Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 215

Đế Đô Hỗn Loạn: Long Thần Giáng Lâm

4435 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể của chương: một sự kiện quan trọng tại Đế Đô bị phá hoại bởi thế lực hắc ám, gây hỗn loạn lớn; Lâm Phong phải ra tay dẹp loạn, thể hiện sức mạnh phi phàm và thu hút sự chú ý của nhiều phe phái.,Làm nổi bật sự thâm nhập sâu rộng của tà đạo vào Đại Chu Hoàng Triều và mối đe dọa liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ 2000 năm trước.,Củng cố mối quan hệ tin tưởng và hợp tác giữa Lâm Phong và Lam Yên, cho thấy sự ăn ý của họ trong tình huống nguy hiểm.,Thu hút sự chú ý của các phe phái quyền lực trong triều đình và Ma Tôn Huyết Ảnh về Lâm Phong, tạo tiền đề cho các sự kiện tiếp theo trong arc.,Khơi gợi sự tò mò về thực lực thật sự của Lâm Phong, dù chàng đã thể hiện sức mạnh phi phàm.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Thôn Thiên Thử, Hắc Sa Hộ Pháp, Đại Quan Tham, Phạm Gia Thiếu Chủ, Hoàng Cung Thị Vệ, Dân chúng Đế Đô
Mood: Tense, action-packed, awe-inspiring, mysterious, climactic.
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng cuối cùng của đêm đã lùi về phía tây, nhường chỗ cho rạng đông bừng sáng. Tại một góc khuất của Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong và Lam Yên lặng lẽ rời khỏi khu kho hàng đổ nát. Ánh mắt Lâm Phong vẫn còn vương vấn sự lạnh lẽo của ma khí, nhưng sâu thẳm trong đó là ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Hắn cất cuốn sổ và khối ngọc bội phong ấn vào không gian trữ vật, cảm nhận luồng ma khí cổ xưa từ mảnh ngọc bội vẫn âm ỉ, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa không hề nhỏ.

"Đại Quan Tham, Phạm Gia, Ma Tôn Huyết Ảnh, Quỷ Diện Lang Quân... tất cả đang kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ," Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm hẳn đi, như thể đang cân nhắc trọng lượng của từng cái tên. Hắn nhìn Lam Yên, thấy ánh mắt nàng kiên định như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy chút ấm áp. "Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu." Lời tuyên bố của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hứa hẹn một bão táp sắp đổ xuống Đại Chu Hoàng Triều. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Ngọn lửa trong mắt hắn bùng lên.

***

Sáng hôm sau, Đế Đô Long Phượng bừng tỉnh trong không khí trang trọng và nhộn nhịp của Lễ Tế Thiên. Quảng trường trung tâm, vốn đã rộng lớn, nay càng trở nên tráng lệ hơn với hàng vạn cờ xí rực rỡ sắc màu, bay phấp phới trong gió sớm. Các cung điện mái vàng, tường thành cao ngất được chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, tựa như những vảy rồng đang phát sáng. Dọc theo các phố xá rộng lớn dẫn đến quảng trường, người dân đổ ra đường từ tờ mờ sáng, chen chúc nhau để có một vị trí tốt nhất. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang ba hồi, trầm hùng và uy nghiêm, hòa lẫn với tiếng vó ngựa tuần tra của Hoàng Cung Thị Vệ, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng nhạc từ các quán hát vọng ra, và tiếng rao hàng của các tiểu thương. Một bản hòa ca của sự sống động và cung kính.

Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển quanh hoàng thành thoang thoảng trong gió, quyện với mùi thức ăn quý tộc từ các phủ đệ, mùi vải vóc tơ lụa mới, và cả mùi khói hương từ các miếu thờ nghi ngút. Bầu không khí nơi đây vừa tráng lệ, vừa uy nghiêm, nhưng cũng không kém phần sôi động. Linh khí trong khu vực quảng trường được các trận pháp hoàng gia khéo léo tụ tập, khiến không khí trở nên trong lành và dễ chịu hơn hẳn những khu vực khác. Ngày hôm nay, trời nắng ráo, ấm áp, một ngày đẹp trời cho một sự kiện trọng đại.

