Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 220

Huyết Ngọc Thức Tỉnh: Manh Mối Thượng Cổ

3753 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 219, thể hiện sức mạnh và mưu trí của Lâm Phong và đồng đội trong trận chiến ác liệt với Ma Tu thủ lĩnh.,Lâm Phong phát hiện một vật phẩm cổ xưa - Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc - liên quan mật thiết đến nguồn gốc sức mạnh và thân thế của chàng, đồng thời cũng là mục tiêu của Ma Tôn Huyết Ảnh.,Hé lộ rõ hơn về âm mưu lớn của Ma Tôn Huyết Ảnh, cho thấy hắn không chỉ nhắm vào huyết mạch phàm nhân mà còn vào những bí mật cổ xưa hơn, liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt'.,Củng cố vai trò lãnh đạo và khả năng phân tích tình hình của Lâm Phong, cũng như sự gắn kết và tin tưởng giữa chàng và các mỹ nhân, Quỷ Diện Lang Quân.,Thiết lập một mối đe dọa mới, trực tiếp và cá nhân hơn đối với Lâm Phong, khi kẻ thù cũng đang tìm kiếm chính thứ liên quan đến chàng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân, Ma Tu Thủ Lĩnh
Mood: Tense, action-packed, mysterious, revelatory, determined
Kết chương: [object Object]

Ma Tu thủ lĩnh, gã đàn ông vạm vỡ với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt dữ tợn, không chờ đợi Lâm Phong đáp lời. Ngay khi âm thanh khàn khàn của hắn vừa dứt, một luồng ma khí đen đặc, cuồn cuộn như sóng dữ từ vực sâu, bùng nổ khỏi cơ thể cường tráng của hắn. Hắn ta không chỉ có tu vi Hóa Thần trung kỳ như Tuyết Dao đã nhận định, mà còn tỏa ra một áp lực kinh người, vượt xa Hắc Sa Hộ Pháp trước đó rất nhiều. Ma khí ấy không chỉ nặng nề mà còn mang theo một mùi hôi tanh, ngai ngái của xác chết mục rữa và lưu huỳnh, khiến không khí vốn đã âm u trong U Ám Sơn Động càng thêm đặc quánh, lạnh buốt thấu xương.

"Kẻ nào dám xâm nhập U Ám Sơn Động của Ma Long Điện! Các ngươi muốn chết!" Hắn gầm lên, giọng nói như tiếng đá núi lở, vang vọng khắp đại sảnh, làm rung chuyển cả những ngọn đuốc xanh lè, khiến ánh sáng ma quái nhấp nháy điên cuồng. Các tà tu xung quanh tế đàn, vốn đang lẩm bẩm những câu chú tà ác, giờ đây đồng loạt ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng hoặc đỏ ngầu nhìn chằm chằm về phía lối vào, nơi nhóm Lâm Phong đang ẩn nấp. Một làn sóng sát khí lạnh lẽo dâng lên, biến cả không gian thành một lò sát sinh đầy chết chóc.

Lâm Phong không chần chừ. "Không cần ẩn nấp nữa! Xông lên!" Hắn ra lệnh dứt khoát, thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay từ lúc nào, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu mát, đối chọi hoàn toàn với ma khí đang cuộn trào. "Ngươi chỉ là một con chó giữ nhà, dám cản đường ta sao? Ma Long Điện các ngươi cũng chỉ đến thế!" Lời lẽ châm chọc của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Ma Tu thủ lĩnh, khiến khuôn mặt gớm ghiếc của hắn vặn vẹo vì giận dữ.

Không gian xung quanh Lâm Phong chấn động nhẹ, một luồng không gian ba động vô hình lan tỏa, như một tấm màn chắn bảo vệ cả nhóm. Hắn đã kích hoạt Thần thông Không Gian, chuẩn bị cho một trận chiến không khoan nhượng. Ma Tu thủ lĩnh phản ứng cực nhanh, một bàn tay hắn vung lên, một luồng ma hỏa đen kịt bắn thẳng về phía Lâm Phong, mang theo hơi nóng bỏng rát và mùi khét lẹt của linh hồn bị thiêu đốt.

