia và Đại Quan Tham đã bắt đầu liên hệ với một 'tổ chức bí mật' nào đó, chuyên cung cấp 'phép lạ' để củng cố quyền lực. Những 'phép lạ' này bao gồm cả việc kéo dài tuổi thọ, tăng cường tu vi một cách nhanh chóng, hoặc thậm chí là triệu hồi những sinh vật kỳ dị để phục vụ cho mục đích riêng của chúng. Ta nghe nói, tổ chức này có liên hệ mật thiết với Ma Tôn Huyết Ảnh." Hắn đưa tay chỉ vào biểu tượng con mắt khóc trên mảnh phù chú mà Lâm Phong đưa cho. "Và biểu tượng này, đã được tìm thấy ở một vài nơi bí mật mà chúng sử dụng."
Lâm Phong nheo mắt. "Phạm Gia và Đại Quan Tham… chúng đã liên kết với tà đạo cổ xưa?"
"Chính xác." Quỷ Diện Lang Quân gật đầu. "Phạm Gia, muốn củng cố địa vị của mình trong triều đình, trở thành gia tộc quyền lực nhất. Còn Đại Quan Tham… hắn ta là một kẻ tham lam vô độ, khao khát quyền lực và sự bất tử. Cả hai đều sẵn sàng bán linh hồn cho quỷ dữ để đạt được mục đích. Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn ta có vẻ như là cầu nối giữa Ma Long Điện cổ xưa và những kẻ đang nắm quyền lực hiện tại. Hắn lợi dụng lòng tham của chúng để thực hiện những kế hoạch lớn hơn."
"Kế hoạch lớn hơn?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu trầm xuống. "Hắn muốn gì?"
"Ai mà biết được lòng dạ của những kẻ tà tu?" Quỷ Diện Lang Quân nhún vai. "Nhưng có tin đồn rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ muốn khuấy đảo Đại Chu Hoàng Triều. Hắn muốn lợi dụng Thiên Đạo Vết Nứt để mở ra một cánh cửa, triệu hồi một thực thể cổ xưa nào đó, hoặc khôi phục lại Ma Long Điện về thời kỳ đỉnh cao. Những cuộc tế lễ huyết mạch gần đây, những vụ mất tích bí ẩn… tất cả đều chỉ vào một mục đích duy nhất: cung cấp đủ năng lượng cho một nghi thức cực kỳ lớn."
Lâm Phong siết chặt tay dưới gầm bàn. Những lời Quỷ Diện Lang Quân nói đã khớp hoàn toàn với những gì Hạ Vũ và Tần Nguyệt đã suy luận. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn hơn, một kẻ đang thực hiện một di sản tà ác cổ xưa. Sự liên kết giữa các thế lực triều đình với tà đạo cổ xưa này cho thấy sự mục ruỗng của Đại Chu Hoàng Triều đã đến mức nguy hiểm. "Ngươi có biết địa điểm cụ thể nào mà chúng sử dụng để tế lễ không? Hoặc nơi chúng giấu bức tượng 'con mắt khóc' đó?"
Quỷ Diện Lang Quân trầm ngâm một lúc, rồi lắc đầu. "Thông tin này… ta chưa có được. Nhưng ta nghe nói, Đại Quan Tham có một căn hầm bí mật dưới phủ của hắn, nơi hắn thường xuyên gặp gỡ những kẻ bí ẩn. Có thể, đó là một điểm mà các người nên chú ý." Hắn nhìn Lâm Phong, đôi mắt ẩn sau mặt nạ ánh lên vẻ cảnh báo. "Nhưng phải cẩn thận, Lâm công tử. Đại Quan Tham không phải là một kẻ dễ đối phó. Phủ của hắn được canh gác nghiêm ngặt, và hắn ta còn có những thuộc hạ đáng sợ của riêng mình. Hơn nữa, Ma Tôn Huyết Ảnh cũng đã bắt đầu chú ý đến ngài rồi đấy."
