Ánh đèn lồng lay động nhẹ, hắt bóng những hình thù kỳ dị lên tường, như những bóng ma ẩn hiện trong đêm. Trong căn phòng trang nhã nhưng giờ đây bao trùm bởi không khí trầm lắng, Lâm Phong nhẹ nhàng siết chặt tay Hạ Vũ, cảm nhận được sự run rẩy nơi đầu ngón tay nàng. Lời thú nhận của Hạ Vũ không chỉ là một lời giải thích, mà là một mảnh ghép kinh hoàng, hoàn chỉnh bức tranh về âm mưu đang diễn ra, một bức tranh nhuốm màu máu và sự tuyệt vọng.
“Ngươi đã làm rất tốt, Hạ Vũ,” Lâm Phong lặp lại, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng đầy trấn an. “Cảm ơn ngươi đã dũng cảm nói ra. Bây giờ, chúng ta đã biết được sự thật đáng sợ này.” Hắn quay sang nhìn các mỹ nhân, ánh mắt hắn đầy vẻ kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố. “Cuộc chiến này, sẽ không chỉ dừng lại ở Đại Chu Hoàng Triều, mà nó còn liên quan đến vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là kẻ muốn thống trị, hắn muốn hồi sinh một thứ gì đó, một thực thể tà ác từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’. Và chúng ta, sẽ là những người ngăn cản hắn.”
Không gian im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển hoàng cung xa xăm, và tiếng chuông hoàng cung điểm canh vọng từ nơi nào đó rất xa. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên đều lộ rõ vẻ mặt nghiêm trọng. Sự kinh ngạc ban đầu đã nhường chỗ cho sự quyết tâm. Họ đã theo Lâm Phong qua bao hiểm nguy, và giờ đây, đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn cả sinh tử cá nhân, họ vẫn tin tưởng vào chàng tuyệt đối.
“‘Thiên Đạo Vết Nứt’,” Lam Yên khẽ nói, ánh mắt sắc bén của nàng quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Lâm Phong. “Thông tin của Hạ Vũ không chỉ là một manh mối, mà là một lời cảnh báo về mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Một thực thể cổ xưa được ‘nuôi dưỡng’ qua hàng ngàn năm… Điều này vượt xa những gì chúng ta tưởng tượng về Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn không chỉ là một tà tu thông thường.”
Tần Nguyệt đưa tay ôm chặt Hạ Vũ, vỗ về nàng. “Đừng sợ, Hạ Vũ. Bây giờ mọi chuyện đã rõ ràng, chúng ta sẽ không để gia tộc ngươi phải chịu đựng thêm nữa.” Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. “Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo đã triệu kiến chàng. Triều đình đang rối ren, nhưng đây cũng là cơ hội để chúng ta có được sự hỗ trợ và thông tin từ bên trong.”
Lâm Phong gật đầu. Hắn biết rõ sự phức tạp của chính trường phàm tục, những mưu đồ, tính toán, và lợi ích cá nhân chồng chéo. Với hắn, một tu sĩ đã đạt đến Hóa Thần kỳ, việc can thiệp sâu vào triều chính của phàm nhân là điều không mong muốn, thậm chí còn có thể làm chậm trễ con đường tu luyện của mình. Nhưng lời tiết lộ của Hạ Vũ đã thay đổi tất cả. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân hay tranh chấp lợi ích tầm thường nữa. Đây là cuộc chiến vì sự sống còn của cả thế giới.
“Đúng vậy, triều đình phức tạp,” Lâm Phong trầm ngâm, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên bàn. “Lý Nguyên Hạo là người đáng tin, nhưng một mình ông ấy không thể chống lại cả một mạng lưới đã thâm nhập sâu như vậy. Chúng ta cần hiểu rõ hơn họ muốn gì ở ta, và ta có thể lợi dụng họ được gì để đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh. Ta không muốn dính líu quá sâu vào chính sự phàm trần, nhưng nếu có liên quan đến tà đạo… thì đó lại là chuyện khác.” Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù là phàm trần hay tu tiên, cái ác cần phải bị diệt trừ.”