Trong dòng người đông đúc, Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Hạ Vũ hòa mình vào, trông như những du khách bình thường đang chiêm ngưỡng sự kiện hiếm có. Lâm Phong mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng dáng người cao ráo, linh hoạt cùng đôi mắt sâu thẳm vẫn khiến hắn nổi bật. Hắn ôm nhẹ vai Hạ Vũ, cô gái với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, giờ đây đang nép sát vào hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Tuyết Dao, với y phục trắng tinh khôi, vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, đứng bên cạnh hắn, ánh mắt sắc lạnh như hồ băng nhưng lại không ngừng quét qua đám đông, cảnh giác đến cực điểm. Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn trong bộ trang phục màu xanh lá, liên tục đảo mắt quan sát xung quanh, đôi lúc lại thì thầm hỏi han điều gì đó với Tần Nguyệt. Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành trong chiếc áo lụa tím nhạt, ánh mắt uyên bác pha chút lo lắng, nhưng vẫn không rời Lâm Phong nửa bước.

"Ma khí ngày càng đậm đặc... chúng sắp hành động rồi," Lâm Phong khẽ thì thầm vào tai Tuyết Dao, thanh âm chỉ vừa đủ để nàng nghe thấy. Một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng qua trên môi hắn, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn nghiêm túc. Hắn đã cảm nhận được luồng khí tức âm lãnh, khó chịu đang dần len lỏi vào bầu không khí trang nghiêm của buổi lễ, dù rất mỏng manh, nhưng không thể qua mắt được hắn.

Tuyết Dao khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh khẽ siết chặt vào ống tay áo hắn, một tín hiệu thầm lặng cho thấy nàng đã hiểu. Nàng không nói gì, nhưng sự căng thẳng trong từng cử động nhỏ của nàng đã nói lên tất cả.

Ở một vị trí khác, Lam Yên, trong trang phục Thị Vệ gọn gàng, mang theo trường thương sáng loáng, cũng đang âm thầm quan sát. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng cảm thấy một sự bất an khó tả, một luồng khí tức lạnh lẽo đang dần bao trùm lấy quảng trường, dù không rõ ràng như Lâm Phong, nhưng trực giác của một chiến binh đã cảnh báo nàng. "Cảm giác bất an này... không ổn," nàng tự nhủ, tay khẽ siết chặt cán trường thương, sẵn sàng ứng phó.

Tiếng chiêng trống vang dội một lần nữa, báo hiệu buổi lễ đã chính thức bắt đầu. Vị Hoàng Đế Đại Chu, một người trung niên với vẻ mặt uy nghiêm nhưng phảng phất nét mệt mỏi, đang dẫn đầu đoàn quan lại cao cấp tiến về đàn tế. Dân chúng đồng loạt quỳ xuống, bày tỏ lòng thành kính. Đúng lúc này, một tiếng nổ chói tai vang lên từ phía chân trời, như sấm sét giữa trời quang.

Toàn bộ quảng trường bỗng chốc chìm vào hỗn loạn. Ma khí đen đặc, cuồn cuộn như mực, bỗng từ đâu bùng phát, che khuất cả ánh nắng mặt trời, biến một ngày đẹp trời thành buổi chiều tà u ám. Trên bầu trời, một 'ký hiệu con mắt khóc' khổng lồ, màu đỏ sẫm như máu tươi, từ từ hiện ra, tỏa ra một áp lực kinh hoàng, khiến mọi người như bị bóp nghẹt.

"Áaaaaa!"

Tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp nơi. Từ trong màn ma khí, hàng loạt tà tu với vẻ mặt dữ tợn, mặc áo choàng đen, tay cầm đủ loại pháp khí tà ác, cùng với vô số quái vật ma khí gào thét, lao xuống quảng trường như đàn châu chấu. Chúng không hề nương tay, lập tức tấn công những dân chúng đang hoảng loạn tháo chạy. Tiếng đổ vỡ, tiếng vũ khí va chạm, tiếng gió rít gào mang theo ma khí, tất cả tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian. Mùi khét lẹt của ma khí, mùi máu tanh, mùi khói bốc lên từ những kiến trúc bị phá hủy, khiến mọi giác quan đều bị tấn công dữ dội. Bầu không khí vui vẻ, trang trọng ban nãy phút chốc đã biến thành sự hỗn loạn, chết chóc, đầy rẫy sợ hãi và tuyệt vọng. Ánh sáng bị che khuất bởi ma khí đen đặc, và bầu trời quang đãng hoàn toàn bị bao phủ bởi thế lực tà ác.

Lâm Phong không chút do dự, hắn lập tức ôm lấy Hạ Vũ, đồng thời phất tay một cái, một luồng linh lực vô hình bao bọc lấy Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt. "Mộc Ly, mang Hạ Vũ và Tần Nguyệt đến khu vực ẩn nấp phía đông, đã được bố trí sẵn trận pháp. Tuyết Dao, ngươi hỗ trợ bảo vệ họ." Hắn nói nhanh, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Thôn Thiên Thử!"

Một tiếng "chiêm chiếp" nhỏ vang lên, con chuột trắng muốt Thôn Thiên Thử từ đâu chui ra, nhanh như chớp lướt qua chân Lâm Phong rồi biến mất vào trong đám đông, hướng về phía ba mỹ nhân và Hạ Vũ. Tốc độ của nó nhanh đến mức không ai có thể nhận ra.

Mộc Ly gật đầu mạnh mẽ, nhanh nhẹn kéo Hạ Vũ và Tần Nguyệt đi, dáng người nhỏ nhắn của nàng len lỏi qua đám đông hoảng loạn một cách dễ dàng. Tuyết Dao không nói lời nào, chỉ khẽ nhún mình, một làn sương trắng mờ ảo bao phủ lấy nàng, khiến nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám người, như một vị tiên nữ lạnh lùng. Nàng giơ tay, một luồng hàn khí mạnh mẽ lập tức đẩy lùi vài con ma vật đang lao tới, mở đường cho Mộc Ly và Hạ Vũ.

Lâm Phong quay lại, ánh mắt hắn lạnh lẽo quét qua cảnh tượng hỗn loạn trước mặt. Đám tà tu này... chúng đã đi quá giới hạn.

***

Quảng trường trung tâm của Đế Đô Long Phượng giờ đây đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng, tiếng đổ vỡ của kiến trúc, tiếng vũ khí va chạm chan chát và tiếng gào thét ghê rợn của tà tu và ma vật vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Ma khí đen đặc bao phủ bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời bị che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại một màu xám xịt u ám. Mùi khét lẹt của ma khí, mùi máu tanh nồng, và mùi khói bốc lên từ những đám cháy nhỏ hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng của một chiến binh, dũng mãnh đứng giữa làn đạn, cây trường thương trong tay nàng múa lên như rồng lượn, hóa thành một vòng bảo vệ kiên cố. Nàng hét lớn, giọng nói dứt khoát và mạnh mẽ, át đi tiếng ồn ào hỗn loạn: "Hoàng Cung Thị Vệ! Bảo vệ dân chúng! Không để bất kỳ ai bị tổn thương!" Nàng vừa nói vừa dùng thương quét ngang, một luồng kình lực mạnh mẽ đánh bay ba con ma vật đang lao tới, cứu lấy một nhóm người già và trẻ nhỏ. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng bay phấp phới, đôi mắt sắc bén như chim ưng ánh lên sự kiên nghị và bất khuất. Nàng là một chiến sĩ thực thụ, không hề lùi bước trước hiểm nguy.

