Ánh bình minh của ngày mới rải những tia nắng vàng óng ả lên Đế Đô Long Phượng, xua đi màn đêm hỗn loạn và kinh hoàng của buổi Lễ Tế Thiên hôm trước. Từng viên ngói lưu ly trên các mái nhà hoàng cung vẫn lấp lánh như dát vàng, nhưng không khí trong thành lại mang một vẻ căng thẳng khó tả. Tiếng chuông buổi sớm từ các tháp chuông vẫn vang vọng đều đặn, nhưng dường như không thể xua tan đi những tiếng xì xào bàn tán của dân chúng, những ánh mắt dò xét của binh lính tuần tra hay sự nặng nề bao trùm khắp các con phố. Mùi khói hương từ các miếu thờ quyện lẫn với hương hoa sớm từ các vườn thượng uyển, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa vẻ đẹp thanh bình và sự bất an tiềm ẩn.
Trong một phủ đệ yên tĩnh nằm khuất sau những con phố sầm uất, Lâm Phong ngồi trên ghế bành, nhấp một ngụm trà thảo mộc ấm. Sáng sớm, hắn đã tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng vẫn toát lên khí chất phi phàm. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán cây xanh biếc, nhưng tâm trí hắn lại đang lướt qua vô số khả năng và âm mưu chồng chất. Trên vai hắn, Thôn Thiên Thử đã cuộn tròn thành một cục lông trắng muốt, thỉnh thoảng lại khẽ khịt mũi, như đang mơ thấy một bữa tiệc linh quả thịnh soạn nào đó.
Bên cạnh hắn, Tuyết Dao ngồi thẳng tắp, vẻ đẹp thoát tục của nàng càng thêm phần thanh lạnh trong ánh sáng ban mai. Ánh mắt phượng dài của nàng ẩn chứa một sự lo lắng không thể che giấu. Nàng nhìn Lâm Phong, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo chút ưu tư: “Phong ca, e rằng sau chuyện này, chàng sẽ bị cuốn sâu hơn vào chốn thị phi này. Triều đình vốn dĩ là nơi hiểm ác, lòng người khó lường.” Nàng biết, Lâm Phong không phải kẻ tham quyền luyến lợi, nhưng một khi đã ra tay, hắn sẽ không thể đứng ngoài cuộc.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc: “Đã ra tay thì không thể đứng ngoài. Bách tính vô tội vì ta mà bị tàn sát, ta không làm được. Nhưng, ta cũng sẽ không để họ dễ dàng lợi dụng.” Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên thành ghế. “Quyền lực là con dao hai lưỡi, có thể dùng để bảo vệ, cũng có thể dùng để hủy diệt. Điều quan trọng là ai cầm dao, và cầm dao để làm gì.”
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng không thể giấu được sự bồn chồn. Nàng không ngừng đảo mắt khắp phòng, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi lúc lại vươn tay chọc chọc vào Thôn Thiên Thử đang ngủ say. “Nhưng mà, Phong ca, chàng có thể mạnh đến mức đánh bại bọn tà tu đó, liệu triều đình có sợ chàng không? Hay họ sẽ tìm cách... tìm cách làm khó chàng?” Giọng nàng líu lo, đầy vẻ tò mò và lo lắng. Nàng vốn đơn thuần, không hiểu nhiều về những âm mưu thâm độc của thế giới phàm nhân.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, lại có cái nhìn sâu sắc hơn. Nàng chậm rãi đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn, đôi mắt phượng nhìn Lâm Phong đầy thâm ý. “Triều đình sẽ không thể không sợ hãi một cường giả như chàng, Lâm Phong. Nhưng sự sợ hãi đó có thể biến thành sự trọng dụng, hoặc biến thành sự đố kỵ, tìm cách diệt trừ. Lý Nguyên Hạo là một người thông minh, ông ta sẽ biết cách tận dụng sức mạnh của chàng. Còn những kẻ khác... thì khó nói.” Nàng trầm ngâm, ngón tay khẽ vuốt ve trang sách, như đang suy tính những nước cờ trên bàn cờ chính sự.
