Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 214

Huyết Ấn Triều Đình: Móc Nối Sâu Hơn

4566 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng Lam Yên bí mật điều tra sâu hơn vào vụ án tham nhũng, dần hé lộ sự móc nối phức tạp giữa quan lại triều đình và các thế lực ngầm.,Mối quan hệ giữa Lâm Phong và Lam Yên ngày càng gắn kết, xây dựng nền tảng tin tưởng và hợp tác.,Thu thập thêm bằng chứng cụ thể về sự liên kết giữa Đại Quan Tham/Phạm Gia và tà đạo cổ xưa, đặc biệt là 'ký hiệu con mắt khóc'.,Thiết lập các mục tiêu điều tra tiếp theo, chuẩn bị cho những hành động quyết liệt hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, Hạ Vũ
Mood: Tense, mysterious, investigative, developing trust and partnership
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của ngày, mang theo một nỗi cô độc và u ám phủ lên Đế Đô Long Phượng. Lâm Phong lặng lẽ thoát ra khỏi căn hầm bí mật, nơi những âm mưu thâm độc nhất của triều đình và tà đạo vừa được phơi bày. Hắn không vội vã, mà kiên nhẫn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi mọi dấu vết của Đại Quan Tham và đám Ma Môn Đệ Tử hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Huyễn Mặc Quyển vận chuyển trong người, khí tức của hắn hòa vào hư vô, ngay cả một con kiến bò ngang qua cũng khó lòng nhận ra sự hiện diện của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ.

Khi sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm, Lâm Phong mới nhẹ nhàng bước ra khỏi khe đá hẹp, đôi mắt đen láy quét một lượt khắp căn hầm. Hắn đi đến nơi Đại Quan Tham vừa đứng, cảm nhận tàn dư của ma khí và sự hoảng loạn còn vương vấn trong không khí. Quả nhiên, một mảnh vật phẩm nhỏ đã rơi ra từ cuộn da thú kia – một mảnh ngọc bội màu đen, lạnh lẽo và đầy tà dị. Trên đó, ký hiệu 'con mắt khóc' được khắc sâu, tinh xảo hơn bất kỳ thứ gì hắn từng thấy, như thể nó đang nhìn thẳng vào tâm can, khơi gợi những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Mảnh ngọc tỏa ra một luồng tà khí cổ xưa, thuần túy và mạnh mẽ, khiến linh lực trong cơ thể Lâm Phong cũng phải khẽ rung động. Thôn Thiên Thử, với hình dáng nhỏ xíu như một chấm trắng trong bóng tối, nhanh nhẹn bay đến, dùng đôi chân nhỏ xíu của nó nhặt mảnh ngọc bội lên, rồi đặt vào lòng bàn tay Lâm Phong. Đôi mắt long lanh của nó ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, như thể nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng từ vật phẩm này.

Lâm Phong nắm chặt mảnh ngọc bội trong tay, cảm nhận luồng năng lượng lạnh lẽo từ nó như một dòng nước ngầm băng giá thấm vào da thịt, xuyên thẳng vào đan điền. Hắn biết, hắn đã có đủ bằng chứng. Đại Quan Tham, Phạm Gia, Ma Tôn Huyết Ảnh, và cả tông môn tà đạo cổ xưa Ma Long Điện… tất cả đều là một phần của một âm mưu lớn, một lời nguyền cổ xưa đang trỗi dậy, liên quan mật thiết đến Thiên Đạo Vết Nứt. Đây không còn là cuộc chiến của riêng hắn nữa, mà là cuộc chiến bảo vệ toàn bộ Đại Chu Hoàng Triều, thậm chí là cả thế giới. Hắn chợt nhớ lại những lời Tần Nguyệt đã nói, về "Thiên Đạo Vết Nứt" và những biến động linh khí dị thường. Mảnh ngọc bội này, với ma khí cổ xưa bao trùm, chính là một minh chứng sống động cho những dự đoán của nàng.

