Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 219

U Ám Sơn Động: Bí Mật Huyết Tế Nguyên Thủy

4396 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng các mỹ nhân lên kế hoạch tỉ mỉ để thâm nhập vào một hang ổ bí mật của tà tu, nơi được cho là chứa đựng nhiều bằng chứng quan trọng về âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh.,Nhóm phải đối mặt và vượt qua các cạm bẫy, nguy hiểm chết người do tà tu bố trí để bảo vệ căn cứ.,Thu thập được bằng chứng cụ thể và có giá trị, làm sáng tỏ thêm về 'kế hoạch lớn' và 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà Hạ Vũ đã ám chỉ.,Làm rõ hơn mối đe dọa từ Ma Tôn Huyết Ảnh và các thế lực tà ác trong giai đoạn 'Khởi Nguồn Tà Tu'.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Tense, dangerous, mysterious, determined, escalating
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh yếu ớt rọi xuyên qua cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn đá cẩm thạch của căn phòng bí mật trong phủ đệ của Lâm Phong tại Đế Đô Long Phượng. Không khí đêm qua vẫn còn vương vấn sự lạnh lẽo và căng thẳng từ cuộc đối đầu tại Phế Tích Cổ Thành, nhưng giờ đây, nó được thay thế bằng một sự trầm mặc nặng nề hơn, pha lẫn chút mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt quen thuộc đang vây quanh chiếc bàn gỗ lim cổ kính. Tuyết Dao thanh thoát như tuyết, Mộc Ly hoạt bát nhưng đầy cảnh giác, Tần Nguyệt trầm tư, Lam Yên sắc bén, Hạ Vũ lo lắng, và Quỷ Diện Lang Quân trầm mặc trong chiếc áo choàng đen.

Chiếc bàn giờ đây không còn là nơi bày biện trà cụ hay yến tiệc, mà phủ kín bởi những tấm bản đồ, phù văn kỳ lạ được Quỷ Diện Lang Quân sao chép vội vàng, và một mảnh vỡ từ tế đàn tà ác đêm qua, trên đó vẫn còn in hằn ký hiệu “con mắt khóc” đáng sợ. Ánh nến lung linh trên bàn, nhảy múa cùng những suy tư nặng trĩu trong lòng mỗi người. Bên ngoài, tiếng chuông hoàng cung điểm canh, tiếng vó ngựa tuần tra xa xa, tiếng rao hàng từ những con phố đã bắt đầu tỉnh giấc, tất cả tạo nên một bức tranh tương phản giữa sự yên bình giả tạo của Đế Đô và âm mưu đen tối đang nhen nhóm bên dưới. Mùi hương hoa từ những khu vườn thượng uyển phảng phất vào trong phòng, xen lẫn với mùi mực và mùi đất ẩm từ những bản đồ cũ kỹ, tạo nên một sự hỗn tạp kỳ lạ.

“Tên Hắc Sa Hộ Pháp đó đã nhắc đến ‘Ma Tôn’ và ‘kế hoạch lớn’,” Lâm Phong lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm ổn, nhưng ánh mắt toát lên vẻ sắc lạnh. “Ký hiệu con mắt khóc kia, cùng với nghi thức huyết tế nguyên thủy mà chúng ta đã phá hủy… Hạ Vũ, ngươi còn nhớ gì về nó không? Bất cứ chi tiết nhỏ nào cũng đều có thể là chìa khóa.”