Mộc Ly từ nãy đến giờ vẫn im lặng, đôi mắt xanh biếc của nàng đăm chiêu nhìn ngọn đèn lồng. Nàng khẽ thở dài, phá tan bầu không khí nặng nề. “Lâm Phong, chàng là người duy nhất có khả năng đối phó với thứ này. Chúng thiếp sẽ luôn ở bên cạnh chàng.” Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng khẽ ‘chít chít’ đồng tình, đôi mắt nhỏ bé của nó cũng ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
Hạ Vũ, sau khi được Tần Nguyệt vỗ về, đã dần bình tâm trở lại. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã kiên định hơn rất nhiều. “Gia tộc của thiếp… thiếp thực sự xin lỗi vì đã giấu giếm lâu như vậy. Thiếp sợ hãi, thiếp không biết phải làm sao. Nhưng bây giờ, nếu có thể giúp được gì, thiếp nguyện dốc hết sức mình.”
Lâm Phong cười nhẹ, nụ cười trấn an. “Đừng nói xin lỗi, Hạ Vũ. Ngươi đã làm điều mà một phàm nhân bị đe dọa đến vậy có thể làm được. Giờ thì, ngươi không đơn độc nữa.” Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt. “Ngày mai, ta sẽ cùng Lam Yên đi gặp Lý Nguyên Hạo. Chúng ta cần thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Đồng thời, cũng phải cẩn trọng với những âm mưu khác trong triều đình. Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ không phải là những kẻ dễ đối phó.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đêm tối bao phủ lấy Đế Đô tráng lệ. Một luồng linh khí hùng hậu khẽ dao động quanh người hắn, không quá phô trương nhưng đủ để cho thấy uy lực của một cường giả Hóa Thần. Trong tâm trí Lâm Phong, một kế hoạch sơ bộ đã hình thành. Hắn không thể để Ma Tôn Huyết Ảnh đạt được mục đích. Con đường tu tiên của hắn, vốn là Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, giờ đây đã gắn liền với vận mệnh của cả một thế giới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn không chỉ tu luyện vì bản thân, mà còn vì những người hắn yêu thương, và vì chính cái Đạo mà hắn theo đuổi.
***
Sáng sớm hôm sau, khi màn sương vẫn còn giăng mắc trên những mái ngói vàng son của Hoàng Cung, Lâm Phong và Lam Yên đã có mặt tại phủ đệ của Lý Nguyên Hạo. Thư phòng của Lý Nguyên Hạo không quá rộng lớn nhưng toát lên vẻ trang nghiêm, cổ kính. Từng giá sách cao ngất chất đầy những cuốn sách cổ, những cuộn trúc màu ố vàng, tỏa ra mùi giấy cũ và mực. Trên bàn trà giữa phòng, một lư hương nhỏ tỏa ra mùi hương trầm thoang thoảng, mang theo chút thiền vị, nhưng lại không thể xua đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vi vút, như tiếng thở dài của chính Đại Chu Hoàng Triều.
Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy vẻ lo âu, đã đứng đợi sẵn. Ông ta mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, râu tóc điểm bạc, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt, nhưng đôi vai lại hơi trĩu xuống, như đang gánh vác một trọng trách nặng nề. Khi thấy Lâm Phong và Lam Yên bước vào, ông ta vội vàng tiến đến, chắp tay hành lễ.
“Lâm công tử, Lam Yên tiểu thư, hai vị đã đến!” Giọng ông ta có chút sốt ruột. “Sự xuất hiện của ngài tại Lễ Tế Thiên đã làm chấn động Đế Đô. Nhưng cũng chính vì thế, ngài là hy vọng cuối cùng của ta và những người còn lương tri trong triều.”
Lâm Phong đáp lễ, ánh mắt sắc bén quét qua thư phòng, đánh giá tình hình. Hắn nhận thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt Lý Nguyên Hạo, và một luồng linh khí hỗn tạp ẩn chứa trong thư phòng, như thể nơi này vừa trải qua một cuộc tranh cãi nảy lửa.