Tuy nhiên, số lượng tà tu và ma vật quá đông đảo, chúng như thủy triều dâng, liên tục tràn vào. Dù Hoàng Cung Thị Vệ đã cố gắng hết sức, nhưng họ chỉ là những phàm nhân tu luyện võ đạo, làm sao có thể chống lại được những kẻ tu luyện tà thuật, sở hữu ma khí đáng sợ? Từng người lính ngã xuống, khiến hàng phòng thủ ngày càng mỏng manh.

Một tên Hắc Sa Hộ Pháp, mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương, trên người tỏa ra khí tức âm hàn đáng sợ, cùng với hai tên tà tu cấp cao khác, đột nhiên xuất hiện, vây hãm Lam Yên. Hắn ta không hề che giấu sự khinh miệt trong ánh mắt. "Hừ, nữ nhân đáng ghét! Ngươi tưởng một mình ngươi có thể cản được chúng ta sao? Mau giao ra máu tươi tế phẩm!" Giọng hắn khàn khàn, ghê rợn, cây trường đao đen nhánh trong tay ánh lên vẻ chết chóc.

Lam Yên nghiến răng, cơ bắp trên tay nổi lên khi nàng vung thương đón đỡ đòn tấn công của tên Hộ Pháp. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tia lửa tóe ra. Nàng đã bị thương nhẹ, một vết máu thấm qua lớp giáp nhẹ trên cánh tay. "Cút ngay! Đồ tà vật!" nàng gầm lên, đôi mắt rực lửa căm hờn. Nàng biết mình không thể cầm cự được bao lâu nữa, nhưng nàng không thể lùi bước. Phía sau nàng là những người dân vô tội, là những đứa trẻ đang sợ hãi.

Đúng lúc nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện như ma quỷ, không một tiếng động. Lâm Phong! Hắn không xuất hiện bằng cách di chuyển thông thường, mà như thể không gian xung quanh hắn bỗng nhiên bị bóp méo, rồi hắn 'bước ra' từ hư vô, xuất hiện ngay bên cạnh Lam Yên. Thần thông Không Gian! Một kỹ năng mà ngay cả những cường giả Hóa Thần đỉnh phong cũng khó lòng nắm giữ.

"Các ngươi... đã đi quá giới hạn rồi!" Giọng Lâm Phong vang lên lạnh lùng, trầm thấp, không mang theo một chút cảm xúc thừa thãi nào, nhưng lại khiến tên Hắc Sa Hộ Pháp kia run rẩy không kiểm soát. Khí tức của hắn đột nhiên bùng nổ, không phải là linh khí, mà là một loại uy áp vô hình, hùng vĩ như núi cao, khiến cả không gian xung quanh Lâm Phong như bị đông cứng. Ánh mắt hắn quét qua tên Hắc Sa Hộ Pháp và đám tà tu, khiến chúng cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kiếm đâm xuyên qua.

Chưa kịp để bọn chúng phản ứng, Lâm Phong đã ra tay. Hắn không dùng bất kỳ pháp bảo hay công pháp nào quá phô trương, chỉ đơn giản là một chưởng vung ra. Một luồng chưởng phong vô hình nhưng mạnh mẽ như cuồng phong bão táp, mang theo sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, lập tức đánh tan khối ma khí đang vây lấy Lam Yên, đồng thời hất văng ba tên tà tu cấp thấp đang định tấn công nàng. Chúng không kịp kêu lên một tiếng, thân thể đã bị xé nát thành từng mảnh, máu thịt vương vãi.

Lam Yên đứng sững sờ, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một sức mạnh kinh khủng đến vậy. Nàng là một chiến binh dũng mãnh, nhưng nàng biết mình không bao giờ có thể làm được điều đó.

Lâm Phong không dừng lại. Hắn khẽ vươn tay, Cửu Thiên Huyền Kiếm lập tức xuất hiện trong tay hắn. Thanh kiếm này không hề có vẻ ngoài phô trương, chỉ là một thanh kiếm cổ điển, giản dị, nhưng khi nó xuất hiện, toàn bộ không gian như bị hút vào một xoáy đen vô hình. Hắn không vung kiếm, chỉ là một ý niệm. Kiếm khí lập tức bùng nổ!