Hạ Vũ, vẫn còn yếu ớt, ngồi nép mình trên một chiếc ghế nhỏ hơn, gương mặt thanh khiết giờ đây vẫn còn vương vấn vẻ sợ hãi. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ và một chút mặc cảm. Nàng chưa dám hé răng nửa lời về bí mật động trời mà nàng đang che giấu, nhưng trong lòng nàng, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Nàng biết, Lâm Phong là người duy nhất có thể giúp nàng, giúp gia tộc nàng thoát khỏi vận mệnh nghiệt ngã này. Nàng khẽ siết chặt đôi tay nhỏ bé của mình, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Trong lúc các mỹ nhân đang bàn luận sôi nổi, một bóng người yểu điệu nhưng mạnh mẽ xuất hiện ở cửa. Đó là Lam Yên, nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, mái tóc nâu đỏ được buộc gọn gàng, toát lên vẻ năng động và quyết đoán. Nàng bước vào phòng, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua một lượt, rồi dừng lại trên người Lâm Phong.
“Quả nhiên như ngươi đoán, Lâm Phong,” Lam Yên nói, giọng nói dứt khoát nhưng có chút mệt mỏi. Nàng đã thức trắng đêm để xử lý hậu quả của vụ tấn công và thu thập thông tin. “Triều đình đang rối loạn. Các quan lại chia thành hai phe rõ rệt. Một phe, đứng đầu là Lý Nguyên Hạo, muốn trọng dụng ngươi, xem ngươi là vị cứu tinh của Đại Chu. Còn phe kia, đứng đầu là Đại Quan Tham và đám tay sai của hắn, lại không ngừng bôi nhọ, nghi ngờ ngươi là tà tu trà trộn, thậm chí còn muốn bắt ngươi điều tra.”
Lam Yên tiến đến gần, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, không hề che giấu sự tin tưởng. “Hoàng Đế đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp vào sáng nay. Kết quả là, Lý Nguyên Hạo đã xin được lệnh triệu kiến ngươi vào chiều nay. Ông ta muốn gặp ngươi trước khi ngươi diện kiến Hoàng Đế.”
Tuyết Dao khẽ nhíu mày: “Triệu kiến? Liệu có phải là cái bẫy không?”
Lam Yên lắc đầu: “Ta không nghĩ vậy. Lý Nguyên Hạo là một người chính trực, và ông ta hiểu rõ tình hình. Ông ta biết Đại Chu đang gặp nguy hiểm thực sự từ Ma Tôn Huyết Ảnh. Ông ta cần ngươi, Lâm Phong.” Nàng dừng một chút, đôi mắt phượng nhìn Lâm Phong đầy ẩn ý. “Và có vẻ như ông ta là người duy nhất nhìn ra được điều đó một cách rõ ràng nhất.”
Lâm Phong khẽ gật đầu. “Vậy thì tốt. Ta cũng muốn gặp vị Lý Thừa Tướng này. Hắn là một trong số ít người có thể nhìn xa trông rộng trong triều đình này.” Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. “Chỉ sợ là hắn sẽ thất vọng khi biết ta không có hứng thú với việc làm quan, cũng chẳng muốn bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc của triều đình.” Hắn nhìn Lam Yên, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. “Ngươi thấy đó, làm quan thì phức tạp lắm. Phải cúi đầu, phải luồn cúi, phải mưu tính… ta vốn là người tự do tự tại, không thích bị trói buộc.”
Lam Yên bật cười khẽ, âm điệu đầy sảng khoái. “Ngươi nói thì hay đấy, nhưng ta thấy ngươi đâu có thiếu mưu tính. Chẳng qua là ngươi mưu tính để đạt được mục đích của mình, chứ không phải để phục vụ người khác. Dù sao thì, ngươi cũng nên chuẩn bị một chút. Cuộc gặp này không chỉ là để thăm dò, mà còn là để đặt nền móng cho sự hợp tác trong tương lai.” Nàng tin tưởng vào khả năng của Lâm Phong, tin vào sự khôn ngoan của hắn.
Lâm Phong quay sang nhìn các mỹ nhân, ánh mắt hắn dịu dàng hơn hẳn. “Các nàng cứ yên tâm, ta sẽ không sao đâu. Cứ coi như đây là một chuyến đi dạo trong hoàng cung vậy. Ta sẽ về sớm thôi.” Hắn khẽ vỗ vai Tuyết Dao, xoa đầu Mộc Ly, và gật đầu với Tần Nguyệt, trấn an họ bằng một nụ cười ấm áp. Thôn Thiên Thử trên vai hắn cũng khẽ cựa quậy, dường như cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân, nó khẽ mở mắt, liếc nhìn Lâm Phong một cái rồi lại rúc sâu vào cổ áo hắn.