"Ma Tôn Huyết Ảnh ám chỉ một thế lực lớn hơn đứng sau mình. Hắn ta chỉ là một kẻ thừa kế, một kẻ được giao nhiệm vụ đánh thức một thứ gì đó cổ xưa hơn nhiều." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua màn đêm, hướng về phía cung điện lộng lẫy đang chìm trong sương mù. "Thân thế của mình… liệu có liên quan gì đến những bí mật cổ xưa này không?" Hắn chợt nhớ lại những câu chuyện về gia tộc bí ẩn của mình, về lời nguyền và những sức mạnh mà hắn chưa từng hiểu rõ. Một gánh nặng vô hình đè nặng lên đôi vai của chàng trai trẻ. Mỗi lần khám phá thêm một bí mật về thế giới này, Lâm Phong lại cảm thấy mình bị cuốn sâu hơn vào một dòng xoáy định mệnh mà hắn không thể nào thoát ra. Hắn thở dài, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, bảo vệ những người hắn yêu thương, và vạch trần mọi âm mưu. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với cả Thiên Đạo.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ phủ sương, rọi sáng căn phòng tạm bợ nhưng ấm cúng. Lâm Phong, Tần Nguyệt và Hạ Vũ đang vây quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó bày la liệt các bằng chứng vừa thu thập được. Mảnh ngọc bội đen với ký hiệu 'con mắt khóc' nằm lặng lẽ ở giữa, toát ra một thứ khí tức âm u, đối lập hoàn toàn với ánh sáng ban mai dịu dàng. Bên cạnh đó là cuộn da thú mà Lâm Phong đã nhìn thấy Đại Quan Tham cầm trong hầm, nay đã được hắn 'mượn' về, cùng với các mảnh phù chú đã thu được từ những sát thủ đêm qua.

Hạ Vũ, sau một đêm yên giấc và được Tần Nguyệt dùng linh lực điều hòa khí huyết, đã khỏe hơn đôi chút. Nàng vẫn còn yếu ớt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoảng sợ tột độ như trước. Nàng ngồi trên chiếc ghế bọc nệm, đôi tay mảnh mai khẽ run rẩy ôm lấy Sinh Mệnh Ngọc Bội, món quà mà Lâm Phong đã tặng, như một nguồn an ủi và sức mạnh. Nàng nhìn chằm chằm vào ký hiệu 'con mắt khóc' trên mảnh ngọc bội, những ký ức kinh hoàng dường như đang trỗi dậy trong tâm trí nàng.

Lâm Phong gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng mảnh bằng chứng. "Mối liên hệ giữa ký hiệu này và các giao dịch ngầm đã rõ ràng. Đại Quan Tham cùng Ma Môn Đệ Tử, không nghi ngờ gì nữa. Nhưng mục đích thực sự của chúng là gì? Không chỉ đơn thuần là ám sát Hạ Vũ, hay trục lợi tài nguyên quốc gia. Có một âm mưu lớn hơn đang diễn ra." Hắn trầm tư, những sợi tóc mai đen nhánh khẽ rũ xuống che đi một phần ánh mắt. Hắn cảm thấy mình như một kỳ thủ, đang cố gắng nhìn thấu bàn cờ vĩ đại mà Ma Tôn Huyết Ảnh và các thế lực cổ xưa đang bày ra.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ vuốt mái tóc đen nhánh mượt mà, ánh mắt phượng chứa đựng sự uyên bác. Nàng cẩn thận dùng một sợi linh lực màu xanh nhạt bao bọc lấy mảnh ngọc bội, cảm nhận từng luồng ma khí toát ra. "Dựa trên ma khí còn sót lại, đây là một biến thể của tà thuật 'Huyết Khế' cổ xưa, thường dùng để ràng buộc linh hồn. Nó không chỉ đơn thuần là một ký hiệu, mà là một phần của một nghi thức. Ma khí này mang theo dấu ấn của sự mục nát và sự sống bị tước đoạt, rất tương đồng với những gì ta từng đọc về 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ 2000 năm trước. Ta đã phán đoán không sai." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo một sự chắc chắn khiến người khác phải tin tưởng. "Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là một Ma Tôn, hắn ta có lẽ chỉ là một con tốt, một kẻ được sử dụng để kích hoạt một thứ gì đó đã bị phong ấn từ rất lâu rồi."

