Đêm khuya buông xuống, Đế Đô Long Phượng chìm trong màn sương mờ ảo, những ngọn đèn lồng dọc theo các con phố đã tắt gần hết, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt xuyên qua kẽ mây. Trong một căn phòng bí mật nằm sâu dưới lòng đất, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và mùi hương của trà thảo mộc pha lẫn với mùi giấy cũ. Lâm Phong ngồi trước một tấm bản đồ phác thảo đã ngả màu, ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua từng chi tiết nhỏ. Bên cạnh hắn, Lam Yên với vẻ mặt trầm tĩnh, tay đặt hờ lên chuôi trường thương, sẵn sàng cho mọi tình huống. Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò ẩn trong bộ đồ đen bó sát, chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn phản chiếu ánh nến lập lòe, vẫn kiên nhẫn đứng chờ, thỉnh thoảng liếc nhìn túi linh thạch vừa nhận được, đôi mắt dưới mặt nạ lấp lánh sự hài lòng.
“Thông tin của Quỷ Diện huynh rất hữu ích.” Lâm Phong chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, “Đúng là một hang ổ ẩn mình, nhưng ta cảm nhận được tà khí nồng đậm từ đó, dù đã bị che giấu kỹ càng.” Hắn chỉ vào một chấm đỏ lớn trên bản đồ, nơi được đánh dấu là Phế Tích Cổ Thành, một địa danh đã bị lãng quên từ lâu, nằm sâu trong vùng biên viễn của Đại Chu, nơi ít ai dám đặt chân tới vì những lời đồn đại về ma quỷ và tai ương.
Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng sắc bén quét qua tấm bản đồ. “Cổ Thành này nằm sâu trong vùng cấm, ít ai dám đặt chân tới. Ma Long Điện đã chọn nó để che giấu những hành vi tàn độc của chúng, quả thực là nơi ẩn mình lý tưởng.” Nàng nhíu mày, cảm nhận được một luồng khí tức u ám từ tấm bản đồ, như thể nó đã hấp thụ một phần tà khí của địa điểm được vẽ. “Trần Mẫn nói đúng, chúng có kế hoạch lớn.”
Quỷ Diện Lang Quân khẽ hắng giọng, đôi vai hơi run lên vì cái lạnh của đêm. “Hắc Sa Hộ Pháp thường xuyên lui tới đó, dường như đang chuẩn bị một nghi lễ gì đó. Ta nghe phong phanh rằng, hắn ta luôn miệng nhắc đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và ‘huyết mạch tinh thuần’… Có vẻ như đây là một nghi thức cực kỳ quan trọng đối với Ma Long Điện.”
Lâm Phong nhíu mày, những lời này lặp lại chính xác những gì Hạ Vũ đã tiết lộ về gia tộc nàng, về một "Đại Tế Huyết Thuật" và việc "nuôi dưỡng" thứ gì đó từ "Thiên Đạo Vết Nứt". Hắn quay sang Quỷ Diện Lang Quân. “Ngươi có chắc là ‘huyết mạch tinh thuần’ không? Có miêu tả gì cụ thể về loại huyết mạch đó không?”
Quỷ Diện Lang Quân gãi đầu, vẻ mặt bí ẩn của hắn dưới chiếc mặt nạ dường như lộ ra chút bối rối. “Cái này thì ta không rõ lắm, Lâm công tử. Chỉ biết là nó rất hiếm, và là chìa khóa để mở ra thứ gì đó. Có vẻ như Ma Long Điện đã tìm kiếm nó từ rất lâu rồi.”
“Chìa khóa để mở ra thứ gì đó…” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ. Hắn không khỏi liên tưởng đến bản thân mình, đến thân thế bí ẩn của hắn, hay là Hạ Vũ với dòng máu đặc biệt của nàng. Ma Tôn Huyết Ảnh, U Minh Huyết Tông, Thiên Đạo Vết Nứt, huyết mạch đặc biệt... một mạng lưới âm mưu khổng lồ đang dần hiện rõ. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng hắn, nhưng đồng thời cũng là sự thôi thúc phải hành động. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Nhưng nếu Thiên Đạo vô tình, Nhân Đạo lại hữu tình, thì ta không thể ngồi yên nhìn lũ tà ma này phá hoại." Hắn thầm nhủ.