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng. "Cảm ơn thông tin của ngươi. Ngươi cứ cầm lấy số linh thạch này." Hắn đẩy túi tiền về phía Quỷ Diện Lang Quân. "Nếu có thêm tin tức gì, hãy lập tức báo cho ta." Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không đơn giản. Hắn phải hành động nhanh chóng, trước khi mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
***
Đêm đó, một màn sương mờ ảo bao phủ Đế Đô Long Phượng, khiến những tòa kiến trúc tráng lệ trở nên u ám và huyền ảo. Trong bóng tối dày đặc, một thân ảnh nhanh nhẹn lướ đi như một làn khói, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Lâm Phong, vận dụng Thần thông Không Gian tinh diệu của mình, đã bí mật thâm nhập vào phủ Đại Quan Tham. Hắn mặc bộ trường bào đen tuyền, hòa mình hoàn hảo vào màn đêm. Bên cạnh hắn, Thôn Thiên Thử, với hình dáng nhỏ xíu lông trắng muốt, đang lướt đi thoăn thoắt, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng quét tìm những cấm chế hoặc trận pháp ẩn.
Phủ Đại Quan Tham bên ngoài tráng lệ, nguy nga với những mái ngói vàng rực và những bức tường chạm khắc tinh xảo. Nhưng sâu bên dưới lòng đất, một khu vực bí mật lại hoàn toàn đối lập. Lâm Phong và Thôn Thiên Thử đã tìm thấy một lối đi bí mật dẫn xuống một căn hầm cổ kính, nơi âm khí dày đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường. Không khí lạnh lẽo, ẩm mốc phả vào mặt, mang theo mùi máu tanh nồng thoang thoảng, khiến Lâm Phong khẽ nhíu mày. Những bức tường đá lạnh lẽo được chiếu sáng yếu ớt bởi những ngọn đuốc xanh lè, tạo ra một bầu không khí rùng rợn đến sởn gai ốc. Trên vách đá, những hình vẽ 'con mắt khóc' nguệch ngoạc, thô sơ nhưng đầy vẻ quỷ dị, xen lẫn với những ký hiệu tà thuật cổ xưa, càng làm tăng thêm sự ghê sợ.
Thôn Thiên Thử, với khứu giác và thính giác nhạy bén của một yêu thú, liên tục ra hiệu cho Lâm Phong, chỉ dẫn hắn đi sâu vào trong. Nó khẽ kêu chiêm chiếp, đôi tai vểnh lên, báo hiệu có người. Lâm Phong lập tức ẩn mình vào một khe đá, vận dụng Huyễn Mặc Quyển để che giấu khí tức của mình hoàn hảo.
Từ sâu bên trong căn hầm, những tiếng thì thầm khàn đục vọng ra. Lâm Phong nheo mắt nhìn qua một kẽ hở. Hắn thấy một vài Ma Môn Đệ Tử, những kẻ mà hắn đã đối mặt đêm qua, đang đứng giữa căn hầm. Chúng mặc bộ y phục đen, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm đầu, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Đối diện chúng là một lão già béo phệ, với bộ quan phục lụa là thêu rồng phượng, nhưng gương mặt hắn ta tái nhợt và mồ hôi đầm đìa, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi và tham lam. Đó chính là Đại Quan Tham.
"Kẻ phá hoại việc tốt của chúng ta đêm qua… hắn đã để lại dấu vết." Một Ma Môn Đệ Tử nói, giọng khàn đặc, đầy vẻ oán hận. "Hắn đã làm hỏng nghi thức tế lễ, khiến chúng ta phải tiêu tốn rất nhiều huyết khí để bù đắp."
Đại Quan Tham run rẩy, vội vàng nói: "Vâng, vâng, ta hiểu. Là lỗi của ta, là lỗi của ta. Ta đã không lường trước được rằng ở Đế Đô này lại có kẻ dám đối đầu với các ngài." Hắn vội vàng cúi đầu. "Nhưng đừng lo, hai vị đại nhân, 'Huyết Ảnh Tôn Chủ' sẽ không để bất cứ ai cản trở kế hoạch của Người. Ta đã cho người tăng cường canh gác, và sẽ tìm mọi cách để bù đắp những tổn thất đêm qua." Giọng hắn ta run rẩy, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tàn độc. "Miễn là chúng ta có được thứ mình muốn… và kẻ đó phải chết."