Hạ Vũ bỗng nhiên rùng mình, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, chợt trợn trừng. Nàng ôm lấy đầu, như thể một dòng ký ức đau khổ đang ùa về. "Ta... ta nhớ lại rồi. Có một lần, ta thấy phụ thân nói chuyện với một người mặc áo choàng đen, hắn ta rất cao lớn, và trên tay hắn cũng có một chiếc nhẫn có ký hiệu đó... một chiếc nhẫn bằng xương, rất ghê rợn." Nàng thở dốc, từng câu từng chữ đứt quãng. "Phụ thân nói chuyện rất nhỏ, nhưng ta đã nghe loáng thoáng hắn nhắc đến một cái tên... 'Quỷ Diện Lang Quân'. Hắn nói 'Quỷ Diện Lang Quân' rất hài lòng với vật tế phẩm..." Giọng nàng nghẹn lại, đôi môi run rẩy. Cái tên đó, 'Quỷ Diện Lang Quân', như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng vào không khí, mang theo một nỗi sợ hãi cổ xưa.

Lâm Phong và Tần Nguyệt lập tức trao đổi ánh mắt. 'Quỷ Diện Lang Quân' – một cái tên mới, một mảnh ghép quan trọng vừa được bổ sung vào bức tranh âm mưu phức tạp. "Vật tế phẩm?" Lâm Phong nhíu mày, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Không lẽ... những vụ mất tích gần đây trong Đế Đô cũng có liên quan?" Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phố xá đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng người nói chuyện, tiếng vó ngựa tuần tra hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Nhưng đằng sau vẻ phồn hoa đó, một bóng ma cổ xưa đang len lỏi, sẵn sàng nuốt chửng tất cả. Hắn biết, mọi chuyện còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Mảnh ngọc bội trong tay hắn như đang cháy lên, luồng ma khí cổ xưa từ nó len lỏi vào từng thớ thịt, cảnh báo về một mối nguy hiểm khôn lường. Lâm Phong siết chặt tay, quyết tâm thầm nhủ: "Không để cho bất kỳ ai phải trở thành vật tế phẩm nữa."

***

Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt trải dài khắp các mái ngói cong vút của Đế Đô Long Phượng. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và chút khói hương từ các miếu thờ, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Lâm Phong đang ngồi tại một quán trà nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nhâm nhi chén trà Bích Loa Xuân thơm ngát. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm, trông có vẻ phóng khoáng nhưng lại ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ lướt qua những người qua lại, nhưng trọng tâm lại đặt vào một bóng dáng quen thuộc đang chậm rãi tiến đến.

Lam Yên, với mái tóc nâu đỏ được búi cao gọn gàng, khoác trên mình bộ trang phục chiến đấu màu đen sẫm, bước vào quán trà. Vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng thu hút không ít ánh nhìn tò mò, nhưng ánh mắt nàng chỉ tập trung vào một điểm duy nhất – Lâm Phong. Nàng bước đến bàn của hắn, ánh mắt sắc bén như chim ưng chứa đựng sự cảnh giác nhưng cũng không kém phần tò mò và một chút gì đó gọi là ngưỡng mộ.

"Công tử quả nhiên là người phi thường." Lam Yên ngồi xuống đối diện Lâm Phong, giọng nói dứt khoát, không vòng vo. "Đêm đó... ta đã tận mắt chứng kiến. Ngươi không giống những gì ta nghĩ." Nàng nhớ lại hình ảnh Lâm Phong xuất quỷ nhập thần giữa vòng vây sát thủ, sự điềm tĩnh và sức mạnh kinh người của hắn. Hình ảnh đó đã hoàn toàn phá vỡ những định kiến ban đầu của nàng về một công tử phong lưu, chỉ biết ăn chơi.