Lam Yên tiếp lời, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy kiên định. “Ký hiệu con mắt khóc mà Quỷ Diện Lang Quân nhắc tới, cùng với việc chúng đang tìm kiếm huyết mạch đặc biệt, rõ ràng là liên quan đến U Minh Huyết Tông. E rằng nghi thức này không chỉ đơn thuần là huyết tế, mà còn có thể là mở ra một cánh cổng nào đó như lời đồn.”
Lâm Phong gật đầu. Hắn lại nhìn vào bản đồ, tấm bản đồ cũ kỹ như đang ẩn chứa những lời nguyền rủa cổ xưa. “Xem ra chúng không chỉ muốn hấp thụ linh khí hay triệu hồi ma vật bình thường. Việc liên quan đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ cho thấy quy mô của chúng lớn hơn rất nhiều, có thể là hồi sinh một thực thể cổ xưa nào đó, hoặc tệ hơn là mở ra một kết giới để vạn vật từ Vực Ngoại tràn vào.” Hắn thở dài, ánh mắt lướt qua Lam Yên, rồi lại trở về với tấm bản đồ.
“Vậy… kế hoạch của chúng ta là gì?” Lam Yên hỏi, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi hành động.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát, như đang hình dung toàn bộ chiến trường. Khi đôi mắt hắn mở ra, chúng lấp lánh sự tự tin và quyết đoán. “Chúng ta sẽ không chờ đợi. Việc Quỷ Diện huynh đã cung cấp thông tin về Hắc Sa Hộ Pháp và nghi lễ diễn ra thường xuyên ở đó cho thấy chúng đang gấp rút. Nếu để chúng hoàn thành nghi thức, hậu quả sẽ khôn lường.” Hắn chỉ vào một con đường mòn nhỏ được đánh dấu mờ nhạt trên bản đồ. “Cung đường này ít được chú ý nhất, dẫn thẳng vào ngoại vi cổ thành. Từ đó, chúng ta có thể lợi dụng địa hình hoang tàn để ẩn mình, tiếp cận khu vực trung tâm.”
Hắn quay sang Quỷ Diện Lang Quân. “Quỷ Diện huynh, huynh hãy tiếp tục theo dõi động tĩnh ở Đế Đô, và bất kỳ thay đổi nào từ phía Ma Long Điện hay triều đình. Thông tin lúc này còn quý giá hơn cả linh thạch.”
Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa. “Lâm công tử cứ yên tâm. Thông tin của Quỷ Diện ta luôn chính xác và kịp thời. Chỉ cần… thù lao xứng đáng.” Hắn cười hềnh hệch dưới lớp mặt nạ.
Lâm Phong không nói nhiều, chỉ phất tay. “Sẽ không thiếu linh thạch cho huynh đệ. Nhưng trước mắt, ưu tiên hàng đầu là phá hủy nghi lễ tà ác này.” Hắn quay sang Lam Yên. “Chúng ta sẽ hành động ngay đêm nay. Tốc độ là yếu tố quyết định. Cổ thành đổ nát sẽ là đồng minh của chúng ta.”
Lam Yên gật đầu, ánh mắt nàng bùng lên sự quyết tâm. “Rõ. Ta sẽ chuẩn bị.”
Lâm Phong đứng dậy, vóc dáng cao ráo của hắn in bóng lên vách tường. Hắn lấy ra Huyễn Mặc Quyển, nhẹ nhàng vuốt ve nó. “Một khi đã quyết định, thì không thể lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma Tôn Huyết Ảnh muốn nghịch Thiên Đạo, thì ta sẽ nghịch lại hắn.” Câu nói của hắn không chỉ là lời tuyên bố, mà còn là một lời thề sắt đá, vang vọng trong căn phòng bí mật, như lời tiên tri cho một trận chiến sắp tới, một trận chiến không chỉ vì mạng sống, mà còn vì chính Đạo lý của trời đất.
***
Nửa đêm, Phế Tích Cổ Thành hiện ra dưới ánh trăng yếu ớt như một con quái vật khổng lồ đang ngủ vùi, bị bỏ quên bởi dòng chảy thời gian. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá mục nát và một thứ mùi tanh nồng khó tả, trộn lẫn với tà khí nồng nặc từ bên trong cổ thành. Những bức tường đổ nát, những cột đá sụp đổ, những kiến trúc hoang tàn vươn lên như những ngón tay gầy guộc của tử thần, tạo nên một khung cảnh u ám và đáng sợ. Không một tiếng chim chóc hay côn trùng, chỉ có tiếng gió hú qua các kẽ nứt, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của ma quỷ.