“Lý trưởng lão quá lời rồi,” Lâm Phong ôn tồn nói. “Chúng ta đến đây để lắng nghe. Xin trưởng lão cứ nói thẳng vào vấn đề. Ta không muốn dính líu quá sâu vào chính sự phàm trần, nhưng nếu có liên quan đến tà đạo, thì đây lại là trách nhiệm của một tu sĩ.”
Lý Nguyên Hạo gật đầu lia lịa. “Lâm công tử nói chí phải! Vấn đề này không chỉ dừng lại ở chính trị, mà nó đã thâm nhập sâu vào gốc rễ. Triều đình đang bị chia rẽ nghiêm trọng. Một mặt là những kẻ tham lam, chỉ biết đến quyền lực và lợi ích cá nhân, đứng đầu là Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ. Mặt khác là những kẻ đã bị tà đạo thao túng, hoặc thậm chí là bản thân chúng đã trở thành tay sai của tà tu!” Ông ta dừng lại, thở dài một hơi. “Trong số đó, có một người, tên là Trần Mẫn. Ông ta là một vị quan thanh liêm, chính trực, từng là thuộc hạ của ta. Nhưng ông ta đã phát hiện ra một mạng lưới tham nhũng sâu rộng, không chỉ dừng lại ở việc biển thủ công quỹ, mà còn liên quan đến việc buôn bán nô lệ, những nghi thức tà ác, và cả… tà tu.”
Lam Yên nhíu mày. “Trần Mẫn? Ông ta đang ở đâu? Tại sao ông ta không trình báo sự việc này lên Hoàng Thượng?”
Lý Nguyên Hạo lắc đầu, vẻ mặt ông ta càng thêm u ám. “Trần Mẫn đã cố gắng. Nhưng chứng cứ của ông ta không đủ, và ông ta đã bị gài bẫy, bị vu khống là cấu kết với phản tặc, biển thủ công quỹ. Hiện tại, ông ta đang bị giam lỏng tại một phủ đệ cũ kỹ ở phía Tây thành, dưới danh nghĩa là ‘bảo vệ’ nhưng thực chất là để bịt miệng. Mọi người đều nghĩ ông ta đã bị thất sủng, không còn giá trị gì. Ta đã cố gắng giúp đỡ, nhưng thế lực của Đại Quan Tham và Phạm Gia Thiếu Chủ quá lớn, chúng đã mua chuộc cả những người có quyền thế trong triều.”
Lâm Phong trầm ngâm. “Một vị quan thanh liêm bị hãm hại vì phát hiện ra bí mật của tà đạo… Đây là một cơ hội tốt để chúng ta tiếp cận thông tin. Lý trưởng lão, ngài có thể cung cấp cho ta địa điểm của Trần Mẫn và cách tiếp cận ông ta một cách bí mật không?”
Lý Nguyên Hạo vội vàng bước đến bàn trà, lấy ra một phong thư mật đã được niêm phong cẩn thận bằng dấu triện hoàng gia. Mùi hương trầm từ lư hương càng trở nên rõ nét, quyện vào mùi giấy cũ, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng vừa bí ẩn. Ông ta đặt phong thư vào tay Lâm Phong, ánh mắt đầy hy vọng.
“Trong này có chứa địa điểm và một mật lệnh nhỏ của ta, đủ để hai vị tiếp cận Trần Mẫn mà không bị nghi ngờ. Hắn ta đã bị cô lập hoàn toàn, không ai được phép đến gần. Nhưng ta tin, Trần Mẫn vẫn giữ vững lương tri và những bằng chứng quan trọng. Ông ta là người sống vì chính nghĩa, tuyệt đối không đầu hàng cái ác.” Lý Nguyên Hạo nói, giọng ông ta khẽ run lên, như thể đặt toàn bộ vận mệnh của mình vào tay Lâm Phong.