Hạ Vũ ngồi đối diện Lâm Phong, nàng vẫn còn hơi tái nhợt sau những gì đã trải qua. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng giờ đây ánh lên sự sợ hãi xen lẫn quyết tâm. Nàng nắm chặt vạt áo, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Nó... nó xuất hiện trong những giấc mơ của thiếp, Lâm công tử. Và cả trên một số cổ vật bí mật của gia tộc thiếp nữa. Những lời thì thầm mà thiếp nghe được, trong những đêm mất ngủ, luôn nhắc đến 'khai mở vết nứt', 'huyết tế nguyên thủy' và 'huyết mạch tinh thuần để hiến tế'..." Nàng dừng lại, rụt rè nhìn Lâm Phong, như thể sợ hãi chính những lời mình sắp nói ra. "Có lần, thiếp lén lút nghe được một cuộc trò chuyện giữa các trưởng lão trong gia tộc, họ nói về một 'sức mạnh cổ xưa' bị phong ấn, và việc 'ký hiệu con mắt khóc' là chìa khóa để giải phóng nó. Họ cũng đề cập đến một 'hang động u ám' ở sâu trong Rừng Cổ Mộc, nơi tập trung nhiều 'oán linh' và 'ma khí' nhất."

Tần Nguyệt khẽ cau mày, ngón tay thanh mảnh lướt trên những phù văn tà dị. "Huyết tế nguyên thủy... đó là một loại tà thuật cực kỳ cổ xưa, cần đến sinh mệnh của vô số phàm nhân để tụ tập oán niệm và huyết khí, nuôi dưỡng một vật phẩm nào đó hoặc một thực thể tà ác. Nếu đúng như Hạ Vũ nói, và họ nhắm đến 'huyết mạch tinh thuần', thì mục tiêu của Ma Long Điện không chỉ đơn thuần là gây rối loạn, mà là một âm mưu lớn hơn, có thể liên quan đến việc thay đổi cấu trúc của thế giới này, hoặc thậm chí là làm suy yếu Thiên Đạo." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy lo lắng. "Vết nứt trên Thiên Đạo, cùng với việc khai thác huyết mạch đặc biệt, có thể là cách họ cố gắng phá vỡ phong ấn nào đó, hoặc triệu hồi một thứ gì đó từ giới diện khác."

Lam Yên nghiến răng ken két, nắm tay siết chặt. Vẻ mặt nàng vốn đã kiên nghị, giờ càng thêm phần sắt đá. "Đồ súc sinh! Dùng sinh mạng của phàm nhân để thỏa mãn dục vọng tà ác của chúng! Không thể tha thứ!" Nàng không giấu được sự phẫn nộ trong giọng nói, bản chất chính trực và dũng mãnh của một nữ chiến thần khiến nàng khó có thể chấp nhận những hành vi tàn độc như vậy.

Lâm Phong gật đầu, ra hiệu cho Lam Yên bình tĩnh. "Hạ Vũ, ngươi có thể xác định rõ hơn vị trí của hang động đó không?"

Hạ Vũ cố gắng nhớ lại, đôi mắt nhắm nghiền. "Thiếp... thiếp chỉ nhớ loáng thoáng là nó nằm sâu trong Rừng Cổ Mộc, gần một dòng suối có nước màu đỏ đục... và có một cây cổ thụ bị sét đánh cháy đen ngay lối vào."

Mộc Ly, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng. Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy tự tin. "Rừng Cổ Mộc thì rất lớn, nhưng một dòng suối có nước màu đỏ đục và cây cổ thụ bị sét đánh cháy đen thì không khó để tìm thấy. Thiếp có thể tìm ra nó trong vòng một ngày." Đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ tinh nghịch quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong là sự cảnh giác cao độ.

Quỷ Diện Lang Quân, lúc này mới lên tiếng bằng giọng khàn khàn đặc trưng. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!" Hắn ta liếc nhìn Lâm Phong, nhưng ngay sau đó nghiêm túc trở lại. "Nhưng ta có một số tin tức khác, có lẽ sẽ hữu ích. Sau khi tên Hắc Sa Hộ Pháp kia trốn thoát, ta đã cho người bí mật theo dõi. Hắn ta không về lại bất kỳ căn cứ nào đã biết của Ma Long Điện, mà lại đi về phía Tây Bắc, hướng Rừng Cổ Mộc. Có vẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh đã dự phòng một căn cứ bí mật hơn, nơi hắn có thể ẩn náu và tiếp tục âm mưu của mình." Hắn ta chỉ vào một điểm trên bản đồ mà Lâm Phong đang phác thảo. "Đây là nơi ta nghi ngờ. Một khu vực ít người qua lại, địa thế hiểm trở, lại gần với nơi Hạ Vũ tiên tử nhắc đến."