Lâm Phong và Lam Yên, ẩn mình trong bóng đêm, lặng lẽ tiến vào ngoại vi cổ thành. Nhờ Thần thông Không Gian và Huyễn Mặc Quyển hỗ trợ, thân ảnh của họ như hòa vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Lam Yên với đôi mắt sắc bén của mình, cảnh giác quét qua từng góc khuất. Trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm của nàng gần như vô hình trong màn đêm, chỉ có ánh sáng lấp lánh từ đầu trường thương thỉnh thoảng phản chiếu ánh trăng mờ.
“Có vẻ chúng đã thiết lập một trận pháp phòng thủ ở đây,” Lam Yên thì thầm, giọng nàng vang lên rất nhỏ, như tiếng lá xào xạc. “Tà khí ngày càng đậm đặc, ta còn cảm thấy có một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn trào.” Nàng khẽ nhíu mày, cảm giác áp lực từ trường khí tà ác này thật sự khó chịu. Dù đã là tu vi cao thâm, nhưng cái lạnh lẽo và sự mục ruỗng từ tà khí vẫn khiến nàng rùng mình.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn như xuyên thấu màn đêm, nhìn về phía trung tâm cổ thành. “Ta cảm thấy có thứ gì đó đang được ‘nuôi dưỡng’ bên trong… Giống như lời Hạ Vũ đã nói.” Hắn không chỉ cảm nhận được tà khí, mà còn là một luồng sinh cơ yếu ớt, bị bóp méo và biến chất bởi tà lực, một thứ sinh cơ không thuộc về thế giới này. Đó là một cảm giác kỳ lạ, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, khiến hắn bất giác nhớ đến những ký ức mơ hồ về thân thế của mình. Có lẽ nào, thứ mà Ma Long Điện đang tìm kiếm có liên quan đến hắn? Hoặc Hạ Vũ?
Bỗng nhiên, một luồng tà khí mạnh mẽ hơn lướt qua, kèm theo tiếng bước chân nặng nề. Hai Ma Môn Đệ Tử, mặc trang phục đen tuyền, khuôn mặt dữ tợn với những vết xăm hình quỷ dị, đang tuần tra. Chúng cầm trên tay những thanh trường đao to bản, ánh mắt lờ đờ nhưng đầy vẻ tàn bạo, quét ngang qua những đống đổ nát. Từ miệng chúng thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng gầm gừ man rợ, như những con thú hoang đói khát.
“Ngươi có thấy gì không?” Một tên đệ tử hỏi tên còn lại, giọng khàn khàn.
“Thấy gì chứ? Ngoài mấy con chuột và mấy cái bóng ma trong gió thì còn gì đâu?” Tên kia cười khẩy, hắn khạc một bãi nước bọt xuống đất. “Cổ thành này toàn là đồ bỏ đi, chẳng hiểu sao Hộ Pháp lại thích ở đây làm gì. Lạnh lẽo muốn chết.”
“Im đi!” Tên đầu tiên gằn giọng. “Hộ Pháp đang làm đại sự. Chúng ta chỉ cần canh gác cho tốt, đừng để kẻ nào phá hỏng là được.”
Lâm Phong nhếch môi cười khẩy. “Hộ Pháp làm đại sự? Chắc là đại sự phá hoại nhân gian đây mà.” Hắn ra hiệu cho Lam Yên. “Một tay ta đủ rồi.”
Thân ảnh Lâm Phong như một làn khói đen, lướt qua khoảng cách vài trượng trong nháy mắt. Hai tên Ma Môn Đệ Tử còn chưa kịp phản ứng, thậm chí chưa kịp cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ xâm nhập, đã thấy một bàn tay như bằng thép siết chặt lấy cổ họng. Một đòn đánh chớp nhoáng, không gây tiếng động, không chút do dự. Hắn không dùng linh lực, chỉ thuần túy sức mạnh thể chất kết hợp với kỹ năng ám sát được rèn luyện qua vô số trận chiến. ‘Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ’ không chỉ là một công pháp kiếm đạo, mà còn là triết lý về sự tinh giản và hiệu quả.