Hạ Vũ vẫn ngồi im lặng, nhưng ánh mắt nàng dõi theo Lâm Phong với một sự kiên định lạ thường. Nàng biết, đã đến lúc nàng phải dũng cảm đối mặt với sự thật, đã đến lúc nàng phải nói ra bí mật kinh hoàng đó. Đây là cơ hội duy nhất của nàng, và nàng sẽ không bỏ lỡ.
***
Cùng lúc đó, trong Đại điện uy nghiêm của Hoàng Cung Đế Đô Long Phượng, một cuộc tranh cãi nảy lửa đang diễn ra. Trần nhà được chạm khắc hình rồng phượng uốn lượn, những cột trụ vàng son sừng sững, nhưng không khí bên trong lại nặng nề như chì. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những giấy tờ cũ kỹ, không thể xua đi sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng tranh luận gay gắt vang vọng khắp đại điện, đôi khi bị át đi bởi tiếng bước chân tuần tra nghiêm nghị của Hoàng Cung Thị Vệ bên ngoài.
Hoàng Đế Đại Chu ngồi trên ngai vàng rồng, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc bén quan sát từng động thái của các đại thần. Ông ta là một vị vua thông minh, từng trải, biết rõ những âm mưu và mưu đồ chính trị. Ông ta đã chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn ở Lễ Tế Thiên, và ông ta cũng đã nhìn thấy sức mạnh phi phàm của Lâm Phong.
“Bệ hạ, kẻ kia lai lịch bất minh, sức mạnh quỷ dị, e rằng là tà tu trà trộn, không thể không đề phòng!” Đại Quan Tham, với thân hình béo tốt và gương mặt hống hách, giờ đây đang đổ mồ hôi hột, nhưng vẫn cố gắng lớn tiếng. Hắn ta mặc quan phục lụa là, nhưng những nếp nhăn trên trán và vẻ sợ hãi ẩn giấu trong mắt đã tố cáo sự lo lắng tột độ của hắn. Hắn sợ Lâm Phong, sợ kẻ đó sẽ khám phá ra mối liên hệ của hắn với Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn muốn loại bỏ Lâm Phong càng sớm càng tốt.
Phạm Gia Thiếu Chủ, ăn mặc lộng lẫy, gương mặt trắng trẻo nhưng đầy vẻ khinh thường thường ngày, giờ đây cũng tái mét. Hắn ta đứng bên cạnh Đại Quan Tham, giọng nói có phần run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo: “Hắn ra tay quá mạnh, không nể mặt triều đình. Hắn chẳng khác nào một kẻ cuồng vọng, tự cho mình là trung tâm. Rõ ràng có ý bất chính, muốn cướp ngôi, chiếm đoạt Đại Chu của chúng ta!” Lời lẽ của hắn ta đầy tính kích động, cố gắng biến Lâm Phong thành kẻ thù chung của triều đình. Hắn ta vẫn còn nhớ cảm giác kinh hoàng khi thấy Lâm Phong dễ dàng đánh tan ma khí và đẩy lùi Hắc Sa Hộ Pháp.
Một số quan lại khác, vốn là bè phái của Đại Quan Tham hoặc những kẻ mù quáng vì sợ hãi, cũng hùa theo, lớn tiếng chỉ trích Lâm Phong. “Kẻ đó quá nguy hiểm! Phải lập tức bắt giữ, tra hỏi!” “Không thể để một kẻ mạnh như vậy tự tung tự tác trong Đế Đô!” “Hắn đã phá hoại Lễ Tế Thiên, đó là tội bất kính với trời đất và Hoàng Gia!”
Tuy nhiên, Lý Nguyên Hạo, vị Thừa Tướng già nua nhưng đầy khí chất, với bộ râu tóc điểm bạc và gương mặt hiền từ, bước ra khỏi hàng, ánh mắt cương nghị quét qua đám đông ồn ào. Ông ta mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt, khiến những lời lẽ ồn ào kia phải tạm lắng xuống.