Lâm Phong khẽ nhếch mép, đặt chén trà xuống, biểu cảm nghiêm túc hơn đôi chút nhưng vẫn giữ vẻ ung dung vốn có. "Nói thẳng đi, Lam thống lĩnh. Ngươi tìm ta có việc gì?" Hắn đã biết Lam Yên sẽ đến. Mộc Ly và Thôn Thiên Thử đã báo cáo về sự theo dõi của nàng từ khi hắn rời khỏi căn hầm bí mật của Đại Quan Tham. Lâm Phong không quá ngạc nhiên, mà ngược lại, còn có chút hứng thú với sự nhạy bén của vị nữ thống lĩnh này.

Lam Yên hít một hơi thật sâu, ánh mắt nàng trực tiếp nhìn vào Lâm Phong, không chút né tránh. "Ta có thông tin về một đường dây tham nhũng lớn, liên quan đến việc buôn bán tài nguyên quốc gia. Nó có vẻ... bất thường. Các kho hàng hoàng gia gần đây thường xuyên có hoạt động mờ ám vào ban đêm, và các sổ sách kế toán có vẻ như bị giả mạo một cách tinh vi. Có lẽ nó liên quan đến những gì ngươi đang điều tra." Nàng đặt một cuốn sổ nhỏ lên bàn, bên trong là những ghi chép cẩn thận về các hoạt động khả nghi. "Ta đã theo dõi chuyện này một thời gian, nhưng không thể tìm ra kẻ chủ mưu thực sự. Mọi dấu vết đều bị che đậy rất kỹ lưỡng."

Lâm Phong cầm cuốn sổ lên, lướt nhanh qua các ghi chép. Hắn không ngạc nhiên trước thông tin này. "Mộc Ly và Thôn Thiên Thử cũng đã báo cáo về một số hoạt động tà khí quanh các kho hàng hoàng gia, đặc biệt là khu vực phía Đông thành. Ma khí không mạnh, nhưng rất quỷ dị, như thể ai đó đang cố gắng che giấu sự hiện diện của nó." Hắn ngẩng đầu nhìn Lam Yên, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện. "Rất có thể chúng ta đang nói về cùng một thứ, Lam thống lĩnh."

Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định. "Nếu vậy, chúng ta có thể hợp tác. Ta có quyền hạn của một thống lĩnh, có thể ra vào một số khu vực mà người thường khó tiếp cận. Ngươi... có khả năng mà ta chưa từng thấy." Nàng không hề giấu giếm sự công nhận đối với thực lực của Lâm Phong. Sự hợp tác này, đối với Lam Yên, không chỉ là vì nhiệm vụ, mà còn là một cơ hội để nàng tìm hiểu thêm về người đàn ông bí ẩn này, người đã cứu mạng Hạ Vũ và làm nàng phải thay đổi hoàn toàn cách nhìn.

"Hợp tác?" Lâm Phong trầm tư một lát, rồi khẽ gật đầu. "Nghe có vẻ thú vị. Nhưng ta có một điều kiện. Mọi hoạt động phải tuyệt đối bí mật, và ta là người đưa ra quyết định cuối cùng." Hắn nhìn thẳng vào mắt Lam Yên, ánh mắt đầy sự nghiêm túc. Hắn không muốn một sự hợp tác nửa vời, hay bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc của triều đình.

Lam Yên không chút do dự. "Được. Ta tin vào phán đoán của ngươi, công tử." Nàng đứng dậy, khí chất mạnh mẽ toát ra. "Vậy, khi nào chúng ta hành động?" Lòng nàng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm một cách lạ lùng khi có được sự đồng ý của Lâm Phong. Một phần trong nàng tin rằng, với người đàn ông này, mọi bí ẩn đều có thể được làm sáng tỏ.