Lâm Phong nhận lấy phong thư, cảm nhận được lớp giấy đã ngả màu và có vẻ đã được cất giữ cẩn thận. Hắn không lập tức mở ra mà cất vào trong tay áo. “Được, Lý trưởng lão. Chúng ta sẽ đi gặp Trần Mẫn ngay. Nhưng ta cũng cần sự hỗ trợ từ phía ngài. Thông tin về những thế lực đã hãm hại Trần Mẫn, về mối quan hệ giữa chúng và Ma Tôn Huyết Ảnh, và bất kỳ manh mối nào về ‘ký hiệu con mắt khóc’ mà Hạ Vũ đã nhắc đến. Chúng ta cần thông tin đầy đủ để hành động.”
Lam Yên bổ sung: “Đúng vậy, Lý trưởng lão. Chúng ta sẽ giúp, nhưng chúng ta cần sự hỗ trợ và thông tin đầy đủ. Nếu cần đến sự phối hợp của các lực lượng chính trực, xin ngài đừng ngần ngại.”
Lý Nguyên Hạo cúi đầu thật sâu. “Ta hiểu. Ta sẽ dốc hết sức mình. Thiên tài như ngài không nên bị mai một trong những chuyện phàm tục, nhưng lần này, vận mệnh của Đại Chu, và có lẽ là cả thế giới, đã gắn liền với hành động của ngài.” Ông ta nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và hy vọng. “Ta sẽ cố gắng điều tra thêm từ phía ta, nhưng mọi thứ đều phải bí mật. Mạng lưới này đã quá sâu rộng. Ta chỉ mong ngài cẩn trọng.”
Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý. “Cẩn trọng là bản năng của ta, Lý trưởng lão. Ngài cứ yên tâm. Chúng ta sẽ mang về những gì cần thiết.” Hắn cùng Lam Yên rời đi, để lại Lý Nguyên Hạo đứng một mình trong thư phòng, giữa mùi hương trầm thoang thoảng và tiếng gió vi vút, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía cửa.
***
Đế Đô Long Phượng vào buổi chiều tà mang một vẻ đẹp diễm lệ và cổ kính. Những tia nắng vàng dịu cuối ngày trải dài trên các mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh như dát vàng. Tiếng vó ngựa tuần tra xa xa, tiếng người bán hàng rong rao hàng trên phố, và tiếng lính gác hô hoán đều đặn tạo nên một bức tranh sống động của một kinh thành phồn hoa. Tuy nhiên, sâu trong vẻ tráng lệ ấy, ẩn chứa vô số âm mưu và bí mật.
Theo chỉ dẫn trong phong thư của Lý Nguyên Hạo, Lâm Phong và Lam Yên bí mật tìm đến một phủ đệ cũ kỹ ở phía Tây thành. Nơi này nằm trong một con hẻm ít người qua lại, tường rào đã bạc màu, cổng gỗ mục nát, toát lên vẻ hoang phế. Đây chính là nơi Trần Mẫn bị "giam lỏng". Vài tên lính gác đứng trước cổng, vẻ mặt chán nản, lơ đễnh, không hề hay biết rằng họ đang canh giữ một kho báu thông tin.
Lâm Phong sử dụng một loại pháp thuật ẩn thân tinh diệu, cùng với Lam Yên, nhẹ nhàng lướt qua những tên lính gác như những bóng ma. Cả hai dễ dàng đột nhập vào bên trong. Căn nhà bên trong phủ đệ cũng cũ kỹ không kém, nhưng được giữ gìn sạch sẽ. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng quyện với mùi trầm hương thoang thoảng. Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ gỗ, hắt những vệt sáng vàng lên nền nhà, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.
Trong một căn phòng nhỏ, Trần Mẫn đang ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách cổ. Dáng người ông ta hơi gầy gò, khuôn mặt khắc khổ vì lo lắng, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt. Đôi mắt ông ta mệt mỏi, nhưng vẫn ánh lên sự minh mẫn và kiên cường của một người chính trực. Trang phục của ông ta đơn giản, có phần cũ kỹ, không còn vẻ hào nhoáng của một quan viên triều đình. Tiếng lật trang sách cũ khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Khi Lâm Phong và Lam Yên bước vào, Trần Mẫn giật mình ngẩng đầu. Ban đầu, ông ta lộ rõ vẻ hoảng sợ, nhưng khi nhìn thấy mật lệnh của Lý Nguyên Hạo trong tay Lâm Phong, ánh mắt ông ta dần chuyển sang kinh ngạc, rồi tràn đầy hy vọng.