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào điểm mà Quỷ Diện Lang Quân chỉ, rồi đối chiếu với những mảnh ký ức rời rạc của Hạ Vũ. Một bức tranh dần hiện rõ trong đầu hắn. "Vậy ra, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là một kẻ cuồng vọng. Hắn ta rất cẩn trọng, và có nhiều kế hoạch dự phòng. Căn cứ mà chúng ta vừa phá hủy chỉ là một điểm nhỏ trong mạng lưới của hắn. Căn cứ ở Rừng Cổ Mộc có thể là nơi hắn ấp ủ một phần quan trọng hơn của 'kế hoạch lớn' đó."

Tuyết Dao, từ nãy đến giờ vẫn trầm mặc, giọng nói trong trẻo như tiếng suối mùa xuân vang lên. "Nếu đúng như vậy, thì việc thâm nhập vào đó là điều cần thiết. Chúng ta cần thêm bằng chứng, cần biết rõ Ma Tôn Huyết Ảnh đang muốn gì, và làm thế nào để ngăn chặn hắn ta. Nhưng chúng ta không thể hành động một cách vội vàng. Nơi đó chắc chắn sẽ được canh gác cẩn mật hơn, và có nhiều cạm bẫy khó lường."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng khi nhìn Tuyết Dao. "Tuyết Dao nói đúng. Lần này, chúng ta không thể gây chú ý quá lớn. Chúng ta cần thâm nhập bí mật, thu thập thông tin, và nếu có thể, phá hủy một phần kế hoạch của chúng mà không làm lộ diện hoàn toàn. Mộc Ly sẽ đi tiên phong, trinh sát địa hình và phát hiện cạm bẫy. Quỷ Diện Lang Quân sẽ hỗ trợ việc ẩn mình và sao chép thông tin. Lam Yên sẽ bảo vệ tuyến sau và đối phó với bất kỳ đối thủ nào xuất hiện. Tuyết Dao và Tần Nguyệt sẽ hỗ trợ ta trong việc phân tích tà thuật và đối phó với những tình huống bất ngờ. Hạ Vũ, ngươi sẽ đi cùng chúng ta. Trực giác của ngươi có thể giúp chúng ta rất nhiều trong việc xác định những khu vực quan trọng và vật phẩm liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt'."

Hạ Vũ giật mình, có chút lo lắng. "Thiếp... thiếp sợ mình sẽ là gánh nặng."

Lâm Phong mỉm cười trấn an. "Không đâu, Hạ Vũ. Trực giác và kiến thức của ngươi về gia tộc chính là lợi thế lớn nhất của chúng ta. Hơn nữa, việc đối mặt với nỗi sợ hãi chính là cách tốt nhất để vượt qua nó. Ta sẽ bảo vệ ngươi." Hắn phác thảo sơ đồ trên bàn, chỉ dẫn từng vị trí, từng bước di chuyển. Cả nhóm, mỗi người một nhiệm vụ, một vai trò, nhưng đều toát lên sự quyết tâm cao độ. Không khí trong căn phòng vẫn căng thẳng, nhưng đã được lấp đầy bằng sự tin tưởng và đồng lòng, giống như những mắt xích chặt chẽ trong một cỗ máy chiến tranh đã được tôi luyện.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Rừng Cổ Mộc bằng một màu cam cháy rực rỡ, nhưng không khí bên dưới tán cây cổ thụ vẫn tĩnh mịch và mát mẻ đến lạ thường, như thể ánh sáng rực rỡ của mặt trời cũng không thể xuyên qua được lớp lá dày đặc. Những tiếng chim hót líu lo dần thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục rữa và mùi gỗ mục nồng nặc phả vào mũi, xen lẫn với mùi hương của các loại nấm rừng mọc ven đường. Nơi đây mang một vẻ hoang sơ, hùng vĩ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.