"Lam Yên, Tuyết Dao, theo ta!" Lâm Phong hét lớn, thân hình hắn biến mất trong tích tắc, né tránh luồng ma hỏa và xuất hiện ngay bên cạnh Ma Tu thủ lĩnh. Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, một luồng kiếm khí xanh biếc xé gió, rạch thẳng vào lớp ma khí bảo vệ của đối phương. Kiếm khí sắc bén đến mức tưởng chừng có thể cắt đứt cả không gian, khiến Ma Tu thủ lĩnh phải bất ngờ.

"Cẩn thận! Tên này có tà khí rất nặng!" Lam Yên gằn giọng, đôi mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào Ma Tu thủ lĩnh. Nàng không chút chậm trễ, trường thương trong tay hóa thành một bóng đen hung hãn, lao thẳng vào giữa những tà tu đang định bao vây. Mỗi cú vung thương của nàng đều mang theo sức mạnh cuồng bạo, xé toạc không khí, dễ dàng thổi bay hoặc xuyên thủng cơ thể gầy gò của những tên tà tu cấp thấp, khiến chúng kêu la thảm thiết rồi hóa thành tro bụi. Nàng là mũi nhọn sắc bén, mở đường cho đồng đội.

Tuyết Dao thì lại uyển chuyển hơn, nàng tựa như một tiên tử băng tuyết, nhẹ nhàng lướt đi giữa làn ma khí. Băng Tuyết Kiếm Khí của nàng không ồn ào, không cuồng bạo, nhưng lại cực kỳ sắc bén và lạnh lẽo. Mỗi đường kiếm vẽ ra đều mang theo từng bông tuyết nhỏ li ti, nhưng khi chạm vào tà tu hoặc ma khí, chúng lập tức biến thành những khối băng sắc nhọn, đóng băng hoặc làm chậm kẻ địch. Nàng hỗ trợ Lâm Phong từ phía sau, kiểm soát một phần chiến trường, ngăn không cho các tà tu khác tiếp cận chàng.

Mộc Ly, với đôi mắt tinh nghịch thường ngày giờ đây ánh lên vẻ nghiêm túc, nhanh nhẹn nhảy lên một vách đá cao. Nàng rút ra một chiếc cung làm từ thân cây cổ thụ, mũi tên được tẩm độc tố tự nhiên và linh lực mộc hệ, bắn ra như mưa. Mỗi mũi tên đều chính xác đến rợn người, xuyên qua khe hở trong phòng ngự của tà tu, làm chúng tê liệt hoặc gục ngã ngay lập tức. Nàng không chỉ tấn công mà còn cảnh giới xung quanh, đôi tai thính nhạy của nàng nghe rõ từng tiếng động nhỏ nhất trong hang động, đảm bảo không có kẻ địch nào lén lút tiếp cận.

Tần Nguyệt thì vẫn điềm tĩnh, đôi tay nàng linh hoạt kết ấn, một vòng trận pháp màu vàng nhạt nhanh chóng hình thành xung quanh nhóm, vừa có tác dụng phòng ngự, vừa có thể trị liệu. Linh lực dịu mát từ trận pháp lan tỏa, hóa giải một phần ma khí nặng nề, đồng thời phục hồi năng lượng cho đồng đội. "Giữ vững đội hình! Đừng để chúng bao vây!" Nàng ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, khiến ngay cả những tà tu hung hãn nhất cũng phải chùn bước. Nàng còn nhanh chóng bố trí thêm vài lá bùa bẫy xung quanh, đề phòng kẻ địch lén lút tấn công.