“Đủ rồi!” Giọng nói trầm ấm của Lý Nguyên Hạo vang vọng khắp đại điện, đầy uy quyền. “Các vị đang nói gì vậy? Công lao của Lâm công tử hiển hiện, cứu vớt chúng ta khỏi họa diệt vong. Nếu không có hắn, các vị nghĩ chúng ta có còn ở đây mà bàn luận không? Đế Đô đã hóa thành địa ngục, Hoàng Gia đã tan nát, bách tính đã thành tro bụi rồi!”
Lý Nguyên Hạo nhìn thẳng vào Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ, ánh mắt ông ta như xuyên thấu qua những lớp vỏ bọc giả dối. “Chỉ vì một người có sức mạnh phi phàm, hành sự không theo lẽ thường, mà các vị đã vội vàng kết tội hắn là tà tu, là kẻ có ý đồ bất chính sao? Nực cười! Hắn đã hấp thụ ma khí, đã cứu vớt vô số sinh linh khỏi sự ăn mòn của tà thuật. Đó là hành động của tà tu sao? Hay là hành động của một vị ân nhân?”
Ông ta quay lại nhìn Hoàng Đế, cung kính hành lễ. “Bệ hạ, thần tin rằng Lâm công tử là người chính nghĩa. Hắn chỉ là không muốn bị ràng buộc bởi thế tục, không muốn bị vướng bận vào những tranh giành quyền lực. Cái mà hắn muốn, có lẽ chỉ là sự tự do, và một con đường để tu luyện mà thôi.”
Một vị quan lại trung lập khác cũng lên tiếng: “Thừa Tướng nói đúng. Ma khí mà bọn tà tu sử dụng đêm qua không phải là thứ tầm thường. Ngay cả những cường giả Nguyên Anh kỳ của chúng ta cũng khó lòng chống đỡ. Lâm công tử đã dễ dàng đẩy lùi chúng. Hắn không thể là tà tu. Tà tu sao lại đi cứu giúp bách tính vô tội?”
Các đại thần bắt đầu xì xào bàn tán. Lời lẽ của Lý Nguyên Hạo đã gieo vào lòng họ một sự nghi ngờ đối với những lời buộc tội vô căn cứ của Đại Quan Tham. Hoàng Đế vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào Lý Nguyên Hạo, rồi lại liếc qua Đại Quan Tham. Ông ta đã có quyết định của mình.
“Được rồi, các khanh không cần tranh cãi nữa.” Hoàng Đế cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói uy nghiêm nhưng pha chút mệt mỏi. “Lý Thừa Tướng nói có lý. Lâm công tử đã cứu giá, đó là sự thật không thể chối cãi. Về lai lịch của hắn, chúng ta sẽ điều tra sau. Nhưng hiện tại, công lao của hắn là điều hiển nhiên.”
Ông ta nhìn Lý Nguyên Hạo. “Lý Thừa Tướng, trẫm giao cho ngươi nhiệm vụ này. Ngươi hãy thay trẫm triệu kiến Lâm công tử. Tìm hiểu rõ ý định của hắn. Nếu hắn có lòng phò tá triều đình, trẫm sẽ phong cho hắn chức vị cao nhất, ban thưởng vô số. Nếu hắn không muốn bị ràng buộc, trẫm cũng sẽ không ép buộc. Nhưng trẫm muốn hắn hỗ trợ Đại Chu chống lại Ma Tôn Huyết Ảnh và những kẻ tà đạo đang lăm le phá hoại giang sơn.”
Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ nghe vậy, sắc mặt trắng bệch. Kế hoạch bôi nhọ và loại trừ Lâm Phong của bọn chúng đã thất bại thảm hại. Chúng biết, một khi Lâm Phong được Hoàng Đế trọng dụng, dù chỉ là hợp tác, thì việc chúng bị bại lộ chỉ là vấn đề thời gian. Nỗi sợ hãi tột độ lại dâng lên trong lòng chúng, như những con sâu bọ đang bị ánh sáng mặt trời thiêu đốt.
Lý Nguyên Hạo cung kính đáp: “Thần tuân chỉ, bệ hạ!” Ông ta biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một cơ hội để Đại Chu thoát khỏi kiếp nạn. Ông ta tin vào Lâm Phong, và tin rằng sự hợp tác này sẽ mang lại tia hy vọng cho giang sơn xã tắc.
***
Buổi chiều, ánh nắng không còn gay gắt, chỉ còn vương lại chút vàng nhạt trên những mái ngói xanh rêu của phủ đệ Lý Nguyên Hạo. Phủ đệ rộng lớn, trang nhã, với vườn cây cảnh được cắt tỉa công phu và một hồ nước trong xanh tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo trong lùm cây, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bầu không khí yên bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng của Hoàng Cung buổi sáng. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ những khóm hoa ven hồ, mang lại cảm giác thư thái.