Lâm Phong khẽ cười, đứng dậy. "Nửa đêm nay. Tại kho hàng Hoàng Gia phía Đông thành. Ta tin đó là nơi mà mọi sợi dây đang thắt chặt." Hắn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xuyên qua những mái nhà, hướng về phía Đông, nơi bóng tối đang dần bao phủ. Một cuộc chiến mới, một cuộc điều tra mới, sẽ bắt đầu.

***

Đêm đó, không trăng không sao, chỉ có những đám mây đen kịt giăng lối, phủ lên Đế Đô Long Phượng một màn sương mờ ảo, nặng trĩu. Gió lạnh rít qua từng con hẻm, mang theo mùi ẩm mốc và bụi bặm từ những khu nhà cũ kỹ. Tại một kho hàng Hoàng Gia cũ kỹ, ít được sử dụng ở rìa Đế Đô, sự tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ hở và tiếng chuột chạy xào xạc trong bóng tối. Đây là nơi mà Lâm Phong đã chỉ điểm, và cũng là nơi Lam Yên đã theo dõi.

Lâm Phong, Lam Yên, Mộc Ly và Thôn Thiên Thử, tất cả đều ẩn mình trong bóng đêm, di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma. Trang phục của họ là những bộ đồ tối màu, hòa mình vào màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Linh khí trong khu vực này yếu ớt, không đủ để nuôi dưỡng các trận pháp bảo vệ mạnh mẽ, khiến nơi đây trở thành một điểm yếu lý tưởng cho các hoạt động phi pháp.

"Có ma khí. Không mạnh, nhưng rất quỷ dị." Lam Yên thì thầm, rút nhẹ chiến đao ra khỏi vỏ, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng âm u, lạnh lẽo đang lẩn khuất trong không khí, như một con rắn độc vô hình. Khứu giác của nàng cũng nhận ra mùi tanh nhẹ của máu khô lẫn trong mùi ẩm mốc và gỗ mục, một mùi hương khiến nàng không khỏi rùng mình.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn cũng trở nên nghiêm trọng. Hắn dùng Thần thông Không Gian, khẽ phẩy tay, một luồng ánh sáng vô hình lan tỏa, vô hiệu hóa một cảm ứng trận pháp nhỏ được đặt ở lối vào. "Chỉ là một trận pháp cảnh báo đơn giản. Chúng không muốn gây chú ý." Hắn chỉ vào một góc khuất, nơi có những kiện hàng được xếp chồng lên nhau cao ngất, tạo thành những mê cung tối tăm. "Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, kiểm tra khu vực đó. Cẩn thận, đừng để lại dấu vết."

Mộc Ly, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như một con sóc, khẽ gật đầu. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng ánh lên vẻ tinh nghịch nhưng cũng đầy tập trung. Nàng cùng Thôn Thiên Thử, con chuột trắng muốt nhỏ xíu, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các kiện hàng, biến mất vào bóng tối chỉ trong chớp mắt. Thôn Thiên Thử vốn có khả năng ẩn mình vô hình, cùng với sự nhạy bén bẩm sinh của loài chuột, là một trinh sát hoàn hảo cho nhiệm vụ này.

Lâm Phong và Lam Yên tiếp tục tiến sâu vào bên trong kho hàng. Tiếng gió rít qua kẽ hở ngày càng mạnh, như những tiếng than khóc của linh hồn. Trên những kiện hàng cũ kỹ, bụi bặm phủ dày đặc, nhưng đôi chỗ lại có những vết chân mới, còn in hằn trên lớp bụi, chứng tỏ nơi đây không hề bị bỏ hoang. Mùi tanh nhẹ càng lúc càng đậm đặc, khiến Lam Yên nhíu mày, cảm thấy khó chịu.