“Hai vị… hai vị đã đến!” Trần Mẫn đứng bật dậy, giọng nói khản đặc, run rẩy vì xúc động. “Ta đã chờ đợi các ngài… ta đã nghĩ rằng không còn ai tin tưởng ta nữa.” Ông ta nhìn Lâm Phong và Lam Yên, ánh mắt đầy sự biết ơn.
Lâm Phong tiến lại gần, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt sắc bén quan sát Trần Mẫn. “Trần đại nhân, Lý trưởng lão đã nói tất cả. Ngài đã làm rất tốt. Bây giờ, xin ngài hãy kể lại mọi chuyện một cách chi tiết nhất có thể.”
Lam Yên cũng bước tới, ánh mắt nàng cẩn trọng nhưng đầy thiện ý. “Những gì ngài biết có thể là chìa khóa để lật đổ âm mưu này. Xin ngài đừng ngần ngại.”
Trần Mẫn gật đầu lia lịa. Ông ta vội vã đi đến một cái rương gỗ cũ kỹ dưới gầm giường, lấy ra một chồng sổ sách và một tấm bản đồ phác thảo đã ngả màu. Mùi giấy cũ và mực nồng lên, xen lẫn một mùi hương kỳ lạ, tanh tưởi và lạnh lẽo. Lâm Phong khẽ nhíu mày, cảm nhận được một luồng ma khí cực kỳ yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn toát ra từ những tài liệu này.
“Đây là tất cả những gì ta đã thu thập được,” Trần Mẫn nói, giọng ông ta trở nên kiên định hơn. “Ban đầu, ta chỉ nghĩ đó là một mạng lưới tham nhũng thông thường, buôn bán chức tước, biển thủ công quỹ. Nhưng càng điều tra sâu, ta càng phát hiện ra sự thật kinh hoàng. Chúng không chỉ muốn tiền tài, chúng muốn thứ khác… một thứ gì đó liên quan đến ‘huyết mạch’ và ‘năng lượng’. Chúng tổ chức những buổi tế lễ bí mật, bắt cóc những người có ‘huyết mạch đặc biệt’ từ các gia đình quyền quý hoặc những dòng tộc cổ xưa, rồi đưa họ đến những nơi hẻo lánh để thực hiện nghi thức.”
Lâm Phong và Lam Yên trao đổi ánh mắt. “Huyết mạch đặc biệt?” Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm lắng. “Ngài có thể mô tả rõ hơn không?”
Trần Mẫn gật đầu. “Ta không biết chính xác là loại huyết mạch gì. Nhưng chúng đặc biệt nhắm vào những đứa trẻ sơ sinh hoặc những người trẻ tuổi. Và… trong một số nghi thức bí mật mà ta vô tình chứng kiến, ta đã thấy chúng sử dụng một ký hiệu… một ký hiệu hình con mắt đang khóc.” Ông ta dùng ngón tay run rẩy vẽ phác lên mặt bàn, một biểu tượng quen thuộc đến rợn người.
Tim Lâm Phong như thắt lại. “Ký hiệu con mắt khóc?” Hắn cố gắng giữ cho giọng điệu bình tĩnh. “Ngài có thể mô tả rõ hơn về ký hiệu đó và nơi ngài đã thấy nó không?”