"Vù vù vù!"

Hàng vạn luồng kiếm khí màu xanh lam sáng rực, mỏng như tơ nhưng sắc bén như lưỡi hái tử thần, lập tức bắn ra từ thân kiếm. Chúng không theo một quy tắc nào, nhưng lại vô cùng tinh diệu, xuyên qua đám tà tu và ma vật như cắt lúa. Một tiếng gầm thét, rồi hai tiếng, rồi hàng trăm tiếng. Những con ma vật tan biến thành tro bụi, những tên tà tu bị kiếm khí xuyên thủng, thân thể nổ tung thành màn máu. Trong chớp mắt, một khoảng không gian rộng lớn đã được dọn sạch, chỉ còn lại Lâm Phong đứng sừng sững giữa biển kiếm khí.

Uy lực này! Nó đã vượt xa cảnh giới Hóa Thần mà Lâm Phong đã thể hiện trước đây. Ngay cả một cường giả Nguyên Anh đỉnh phong cũng không thể tạo ra uy thế kinh hoàng đến vậy.

Tên Hắc Sa Hộ Pháp kia, vốn đang hùng hổ, giờ đây lại cứng đờ tại chỗ. Hắn cảm nhận được một luồng tử khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy hắn, khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn nhìn Lâm Phong, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ xương ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ. Cái quái gì thế này? Một cường giả như vậy sao lại xuất hiện ở một Đế Đô phàm nhân?

Lâm Phong không hề liếc nhìn hắn, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, quét qua khắp quảng trường. Hắn cảm nhận được ma khí vẫn đang lan tràn dữ dội, không ngừng ăn mòn linh khí xung quanh. Hắn không muốn để lại dấu vết quá rõ ràng, nhưng trong tình thế này, hắn phải dùng đến một phần sức mạnh của mình.

Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển Công pháp Thôn Phệ. Một xoáy nước vô hình, đen như mực, đột nhiên xuất hiện quanh hắn. Tất cả ma khí trong phạm vi vài chục trượng, dù đang cuồn cuộn hay âm ỉ, đều bị xoáy nước đó hút vào không ngừng, biến mất không dấu vết. Không chỉ ma khí, mà cả những tàn dư của ma vật, những tà niệm còn vương vãi trong không gian, cũng đều bị Thôn Phệ Công Pháp hấp thụ sạch sẽ.

Cảnh tượng này càng khiến những người chứng kiến thêm kinh ngạc. Ma khí đang hoành hành, vậy mà lại bị một người hấp thụ vào cơ thể? Điều này không phải là tìm chết sao? Nhưng Lâm Phong vẫn đứng đó, thân hình cao ráo, khí tức không hề suy yếu, ngược lại, còn có vẻ cường đại hơn một chút.

Tên Hắc Sa Hộ Pháp rốt cuộc cũng không chịu nổi uy áp kinh hoàng và màn trình diễn sức mạnh khó tin của Lâm Phong. Hắn hét lên một tiếng thất thanh, giọng nói mang theo sự hoảng loạn tột độ: "Ngươi... ngươi là ai? Ngươi không thể cản được kế hoạch của chủ nhân! Ma Tôn đại nhân sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!" Sau đó, hắn không chút chần chừ, hóa thành một làn khói đen, bỏ chạy thục mạng. Hắn thậm chí không dám quay đầu lại, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt đen mờ ảo.

Các tà tu còn lại, sau khi chứng kiến thủ lĩnh của mình bỏ chạy và sức mạnh kinh hoàng của Lâm Phong, cũng lập tức vứt bỏ vũ khí, tan tác như ong vỡ tổ, hoặc bị kiếm khí của Lâm Phong quét sạch trong chớp mắt. Cuộc tấn công dữ dội vừa rồi, chỉ trong vài hơi thở, đã bị Lâm Phong dập tắt hoàn toàn.