Nhóm Lâm Phong, với trang phục màu tối và nhẹ nhàng, ẩn mình trong bóng tối chập chờn của Rừng Cổ Mộc, lặng lẽ di chuyển về phía U Ám Sơn Động mà Hạ Vũ đã nhắc đến. Mỗi bước chân đều nhẹ như không, hòa mình vào tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Mộc Ly đi trước, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như một con sóc rừng. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn vẻ tinh nghịch, mà sáng quắc, quét qua từng cành cây, ngọn cỏ, từng tảng đá phủ rêu phong, không bỏ sót bất kỳ chi tiết khả nghi nào. Nàng giống như một con linh thú của rừng già, dùng mọi giác quan nhạy bén của mình để dò xét.

"Có mùi... rất khó chịu," Mộc Ly khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng bị gió cuốn đi, chỉ đủ để những người đi sau nghe thấy. "Giống như mùi máu tanh và thứ gì đó đang mục rữa... Nó không phải mùi của thiên nhiên." Nàng dừng lại đột ngột, giơ tay ra hiệu. "Phía trước có một sợi tơ."

Lâm Phong lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc bén lướt qua nơi Mộc Ly chỉ. Hắn không nhìn thấy gì cả, nhưng hắn tin tưởng vào trực giác của Mộc Ly. Quỷ Diện Lang Quân tiến lên, hắn ta rút ra một loại bột màu xám bạc, rắc nhẹ vào không khí. Lập tức, một sợi tơ mỏng như sợi tóc, gần như trong suốt, hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn. Nó vắt ngang qua lối đi, được tẩm một loại dịch màu xanh lục nhạt, toát ra một mùi hương tanh tưởi thoang thoảng mà chỉ Mộc Ly mới có thể ngửi thấy rõ.

"Là 'Tơ Nhện Huyết Độc'!" Tần Nguyệt khẽ kêu lên, giọng nói trầm ấm giờ đây đầy vẻ lo lắng. "Một loại độc dược cực kỳ mạnh, chỉ cần chạm nhẹ vào da thịt, chất độc sẽ lập tức xâm nhập vào kinh mạch, làm tan chảy nội tạng. Thường được các tà tu dùng để bảo vệ căn cứ bí mật của chúng."

"May mà có Mộc Ly." Lâm Phong khẽ thở phào, hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, một luồng kiếm khí vô hình lướt qua, cắt đứt sợi tơ nhện độc thành nhiều đoạn, khiến chúng rơi xuống đất và tan biến như khói. Hắn nhìn Mộc Ly, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Ngươi là tai mắt của chúng ta, Mộc Ly."

Mộc Ly chỉ khẽ mỉm cười, rồi tiếp tục dò đường. Quỷ Diện Lang Quân dùng một loại bột đặc biệt khác, rắc lên người từng thành viên trong nhóm, che giấu khí tức của họ, khiến họ gần như hòa lẫn vào môi trường xung quanh, khó bị phát hiện ngay cả bởi những tu sĩ có tu vi cao.

Lam Yên đi ở vị trí cuối cùng, trường thương trên vai nàng sáng lên một ánh bạc nhàn nhạt. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua hai bên sườn, đề phòng bất kỳ động tĩnh nào. Nàng vốn dĩ là một người nóng nảy, nhưng trong những nhiệm vụ như thế này, nàng lại cực kỳ cẩn trọng và tập trung, hoàn toàn tin tưởng vào sự dẫn dắt của Lâm Phong.

Càng đi sâu vào rừng, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn, những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn cũng không còn xuyên qua được tán cây. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những hình thù kỳ dị trên mặt đất. Tiếng suối chảy xa xa bắt đầu vang vọng rõ hơn, nhưng đúng như Hạ Vũ đã nói, nước suối có một màu đỏ đục kỳ lạ, như thể bị pha lẫn với máu.