Lâm Phong một mình đến phủ đệ của Lý Nguyên Hạo. Hắn bước đi ung dung, không chút vội vã, ánh mắt quét qua từng cảnh vật, ghi nhận những chi tiết nhỏ nhất. Trên đường đi, hắn vẫn cảm nhận được vô số ánh mắt tò mò và e dè của dân chúng, của binh lính. Hắn biết, mình đã trở thành một đề tài nóng hổi của Đế Đô.
Lý Nguyên Hạo đã chờ sẵn ở tiền sảnh. Vị Thừa Tướng già nua nhưng phong thái trang nghiêm, đích thân ra đón Lâm Phong, cử chỉ đầy cung kính và trọng thị. “Lâm công tử, ân tình này của ngươi, Đại Chu Hoàng Triều không dám quên. Mời công tử vào trong.”
Hai người ngồi đối diện nhau trong một gian phòng khách nhỏ, ấm cúng. Một ấm trà nóng được đặt giữa bàn, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Lý Nguyên Hạo đích thân rót trà cho Lâm Phong, một hành động mà ít Thừa Tướng nào lại làm với người trẻ tuổi.
“Lâm công tử, ta đã nghe Lam thống lĩnh kể lại về ngươi, và đích thân chứng kiến uy thế của ngươi đêm qua,” Lý Nguyên Hạo mở lời, giọng nói trầm ấm, điềm đạm. “Hoàng Đế bệ hạ vô cùng cảm kích ân cứu mạng của ngươi. Ngài ấy muốn biết, liệu ngươi có nguyện ý phò tá triều đình, giúp Đại Chu vượt qua cơn nguy biến này không?” Ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, thăm dò, nhưng cũng đầy chân thành.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. “Lý Thừa Tướng quá lời rồi. Ra tay cứu người là lẽ đương nhiên. Ta vốn là người tự do, không muốn bị ràng buộc bởi quan trường. Những chức tước, bổng lộc triều đình, ta không có hứng thú.” Hắn nói thẳng thắn, không chút quanh co. “Tuy nhiên, nếu là để trừ tà diệt ma, bảo vệ bá tánh, ta tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Ma Tôn Huyết Ảnh và những kẻ tà đạo đó là tai họa của chúng sinh, không chỉ riêng Đại Chu. Ta có thể hỗ trợ, nhưng ta muốn tự do hành động, không bị triều đình sai khiến hay can thiệp vào cách ta hành sự.”
Lý Nguyên Hạo khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt ông ta ánh lên vẻ suy tư. Ông ta không hề ngạc nhiên trước lời từ chối của Lâm Phong. Một cường giả như vậy, muốn ràng buộc hắn vào những quy tắc thế tục, quả là điều không tưởng. “Công tử nói có lý. Một cường giả như ngươi, tự do tự tại, không bị trói buộc mới có thể phát huy hết sức mạnh. Triều đình cũng không muốn trói buộc một con rồng thiêng vào những lồng tre tầm thường.” Ông ta khẽ cười, nụ cười hiền từ. “Vậy, ý của công tử là, ngươi sẽ giúp Đại Chu chống lại tà đạo, nhưng theo cách của riêng ngươi?”
Lâm Phong gật đầu: “Chính xác. Ta có thể cung cấp thông tin, có thể ra tay khi cần thiết, nhưng mọi hành động của ta đều do ta tự quyết. Ta không muốn triều đình can thiệp vào phương pháp của ta, hay chất vấn ta về lai lịch hay mục đích. Ta chỉ muốn một sự hợp tác dựa trên sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau.” Hắn nhìn Lý Nguyên Hạo, ánh mắt kiên định. “Nếu triều đình không thể chấp nhận điều kiện này, thì ta đành phải tự mình hành động. Dù sao thì, bảo vệ chúng sinh vốn là đạo nghĩa của người tu tiên.”