Hạ Vũ, mặc dù sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng kiên cường. Nàng đứng sát bên Quỷ Diện Lang Quân, một tay nắm chặt tay hắn, một tay vung lên một lá bùa hộ mệnh. Linh lực trong cơ thể nàng không mạnh mẽ như những người khác, nhưng lại mang một sự thanh khiết đặc biệt, đủ để tạo ra một lớp bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố. Ánh mắt nàng liên tục dõi theo Lâm Phong, sự lo lắng không thể che giấu, nhưng nàng biết mình phải tin tưởng chàng và hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Quỷ Diện Lang Quân, mặc kệ tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm, và mùi máu tanh nồng đang bốc lên, vẫn giữ vững sự tập trung đến kinh ngạc. Hắn ta đã hoàn tất việc sao chép tấm bản đồ trên da người, và giờ đây, hắn đang dùng một loại pháp khí đặc biệt, tựa như một viên ngọc màu xanh lục, để ghi lại toàn bộ những phù văn huyết tế rùng rợn khắc trên tế đàn và vách đá xung quanh. Những ký hiệu 'con mắt khóc' quỷ dị hiện lên rõ nét trong làn sáng mờ ảo của viên ngọc. Mỗi khi một ký hiệu được ghi lại, viên ngọc lại phát ra một tiếng rít nhỏ, như thể đang hấp thụ một phần năng lượng tà ác. Hắn biết, thông tin này có giá trị vô cùng, có thể là chìa khóa để giải mã âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. "Chỉ một chút nữa thôi, Lâm công tử!" Hắn lẩm bẩm, ngón tay vẫn linh hoạt di chuyển.

Trận chiến càng lúc càng khốc liệt. Ma Tu thủ lĩnh đích thân đối đầu với Lâm Phong, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đủ để san phẳng một ngọn núi nhỏ. Hắn ta không chỉ sử dụng ma hỏa, mà còn triệu hồi ra những xúc tu đen kịt từ cơ thể, cố gắng trói buộc Lâm Phong. Tuy nhiên, Lâm Phong lại quá nhanh nhẹn, hắn như một bóng ma lướt đi giữa những đòn tấn công, mỗi khi Ma Tu thủ lĩnh ra tay, hắn lại dùng Thần thông Không Gian, khiến đối thủ mất phương hướng hoặc chệch mục tiêu. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong hóa thành hàng ngàn ánh kiếm, tạo thành một lưới kiếm dày đặc, liên tục gây thương tích cho Ma Tu thủ lĩnh, dù chỉ là những vết cắt nhỏ.

"Huyễn Mặc Quyển, Vạn Kiếm Quy Tông!" Lâm Phong hét lớn, linh lực từ Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn cuộn trào như thác lũ, tuôn ra dồi dào. Hàng ngàn ánh kiếm xanh biếc hợp lại thành một thanh kiếm khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt, đâm thẳng vào ngực Ma Tu thủ lĩnh.

Kẻ địch gầm lên một tiếng đau đớn, lớp ma khí bảo vệ của hắn bị xuyên thủng, một vết thương sâu hoắm xuất hiện trên ngực. Máu đen sì phun ra, nhuộm đen cả chiếc áo bào. Hắn ta không thể tin được rằng một tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ lại có thể mạnh đến mức này. Sự ngạo mạn trên khuôn mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ. Hắn biết, nếu tiếp tục giao chiến, cái chết là điều không thể tránh khỏi.

"Ma Tôn sẽ không bỏ qua cho các ngươi! Vật đó... sớm muộn gì cũng về tay Ma Long Điện!" Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia điên cuồng. Hắn ta đột nhiên cắn nát đầu lưỡi, một luồng huyết khí cuồn cuộn bùng nổ, bao bọc lấy cơ thể. Đây là cấm thuật liều chết, đốt cháy tinh huyết để đổi lấy tốc độ và sức mạnh tạm thời, nhằm mục đích đào tẩu. Trong tích tắc, hắn ta hóa thành một bóng ma đen kịt, xuyên qua tầng tầng lớp lớp ma khí và trận pháp, lao thẳng ra khỏi U Ám Sơn Động, biến mất trong màn đêm dày đặc.