“Khụ… khụ…” Tên đệ tử chỉ kịp phát ra vài tiếng rên khẽ, đôi mắt hắn trợn trừng kinh hãi. Hắn muốn giãy giụa, muốn hét lên cảnh báo, nhưng linh lực trong cơ thể bị phong bế hoàn toàn, cổ họng bị siết chặt đến không thể thở. Chỉ vài hơi thở sau, thân thể hắn mềm nhũn, ngã vật xuống đất.
Tên đệ tử còn lại vẫn đang lầm bầm chửi rủa cái lạnh, không hề hay biết đồng bọn đã gục ngã. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, hắn quay phắt lại, chỉ thấy một cái bóng đen lướt qua tầm mắt. Hắn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai, một luồng kình lực mạnh mẽ đã đánh thẳng vào huyệt đạo phía sau gáy. Mắt hắn tối sầm lại, ngã gục xuống, không còn biết trời đất là gì.
Lâm Phong nhẹ nhàng đặt hai tên Ma Môn Đệ Tử vào một góc khuất, dùng vài lá bùa ẩn giấu khí tức để che đậy. Hắn không giết chúng, chỉ phong bế linh lực và ý thức, để chúng chìm vào một giấc ngủ sâu. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật,” hắn thầm nhủ. “Giết kẻ vô tri thì dễ, nhưng điều ta muốn là phá hủy tận gốc rễ cái ác.”
Lam Yên nhìn Lâm Phong hành động, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Phong không bao giờ làm điều thừa thãi. Sự tinh ranh và kỹ năng ám sát của hắn đã đạt đến cảnh giới đáng kinh ngạc. “Không hổ danh là phu quân của ta,” nàng thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.
“Tiếp tục,” Lâm Phong ra hiệu, ánh mắt hắn lại quay về phía trung tâm cổ thành, nơi tà khí cuộn trào mạnh mẽ nhất, nơi mà hắn tin rằng nghi thức kinh hoàng đang diễn ra. “Càng vào sâu, chúng sẽ càng cảnh giác. Chuẩn bị cho trận chiến thực sự.” Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng của Huyễn Mặc Quyển trong tay, như thể nó đang cảnh báo về những nguy hiểm sắp tới, nhưng cũng như một lời hứa hẹn về sức mạnh tiềm ẩn.
***
Càng tiến sâu vào trung tâm Phế Tích Cổ Thành, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của hàng ngàn năm phong hóa, cùng với thứ tà khí lạnh lẽo như băng giá, khiến da thịt người ta như bị kim châm. Những bức tường đổ nát nhường chỗ cho một khu vực rộng lớn hơn, nơi những cột đá khổng lồ, đen sì và loang lổ những hình vẽ cổ xưa, vẫn còn đứng vững một cách kỳ lạ. Ánh trăng hoàn toàn bị che khuất bởi những kiến trúc cao lớn, chỉ còn lại ánh sáng xanh lè yếu ớt phát ra từ một tế đàn cổ xưa nằm giữa trung tâm.
Trên tế đàn, một Hắc Sa Hộ Pháp với thân hình cao lớn, được bao phủ bởi áo choàng đen, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu dưới mũ trùm, đang đứng giữa. Hắn ta phát ra khí tức lạnh lẽo, tàn nhẫn, không ngừng vung tay, điều khiển hàng chục Ma Môn Đệ Tử đang vây quanh, gào thét những câu thần chú cổ xưa. Những đệ tử này, vẻ mặt điên dại, không ngừng tự cắt vào cổ tay, để dòng máu tươi phun trào lên tế đàn, tạo thành những đường vân quỷ dị. Máu tụ lại, tạo thành một hồ nhỏ màu đỏ sẫm, từ đó bốc lên những làn khói màu xanh đen, xoáy vào một vòng xoáy năng lượng khổng lồ ngay phía trên.
Vòng xoáy đó không ngừng hấp thụ năng lượng từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà Lâm Phong đã cảm nhận được từ bên ngoài, một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ và đầy sự phá hoại. Nó không ngừng mở rộng, và từ bên trong, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và đầy áp bức, đang từ từ thức tỉnh. Đó là một thứ khí tức của sự hủy diệt, của những gì đã bị phong ấn từ thời Viễn Cổ.