Hạ Vũ đi cạnh Lâm Phong, nàng run rẩy hơn hẳn. Đôi mắt nàng không ngừng nhìn xung quanh, đôi khi lại nhắm nghiền lại, như thể đang cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ trong tâm trí. "Thiếp... thiếp cảm thấy một luồng khí tức rất tà ác, Lâm công tử. Giống hệt như cái đêm thiếp nghe trộm các trưởng lão nói chuyện..."

Lâm Phong nắm lấy tay nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể nàng. "Không sao đâu, có ta ở đây." Hắn trấn an, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng. Trực giác của Hạ Vũ, mặc dù mang đến cho nàng nỗi sợ hãi, nhưng lại là kim chỉ nam quý giá nhất trong việc tìm kiếm căn cứ của tà tu.

Cuối cùng, sau một hồi di chuyển cẩn trọng, Mộc Ly dừng lại trước một cảnh tượng rùng rợn. Một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây bị sét đánh cháy đen, khô héo và gãy đổ, tạo thành một khe hở lớn dẫn vào sâu trong lòng đất. Ngay bên cạnh, dòng suối đỏ đục chảy róc rách, phát ra một thứ ánh sáng ma mị dưới ánh trăng. Từ khe hở, một luồng khí lạnh lẽo và tử khí nồng nặc phả ra, khiến ngay cả Lâm Phong cũng phải rùng mình.

"Đây rồi," Mộc Ly thì thầm, giọng nói xen lẫn sự căng thẳng. "Chính là nơi này. U Ám Sơn Động."

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, pháp lực hệ băng của nàng tự động vận chuyển, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng quanh cơ thể. "Ma khí rất đậm đặc. Có vẻ như nơi này đã bị tà khí xâm thực từ rất lâu rồi."

Cả nhóm nhìn nhau. Một cuộc phiêu lưu mới, nguy hiểm hơn, đang chờ đợi họ ở phía trước.

***

Bước chân của nhóm Lâm Phong vang vọng khẽ khàng trong sự tĩnh mịch ghê rợn của U Ám Sơn Động. Không khí bên trong lạnh lẽo và ẩm ướt đến thấu xương, mang theo một mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh nồng gợn và mùi lưu huỳnh khét lẹt, hòa quyện với mùi ẩm mốc của đá và đất. Thính giác của họ bị tấn công bởi tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòm hang, tiếng gió rít qua những khe đá hẹp tạo ra những âm thanh rùng rợn như tiếng rên rỉ của linh hồn, và đôi khi là tiếng vọng lạ không rõ từ đâu đến, khiến người ta liên tưởng đến những lời thì thầm của quỷ dữ.

Con đường đi ngoằn ngoèo, đá lởm chởm, gồ ghề, đôi khi lại phải bước qua những vũng nước đọng đen ngòm, phản chiếu ánh sáng xanh leo lét từ những ngọn đuốc ma quái được cắm dọc hai bên vách đá. Ánh sáng yếu ớt đó chỉ đủ để soi rọi lên những bức tường đá xám xịt, nơi khắc đầy những phù văn tà dị và ký hiệu "con mắt khóc" lặp đi lặp lại một cách ám ảnh, như hàng trăm con mắt đỏ ngầu đang dõi theo từng cử động của họ. Ma khí cuồn cuộn lan tỏa khắp nơi, khiến linh lực trong kinh mạch của mỗi người dường như cũng bị đè nén, cảm giác nặng nề và khó chịu vô cùng.

Hạ Vũ, khuôn mặt tái mét, bám chặt lấy tay Lâm Phong. Mỗi khi nhìn thấy ký hiệu "con mắt khóc", nàng lại run rẩy, đôi mắt to tròn ngấn nước, như thể một phần ký ức kinh hoàng nào đó đang trỗi dậy. "Lâm công tử... thiếp... thiếp cảm thấy nó... rất gần. Nơi đây... chính là nơi thiếp từng nghe kể." Giọng nàng nhỏ nhẹ, đứt quãng, nhưng lại mang một sự kiên cường lạ lùng.