Lâm Phong không đuổi theo. Hắn thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. Các tà tu cấp thấp đã bị Lam Yên và Tuyết Dao tiêu diệt gần hết, số còn lại thì sợ hãi bỏ chạy tán loạn vào những ngóc ngách tối tăm của hang động. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh từ tà thuật, và mùi khét lẹt của tàn phá giờ đây càng thêm đậm đặc, ngai ngái. Không khí vẫn lạnh lẽo và âm u, nhưng đã không còn sự căng thẳng của trận chiến nữa, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá ẩm ướt.

"Đã xong rồi," Lam Yên thở phào, trường thương trong tay nàng vẫn còn nhỏ giọt máu đen. Nàng đứng thẳng người, khí chất mạnh mẽ vẫn không hề suy suyển.

Quỷ Diện Lang Quân lúc này cũng hoàn tất công việc của mình. Hắn ta cất cuộn da dê và viên ngọc ghi chép vào trong áo, ánh mắt lóe lên vẻ mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. "Thông tin đã thu thập đầy đủ, Lâm công tử. Giá trị... không thể đong đếm được!"

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại quay về phía tế đàn đã bị phá hủy. Quả cầu đen tuyền ở trung tâm đã rơi xuống đất, nứt toác, không còn tỏa ra ma khí nữa. Những vũng máu tươi của phàm nhân đã khô lại, chỉ còn lại những vệt đỏ sẫm kinh hoàng. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, một sự rung động kỳ lạ từ dưới nền đất ngay vị trí quả cầu đen vừa rơi xuống. Đó là một cảm giác ấm áp, nhưng lại mang theo một sự cổ xưa khó tả, như thể một thứ gì đó đã ngủ yên hàng vạn năm giờ đang thức tỉnh.

Với sự tò mò và linh tính của một tu sĩ đã trải qua vô số kỳ ngộ, Lâm Phong dùng chân khẽ đẩy một tảng đá lớn nằm ngay dưới trung tâm tế đàn. Tảng đá nặng nề lăn sang một bên, lộ ra một hốc nhỏ được chạm khắc tinh xảo. Bên trong hốc, nằm yên bình trên một lớp vải lụa đã mục nát, là một viên ngọc màu đỏ sẫm, kích thước bằng nắm tay. Viên ngọc tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, huyền bí, và trên bề mặt của nó, vô số phù văn cổ xưa được khắc chìm, chớp động liên tục như những vì sao xa xăm. Dù không có ma khí hay linh khí quá mãnh liệt, nhưng nó lại phát ra một luồng sinh khí cực kỳ mãnh liệt, như một trái tim đang đập.

Lâm Phong cúi xuống, cẩn trọng nhặt viên ngọc lên. Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào bề mặt mát lạnh của viên ngọc, một luồng ấm áp đột nhiên truyền vào cơ thể hắn, lan tỏa khắp kinh mạch. Cùng lúc đó, một đoạn ký ức mơ hồ, chớp nhoáng và rời rạc bất ngờ hiện lên trong tâm trí hắn, nhanh đến mức hắn gần như không thể nắm bắt được. Hắn thấy một ánh sáng chói lòa, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng, xé toạc bầu trời đêm. Sau đó là hình ảnh một vết nứt khổng lồ, như một vết sẹo kinh hoàng trên nền trời, từ đó vô số tinh quang tuôn chảy xuống. Xen kẽ trong những hình ảnh hỗn loạn đó, hắn còn thấy một bóng người mờ ảo, đứng giữa một quần thể kiến trúc cổ kính, uy nghi, trên tay cầm một viên ngọc tương tự, và một cảm giác đau đớn, mất mát đột ngột dâng trào trong lòng hắn.

"Ưm..."