Hắc Sa Hộ Pháp bỗng phá lên cười khẩy, giọng hắn ta khàn đặc và đầy vẻ đắc thắng, vang vọng khắp cổ thành hoang tàn. “Mau lên! Năng lượng từ Vết Nứt đang dồi dào! Chủ nhân sẽ sớm thức tỉnh! Huyết mạch kia sẽ không thể thoát khỏi tầm tay Ma Tôn!” Hắn ta nhìn vào vòng xoáy năng lượng, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự cuồng nhiệt và khát khao. “Chỉ cần nghi thức này hoàn tất, cánh cửa phong ấn sẽ mở ra, và chủ nhân sẽ ban thưởng cho chúng ta vinh quang bất tận!”
Ngay lúc đó, một giọng nói vang vọng, lạnh lùng như băng đá, cắt ngang tiếng cười điên dại của Hắc Sa Hộ Pháp. “Thật sao? Vậy thì ngươi phải bước qua xác ta trước đã!”
Lâm Phong xuất hiện. Hắn không còn ẩn mình, mà hiên ngang bước ra từ bóng tối của một cột đá đổ nát, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp. Lam Yên cũng đồng thời xuất hiện bên cạnh hắn, trường thương trong tay nàng đã sẵn sàng. Sự xuất hiện bất ngờ của hai người khiến toàn bộ Ma Môn Đệ Tử và cả Hắc Sa Hộ Pháp giật mình, hoảng loạn.
“Kẻ nào?!” Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, hắn không thể tin được có kẻ dám đột nhập vào tận đây mà không bị phát hiện. Khí tức tà ác từ hắn bùng nổ, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm lấy không gian.
Lâm Phong không trả lời, hắn chỉ nhếch mép cười khẩy. “Những kẻ tàn độc như các ngươi, còn xứng đáng để ta báo danh sao? Ta chỉ biết rằng, cái nghi thức tà ác này của các ngươi, hôm nay phải kết thúc!”
Nói đoạn, Lâm Phong không chút do dự, giải phóng toàn bộ khí thế của một cường giả Hóa Thần kỳ. Một luồng áp lực vô hình, mạnh mẽ như sóng thần, quét ngang qua toàn bộ khu vực. Những cột đá cổ xưa dường như cũng phải run rẩy, bụi bặm rơi lả tả. Ánh sáng xanh lè từ tế đàn dao động mạnh, và các Ma Môn Đệ Tử gần đó, tu vi thấp kém, lập tức cảm thấy linh lực trong cơ thể bị trì trệ, không ít kẻ yếu hơn đã bị áp lực này đè bẹp, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
“Hóa Thần kỳ?!” Hắc Sa Hộ Pháp kinh hãi thốt lên. Hắn không ngờ rằng, trong một nơi hoang vắng như thế này, lại có một cường giả Hóa Thần dám ra mặt đối đầu với Ma Long Điện. Hắn ta cũng là tu sĩ Hóa Thần, nhưng khí thế của Lâm Phong lại hùng hồn và bá đạo hơn hắn gấp bội.
Lâm Phong không cho hắn kịp phản ứng. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm. Thanh kiếm đen tuyền như một phần của màn đêm, nhưng khi vung lên, lại mang theo sức mạnh khai thiên tích địa. Kiếm khí cuồn cuộn như sóng lớn, không chỉ nhắm vào Hắc Sa Hộ Pháp mà còn xé toạc những kết nối linh lực yếu ớt của trận pháp huyết tế.
“Phá!”
Chỉ một tiếng quát nhẹ, kiếm khí hóa thành hàng vạn tia sáng đen, như những con rồng dữ tợn lao vào trận pháp. Ánh sáng xanh lè lập tức bị xé nát, các đường vân huyết tế trên tế đàn như bị thiêu rụi, nứt toác. Vòng xoáy năng lượng phía trên cũng rung lắc dữ dội, có dấu hiệu tan rã. Những Ma Môn Đệ Tử đang gào thét bỗng hóa đá, rồi vỡ vụn thành từng mảnh, tan biến vào hư không, không kịp phát ra dù chỉ một tiếng kêu. Lâm Phong không chỉ tấn công, mà còn dùng mưu. Hắn lợi dụng cấu trúc đổ nát của cổ thành, tung ra một luồng linh lực vô hình, tạo thành những luồng xoáy khí, đẩy những tảng đá đổ nát bay lên, tạo thành chướng ngại vật và chia cắt kẻ địch.