Lâm Phong siết nhẹ tay nàng, truyền thêm một luồng linh lực trấn an. Hắn cũng cảm thấy linh hồn mình như bị đè nén bởi ma khí dày đặc, nhưng hắn không thể lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn vận chuyển, thanh lọc không khí xung quanh, giúp cả nhóm dễ thở hơn đôi chút. Hắn đưa mắt ra hiệu cho Quỷ Diện Lang Quân.

Quỷ Diện Lang Quân gật đầu, hắn ta nhanh chóng lấy ra một loại pháp khí hình cầu màu đen, nhỏ bằng nắm tay, và kích hoạt nó. Pháp khí phát ra một ánh sáng mờ ảo, quét qua các bức tường. Hắn ta thì thầm: "Hệ thống phòng ngự và cạm bẫy của chúng rất tinh vi. Có những bẫy âm thanh, bẫy linh lực, và cả những linh hồn oán hận bị giam cầm để tấn công kẻ xâm nhập."

Mộc Ly đi tiên phong, đôi tai thính nhạy của nàng không ngừng lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất, đôi mắt tinh tường dò xét những đường nét bất thường trên vách đá hay dưới nền đất. Nàng phát hiện ra một sợi dây tàng hình khác, nhỏ hơn và ẩn sâu hơn, được kết nối với một trận pháp tà ác. Nếu ai đó chạm vào, không chỉ độc dược sẽ phát tác mà cả một đạo phù chú linh hồn cũng sẽ bùng nổ. "Có một luồng năng lượng ẩn nấp ở đây," Mộc Ly chỉ vào một khe nứt trên vách đá. "Khí tức rất yếu, nhưng nó đang liên kết với một cái bẫy lớn."

Tần Nguyệt tiến lên, cẩn thận quan sát. "Đây là 'trận pháp U Minh Phệ Hồn'. Nó sẽ giải phóng hàng trăm oán linh bị giam cầm để tấn công kẻ xâm nhập, đồng thời báo động cho tà tu bên trong." Nàng lấy ra vài lá bùa chú, nhẹ nhàng dán lên những điểm yếu của trận pháp, vô hiệu hóa nó một cách tinh tế. Kiến thức sâu rộng của nàng về tà thuật và trận pháp đã chứng minh giá trị của mình.

Sau khi vượt qua thêm vài cạm bẫy nữa, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đến được một đại sảnh rộng lớn. Cảnh tượng bên trong khiến ai nấy đều phải rùng mình, Lam Yên thậm chí còn nghiến răng ken két, kìm nén tiếng gầm giận dữ.

Đại sảnh được thắp sáng bởi hàng chục ngọn đuốc xanh lè, ánh sáng ma quái hắt lên một tế đàn khổng lồ nằm ở trung tâm. Tế đàn được xây bằng xương cốt của vô số sinh vật, được trát bằng một loại chất liệu màu đỏ sẫm như máu khô, và được khắc đầy những ký hiệu 'con mắt khóc' cùng phù văn huyết tế rùng rợn. Hàng chục tà tu, thân hình gầy gò, mặt mũi xanh xao, đang khoác lên mình những chiếc áo choàng đen, tụ tập xung quanh tế đàn, miệng lẩm bẩm những câu chú tà ác, tạo ra tiếng thì thầm rùng rợn. Trung tâm tế đàn, một vật phẩm hình cầu màu đen tuyền, kích thước bằng đầu người, đang lơ lửng, tỏa ra một luồng ma khí cực kỳ nồng đậm, hút lấy những sợi khói màu đỏ nhạt bốc lên từ hàng trăm vũng máu tươi được đặt xung quanh. Bên cạnh quả cầu đen, một tấm bản đồ cổ xưa, được vẽ trên một tấm da người, đang được trải ra, trên đó đánh dấu vô số điểm nối bằng những chấm đỏ rực.

"Đây là... Tế đàn huyết tế nguyên thủy!" Tần Nguyệt thốt lên, ánh mắt kinh hoàng. Giọng nàng trầm ấm thường ngày giờ run rẩy, không giấu được sự sợ hãi. "Họ đang dùng sinh mạng phàm nhân để nuôi dưỡng thứ gì đó liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt! Những vũng máu kia... là máu tươi của phàm nhân!"