Một tiếng rên nhỏ phát ra từ Hạ Vũ. Nàng đột nhiên ôm lấy ngực, sắc mặt tái mét, cơ thể run rẩy dữ dội. Đôi mắt trong veo của nàng mở to, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ, hoặc vô cùng quen thuộc.

Tần Nguyệt nhanh chóng tiến đến, đặt tay lên vai Hạ Vũ, truyền một luồng linh lực dịu mát vào cơ thể nàng, giúp nàng ổn định lại. Nàng sau đó quay sang nhìn viên ngọc trong tay Lâm Phong, ánh mắt thông thái của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. "Đây là... Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc... loại ngọc này đã thất truyền hàng vạn năm rồi!" Giọng nàng trầm ấm thường ngày giờ mang theo sự bất ngờ và nghiêm trọng. "Ta chỉ từng đọc được trong những điển tịch cổ xưa nhất của tông môn. Nó được cho là có khả năng kích hoạt và gia tăng sức mạnh huyết mạch, và thường chỉ xuất hiện ở những nơi có liên quan đến các gia tộc cổ đại hoặc những sự kiện lớn của Thiên Đạo."

Lâm Phong siết chặt viên ngọc trong tay, cảm giác ấm áp và rung động tinh tế từ nó vẫn không ngừng lan tỏa trong lòng bàn tay hắn, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Đoạn ký ức chớp nhoáng kia vẫn còn lởn vởn trong đầu hắn, khiến hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với viên ngọc này, một sự liên kết mà hắn không thể giải thích. Hắn nhìn Hạ Vũ, rồi lại nhìn viên ngọc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, nhưng hắn chưa thể nắm bắt được.

Sau khi rút ra khỏi U Ám Sơn Động, nhóm Lâm Phong không dừng lại mà tiếp tục di chuyển sâu vào trong rừng núi, tìm kiếm một nơi kín đáo và an toàn để thảo luận. Rạng sáng đã đến, nhưng ánh sáng ban mai không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ khu rừng. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất rừng, mùi sương đêm và cả mùi thảo mộc dịu nhẹ, phần nào át đi mùi ma khí còn vương vấn trên quần áo của họ. Tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả từ sâu trong tán cây, và tiếng nước chảy róc rách từ một con suối gần đó, tất cả tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác và căng thẳng.

Họ dừng lại dưới một tán cây cổ thụ khổng lồ, nơi những cành lá rậm rạp có thể che giấu họ khỏi mọi ánh mắt dòm ngó. Quỷ Diện Lang Quân nhanh chóng trải cuộn da dê chứa tấm bản đồ và các ghi chép phù văn tà dị ra trên một tảng đá phẳng. Tần Nguyệt ngồi xuống bên cạnh, tỉ mỉ kiểm tra Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc mà Lâm Phong đang cầm trên tay.

"Những phù văn này... chúng quá cổ xưa," Tần Nguyệt thì thầm, ngón tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt viên ngọc đỏ sẫm. Ánh sáng mờ ảo của viên ngọc phản chiếu trong đôi mắt nàng, ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Thậm chí ta cũng không thể giải mã hoàn toàn chúng, chỉ biết chúng thuộc về một thời đại đã bị lãng quên, rất có thể là thời Thượng Cổ. Nhưng điều kỳ lạ là, chúng dường như đang cộng hưởng với huyết mạch của Lâm Phong. Và cả Hạ Vũ nữa." Nàng quay sang nhìn Hạ Vũ, người vẫn còn hơi run rẩy nhưng đã lấy lại được vẻ bình tĩnh.

Hạ Vũ khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn còn chút tái nhợt. "Thiếp... thiếp không biết tại sao, nhưng khi Lâm công tử chạm vào nó, thiếp cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc... như thể có một sợi dây liên kết giữa thiếp và viên ngọc này, và cả Lâm công tử nữa." Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy vẻ bối rối.