Lý Nguyên Hạo trầm ngâm một lát, rồi khẽ thở dài. Ông ta biết, đây là điều kiện tốt nhất mà họ có thể nhận được từ một cường giả bí ẩn như Lâm Phong. Ép buộc hắn chỉ khiến hắn quay lưng, mà Đại Chu lại đang cần hắn hơn bao giờ hết. “Được! Ta sẽ trình tấu lên bệ hạ về điều kiện của công tử. Ta tin rằng bệ hạ sẽ chấp thuận. Một sự hợp tác trên tinh thần tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau, ta nghĩ đó là cách tốt nhất để đối phó với kẻ thù chung.”
Ông ta đứng dậy, cung kính chắp tay. “Đa tạ Lâm công tử đã ra tay nghĩa hiệp. Đại Chu Hoàng Triều và bách tính sẽ mãi ghi nhớ ân tình này. Từ nay về sau, Lâm công tử có thể tự do hành động trong lãnh thổ Đại Chu, và nếu cần bất kỳ sự hỗ trợ nào từ triều đình, cứ việc nói với ta hoặc Lam thống lĩnh. Chúng ta sẽ hết lòng giúp đỡ.”
Lâm Phong cũng đứng dậy, khẽ chắp tay đáp lễ. “Vậy thì tốt. Ta cũng không muốn thấy Đại Chu lâm vào cảnh diệt vong. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Ta tin rằng, chỉ cần chúng ta đồng lòng, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.” Một sự thỏa thuận ngầm đã được thiết lập, một sự hợp tác không ràng buộc, nhưng đầy hứa hẹn.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ đệ nơi Lâm Phong và các mỹ nhân tạm trú trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết. Ánh đèn lồng dịu nhẹ treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, xua đi bóng tối lạnh lẽo bên ngoài. Mùi hương trà và thảo dược thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác thư thái sau một ngày dài đầy biến động. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên đều có mặt, cùng với Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên đùi Mộc Ly, lim dim mắt.
Lâm Phong trở về, kể lại cuộc gặp gỡ với Lý Nguyên Hạo. Các mỹ nhân lắng nghe chăm chú, vẻ mặt lúc thì lo lắng, lúc thì nhẹ nhõm.
“Vậy là triều đình đã chấp thuận điều kiện của chàng, Phong ca?” Mộc Ly vui vẻ hỏi, đôi mắt to tròn lấp lánh.
“Đúng vậy. Lý Thừa Tướng là một người thông minh, hắn hiểu rõ tình thế.” Lâm Phong khẽ gật đầu. “Giờ đây, chúng ta có thể tự do hành động hơn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc trách nhiệm trên vai chúng ta càng nặng nề.”
Tuyết Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm. “Vậy thì tốt rồi. Chỉ cần chàng không bị trói buộc, ta tin chàng sẽ làm được mọi việc.”
Tần Nguyệt lại trầm ngâm: “Tuy không bị ràng buộc chính thức, nhưng Lâm Phong đã cam kết hỗ trợ triều đình. Điều này sẽ khiến chàng trở thành mục tiêu chính của Ma Tôn Huyết Ảnh và những kẻ tà đạo. Họ sẽ không để chàng yên đâu.”
Lam Yên gật đầu, ánh mắt kiên định. “Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng Lâm Phong cũng không phải là người dễ bị bắt nạt. Hắn càng mạnh, thì cơ hội của chúng ta càng lớn.”
Trong không khí ấm cúng nhưng dần trở nên nghiêm trọng, Hạ Vũ vẫn ngồi im lặng. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Cuộc đấu tranh nội tâm của nàng đã đến hồi kết thúc. Nàng biết, không thể chần chừ thêm nữa.
“Công tử…” Hạ Vũ cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy, thu hút sự chú ý của mọi người. “Thiếp… thiếp có chuyện muốn nói.”
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy khích lệ. Hắn biết nàng đang đấu tranh với điều gì đó. “Ngươi cứ nói đi, Hạ Vũ. Không sao đâu. Ở đây không có ai là người ngoài cả.” Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên tay nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp, trấn an. Cái chạm nhẹ đó khiến Hạ Vũ cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.
Hạ Vũ hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm. Đôi mắt nàng ngấn lệ, nhưng ánh lên sự kiên quyết. “Cái ký hiệu con mắt khóc đó… cái mà tà tu đã dùng đêm qua… nó là lời nguyền của gia tộc thiếp…”
Cả phòng im lặng như tờ. Thôn Thiên Thử trên đùi Mộc Ly cũng chợt mở bừng mắt, đôi tai vểnh lên.