Lam Yên không hề chậm trễ. Nàng như một cơn lốc đỏ, trường thương trong tay hóa thành hàng ngàn mũi ánh sáng, chặn đứng những Ma Môn Đệ Tử khác đang muốn bao vây Lâm Phong. Nàng không cần bất kỳ lời phân công nào, sự ăn ý giữa nàng và Lâm Phong đã đạt đến mức hoàn hảo. Mỗi cú đâm, mỗi cú quét của nàng đều mang theo sức mạnh kinh người, dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của những tên tà tu, khiến chúng gục ngã trong tiếng rên la thảm thiết.
Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên giận dữ. “Ngươi dám phá hoại đại sự của Ma Tôn?! Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận!” Hắn ta vung tay, một luồng tà khí đen đặc hình thành một cánh tay khổng lồ, vồ lấy Lâm Phong. Đồng thời, hắn ta tung ra hàng loạt pháp bảo tà ác, những chiếc chuông nhỏ phát ra âm thanh chói tai, những lá bùa đỏ máu bay lượn, muốn phong tỏa không gian và khống chế Lâm Phong.
Lâm Phong nhếch môi khinh thường. “Hối hận? Trong từ điển của ta không có hai chữ đó. Chỉ có Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn không né tránh, mà trực tiếp đối đầu. Cửu Thiên Huyền Kiếm phát ra ánh sáng đen huyền ảo, như một hắc động nhỏ nuốt chửng cánh tay tà khí. Ngay sau đó, hắn vận dụng Thần thông Không Gian. Thân ảnh hắn bỗng trở nên mờ ảo, như một bóng ma lướt qua hàng loạt pháp bảo tà ác. Chuông nhỏ không chạm tới hắn, bùa chú không thể khóa hắn. Hắn xuất hiện ngay phía sau Hắc Sa Hộ Pháp, một chiêu kiếm đơn giản nhưng ẩn chứa lực lượng kinh thiên động địa, chém thẳng vào lưng hắn ta.
“Ngươi… không thể nào nhanh đến vậy!” Hắc Sa Hộ Pháp kinh hãi. Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể sử dụng Thần thông Không Gian một cách thuần thục đến thế, né tránh mọi đòn tấn công và phản công chớp nhoáng. Hắn ta chỉ kịp xoay người, một tấm khiên bằng tà khí hiện ra, chặn đứng mũi kiếm.
“Ầm!”
Tiếng va chạm vang dội, khí tức tà ác từ tấm khiên bị kiếm khí của Lâm Phong xé nát, để lại một vết nứt lớn. Hắc Sa Hộ Pháp lùi lại vài bước, cổ họng trào lên một ngụm máu tươi. Hắn ta cảm thấy một luồng kiếm ý sắc bén như muốn cắt đứt linh hồn hắn. Lâm Phong không cho hắn cơ hội nghỉ ngơi. Hắn liên tục ra chiêu, mỗi chiêu đều mang theo sự biến hóa khôn lường của kiếm đạo, kết hợp với Thần thông Không Gian. Hắn như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến Hắc Sa Hộ Pháp không kịp trở tay, vừa phải phòng thủ vừa phải chịu những đòn đánh hiểm hóc.
“Ma Tôn Huyết Ảnh muốn nghịch Thiên Đạo, nhưng hắn sẽ phải đối mặt với Huyễn Mặc Chi Đạo của ta!” Lâm Phong gằn giọng, mỗi câu nói đều đi kèm với một đòn tấn công mạnh mẽ. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng sự phẫn nộ trong lòng. Sự tàn độc của Ma Long Điện, sự điên rồ của nghi thức huyết tế này đã chạm đến giới hạn chịu đựng của hắn.
Hắc Sa Hộ Pháp cảm thấy kinh hoàng. Hắn ta đã tu luyện Hóa Thần kỳ hàng trăm năm, nhưng chưa bao giờ gặp một đối thủ nào bá đạo và biến ảo như Lâm Phong. Từng đòn đánh của Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ mà còn ẩn chứa sự tinh xảo, phá vỡ mọi phòng ngự của hắn. Cả thân thể hắn ta run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi. Hắn ta là một tay sai mạnh mẽ, nhưng trước mặt Lâm Phong, hắn ta cảm thấy mình chỉ như một con kiến.
Lam Yên cũng đã dọn dẹp xong đám Ma Môn Đệ Tử yếu kém. Nàng đứng đó, ánh mắt sắc bén quét qua, sẵn sàng hỗ trợ Lâm Phong bất cứ lúc nào. Trường thương của nàng vẫn còn vương vấn khí tức sắc lạnh của trận chiến.