Trần Mẫn gật đầu. “Đúng vậy! Nó là một con mắt màu đỏ sẫm, từ khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt đen kịt. Ta đã thấy nó trên bùa chú của những kẻ tà tu, và thậm chí… trên cổ tay của một số kẻ quyền quý trong triều đình, những kẻ đã tham gia vào các giao dịch bí mật với chúng.” Ông ta đưa cho Lâm Phong một cuốn sổ tay nhỏ, trang bên trong vẽ lại ký hiệu đó một cách tỉ mỉ. “Ta đã ghi lại tất cả, những giao dịch đáng ngờ, những cái tên của những kẻ liên quan… và cả những địa điểm mà chúng thường hoạt động, những nơi mà chúng thực hiện các nghi thức.”
Lâm Phong nhận lấy cuốn sổ, thần thức quét qua. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi xâm nhập vào thức hải của hắn, một dấu vết của ma khí cực kỳ tinh khiết và tà ác. Hắn lập tức vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, thanh lọc luồng ma khí đó, đồng thời hấp thu một phần nhỏ để phân tích. Cái ký hiệu con mắt khóc này, không nghi ngờ gì nữa, chính là thứ mà Hạ Vũ đã nhắc đến, và cũng là biểu tượng mà tà tu đã dùng trong đêm Lễ Tế Thiên.
Lam Yên cũng chăm chú kiểm tra các cuốn sổ sách và bản đồ. Nàng nhíu mày. “Những cái tên này… một số là quan lại cấp cao, một số là thương nhân giàu có, thậm chí còn có cả một vài tông môn nhỏ đã suy tàn. Mạng lưới này thực sự rộng lớn.”
“Đúng vậy,” Trần Mẫn nói, giọng ông ta đầy tuyệt vọng. “Chúng đã thâm nhập quá sâu. Ta đã cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng vô vọng. Chúng còn liên lạc với một thế lực bên ngoài, một tông môn tà đạo cổ xưa có tên là Ma Long Điện. Chúng đang tìm kiếm một ‘vật dẫn’ hoặc ‘huyết mạch đặc biệt’ để thực hiện một nghi thức lớn, một nghi thức mà chúng nói là sẽ thay đổi cả Thiên Đạo.”
Lâm Phong nhắm mắt lại, suy nghĩ. Ma Long Điện, ký hiệu con mắt khóc, huyết mạch đặc biệt, nghi thức thay đổi Thiên Đạo… Tất cả đều khớp với những gì Hạ Vũ đã nói về việc “nuôi dưỡng một thực thể cổ xưa” từ “Thiên Đạo Vết Nứt” và “Đại Tế Huyết Thuật”. Mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào vị trí. Âm mưu này, không chỉ là của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà còn có sự tham gia của một tông môn tà đạo cổ xưa, và những kẻ quyền quý tham lam trong triều đình.
“Trần đại nhân, ngài đã làm một việc vĩ đại,” Lâm Phong nói, giọng hắn đầy vẻ kính trọng. “Những thông tin này vô cùng quan trọng. Ngài cứ an tâm ở đây, chúng ta sẽ bảo vệ ngài. Và chúng ta sẽ lật đổ mạng lưới tội ác này.” Hắn đặt tay lên vai Trần Mẫn, truyền vào một luồng linh lực ấm áp, giúp ông ta trấn tĩnh. Cảm giác được bảo vệ và tin tưởng khiến Trần Mẫn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như trút được gánh nặng đè nén bấy lâu nay.
Lâm Phong và Lam Yên rời khỏi phủ đệ, mang theo chồng tài liệu quý giá. Ánh nắng chiều tà đã ngả hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm dần buông xuống. Trong ánh sáng mờ ảo của đèn lồng đường phố, ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
***
Đêm đó, quán trà Vọng Nguyệt vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Kiến trúc gỗ đơn giản, hai tầng, với những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc và những ô cửa sổ nhìn ra phố. Tầng dưới là khu phục vụ chung, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào của khách quen, tiếng cười đùa và tiếng người ra vào tạo nên một không khí ấm cúng, nhộn nhịp vừa phải. Mùi trà thơm ngát quyện với mùi bánh ngọt, và một chút mùi khói hương nhẹ nhàng từ ban thờ nhỏ ở góc quán, tạo nên một không gian thư giãn, thích hợp cho những cuộc trò chuyện bí mật.