“Gia tộc thiếp đã bị một lời nguyền cổ xưa ràng buộc từ rất lâu rồi,” Hạ Vũ tiếp tục, giọng nàng vẫn run rẩy nhưng dần trở nên rõ ràng hơn, như thác lũ bị vỡ đê. “Nó không chỉ là một ký hiệu, nó là một phần của ‘Đại Tế Huyết Thuật’… một nghi thức tà ác đã được thực hiện qua nhiều thế hệ. Gia tộc thiếp… bị ép buộc phải tham gia vào việc… ‘nuôi dưỡng’ một thứ gì đó kinh khủng từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’!”
Lời nói của Hạ Vũ như một tiếng sét đánh ngang tai. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên đều lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. "Thiên Đạo Vết Nứt" – cái tên này, Lâm Phong đã nhắc đến không chỉ một lần.
“Nuôi dưỡng?” Tần Nguyệt khẽ thốt lên, gương mặt nàng trắng bệch. “Ngươi nói ‘nuôi dưỡng’ là sao? Nuôi dưỡng cái gì?”
Hạ Vũ cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài trên má. “Thiếp không biết rõ… Cha thiếp chỉ nói đó là một thực thể cổ xưa, một thứ gì đó vô cùng tà ác đã bị phong ấn từ thời Viễn Cổ, nhưng đã bắt đầu rục rịch thức tỉnh sau khi ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ xuất hiện cách đây hai ngàn năm.” Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt cầu xin. “Nó liên quan đến ‘Huyết Khế’ mà tên Hắc Sa Hộ Pháp đã nhắc đến. Gia tộc thiếp… bị ép phải dùng máu huyết của mình, dùng sinh mệnh của mình để duy trì một loại kết giới, hay một loại cổng, để thứ đó có thể từ từ… từ từ hấp thụ linh khí, hấp thụ sinh mệnh, để một ngày nào đó… hoàn toàn thoát ra.”
Lam Yên siết chặt tay, gương mặt nàng đầy vẻ nghiêm trọng. “Huyết Khế? Vậy ra, gia tộc ngươi không phải tự nguyện mà là bị khống chế?”
Hạ Vũ gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Chúng thiếp không có lựa chọn nào khác. Nếu không, toàn bộ gia tộc sẽ bị hủy diệt! Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn là kẻ đứng đằng sau tất cả! Hắn là ‘Chủ nhân’ mà tên Hắc Sa Hộ Pháp đã nói!”
Lâm Phong im lặng lắng nghe, vẻ mặt hắn bình tĩnh như mặt hồ thu, nhưng trong đôi mắt đen láy của hắn, một luồng sáng sắc lạnh lóe lên. Hắn đã nghi ngờ từ lâu rằng Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là một kẻ tà tu muốn gây hỗn loạn. Giờ đây, mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào vị trí. “Thiên Đạo Vết Nứt”, “Đại Tế Huyết Thuật”, “Nuôi dưỡng một thực thể cổ xưa”, “Huyết Khế”… tất cả đều chỉ ra một âm mưu kinh thiên động địa, một kế hoạch đã được ấp ủ qua hàng ngàn năm, vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.
Hắn nhẹ nhàng siết chặt tay Hạ Vũ, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng đầy trấn an. “Ngươi đã làm rất tốt, Hạ Vũ. Cảm ơn ngươi đã dũng cảm nói ra. Bây giờ, chúng ta đã biết được sự thật đáng sợ này.” Hắn quay sang nhìn các mỹ nhân, ánh mắt hắn đầy vẻ kiên định. “Cuộc chiến này, sẽ không chỉ dừng lại ở Đại Chu Hoàng Triều, mà nó còn liên quan đến vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là kẻ muốn thống trị, hắn muốn hồi sinh một thứ gì đó, một thực thể tà ác từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’. Và chúng ta, sẽ là những người ngăn cản hắn.”
Ánh đèn lồng lay động nhẹ, hắt bóng những hình thù kỳ dị lên tường. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong, cùng với những người phụ nữ tin tưởng hắn, đã nhận ra gánh nặng khủng khiếp đang đặt lên vai mình. Con đường tu tiên vốn đã đầy chông gai, nhưng giờ đây, nó không chỉ là nghịch thiên cải mệnh của cá nhân hắn, mà còn là cuộc chiến bảo vệ vạn vật khỏi một đại họa diệt thế.