Lam Yên không thể kiềm chế được nữa. "Đồ súc sinh! Không thể tha thứ!" Nàng định xông ra, nhưng Lâm Phong đã kịp thời giữ chặt lấy tay nàng.

"Bình tĩnh, Lam Yên! Nhiệm vụ của chúng ta là thu thập bằng chứng!" Lâm Phong gằn giọng, ánh mắt nghiêm nghị. Hắn cũng cảm thấy lửa giận bốc lên trong lòng, nhưng lý trí mách bảo hắn phải kìm nén. Xông ra bây giờ chỉ là tự sát.

Hạ Vũ, với vẻ mặt tái mét, chỉ vào tấm bản đồ cổ xưa trên tế đàn. "Đó... đó là bản đồ các 'điểm nối' giữa thế giới phàm nhân và Thiên Đạo Vết Nứt... Gia tộc thiếp từng có một bản sao chép, nhưng nó đã bị thất lạc từ lâu." Nàng run rẩy tiếp lời. "Những chấm đỏ đó... là những nơi có 'huyết mạch tinh thuần' hoặc những vùng đất có thể khai thác 'linh hồn nguyên thủy' để hiến tế."

Quỷ Diện Lang Quân lập tức hành động. Hắn ta rút ra một cuộn da dê đặc biệt và một cây bút lông được tẩm mực linh lực, bắt đầu nhanh chóng sao chép thông tin từ tấm bản đồ. Đồng thời, hắn ta còn dùng một loại pháp khí khác để ghi lại toàn bộ những phù văn tà dị trên tế đàn và trên vách đá.

Tuyết Dao và Mộc Ly thì thầm trao đổi. "Có một tên Ma Tu, tu vi rất cao, đang giám sát nghi thức," Tuyết Dao khẽ nói, ánh mắt băng giá. "Hắn ta mạnh hơn tên Hắc Sa Hộ Pháp trước đó rất nhiều. Hắn đang đi kiểm tra xung quanh."

Lâm Phong nhìn theo hướng Tuyết Dao chỉ. Một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đang chầm chậm đi vòng quanh đại sảnh, đôi mắt đỏ ngầu quét qua từng ngóc ngách, như thể đang tìm kiếm điều gì đó. Hắn ta không chỉ có tu vi Hóa Thần hậu kỳ, mà còn tỏa ra một luồng ma khí cực kỳ áp bức, cho thấy hắn ta không phải là một kẻ đơn giản. Kẻ này chính là Ma Tu thủ lĩnh của căn cứ này.

"Hắn ta đang cảm nhận được điều gì đó," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt nheo lại. Kế hoạch thâm nhập của họ, dường như đã bị lộ. Không khí trong hang động đột nhiên trở nên căng thẳng đến cực điểm, và cái lạnh ẩm ướt giờ đây càng thêm phần buốt giá, mang theo điềm báo của một cuộc chiến sắp nổ ra.

Ma Tu thủ lĩnh dừng lại, quay đầu về phía nhóm Lâm Phong đang ẩn nấp. Hắn ta hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ nghi ngờ. Một nụ cười quỷ dị nhếch lên trên khuôn mặt gớm ghiếc của hắn.

"Ta ngửi thấy... mùi của sự sống," hắn ta gằn giọng, âm thanh khàn khàn vang vọng khắp đại sảnh, khiến những tà tu khác cũng ngừng hành lễ, quay đầu nhìn về phía hắn. "Một mùi hương... thơm ngon đến lạ thường. Có vẻ như... chúng ta có những vị khách không mời mà đến."

Lâm Phong biết rằng không thể tiếp tục ẩn nấp được nữa. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, ánh mắt bùng lên sự kiên quyết. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn thầm niệm, chuẩn bị cho một trận chiến khó khăn hơn rất nhiều so với lần trước. Ngay lập tức, luồng linh lực từ Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn cuộn trào, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