Lâm Phong thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, thanh kiếm lập tức biến mất vào không gian trữ vật của hắn. Hắn đứng giữa quảng trường đổ nát, uy phong lẫm liệt nhưng vẫn giữ vẻ bình thản, như thể vừa làm một việc không hề đáng kể. Trên cơ thể hắn không hề vương chút bụi bẩn hay máu tanh, vẫn thanh thoát và lạnh lùng như lúc ban đầu.

***

Trận chiến kết thúc đột ngột như khi nó bắt đầu. Tiếng la hét đã ngừng hẳn, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng lính gác bắt đầu thu dọn chiến trường, và những tiếng bàn tán xì xào mang theo sự kinh ngạc tột độ. Ma khí đen đặc dần tan đi, để lộ bầu trời chiều tà với ánh nắng dịu dàng, như thể thiên nhiên đang cố gắng xoa dịu những vết thương. Mùi khói còn vương vấn trong không khí, mùi máu nhạt dần, nhường chỗ cho mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển dần trở lại. Bầu không khí vẫn u ám, trầm lắng, nhưng cũng đầy sự tò mò và kính sợ. Linh khí trong quảng trường, dù đã bị ma khí tàn phá, cũng đang dần ổn định trở lại nhờ sự thanh tẩy của Lâm Phong.

Lâm Phong đứng đó, giữa những tàn tích đổ nát, một thân ảnh cao ráo, thanh tú. Hắn không hề có vẻ kiệt sức hay hoảng sợ, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua những khuôn mặt đang đổ dồn về phía hắn, bình thản như mặt hồ thu.

Lam Yên là người đầu tiên thoát khỏi trạng thái sững sờ. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Từ sự kinh ngạc tột độ, đến sự ngưỡng mộ không cách nào che giấu, và cả một chút sợ hãi trước sức mạnh phi phàm ấy. Nàng là một cường giả, nàng đã chứng kiến nhiều cao thủ ra tay, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể dứt khoát và mạnh mẽ đến vậy, chỉ trong vài chiêu đã quét sạch toàn bộ tà tu và ma vật, thậm chí còn khiến một Hắc Sa Hộ Pháp phải bỏ chạy thục mạng. Sức mạnh này... rốt cuộc là cảnh giới nào?

"Ngươi... rốt cuộc là ai? Sức mạnh này..." Lam Yên thì thầm, giọng nói nàng khẽ run lên, không còn sự dứt khoát thường ngày. Nàng cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé trước một vị thần.

Lâm Phong không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Hắn nhẹ nhàng đỡ Lam Yên đứng dậy, bàn tay hắn chạm vào tay nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể nàng, giúp nàng xua đi những vết thương nhỏ và sự mệt mỏi. Ánh mắt hai người giao nhau, một sự thấu hiểu vô hình truyền qua. Lam Yên biết, hắn không muốn tiết lộ thân phận, và nàng cũng không muốn ép buộc. Mối liên kết giữa họ, sau cuộc chiến này, lại càng trở nên sâu sắc và bền chặt hơn.

Dân chúng Đế Đô, ban đầu còn hoảng loạn và sợ hãi, giờ đây đã dần lấy lại được tinh thần. Họ nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy biết ơn và kính sợ, không ai dám nói lớn, chỉ khe khẽ bàn tán: "Vị tiên nhân nào đã giáng trần vậy?", "Long Thần giáng lâm cứu giúp bách tính rồi!", "Nếu không có ngài ấy, chắc chúng ta đã chết hết rồi!"

Hoàng Cung Thị Vệ Trưởng, một người đàn ông trung niên với bộ giáp trụ loang lổ vết máu, run rẩy tiến đến, quỳ một gối xuống trước Lâm Phong. "Bẩm bệ hạ, người này có thể là vị cứu tinh của Đại Chu!" Hắn ta quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ cung kính và khẩn cầu. "Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối! Nếu không có ngài, Đế Đô đã hóa thành địa ngục!"