Sau một lúc tìm kiếm, Lam Yên dừng lại trước một đống thùng hàng cũ kỹ, có vẻ như đã bị bỏ quên từ lâu. Nàng dùng đầu chiến đao khẽ cạy một chiếc thùng, bên trong là những cuộn vải lụa đã ố màu. Nhưng ẩn sâu dưới đáy thùng, nàng phát hiện ra một cuốn sổ da cũ kỹ. "Đây là sổ sách ghi chép các lô hàng... và đây là chi tiết giao dịch với một thương hội không có thật!" Nàng thì thầm, giọng nói đầy sự kinh ngạc. Cuốn sổ được viết bằng loại mực đặc biệt, và dường như có một lớp trận pháp nhỏ bảo vệ, khiến nó khó bị phát hiện bằng linh thức thông thường.

Lâm Phong tiến đến, kiểm tra cuốn sổ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà dị rất yếu ớt từ nó, nhưng đủ để khẳng định đây không phải là một cuốn sổ bình thường. Hắn lật từng trang, đôi mắt đen láy lướt qua những con số và tên hàng hóa. Đến trang cuối cùng, một hình vẽ bất ngờ đập vào mắt hai người. Đó chính là 'ký hiệu con mắt khóc', được vẽ bằng máu khô, còn vương vấn một chút khí tức tanh tưởi, như thể nó vừa mới được vẽ xong. Bên cạnh ký hiệu là một vật phẩm được phong ấn cẩn thận trong một lớp vải đen – một khối ngọc bội hình tam giác, cũng được khắc ký hiệu tương tự, và tỏa ra một luồng ma khí mạnh hơn hẳn mảnh ngọc bội của Đại Quan Tham.

"Lại là ký hiệu này..." Lam Yên thì thầm, ánh mắt nàng ánh lên vẻ kinh hãi. Sự trùng lặp này không thể là ngẫu nhiên. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, và đáng sợ hơn.

***

Đúng lúc đó, một âm thanh đột ngột và dồn dập vang lên từ bên ngoài kho hàng – tiếng bước chân nặng nề, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng vũ khí chạm vào nhau. Cả Lâm Phong và Lam Yên lập tức căng thẳng, ánh mắt trao đổi nhanh chóng.

"Kẻ địch! Chuẩn bị!" Lam Yên thì thầm, rút hoàn toàn chiến đao ra khỏi vỏ. Bản năng chiến binh của nàng mách bảo rằng nguy hiểm đang cận kề. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.

Lâm Phong giữ tay nàng, ánh mắt hắn sắc bén nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Không vội. Chúng ta cần thêm thông tin. Tránh giao chiến trực diện nếu không cần thiết." Hắn nhanh chóng kéo Lam Yên vào sau một kiện hàng lớn, sử dụng Thần thông Không Gian và Huyễn Mặc Quyển để tạo ra một trận pháp che chắn nhỏ, khiến họ hoàn toàn biến mất trong bóng tối và che giấu mọi khí tức. Ma khí trong kho hàng bỗng trở nên đậm đặc hơn, như thể phản ứng với sự xuất hiện của kẻ địch.

Tiếng bước chân ngày càng gần, rồi một vài bóng người xuất hiện. Đó là những tên Hắc Sa Hộ Pháp cấp thấp, mặc áo choàng đen, trên lưng đeo trường đao, khí tức hung ác. Chúng không phải là những kẻ mạnh mẽ như Ảnh Sát, nhưng số lượng đông đảo và vẻ mặt dữ tợn của chúng cũng đủ khiến người thường phải khiếp sợ. Hai tên trong số chúng đi ngang qua chỗ Lâm Phong và Lam Yên đang ẩn nấp. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng trên tay chúng rọi qua, đủ để Lâm Phong và Lam Yên nhìn thấy một chi tiết kinh hoàng: trên cổ tay của một tên Hắc Sa Hộ Pháp, có một vết xăm nhỏ hình 'ký hiệu con mắt khóc', màu đỏ sẫm như máu.