Hắc Sa Hộ Pháp hiểu rằng, nếu tiếp tục đối đầu, hắn ta sẽ khó giữ được mạng. Hắn ta gầm lên một tiếng, tung ra một lá bùa huyết sắc cuối cùng, nó phát nổ, tạo thành một màn khói độc đen đặc, che khuất tầm nhìn. “Ngươi… ngươi sẽ phải trả giá! Chủ nhân sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu! Ma Tôn sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã can thiệp vào đại sự của Người!” Hắn ta dùng toàn bộ linh lực còn lại, kích hoạt một lá bùa dịch chuyển tức thời, biến mất vào màn đêm, bỏ lại tế đàn đang đổ nát và những tàn dư của nghi thức.
Lâm Phong không đuổi theo. Hắn biết, một kẻ đã bị thương nặng như Hắc Sa Hộ Pháp sẽ không thể gây ra mối đe dọa lớn trong thời gian ngắn. Điều quan trọng hơn là phá hủy hoàn toàn nghi thức này. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm một lần nữa, một luồng kiếm khí khổng lồ quét sạch tà khí còn sót lại trên tế đàn, đánh sập hoàn toàn những cột đá còn đứng vững, biến nơi đây thành một đống đổ nát thực sự. Vòng xoáy năng lượng từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ hoàn toàn tan rã, luồng khí tức cổ xưa bị phong ấn trở lại, không còn dấu hiệu của sự thức tỉnh.
“Hừm, trốn thoát sao?” Lam Yên khẽ nói, có chút tiếc nuối.
“Hắn ta bị thương nặng, lại mất đi căn cứ và nghi thức. Không còn khả năng gây nguy hiểm trong một thời gian dài.” Lâm Phong lắc đầu. “Điều quan trọng là chúng ta đã ngăn chặn được nghi lễ tà ác này. Hắn ta nhắc đến ‘Chủ nhân’ và ‘Ma Tôn’. Có vẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn ẩn mình, và có một kế hoạch lớn hơn đang chờ đợi thời cơ để thức tỉnh hoặc xuất hiện hoàn chỉnh.” Lâm Phong nhìn xuống đống đổ nát, cảm giác nặng nề vẫn không tan biến.
Hắn nhặt lên một mảnh vỡ từ tế đàn, trên đó vẫn còn in một phần của ký hiệu con mắt khóc. “Nghi thức này liên quan trực tiếp đến việc khai thác ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và ‘huyết mạch tinh thuần’. Chắc chắn ‘huyết mạch đặc biệt’ mà Hạ Vũ nhắc đến chính là mục tiêu chính của Ma Tôn Huyết Ảnh.”
Lam Yên nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. “Vậy chúng ta đã làm được. Ma Long Điện sẽ không dễ dàng thực hiện được âm mưu của chúng.”
Lâm Phong gật đầu, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ trầm tư. “Đúng vậy. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Sự dễ dàng khi ta phá hủy trận pháp và đánh bại Hắc Sa Hộ Pháp cho thấy Ma Long Điện vẫn đang trong giai đoạn ‘khởi nguồn’ hoặc củng cố lực lượng. Điều đó cũng chứng tỏ rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên khi kế hoạch của hắn bị phá hoại. Chắc chắn hắn sẽ phản ứng, và lần sau, kẻ mà chúng ta phải đối mặt sẽ không đơn giản như Hắc Sa Hộ Pháp này.” Hắn nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. “Chúng ta đã gây ra không ít phiền phức cho Ma Tôn Huyết Ảnh. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ trở thành cái gai trong mắt hắn. Nhưng như vậy càng tốt, Ma Tôn Huyết Ảnh càng lộ diện, càng dễ bị tiêu diệt.”
Hắn đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu làn khí lạnh lẽo của buổi bình minh. Một cảm giác căng thẳng vẫn còn đó, nhưng cũng là sự tự tin. Dù con đường tu tiên đầy chông gai, dù Ma Tôn Huyết Ảnh có mạnh mẽ đến đâu, Lâm Phong tin rằng, với Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, hắn sẽ đối mặt với tất cả. Một trận chiến mới, một cuộc phiêu lưu mới, chỉ vừa mới bắt đầu.