Từ xa, trong đám đông hỗn loạn đang dần được kiểm soát, Đại Quan Tham béo tốt, mặc quan phục lụa là, và Phạm Gia Thiếu Chủ ăn mặc lộng lẫy, gương mặt trắng trẻo, đang quan sát Lâm Phong với ánh mắt đầy nghi kỵ và lo sợ. Đại Quan Tham lau đi mồ hôi lạnh trên trán, thì thầm: "Không ngờ lại có cường giả như vậy... kế hoạch của Ma Tôn sẽ bị ảnh hưởng." Hắn ta cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ đang dâng lên trong lòng, lo lắng cho số phận của mình nếu Lâm Phong phát hiện ra mối liên hệ giữa hắn và tà đạo.

Phạm Gia Thiếu Chủ, vốn quen thói hống hách, giờ đây cũng tái mét mặt mày. Hắn ta chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng và một sức mạnh phi phàm đến vậy. "Hắn... hắn rốt cuộc là ai? Sức mạnh đó... quá khủng khiếp!" Hắn ta lùi lại vài bước, cố gắng ẩn mình trong đám đông, sợ hãi Lâm Phong sẽ chú ý đến mình.

Chỉ vài phút sau, Hoàng Đế Đại Chu, cùng với các quan lại cấp cao khác, được Hoàng Cung Thị Vệ hộ tống đến hiện trường. Vị Hoàng Đế nhìn quảng trường đổ nát, nhìn những người dân đang được cứu chữa, và cuối cùng, ánh mắt ông ta dừng lại trên người Lâm Phong. Đó là một ánh mắt phức tạp, vừa kinh ngạc, vừa nể sợ, và cả một chút cảnh giác. Ông ta là một vị vua thông minh, ông ta biết sự xuất hiện của một cường giả bí ẩn như Lâm Phong sẽ thay đổi cục diện của cả Đại Chu Hoàng Triều.

Lâm Phong cảm nhận được vô số luồng thần thức đang quét qua mình, từ các cường giả ẩn mình trong Hoàng Cung, đến những tông môn tu chân lân cận, và cả những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối. Hắn biết, khoảnh khắc hắn ra tay, hắn đã thu hút sự chú ý của toàn bộ Đại Chu, và có thể là cả những thế lực xa hơn nữa.

Hắn khẽ thở dài trong lòng. Con đường tu tiên vốn dĩ là nghịch thiên cải mệnh, nhưng đôi khi, lại là gánh vác trách nhiệm. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Hắn không thể đứng nhìn bách tính vô tội bị tàn sát. Hắn đã lựa chọn ra tay, và hắn sẽ không hối hận.

Lâm Phong quay lại nhìn Lam Yên, ánh mắt hắn dịu đi một chút. "Mối nguy hiểm chưa qua hết đâu, Lam thống lĩnh." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm. "Đây chỉ là sự mở đầu của một âm mưu lớn hơn nhiều. Chủ nhân của tên Hắc Sa Hộ Pháp kia, Ma Tôn Huyết Ảnh, sẽ không bỏ qua cho Đại Chu dễ dàng như vậy."

Lam Yên gật đầu, ánh mắt kiên định. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, miễn là có Lâm Phong bên cạnh. Nàng không còn chút nghi ngờ nào về hắn, và nàng tin rằng, hắn sẽ là người dẫn dắt nàng, và có thể là cả Đại Chu, vượt qua cơn bão táp này.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang nhuộm màu cả Đế Đô. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, sâu thẳm hơn cả ma khí, đang trỗi dậy từ những nơi bí ẩn nhất của thế giới. "Thiên Đạo Vết Nứt... Nó đang thức tỉnh." Hắn thì thầm, một tia lo lắng thoáng qua trong mắt, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên quyết. "Cuộc chiến này, sẽ không chỉ dừng lại ở Đại Chu Hoàng Triều."

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