"Lại là ký hiệu đó... Chúng thực sự có mặt khắp nơi!" Lam Yên thì thầm, giọng nói đầy sự phẫn nộ và kinh ngạc. Từ Đại Quan Tham, đến sát thủ, rồi giờ là những tên Hắc Sa Hộ Pháp này. Mạng lưới của chúng đã len lỏi vào từng ngóc ngách của Đại Chu Hoàng Triều. Điều này chứng tỏ Ma Tôn Huyết Ảnh hoặc tay sai của hắn đang trực tiếp giám sát và điều hành các hoạt động buôn lậu và tham nhũng này, biến chúng thành một phần của âm mưu lớn hơn.

Lâm Phong không nói gì, ánh mắt hắn lạnh lẽo quan sát từng động thái của bọn chúng. Hắn nhận ra sự móc nối này còn sâu rộng hơn hắn nghĩ. Đây không chỉ là tham nhũng, mà là một sự xâm nhập toàn diện của tà đạo vào hệ thống chính quyền, ăn mòn từ bên trong. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ ma khí lan tỏa khắp kho hàng, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể nó đang cố gắng thâm nhập vào tâm trí hắn.

Sau khi bọn Hắc Sa Hộ Pháp đi qua, kiểm tra qua loa các kiện hàng rồi rời đi, Lâm Phong và Lam Yên vẫn nín thở chờ đợi thêm một lúc lâu, đảm bảo không còn bất kỳ mối nguy hiểm nào. Khi sự tĩnh lặng trở lại, Lâm Phong mới nhẹ nhàng gỡ bỏ trận pháp che chắn.

"Chúng ta có đủ rồi." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kiên quyết. Hắn cất cuốn sổ và khối ngọc bội phong ấn vào không gian trữ vật. "Đại Quan Tham, Phạm Gia, Ma Tôn Huyết Ảnh, Quỷ Diện Lang Quân... tất cả đang kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ."

Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. "Vậy, bước tiếp theo là gì?" Nàng không còn chút nghi ngờ nào về Lâm Phong. Từ một người xa lạ đầy bí ẩn, hắn đã trở thành một đồng minh đáng tin cậy, thậm chí là người duy nhất nàng có thể dựa vào trong cuộc chiến chống lại cái ác đang len lỏi này.

Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ. Hắn cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai, nhưng ý chí của hắn không hề nao núng. Hắn biết, cuộc điều tra này sẽ còn dẫn họ đến những bí mật kinh hoàng hơn, những góc tối mà không ai dám chạm tới. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. "Chúng ta cần tìm hiểu về 'Quỷ Diện Lang Quân' và mối liên hệ của hắn với những vụ mất tích. Hắn có thể là chìa khóa để giải mã toàn bộ âm mưu này." Hắn khẽ thở dài, cảm nhận luồng ma khí cổ xưa từ mảnh ngọc bội trong không gian trữ vật. "Cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ Đại Chu Hoàng Triều, mà còn là chống lại một thế lực cổ xưa đang cố gắng trỗi dậy, một thế lực có liên hệ với Thiên Đạo Vết Nứt."

Lâm Phong quay lại nhìn Lam Yên, ánh mắt hắn ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. "Lam thống lĩnh, cuộc chiến này sẽ rất khốc liệt. Ngươi có sẵn lòng đối mặt với mọi nguy hiểm, kể cả khi điều đó có nghĩa là đối đầu với cả triều đình mà ngươi đã thề trung thành, để vạch trần sự thật và bảo vệ bách tính không?"

Lam Yên không chút do dự, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ. Chính nghĩa ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nếu triều đình đã mục ruỗng, thì ta sẽ chiến đấu để thay đổi nó. Với ngươi." Lời nói của nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề.

Lâm Phong khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. "Tốt. Vậy thì, hãy chuẩn bị. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu." Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, bảo vệ những người hắn yêu thương, và vạch trần mọi âm mưu. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với cả Thiên Đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