Quỷ Diện Lang Quân, lúc này mới lên tiếng, giọng hắn ta mang theo một chút căng thẳng hiếm thấy. "Haiz, Lâm công tử, ngọc này e rằng là món đồ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đang ráo riết truy lùng. Tin tức tình báo của ta đã nhắc đến nó vài lần, giá cao ngất trời! Hắn ta đã phái rất nhiều cao thủ đi tìm kiếm thứ này trên khắp các phế tích cổ xưa. Có tin đồn rằng nó có liên quan đến một loại 'Huyết Mạch Nguyên Thủy' nào đó, và là chìa khóa để mở ra một bí mật cổ xưa của Thiên Đạo."

Lâm Phong lắng nghe, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Đoạn ký ức chớp nhoáng kia lại hiện về, rõ ràng hơn một chút, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát muốn khám phá bí ẩn ẩn chứa bên trong viên ngọc này. "Vậy ra, hắn không chỉ muốn huyết mạch phàm nhân để thực hiện cái nghi thức quỷ quái kia, mà còn muốn cả thứ này... thứ có thể liên quan đến nguồn gốc của ta?" Giọng Lâm Phong trầm xuống, trong đó ẩn chứa một sự quyết đoán mới. Hắn đã luôn biết mình có một bí ẩn lớn về thân thế, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có thể liên quan trực tiếp đến âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh và Thiên Đạo Vết Nứt.

Tuyết Dao tiến lại gần, ánh mắt băng giá của nàng giờ đây chứa đựng một sự lo lắng sâu sắc. "Chúng ta phải cẩn thận. Lần này, chúng ta đã đụng phải một thứ không hề đơn giản. Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh ráo riết truy lùng nó, và nó lại liên quan đến Lâm Phong... vậy thì chàng đã trở thành mục tiêu chính của hắn rồi."

Lam Yên gật đầu đồng tình, nắm chặt chuôi thương. "Dù là gì đi nữa, Ma Long Điện sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Tên thủ lĩnh kia đã chạy thoát, chắc chắn sẽ báo lại cho Ma Tôn Huyết Ảnh. Kẻ địch sẽ mạnh mẽ hơn, và chúng ta phải chuẩn bị."

"Chắc chắn rồi." Lâm Phong khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng. Hắn biết, kể từ khi bước chân vào con đường tu tiên, số phận của hắn đã không còn thuộc về hắn nữa. Hắn là một Phàm Nhân Nghịch Thiên, một Tu Giả Nghịch Mệnh, và giờ đây, dường như hắn đang dần vén mở một bí mật lớn hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay hắn không chỉ là một bảo vật, mà còn là một gánh nặng, một manh mối, và có thể là chìa khóa để khám phá thân thế của chính mình, cũng như kế hoạch thực sự của Ma Tôn Huyết Ảnh.

Hắn nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh, những người đã đồng hành cùng hắn qua bao phong ba bão táp. Tuyết Dao lạnh lùng nhưng kiên định, Lam Yên mạnh mẽ và trung thành, Mộc Ly hoạt bát nhưng tinh ý, Tần Nguyệt thông thái và điềm tĩnh, Hạ Vũ mong manh nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng, và cả Quỷ Diện Lang Quân dù ham tiền nhưng lại cực kỳ đáng tin cậy.

"Chúng ta sẽ không lùi bước," Lâm Phong nói, giọng hắn vang vọng trong không gian mờ ảo của bình minh. "Ma Tôn Huyết Ảnh muốn thứ này, ta sẽ không bao giờ để hắn đạt được. Hơn nữa, ta muốn biết, bí mật đằng sau viên ngọc này, và cả thân thế của ta, rốt cuộc là gì." Hắn siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ hơn trong huyết mạch của mình. Mối đe dọa giờ đây đã trở nên cá nhân hơn bao giờ hết. Lâm Phong biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn, một hành trình khám phá bản thân và đối đầu với một âm mưu động trời. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, và hắn, Lâm Phong, sẽ tiếp tục con đường Tu Đạo Vô Tận, không ngừng tiến về phía trước, dù cho phong ba bão táp có lớn đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