Lâm Phong khẽ nhếch mép. "Huyết Ảnh Tôn Chủ… quả nhiên là Ma Tôn Huyết Ảnh." Hắn thầm nghĩ. "Và 'con mắt khóc'. Đây không chỉ là một âm mưu triều đình, mà là sự trở lại của tà đạo cổ xưa, một sự kết hợp chết chóc giữa quyền lực và ma thuật."
Ma Môn Đệ Tử kia khẽ cười khẩy, một âm thanh ghê rợn vang vọng trong căn hầm. "Ngươi cứ làm tốt công việc của mình, Đại Quan Tham. Huyết Ảnh Tôn Chủ sẽ không bạc đãi những kẻ trung thành. Kế hoạch của Người đã đến giai đoạn cuối cùng. Đến lúc đó, ngươi sẽ có được quyền lực và sự bất tử mà ngươi hằng khao khát."
Lâm Phong nheo mắt. Hắn thấy Ma Môn Đệ Tử kia đưa cho Đại Quan Tham một cuộn da thú nhỏ, trên đó cũng khắc ký hiệu 'con mắt khóc' một cách rõ ràng và tinh xảo hơn mảnh phù chú hắn có. Cuộn da thú này tỏa ra một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ hơn hẳn. Đó chính là bằng chứng vật chất mà hắn cần.
Khi cuộc gặp gỡ kết thúc, và Đại Quan Tham cùng các Ma Môn Đệ Tử rời đi, Lâm Phong không vội vàng hành động. Hắn chờ đợi một lúc lâu, đảm bảo căn hầm hoàn toàn trống rỗng, rồi mới nhẹ nhàng bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Hắn đi đến nơi Đại Quan Tham vừa đứng, đôi mắt sắc bén quét qua từng tấc đất. Quả nhiên, một mảnh vật phẩm nhỏ đã rơi ra từ cuộn da thú kia – một mảnh ngọc bội màu đen, cũng được khắc ký hiệu 'con mắt khóc' và ẩn chứa một luồng tà khí cổ xưa. Thôn Thiên Thử nhanh chóng bay đến, dùng đôi chân nhỏ xíu của nó nhặt mảnh ngọc bội lên, rồi đưa cho Lâm Phong.
Lâm Phong nắm chặt mảnh ngọc bội trong tay, cảm nhận luồng năng lượng lạnh lẽo từ nó. Hắn biết, hắn đã có đủ bằng chứng. Đại Quan Tham, Phạm Gia, Ma Tôn Huyết Ảnh, và cả tông môn tà đạo cổ xưa Ma Long Điện… tất cả đều là một phần của một âm mưu lớn, một lời nguyền cổ xưa đang trỗi dậy, liên quan mật thiết đến Thiên Đạo Vết Nứt. Đây không còn là cuộc chiến của riêng hắn nữa, mà là cuộc chiến bảo vệ toàn bộ Đại Chu Hoàng Triều, thậm chí là cả thế giới.
"Ma Tôn Huyết Ảnh ám chỉ một thế lực lớn hơn đứng sau mình. Hắn ta chỉ là một kẻ thừa kế, một kẻ được giao nhiệm vụ đánh thức một thứ gì đó cổ xưa hơn nhiều." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua màn đêm, hướng về phía cung điện lộng lẫy đang chìm trong sương mù. "Thân thế của mình… liệu có liên quan gì đến những bí mật cổ xưa này không?" Hắn chợt nhớ lại những câu chuyện về gia tộc bí ẩn của mình, về lời nguyền và những sức mạnh mà hắn chưa từng hiểu rõ.
Hắn khẽ thở dài, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, bảo vệ những người hắn yêu thương, và vạch trần mọi âm mưu. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với cả Thiên Đạo.