Lâm Phong và Lam Yên ngồi trong một phòng riêng tư ở tầng trên, bên cửa sổ nhìn xuống con phố đã lên đèn. Hắn đã đọc kỹ những gì Trần Mẫn cung cấp. Những cái tên, những địa điểm, những giao dịch đáng ngờ… tất cả đều chỉ ra một mạng lưới phức tạp và sâu rộng. Nhưng hắn cần thêm thông tin, những thông tin mà chỉ những kẻ nằm trong bóng tối mới biết rõ.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, mặc đồ đen bó sát, đội một chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, xuất hiện trước cửa phòng. Quỷ Diện Lang Quân. Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một làn khói, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Lam Yên khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh dõi theo hắn, nhưng không ngăn cản. Nàng biết, Lâm Phong đã có sắp xếp.
“Lâm công tử, ta đã đợi ngài từ lâu rồi,” Quỷ Diện Lang Quân nói, giọng hắn vẫn đầy vẻ xảo quyệt và tham lam, như một con chồn già. “Thông tin mà ngài cần, ta đã có. Nhưng thông tin này… giá không rẻ đâu nha.” Hắn ngồi xuống đối diện Lâm Phong, đôi mắt sau lớp mặt nạ lấp lánh như hai đốm lửa ma quái.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình thản. “Quỷ Diện huynh đệ vẫn như cũ, không bao giờ bỏ qua cơ hội làm giàu. Nhưng ta tin, tin tức của huynh đệ cũng đáng giá. Ta muốn biết chi tiết về các thế lực tà ác đang hoành hành trong Đế Đô, đặc biệt là những kẻ có liên quan đến ‘ký hiệu con mắt khóc’ và ‘huyết mạch đặc biệt’. Và cả tông môn Ma Long Điện mà Trần Mẫn đã nhắc đến.”
Quỷ Diện Lang Quân cười khẩy, tiếng cười nghe ghê rợn sau lớp mặt nạ. “Haha, Lâm công tử quả nhiên là người sảng khoái. Ta biết công tử quan tâm đến những thứ đó. Gần đây, có tin đồn về một số quan lại cao cấp đang bí mật liên hệ với Ma Long Điện. Chúng không chỉ muốn tiền tài hay quyền lực phàm tục. Chúng đang tìm kiếm một ‘vật dẫn’ hoặc ‘huyết mạch đặc biệt’ để thực hiện một nghi thức lớn. Trần Mẫn đúng là có mắt nhìn xa trông rộng.”
“Ký hiệu con mắt khóc?” Lâm Phong tiếp tục hỏi, ánh mắt hắn sắc bén như dao.
“À, ký hiệu con mắt khóc,” Quỷ Diện Lang Quân trầm ngâm, giọng hắn bỗng trở nên nghiêm túc hơn. “Đó là biểu tượng cổ xưa của một tông phái tà đạo bị diệt vong từ hàng ngàn năm trước, chuyên về huyết tế. Tông phái này có tên là U Minh Huyết Tông. Chúng nổi tiếng với việc sử dụng máu huyết và sinh mệnh để thực hiện các nghi thức tà ác, nhằm hấp thu linh khí thiên địa hoặc triệu hồi các thực thể từ Vực Ngoại. Nghe nói, chúng có liên quan mật thiết đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ đã xuất hiện cách đây hai ngàn năm.”
Lâm Phong và Lam Yên đồng loạt nhíu mày. U Minh Huyết Tông? Thiên Đạo Vết Nứt? Tất cả đều trùng khớp với lời Hạ Vũ.
“Nghi thức gì, vật dẫn nào?” Lâm Phong gằn giọng hỏi, trong mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo. “Và tông phái đó có liên quan gì đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’?”
Quỷ Diện Lang Quân nhún vai. “Chi tiết về nghi thức thì ta không rõ. Nhưng ta nghe phong phanh rằng, chúng đang cố gắng mở rộng một ‘cổng không gian’ hoặc ‘kết giới’ nào đó đã tồn tại từ thời Viễn Cổ, nơi phong ấn một thực thể cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ. Việc tìm kiếm ‘huyết mạch đặc biệt’ là để làm vật dẫn cho nghi thức đó, để cung cấp ‘năng lượng’ hoặc ‘chìa khóa’ để mở phong ấn. Còn về liên quan đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’… thì người ta đồn rằng chính U Minh Huyết Tông là những kẻ đã gây ra vết nứt đó trong một nỗ lực triệu hồi thứ gì đó, nhưng thất bại và bị diệt vong, chỉ còn lại tàn dư.”
Hắn nói xong, lấy ra một tấm bản đồ phác thảo đã ngả màu và một vài lá bùa chứa thông tin, đặt lên bàn. Trên bản đồ, những chấm đỏ đánh dấu các địa điểm mà Ma Long Điện và U Minh Huyết Tông đang hoạt động, hoặc những nơi chúng từng thực hiện nghi thức huyết tế. Một vài chấm đỏ lớn hơn nằm ở vùng biên giới, một nơi mà Lâm Phong đã từng nghe nhắc đến – một phế tích cổ thành bị lãng quên.
“Thông tin này… ta nghĩ là đủ giá trị rồi chứ, Lâm công tử?” Quỷ Diện Lang Quân hỏi, ánh mắt hắn dán chặt vào túi linh thạch mà Lâm Phong đặt trên bàn.
Lâm Phong không nói nhiều, hắn lấy ra một túi linh thạch, ném thẳng cho Quỷ Diện Lang Quân. Tiếng linh thạch va chạm vào nhau lanh canh, nghe thật vui tai đối với kẻ hám tiền. “Rất đáng giá. Cảm ơn huynh đệ.”
Quỷ Diện Lang Quân nhanh chóng cất túi linh thạch, đôi mắt hắn lấp lánh sự hài lòng. “Vậy thì ta xin cáo từ. Nếu có gì cần nữa, cứ phái người đến tìm ta. Thông tin của ta, luôn luôn sẵn sàng, miễn là… giá cả hợp lý.” Hắn đứng dậy, bóng dáng gầy gò nhanh chóng biến mất vào bóng tối như chưa từng xuất hiện.
Lâm Phong cầm lấy tấm bản đồ và những lá bùa. Thần thức hắn quét qua, cảm nhận được từng tia ma khí yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn. Những thông tin này, kết hợp với lời khai của Hạ Vũ và Trần Mẫn, đã vẽ nên một bức tranh gần như hoàn chỉnh. Ma Tôn Huyết Ảnh, U Minh Huyết Tông, Ma Long Điện, ký hiệu con mắt khóc, huyết mạch đặc biệt, và “Thiên Đạo Vết Nứt” – tất cả đều liên kết với nhau, tạo thành một âm mưu kinh thiên động địa, một kế hoạch hồi sinh một thực thể cổ xưa, có khả năng hủy diệt cả thế giới tu tiên.
Lam Yên nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. “Vậy ra, đích đến tiếp theo của chúng ta là những phế tích cổ thành này sao?” Nàng chỉ vào một chấm đỏ lớn trên bản đồ, nơi mà từ trường linh khí có vẻ hỗn loạn nhất.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kiên định. “Đúng vậy. Đây không còn là cuộc chiến của riêng Đại Chu Hoàng Triều nữa. Đây là cuộc chiến vì vận mệnh của vạn vật. Ma Tôn Huyết Ảnh muốn nghịch Thiên Đạo, nhưng hắn sẽ phải đối mặt với Huyễn Mặc Chi Đạo của ta. Ta không thể để hắn thành công.”
Trong đêm tối, mùi trà thơm ngát vẫn thoang thoảng trong phòng, nhưng trong tâm trí Lâm Phong, một bức tranh chiến trận đã hiện rõ. Một trận chiến không chỉ vì mạng sống, mà còn vì chính Đạo lý của trời đất. Và hắn, Lâm Phong, sẽ là người đứng ra đối mặt với tất cả.